STT 931: CHƯƠNG 922: XÍCH THIÊN VIÊM
Hắn siết chặt bàn tay, từng đạo Lôi Diệp Ấn bắn ra. Hàng nghìn đạo ấn đan vào nhau, trong chớp mắt tỏa ra sát khí kinh hoàng.
Ầm ầm ầm...
Từng tiếng sấm rền vang vọng không ngớt, bao trùm lấy bóng dáng của Tông Thiên Lai.
Bóng dáng Cố Trường Thanh lóe lên, lao thẳng đến kết liễu Tông Thiên Lai.
Lúc này.
Thiên Chấn Vân và Thời Hồng Vân tập hợp bên cạnh Cố Trường Thanh, nhìn về phía xa, nơi Tả Thập Nhất và Thẩm Ngọc Sơn đang giao chiến với nhị trưởng lão và tam trưởng lão của Xích Viêm Huyền Tông.
"Chúng ta đi hỗ trợ!"
Thời Hồng Vân nói ngay.
"Không cần!"
Cố Trường Thanh lên tiếng: "Làm phiền hai vị, hãy đến ba mặt trận còn lại chi viện. Ta lo cho an nguy của tông chủ, Cốt trưởng lão và Thiên thành chủ..."
Lời vừa dứt.
Thiên Chấn Vân và Thời Hồng Vân lập tức kịp phản ứng.
Cả ba vị đó đều là Vũ Hóa Cảnh nhất chuyển, nếu gặp phải các Vũ Hóa Cảnh khác của Xích Viêm Huyền Tông thì rất khó chống đỡ.
"Vậy ngươi cẩn thận!"
"Chúng ta đi!"
Thời Hồng Vân và Thiên Chấn Vân lập tức một người đi về phía nam, một người đi về phía bắc, rời khỏi nơi này.
Bóng Cố Trường Thanh khẽ động, lao về phía La Nguyên Khôi và Cố Tùy Nguyệt.
Cảm nhận được khí tức của Cố Trường Thanh đang ập đến, La Nguyên Khôi và Cố Tùy Nguyệt lập tức căng thẳng trong lòng.
Cả hai biết rõ, nếu giao chiến với Cố Trường Thanh lúc này, người chết chắc chắn sẽ là bọn họ.
Lúc này, trong lòng họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất – trốn!
Chết ở đây thì quá không đáng.
Nhưng Tả Thập Nhất và Thẩm Ngọc Sơn lại không cho họ cơ hội.
Đao pháp của Tả Thập Nhất ngày càng sắc bén, chưởng pháp của Thẩm Ngọc Sơn thì càng lúc càng dồn dập.
Trong nhất thời, La Nguyên Khôi và Cố Tùy Nguyệt không tài nào thoát khỏi hai người họ.
Bóng dáng Cố Trường Thanh đã đến, ngọn lửa quanh thân nồng đậm, giữa hai hàng lông mày tràn ngập sát khí sắc bén.
Ánh mắt hắn lập tức hướng về phía tam trưởng lão Cố Tùy Nguyệt.
Vừa nhấc tay, từng đạo Lôi Diệp Ấn đã ngưng tụ, tỏa ra một luồng sát cơ cường hãn bá đạo.
"Giết!"
Tiếng quát khẽ vang lên.
Từng đạo Lôi Diệp Ấn lao ra trong chớp mắt.
Cố Tùy Nguyệt lúc này đang chống cự lại đòn tấn công của Thẩm Ngọc Sơn, dù cảm nhận được áp lực truyền đến từ sau lưng nhưng sắc mặt vẫn vô cùng khó coi.
Ầm...
Từng đạo Lôi Diệp Ấn lúc này tựa như gió thu cuốn lá vàng, trong nháy mắt kết thành một màn lá, bao phủ lấy Cố Tùy Nguyệt.
Thẩm Ngọc Sơn lúc này thu tay lại, đưa mắt quan sát.
