THẢ NGƯỜI
Thả người
Nhóm: Liliana
---------------
Thời khắc này Thất Sát Khôi Lỗi do Tần Vấn Thiên khống chế chính, ý chí Võ Đạo cùng Tinh Nguyên của hắn bạo phát, bảy chùm tia sáng xông thẳng lên vòm trời, bảy ngườivới ý niệm tương thông, những người khác toàn lực phối hợp với hắn.
Trong hư không, đột nhiên xuất hiện tiếng kiếm rít lên đáng sợ, phía trên bầu trời diễn hóa ra Tinh Tượngrực rỡ, giống như một mảnh Tinh Tượng trong mộng ảo, trongcảnh tượng mộng ảo này có tiếng kiếm ngân vang, có lực lượnguy áp ngập trời.
- Ngươi cho rằng có thể chống đỡ được ta sao?
Giọng nói lạnh lùngcủa Quân Ngự vang lên, hắn dạo bước đira, hắn đồng thời phóng thích ra Tinh Tượngthuộc về hắn, một lực lượng phong sát mạnh mẽ tràn ngập trong bầu trời này.
- Đi bắt hắn.
Quân Ngự mở miệng nói, bên cạnh hai vị cường giả Thiên Tượng đồng thời ra tay, lao về phía trước, nhưng bàn tay Quân Ngự điểm một chỉ vào hư không, uy lực của Tinh Tượng lấp lánh khiến cả vùng không gian, dường như đều ở trong thoáng chốc này rơi vào một lực lượng cầm cốkinh khủng.
- Mở ra!
Thất Sát Khôi Lỗi chém ra một kiếm, dường như muốn phá vỡ vùng trời này, đồng thời bên cạnh Tần Vấn Thiên đang nằm yên tĩnh ở trên người Tiểu Hỗn Đản xuất hiện một bóng dáng xinh đẹp xuất trần, chỉ thấy nàng ôm lấy Tần Vấn Thiên, lực lượng không gian quanh thân lấp lánh, thân thể cấp tốc lui về phía sau.
- Chạy đi đâu.
Quân Ngự quát lạnh một tiếng, hư không dường như xuất hiện một đôi thủ ấn cầm cố tất cả, chộp về phía bên kia, không gian dường như cũng bị chụp lấy, thân thể của Thanh Nhi khó mà nhúc nhích, trong mắt của nàng hiện lên một thần sắc lạnh lùng, nhìn chằm chằm Quân Ngự, ánh mắt lạnh như băngkia lại khiến cho Quân Ngự nhịn không được khẽ nhíu mày.
Nữ nhân này rất đẹp, cũng thật lạnh.
Hai vị Thiên Tượng khác của Đan Vương Điện đã lao về phía bên kia, trong nháy mắt Thanh Nhi cùng Tần Vấn Thiên bị vây quanh, căn bản không cho phép bọn họ rời đi.
Chiến trường bên kia, thời khắc này cũng đã kết thúc, Thanh Mị tiên tử, Huyền Âm Điện chủ cùng với bà lão của Huyền Âm Điện, ba vị Thiên Tượng đối phó với một mìnhgia chủ của Trần giaThiên Tượng nhất trọng, lại thêm trước đó Thất Sát Khôi Lỗi cho đối phương vài lần trọng thương, cuộc chiến đấu kia là không có bất kỳ biến số gì.
Không tới một khoảnh khắc, gia chủ của Trần gia, một nhân vật Thiên Tượng cường đại, bị Thanh Mị tiên tử trói lại, sau đó bị trường mâu của Huyền Âm Điện chủ đâm vào đầu, đóng đinh ở nơi đó.
Gia chủ của Trần gia chết, chính thức tượng trưng cho một thế lực cấp độ bá chủ của Đại Hạ đã ngã xuống, hơn nữa còn là Trần gia một trong chín đại công tộc của Đại Hạnăm đó, gia tộc cường đại trong toàn bộ Đại Hạ có thể xếp vào hàng trước 5 bây giờ đã có chiều hướng bị hủy diệt.
Trần gia, ba vị cường giảThiên Tượng đến tận lúc này đã hoàn toàn chết.
Nếu là một ngày trước nói tới điều này, có lẽ mọi người sẽ cho rằng mình đang nghe được một chuyện cười
Nhưng thế gian này phong vân chính là biến ảo vô thường như vậy, khoảnh khắc trước còn là thế lực khiến Đại Hạ kinh sợ, lại trong chớp mắt có chiều hướng của ngày tận thế.
Những người khác của Trần gia người đã sớm ngây người, thậm chí có người muốn đào tẩu, nhưng khi bọn họ trốn lại phát hiện, nơi xa bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều bóng dángmang theo mặt nạ, phong kín đường lui của bọn họ, bất luận là hư không, hay là mặt đất, toàn bộ đều bị phong kín.
Những người này một mực trà trộn vào trong đám quần chúng tranh đoạt Thiên Mệnh bảng, không có ai biết bọn họ là ai, bọn họ bỗng nhiên mang theo mặt nạlạnh lùng, xuất hiện ở hư không.
Chỉ có điều Thanh Mị tiên tử cùng Huyền Âm Điện chủ lại không quan tâm tới những người Trần gia kia. Bọn họ trong nháy mắt lao về phía Tần Vấn Thiên bên kia, chỉ thấy thời khắc Tần Vấn Thiên này cùng Thanh Nhi vẫn bị hai vị Thiên Tượng của Đan Vương Điện áp ở chính giữa, trở thành vật trong túi.
- Ngươi dám động tới bọn họ.
Giọng nói của Thanh Mị tiên tử lạnh lẽo, Mị Ảnh Thiên Tượng lấp lánh hiện ra, đồng thời hai vị Thiên Tượng của Huyền Âm Điện cũng phóng thích Thiên Tượng, tất cả cường giả đều tới nơi này quyết đấu.
Đan Vương hờ hững liếc nhìn Thanh Mị một cái, sau đó đi tới bên cạnh Tần Vấn Thiên, lạnh nhạt nói:
- Tất của mọi chuyện hôm nay, có thể kết thúc rồi.
Trần gia đã bị hủy, nhưng cùng bọn họ lại không có bao nhiêu liên hệ, thậm chí đối với Đan Vương Điện bọn họ còn có lợi ích, thiếu một một trời cường đại Trần gia, Đan Vương Điện quật khởi càng trở thành thế không thể đỡ.
Tần Vấn Thiên bây giờ cũng rơi vào trong tay của bọn nọ.
Cuộc chiến hôm nay có thể tìm tới một dấu chấm tròn hoàn mỹ.
Chỉ có điều vào thời khắc này chỉ thấy Thanh Nhi đặt thân thể Tần Vấn Thiên xuống trên ngườiTiểu Hỗn Đản, bóng dáng của nàng bướcvề phía trước, ở giữa hai vị Thiên Tượng đi về phía trước.
- Hả?
Đan Vương nhíu mày, trên thân hiện lên một luồng sát ý, nữ nhân này lúc trước đã từng xuất hiện qua ở Đan Vương Điện, hôm nay tính mạng của Tần Vấn Thiên bị uy hiếp, nàng tự nhiên lại xuất hiện.
- Ngươi nếu dám động vào nàng, ta bảo đảm, đừng nói là Quân Ngự, coi như là Hoàng Cực Thánh Tông cũng không giữ được Đan Vương Điệncủa ngươi.
Thanh Mị tiên tử lạnh lùng mở miệng nói, làm cho Đan Vương Điện nhíu mày, liếc mắt nhìn về phía Thanh Mị tiên tử:
- Ngươi dọa ta sợ sao?
Hoàng Cực Thánh Tông là thế lực như thế nào, ý của Thanh Mị tiên tử là nữ nhân này có thể có bối cảnh còn cao hơn so với Hoàng Cực Thánh Tông sao?
- Đúng, ta hù dọa ngươi, ngươi có thể thử xem.
Thanh Mị tiên tử lạnh như băng nói, làm cho Đan Vương híp mắt lại, nhìn chằm chằm vào Thanh Nhi, nhưng hắn thấy Thanh Nhi căn bản không có để ý tới hắn, lạiđi qua bên cạnh hắn, thậm chí cũng không có liếc nhìn hắn lấy một cái, nàng cao ngạo như vậy khiến cho ánh mắt của hắn ngưng tụ, lại nghĩ đến bối cảnh của Tần Vấn Thiênngày trước, trong lòng Đan Vương cũng có chút dao động.
Nữ nhân này phi phàm, kiêu ngạo như thế, chẳng lẽ thật có bối cảnh gì cường đại hay sao?
Thực ra, Thanh Nhilàm gì phải cao ngạo, chẳng qua là bản tính nàng lạnh lùng như vậy, căn bản không phải tận lực làm như vậy, nhưng trái lại khiến cho hắn kiêng kỵ.
Ánh mắt lại liếc nhìnTần Vấn Thiên trên mặt đất. Tần Vấn Thiên còn ở trong tay bọn họ, nữ nhân này đi cứ để nàng đi, lấy chút thực lực này, cũng không xoay chuyển được cục diện hôm nay.
Chỉ thấy Thanh Nhi lại đi tới chỗ chủ sát Khôi Lỗi của Thất Sát Khôi Lỗi, sau đó lại thấy bên trongKhôi Lỗi có bóng dáng của một người thanh niên đi ra. Đó chính là Tần Vấn Thiên biến thành Đế Thiên.
