Diệp Giang Xuyên nhanh chóng đi tới nơi hối đoái Thẻ Kỳ Tích của tông môn, cái nơi quái quỷ này, trước đây hắn tới lần nào là thất vọng lần đó, chưa bao giờ đổi được Thẻ Kỳ Tích.
Ở đây chỉ có một mình hắn, không có ai khác.
Tuy rằng mọi người đều biết lần này người mới nhập môn vượt Đăng Thiên Thê sẽ có lượng lớn Thẻ Kỳ Tích xuất hiện, nhưng thời gian nộp lên hoàn toàn không công khai, chờ đợi cũng vô ích.
Diệp Giang Xuyên lặng lẽ chờ đợi, đây xem như là một hành vi gian lận nho nhỏ.
Bên kia Ngọa Vân trưởng lão tải Thẻ Kỳ Tích lên, bên này Diệp Giang Xuyên sẽ được ưu tiên lựa chọn.
Bảy tấm Thẻ Sử Thi đều là hàng cực phẩm, Diệp Giang Xuyên đắc ý chờ đợi.
Mình có hai lệnh bài hối đoái Thẻ Sử Thi, đổi thì phải đổi hai Thẻ Kỳ Tích tốt nhất.
Ở đây cũng có một lô Thẻ Kỳ Tích, nhưng đều là hàng rách nát.
Thậm chí không bằng những Thẻ Kỳ Tích ở ngoại môn, cũng tương tự như loại Diệp Giang Xuyên mua cho đệ đệ muội muội, tư cách hối đoái quý giá sẽ không ai dùng cho chúng.
Bên kia, Ngọa Vân trưởng lão dùng Thái Ất truyền tin: "Ta nộp lên rồi!"
Diệp Giang Xuyên mỉm cười, nhìn vào hư không, tức thì một lô Thẻ Kỳ Tích mới xuất hiện, trong đó dẫn đầu là bảy tấm Thẻ Sử Thi.
Biển Mây Vô Bờ, Địa Mạch Bảo Quân, Sứ Đồ Đại Thiên Sứ, Đội Cận Vệ, Thần Giáp Trùng, Vực Sâu Hắc Ám, Tiên Tam Bào...
Diệp Giang Xuyên đang định lựa chọn, hắn muốn chọn Biển Mây Vô Bờ và Địa Mạch Bảo Quân.
Đột nhiên, những Thẻ Kỳ Tích đó lóe lên rồi biến mất không thấy, thay vào đó là bảy Thẻ Kỳ Tích bình thường.
Diệp Giang Xuyên sững sờ, dụi dụi mắt, nhất thời phát hiện chúng thật sự đã biến mất.
Không chỉ bảy tấm thẻ đó, mà ngay cả những Thẻ Kỳ Tích bình thường thu hoạch được lần này cũng biến mất hơn nửa.
Chuyện xảy ra ngay trước mắt Diệp Giang Xuyên.
Diệp Giang Xuyên giận tím mặt, gầm lên một tiếng.
Tiếng gầm này truyền khắp bốn phương, tức thì thu hút sự chú ý của vô số người.
Chấp sự ở đây xuất hiện, nhìn về phía Diệp Giang Xuyên, quát lên: "Ngươi muốn làm gì!"
Diệp Giang Xuyên chỉ vào hắn, hô: "Đừng nhúc nhích, ai cũng không được nhúc nhích!"
"Ta chính là Thái Ất Kim Quang Hủy Thiên Diệt Địa Diệp Giang Xuyên!"
"Ta nghi ngờ các ngươi tư lợi gian lận, trộm Thẻ Kỳ Tích của tông môn!"
"Ai cũng không được động, tất cả đứng lại cho ta!"
Hắn lập tức truyền tin cho Vương Lê Thiên và Từ Tẩy Nhận.
Dám giở trò này ngay trước mặt hắn, cuỗm mất Thẻ Kỳ Tích của hắn, Diệp Giang Xuyên thật sự nổi giận!
Theo tiếng gầm của hắn, các tu sĩ xung quanh tụ tập lại.
