Virtus's Reader
Thái Cổ Đệ Nhất Thần

Chương 20: Mục 20

STT 19: CHƯƠNG 19: CÓ ĐỒNG Ý HAY KHÔNG

Tốc độ của mẫu cổ cực nhanh, chỉ sau vài cú nhảy giữa những cành cây của Hỏa Linh Đồng Thụ đã biến mất không còn tăm hơi.

Hư Văn Tuyên càng đuổi càng nóng lòng, lão dùng linh khí kết thành một tấm lưới phong tỏa bốn phía, nhưng không ngờ con mẫu cổ này lại có thể đột phá phong cấm của lão. Nếu để nó chạy thoát, có lẽ tôn nữ của mình... sẽ không chống chọi nổi mấy năm này.

Cùng lúc đó, bên trong sào huyệt của Hỏa Lân Mãng, Cố Trường Thanh chậm rãi dang rộng hai tay. Trong từng hơi thở, linh khí trong cơ thể hắn bành trướng, bề mặt da thịt còn lờ mờ được bao phủ bởi những luồng sáng màu đỏ rực.

Trong năm ngày, Cố Trường Thanh đã dốc toàn lực hấp thu linh viêm khí. Lúc này, linh khí ngưng tụ trong cơ thể hắn ẩn chứa viêm khí tinh thuần, giúp kinh mạch và xương cốt của hắn trở nên cường đại hơn. Thậm chí... Cố Trường Thanh cảm thấy mình đã có thể thử đột phá lên Dưỡng Khí cảnh.

Trên thực tế, việc tu hành mấy ngày nay đã giúp cảnh giới của Cố Trường Thanh tăng lên rất nhanh, nhưng hắn không hề cảm thấy có gì bất ổn.

Dù sao thì, vốn dĩ hắn đã từng đạt đến Dưỡng Khí cảnh, bây giờ chẳng khác nào đi lại con đường cũ một lần nữa. Vì vậy, hắn không cần tốn thời gian để làm quen lại với sức mạnh tăng vọt sau khi đột phá, nhờ đó có thể dốc hết tất cả để nâng cao thực lực của mình.

"Thử một lần xem sao!"

Thầm nghĩ trong lòng, Cố Trường Thanh nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi bắt đầu điều động linh khí trong cơ thể.

Để đột phá từ Luyện Thể cảnh lên Dưỡng Khí cảnh, bước mấu chốt nhất chính là dẫn dắt toàn bộ linh khí trong cơ thể vận chuyển thành một chu thiên.

Có thể vận chuyển hoàn mỹ một chu thiên chính là đại diện cho việc đã bước vào Dưỡng Khí cảnh sơ kỳ.

Lúc này, Cố Trường Thanh bắt đầu dẫn dắt linh khí trong người, thử tiến hành vận chuyển chu thiên.

Cách đó không xa, Tư Như Nguyệt và Khương Nguyệt Thanh thấy cảnh này thì lập tức hiểu ra ý đồ của Cố Trường Thanh, cả hai đều nín thở, chăm chú quan sát.

Nhưng đúng lúc này, dị biến xảy ra.

Từ khu rừng phía trên, một luồng sáng đỏ rực bỗng nhiên lao xuống, mà đuổi sát ngay sau nó chính là Hư Văn Tuyên.

"Cẩn thận, mau tránh ra!" Hư Văn Tuyên hét lớn.

Thế nhưng, đã muộn.

Thi Viêm Cổ Trùng mẫu cổ dường như nhận ra mình không thể thoát khỏi sự truy đuổi của lão già kia, nó đột ngột chuyển hướng, không chạy trốn nữa mà đâm thẳng vào trong cơ thể Cố Trường Thanh.

Trong thoáng chốc, Cố Trường Thanh đang tập trung tinh thần chuẩn bị xung kích Dưỡng Khí cảnh chỉ cảm thấy một luồng khí khô nóng tràn vào cơ thể, linh khí trong người lập tức hỗn loạn. Sắc mặt hắn biến đổi, phun ra một ngụm máu tươi.