Một màn này để cho đồng tử của mọi người co rút lại, những Khôi Lỗi này đúng là do bọn họ khống chế, như vậy bên trong sáu Khôi Lỗi khác chẳng lẽ cũng có người hay sao?
Thanh Nhi bước vào bên trongKhôi Lỗi, cùng Đế Thiên trao đổi vị trí.
- Cố làm ra vẻ huyền bí, tránh ra, hôm nay Đan Vương Điện ta nhất định phải mang người này, đi.
Đan Vương đi tới bên cạnh Tần Vấn Thiên đang nằm ở đó, Tiểu Hỗn Đản nhìn hắn phát ra tiếng gào thét, chỉ thấy Đan Vương cười lạnh, ánh mắt đảo qua, bàn tay chộp về phía trước, trong nháy mắt đại thủ ấn khống chế thân thể Tần Vấn Thiên, nâng hắn lên.
Đám người Thanh Mị tiên tử vẫn bao quanh bảo vệ các vị trí, làm sao có thể thả cho Đan Vương mang Tần Vấn Thiên rời đi.
- Các ngươi cũng chỉ là bốn vị Thiên Tượng mà thôi, không có một kiếm vừa rồi, các ngươi cũng không có cách nào đối phó được với người củaTrần gia, bây giờ muốn ngăn cản chúng ta, không khác gì là người si nói mộng, nếu như khai chiến, tuy chúng ta sẽ bị ngăn chặn trong khoảnh khắc, nhưng sẽ vẫn toàn thân trở ra, ngược lại Tần Vấn Thiên này nếu như kéo dài thời gian, ngã xuống ở đây, vậy thì không phải là lỗi lầm của ta.
Đan Vương lạnh lùng uy hiếp nói, vào thời khắc này một trận lực lượng không gian mãnh liệt lan tràn ra, Thanh Nhi sau khi tiến vào chủ sát của Thất Sát Khôi Lỗi, trong hư không Thiên Tượng tràn ngập lực lượng không gian đáng sợ, mảnh thiên địa này dường như xuất hiện từng mặt vách ngăn hư không, lấy lực của không gian, phong kín mảnh không gian này, lại thêm Mị Ảnh Thiên Tượngcủa Thanh Mị tiên tử, những người này muốnđột phávòng vây, chỉ sợ cũng phải tốn chút thời gian.
- Ta là Đế Thiên.
Đúng lúc này, một giọng nói cao ngất vang lên, đám người Đan Vương cùng Quân Ngự nhướng mày, nhìn về phía vị trí của Đế Thiên, hắn đứng giữa Thất Sát Khôi Lỗi, bị bảo vệ chặt chẽ.
Đan Vương cùng Quân Ngự hiển nhiên rất bất ngờ, thời khắc này mở miệng, lại sẽ là người này.
- Đếcủa Đế Thương bây giờ, một mạchĐế thị, không chỉlà do Tần Vấn Thiên chấp chưởng, mà là do ta,cùng hắn chấp chưởng, ta biết thần thông, Tần Vấn Thiên cũng biết
Đế Thiên chậm rãi mở miệng:
- Mà thần thông Tần Vấn Thiên biết, Đế Thiên ra cũng hội.
- Quân Ngự, ngươi, muốn chết phải không?
Đế Thiên ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Quân Ngự, thần sắc giống như một đạo lợi kiếm đáng sợ, xuyên qua.
Chân mày Quân Ngự nhíu lại, sát ý lập loè, lời nói này đúng không lâu trước Tần Vấn Thiên từng nóiđối với hắn, bây giờ người này lại dám can đảm, lần nữa uy hiếp hắn.
- Yêu Thần Chi Ngâm, Cổ Niệm Thông Thiên, tập trung yêu khí tám phương, nuốt yêu nguyên trong tinh không, niệm thông với lực yêu thần ởtám phương...
Đế Thiên thì thào nói nhỏ, âm thanh kia kéo dài lại giông như đangnối liền với thiên địa, trong nháy mắt, một cỗ lực lượng kinh khủng chấn động lên, Yêu khítrong thiên địa hội tụ về phía Đế Thiên.
- Yêu Thần Tế.
Thần sắc của Đan Vương run lên, hắn đối với pháp này quá quen thuộc, ngày trước chính mắt hắn đã nhìn thấy Tần Vấn Thiên sử dụng.
Thời khắc Đế Thiên này sử dụng chính là, Yêu Thần Tế.
Hắn nói, Tần Vấn Thiên biết, hắn cũng biết.
Yêu Thần Tế, hắn biết.
Như vậy Diệt Tiên Kiếm, hắn cũng biết!
Nghĩ đến chỗ này, trong lòng Đan Vương cùng với ba vị Thiên Tượng Quân Ngự đều run lên, thần sắc nhìn chằm chằm vào Đế Thiên, trong ánh mắt lóe lên ánh sáng sắc bén đáng sợ.
- Yêu Thần Tế vừa ra, ta giống như hóa yêu, tất sử dụng được Diệt Tiên Kiếm Nhất, khi đó Tần Vấn Thiên có thể sẽ chết, nhưng Quân Ngự ngươi muốn chôn theo.
Đế Thiên chậm rãi nói, làm cho trong lòng Đan Vương cùng với Quân Ngự khẽ run lên, sắc mặt khó coitới mức không gì sánh được.
- Kiếm thuật này, ta không tin ngươi biết.
Thần sắc của Quân Ngự khó coi.
- Giết ngươi, ta tự sẽ xa chạy cao bay, đừng nói ngươi chẳng qua là một đệ tử của trưởng lão, mặc dù ngươi là dòng chính của Thánh tông, vậy có thể làm sao, ngươi có muốn đánh cuộc không?
Giọng nói của Đế Thiên lạnh lẽo, cổ niệmkhủng bố lan tràn ra, lực của Yêu Thần ở tám phương dường như không bị lực lượng không gian cản trở, Tinh Nguyên trên bầu trời dường như cũng không chịu sự trói buộc, hạ xuống trên thân của Đế Thiên. Yêu khí trên người của hắn cũng càng lúc càng khủng bố.
- Ta giống như hóa Yêu, không giết ngươi, tất sẽ không bỏ qua, còn lại thời gian năm lần hít thở.
Đế Thiên nhìn chằm chằm vào Quân Ngự, mỗi một giọng nói cũng làm cho sắc mặt của Quân Ngự càng khó coi vài phần.
Yêu khí càng ngày càng khủng bố, Cổ Niệm thông thiên, lực của yêu thần từ tám phươngc tụ đến, một khi hiến tế, chỉ có Diệt Tiên Kiếm mới có thể giải được, khi đó kiếm này chắc chắn sẽ chém ở trên thân củaQuân Ngự hắn.
- Thả người.
Sắc mặt của Quân Ngự tái xanh, quát lên.
Thần sắc hai người Đan Vương cũng khó coi, bàn tay vung lên, thân thể Tần Vấn Thiên được ném ra, tức khắc bóng dángcủa Thanh Mị tiên tử lóe lên, thân thể Tần Vấn Thiên được tiếp lấy.Thân thể của bọn họ lập tức tránh ra.Trừ khi Đế Thiên thật lại hóa Yêu, chém Quân Ngự, bằng không lực lượng thế lực của hai bên ngang nhau, bọn họ cũng không lưu lại đối phương.
Nhưng làm như vậy, cái giá phải trả quá lớn.
Tần Vấn Thiên đã trọng thương, Đế Thiên, hắn nhất định phải phải chấp chưởng cục diện.
- Chuyện này vẫn chưa xong đâu.
Thân thể của Quân Ngự cũng lui lại, lực lượng không gian tiêu tan, mặc cho hắn rời khỏi mảnh không gian này, nguy hiểm ngày hôm nay đã được giải, ba vị Thiên Tượngcủa Trần gia đã ngã xuống.Mặc dù Tần Vấn Thiên bị thương rất nặng, nhưng có thành quảnhư vậy, đã đủ để an ủi!
Hoàng Lăng
Nhóm: Liliana
---------------
Cường giả của Đan Vương Điện rời đi, bọn họ cũng không thể không rời đi, vốn tưởng rằng bắt giữ Tần Vấn Thiên, cuộc chiến này lại đã kết thúc, nhưng không nghĩ tới xuất hiện một Đế Thiên.
Người này lại cùng Tần Vấn Thiên nắm giữ mộtmạch Thương Vương, hơn nữa quan hệ của hai người là vô cùng thân mật, tu hành lực lượngthần thông đều là cùng chung, có lẽ Đế Thiên này vẫn luôn tồn tại, đứng ở trong bóng tối, mãi đến khi Tần Vấn Thiên hóa thân Đại Bằng, hắn mới ra ngoài chấp chưởng đại cục.
Đối mặt với Đế Thiên uy hiếp, Quân Ngự hắn không dám đánh cược, hắn chỉ có thể đi.
Nhưng hôm nay hắn phong quang lao đến, nhưng liên tục lọt vào uy hiếp cưỡng bức nhục nhã, mọi người hiểu rõ lấy thân phận của Quân Ngự, hắn đương nhiên sẽ không dừng lại ở đây, chuyện này, hắn chắc chắn sẽ không dừng tay.
Tuy đám người Tần Vấn Thiên tạm thời vượt qua cục diệnnguy cơ, nhưng chính như thời điểm Quân Ngự rời điđã nói vậy, chuyện này vẫn chưa kết thúc, hắn chắc chắn sẽ không dừng tay như vậy.