Không thể không nói, tiểu tử Cố Trường Thanh này quả thực rất giỏi!
Thực lực cỡ này thật sự không phải hạng người như họ có thể so bì.
Chỉ là lúc này.
Cố Trường Thanh nhìn về phía trước, lại khẽ nhíu mày.
Những đạo Lôi Diệp Ấn đó nổ tung rồi dần tan biến, nhưng hắn không cảm nhận được khí tức của Cố Tùy Nguyệt bị hủy diệt.
Dần dần.
Giữa không trung.
Lôi điện tiêu tán.
Bóng dáng Cố Tùy Nguyệt lơ lửng trên không, sắc mặt trắng bệch.
Trước người gã, lúc này có một bóng người đang đứng.
Người tới trông chỉ khoảng ba mươi mấy tuổi, một mái tóc nâu, thân hình thon dài tao nhã, giữa hai hàng lông mày đều toát lên vẻ bá khí.
"Xích Thiên Viêm!"
Thẩm Ngọc Sơn đứng cách Cố Trường Thanh không xa, nói: "Tông chủ của Xích Viêm Huyền Tông!"
Cố Trường Thanh nhìn về phía Xích Thiên Viêm, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Thẩm Ngọc Sơn lên tiếng: "Cố Trường Thanh, ngươi cẩn thận một chút. Gã này ở cảnh giới ngũ chuyển, thực lực không hề đơn giản, có lẽ... cũng đã dung hợp với một con ma!"
Nghe vậy, Cố Trường Thanh gật đầu.
"Tiền bối..." Cố Trường Thanh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hỏi: "Nguyệt Bạch có từng cùng các vị..."
"Nàng là người có chủ kiến, chỉ bảo chúng ta lôi kéo võ giả ở các vực lân cận đến tương trợ!"
Thẩm Ngọc Sơn nói thẳng: "Mấy năm nay ta cũng đang điều tra Xích Viêm Huyền Tông, biết rõ tông môn này không ổn. Ý của Khương cô nương là... đối với Thái Sơ Vực, nàng có thể giúp được bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu, hơn nữa..."
"Nàng tin tưởng ngươi!"
Thẩm Ngọc Sơn cười ha hả nói: "Nguyên văn lời nàng là, nàng tin tưởng ngươi, tin rằng ngươi có thể trở thành một vị anh hùng xoay chuyển cục diện!"
Nghe vậy.
Cố Trường Thanh ngẩn người.
Thẩm Ngọc Sơn nói ngay: "Nói thật, ta và Tả Thập Nhất đều từng là Linh Vương. Trong một lần giao chiến với Ma tộc năm đó, cả hai bị đánh cho thập tử nhất sinh, thực lực tụt xuống Vũ Hóa Cảnh tam chuyển."
Linh Vương!
Nghe Thẩm Ngọc Sơn thản nhiên nói ra những lời này, Cố Trường Thanh nhất thời kinh ngạc.
"Đó đều là quá khứ rồi!" Thẩm Ngọc Sơn cười nói: "Dù dùng thủ đoạn của Khương cô nương cũng không thể giúp bọn ta hồi phục."
"Vì vậy lần này, có thể giúp được rất ít..."
Cố Trường Thanh lập tức chắp tay nói: "Hai vị tiền bối có thể mang đến viện trợ từ ba vực kia đã là giúp một việc lớn rồi!"
"Tương lai là của những người trẻ tuổi các ngươi..." Thẩm Ngọc Sơn vỗ vai Cố Trường Thanh, nói: "Cứ liều mình mà chiến đi!"
"Vâng!"
Vào lúc này.
Cố Tùy Nguyệt đứng sau lưng tông chủ, khom người hành lễ, hổ thẹn nói: "Tông chủ... thuộc hạ vô năng, thiếu tông chủ hắn..."
"Ta biết rồi!"
