Virtus's Reader
Thái Cổ Đệ Nhất Thần

Chương 471: Mục 483

STT 482: CHƯƠNG 471: NGƯƠI SỜ TA LÀM GÌ?

Dưới bầu trời đêm, ánh sao lờ mờ tỏa ra quang mang le lói, nhưng cũng bị cành lá rậm rạp che khuất.

Bốn người đang ngồi nép mình giữa một bụi cỏ.

Cách đó chỉ vài bước chân, có hai bóng người tay cầm đao kiếm, đang cẩn trọng dò xét bốn phía.

"Văn Thanh, ngươi nói xem tại sao chuyện tốt lại không đến lượt chúng ta thế này?"

Gã đàn ông cầm đao thấp giọng nói: "Đồ đạc trong nhẫn trữ vật của những kẻ bị giết, hai chúng ta chẳng vơ vét được món nào, vậy mà bây giờ lại phải đi truy sát người khác giữa đêm hôm khuya khoắt..."

"Văn Quân, bớt oán thán đi!" Người tên Văn Thanh khẽ quát: "Lần này, tam gia tức nổ phổi rồi đấy!"

"Có chuyện gì vậy?"

"Chuyện gì à? Ngươi không biết sao? Văn Tranh thiếu gia chết rồi!"

Văn Thanh nói tiếp: "Văn Tranh thiếu gia gia nhập Vạn Thú tông, là niềm hy vọng của Văn gia chúng ta, đại hoàng tử cũng vô cùng coi trọng cậu ấy."

"Lần này đến Thanh Huyền đại lục vốn là để rèn luyện, tam gia dẫn đội, kết quả Văn Tranh thiếu gia lại chết, ngươi nói xem tam gia có thể không nổi giận sao?"

"Ta nghe nói mấy ngày nay, tam gia đã giết mấy kẻ làm việc không xong rồi đấy!"

Nghe vậy, Văn Quân rụt cổ lại.

"Kẻ nào to gan vậy, dám giết Văn Tranh thiếu gia? Hơn nữa... Văn Tranh thiếu gia là Linh Anh cảnh, còn có thể điều khiển linh thú..."

"Trời mới biết được!"

Hai người vừa nói chuyện vừa tìm kiếm về phía khu vực gần sơn cốc.

Đột nhiên.

Văn Thanh khẽ quát: "Ngươi sờ ta làm gì?"

"Ai sờ ngươi?" Văn Quân mắng: "Lão tử thích phụ nữ, không thích..."

Nói đến nửa chừng, hai người nhìn nhau, thần kinh căng như dây đàn.

Lưỡi đao lạnh buốt kề sau gáy, hai người lập tức quỳ rạp xuống đất.

"Hảo hán tha mạng!"

"Đại nhân tha mạng! Chúng tôi là võ giả của Văn gia!"

Cố Trường Thanh từ trong bóng tối bước ra, cười nói: "Ta tìm chính là võ giả của Văn gia các ngươi đấy!"

"Ngươi là..." Văn Thanh nhìn Cố Trường Thanh, suy tư một lát rồi đột nhiên nói: "Ngươi là Cố Trường Thanh."

"Hầy!"

Bùi Chu Hành vỗ một phát vào đầu Văn Thanh, cười mắng: "Lão Cố nổi tiếng vậy sao?"

Văn Thanh ăn một cái tát, vội nói: "Người của hoàng thất Thanh Huyền đại lục vẫn luôn tìm ngươi, người của Thiên Nguyên đại lục cũng đang tìm ngươi!"

"Thiên Nguyên đại lục?"

"Nghe nói là Thiên Tịnh Nguyệt, nàng đã tung tin, ai giết được ngươi, nàng tất có hậu tạ!"

Nghe những lời này, Cố Trường Thanh nhíu mày.

Thanh Lẫm, Thanh Liệt đều đã chết sạch, không ai thấy hắn ra tay, sao Thiên Tịnh Nguyệt lại biết được?

Cố Trường Thanh hỏi ngay: "Các ngươi đến tìm ai?"

"Thân Đồ Mạn!"

Văn Thanh lập tức thành thật trả lời: "Ả ta chạy rồi, chúng tôi phụng mệnh đến giết ả!"

