Hàn Phi giả bộ tiếp tục hôn mê một hồi lâu, mãi cho đến nửa ngày sau, hắn mới chậm rãi tỉnh lại.
Việc đầu tiên khi tỉnh lại, Hàn Phi lập tức nói: “Ta chưa chết?”
Ngư Cơ đang khoanh chân khôi phục, chút rễ cây ít ỏi còn sót lại kia đã bị nàng ăn mất, bổ sung cho nàng một chút sinh cơ. Ngư Cơ nghe vậy, thình lình mở hai mắt ra: “Ngươi vậy mà sống sót, nếu lúc đó ngươi chưa chết, ngươi có nhìn thấy gì không?”
Hàn Phi giả vờ đau đầu, mê man hồi lâu: “Dường như... có sinh linh... từ bên ngoài chui vào, đánh nhau với Ngư Dược, sau đó... ta cũng không biết nữa.”
Hàn Phi không ngốc. Đám người Ngư Cơ tuyệt đối là có mệnh bài. Cái chết của Ngư Dược, tất nhiên là không giấu được. Đã không giấu được, thì phải có lời giải thích hợp lý. Nếu Ngư Cơ không tin, vậy mình sẽ giết chết Ngư Cơ; nếu Ngư Cơ có thể tin mình, mình sẽ nghĩ cách đi theo Ngư Cơ, về Vạn Yêu Cốc ăn sung mặc sướng, sau đó lại tìm cơ hội bỏ trốn.
Bàn tính như ý của Hàn Phi gõ vang tanh tách, bây giờ phải xem phản ứng của Ngư Cơ thế nào...
Kết quả, Ngư Cơ nhíu mày: “Cho nên, đây mới là nguyên nhân Ngư Dược không giết ta? Không đúng... Có thể là hắn đi vội vàng, lại để lại một đoạn nhỏ linh thực dị bảo. Linh thực kia ẩn chứa sinh cơ nồng đậm, ngươi và ta mới có thể sống sót...”
Cưỡng ép giải thích cho mình một chút, Ngư Cơ nhìn về phía Hàn Phi: “Chưa từng thấy con Bích Hải Lam Yêu nào may mắn như ngươi?”
Hàn Phi ấp úng nói: “Giả chết, là thủ đoạn sinh tồn thiết yếu của sinh linh đại dương, hơn nữa, lúc ấy ta... bị thương cực nặng.”
Ngư Cơ: “...”
Ngư Cơ lập tức nhắm mắt cảm nhận một chút, lại kiểm tra một lần nữa vết tích lôi đình chém ra nhìn thấy mà giật mình kia.
“Rất mạnh, Ngư Dược chỉ có thể đỡ được uy lực lôi đình bực này sao?”
Bỗng nhiên, Ngư Cơ nhìn thấy trong góc có một mảnh vảy vụn, bên trên cháy đen một mảng. Ngư Cơ nhíu mày: “Hả! Vảy của Ngư Dược, chẳng lẽ hắn đã chết? Nhưng thi thể hắn không có ở đây... Mặc kệ hắn có chết hay không, chúng ta về Vạn Yêu Cốc trước.”...
Liên tiếp hai ngày, Ngư Cơ và Hàn Phi xuyên qua biển cả, chiến đấu với đủ loại sinh linh đại dương. Hàn Phi phát hiện, hóa ra Hải Yêu khi gặp phải một số đàn cá cũng phải chạy trốn. Hóa ra, cuộc sống của Hải Yêu cũng chẳng ra sao.
Lúc này Ngư Cơ đang dùng răng xé rách một con trai biển, nhìn mà Hàn Phi thấy rất buồn nôn. Ta đến tìm cơ duyên, cô cho ta ăn cái này?
Hàn Phi ôm con trai biển, đang ngẩn người, lại nghe Ngư Cơ nói: “Ngư Can, sao ngươi không ăn? Không thích ăn trai biển?”
Mí mắt Hàn Phi giật giật hai cái, bỗng nhiên trong miệng phun ra yêu khí. Dưới sự điều khiển cố ý của Hàn Phi, con trai biển bị yêu khí cuốn lấy, nướng chín. Sau đó, Hàn Phi đi lên cắn một cái, xé xuống một miếng thịt lớn.