Thấy trong hư không có rất nhiều bóng dáng, trong lòng mọi người cảm thán, không nghĩ tới hôm nay đám người Tần Vấn Thiên đối mặt với cục diện nguy cơ như vậy cũng có thể thành công hóa giải, hơn nữa còn hủy diệt đi mặt trời lớn Trần gia, loại thành quảnày đủ để cho toàn bộ Đại Hạ lấy làm kinh hãi.
Một kiếm kiathay đổi tình thế nguy hiểm, cũng để cho Tần Vấn Thiên rơi vào tình trạng trọng thương hôn mê, không biết hắn sẽ có nguy hiểm tính mạng hay không.
Tần Vấn Thiên từng trải qua hóa thân Đại Bằng, chém Đan Vương Điện, bây giờ Đại Bằng hóa người, rồi lại tiêu diệt Trần gia, thời khắc này trong lòng mọi người không khỏi cảm khái vạn phần, bọn họ khó có thể tưởng tượng, Tần Vấn Thiên giống như có khả năng bất tử, hạ xuống sẽ đạt tới loại thành tựunào, cho hắn thời gian mấy chục năm, có lẽ phóng tầm mắt ra toàn bộ Đại Hạ, lại không có người nào có thể khống chế được hắn.
Còn nữa, bảy Khôi Lỗikiarốt cuộc đãcó chuyện gì xảy ra? Vì cái gì chúng lại xuất hiện ở chỗ này?
Chỉ thấy thời khắc này, trongbảy vị Khôi Lỗi lục tục có người đi ra, ngoại trừ bóng dáng Thanh Nhituyệt mỹ kia, sáu người khác xuất hiện khiến trong lòng đám người phải run rẩy mãnh liệt.
Đúng là bọn họ, đều là nhân vật có biểu hiện kiệt xuất trên Thiên Mệnh bảngba năm trước đây.
Tần Chính, Vân Mộng Di, Âu Dương Cuồng Sinh, Phàm Nhạc, Sở Mãng cùng với Mộ Phong, lại là Mộ Phong cũng tham dự vào trong trận chiến cứu vớt Tần Vấn Thiên ấy.
- Cuồng Sinh?
Thần sắc của Âu Dương lão tổ nghiêm lại.Có bảy vị Khôi Lỗi này, Âu Dương Cuồng Sinh lại khống chế một vị trong đó.
Các cường giả Trần gia ở một phía khác đang phávòng vây. Khi nhìn thấy cường giả của Đan Vương Điện rời đi, cảnh cuộc chiến Thiên Tượng kết thúc, từng ngườibọn họ đều mặt xám như tro tàn. Đan Vương Điệnhoàn toàn xong rồi.
- Trần gia.
Thân hình của Huyền Âm Điện chủ lập loè, trong nháy mắtđi về phía đó, Hàn Minh Thiên Tượng khủng bố bao phủ toàn bộ thiên địa, sự xơ xác tiêu điều kia khiến người ta cảm thấy hoảng sợ.
Tất cả cường giả Trần gia đều ngẩng đầu, nhìn trong hư không Huyền Âm Điện chủ, từng người đều lộ ra sắc mặt trắng bệch, hoảng sợ không ngừng lan tràn trong lòng bọn họ.
Trần Phàm đứng ở nơi đó, không có tư thái ngạo nghễ giống như lúc trước nữa. Hắn nhìn hư Huyền Âm Điện chủ ở trong không trung, trong lòng không biết có cảm giác gì. Hắn không nghĩ tới trước đây không lâu Đan Vương Điệncòn cường thịnh vô cùng, bây giờ lại sắp sửa mặc cho người làm thịt.
- Đây là… thiên mệnh sao?
Trần Phàm ngửa đầu, nhìn về phía hư không, thì thào nói nhỏ.
Chỉ thấy bàn taycủa Huyền Âm Điện chủ run lên, ngay lập tức trường mâu Hàn Minh giết chóc đâm xuống.
Âm thanh không ngừng.Nó đi qua chỗ nào, tất cả cường giả của Trần gia đều ngã xuống.
- Trần gia tự làm bậy, tại sao lại nói tới thiên mệnh.
Tần Vấn Thiên biến thành Đế Thiên không có phát động Yêu Thần Tế, ở một khắc cuối cùng khi Quân Ngự thỏa hiệp, hắn lại bỏ qua hóa yêu.Thời khắc này hắn tới đến bên cạnh Huyền Âm Điện chủ, quan sát Trần Phàmphía dưới, thần sắc lạnh lùng:
- Thời gian Trần gia thịnh thế, cuồng vọng, tàn nhẫn, cho dù không có người nào có thể đối phó với Trần giacủa ngươi, nhưng cũng không nên dùng thủ đoạn làm người nghe kinh sợ sỉ nhục Huyền Âm Điện tiền bối, nếu không có như vậy, làm sao có cục diện của thời khắc này.
Nếu không phải Trần gia ép, Tần Vấn Thiên hắn làm sao có thể ép người đến đây, làm thế nào lại phát động Diệt Tiên Kiếm Nhất.
Trong lòng Trần Phàm bi thương, trước đây không lâu hắn còn quan sát người trước mắt, khi đó Trần gia hùng mạnh tới mức nào, tất nhiên hành sự tùy tâm sở dục, làm sao có thể biết kiêng kỵ, lại không nghĩ rằng, báo ứng tới được nhanh như vậy.
- Ta muốn đích thân giết hắn.
Chỉ thấy một giọng nói truyền đến, Tần Vấn Thiên quay đầu lại, nhìn thấy được Bạch Tình.
Bạch Tình là người Huyền Âm Điện thương yêu nhất.Bởi vì người bị Trần gia hành hạ đến chết lại là ân sư được nàng coi như cha mẹ.
Chỉ thấy thời khắc này trên người nàng tràn ngập sát ý đáng sợ lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Trần Phàm.
- Được rồi, trên người của người này hẳn phải có một Thánh Hoàng lệnh, hắn chết, Thánh Hoàng lệnh này thuộc về Bạch Tình nàng.
Huyền Âm Điện chủ mở miệng nói, sau đó chỉ thấy bàn tay nàng ấn một cái về phía dưới, trong nháy mắt một lực lượng Hàn Minh vọt vào trong thân thể của Trần Phàm, làm cho hắn kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể run rẩy, phun ra một ngụm máu tươi.
- Ta không cam lòng.
Trần Phàm ngẩng đầu gầm lên một tiếng, đã thấy Ma uy cuồn cuộn, Bạch Tình theo hư không dạo bước xuống, trong tay xuất hiện một thanh Ma đao, toàn bộ thiên địa dường như đều cuồn cuộn Ma uy.
Đôi mắt nàng vằn đỏ, nhìn đi Trần Phàm, nói:
- Sư tôn, đệ tử vô năng, đã liên luỵ cho sư tôn, chỉ có thể đích thân ra tayđâm kẻ thù, báo thù cho sư tôn.
Vừa dứt lời, đao quang trong tayBạch Tình Ma mang theo Ma uy khủng khiếp chém xuống.
- Trốn.
Phía dưới, người của Trần gia quát lớn, chạy trốn về các phía.
Đám người ở phía xa thấy được tình hìnhbên này, đều biết Trần gia đã kết thúc rồi.
Sau khi trận chiến này qua đi, ba mươi sáu thế lực lớn cấp bá chủ của Đại Hạ Hoàng Triềuchỉ còn lại có ba mươi bốn thế lực đại bá chủ.
Trần gia cùng Cửu Huyền Cung, đều bởi vì Tần Vấn Thiên rời đi tới diệt vong, theo Đại Hạ Hoàng Triều, bị xoá tên.
- Vấn Thiên ca ca.
Sau khi Bạch Tình tiêu diệt Trần Phàm, nàng thu lại Ma uytrêntoàn thân, thân hình nàng nhanh chóng lập loè, đi về phía Thanh Mị tiên tử và Tần Vấn Thiên, chỉ thấy lúc này Tần Vấn Thiên bị nữ nhân tuyệt mỹ kia ôm lấy, vẫn còn đang hôn mê.
Thanh Nhi thấy Bạch Tình qua đây, ngẩng đầu nhìn Bạch Tình, thần sắc vẫn lạnh như băng, chẳng qua là nhẹ nhàng nói:
- Hắn sẽ không chết.
- Cảm ơn ngươi.
Bạch Tình nhìn Thanh Nhinói, làm cho lông mi Thanh Nhi chớp động, không nói gì thêm.
- Ta xem một chút.
Một âm thanh truyền đến, chỉ thấy Thiên Cơ lão nhân lại tới nơi này, ánh mắt rơi vào trên người Tần Vấn Thiên.
Yêu Tinh Đại Hạ này chỉ dùng thời gian ngắn ngủi mấy năm chính là đang từng bước thay đổi bố cục của Đại Hạ.
Thanh Nhi lạnh lùng nhìn Thiên Cơ lão nhân, nàng ôm Tần Vấn Thiên không hề động, làm cho Thiên Cơ lão nhân lắc đầu cười khổ, nữ nhân này tuyệt đối không phải là người tầm thường, Yêu Tinh Đại Hạnày ngược lại có diễm phúc không cạn, có nhiều nữ tử xuất chúng như vậy lo lắng cho hắn.
- Lực lượng trong cơ thể hắn tản hết, một chút Tinh Nguyên cũng không có, bây giờ lại rơi vào trong hôn mê, không có khả năng tự mình tu hành, sức chống cự cũng yếu, hắn cần phải được dược vật kích phát thân thể, dùng để thu nạp Tinh Nguyên, mới có cơ hội từ từ khôi phục.
Thiên Cơ lão nhân thản nhiên nói, hắn chính mắt thấyđược một kiếm kia.
