STT 142: CHƯƠNG 141: MẠNG CỦA NGƯƠI, VĨNH VIỄN LÀ CỦA CHÍNH...
Bùi Chu Hành cười khổ một tiếng, nói: "Ngươi cũng biết, đây không phải là chuyện của ngươi, giúp đến đây đã là quá đủ rồi!"
"Biết ngay là ngươi sẽ nói vậy mà!" Cố Trường Thanh mắng, giận dữ nói: "Là do ta nhiều chuyện chắc? Là do ta ăn no rửng mỡ không có gì làm à?"
Bùi Chu Hành há to miệng.
Cố Trường Thanh nói tiếp: "Có thời gian rảnh rỗi này, ngươi thà cố gắng dùng đan dược để hồi phục vết thương còn hơn, biết đâu còn có sức mà cõng Tiểu Yên chạy trốn!"
Nghe những lời này, Bùi Chu Hành thở dài, nuốt mấy viên linh đan rồi nhắm mắt tĩnh dưỡng.
Cố Trường Thanh nhìn cơn mưa to như trút nước, cùng với Nghiêm Tung đang giãy giụa cầu sinh trong màn mưa, cũng thở ra một hơi.
Rất nhanh, tâm thần hắn chìm vào trong Cửu Ngục Thần Tháp, Cố Trường Thanh đổ hết tất cả đồ vật trong mấy chiếc nhẫn không gian lấy được từ trên người Nghiêm Tung ra.
"Linh thạch..."
Thứ đầu tiên Cố Trường Thanh chú ý tới chính là một lượng lớn linh thạch.
Những viên linh thạch đó chất thành từng ngọn núi nhỏ trong tầng thứ nhất của Cửu Ngục Thần Tháp, liếc mắt một cái, sơ sơ cũng phải hơn trăm vạn viên.
"Tên nhà giàu chết tiệt này..."
Cố Trường Thanh tặc lưỡi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, số linh thạch này không chỉ của một mình Nghiêm Tung, mà còn là tài sản tích lũy của Linh gia.
Mà Linh gia lại sáp nhập, thôn tính Cổ gia!
Nói cách khác, hơn trăm vạn viên linh thạch này là tài sản tích cóp của cả ba bên: Nghiêm Tung, Linh gia và Cổ gia.
"Thật là... nhiều quá đi..."
Thế nhưng, vừa nghĩ đến một mình Ngu Hi Nguyệt đã mang theo một hai chục vạn linh thạch, Cố Trường Thanh lại cảm thấy... tài sản của hai gia tộc cộng thêm của Nghiêm Tung mới được hơn trăm vạn linh thạch, dường như cũng không nhiều đến thế.
"Thanh Huyền đại địa..." Cố Trường Thanh lẩm bẩm: "Đúng là một nơi tốt đẹp!"
Rất nhanh, Cố Trường Thanh gom hơn trăm vạn linh thạch, cộng thêm hơn ba mươi vạn linh thạch còn dư của mình lại với nhau, cất đi để sau này dùng.
Quyển thứ ba của Tiểu Viêm Thể Quyết, thích hợp cho tu sĩ cảnh giới Nguyên Phủ, hắn vẫn chưa thôi diễn.
Quyển thứ ba của Tứ Tượng Trấn Giao Quyết nhà họ Ngu cũng dành cho cảnh giới Nguyên Phủ, hắn cũng chưa từng diễn luyện.
Số linh thạch này, có lẽ đã đủ để diễn hóa hai môn linh quyết này đến viên mãn rồi chăng?
Nghĩ đến đây, Cố Trường Thanh lại nhớ tới môn tam phẩm linh quyết mà mình có được – Ẩn Tức Thuật!
Môn linh quyết này cũng là cấp tam phẩm, hắn vẫn luôn chưa thôi diễn, lần này trong tay có không ít linh thạch, cũng có thể thử thôi diễn môn linh quyết này đến viên mãn trước
Đồng thời, cũng có thể xem thử, Tạo Hóa Thần Kính khi thôi diễn tam phẩm linh quyết sẽ tiêu hao khoảng bao nhiêu linh thạch.
Vừa nghĩ đến đây, Cố Trường Thanh lập tức diễn luyện Ẩn Tức Thuật trước Tạo Hóa Thần Kính, đồng thời bỏ từng viên linh thạch vào trong đó...
Rất nhanh, từng vạn từng vạn linh thạch không ngừng bị tiêu hao!
Cho đến cuối cùng.
Sau khi ba mươi vạn linh thạch bị tiêu hao hết, bên trong Tạo Hóa Thần Kính rốt cuộc cũng có động tĩnh.
"Ba mươi vạn..."
Cố Trường Thanh thầm tắc lưỡi kinh ngạc.
Ẩn Tức Thuật này không phải là linh quyết dạng công phạt, chỉ dùng để che giấu khí tức, thích hợp cho việc truy tung ẩn nấp, nhưng dù sao cũng là tam phẩm.