"Xảy ra chuyện gì?"
"Rốt cuộc là chuyện gì!"
Diệp Giang Xuyên hét về phía họ: "Đừng nhúc nhích, ai cũng không được tới gần!"
"Ta nghi ngờ nơi này có kẻ tư lợi gian lận, trộm Thẻ Kỳ Tích của tông môn!"
"Nơi này, ta phong tỏa!"
Lời vừa thốt ra, các tu sĩ kéo đến đều sững sờ.
"Sao có thể?"
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Thảo nào, ta cứ thắc mắc tại sao mình chưa bao giờ đổi được Thẻ Kỳ Tích tốt!"
"Đúng vậy, có khả năng lắm!"
Vị chấp sự kia giận dữ, quát Diệp Giang Xuyên:
"Ngươi nói bậy bạ gì đó, vu khống chúng ta là tội nặng trong tông môn đấy!"
Diệp Giang Xuyên cười lạnh nói: "Ta đã thông báo cho Ám bộ rồi.
Ta chính là người chủ trì kỳ thử luyện Đăng Thiên Thê của ngoại môn Thái Ất Tông lần này, đáng lẽ phải có bảy Thẻ Kỳ Tích Sử Thi do ta đưa vào đây.
Thế nhưng, vừa đưa vào đã lập tức biến mất, ta là người duy nhất ở đây hối đoái, vậy thẻ đi đâu rồi?"
Lời này vừa nói ra, lập tức bốn phía xôn xao!
"Ta đã nói mà, lần nào ta cũng không đổi được thẻ tốt!"
"Thì ra là vậy, có mờ ám, có mờ ám!"
"Nhất định phải điều tra nghiêm ngặt!"
Lập tức quần chúng phẫn nộ!
Một truyền mười, mười truyền trăm, vô số đệ tử Thái Ất Tông vây kín nơi này đến nước chảy không lọt.
Bởi vì về cơ bản không ai có thể đổi được Thẻ Kỳ Tích tốt, tất cả mọi người đều có chung nỗi bất bình này!
Vương Lê Thiên và Từ Tẩy Nhận nhanh chóng tới nơi, lần này họ chỉ là tiểu tốt, dẫn đầu là trưởng lão Thiết Ly Tử của Chấp Pháp Điện tông môn!
Thiết Ly Tử đến nơi, nhìn Diệp Giang Xuyên nói:
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Diệp Giang Xuyên đem mọi chuyện kể lại rõ ràng!
Thiết Ly Tử chậm rãi nói: "Tông môn sẽ không oan cho một người tốt, cũng sẽ không bỏ qua một kẻ xấu!"
"Người đâu, phong tỏa điều tra nơi này cho ta, tra sổ sách trăm năm, tra cho ta!"
"Thẻ Kỳ Tích là chí bảo của tông môn, chuyện này nhất định phải điều tra cẩn thận, dù có liên quan đến Địa Khư Thiên Tôn, cũng nghiêm trị không tha!"
Tức thì vô số thành viên Ám bộ cùng đệ tử chấp pháp xuất hiện, phong tỏa hoàn toàn nơi này, bắt đầu điều tra.
Diệp Giang Xuyên cũng bị đưa đi, vào đại điện chấp pháp, cũng bị tiến hành điều tra.
Diệp Giang Xuyên đem tất cả những gì mình biết khai ra toàn bộ, làm ghi chép, điểm chỉ, chờ đợi kết quả điều tra.
Đến ngày thứ hai, Thiết Ly Tử xuất hiện.
"Diệp Giang Xuyên, chuyện của ngươi đã điều tra rõ ràng.
Ngươi tố giác việc quản lý Thẻ Kỳ Tích của tông môn, quả nhiên tông môn có vấn đề.
Trong ba mươi năm qua, tông môn có chuột nhắt, lợi dụng chức quyền, trộm cắp Thẻ Kỳ Tích của tông môn.
Hắn đã bị phát hiện, bắt vào đại lao!"
Diệp Giang Xuyên vội hỏi: "Là ai, gan to như vậy!"