Diệt Tiên Kiếm Nhất quá mạnh, nhưng cũng quá nguy hiểm, hắn còn chưa bao giờ chưa từng thấy qua có tu sĩ Võ Mệnh Thiên Cương cảnh nào lực lượng trong cơ thể bị hút hết sạch sẽnhư vậy, một chút cũng không dư thừa, thật sự không biết hắn làm thế nào kiên trì được đến sau khi một kiếm kia phóng ra, có lẽ không chỉ có là Tinh Nguyên, tinh khí thần cũng bị hút hết, lực lượng huyết mạch mới trở nên yếu ớt như vậy.
Thanh Mị tiên tử nhẹ nhàng gật đầu:
- Đa tạ chỉ điểm.
- Thanh Mị, trận chiến Đế Thương năm đó đã qua lâu lắm rồi, thậm chí rất nhiều người cũng đã không hỏi tới, ngươi cũng không cần quá câu chấp, bằng không các ngươi ở Đại Hạ cũng rất khó.
Ánh mắt Thiên Cơ lão nhân nhìn về phía Thanh Mị tiên tử, khuyên nhủ.
- Trong lòng ta hiểu rõ.
Thanh Mị nhẹ nhàng gật đầu, Thiên Cơ lão nhân lại không nói thêm gì nữa.
Khâm Thiên Các từ trước đến nay không can thiệp vào chuyện bên ngoài, hơn nữa bản thân có lực lượng cường đại, bởi vậy những năm gần đây Đại Hạ biến động bất ngờ, nhưng địa vị của Khâm Thiên Các lại chưa bao giờ từng dao động qua.
Lúc này, bóng dángcủa Âu Dương lão tổ cũng lập loè đến nơi này, mở miệng nói:
- Thanh Mị, Đế Thiên, còn có Cuồng Sinh, chuyện hôm nay các ngươi cũng biết, cũng không phải là ta cố ý rời khỏi đây, chẳng qua là Âu Dương thế gia ta đã cắm rễ ở Đại Hạ, có vài người vẫn không có cách nào đắc tội.
- Ta biết, ngươi không cần thiết phải giải thích với chúng ta làm gì.
Chỉ thấy Thanh Mị tiên tử lãnh đạm đáp lại một tiếng, ánh mắt của Huyền Âm Điện chủ cũng nhìn về bên này, mở miệng nói:
- Không sai, Âu Dương thế gia có lập trường của mình, chúng ta tất nhiên là rõ ràng, chẳng qua là ta hi vọng, tuy rằng đã ban tặng cho các ngươi mấy môn tuyệt họcĐại Hạ, nhưng lão tổ cùng với ngườicủa Âu Dương thế gia, không được tu hành nữa, bằng không, chỉ là vật bắt người, cũng không tốt.
Trong lòng Huyền Âm Điện chủ hiển nhiên là có oán khí.
Cuộc chiến hôm nay, mặc dù bây giờ đã tạm thời kết thúc, nhưng trong gian nguy chỉ có chính bản thânbọn họ biết được, nếu không có một kiếm kia của Tần Vấn Thiên, lão tổ Trần gia sẽ không chết, lão tổ Trần giakhông chết, sau cùng khả năng bị diệt chính là người của Huyền Âm Điện hắn cùng với Tần Vấn Thiên, mà không phải là mặt trời lớn Trần gia.
Âu Dương thế gia cùng Khương gialại là hai cỗ lực lượng trung kiên, bọn họ tạm thời rời khỏi, kém chút nữa hại chết đám người Huyền Âm Điện cùng Tần Vấn Thiên.
Tuy nói, Âu Dương lão tổ tự có lo nghĩ của hắn, là vì lợi ích của gia tộc mà suy nghĩ, nhưng muốn Huyền Âm Điện chủ không có oán khí là chuyện không thể nào, đã suy nghĩ cho gia tộccủa ngươi, ta cũng sẽ không nhìn ngươibằng con mắt căm thù, nhưng ít ra, Âu Dương thế gia bắt được tuyệt học của Đại Hạ, không thể tu hành, bằng không lạicó phần mất thân phận, lâm trận lùi bước không có trợ giúp ra tay, lại nắm lấy lợi ích của người.
- Không sai, đây cũng là ta nghĩ nói.
Thanh Mị tiên tử lãnh đạm nói.
Âu Dương lão tổ không có trả lời, ánh mắt của hắn nhìn về Âu Dương Cuồng Sinh nói:
- Khôi Lỗinày, từ nơi nào đến?
- Không phải vật của ta.
Âu Dương Cuồng Sinh đáp lại nói, làm cho trong mắt Âu Dương lão tổ có chút không vui, Thanh Mị tiên tử cùng Huyền Âm Điện chủ tức giận là chuyện bình thường, nhưng Âu Dương Cuồng Sinh chẳng qua là vãn bốitrong gia tộc, tự nhiên đứng ở lập trường của hắn suy nghĩ, bây giờ dường nhưtrong người có oán khí.
- Cuồng Sinh, sao lại nói chuyện cùng lão tổ như vậy.
Âu Dương thế gia lão tổ đi tới, nhìn Âu Dương Cuồng Sinh mắng.
- Gia chủ, sau này ta sẽ đi ra ngoài lịch luyện, gia tộc cũng không cần lo lắng cho ta.
Âu Dương Cuồng Sinh mở miệng nói, làm cho Âu Dương gia chủ quát lớn một tiếng:
- Càn rỡ, ngươi cho rằng chuyện hôm nay cứ như vậy kết thúc thôi sao? Quân Ngự, hắn tất nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ, tạm thời ngươi cũng không có việc gì, bây giờ trở về đến gia tộc, không quan tâm đến những chuyện khác, sớm ngày thành hôn.
- Bản thân ta sẽ đi con đường của mình, không liên quan tới gia tộc.
Ánh mắt hắn kiên định nhìn Âu Dương thế gia lão tổ:
- Về phần hôn sự, Đình Nhinếu như nguyện ý theo ta đi ra ngoài rèn luyện, sau này bản thân ta sẽ nói với nàng, nếu nàng không muốn, lưu lại Khương gia, hay nguyện ý đi cùng ta, ta cũng sẽ đi tới Khương gia cưới nàng.
- Ngươi...
Âu Dương gia chủ giận không kiềm được, đã thấy lão tổ vung tay cắt ngang lời hắn nói:
- Cứ tùy hắn đi.
- Hừ.
Âu Dương gia chủ lúc này mới hừ lạnh một tiếng, thần sắc hơi khó coi, người này ỷ vào sự cưng chiều của gia tộc, bây giờ càng vô pháp vô thiên, không để trưởng bối vào trong mắt.
- Ha ha.
Thiên Cơ lão nhân nở nụ cười, ánh mắt của hắn lại nhìn đám ngườiVân Mộng Di, sau đó lại nhìn về phương xa, phía Cổ Hoàng cungĐại Hạ, thấp giọng nói:
- Chắc là, Hoàng Lăngđã xuất hiện đi!
Vào mười chết chín
Nhóm: Liliana
---------------
- Hoàng Lăng!
Thiên Cơ lão nhân vừa dứt lời, bầu không khí nơi đó chợt nặng nề, trong lòng mọi người kinh hãi.
Hoàng Lăng xuất hiện?
Đại Hạ Hoàng Triều, Hoàng Lăng, chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết.
Từ sau khi Đại Hạ Cổ Hoàng Triều bị huỷ diệt, lại không có Đại Hạ Hoàng Triều thống nhất xuất hiện nữa, bởi vậy, Hoàng Lăng dĩ nhiên là chỉ Hoàng Lăngcủa Cổ Hoàng triều.
Nghe đồn, đó là đất mai táng Đại Hạ Cổ Hoàng.
Nhưng mặc dù là niên đại trước khi Hoàng triều bị huỷ diệt, cũng không có người nào biết Hoàng Lăngrốt cuộc ở nơi nào, nó chẳng qua là tồn tại ở trong đồn đãi, mọi người đều biết có Hoàng Lăng, lại không biết nó ở đâu.
Chỉ có người của Đại Hạ Hoàng tộc mới biết được chỗ của Hoàng Lăng, cùng với cách thức mở ra Hoàng Lăng.
Lúc này, Thiên Cơ lão nhân lại nói Cổ Hoàng Lăngxuất hiện.
Đám người Âu Dương lão tổ đều lộ ra phong quang, theo ánh mắt của Thiên Cơ lão nhân nhìn về phương xa, nơi đó là phương hướng của Cổ Hoàng cung.
Đám người Âu Dương Cuồng Sinh khống chế bảy Khôi Lỗi cường đại xuất hiện ở nơi này, chiến lực ngập trời, lại có thể so với cường giả Thiên Tượng, chẳng lẽ thật sự là vì Hoàng Lăng sao?
- Bảy Khôi Lỗi thủ hộ Hoàng Lăngnày cũng đều là Khôi LỗiNgũ giai, nếu như đều do cường giả Thiên Tượng cảnh tới khống chế, bảy người một người giết, uy năng không biết tăng lên gấp bao nhiêu lần, chẳng qua là cần bảy người một lòng, bảy người các ngươicó khả năng đồng tâm khống chế Thất Sát Khôi Lỗi, ngược lại thật khó có được.
Thiên Cơ lão nhân vừa liếc nhìn bảy người Đế Thiên, Thất Sát Khôi Lỗi, bảy người một lòng, bảy người này đều không tệ.
- Ô...ô...n...g.
