STT 270: CHƯƠNG 259: NGƯNG MẠCH CẢNH BÁT TRỌNG
"Nguyệt Bạch!"
Giây phút này, Cố Trường Thanh cảm nhận được những cảm xúc rõ ràng ấy, cả người như quên đi tất cả.
"Ngươi... nhớ ta sao?"
Giọng tiên tử Khương Nguyệt Bạch dịu dàng, mười ngón tay nàng chậm rãi lướt qua gò má Cố Trường Thanh, mơn trớn lồng ngực hắn rồi liên tục qua lại.
"Hít..."
Ngay lúc này, Cố Trường Thanh không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Đây thật sự là ảo giác sao?
Quá chân thật!
Huyễn trận mà hắn đã trải qua khi tham gia khảo hạch của học viện Thanh Diệp tại thành Thương Linh, so với cảnh tượng trước mắt này, quả thực không đáng nhắc tới.
"Ngươi nhớ ta sao?"
Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai, Khương Nguyệt Bạch khẽ thở ra hơi thở thơm ngát, lướt qua vành tai Cố Trường Thanh rồi thì thầm: "Ta... rất nhớ ngươi..."
Dần dần.
Giữa đất trời mông lung, y phục trên người Cố Trường Thanh dần bị cởi bỏ. Không biết từ lúc nào, tiếng nước chảy róc rách đã vang lên.
Cố Trường Thanh bị một đôi tay ấn xuống nước, ngay sau đó, hắn cảm nhận được một làn da mát lạnh áp sát, cảm giác mềm mại ấy lập tức khuấy động cõi lòng.
Ngay lập tức, vạn vật giữa đất trời dường như biến mất, chỉ còn lại hai người trong làn nước, một nam một nữ, hòa vào làm một, gạt bỏ hết thảy thế giới bên ngoài.
Tiếng nước vỗ về từng đợt từng đợt, Cố Trường Thanh hoàn toàn đánh mất chính mình.
Một lần lại một lần, một hồi lại một hồi, dần dà, Cố Trường Thanh quên đi tất cả, trước mắt chỉ còn lại Khương Nguyệt Bạch.
Đột nhiên.
Một cảm giác ngạt thở mãnh liệt ập đến, Cố Trường Thanh vội vã nắm lấy đôi tay của Khương Nguyệt Bạch, cơ thể run rẩy dữ dội.
Không đúng!
Trong chớp mắt này, Cố Trường Thanh cảm thấy toàn thân nặng trĩu.
Bóng hình đang nhấp nhô trên người hắn, từ dáng người uyển chuyển và dung nhan tuyệt thế của Khương Nguyệt Bạch, đột nhiên biến thành một con chó, một con chó mực!
"Vãi chưởng!"
Cố Trường Thanh giật mình tỉnh giấc, mọi thứ xung quanh lập tức biến mất không còn tăm hơi.
Hắn vẫn ngồi xếp bằng trên thân cây cổ thụ, toàn thân vẫn đỏ bừng khô nóng.
Ao nước biến mất.
Khương Nguyệt Bạch cũng biến mất.
Cảm giác mềm mại trong tay cũng không còn nữa.
"Nhóc thối, ngươi sao rồi?"
Giọng của Phệ Thiên Giảo vang lên.
Cố Trường Thanh lắc đầu nói: "Không, không có gì, chỉ là vừa mơ một giấc mơ rất dài."
"Mơ thấy đàn bà à?"
Giọng Phệ Thiên Giảo đầy giễu cợt: "Cái bộ dạng vừa rồi của ngươi, thật đáng ăn đòn!"
"Hả?"
Cố Trường Thanh chỉ cảm thấy một trận ớn lạnh.
"Quả Dẫn Đạo Tâm này hiệu quả kỳ diệu, há có thể dễ dàng hấp thu như vậy sao?" Phệ Thiên Giảo lại nói: "Lý Thiên Nguyên nói với ngươi quả thực không sai, nhưng ta đoán lúc bọn họ ăn nó thì đã ở cấp bậc Nguyên Đan Cảnh, thậm chí là Linh Anh Cảnh, đối mặt với sự phản phệ của Quả Dẫn Đạo Tâm còn có thể chống đỡ được. Ngươi chỉ là một tên Ngưng Mạch Cảnh, chống đỡ cái nỗi gì!"