“Mặc dù ta không ăn sống, nhưng nhập gia tùy tục, ba phần chín chắc cũng phải có chứ? Đây là sự tu dưỡng của diễn viên.”
Ngư Cơ ngẩn ra một chút, ba miếng hai miếng nuốt trọn miếng thịt trong tay, kinh ngạc nói: “Sinh linh có thể phun ra yêu khí liệt diễm... Ngư Can, xem ra trước khi ngươi thức tỉnh, không phải là sinh linh loại Kỳ Dị chứ?”
Hàn Phi ngơ ngác cắn trai biển: “Không biết.”
Ngư Cơ cười cười: “Yên tâm, ngươi thức tỉnh muộn, nhưng thực lực lại đã là cảnh giới Hải Yêu cao cấp. Thông thường mà nói, chỉ cần nắm giữ một số chiến kỹ, biết hấp thu một số tài nguyên, có thể dễ như trở bàn tay đạt tới đỉnh phong Hóa Yêu Cảnh.”
“Ồ!”
Thấy dáng vẻ ngốc nghếch của Hàn Phi, Ngư Cơ cười một cái, thầm nghĩ: Con Bích Hải Lam Yêu này đúng là có chút ngốc. Tuy nhiên, cũng không biết lần này mình có thể sống sót, có phải có sự giúp đỡ của hắn hay không. Những cái này không bàn, chỉ nhìn từ tư thế hắn đi theo mình bây giờ, tám chín phần mười hẳn là đã nhận định mình rồi.
Ngư Cơ suy tính, Hàn Phi hẳn không phải là Bích Hải Lam Yêu bình thường. Thiên phú, tiềm lực của hắn đều là thượng thừa. Nếu bồi dưỡng tốt, bên cạnh mình sẽ xuất hiện một chiến tướng đắc lực.
Lại qua hai ngày, hai người trải qua trùng trùng điệp điệp ma nạn, lúc này mới tới Vạn Yêu Cốc trong truyền thuyết.
Khi còn cách Vạn Yêu Cốc hơn hai vạn dặm, đã có một đám Hải Yêu phát hiện ra Ngư Cơ và Hàn Phi. Những Hải Yêu này dường như đều biết Ngư Cơ. Khi bọn họ nhìn thấy Ngư Cơ thì đặc biệt hưng phấn.
Có người nói: “Ngư Cơ đại nhân, nghe nói các ngài xảy ra chuyện, đã phái ra mấy chục nhóm người đi tìm các ngài rồi.”
Có người đi theo sau mông Ngư Cơ: “Ngư Cơ đại nhân, ngài có thể an toàn trở về là tốt rồi.”
Có người hỏi thăm: “Ngư Cơ đại nhân, Ngư Dược đại nhân không về sao?”
Có người nhìn về phía Hàn Phi: “Ngư Cơ đại nhân, tên Hải Yêu hạ đẳng này là ai?”
Ngư Cơ vừa nghe có người nhắc tới Ngư Dược, cả người lập tức khó ở. Tên khốn kiếp Ngư Dược này, thừa lúc cháy nhà mà đi hôi của, đánh văng cả Bất Tử Ấn của mình ra! Hắn sở dĩ không dám trực tiếp giết mình, chẳng qua là sợ đòn đánh hấp hối trên người mình mà thôi. Cũng may nhờ điểm này, mình mới có thể may mắn sống sót.
Nhưng tên kia quá ác độc, lại mưu toan dùng linh thực dị bảo độc chết mình. May mà sau đó có sinh linh khác xông vào! Nếu không, mình hẳn là chết chắc rồi.
Ngư Cơ quát khẽ một tiếng: “Đều cút ngay cho ta, đợi ta đi gặp Ngư Thông gia gia, rồi đi gặp lão sư.”
Hàn Phi ở bên cạnh, nghe mà rất cạn lời. Tất cả Hải Yêu đều họ Ngư, vậy đặt tên kiểu gì cho xuể? Chẳng lẽ sẽ không có rất nhiều người trùng tên sao?
Một lát sau, Hàn Phi chết lặng.