Xích Thiên Viêm trông khá thản nhiên, giơ tay nói: "Không trách các ngươi. Nếu nó không giết được Cố Trường Thanh mà còn bị giết ngược lại, đó là do nó bất tài!"
Xích Thiên Viêm biết, con trai mình cũng không tính là xuất sắc, chẳng qua là dung hợp với con Minh Ấp của tộc U Ảnh Minh Lang nên mới thể hiện ra thực lực khá mạnh mẽ.
Nhưng dù sao đó cũng là ngoại lực.
Gặp phải thiên chi kiêu tử chân chính, Xích Thanh Diễn cũng sẽ chết.
Chết thì chết thôi.
Hắn vẫn còn đang độ trai tráng, sinh thêm vài đứa con nữa, rồi dốc sức bồi dưỡng là được.
Xích Thiên Viêm xua tay.
Cố Tùy Nguyệt lui sang một bên.
Ánh mắt Xích Thiên Viêm nhìn Cố Trường Thanh phía trước, ôn hòa nói: "Chàng trai trẻ, nói chuyện một lát chứ?"
Cố Trường Thanh giao chiến đến giờ, tiêu hao không nhỏ.
Người trước mắt là Vũ Hóa Cảnh ngũ chuyển, lại là tông chủ của Xích Viêm Huyền Tông, hắn tất nhiên không dám khinh suất.
"Xích tông chủ muốn nói chuyện gì?"
Cố Trường Thanh cười nói.
"Cố Trường Thanh, ngươi là thiên tài mạnh nhất mà ta từng thấy."
"Nếu chết ở đây thì quá đáng tiếc."
Xích Thiên Viêm nói thẳng: "Ta biết ngươi muốn bảo vệ Ly Hỏa Tông, hôm nay dù ngươi đã giết nhiều người của ta như vậy, ta vẫn có thể bỏ qua chuyện cũ!"
"Chỉ cần ngươi đồng ý đi theo ta, ta đảm bảo không động đến bất kỳ ai của Ly Hỏa Tông, Thái Sơ Vực này sẽ giao cho ngươi quản lý!"
"Hơn nữa, ta còn có thể giúp ngươi đề cao tu vi nhanh hơn!"
Nghe vậy, Cố Trường Thanh không khỏi cười nói: "Xích tông chủ vẽ ra cái bánh thật lớn!"
Xích Thiên Viêm lắc đầu: "Đây không phải là vẽ bánh, những gì ta nói, ta đều sẽ làm được!"
"Không động đến Ly Hỏa Tông, giao Thái Sơ Vực cho ta quản lý, điều này thì ta tin!" Cố Trường Thanh cười nói: "Chỉ là, giúp ta đề cao tu vi nhanh hơn ư?"
"Không sai!"
Xích Thiên Viêm chân thành nói: "Ngươi đã thấy sự thay đổi của Xích Thanh Diễn rồi đó..."
"Bảo ta biến thành cái thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ đó à? Vậy thì không được!" Cố Trường Thanh lắc đầu thẳng thừng.
Xích Thiên Viêm cười nói: "Nếu ngươi không muốn dung hợp, cũng có thể mượn các loại sức mạnh khác của tộc U Ảnh Minh Lang để tu hành và đề cao tu vi, có rất nhiều cách."
"Những Vũ Hóa Cảnh mới xuất hiện trong Xích Viêm Huyền Tông của ta hiện nay cũng không phải ai cũng dung hợp với một con Minh Lang!"
Nghe những lời này.
Cố Trường Thanh tò mò hỏi: "Ngoài dung hợp ra, còn có cách nào khác sao?"
"Tất nhiên!"
Xích Thiên Viêm cười nói: "Ví dụ như... song tu."
"Hả???"
Cố Trường Thanh nhìn Xích Thiên Viêm, sắc mặt quái lạ nói: "Xích tông chủ, cái thứ đầu chó thân người đó mà ngài cũng nuốt trôi được à?"..