Cố Trường Thanh lúng túng gãi đầu.
Phệ Thiên Giảo nói tiếp: "Nếu không phải ta đánh thức ngươi, ngươi đã hoàn toàn lạc lối trong mộng cảnh, tinh khí cạn kiệt mà chết, còn ngươi ngoài đời thực, cũng sẽ chết theo!"
Nghe những lời này, Cố Trường Thanh không khỏi tự vỗ vào má mình.
"Đây cũng không phải do ý chí của ngươi không kiên định, mà là Quả Dẫn Đạo Tâm này vốn không phải thứ mà cấp bậc của ngươi có thể chống lại."
"Ừm..."
Phệ Thiên Giảo cười nói: "Được rồi, yên tâm đi, tiếp theo ta sẽ canh chừng giúp ngươi."
"Tốt!"
"Mà này, nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc ngươi đã mơ thấy gì thế? Hắc hắc, chia sẻ cho Giảo gia nghe với nào?"
"Ta mơ thấy mây mưa với ngươi mấy trận, suýt nữa thì mệt lả."
"Cút!"
Sau một hồi trêu chọc, Cố Trường Thanh lại một lần nữa ổn định tâm thần.
Tiếp đó, do dược lực mạnh mẽ của Quả Dẫn Đạo Tâm gia trì, Cố Trường Thanh chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Lúc thì chém giết với người khác, lúc thì bị linh thú truy đuổi, lúc thì lạc vào hiểm địa không thể trốn thoát.
Mỗi khi rơi vào ảo giác, đến lúc không thể tự chủ được nữa, trước mặt hắn lại hiện ra một cái đầu chó.
Cứ như vậy, lại mấy ngày nữa trôi qua.
"Hù..."
Thở ra một hơi thật dài, Cố Trường Thanh mở bừng hai mắt, hai tay nắm chặt lại, cảm nhận được luồng sức mạnh cuồn cuộn tràn ngập khắp cơ thể.
"Phần lớn sức mạnh của Quả Dẫn Đạo Tâm đã khuếch tán vào tứ chi bách mạch, ngũ tạng lục phủ, thời gian tới chỉ cần từ từ hấp thu hết nguồn sức mạnh này là được..."
Cố Trường Thanh vui mừng khôn xiết nói: "Toàn bộ thương thế trên người đã được chữa trị, hơn nữa mạch thứ tám cũng đã được đả thông... Ngưng Mạch Cảnh bát trọng rồi!"
Trước cuộc thí luyện này, hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể đạt tới Ngưng Mạch Cảnh bát trọng trong vòng một tháng.
Cố Trường Thanh từ từ đứng dậy, nhảy vài bước đã đáp xuống mặt đất, nói: "Giảo gia, thu cái linh thụ này lại!"
"Không thành vấn đề!"
Giọng Phệ Thiên Giảo vang lên, cười hắc hắc nói: "Một vạn cân Ngọc Canh Kim, một vạn cân Lưu Sa, lại thêm cây Linh Thụ Uẩn Đạo này, chậc chậc... Lần này phong ấn tầng thứ hai chắc chắn có thể mở ra một phần..."
Trong nháy mắt, thân hình khổng lồ của Phệ Thiên Giảo xuất hiện, sau đó nó há cái miệng lớn như chậu máu, nhắm ngay gốc cây mà gặm lấy gặm để.
Không lâu sau, cây Linh Thụ Uẩn Đạo khổng lồ ngã xuống đất, một tiếng ầm vang lên, Cố Trường Thanh trực tiếp thu thân cây vào trong Cửu Ngục Thần Tháp.
"Hả?"
Thế nhưng, Cố Trường Thanh đột nhiên ngạc nhiên hỏi: "Không phải ngươi nói không thể ra ngoài sao?"
"Đây là không gian do Lý Thiên Nguyên kia ngưng tụ, ta sẽ không bị cấm chế cắn trả, không sao cả."
"Thật không?" Cố Trường Thanh hỏi với vẻ nghi ngờ.
"Đương nhiên..."