Cuồng phong hiện lên, Âu Dương lão tổ đột nhiên rời đi, cất cao giọng nói:
- Người của Âu Dương thế gia đi theo ta.
Hắn vừa dứt lời, tức khắc mọi người của Âu Dương thế gia phía dưới đều lập loè, bay lên trời, toàn bộ lao về hướng Cổ Hoàng triều.
Thiên Cơ lão nhân chẳng qua là hờ hững lắc đầu, mà Vân Mộng Di bình tĩnh liếc nhìn những bóng dángrời đi, nói:
- Âu Dương lão tổ này ngược lại thật gian xảo, không hổ là lão quái vậtsống mấy nghìn năm, chẳng qua là Đại Hạ Hoàng Triều Hoàng Lăngnày, sao có thể tùy ý đi vào được. Cổ mộ Hoàng Lăng, vào mười chết chín, một người không rõ.
- Ngườichưa biết, khí vận mạnh thì sống, khí vận yếu thì chết.
Thiên Cơ lão nhân mỉm cười nhìn Vân Mộng Di, nói:
- Nếu như có hậu duệ của Hoàng tộc dẫn đường, có lẽ kết quả sẽ dứt khoát ngược lại, có lẽ, là mười vào sống cả mười thì sao.
Vân Mộng Di nhìn thoáng qua Tần Vấn Thiênđang hôn mê, đáng tiếc người này xem ra là vô duyên cùng Hoàng Lăng, hôm nay, là có cơ hội duy nhất bước vào Đại Hạ Hoàng Lăng, bỏ lỡ hôm nay có lẽ các đại thế lực cấp độ bá chủ đều sẽ phái cường giả đến đây trấn thủ, tìm tòi bí mật của Cổ Hoàng Lăng, khi đó bọn họ muốn đi vào, lại không thể nào.
- Tranh thủ thời gian, đi.
Thân hình của Vân Mộng Di lóe lên, thần sắc đám người Âu Dương Cuồng Sinh, Sở Mãng lập loè, sau đó bóng dángtất cả đều bay lên không, bay về phía Đại Hạ Cổ Hoàng cung.
Tần Vấn Thiên biến thành Đế Thiên tất nhiên không chút do dự đi về phía trước, mặc dù có một thân thể rơi vào tình cảnh nguy hiểmcực độ, nhưng hắn vẫn còn có một thân thể hoàn hảo không chút tổn hại, tất nhiên có thể tìm tòi bí mật Hoàng Lăng.
Hai thân thể có tâm niệm tương thông, cảm ngộ có thể bù trừ cho nhau, một người vào Hoàng Lăng, nhận được lợi ích, tất nhiên hai người đều có thể có, đây cũng là chỗ nghịch thiên của Đại Niết Tiên Pháp.
Đại Niết Tiên Pháp, hai thân thể đều là bản tôn, có thể đi theo con đường khác nhau, đồng thời tu hành lịch lãm, nhưng ở trong quá trình, hai người cảm ngộ có thể cùng chung, cảm ngộ kinh nghiệm tu hành của đối phương, đồng thời cũng sẽ đến trên người một người khác.
- Bạch Tình, ngươi cũng tới đi.
Đế Thiên quay đầu lại, nhìn Bạch Tình nói.
- Đúng, Bạch Tình, ngươi cũng đi đi.
Huyền Âm Điện chủ nhìn Bạch Tình mở miệng nói, Bạch Tình nhìn thoáng qua Tần Vấn Thiênđang hôn mê, chỉ thấy Thanh Nhi thấp giọng nói:
- Ta sẽ chiếu cố hắn.
- Cảm ơn ngươi.
Bạch Tình lại nói tiếng cám ơn, sau đó bóng dáng lóe lên, đồng thờiphá khôngrời đi.
Lúc này, mặt trời lớnKhâm Châu Thành Trần gia đã hủy, Thanh Mị tiên tử cùng Huyền Âm Điện chủ đứng chung một chỗ, chỉ nghe Huyền Âm Điện chủ mở miệng nói:
- Cuộc chiến hôm nay mặc dù may mắn giành thắng lợi, nhưng tiền đồ gian nguy, sau này bên trongĐại Hạ, chỉ sợ thế lực của ngươi và ta sẽ bị rất nhiều bá chủ thế lực nhằm vào, Đan Vương Điện, Hoa gia, Vương gialại tuyệt sẽ không bỏ qua.
- Tần Vấn Thiên vẫn chưa tính toán sau này ở Đại Hạ khai tông lập phái, Một mạch Thương Vương hiện thế đều mang mặt nạ, không có người nào biết được thân phậncủa bọn họ, một khi bọn họ ẩn nấp ở trong đám người, Đại Hạ rộng lớn, người nào có người tìm được bọn họ.
Thanh Mị tiên tử không thèm để ý nói. Đại Hạ Hoàng Triều quá lớn, muốn tìm ra từng người bọn họ, căn bản là không có khả năng.
Đan Vương Điện bọn họ cũng sẽ không lãng phí thời giannhư thế, chỉ biết nhằm vào nhân vậtchủ yếu nhất, như Thanh Mị tiên tử, như Tần Vấn Thiên.
- Nhưng Huyền Âm Điện sau này sợ là có nguy cơ.
Thanh Mị tiên tử thấp giọng nói.
Huyền điện chủ khẽ gật đầu:
- Sơn môn lập ở U Châu Thành, tự nhiên dễ dàng trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Thanh Mị, ta tính toán giống như ngươi, để cho Huyền Âm Điện hành tẩu trong Đại Hạ, không lộ thân phận, ngươi và ta hai người lập thành đồng minh, được không?
- Tất nhiên như thế là tốt nhất.
Thanh Mị tiên tử lộ ra một tia vui mừng:
- Thế lực này vốn là do Tần Vấn Thiên đang chấp chưởng, mà Huyền Âm Điện ta thấy ngươi cũng có lòng giao phó cho Bạch Tình, quan hệ hai người bọn họ đã có thể vì đối phương chịu chết, tất nhiên không cần ta nhiều lời, hai thế lực chúng ta kết minh, có lẽ sau này còn có cơ hội sát nhập cũng không chừng.
Huyền Âm Điện chủ nghe được ẩn ý của Thanh Mị tiên tử, trên mặt cũng đồng thời hiện dáng vẻ tươi cườihiếm thấy, nói:
- Hoặc là, sau này toàn bộ Đại Hạ cũng chỉ có một thế lực thì sao.
Thanh Mị tiên tử nghe hắn nói lời này, lại có phong quang lập lòe.Nàng làm sao không có nghĩ quanhư vậy, chẳng qua là trước thời khắc này, còn hơi sớm.
...
Trần gia ở Khâm Châu Thành, thế gia cổ xưa này chiếm cứ địa vực rộng lớn vô tận, mấy nghìn năm một mực đứng sừng sững trên đỉnh phongĐại Hạ, chính là một trong những thế lực mạnh nhất Đại Hạ, náo nhiệt phồn thịnh, mỗi ngày không biết có bao nhiêungười muốn gia nhập Trần gia.
Mà giờ khắc này, ởxung quanh Trần gia, có rất nhiều bóng dángtừ phía xa nhìn tới, chỉ thấy trong hư không, một bà lão áo bào đen đứng ở trong hư không, sát ý ngập trời, mang theo cường giả Huyền Âm Điện giết chóc lao đến, phần lớn ngườicủa Trần gia đều đã nghe tiếng bỏ chạy, nhưng Trần gia lưu lại khoản tài phú này, chỉ sợ cũng chỉ có vận mệnh bị cướp sạch.
- Gia tộcđứng sừng sững, một khi bị huỷ diệt, đáng buồn, đáng tiếc.
Trong lòng tất cả mọi ngườixung quanh đều cảm thán, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, đại chiến Thiên Mệnh bảng, sẽ là ngày diệt vong của mặt trời lớn Trần gia.
Tưởng tượng Trần gia phong quang tới mức nào, ngườiđi ra, ăn mặc hoa lệ, khí vũ hiên ngang, bây giờ lại ở trong lịch sử của Đại Hạ, theo gió tản đi.
- Được làm vua thua làm giặc, từ xưa đã là như thế, cuộc chiếnmôn phái nào có đơn giản như vậy, một chiêu đi nhầm, chính là huỷ diệt.
Có người dám than thở nói.Ở Đại Hạ Hoàng Triều, không có một thế lực nào nguyện ý dễ dàng phát động cuộc chiến môn phái, một khi phát động cuộc chiến môn phái, đó chính là cục diệnkhông chết không dừng, chắc chắn sẽ không lưu lại cho mình mối họa, bởi vậy trước đó Trần gia hành sự không hề cố kỵ, đối với người của Huyền Âm Điện vô cùng tàn nhẫn, bởi vì, bọn họ đã mở ra đại chiếnmôn phái.
Nhưng Trần gia trăm triệu lần không có nghĩ tới là, người thắng không phải nhà bọn họ.
Ở phía trên một ngôi lầu các cách Trần gia cực kỳ xa, một bóng dángtoàn thân bao phủ ở trong trường bào ngắm nhìn về phía Trần gia ánh mắt sắc bén không gì sánh được, tất cả đều là ánh sáng lạnh lẽo.
Trong mắtngười này dường như có hỏa diễm đáng sợ đang thiêu đốt, hắn chính là nghe tiếng ngườicủa Trần gia đào tẩu.
Chỉ thấy hắn mở bàn tay ra, cúi đầu nhìn về phía lòng bàn tay, ở nơi đó có một tấmcổ lệnh thần bí, lệnh này, chính là Thánh Hoàng lệnh.