Hư Văn Tuyên thấy cảnh này, thân hình chợt lóe lên, tức thì xuất hiện bên cạnh Cố Trường Thanh, một bàn tay đặt lên đỉnh đầu hắn.

"Chết tiệt!"

Con mẫu cổ lúc này đã chui vào cơ thể Cố Trường Thanh, dung hợp làm một với hắn!

Rất nhanh, bóng dáng của Hư Diệu Linh cũng xuất hiện từ trên cao, nàng đứng bên cạnh sào huyệt của linh mãng, thấy sắc mặt gia gia khó coi, Hư Diệu Linh vội vàng an ủi: "Gia gia, thôi bỏ đi, tất cả đều là số mệnh..."

"Mẫu cổ không chạy thoát!" Hư Văn Tuyên mở miệng.

"Vậy gia gia người..."

"Nó chui vào trong cơ thể của tiểu tử này rồi!" Hư Văn Tuyên chỉ vào Cố Trường Thanh.

"A?"

Sắc mặt Hư Diệu Linh kinh biến: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Mặc dù trước đây gia gia từng nói, nếu nàng có người trong lòng, cả hai có thể cùng nhau lợi dụng tử mẫu cổ để dung hợp độc âm minh hàn khí, chuyển hóa nó thành hàn linh khí tinh khiết để tăng cường tu vi, nhưng...

Đó chính là song tu a!

"Để ta nghĩ xem..."

Hư Văn Tuyên nhìn Cố Trường Thanh, rồi lại nhìn tôn nữ của mình, rơi vào trầm tư.

Mà lúc này, Cố Trường Thanh bị cắt ngang ngay thời khắc đột phá mấu chốt, mặt mày hoàn toàn ngơ ngác.

Vừa rồi có thứ gì đó chui vào người mình đúng không?

Tử mẫu cổ?

Là cổ trùng sao?

Cố Trường Thanh nhìn Hư Văn Tuyên, Hư Diệu Linh, rồi lại tự kiểm tra bên trong cơ thể, cũng không cảm thấy có gì bất thường.

Sau một hồi suy nghĩ, Hư Văn Tuyên nhìn về phía Cố Trường Thanh, đột nhiên nói: "Tiểu tử, vừa rồi ngươi định đột phá sao?"

"Vâng..."

Hư Văn Tuyên gật gật đầu, vẻ mặt đầy tán thưởng: "Mới mười lăm tuổi đã đạt tới Dưỡng Khí cảnh, dù bị tước mất Hỗn Độn Thần Cốt khiến cảnh giới tụt xuống, vậy mà chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi đã lại có thể thử xung kích Dưỡng Khí cảnh lần nữa. Xem ra cho dù không có Hỗn Độn Thần Cốt, ngươi tiến bộ vẫn cực nhanh, điều này đủ để chứng minh thiên phú của ngươi rất mạnh!"

Lời khen bất ngờ khiến Cố Trường Thanh có chút không hiểu.

Hư Văn Tuyên thở ra một hơi, trang trọng nói: "Ngươi có bằng lòng bái ta làm sư phụ, gia nhập Thái Hư Tông của ta không?"

"A?"

Lời vừa dứt, Cố Trường Thanh, Tư Như Nguyệt, Khương Nguyệt Thanh đều ngơ ngác nhìn Hư Văn Tuyên.

"Sao thế? Không bằng lòng à?" Hư Văn Tuyên sa sầm mặt, nói: "Lão phu đã rất nhiều năm không thu đồ đệ. Ngươi mà làm đệ tử của ta, Huyền Thiên Tông còn dám động đến ngươi thì chính là không coi lão phu ra gì!"

"Bằng lòng thì bằng lòng, chỉ là..." Cố Trường Thanh nhìn về phía Hư Văn Tuyên, chân thành hỏi: "Không biết vì sao tiền bối lại muốn thu con làm đệ tử ạ?"

"Ta vốn đã có ý định này, chỉ là đến bây giờ mới nói ra thôi!" Hư Văn Tuyên ho khan một tiếng, nghiêm nghị nói: "Cứ nói thẳng là có đồng ý hay không đi!"

