Hàn Phi không phá hoại mê trận. Trong đôi mắt, Chân Thị Chi Đồng căn cứ vào phương thức linh khí lưu chuyển, cuối cùng tìm được một chỗ mắt trận cực kỳ không bắt mắt.
Khi Hàn Phi đứng vào mắt trận, bản thân trận pháp cũng không có phản ứng.
Hàn Phi toét miệng cười một tiếng, Lục Môn Hải Tinh này ở thủ đoạn bố trận, quả thực cực cao.
Người bình thường khi phát hiện có trận pháp, cũng tìm được mắt trận, nếu vẫn chưa xuất hiện dị thường, sẽ cho rằng đây là trận pháp do người ta bố trí từ rất lâu trước kia, giờ phút này sớm đã bị vứt bỏ.
Nhưng mà Tiểu Bạch ở đây, cho nên Hàn Phi biết Lục Môn Hải Tinh khẳng định ngay ở phía dưới này.
Mất chừng một nén nhang công phu, Hàn Phi mới phát hiện, đây là một cái Điệp Trận. Mê trận bên ngoài, chỉ là phép che mắt, trận pháp chân chính lại là vị trí của những cây Hải Đằng Thảo kia.
Khi Hàn Phi chém nát một cây Hải Đằng Thảo, một mắt trận khác mới bại lộ ra.
“Vèo!”
Hàn Phi từ trong Hải Đằng Thảo, trực tiếp xuất hiện ở trong một cái bí cảnh.
Khiến Hàn Phi ngạc nhiên là, trong bí cảnh này vậy mà linh khí dồi dào, thậm chí có Linh Tuyền hội tụ, còn có rất nhiều tinh thể màu tím nhô ra khỏi mặt đất, phảng phất như mình đi vào trong hang động ngầm dưới lòng đất thời tiền sử vậy.
“Lục Môn đại gia, ta tới đây.”
Hàn Phi cảm tri một chút, trong cái bí cảnh cỡ nhỏ chưa đến 3000 mét vuông này, phát hiện một khối đất cát đang run rẩy, một cái xúc tu từ dưới đất thò ra.
Sợi dây căng thẳng trong lòng Hàn Phi, lập tức buông lỏng xuống: Quả nhiên ở chỗ này, may mắn không xảy ra chuyện.
Lục Môn Hải Tinh từ dưới đất cát bò ra ngoài, trực tiếp hô với Hàn Phi: “Hải Tinh chuẩn bị dưỡng lão ở chỗ này rồi, Hải Tinh không định ra ngoài nữa.”
Hàn Phi dở khóc dở cười: “Ngươi dưỡng cái rắm lão a ngươi? Trận pháp này, vạn nhất bị người ta phá, vậy ngươi cứ chờ bị bắt ba ba trong rọ đi. Đến lúc đó, ngươi chết chắc. Hạ Tiểu Thiền đâu? Mau bảo nàng ra đây, nàng không bị thương chứ?”
Hàn Phi liếc Lục Môn Hải Tinh một cái, bỗng nhiên nói: “Hả! Ngươi vậy mà đột phá rồi, còn liên tiếp đột phá 3 cấp?”
Còn chưa đợi Hàn Phi hỏi kỹ, lại thấy Lục Môn Hải Tinh thân thể cứng đờ, sau đó “Vèo” một cái, liền muốn chạy về phía cửa hang.
Lại thấy trong tay Hàn Phi đã nắm một tảng đá: “Ngươi không cần tinh huyết nữa à?”
Chỉ là, nụ cười trên mặt Hàn Phi đã không thấy đâu: Lục Môn Hải Tinh chạy cái gì?
Lại nghe Lục Môn Hải Tinh tủi thân nói: “Không phải Hải Tinh làm nàng lạc mất, là nàng bỏ lại Hải Tinh! Không liên quan đến chuyện của Hải Tinh a!”