Trăm năm này, ba cái Thánh Hoàng lệnh, một cái trong tayTrần Phàm, một cái cho Trần Vương, hai người đó đều đã chết, Thánh Hoàng lệnh bị người cướp đi.
Mà hắn, người thứ ba còn lạingoài Trần Phàm cùng với Trần Vương có Thánh Hoàng lệnh.
Người có được Thánh Hoàng lệnh từ trăm năm trước, ngoại trừ vị cường giả Thiên Tượng trẻ tuổi nhất trở về sở hữu Thánh Hoàng lệnh ra, người khác không có Trần gia, hoặc đã bỏ mình, hoặc là trà trộn rời ra, không có quay về gia tộc phục mệnh.
Đại Hạ để lại bảy đại công tộc, cứ trăm năm, tất cả đều có ba cái Thánh Hoàng lệnh, nhưngkhông phải có Thánh Hoàng lệnh lại nhất định có thể trở nên nổi bật, thế giới bên ngoài quá rộng lớn, nhân vật thiên tài yêu nghiệt có lẽ càng nhiều hơn, lần lượt ở bên trongsinh tử đau khổ, tử vong là chuyện lại không quá bình thường.
Nhưng mỗi một cái Thánh Hoàng lệnh, đều là một hy vọng, bảy đại công tộc có rất nhiều cường giả Thiên Tượng, đều là người năm đó trong tay cầm Thánh Hoàng lệnh đi ra, sau khi trở về, trở thành nhân vật lãnh tụ.
Bàn tay khép lại, người này nắm chặt Thánh Hoàng lệnh, trong ánh mắt có phong quanglấp lánh, sau đó bóng dáng lóe lên, rơi trên mặt đất, chậm rãi dạo bước trên mặt đất rời đi, tiến về phương xa.
...
Lúc này, tình hình Đại Hạ Cổ Hoàng cung lại cùng Mặt trời lớn Trần gia vừa vặn ngược lại.Cảnh tượng ở Trần gia là ngày tận thế, bóng người suy yếu, mà Cổ Hoàng cung không biết có bao nhiêu người mạnh mẽ tới chỗ này, phong mây của Khâm Châu Thành rất nhanh lại từ Khâm Thiên Các chuyển dời đến nơi này.
Vô số bóng dáng quay chung quanh Cổ Hoàng cung, nhìn vèphương hướng chính giữa Hoàng cung, chỉ thấy nơi đó, toàn bộ đại địa Hoàng cung dường như đều chìm vào trong lòng đất, ở đó lõm xuống lòng đất, lại có một góc sững Hoàng cung vô cùng lớn chìm vào dưới đất.
Nghe nói, dưới đất Hoàng cung chính là Hoàng LăngĐại Hạ Cổ Hoàng Triềutrong truyền thuyết, mộ địa của Cổ Hoàng.
Lối vào Hoàng Lăng hình như có đồ đằng Chu Tước to lớn thủ hộ ở đó, miệng lớncủa Chu Tước chính là lối vào của Hoàng Lăng, nhưng không có người dám tùy ý đặt chân vào trong.
Nơi này chính là mộc của Cổ Hoàng trong Đại Hạ Hoàng Triều, như vậy, cường giả của Cổ Hoàng triều sao có thể cho phép người khác quấy rầy Cổ Hoàng đang ngủ yên, nói vậy trong này hẳn phải có nguy cơ trùng trùng, cửu tử nhất sinh.
- Cường giả của Âu Dương thế gia, Khương gia, Thạch gia, còn có Khâm Thiên Các đều đến, đến thật là nhanh.
Phía trước mặt đất Hoàng Lăng có một nhóm bóng dáng xuất hiện, đó chính là đám người các đại thế lực cấp độ bá chủ.
Trong hư không, cuồng phong hiện lên, lại có bảy tám người đến chỗ này, những người này đều dẫn theo một vị Khôi Lỗi, hơn nữa đều là nhân vật thanh niên, bất ngờ chính là đám người Đế Thiên.
- Những người này bước vào bên trongKhôi Lỗi, có thể liên thủ đối kháng cường giả Thiên Tượng, trước đây ở Khâm Thiên Các, chính là bọn họ đối phó vớigia chủ của Trần gia còn có Quân Ngự, thực lực rất mạnh.
- Nhân vật thanh niên kia chính là Đế Thiên, chính là người này cùng Tần Vấn Thiên nắm giữ một mạch Thương Vương, hắn và Tần Vấn Thiên đồng thời tu thần thông, dường như cũng tinh thông Yêu Thần Tế, đúng là hắn lấy hóa Yêu Diệt Tiên Kiếm uy hiếp, đánh đuổi Đan Vương Điện.
- Thời điểm người này lần đầu tiên xuất hiện, lại đối phó với cường giảcủa Trần gia, lại là một nhân vật giống như Tần Vấn Thiên yêu nghiệt.
Trong lòng mọi người cảm thán:
- Tần Vấn Thiên trong trận đấu Thiên Mệnh bảng kia, một kiếm giết lão tổ Trần gia, bây giờ hắn ở Đại Hạ, lại viết ra truyền kỳ mới, thật đáng sợ.
Mọi người nghị luận ầm ĩ, Trần gia cùng Đan Vương Điện làm Tần Vấn Thiêntức giận, Đan Vương Điện bị chém đứt, Trần gia kết cục càng thảm hơn, trực tiếp bị diệt.
Dường như người này, không thể trêu chọc!
Đại Hạ đã diệt
Nhóm: Liliana
---------------
Bên ngoàiHoàng Lăng mặc dù tụ tập rất nhiều cường giả, nhưng không có người nào dám dẫn đầu bước vào.
Đại Hạ Cổ Hoàng Triều cường đại tới mức nào, Hoàng Lăng chính là nơi chôn xương của Cổ Hoàng, lại sao có thể để cho thường nhân khinh nhờn, bởi vậy bên trongHoàng Lăng chắc chắn là từng bước đều có nguy cơ.
Đám người thế lực cấp độ bá chủ Âu Dương thế gia, Thạch gia nhao nhao triệu tập đệ tửcủa gia tộc, sau đó ra lệnh cho một số người trong bọn họ chuẩn bị làm tiên phong, bước vào trong Hoàng Lăng dò đường.
Đồng thời, ánh mắt của gia chủ Âu Dương thế gia nhìn về pháđám người Vân Mộng Di, thần sắc lập loè.Hoàng Lăng là do những người này mở ra, hơn nữa bọn họ bắt được Thất Sát Khôi Lỗi, như vậy có biết được nguy cơbên trong Hoàng Lănghay không?
- Chúng ta đi vào.
Lúc này, Vân Mộng Di thấp giọng nói, sau đó giơ chân lên, đi về phía trước.
Đám người Tần Vấn Thiên không do dự, đi theo Vân Mộng Di bước vào trong, thời điểm khống chế Thất Sát Khôi Lỗi, bảy người một lòng, không cần đa nghi. Bạch Tình nàng và những người này mặc dù gặp gỡ không sâu, nhưng biết được cảm tìnhcủa đối phương cùng Tần Vấn Thiên đã đều là huynh muội bằng hữu, lại cũng không có gì cố kỵ.
- Đáng tiếc Vấn Thiên ca ca bị thương, không có cách nào tới đây.
Bạch Tình thì thào nói nhỏ, trong lòng vẫn nhớ mong Tần Vấn Thiên, chẳng qua là nàng lại không biết, người thanh niên đi ở bên cạnh nàng chính là Vấn Thiên ca ca của nàng.
Bản thân Tần Vấn Thiên cũng muốn nhận lại bọn họ, chẳng qua là nếu như bọn họ biết hắn là Tần Vấn Thiên, mặc dù sẽ thay hắn bảo vệ bí mật, nhưng nếu tới thời khắc hắn gặp nạn khó tránh khỏi bởi vì kích động mà lộ ra trạng tháikhác, hoặc thất thần hô lên cũng không phải không có khả năng, nói vậy bí mật Đại Niết Tiên Pháp này lạibị bại lộ, đây chính là điều Thanh Nhi đặc biệt dặn dò qua.
Huống hồ, cho dù thời khắc này, ánh mắt rất nhiều người nhìn hắn đều lộ ra cảm giác nóng rực, phần nhiều là những người của thế lực cấp độ bá chủ kia, bởi vì trên người hắn có khả năng có Diệt Tiên kiếm pháp, rất nhiều người chính mắt thấy được uy lực của kiếm này, tự nhiên chọc cho người người ngấp nghé, nếu không phải là kiêng kỵ cho lực lượng sau lưng hắn, hơn nữa Trần gia mới vừa bị hủy diệt, có lẽ có rất nhiều người đều sẽ trực tiếp ra tay với hắn.
Con đường Võ Đạo này lòng người hiểm ác, hắn tất nhiên là hiểu rõ, cũng không phải mọi người đều giống như đám người Phàm Nhạc cùng với Âu Dương, cùng hắn kết giao sinh tử.
Đám người Tần Vấn Thiên đi tới trong miệngChu Tước khổng lồ kia, Vân Mộng Di lại không có bất kỳ do dự nào, giẫm chân đi vàotrước, rất nhanh, bóng dáng tám người lần lượt bước vào trong, biến mất ở trong tầm mắt của mọi người.
- Đi.
Thấy có người đi đầu, lá gan của mọi người lập tức lớn một chút, dạo bước tiên vào, đi về phía trong miệng Chu Tước, bước vào Hoàng Lăng.
