STT 612: CHƯƠNG 603: PHẢN ỨNG THẦN TỐC
"Chính ngươi ngu ngốc, bị Phong Minh Nhạc lừa cả tình lẫn thân, hơn nữa ông nội ngươi là trưởng lão Thẩm Khai Thiên, chắc chắn ngươi cũng đã nói cho Phong Minh Nhạc rất nhiều bí mật của Ly Hỏa tông mà hắn không thể tiếp xúc, đúng không?"
Thương Vân Dã nói không chút nể nang: "Đây đều là do ngươi ngu, bây giờ lại trút giận lên người Cố huynh đệ?"
"Với lại, ngươi bị tổn thương thì đi tìm cha ngươi, tìm mẹ ngươi, tìm ông nội ngươi mà an ủi chứ?"
"Ngươi tìm Cố huynh đệ an ủi? Dựa vào cái gì? Ai thân với ngươi lắm à, không phải ngươi vẫn luôn coi thường bọn ta, cho rằng bọn ta là đồ nhà quê sao?"
"Hơn nữa, Cố huynh đệ còn phải quan tâm vị hôn thê Khương Nguyệt Bạch, quan tâm cô em vợ Khương Nguyệt Thanh, quan tâm hồng nhan tri kỷ Hư Diệu Linh, lấy đâu ra thời gian mà quan tâm ngươi?"
"Lùi một vạn bước mà nói, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà phải quan tâm ngươi? Bằng việc ngươi đã bị người ta ngủ cùng, bị người ta mở cả cửa trước, cửa sau, lẫn cửa trên à?"
Thương Vân Dã tuôn một tràng khiến Cố Trường Thanh có vẻ mặt kinh ngạc không thôi.
"Tiểu tử ngươi không ngủ sao?"
"Ngủ chứ!"
"Vậy..."
"Không thể chịu nổi con mụ đáng ghét này!" Thương Vân Dã nhổ một bãi nước bọt.
Thẩm Thiên Tuyết lúc này đứng bật dậy, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, bàn tay run rẩy chỉ vào Cố Trường Thanh và Thương Vân Dã.
"Các ngươi... các ngươi nhìn lén..."
Cố Trường Thanh lúc này chột dạ nói: "Ta không có... khụ khụ... cũng chỉ một lần thôi..."
"Lão tử nhìn lén đấy thì sao nào? Đêm nào lão tử cũng nhìn lén hai người các ngươi, chơi cũng lắm trò thật đấy!"
Thương Vân Dã gằn giọng: "Nói thật cho ngươi biết, ở Thanh Huyền đại lục, lão tử đã gặp Khương Nguyệt Bạch, Khương Nguyệt Thanh, Hư Diệu Linh, ai nấy đều là tuyệt sắc nhân gian, người nào cũng coi Cố huynh đệ như báu vật!"
"Các nàng ấy đều chỉ hận không thể để Cố huynh đệ ăn cơm chùa của riêng mình, nâng trên tay thì sợ rớt, ngậm trong miệng thì sợ tan, ngươi cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem lại đức hạnh của mình đi!"
"Ngươi..." Thẩm Thiên Tuyết tức đến không nói nên lời.
"Ta cái gì mà ta?" Thương Vân Dã khinh bỉ nói: "Đến cả Cù Tiên Y cũng xinh đẹp hơn ngươi, mạnh hơn ngươi!"
Cố Trường Thanh không khỏi liếc nhìn Thương Vân Dã với ánh mắt tán thưởng.
Tên này ngày thường trông cà lơ phất phơ, không ngờ lại chửi người rất giỏi.
"Ta nhất định sẽ nói cho ông nội, các ngươi bắt nạt ta!"
"Đi mau đi!"
Thương Vân Dã cười nhạo: "Ông nội ngươi đang cầu xin Cố huynh đệ vào Ly Hỏa tông tu hành đấy, ngươi tưởng Cố huynh đệ tha thiết muốn đi lắm à?"
"Ngươi nói bậy!"
"Không tin?"
Thương Vân Dã tức giận cười nói: "Nói ngươi ngu mà ngươi còn không chịu thừa nhận đúng không?"