"Lần này người của Văn gia các ngươi do ai dẫn đầu?"

"Là tam gia Văn Minh Lễ!" Văn Thanh vội nói: "Ông ấy là em trai của tộc trưởng Văn Minh Kính, hiện đang ở cảnh giới Thành Anh sơ kỳ!"

Thành Anh sơ kỳ!

Hừm...

E là đánh không lại!

Văn Thanh nói tiếp: "Lần này Đường gia do tứ gia Đường Ngôn An dẫn đầu, cũng là cảnh giới Thành Anh sơ kỳ."

"Ngoài ra còn có cửu vương gia Cổ Bằng Thiên, thực lực Thành Anh hậu kỳ, rất mạnh!"

"Ba người họ là người dẫn đội trong chuyến đi linh quật lần này, hoàng thất Cổ Linh vương triều cùng với Văn gia, Đường gia đã cử đi không ít cao thủ!"

Hàn Tuyết Tùng bước lên, đá một cước vào người Văn Thanh, nói: "Bọn ta còn chưa tra tấn mà ngươi đã khai hết rồi à?"

"Tiểu nhân biết thân biết phận, để tránh nỗi khổ da thịt." Văn Thanh nịnh nọt.

Vương triều Cổ Linh ở Cổ Linh đại lục được chia làm hai phe phái lớn.

Một phe ủng hộ đại hoàng tử, gồm Văn gia và Đường gia.

Phe còn lại ủng hộ thái tử, gồm Hàn gia và Tần gia.

Lần này tiến vào linh quật để giúp đỡ hoàng thất của Đế quốc Thanh Huyền, chủ yếu là người của phe đại hoàng tử.

"Thành Anh kỳ..."

Cố Trường Thanh hiện đang ở cảnh giới Hóa Anh trung kỳ, đối phó với cấp Trúc Anh kỳ thì vẫn được.

Nhưng với Thành Anh kỳ, e là rất khó.

Linh Anh cảnh sở dĩ được chia thành ba tầng Hóa Anh, Trúc Anh, Thành Anh là vì chênh lệch giữa mỗi tầng đều vô cùng lớn.

Trước đây Cố Trường Thanh từng giao đấu với hai cao thủ cấp Trúc Anh sơ kỳ là Thanh Vô Song và Thanh Lẫm, cả hai đều rất mạnh, nhưng không biết so với những nhân vật đã ngâm mình trong cảnh giới này hơn mười năm thì sẽ thế nào.

"Trước tiên cứ đưa hai tên này về đã!"

"Đừng, đừng mà..."

Văn Thanh vội nói: "Chúng tôi có hơn mười người, chia thành từng đội hai người tìm kiếm khắp nơi. Nếu đến giờ hẹn mà không về, Văn Doanh đại nhân chắc chắn sẽ biết chúng tôi đã xảy ra chuyện, và ngài ấy nhất định sẽ tìm đến đây!"

"Văn Doanh là ai?"

Cố Trường Thanh khó hiểu hỏi.

"Là một vị tộc lão của Văn gia chúng tôi, cảnh giới Trúc Anh sơ kỳ, thực lực rất mạnh."

Văn Thanh nói ngay: "Chính ông ấy phụ trách dẫn chúng tôi hơn mười người đi tìm tung tích của Thân Đồ Mạn..."

Nghe vậy, Cố Trường Thanh lộ vẻ trầm ngâm, rồi nói: "Đi."

Hả?

Văn Thanh không hiểu.

Hắn đã nói rõ, nếu hắn và Văn Quân không trở về, Văn Doanh chắc chắn sẽ biết hai người họ gặp chuyện và tìm đến đây.

Tên này còn không chịu thả hắn đi sao?

Đây là tự rước họa sát thân vào người mà!

Rất nhanh, cả nhóm quay trở lại sơn cốc.

Thương Vân Dã và Cù Tiên Y thấy nhóm Cố Trường Thanh quay về, còn dẫn theo hai người, liền lập tức chạy tới.

"Có chuyện gì vậy?"

"Có người đuổi theo à?"