Nói như vậy, nếu muốn diễn luyện hoàn mỹ quyển thứ ba của Tiểu Viêm Thể Quyết và Tứ Tượng Trấn Giao Quyết, trăm vạn linh thạch còn lại chưa chắc đã đủ!
Vừa mới cảm thấy mình giàu sụ, giờ nghĩ lại, Cố Trường Thanh lại thấy mình nghèo rớt mồng tơi.
Không tiếp tục tu hành Ẩn Tức Thuật, Cố Trường Thanh bắt đầu kiểm tra những thu hoạch khác.
Đây chính là tài sản tích lũy của hai đại gia tộc Cổ gia, Linh gia cùng với vị đà chủ Nhân Tự đường Nghiêm Tung, hẳn là phải có đồ tốt!
Rất nhanh, Cố Trường Thanh phân loại cẩn thận tất cả mọi thứ trong nhẫn không gian.
"Phàm quyết có 32 môn, linh quyết thì nhất phẩm có 24 môn, nhị phẩm có 9 môn, không có môn tam phẩm nào..."
Cố Trường Thanh xếp từng quyển trục linh quyết lên giá gỗ.
"Phàm binh, linh binh cũng không ít, phàm binh có hơn 20 loại, hơn 300 kiện, linh binh có 17 loại, 72 món..."
"Phàm đan, linh đan cũng không ít..."
Cố Trường Thanh phân loại và cất gọn toàn bộ thu hoạch.
Tầng thứ nhất của Cửu Ngục Thần Tháp này rộng lớn vô cùng, đừng nói là mấy thứ này, ngay cả một ngọn núi cũng nhét vừa.
Nhìn gia sản tích lũy được, Cố Trường Thanh cũng nhẹ nhàng thở ra.
"Những võ quyết, đan dược, binh khí này, lát nữa đưa cho phụ thân lựa chọn, chọn ra một ít có thể dùng, giữ lại cho gia tộc phát triển, còn lại thì bán đi để đổi lấy linh thạch!"
Sau khi phân loại xong tất cả, Cố Trường Thanh cũng có chút thất vọng.
Tài sản của hai gia tộc này cùng với bản thân Nghiêm Tung cũng không có thứ gì quá quý hiếm.
Ngược lại có một ít thú hạch, đã sớm bị Phệ Thiên Giảo vơ vét sạch.
Còn có một ít linh bảo hệ Ngũ Hành, Cố Trường Thanh cũng đặt vào trong trận pháp hình sao năm cánh ở cửa lớn tầng hai.
Trận pháp đó chỉ sáng hơn một chút, hiển nhiên, hiệu quả của những linh bảo hệ Ngũ Hành kia cũng không cao lắm.
Ngoài ra, thứ duy nhất khiến Cố Trường Thanh cảm thấy hứng thú hơn cả là hai loại linh đan.
Một loại được mang theo trên người Nghiêm Tung, đựng trong một chiếc bình sứ màu đen, tên là Thất Hương Hoàn, có hiệu quả cực tốt đối với việc hồi phục thương tích nặng về thể xác và gân cốt cho võ giả cảnh giới Ngưng Mạch!
Cố Trường Thanh nhẹ nhàng cạy ra một ít bột thuốc, cảm nhận được hiệu quả quả thực không tồi, lập tức thoát ý niệm khỏi Cửu Ngục Thần Tháp, nhét một viên Thất Hương Hoàn cho Bùi Chu Hành.
"Đây là..." Bùi Chu Hành mặt mày mờ mịt.
Cố Trường Thanh thành thật nói: "Thất Hương Hoàn, hồi phục vết thương, mau ăn đi, hồi phục được bao nhiêu hay bấy nhiêu!"
"Ừm!"
Bùi Chu Hành không chút do dự, nuốt thẳng vào bụng.
Ý niệm của Cố Trường Thanh lại một lần nữa chìm vào Cửu Ngục Thần Tháp, nhìn sang một chiếc hộp gỗ khác.
Trong hộp gỗ có ba ô lõm, một ô đã trống không, hai ô còn lại có hai viên đan dược màu đỏ sậm.
"Bạo Mạch Đan!"
Trên nắp hộp gỗ miêu tả rõ ràng: Bạo Mạch Đan, thích hợp với cảnh giới Ngưng Mạch, trong thời gian ngắn bộc phát dung hợp các đại mạch linh khí, thu được sự tập trung linh khí cường đại, bùng nổ ra sức mạnh vượt xa giới hạn bình thường!
Nói tóm lại, đây chính là loại thuốc có thể bộc phát sức mạnh trong thời gian ngắn!
Hiệu quả ra sao, Cố Trường Thanh không chắc chắn, hơn nữa sau khi bộc phát chắc chắn sẽ suy yếu, nhưng sẽ suy yếu đến mức nào?
Loại đan dược này, trừ phi vạn bất đắc dĩ, không thể ăn bừa.
