STT 687: CHƯƠNG 678: TA NGHIÊM TÚC
"Có ai đi theo không?"
Hứa Triết lập tức hỏi.
Gã thanh niên nghe vậy, lắc đầu đáp: "Không có ai cả, chỉ một mình nàng thôi!"
Chỉ một mình nàng!
"Có phải nàng ta đã biết chúng ta muốn đối phó mình, nên cố tình dụ chúng ta ra mặt không?" Thiên Vân Nhân nhíu mày nói.
"Có phải dụ chúng ta hay không, cứ thử là biết ngay!"
Hứa Triết nghe thế, đứng dậy cười nói: "Để ta đi thử nàng xem sao!"
"Hứa Triết!"
Liễu Y Y vội nói: "Đừng nóng vội, nguy hiểm lắm."
"Nguy hiểm?"
Hứa Triết nghe vậy, nhếch miệng cười: "Nàng là Thông Huyền cảnh cửu trọng, ta cũng vậy, ta việc gì phải sợ nàng?"
Liễu Y Y vẫn nói: "Hứa Triết, đừng lấy thân thử hiểm."
"Lúc trước, Đường Du chết, Thiên Vân Lang lại đầu quân cho Khương Nguyệt Bạch. Mặc dù phủ chủ nói là do ác nhân trong thành Thiên Hư gây ra, thậm chí còn vì chuyện này mà giết chết một trong mười đại ác nhân bị người người căm ghét, nhưng ta vẫn luôn cảm thấy có gì đó không ổn."
Hứa Triết kinh ngạc nói: "Ý của ngươi là, cái chết của Đường Du có liên quan đến nàng ta?"
"Có lẽ vậy."
Hứa Triết nghe xong, cười ha hả: "Nếu đã thế, ta càng phải đi xem thử. Ta không tin nàng ta dám giết ta, sau lưng ta là Hứa gia!"
Dứt lời, Hứa Triết khoác áo choàng lên rồi sải bước rời đi.
Liễu Y Y và Thiên Vân Nhân nhìn nhau, vẻ mặt đều lộ rõ sự bất đắc dĩ.
Các nàng cũng muốn ngăn Hứa Triết, nhưng lại quá hiểu tính cách của hắn.
"Mặc kệ hắn đi!"
Thiên Vân Nhân thản nhiên nói: "Không nếm mùi đau khổ thì hắn sẽ không biết điều đâu."
"Chưa chắc đã chỉ là nếm mùi đau khổ đâu!"
Liễu Y Y mở miệng: "Chỉ mong là, nếu Khương Nguyệt Bạch có chết, hắn đừng để lộ sơ hở, bị người ta lần ra manh mối rồi liên lụy đến hai chúng ta."
Nghe vậy, Thiên Vân Nhân trầm mặc.
*
Thành Thiên Hư nằm ở khu vực núi tuyết phía đông bắc của Vực Thái Sơ. Trong phạm vi mấy vạn dặm, nhiệt độ quanh năm rất thấp, đỉnh của nhiều ngọn núi đều bị tuyết trắng bao phủ.
Giữa một vùng núi hoang vu.
Khương Nguyệt Bạch một mình đến nơi này, nàng dừng bước, mắt nhìn về phía xa.
"Nếu không ra tay, ta về đây!"
Giọng nói nhàn nhạt vang lên.
Đột nhiên, giữa núi rừng bốn phía, từng bóng người xuất hiện.
Một nhóm hơn mười người, nhìn qua đều mặc trường bào trắng như tuyết, đội mũ trùm, quấn khăn che mặt.
Trên người họ dường như có bảo vật che giấu khí tức, khiến người khác hoàn toàn không thể dùng linh thức để cảm nhận được gì.
Ánh mắt Khương Nguyệt Bạch nhìn về phía hai người dẫn đầu.
Trông họ như một nam một nữ, khoảng chừng sáu bảy mươi tuổi.
Hai người một trước một sau, mơ hồ bao vây Khương Nguyệt Bạch ở giữa.
"Ai bảo các ngươi đến?"
Giọng Khương Nguyệt Bạch lạnh lùng: "Thiên Vân Nhân? Liễu Y Y? Hứa Triết? Hay là... lệnh của cả ba người bọn họ?"
"Khương Nguyệt Bạch, thành Thiên Hư là một trong bảy bá chủ của Vực Thái Sơ, ngươi chỉ là một kẻ không chút gốc gác lại dám làm Thiếu thành chủ, người muốn ngươi chết nhiều không đếm xuể!"
Lão bà cất giọng trầm trầm: "Nếu không phải gần đây ngươi cứ co đầu rụt cổ trong Phủ Thành Chủ, thì đã sớm không biết chết bao nhiêu lần rồi!"
"Co đầu rụt cổ à..."
Khương Nguyệt Bạch thản nhiên nói: "Ta nể mặt Thiên Linh Lung, không muốn tạo thêm sát nghiệt. Hai người các ngươi đều là Thuế Phàm cảnh, hãy thần phục ta đi!"
Khi lời của Khương Nguyệt Bạch vừa dứt, đôi mắt của cặp nam nữ kia lộ vẻ kinh ngạc.
Trong khoảnh khắc, cả hai thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm!
Thần phục nàng ta?
Đùa chắc!
Nhìn vẻ mặt của hai người, Khương Nguyệt Bạch biết họ đang nghi ngờ mình.
"Ta nghiêm túc!"
Khương Nguyệt Bạch nói lại lần nữa: "Suy cho cùng, ở thành Thiên Hư, Thuế Phàm cảnh quả thực là chiến lực cốt lõi, mất đi một vị cũng đủ để Thiên Linh Lung đau lòng khôn xiết."
"Con nhãi ranh, muốn chết!"