"Nếu không phải như vậy, ông nội ngươi cần gì phải bảo ngươi đến đón, bảo ngươi thân thiết với Cố huynh đệ hơn một chút?"
"Nói thật cho ngươi biết, tông chủ Ly Hỏa tông của các ngươi đã đích thân đến Thanh Huyền đại lục, mời Cố huynh đệ gia nhập Ly Hỏa tông, còn sớm đã hứa hẹn vị trí chân truyền đệ tử!"
"Lại nói cho ngươi hay, ông nội ngươi Thẩm Khai Thiên, cả Triệu Vô Dung, và cả Ly Nguyên Thượng tông chủ đều muốn thu Cố huynh đệ làm đệ tử, là loại thân truyền đệ tử ấy, hiểu không?"
"Không thể nào!" Thẩm Thiên Tuyết lắp bắp: "Tuyệt đối không thể nào, hắn dựa vào cái gì?"
"Hừ! Mẹ nó chứ..."
Thương Vân Dã vứt chăn ra, tiến lên một bước, chỉ vào mặt Thẩm Thiên Tuyết mắng xối xả: "Đồ ngu nhà ngươi, dựa vào cái gì? Ngươi mù à? Ngươi không thấy Cố huynh đệ chỉ với tu vi Huyền Thai cảnh hậu kỳ đã chém chết Tề Minh Diệp, một kẻ ở Thông Huyền cảnh nhất trọng sao?"
"Ta hỏi ngươi!"
"Nhìn khắp các đệ tử nội tông của Ly Hỏa tông các ngươi hiện tại, có một ai làm được đến mức này không?"
"Đừng nói Huyền Thai cảnh hậu kỳ chém Thông Huyền cảnh nhất trọng, cho dù là Huyền Thai cảnh đỉnh phong, viên mãn, có đệ tử nào làm được không?"
"Ngươi làm được à? Hay là cái tên Phong Minh Nhạc đã thông cả cửa trên, cửa trước, cửa sau của ngươi, cái tên đã chết không thể chết hơn được nữa ấy, làm được? Hả?"
Cố Trường Thanh nhìn Thương Vân Dã, không khỏi nói: "Bớt giận, bớt giận... không đến mức đó..."
"Nói thật với ngươi, Cố huynh đệ, ta đã nhịn suốt cả đường rồi!" Thương Vân Dã gằn giọng: "Mẹ kiếp, quá coi thường người khác, tưởng mình là cái thá gì chứ."
Bị Thương Vân Dã mắng một trận, Thẩm Thiên Tuyết hoàn toàn ngây người.
Giọng Thẩm Thiên Tuyết trở nên a thé: "Thương Vân Dã, ngươi xong đời rồi, ngươi..."
"Cẩn thận!"
Ngay khoảnh khắc đó, Cố Trường Thanh đột nhiên một tay túm lấy Thương Vân Dã, thân hình chớp mắt lùi lại mấy trượng.
Trong sát na.
Một chưởng ấn màu đỏ rực lớn chừng ba trượng từ trên trời giáng xuống, nện thẳng vào vị trí ba người vừa đứng với một tiếng ầm vang.
Mặt đất sụt lún, đất đá văng tung tóe.
Thương Vân Dã nhìn vị trí mình vừa đứng, nơi giờ đã xuất hiện một hố sâu hơn một trượng do chưởng ấn tạo ra, cả khuôn mặt tái mét.
Khí thế bá đạo khi cãi nhau với Thẩm Thiên Tuyết vừa rồi, ngay lập tức đã biến mất không còn tăm hơi.
Cố Trường Thanh cũng lòng còn sợ hãi nhìn lại.
Bên mép hố, nửa thân trên của Thẩm Thiên Tuyết đang gục ở đó, không ngừng co giật.
Còn nửa thân dưới của cô ta thì đã không thấy đâu nữa.
"Phản ứng cũng nhanh thật!"
Một giọng nói âm hiểm vang lên vào lúc này.
Giữa núi rừng, từng bóng người bước ra.
Một người trong số đó từ trên trời giáng xuống, đáp xuống trước mặt đám người kia.