Mặt Hàn Phi đã hoàn toàn trầm xuống: “Ngươi qua đây cho ta. Nói cho rõ ràng, Hạ Tiểu Thiền rốt cuộc đi đâu rồi? Các ngươi sao lại không ở cùng nhau?”
Lục Môn Hải Tinh nhận mệnh bay lơ lửng trong nước: “Nàng biến thành con cua chạy mất rồi.”
“Hả?”
Hàn Phi vẻ mặt mờ mịt: “Cái gì biến thành con cua chạy mất rồi?”
Lục Môn Hải Tinh: “Chính là nàng biến thành một con cua lớn, sau đó chạy đi rồi.”
“Hạ Tiểu Thiền biến thành một con cua lớn?”
Thấy Lục Môn Hải Tinh xác nhận, Hàn Phi nhíu mày: Hẳn là Hạ Tiểu Thiền dùng Vạn Vật Thủy, biến mình thành dáng vẻ con cua.
Hàn Phi đi qua, lôi Lục Môn Hải Tinh lại nói: “Nói rõ ràng, nói cho ta nghe một chút, lúc đó ở ống khói dưới đáy biển, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lục Môn Hải Tinh có thể làm sao? Nó cũng không biết Hàn Phi rốt cuộc tìm tới kiểu gì... Dù sao, nó bị dọa sợ rồi, cũng không biết thế nào dù sao liền chạy tới nơi này.
Lục Môn Hải Tinh nói: “Chính là đánh nhau a! Các nàng ngày nào cũng chạy ra ngoài đánh nhau. Lần này đi cướp Khải Linh Dịch, sau đó... sau đó liền đánh nhau.”
Hàn Phi ngạc nhiên nói: “Ngươi nói rõ ràng cho ta, cái gì gọi là đánh nhau? Ai đánh với ai?”
Lục Môn Hải Tinh: “Chính là Hạ Tiểu Thiền trước đánh với cá, sau đó đánh với người cá, sau đó đánh với người. Sau đó, Hạ Tiểu Thiền liền phát điên, gặp ai cũng đánh... May mắn không ra tay với Hải Tinh. Nếu không, ta bây giờ đã là một con hải tinh chết rồi.”
Hàn Phi đen mặt: “Đánh với cá, đánh với người cá, cái đó đều bình thường! Nhưng mà, nàng sao lại đột nhiên đánh nhau với người?”
Lục Môn Hải Tinh tròng mắt to chuyển động: Chính là có một nữ nhân, hình như rắc cái gì đó lên người Hạ Tiểu Thiền, sau đó nàng liền phát điên.
Trong lòng Hàn Phi run lên: “Nói rõ ràng, nữ nhân nào? Rắc cái gì lên người Hạ Tiểu Thiền?”
Trong lòng Hàn Phi có một loại dự cảm không tốt: Hạ Tiểu Thiền không phải vì Khải Linh Dịch mà phát bệnh, mà là vì nguyên nhân con người mà phát bệnh?
Người đầu tiên Hàn Phi nghĩ đến, chính là nữ nhân tên Thủy Nhiên kia. Đó là đội trưởng của Hạ Tiểu Thiền, cũng là một trong những người dẫn đội lần này. Ả ta là người có khả năng ra tay với Hạ Tiểu Thiền nhất!
Lại thấy Lục Môn Hải Tinh đảo tròng mắt nói: “Nữ nhân lớn lên đều một dạng, Hải Tinh phân không rõ.”
Hàn Phi lạnh mặt, hàn thanh nói: “Ta cho ngươi thêm một cơ hội tổ chức ngôn ngữ, rốt cuộc là nữ nhân nào?”
Lục Môn Hải Tinh cuống lên: “Hải Tinh không nhận ra mà! Chỉ biết nữ nhân kia, ả ả ả... ả bị Hạ Tiểu Thiền chặt đứt một ngón tay.”
“Cái gì?”