Rất nhanh, cây Linh Thụ Uẩn Đạo khổng lồ cùng với một vạn cân Lưu Sa, một vạn cân Ngọc Canh Kim đều được Cố Trường Thanh đưa vào bên trong phong ấn tầng thứ hai của Cửu Ngục Thần Tháp.
Phong cấm hình ngôi sao năm cánh nhỏ bé kia đã nuốt chửng tất cả.
Bên trong phong cấm hình ngôi sao năm cánh, ba góc đã sáng lên, ánh sáng lan tỏa ra xung quanh.
Đây không phải là ánh sáng le lói như khi Cố Trường Thanh bỏ vào những linh bảo Ngũ Hành cấp thấp trước đó, mà là sáng cả một mảng nhỏ.
"Thế này... Một gốc Linh Thụ Uẩn Đạo ẩn chứa linh uẩn thuộc tính Mộc, Ngọc Canh Kim ẩn chứa linh uẩn thuộc tính Kim, Lưu Sa ẩn chứa linh uẩn thuộc tính Thổ... Cả ba loại đều là linh bảo cao cấp, vậy mà còn không lấp đầy nổi một góc..."
Đừng nói một góc, ngay cả một phần mười cũng chưa tới!
"Ngươi tưởng Cửu Ngục Thần Tháp là cái gì hả?" Phệ Thiên Giảo lập tức nói: "Đây mới chỉ là mở tầng thứ hai, ta đoán sau này mở tầng thứ ba, tầng thứ tư sẽ ngày càng khó hơn..."
Cố Trường Thanh gật đầu, lập tức nói: "Thôi thì, chỉ cần cứ tiếp tục nhét bảo vật vào mà tòa tháp này không cắn trả ta là tốt rồi..."
Không lâu sau, cả không gian bắt đầu rung chuyển, mọi thứ xung quanh xuất hiện những vết rạn nứt.
Cố Trường Thanh thở ra một hơi: "Nên rời đi rồi."
Ngay sau đó, hắn chắp tay về phía hư không, kính cẩn nói: "Đa tạ tiền bối ban tặng, vãn bối ghi lòng tạc dạ."
Mọi thứ biến mất.
Thân ảnh Cố Trường Thanh lại một lần nữa xuất hiện trên đỉnh núi, pho tượng cao lớn của Lý Thiên Nguyên lúc này đã không còn nữa.
"Xuống núi!"
Cố Trường Thanh cất bước đi xuống chân núi.
Hắn cũng không biết bên ngoài đã trôi qua bao nhiêu ngày, nhưng Thanh Bằng Phi, Ngu Phi Trần, Thanh Bằng Trình và Tương Vạn Sinh đều đã chết, không còn ai có thể uy hiếp đến sự an nguy của Khương Nguyệt Thanh và Hư Diệu Linh, nên hắn cũng không có gì phải lo lắng.
Trên đường xuống núi, cảm giác áp bức mạnh mẽ đã biến mất, bước chân của Cố Trường Thanh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Đồng thời, hắn cũng bắt đầu kiểm kê lại thu hoạch của mình lần này.
Đầu tiên là linh thạch, lần này hắn thu hoạch được hơn ba triệu viên, phần lớn là từ bốn người Thanh Bằng Phi, Thanh Bằng Trình, Ngu Phi Trần và Tương Vạn Sinh.
Hiện tại, trên người Cố Trường Thanh có hơn bảy triệu linh thạch, số của cải tích lũy được còn nhiều hơn cả Cố gia và Khương gia cộng lại.
Những linh khí, linh đan, linh quyết, linh bảo các loại khác cũng không phải là ít.
Những thứ hữu dụng thì lúc quay về sẽ mang hết về thành Thương Linh, đưa cho phụ thân và Khương thúc để phát triển Cố gia và Khương gia.
Số còn lại cũng có thể đem bán để đổi lấy linh thạch.
Tiếp theo chính là Phách Ấn Linh Thú!
Cố Trường Thanh nắm tay lại, một lệnh bài màu vàng óng xuất hiện trong tay.
Bên trong lệnh bài, vô số điểm sáng của Phách Ấn Linh Thú lấp lánh, khiến người nhìn mà lòng vui phơi phới.
Trước khi giết Ngu Phi Trần, số Phách Ấn Linh Thú trên người Cố Trường Thanh đã vượt qua một ngàn, còn bây giờ thì...