Hắn có thân hình cao lớn, dáng vẻ khôi ngô, mái tóc dài bù xù, đôi mắt âm tàn nhìn chằm chằm Cố Trường Thanh.
"Ngươi là ai?" Thương Vân Dã quát.
"Ta là ai ư?"
Gã thanh niên lạnh lùng nhìn Cố Trường Thanh, cất giọng: "Viêm Long các, Viêm Quy Phong, Viêm Quy Nhất là huynh trưởng của ta!"
Thương Vân Dã lập tức hiểu ra.
Trước đó người của Tề gia ra tay đã khiến bọn họ cảnh giác.
Mặc dù dọc đường đã thay đổi lộ trình và cố gắng đi đường một cách kín đáo, nhưng bây giờ vẫn bị chặn lại.
"Viêm Quy Phong, ngươi đừng làm bừa!"
Thương Vân Dã quát: "Nơi này cách Ly Hỏa tông không còn xa nữa, ta nói cho ngươi biết, chúng ta đã thông báo cho Ly Hỏa tông, sẽ có người đến tiếp ứng chúng ta."
"Thật sao?"
Viêm Quy Phong cười lạnh: "Nếu đã vậy thì không thể trì hoãn thời gian được nữa, đúng không, Nguyên Nguyệt Huân, Lý Thanh Nguyệt."
Theo tiếng nói của Viêm Quy Phong.
Hai bên trái phải lại có thêm mười mấy người xuất hiện, dẫn đầu là hai nữ tử, một người dáng người thon thả, người còn lại dáng người đầy đặn, cả hai đều rất xinh đẹp.
Cố Trường Thanh thấy cảnh này, trong mắt lại không hề có chút sợ hãi nào.
Đám người này đến ám sát hắn, không thể nào tất cả đều là Thông Huyền cảnh.
Một khi cường giả Thông Huyền cảnh bị điều động quá nhiều, Ly Hỏa tông sẽ lập tức phát giác.
Tề Minh Diệp trước đó là Thông Huyền cảnh nhất trọng.
Ba người Viêm Quy Phong, Lý Thanh Nguyệt, Nguyên Nguyệt Huân này, phần lớn cũng chỉ ở cấp bậc Thông Huyền cảnh nhất trọng hoặc nhị trọng.
Cố Trường Thanh nắm chặt tay, Ly Vương Kiếm xuất hiện.
"Thương Vân Dã!"
"Ta biết rồi!" Thương Vân Dã lập tức nói: "Ngươi cứ yên tâm chiến đấu, không cần lo cho ta!"
Thương Vân Dã vừa dứt lời, đảo mắt đã rút lui về phía sau.
Lý Thanh Nguyệt thấy cảnh này, cười nhạo một tiếng, vung tay lên, lập tức có bốn người đuổi theo.
Cố Trường Thanh nhìn về phía ba nhóm người.
"Hai vị là người của Nguyên gia và..."
"Thái Cực cung, Lý Thanh Nguyệt."
"Nguyên gia, Nguyên Nguyệt Huân."
Nghe vậy, Cố Trường Thanh gật đầu nói: "Nếu đã vậy, là từng người một lên, hay là cùng lên hết?"
"Hừ!"
Viêm Quy Phong nắm chặt tay, một cây trường thương xuất hiện, sắc mặt lạnh lùng nói: "Giết ngươi cần gì phải cùng nhau, một mình ta là đủ!"
Hắn vừa dứt lời, thân hình lóe lên, khí tức trong cơ thể bùng nổ dữ dội, cương khí cuộn trào ra.
"Hửm?"
"Thông Huyền cảnh tam trọng!"
Cố Trường Thanh nhíu mày.
Lý Thanh Nguyệt cười khẩy nói: "Cố đại thiên tài, Viêm Quy Phong chính là thiên chi kiêu tử lừng lẫy nổi danh trong Thái Sơ vực của chúng ta đấy, hiện nay mới hai mươi bốn tuổi đã là Thông Huyền cảnh tam trọng, ngươi đánh giá xem, thiên phú như vậy, thế nào?"