Cố Trường Thanh cất sáu viên Thất Hương Hoàn còn lại và hai viên Bạo Mạch Đan đi, ngồi ngay ngắn trong Cửu Ngục Thần Tháp và bắt đầu tu luyện.
Nếu những gì Nghiêm Tung nói không sai, Ninh Vân Yên thật sự bị Lục Lương Tài và Tề Vạn Hành đưa đến trấn La Ngọc, vậy thì nghi thức sẽ bắt đầu vào tối mai, hắn và Bùi Chu Hành... cần phải nhanh chóng đến đó.
Chỉ là vết thương của Bùi Chu Hành hiện tại quá nặng, phải đợi một lát.
Thời gian dần trôi, ý niệm của Cố Trường Thanh chìm trong Cửu Ngục Thần Tháp mấy canh giờ rồi mới rời đi.
Cơn mưa to như trút nước vẫn chưa ngớt, giữa những tia chớp loằng ngoằng, Cố Trường Thanh chậm rãi đứng dậy, đi vào trong đống đổ nát giữa đêm mưa, lôi Nghiêm Tung, người đã bò xa được mấy trăm thước, trở về.
Dưới mái hiên cũ nát, Nghiêm Tung cảm nhận được hơi ấm từ ngọn lửa, gương mặt tái nhợt đã hồng hào trở lại đôi chút, mơ màng nhìn thấy Cố Trường Thanh và Bùi Chu Hành đang ngồi đó, trong mắt ánh lên tia hy vọng sống.
"Ta có thể... có thể đưa các ngươi đến trấn La Ngọc... đừng giết ta..."
Nhìn gã này không biết tìm đâu ra vải rách áo nát để buộc chặt cổ tay và cổ chân mình lại cầm máu, Cố Trường Thanh cũng thấy nể phục.
Ngưng Mạch cảnh bát trọng, sinh mệnh lực quả thực mạnh hơn rất nhiều, hơn nữa ý chí cầu sinh của gã này thật sự mãnh liệt!
"Đến trấn La Ngọc, ngươi nói thật hay giả, nhìn là biết ngay, nếu nói dối, ta sẽ không chút do dự giết ngươi ngay lập tức!"
Sắc mặt Cố Trường Thanh lạnh lùng.
"Vâng... vâng..."
Chợt, Cố Trường Thanh nhìn sang Bùi Chu Hành bên cạnh.
Vết thương do đao kiếm ở bụng nàng chí ít đã cầm được máu, nhìn bề ngoài thì có vẻ ổn, nhưng chắc chắn không thể ra trận chiến đấu được.
"Giờ Dần rồi!"
Cố Trường Thanh thản nhiên nói: "Trời sáng là hai chúng ta sẽ khó hành động, chúng ta đã đợi gần nửa ngày, Tư Như Nguyệt vẫn chưa đến, không thể kéo dài thêm nữa!"
Bùi Chu Hành nhìn Cố Trường Thanh, cuối cùng vẫn không nhịn được nói: "Cảm ơn ngươi, Cố Trường Thanh, bất kể có cứu được muội muội ta hay không, từ nay về sau, mạng của ta sẽ là của ngươi!"
"Mạng của ngươi, vĩnh viễn là của chính ngươi!"
Cố Trường Thanh nói xong, lấy thẳng một sợi xích sắt ra, khóa vào hông Nghiêm Tung, sau đó đi về phía con Giao Mã tìm được trong Linh gia rồi lật mình lên ngựa.
Bùi Chu Hành cũng không nhiều lời nữa, thở ra một hơi, cũng lật mình lên ngựa.
Cố Trường Thanh một tay kéo Nghiêm Tung lên lưng ngựa, nói: "Trấn La Ngọc, dẫn đường!!!"
Đêm mưa tầm tã chưa từng ngớt, hai bóng người thiếu niên, dắt theo Giao Mã, rời khỏi thành Cổ Linh, hướng về trấn La Ngọc...
Cùng lúc đó, tại một tòa thành trì trên đại địa Thương Châu.
Tư Như Nguyệt xông vào trong thành, tìm đến một tửu lâu, lập tức tóm lấy chưởng quỹ, quát: "Ngươi tên là gì?"
"Ngươi là ai?" Vị chưởng quỹ kia sợ hãi nói.
Tư Như Nguyệt lập tức lấy ra một tấm lệnh bài.
Vẻ sợ hãi trên mặt chưởng quỹ biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị, hắn khom người nói: "Thuộc hạ Vạn Lý Ảnh, là người của Thiên Tự đường tại thành Cổ Nguyệt..."
"Đừng nói nhảm!"
Tư Như Nguyệt ngắt lời thẳng thừng: "Cứ điểm này có bao nhiêu võ giả Ngưng Mạch cảnh của Thiên Tự đường chúng ta?"
"Hai mươi người!"
"Triệu tập tất cả, theo ta xuất phát!"
"Tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì?" Vạn Lý Ảnh vội vàng hỏi...