Xung quanh thân thể Hàn Phi, đột nhiên, một cỗ sóng nước chấn động ra ngoài.
“Dương Ảnh?”
Hàn Phi bỗng nhiên nhớ tới, mấy ngày trước hắn xông vào Ám Liệp quân đoàn, đội của Hạ Tiểu Thiền ngoại trừ đội trưởng Thủy Nhiên, chỉ còn lại Cung Văn Hải và Dương Ảnh.
Lúc đó, Dương Ảnh kia còn giơ tay cho Hàn Phi xem, nói ngón út của mình bị Hạ Tiểu Thiền chặt đứt.
Ban đầu, Hàn Phi chỉ tưởng rằng, Cung Văn Hải là vì không theo đuổi được Hạ Tiểu Thiền nên thẹn quá hóa giận, cho nên bôi nhọ Hạ Tiểu Thiền.
Nhưng bây giờ xem ra, căn bản không phải chuyện như vậy, là Dương Ảnh kia hãm hại Hạ Tiểu Thiền. Nhưng mà, bọn họ không phải đều là người của Ám Liệp quân đoàn sao? Tại sao ả ta lại hãm hại Hạ Tiểu Thiền?
Hàn Phi lập tức nói: “Vậy ngươi có biết, nữ nhân kia tại sao ra tay không?”
Hải Tinh lập tức đảo tròng mắt: “Không biết, Hải Tinh không biết.”
Hàn Phi vẫn luôn nhìn chằm chằm Lục Môn Hải Tinh. Hắn ở chung với Lục Môn Hải Tinh lâu như vậy, con hải tinh này một khi động não, tròng mắt liền tích lựu chuyển động. Giờ phút này, tròng mắt to của nó chuyển còn nhanh hơn con quay. Lập tức, Hàn Phi bóp lấy tinh huyết của nó: “Lục Môn đại gia, hải tinh nói dối, cũng không phải hải tinh tốt.”
Lục Môn Hải Tinh sắp khóc rồi: “Thì thì thì... có thể là Hạ Tiểu Thiền cướp nhiều Khải Linh Dịch một chút, Hải Tinh giúp đỡ đựng.”
Thần sắc Hàn Phi khẽ động: Lục Môn Hải Tinh liên thăng ba cấp, đây là chuyện cực kỳ không khoa học! Cùng là sinh linh thần bí loại, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đều uống bao nhiêu Khải Linh Dịch rồi, đến bây giờ đều chưa phá 40 cấp đâu.
Kết quả, Lục Môn Hải Tinh vèo một cái, từ 43 biến thành 46 rồi! Tốc độ này, còn nhanh hơn ngồi tên lửa.
Phải biết, bất luận là Tiểu Kim, Hà Nhật Thiên, hay là Thổ Phì Viên, bọn chúng sau 38 cấp, đã không phải mấy trăm cân Khải Linh Dịch, là có thể tăng lên được rồi.
Lục Môn Hải Tinh trước đó 43 cấp, tên này rốt cuộc phải nuốt bao nhiêu Khải Linh Dịch, mới có thể ngạnh sinh sinh nuốt mình đến 46 a?
Hàn Phi sắc mặt khó coi nói: “Ngươi là nói, nữ nhân kia ghen ghét Hạ Tiểu Thiền cướp được rất nhiều Khải Linh Dịch, cho nên mới ra tay?”
Lục Môn Hải Tinh: “Không biết a! Dù sao ả chính là ra tay rồi.”
Khóe miệng Hàn Phi lộ ra một tia âm lãnh. Hắn vốn dĩ, chỉ là cảm thấy nhìn Cung Văn Hải khó chịu, cảm thấy sau này nếu gặp trên biển, giết chết tên tiểu tử kia là được.
Nhưng bây giờ, Dương Ảnh kia cũng bị hắn liệt vào danh sách tử vong, hơn nữa còn là vị trí đầu tiên.