Chỉ nghe Ngư Cơ dọc đường đều đang chỉ huy: “Ngư Can, ngươi đi thông báo Ngư Bá trưởng lão, nói cho ông ấy biết ta an toàn trở về rồi.”
Hàn Phi lúc ấy ngẩn người, ta quen Ngư Bá trưởng lão nào đâu? Nhưng ngay sau đó, một tên Bán Nhân Ngư quát: “Vâng, Ngư Cơ đại nhân.”
Hàn Phi cạn lời: Ngay cả cái tên phèn như Ngư Can cũng có người trùng tên sao?
Sau đó, Ngư Cơ lại chỉ huy nói: “Ngư Can, ngươi đi Ngư Truân giúp ta lấy 5000 cân Linh Tuyền tới đây, nhanh lên.”
Hàn Phi lại ngẩn ra: “Chẳng lẽ, còn có người trùng tên?”
Chỉ thấy lại một con Bán Nhân Ngư nhảy ra: “Vâng, Ngư Cơ đại nhân.”
“Ngư Can, ngươi đi...”
“Vâng, đại nhân.”
“Ngư Can, ngươi đi...”
“Vâng, đại nhân.”
Lúc đó, cả người Hàn Phi đều không ổn, tại sao tất cả các ngươi đều tên là Ngư Can? Chẳng lẽ không thể xuất hiện một đứa không phải là Ngư Can sao?
“Ngư Can, ngươi theo ta về.”
Hàn Phi đang suy nghĩ, lại thấy Ngư Cơ đang nhìn mình.
Hàn Phi đầy đầu dấu chấm hỏi: “Có, rất nhiều... Ngư Can.”
Ngư Cơ cười nói: “Tên ở Vạn Yêu Cốc chúng ta tương đối ít, chỉ có những cái tên như Ngư Can, Ngư Bì... Ngư Nhất đến Ngư Một Trăm.”
Hàn Phi lúc ấy cả người đều không ổn. Biết tên ít, các ngươi không thể đặt nhiều thêm một chút sao? Đây là cái tên rách nát gì vậy? Vừa gào một cái, chạy ra một đống Ngư Can, thế này ai mà phân biệt rõ ai với ai?
Ngư Cơ: “Lúc gọi tên, dư âm cuối cùng rơi vào trên người ai, chính là đang nói chuyện với người đó.”
Hàn Phi: “...”...
Lúc mới vào Vạn Yêu Cốc, Hàn Phi khiếp sợ phát hiện, đây thực sự chính là một hẻm núi lớn, một hẻm núi uốn lượn như dãy núi rồng khổng lồ.
Trên vách đá hai bên hẻm núi, khắp nơi đều là hang động. Bên ngoài mỗi hang động, gần như đều có dây leo hoặc rong biển phát sáng, đủ mọi màu sắc, tô điểm cả hẻm núi rực rỡ sắc màu, giống như một thế giới mới đầy ánh sáng kỳ ảo.
Ở vùng nước trống, còn có lượng lớn sinh linh phát sáng, như sứa phát sáng, loài cá giống bóng đèn, sao biển lấp lánh ánh sáng kỳ ảo, v. v.
Thỉnh thoảng, Hàn Phi nhìn thấy có Hải Yêu vác sinh linh bơi lội, có Hải Yêu đang luyện tập chiến kỹ ngư xoa trong nước, có Hải Yêu nhỏ đang tỷ thí với nhau, có Hải Yêu đang huấn thoại với một đám Hải Yêu, cũng có Hải Yêu đang mua đồ ở hai bên vách đá.
Nhưng, Hàn Phi duy chỉ không phát hiện nơi này có Hồng Yêu và Tiểu Ngư Nhân. Phóng mắt nhìn lại, gần như không thấy, toàn bộ đều là Bán Nhân Ngư.
Khi Ngư Cơ dẫn Hàn Phi bơi qua, rất nhiều người đều chăm chú nhìn về hướng này, nhìn đến mức Hàn Phi toàn thân không được tự nhiên.
Ngư Cơ nói với Hàn Phi: “Hồng Yêu và Tiểu Ngư Nhân bình thường, thông thường không được phép tiến vào Vạn Yêu Cốc. Ở cách Vạn Yêu Cốc hơn 2000 dặm, nơi đó tên là Huyết Hải Cốc, Hồng Yêu và Hải Yêu bình thường sinh sống ở đó.”