Chỉ do dự trong nháy mắt, Cố Trường Thanh liền cúi người hành lễ: "Đệ tử Cố Trường Thanh, bái kiến sư phụ!"

"Tốt!" Hư Văn Tuyên lập tức nói: "Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là lục đệ tử của Hư Văn Tuyên ta. Đợi sau khi chuyến đi linh quật này kết thúc, ngươi có thể vào Thái Hư Tông tu hành!"

"Vâng!"

Ở bên cạnh, Tư Như Nguyệt và Khương Nguyệt Thanh hoàn toàn chết lặng.

Đây... đây là tình huống gì vậy?

Mà đối với Cố Trường Thanh mà nói, bất kể nguyên nhân là gì, việc Hư Văn Tuyên bằng lòng thu hắn làm đồ đệ, ít nhất là hiện tại, hắn đã có một chỗ dựa vững chắc, có thể bảo vệ cho Cố gia.

Đây mới là điều quan trọng nhất!

Còn về việc tại sao Hư Văn Tuyên đột nhiên muốn thu hắn làm đồ đệ...

"Hắc hắc, tiểu tử, nghĩ không ra đúng không?"

Đột nhiên, trong đầu hắn vang lên giọng nói của Phệ Thiên Giảo.

"Ngươi biết sao?"

"Đương nhiên rồi!"

Phệ Thiên Giảo cười hắc hắc: "Thứ vừa chui vào cơ thể ngươi là Thi Viêm Cổ Trùng!"

Thi Viêm Cổ Trùng?

Chưa nghe bao giờ!

Phệ Thiên Giảo lập tức kiên nhẫn giải thích: "Trong người nha đầu kia có độc âm minh hàn khí, ta đoán là lão già này mỗi ngày đều giúp nàng ta áp chế hàn độc, nếu không nha đầu đó đã sớm toi mạng rồi. Mà Thi Viêm Cổ Trùng này lại vừa hay có thể loại bỏ hàn độc!"

"Thi Viêm Cổ Trùng chia làm tử cổ trùng và mẫu cổ trùng. Tử cổ ở trong cơ thể tiểu nha đầu kia, còn thứ vừa chui vào người ngươi chính là mẫu cổ. Sau này, mỗi khi hàn khí của tiểu nha đầu đó phát tác, tử cổ sẽ thôn phệ hàn khí. Khi tử cổ không chịu nổi, hàn khí sẽ được chuyển sang cho mẫu cổ, sau đó khuếch tán trong cơ thể ngươi..."

Nghe đến đây, Cố Trường Thanh hoàn toàn sững sờ.

"Nàng không chịu nổi... thì ta chắc chắn cũng không xong đâu!"

Phệ Thiên Giảo cười hắc hắc: "Ta đoán lão già này vốn định tự mình dung hợp mẫu cổ, lão ta là Nguyên Phủ cảnh, có thể chịu được âm minh hàn khí. Chỉ cần lão sống thêm vài năm, đợi tiểu nha đầu kia đột phá đến Nguyên Phủ cảnh thì sẽ không còn bị hàn khí quấy nhiễu nữa. Chỉ là bây giờ lại thành ra hời cho ngươi rồi!"

"Hời cho ta?"

Mặt Cố Trường Thanh khổ như đưa đám.

"Nhìn cái bộ dạng vô dụng của ngươi kìa!"

Phệ Thiên Giảo nói thẳng: "Ngoài cách ta vừa nói, tức là tử cổ thôn phệ hàn khí rồi chuyển cho người dung hợp mẫu cổ, thì còn có một biện pháp khác!"

"Là gì?"

"Song tu!"

Phệ Thiên Giảo cười hắc hắc, vẻ mặt vô cùng gian trá.

"Song tu?"

Nghe hai chữ này, Cố Trường Thanh hoàn toàn chết lặng.

Tuy rằng Hư Diệu Linh có nhan sắc và vóc dáng đều thuộc hàng tuyệt phẩm, tuổi ngọc xuân xanh, lại trạc tuổi hắn, nhưng...