Sau một lát, bọn họ chỉ cảm thấy xuyên qua một cánh cửa Chu Tước, trong nháy mắtkhi bọn họ đi ra, quay đầu lại phát hiện cánh cửa kia đã biến mất rồi.
Chỉ có thể vào, không thể ra.
Tim của mọi người khẽ đập rộn lên, bàn tay nắm chặt, có chút khẩn trương.
Chỉ có điều khi bọn họ thấy Đám người Vân Mộng Di, trong thần sắc lại có phong quang, những người này dường như quen thuộc với bí mật của Hoàng Lăng, như vậy bọn họ cứ đi theo tiến về phía trước.
Ngẩng đầu, bọn họ bắt đầu quan sát cái Hoàng Lăngnày.
Cung điện bên trongHoàng Lăng lộ ra sự lạnh lẽo khí thế cực lớn, lộ ra cảm giác cổ xưa trang nghiêm, chẳng qua là trong sự uy nghiêm này lại mang theo vài phần khí tức u ám.
Suy cho cùng nơi này chính là Hoàng Lăng, là mộ địa.
Phía trước, một đầu hành lang cổ xưa nối thẳng về phương xa, hai bên có từng bức tượng khổng lồ, những bức tượng này đều là người quân sĩ khoác áo giáp, hoặc tay cầm trường mâu, hoặc khống chế Cổ Thú, giống như vệ sĩ của tòa cung điện này, đứngtrang nghiêm, tuy là vật chết, lại làm cho người cảm thấy nguy cơmãnh liệt.
- Đất Hoàng Lăng, sao có thể người nào cũng có thể vào được.
Vân Mộng Di nhìn về con đường cổ phía trước, trong lòng thầm cười lạnh, sau đó chỉ nghe nàng truyền âm nói:
- Tuyệt học làm vật dẫn, mới có thể đi qua tuyệt lộ, phóng thích tuyệt học Đại Hạ, đi tới.
Thoại âm rơi xuống, Vân Mộng Di rút kiếm ra khỏi vỏ, múa kiếm, dạo bước đi về phía trước, bước vào bên trong con đường cổ xưa.
Thần sắc của mọi người cứng lại, lộ ra vẻ kinh ngạc, Vân Mộng Di lại ở trong con đường cổ xưa múa kiếm, hơn nữa còn là Ỷ Thiên kiếm pháp.
Vân Mộng Di một đường đi về phía trước, ở sau lưng nàng Phàm Nhạc lập tức dạo bước, chỉ thấy trên thân của hắn, huyết mạch cuồn cuộn, một lực lượng Đại Nhật Huyết Mạchđáng sợ bộc phát ra, trong cơ thể hắn vốn có huyết mạch của Đế Diễm, sau lại tu hành tâm pháp của Đại Nhật Càn Khôn, bây giờ huyết mạch càng thịnh, toàn thân đỏ bừng, đi về phía trước.
Đám người Âu Dương Cuồng Sinh, Sở Mãng cũng lần lượt phóng ratuyệt học Đại Hạdo bản thân mình tu hành, dạo bước đi về phía trước.
Trên thân của Bạch Tình có Ma uy cuồn cuộn, nàng nâng chân đi về phía trước.
Tần Vấn Thiên đi ở sau cùng, hắn cũng dạo bước đi tới, Huyết Sắc Chú ấn tràn ngập trong lòng bàn tay, dòng máu chảy khắp trong người hắn dường như chất chứa lực lượngkỳ diệu, hắn đang phát động Huyết Chi Chú Ấn.
Tám người lần lượt dạo bước đi về phía trước, lưu lại đám người sau lưng lộ ra vẻ do dự.
Tám người phía trước đều đang tu hành tuyệt học Đại Hạ, phóng ra tuyệt học dạo bước, vậy nhữngngười không tu hành Tuyệt học Đại Hạlại phải làm sao?
Thân hình người của Thạch gia lóe lên, đi về phía trước ra, phóng ra Kim Long Chiến Quyết, cũng chậm rãi đi về phía trước, không có gặp phải bất kỳ trở ngại nào.
Người tu hành qua tuyệt học Đại Hạ vốn lại cực ít, bọn họ đều đã bước vào con đường cổ xưa, thần sắc những người còn lại lộ vẻ hung ác, sau đó lại thấy một người lấy tốc độ cực nhanh lao ra, phóng vàocon đường cổ xưa.
Nhưng lạiở trong nháy mắt khi hắn bước vào trong con đường cổ xưa, bức tượngở hai bên con đường cổ xưa dường như đều phát sáng lên, phóng ra ánh sáng rực rỡ.
- Ô...ô...n...g!
Đột nhiên, từng đạo trường thương khủng bố bạo kích ra, con đường cổ xưaphía trước phong kín, hắn quay đầu lại, chỉ thấy con đường phía sau cũng bị đóng lại, thần sắc không khỏi trở nên tái mét, sau đó cung tiễn trong tay bức tượngở hai bên trái phải phát sáng lên, nhìn người kia, phóng rahào quang đáng sợ.
Hàng loạt mũi tên giống như từng đường ánh sáng màu vàngkim xuyên qua, người kia phát ra một tiếnghét thảm, lại thấy máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, sau đó bóng dáng của hắn lại biến thành hư vô, máu tươi cũng biến mất theo.
Tất cả trường thương phong tỏa con đường đều biến mất không còn tăm hơi, tia sáng trên thân bức tượng cũng đã không còn, con đường cổ xưavẫn vắng lặng không gì sánh được, không có một chút âm thanh nào, nhưng trong lòng đám người phía sau lại đều run rẩy kịch liệt.
Đường này là tuyệt lộ, chỉ mở ra cho người am hiểu tuyệt học Đại Hạ.
Quay đầu nhìn lại, nơi đó là một mảnh vách tường lạnh lẽo, không có lối ra, dĩ nhiên còn có người lần lượt tiến đến tự tìm đường chết.
- Đã là tuyệt lộ.Vì cái gì, nơi này không có xương khô?
Có người mở miệng nghi ngờ nói, nếu như bọn họ trước sau bị nhốt ở chỗ này, như vậy vị trícủa bọn họ phải có người đã từng có trải qua tình cảnh tương tự mới đúng, vì cái gì không thấy xương khô?
- Nơi này chính là Đại Hạ Hoàng Lăng, tất là người hoàng tộc của Cổ Hoàng triều mới có thể đi vào, bọn họ làm sao không biết được bí mật của Hoàng Lăng, tự nhiên cũng tu hành tuyệt học Đại Hạ, làm sao có thể giống như chúng ta, bị nhốt ở đây.
Có người đáp lại nói, tức khắc người vừa mới mở miệng nói liền im lặng, hiển nhiên vì hiểu ra nên sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Trong lòng tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.
Đúng vậy, Đại Hạ Hoàng Lăng sao có thể là nơi người nào cũng có thể đi vào được.
Địa phương mai táng Cổ Hoàng sao có thể mặc cho người khác đến đây quấy rầy Cổ Hoàng ngủ yên!
- Tâm tư của nữ nhân kia thật là ác độc.
Lúc này, một giọng nói lạnh như băng truyền ra, mọi người đều lộ ra vẻ phẫn nộ, hiển nhiên là đang trách cứ Vân Mộng Di không có báo cho biết bọn họ, mà để mặc cho bọn họ bước vào nơi này tự tìm đường chết.
Vân Mộng Di vẫn ở trên con đường cổ xưa múa kiếm đi về phía trước, tất không biết trong lòng người khác đang chửi bới mình, đương nhiên mặc dù biết, cũng sẽ không khiến tâm tư của nàngdao động.
Võ Đạo gian nguy, lòng người khó lường, gặp phải Hoàng Lăng, người nào không muốn đi vào, không phải là người chí thân, có qua lại nghi kỵ là không thể tránh, huống chi chẳng qua là một người xa lạ.
Nếu như nàng nói cho những ngườikia biết, Hoàng Lăng không thể vào, có thể có người nào sẽ tin nàng sao? Có lẽ mọi người còn có thể hoài nghi nàng che giấu tâm tư bất chính, cố ý lừa dối mọi người, muốn một mình vào Hoàng Lăng.
Con đường cổ xưanày dài đằng đẵng, đi được một lúc, phía trước Vân Mộng Di rốt cục xuất hiện một cánh cửa, chỉ thấy nàng trực tiếp bước vào trong, người khác vội vàng đuổi theo đi tới một chỗ khác.
Nơi này không hẹp hòi giống nhưcon đường cổ xưa, mà là cực kỳ rộng rãi, hóa thành cung điện.Trong cung điện có khắc rất nhiều đường vân, từng cây cột đá màu tím đứng sừng sững trong cung điện, mà ở vị trítế đànchính giữa cung điện có một quan tài ngôi sao cổ giống như do đá lớn Tinh Không chế tạo thành, lại an tĩnh trôi nổi, phía dưới lại có ánh sáng kỳ diệu nâng quan tài cổkia.
Bốn phía xung quanh tế đàn của quan tài cổ là bốn cột lớn, phía trên khắc hình vẽ của Chu Tước, trông rất sống động.
Phía trướcquan tài cổ, là một bồ đoàn do Tinh Không vẫn thạch thuần túy nhất điêu khắc.Nơi đó bày tế đàn, lại tràn ngập ra Tinh Nguyên nồng nặc đến cực điểm.
- Khối Tinh Thạch tự nhiên này lại giống như là thuần túy, chỉ sợ là tới từ Ngũ Trọng Thiên, thậm chí có thể là Tinh Thạch tự nhiên đáng sợ ở Lục Trọng Thiên, tích chứa Tinh Nguyên không biết cường đại tới mức nào.