Bất quá, hiện tại Hàn Phi không có thời gian đi quản Dương Ảnh. Nữ nhân kia đại khái chỉ có hai lựa chọn, một là cầu nguyện mình không tìm thấy Hạ Tiểu Thiền hoặc chết ở bên ngoài, một loại khác chính là nhân lúc mình không ở Toái Tinh Đảo, mau chóng nghĩ cách chuồn đi.
Giờ phút này, việc cấp bách của Hàn Phi, tự nhiên là tiếp tục tìm Hạ Tiểu Thiền. Đã Lục Môn Hải Tinh nói Hạ Tiểu Thiền là biến thành con cua chạy đi, chứng tỏ bệnh tình của Hạ Tiểu Thiền hẳn là ổn định rồi.
Hàn Phi hỏi: “Các ngươi tới đây bằng cách nào? Hạ Tiểu Thiền biến thành con cua mang tới? Hạ Tiểu Thiền khi nào thì ngừng phát điên?”
Lần này, Lục Môn Hải Tinh trả lời rất trôi chảy, nó nói: “Thì phát bệnh một lúc, đánh nhau rất nhiều trận sau đó nàng hôn mê. Sau khi hôn mê, ta liền nhét nàng vào trong cửa. Sau đó, bị một đám hải yêu đuổi theo chạy rất lâu, sau đó liền đến đây.”
Hàn Phi ồ lên nói: “Ngươi mang nàng tới? Vậy nàng lúc nào, biến thành con cua chạy đi?”
Lục Môn Hải Tinh: “Sau khi nàng tỉnh lại, liền biến thành con cua. Dùng dáng vẻ con cua, ở chỗ này một ngày, nói muốn ra ngoài xem một chút... Hải Tinh đương nhiên là không muốn ra ngoài rồi! Sau đó... sau đó, nàng liền không trở lại nữa.”
“Không phải, ngươi chờ chút... Ngươi nói sau khi Hạ Tiểu Thiền tỉnh lại, liền biến thành con cua? Nơi này an toàn như vậy, nàng biến thành con cua làm gì?”
Lục Môn Hải Tinh tròng mắt to chuyển động một chút: “Không biết a!”
Hàn Phi thật muốn quất chết Lục Môn Hải Tinh: Ngươi mẹ nó còn biết cái gì? Uống Khải Linh Dịch ngươi có bản lĩnh lắm mà! Những cái khác, cái gì cũng không biết.
Hàn Phi lập tức nhìn chằm chằm Lục Môn Hải Tinh: “Khải Linh Dịch giao ra đây.”
Tròng mắt Lục Môn Hải Tinh cứng đờ, lập tức chuyển động: “Hải Tinh đã uống hết rồi, đã một ngụm không còn rồi.”
Hàn Phi cười lạnh: “Vậy ngươi mở cửa, để ta đi vào nhìn xem.”
Lục Môn Hải Tinh đương nhiên không chịu rồi. Kết quả, bị Hàn Phi một tay tóm lấy: “Ngươi có muốn biến thành Ngũ Môn Hải Tinh không? Hắc, Khải Linh Dịch đó đều là Hạ Tiểu Thiền cướp, cho ngươi nhiều hơn nữa, chính là tạm thời bảo quản. Kết quả, chính ngươi uống trộm mấy vạn cân, bây giờ ngươi còn muốn nuốt riêng?”
“Hải Tinh không có uống mấy vạn cân.”
Hàn Phi: “Không có mấy vạn cân, ngươi có thể liên phá ba cấp?”
Lục Môn Hải Tinh tròng mắt to chuyển thẳng: “Hải Tinh chỉ uống hơn một vạn cân mà thôi.”
“Đậu má!”
Hàn Phi thật muốn đập chết tên này. Mẹ nó chứ, chỉ uống hơn một vạn cân? Ngươi còn chê chưa đủ sao?
Hàn Phi lạnh mặt: “Ta đếm đến ba, ngươi có lấy hay không?”