Hàn Phi không nói gì, một đường đi theo Ngư Cơ, thỉnh thoảng lại có Bán Nhân Ngư cưỡi đủ loại sinh linh, đi ngược chiều tới, sau đó lướt qua.
Khi Hàn Phi đi theo Ngư Cơ lặn xuống đáy cốc, liền thấy đáy cốc vô cùng phồn hoa. Các loại hang động được điêu khắc rực rỡ sắc màu, bên ngoài hang treo đầy đủ loại sinh linh phát sáng, trên hang động viết đủ loại tên. Ví dụ như Cửa hàng vũ khí Ngư Tam, Tiệm linh quả Ngư Ngũ, Cửa hàng mỹ thực Ngư Can...
Thậm chí, bên ngoài một số hang động còn có cá đuối phát sáng đang đón khách. Những con cá đuối này còn có thể phóng điện. Hồ quang điện màu xanh lam bao quanh, cực giống sấm sét trong bầu trời đêm của phim khoa học viễn tưởng.
Thậm chí, tạo hình mặt tiền của một số hang động cực giống kiến trúc của nhân loại. Có biển hiệu, có cửa ra vào, có ngưỡng cửa, lại còn có dán câu đối.
Hàn Phi phảng phất như tiến vào một thế giới khoa học viễn tưởng. Điểm hắn ấn tượng sâu sắc nhất, chính là Bán Nhân Ngư đặc biệt thích những thứ phát sáng. Bất kể là ánh sáng gì, đỏ cũng được, xanh cũng được, lam, tím đều được, chỉ cần có thể phát sáng, bọn họ đều sẽ lấy ra làm đồ trang trí.
Bơi qua hẻm núi uốn lượn này, đi sâu vào trong nữa, chính là một cái hố sâu khổng lồ vô cùng. Hai bức tượng điêu khắc người cá cao kỳ lạ, nhìn từ trên xuống dưới, e là đều cao cả ngàn mét. Trong tay hai bức tượng người cá khổng lồ, mỗi người nắm một cây ngư xoa, bắt chéo nhau. Bọn họ dùng hai cây ngư xoa lớn, tạo thành một cánh cửa khổng lồ vô cùng.
Lúc Hàn Phi đi theo Ngư Cơ lướt qua, phát hiện mình còn nhỏ hơn một chút gai nhọn trên mũi thương của người ta. Có thể tưởng tượng được, thứ này rốt cuộc phải lớn đến mức nào...
Đi sâu vào trong nữa, có thể nhìn thấy trong hố sâu là cung điện hình trụ tròn khổng lồ, lớn hơn Tuyết Thần Cung không biết bao nhiêu lần? Chính xác mà nói, đó không giống một cung điện, mà là kiến trúc hình vòng tròn. Vòng này lồng vào vòng kia, tổng cộng lồng chín vòng, ở giữa lộ ra một khoảng đất trống lớn, có thể nhìn thấy đầu của năm bức tượng khổng lồ.
Nơi Ngư Cơ ở, nằm ở hàng thứ ba bên trong vòng tròn, tầng cao nhất.
Ngư Cơ dẫn Hàn Phi, một đường bơi qua. Không ít người đều dùng cảm nhận quét qua Hàn Phi. Trong lòng Hàn Phi cũng hơi hoảng, ngàn vạn lần đừng bị vạch trần! Nếu không, đây đã đến địa bàn của người ta rồi, chạy cũng khó chạy.
Tuy nhiên, "Tam Biến Kỳ Thư" cũng không hổ là bí pháp Thiên cấp Thần phẩm. Dọc đường đi, không ít Bán Nhân Ngư đều chào hỏi Ngư Cơ, vậy mà cũng không ai phát hiện ra vấn đề của Hàn Phi.
Mãi cho đến khi Hàn Phi đi theo Ngư Cơ, tới chỗ ở của nàng. Hang động tầng cao nhất kia, chiếm diện tích khoảng hơn 300 mét vuông, trong ngoài đều có cấm chế.
Ngư Cơ nhìn Hàn Phi một cái: “Ngươi ở đây, đợi ta trở lại.”