"Thái Ất Kim Lâm, Ngọa Vân!"
Diệp Giang Xuyên sững sờ, sao có thể?
Chẳng lẽ Ngọa Vân là kẻ ngu si đến mức, bên này vừa bảo mình đi lấy Thẻ Kỳ Tích, bên kia chính mình lại trộm Thẻ Kỳ Tích?
Tự tìm đường chết sao?
Sao có thể, tuyệt đối không thể!
Thiết Ly Tử chậm rãi nói: "Chứng cứ xác thực!
Trong ba mươi năm qua, Ngọa Vân lần nào cũng cấu kết trong ngoài, trộm cắp Thẻ Kỳ Tích của tông môn.
Trước đây còn rất cẩn thận, chỉ là lợi dụng chức quyền, nhanh hơn người khác một bước để đổi lấy những Thẻ Kỳ Tích có giá trị.
Nhưng từ mấy năm gần đây, sau khi tông môn mở rộng tuyển sinh, hắn đã hoàn toàn điên cuồng.
Vạn Lý Cô Phi, Ngư Phiêu Tuyết, Sài Lê, Lưu Tuyết Phi, Trương Hồng Thanh, Thạch Thái Phong, Hạc Quân Hồng, Độc Cô Độc, Triêu Thiên Kiêu, những người này đều là người chủ trì các kỳ Đăng Thiên Thê của ngoại môn.
Bên trong có Ngọa Vân, bên ngoài có bọn họ, trong ngoài cấu kết, điên cuồng trộm Thẻ Kỳ Tích của tông môn.
Lần này ngươi xin làm người chủ trì Đăng Thiên Thê ngoại môn, trong đó Vạn Lý Cô Phi, Ngư Phiêu Tuyết đã ghi hận trong lòng, cấu kết với Sài Lê của Sài gia, tập kích ngươi, đã phát điên rồi.
Sự việc bại lộ, lại đổ thành ân oán cá nhân.
Bọn họ càng điên cuồng hơn là dùng Thẻ Kỳ Tích bình thường, phân giải luyện chế ra hơn trăm Thẻ Kỳ Tích rác rưởi, nhờ đó gian lận, để hậu bối an ổn vượt qua Đăng Thiên Thê.
Tám mươi chín Thẻ Kỳ Tích ngươi mua cho đệ đệ muội muội đều do Ngọa Vân luyện chế!
Chúng ta đã phát hiện vô số chứng cứ, có thể nói là bằng chứng như núi."
Diệp Giang Xuyên ngây ngốc lắng nghe, khó có thể tin nổi.
Thiết Ly Tử chậm rãi nói: "Diệp Giang Xuyên phát hiện sâu mọt trong tông môn, nhất định phải khen thưởng.
Nhưng ngươi chủ trì Đăng Thiên Thê, lại mua Thẻ Kỳ Tích cho đệ đệ muội muội, lấy quyền mưu tư, tiến hành gian lận.
Đăng Thiên Thê kết thúc, lại lợi dụng chức vụ của mình, đi trước một bước lựa chọn Thẻ Kỳ Tích.
Đây đều là sai lầm, công tội bù trừ, hiện tại tuyên bố xử phạt ngươi, lần Đăng Thiên Thê này, hủy bỏ tư cách người chủ trì của ngươi.
Tuy nhiên, thưởng cho ngươi một tư cách hối đoái Thẻ Sử Thi!
Được rồi, ngươi về đi, các đệ đệ muội muội của ngươi sắp tiến hành kỳ thi nhập môn rồi, đi chuẩn bị một chút đi."
Cứ như vậy, Diệp Giang Xuyên được thả ra, trở về động phủ.
Nhưng hắn không tài nào nghĩ ra, sao có thể, Ngọa Vân lại làm ra chuyện như vậy?
Tối hôm đó, đột nhiên trong Thái Ất Tông hỗn loạn cả lên, dường như đang truy lùng thứ gì đó.
Diệp Giang Xuyên bỗng nhiên tỉnh giấc, có người gõ cửa.
"Diệp sư đệ, là ta, Ngọa Vân!"