Lão già quát khẽ một tiếng, ra lệnh: "Giết nó!"
Mười mấy vị cường giả đỉnh cao của Thông Huyền cảnh ở xung quanh không nói một lời, bóng người lao ra trong chớp mắt.
Ánh mắt Khương Nguyệt Bạch lóe lên, nàng thản nhiên nói: "Ta đã cho các ngươi cơ hội rồi, như vậy thì Thiên Linh Lung cũng không thể trách ta được!"
Trong chớp mắt, hơn mười bóng người cùng lúc xông lên, áp sát Khương Nguyệt Bạch.
Ong...
Ngay khoảnh khắc đó.
Trong tay Khương Nguyệt Bạch, một thanh trường kiếm trong suốt như lưu ly xuất hiện.
Trên thân kiếm khắc vô số hoa văn hình bông tuyết, và ngay lúc này, nó tỏa ra kiếm khí sắc bén đến cực hạn.
Ong...
Trong sát na.
Tuyết rơi đầy trời bỗng ngưng đọng lại, thời gian như ngừng trôi.
Ngay sau đó.
Từng bông tuyết ngưng tụ thành vô số kiếm ảnh, trong nháy mắt bay múa về phía mười mấy người kia.
Phập phập phập!
Tiếng vũ khí xuyên qua da thịt vang lên không ngớt.
Mười mấy vị cường giả đỉnh cao của Thông Huyền cảnh bị vô số kiếm khí hình bông tuyết xuyên thủng, trong chớp mắt đã ngã gục xuống đất, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ mặt đất tuyết trắng.
Tựa như những đóa hồng đang nở rộ, trông vô cùng chói mắt giữa nền tuyết.
Thấy cảnh này.
Hai lão giả còn lại kinh ngạc đến ngây người.
"Kiếm thế!"
Giọng lão bà trở nên sắc lẻm: "Ngươi lại là một kiếm tu!"
Vút...
Khương Nguyệt Bạch tay cầm trường kiếm, trong khoảnh khắc đã xuất hiện bên cạnh lão bà, trường kiếm xẹt qua cổ, máu tươi phun ra.
"Ta nói ta không phải kiếm tu bao giờ?"
Giọng nói lạnh lùng vang lên, thân thể lão bà đổ ầm xuống đất, co giật kịch liệt một hồi rồi cuối cùng tắt thở.
"...Chết..."
Lão giả đứng ở phía bên kia, ánh mắt càng thêm kinh hãi, quát khẽ: "Ngươi... ngươi là... Thuế Phàm..."
Khương Nguyệt Bạch cầm thanh trường kiếm đẫm máu, từng bước tiến về phía lão giả, thản nhiên nói: "Ta nói ta không phải Thuế Phàm cảnh bao giờ?"
Thấy Khương Nguyệt Bạch từng bước đến gần, sắc mặt lão giả tối sầm, gầm nhẹ: "Phải thì đã sao?"
Bóng lão ta lóe lên, tay cầm một cây dùi sắt, chớp mắt lao thẳng về phía Khương Nguyệt Bạch.
Bành...
Chỉ một chiêu.
Thân thể lão giả ngã xuống đất, miệng thở ra hơi trắng, lẩm bẩm: "Thuế Phàm cảnh..."
Khương Nguyệt Bạch cầm trường kiếm, ánh mắt lạnh lẽo, đáy mắt thoáng qua một tia thất vọng.
"Hứa Triết!"
Giọng nói thờ ơ vang lên, Khương Nguyệt Bạch cảm thấy vô vị: "Nếu ta là ngươi, sẽ không chỉ cử hai tên Thuế Phàm cảnh đến đây đâu..."
Khi giọng Khương Nguyệt Bạch vang lên.
Cách đó mấy dặm, phía sau một đống tuyết lớn, vút một tiếng, một bóng người phóng vọt lên không, bỏ chạy về phía xa.
Quá đáng sợ!
Hứa Triết vào giờ phút này hoàn toàn chết lặng.
Khương Nguyệt Bạch!
Khương Nguyệt Bạch lại là một kiếm tu, một kiếm tu đã lĩnh ngộ được kiếm thế!
Trong cả Vực Thái Sơ này, có mấy vị kiếm tu nắm giữ được kiếm thế chứ?
Hơn nữa.
Hơn nữa nàng ta thế mà đã đến Thuế Phàm cảnh!
Trong nháy mắt đã giết chết hai nhân vật tầm cỡ Thuế Phàm cảnh, chuyện này đáng sợ đến mức nào chứ?
Vào giờ phút này.
Hứa Triết hối hận không thôi, hối hận vì đã không nghe lời Thiên Vân Nhân và Liễu Y Y, cứ nhất quyết muốn tới.
Đến để làm gì?
Tự tìm đường chết sao?
Chết tiệt!
Đột nhiên.
Bóng người Hứa Triết dừng lại, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh.
Không biết từ lúc nào, trên một cây cổ thụ cao lớn phủ đầy tuyết ở phía trước, Khương Nguyệt Bạch đã đứng đó lẳng lặng.
Thanh kiếm trong tay nàng vẫn còn vương máu.
"Khương Nguyệt Bạch!"
Hứa Triết dừng bước, tay cầm một thanh trường đao, toàn thân căng cứng, giọng run run nói: "Ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi!"
"Thật sao?"
Giọng Khương Nguyệt Bạch bình thản, nàng giơ tay lên.
Hứa Triết lập tức nắm chặt trường đao, vào thế sẵn sàng chém xuống.
Khương Nguyệt Bạch khựng lại một chút, nhìn về phía Hứa Triết, lãnh đạm nói: "Đường Du đã chết, Thiên Vân Lang thì răm rắp nghe lời ta, lẽ nào vẫn chưa đủ để ba người các ngươi cảnh giác hay sao?"