Hắn đâu phải loại tinh trùng lên não, thấy gái là muốn ngủ, hơn nữa... hắn là người đã có hôn thê!

Ngay khi Cố Trường Thanh đang nghĩ vậy, Phệ Thiên Giảo lại nói: "Có gì mà phải do dự? Ngươi đã là chủ nhân của Cửu Ngục Thần Tháp, tương lai hoặc là trở thành thần linh của chư thiên vạn giới, hoặc là chết đi, hóa thành một nắm cát vàng."

"Muốn làm thần linh của đất trời này, bên cạnh có mười hay tám người phụ nữ cũng là chuyện nhỏ!"

"Còn nếu như chết rồi... vậy chẳng phải càng nên tận hưởng lạc thú trước mắt, đừng để bản thân phải hối tiếc sao!"

"Cút mau..." Cố Trường Thanh chẳng thèm để ý đến những lời bịa đặt của Phệ Thiên Giảo.

Sau một thời gian ở chung, Cố Trường Thanh cũng đã nhận ra, miệng chó không mọc được ngà voi, Phệ Thiên Giảo không nói được một lời nào thật cả!

Phệ Thiên Giảo cười hắc hắc: "Đừng sợ, không phải là làm thật đâu!"

Cái "làm" của ngươi, nó có đứng đắn không?

Cố Trường Thanh lười phản ứng lại Phệ Thiên Giảo.

"Đừng đi, đừng đi!" Thấy ý niệm của Cố Trường Thanh sắp rời khỏi Cửu Ngục Thần Tháp, Phệ Thiên Giảo đột nhiên nói: "Ngươi đã bái hắn làm sư phụ rồi, giúp ta xin cái thú hạch của con linh thú tam giai Hỏa Lân Mãng kia đi!"

"Ồ!" Cố Trường Thanh cười nhạo một tiếng: "Để cho ngươi thôn phệ? Giúp ngươi hồi phục? Rồi giúp ta giết địch?"

"Đương nhiên! Tin ta đi!" Phệ Thiên Giảo chân thành nói: "Đợi ta thôn phệ cái thú hạch Hỏa Lân Mãng này, ta sẽ có được thực lực của Nguyên Phủ cảnh, nhất định có thể giúp ngươi!"

Tin ngươi cái con khỉ!

Thứ chó chết!

Không có một lời nào là thật cả!

Thấy Cố Trường Thanh không thèm để ý đến mình, Phệ Thiên Giảo vội nói: "Hư Văn Tuyên để ngươi bái hắn làm sư phụ là muốn ngươi giúp lão cứu Hư Diệu Linh. Ít nhất là hiện tại, lão ta đối với ngươi chẳng có chút tình nghĩa thầy trò nào cả. Nói khó nghe thì... lão ta chỉ đang lợi dụng ngươi thôi!"

"Đã như vậy, ngươi còn nói tình nghĩa với lão làm gì? Nên đòi lợi ích thì cứ đòi đi chứ!"

Lời này của Phệ Thiên Giảo, ngược lại cũng không sai!

Nếu Hư Văn Tuyên thật sự coi trọng thiên phú của hắn, đã sớm thu hắn làm đồ đệ từ trước.

Hơn nữa, sau chuyện của Huyền Thiên Lãng, Cố Trường Thanh cũng đã trưởng thành hơn.

Hiện tại là Hư Văn Tuyên cần hắn, mà hắn lại càng cần Hư Văn Tuyên để trấn áp Huyền Thiên Tông, bảo vệ Cố gia!

Hai bên xem như lợi dụng lẫn nhau, một chút lợi ích, quả thực nên đòi!

Rất nhanh, Cố Trường Thanh đã bình tĩnh lại, hắn nhìn về phía Hư Văn Tuyên, vừa định mở miệng thì Khương Nguyệt Thanh ở bên cạnh đột nhiên mỉm cười nói: "Hư lão tiền bối, đã tỷ phu của con bái ngài làm sư phụ, vậy thì... lễ gặp mặt chắc không thể thiếu được đâu nhỉ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!