Lúc này, mọi người đều đã đột phá đến Linh Anh cảnh, khả năng đối mặt với nguy hiểm cũng tăng lên không ít, vì vậy ai cũng rất cẩn thận.

Sau đó, Bùi Chu Hành thuật lại lời của Văn Thanh và Văn Quân.

"Văn Doanh... Trúc Anh sơ kỳ..."

Mấy người bất giác cùng nhìn về phía Cố Trường Thanh.

Cuối cùng, Thương Vân Dã lên tiếng: "Cố sư đệ, ý của đệ là..."

"Đúng vậy!"

Cố Trường Thanh gật đầu: "Các huynh đều biết tình hình hiện tại, hoàng thất Thanh Huyền đã liên hợp với Tương gia, Ngu gia, Lữ gia, còn có đại hoàng tử của vương triều Cổ Linh cùng với Văn gia, Đường gia. Bọn chúng muốn giết ta, cũng muốn diệt Thương gia, Cù gia, Thân Đồ gia và Vạn gia của các huynh. Mấy ngày nay ta vẫn luôn làm một việc, đó là giết người của chúng. Đôi bên vốn đã ở thế không chết không thôi, nói nhiều vô ích, chỉ có một chữ thôi — khô máu!"

"Vậy thì khô máu!"

Thương Vân Dã lập tức siết chặt nắm đấm, giận dữ nói: "Bọn chúng thật sự cho rằng Thương gia ta dễ bị bắt nạt chắc!"

Hiện giờ phụ thân tung tích không rõ, sống chết chưa biết, trong lòng Thương Vân Dã cũng căm hận vô cùng.

Không phải hắn không muốn giết bọn chúng, mà là hắn không có thực lực mạnh mẽ đó.

Nhưng Cố Trường Thanh có!

Hàn Tuyết Tùng cười hì hì: "Văn gia vốn đã không hòa hợp với Hàn gia chúng ta, xử bọn nó!"

Cù Tiên Y chỉ gật đầu, không nói gì.

Nàng rất thích cảm giác này, cảm giác được kề vai sát cánh cùng Cố Trường Thanh, giết người của liên minh hoàng thất... Thật sảng khoái!

Đặc biệt là khi nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của những thiên tài từng cao cao tại thượng, ngông cuồng tự đại lúc đối mặt với cái chết.

Tuy không phải do chính tay nàng làm, nhưng cảm giác được tham gia vào cũng khiến nàng thấy vô cùng khoan khoái!

"Nếu đã vậy, mọi người chuẩn bị đi!"

Cố Trường Thanh nói thẳng: "Hàn Tuyết Tùng, Hàn Tuyết Vi, hai người các ngươi phụ trách chặn miệng hang, đã vào thì không thể để kẻ nào chạy thoát."

"Cù Tiên Y, Nguyên Tự Hành, Thương Vân Dã, ba người các ngươi cùng ta phụ trách giết người."

"Lão Bùi, ngươi phụ trách điều khiển một vài linh thú để gây hỗn loạn."

Mấy người lần lượt gật đầu.

Ở bên cạnh, Văn Quân và Văn Thanh hoàn toàn chết lặng.

Không phải chứ!

Mấy người này nghe không hiểu à? Có một cao thủ của Văn gia là Văn Doanh, ông ta là cảnh giới Trúc Anh sơ kỳ đấy.

Mấy tên trẻ tuổi cảnh giới Hóa Anh các ngươi không chạy đi, lại còn định ở đây bày trận mai phục ư?

"Hai tên chúng bay..."

Hàn Tuyết Tùng mỗi chân một cước đá ngã hai người xuống đất, nói: "Bây giờ, gửi tin cho Văn Doanh, báo là các ngươi đã tìm thấy Thân Đồ Mạn."

Nghe vậy, Văn Thanh vội la lên: "Hàn Tuyết Tùng, ngươi phải biết Văn Doanh tộc lão là Trúc Anh sơ kỳ, còn các ngươi chẳng qua chỉ là Hóa Anh sơ kỳ, trung kỳ mà thôi, các ngươi..."

"Hê!"

Nghe những lời này, Hàn Tuyết Tùng nhếch miệng cười khẩy...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!