Trong lòng mọi người thầm run sợ, thời khắc này bọn họ run sợ phát hiện những cột đángôi sao kia đều phảng phất giống như là Tinh Thạchhoàn chỉnh dùng tới điêu khắc thành cột đá cùng với đồ án, chói lọi.
- Thật là xa hoa, cung điện Tinh Thạch rộng lớnnày không biết có khả năng chống đỡ nhiều ít cường giả tu hành.
Càng là Tinh Thạch trên không, tích chứa Tinh Nguyên càng khủng bố, lấy không hết, loại Tinh Thạch này cũng rất ít, tất cả đều là thiên thạch từ Cửu Thiên Tinh Hà rơi xuống.
Vân Mộng Di đi lên trước, quỳ phía trên bồ đoàn ngôi sao phía dưới bậc thang của quan tài cổ Tinh Không, sau đó nhìn quan tài cổ dập đầu chín lần, mỗi lần dập đầu đều phát ra tiếng vang, sau đó nàng đưa bàn tay đặt ở phía trên đồ án phía trước tế đàn, lực lượng ngôi sao lan tràn ra.
Trong nháy mắt, cả tòa tế đàn phát sáng lên, sau đó lan tràn đến phía trên bậc thang, phía trêncột đá, và hình vẽ ở phía trên bốn cột đá dường như đều sáng lên, ánh sáng rực rỡ chiếu xuống trong đại điện, làm cho cả tòa đại điện đều phóng raánh sáng chói mắt.
Mà kia trung tâm của bốn cột đá, phía trênquan tài cổ, một hình vẽ Chu Tước chậm rãi ngưng thực xuất hiện, toàn thân Chu Tước tắm trong hỏa diễm, vô cùng uy nghiêm, mắt nhìn về phía trước.
- Đồ đằng của Đại Hạ Hoàng Triều, Chu Tước.
- Nơi này không có khả năng có sinh mệnh, Chu Tướcnày là vật gì?
Phía trênChu Tước, ánh sánglấp lánh, dần dần có ánh sáng rực rỡ bao phủ trên người của mọi người, chỉ thấy trên thân của Chu Tước lộ ra khí thế khủng bố, dường như vô cùng phẫn nộ.
- Vì cái gì, chỉ có một mình ngươi là hậu duệ của tộc ta.
Trong miệng Chu Tước, phun ra một tiếng ngườilạnh lùng, trong lòng mọi người đều cũng không nhịn được thầm run rẩy.
- Hồi bẩm tổ tiên, Hạ tộc đã bị diệt, chuyện đã qua mấy nghìn năm, ta là hậu duệduy nhất.
Mắt Vân Mộng Di lộ ra sự cung kính, lần thứ hai dập đầu, làm cho trên thân của Chu Tước, bạo phát ra cảm giác khủng bố lãnh lẽo.
Đại Hạ đã bị diệt mấy nghìn năm?
Truyền thừa của Cổ Hoàng
Nhóm: Liliana
---------------
Hàn ý trên thân của Chu Tước bao phủ toàn bộ tòa cung điện, mọi người chỉ cảm thấy thân thể dường như bị xiết chặt, hô hấp cũng có phần gấp áp, cỗ áp lực kia khiến người ta hít thở không thông, khiến người ta cảm giác được sâu sắc sự cường đại của Chu Tước.
- Người nào tiêu diệt?
Chu Tước lạnh lùng mở miệng.
- Chín đại công tộc của Đại Hạ Hoàng Triều liên thủ phản bội.
Vân Mộng Di đáp lại nói.
- Không có khả năng, lực lượng của Hoàng tộc có thể dễ dàng trấn áp chín đại công tộc.
Chu Tước lạnh nhạt nói.
- Có lẽ phía sau còn có Đại Thương Hoàng Triều tham dự vào trong, thời điểm Hạ Hoàng cuối cùng của tộc ta ngã xuống, bọn họ phát động tập kích bất ngờ, tiêu diệt Đại Hạ ta.
Vân Mộng Di lại nói, làm cho trên thân Chu Tước thiêu đốt lửa giận ngập trời.
- Đại Hạ ta không ngờ đã bị diệt mấy nghìn năm, mà ngươi là hậu duệ duy nhất của Đại Hạ ta.
Chu Tước liếc nhìn Vân Mộng Di:
- Ngươi làm sao sống sót, vì sao vào thời khắc này mới đến Hoàng Lăng.
- Tổ tiên Hạ Thiên Ngọc sống trong nhục nhã, lưu lại hậu duệ, truyền thừa cho đến thế hệ ta, chẳng qua là mấy nghìn năm qua, Hoàng cung Đại Hạ tavẫn luôn bị kẻ thù chiếm đoạt, cho tới hôm nay, kẻ thù bị đuổi ra khỏi Cổ Hoàng cung, ta không quên dạy dỗ của từng đời tổ tiên, tìm được phương pháp tiến vàoHoàng Lăng, vào lúc này mới tới được Hoàng Lăng tế bái tổ tiên.
Vân Mộng Di cung kính nói, lời của nàng lại làm cho trong lòng những người phía sau lưng đều run rẩy, sắc mặt người Thạch gia tu hành Tuyệt học Đại Hạ tái nhợt.Nơi này chính là Đại Hạ Hoàng Lăng, mà bọn họ là người ngoài, thậm chí là tộc năm đó phản bội, bọn họ đến chỗ này, chẳng lẽ không phải là tự tìm đường chết sao?
Chu Tước trầm mặc khoảnh khắc, lập tức lại nói:
- Bọn họ là người phương nào?
- Bảy người phía sau ta đều là bằng hữu của ta, bây giờ thế cục Đại Hạ đang dao động, hậu nhân của Khâm Thiên Giám tiên đoán, Đại Hạ có thế thống nhất, bọn họ có lẽ sẽ là nhân vật then chốt để Đại Hạ thống nhất; Những người khác chính là người của tộc năm đó phản bội, nhờ tu hành tuyệt học Đại Hạ, bởi vậy mới có khả năng đến chỗ này.
Vân Mộng Di chậm rãi mở miệng nói, làm cho toàn thân đám người phía sau đều cảm thấy một trận lạnh lẽo.Con ngươi của Chu Tước chậm rãi chuyển qua, rơi vào trên người bọn họ, trong hai con ngươi đột nhiên có một đám tia lửa bắn ra, trong nháy mắt toàn thân những người kia có ngọn lửa bốc cháy lên, phát ra tiếng kêu thê thảm, chẳng qua là khoảnh khắcngắn ngủi, bọn họ lại hóa thành tro tàn, biến mất ở trong cung điện.
- Trọng địa của Hoàng Lăng vẫn cần tổ tiên canh giữ, mong tổ tiên không nên tức giận, tiêu hao quá nhiều lực lượng.
Vân Mộng Di thấy một màn như vậy, nhìn Chu Tước dập đầu.
- Lực lượng ngôi sao nơi này đủ chống đỡ cái thân mục nát của ta, chỉ hận ta không có cách nào thoát khỏiHoàng Lăng.
Chu Tước nhìn tám ngườitrước mắt, chậm rãi mở miệng:
- Ngươi đã dẫn bọn họ đến nơi này, như vậy ta sẽ vì bọn họ mở ra Chư Hoàng Chi Môn, chẳng qua là vẫn giống như truyền thừa trước kia, căn cứ vào thiên phú khác nhau sẽ mang đến vùng đất truyền thừa khác nhau của Cổ Hoàng, căn cứ vào biểu hiệncủa các ngươi, sẽ gặp phải truyền thừa khác nhau.
- Ta hiểu rõ.
Vân Mộng Di gật đầu:
- Hạ tộc Cổ Hoàng ta đều ở bên trong Hoàng Lăngmở cánh cửa truyền thừa của riêng mình, tổ tiên sẽ căn cứ vào am hiểu, thiên phú khác nhau của bọn họ, mang đến địa phương khác nhau, về phần có thể là dạng truyền thừa gì, lạiphải dựa vào chính bọn họ, mới có khả năng đi tới một bước kia.
Vân Mộng Di nói lời này chính là nói với bay người phía sau lưng, nói cho bọn họ biết, đây là cơ hội tiếp thu truyền thừa của Hạ tộc Cổ Hoàng, đi được càng xa, mới có thể có được truyền thừa càng lợi hại hơn.
Khó trách năm đó Đại Hạ Hoàng Triều phồn thịnh như vậy, mà chín đại công tộc một mực không tìm được bí mật lớn nhất, bởi vì bí mật đó chỉ có người của Đại Hạ Hoàng tộc mới biết được, bí mật lớn nhất của Đại Hạ, lại ởbên trongHoàng Lăng.
Hoàng Lăng, mộ của các Hoàng Đại Hạ, đồng thời cũng là địa phương các Hoàng lưu lại truyền thừa cho hậu nhân.
Năm đó, mỗi một vị hậu duệ huyết mạch Đại Hạ đều sẽ có một cơ hội tới đến bên trong Hoàng Lăng tế bái tổ tiên, mở ra con đường truyền thừa.
- Nàng đã mang các ngươi đến nơi này, ta tin tưởng các ngươi sẽ không nói ra bí mật này, nhưng ta vẫn cần phải trông xuống bên trong trí nhớ của các ngươi một đạo lực lượngphòng ngự, nếu như có người muốn cưỡng ép xâm nhập ký ức của các ngươi tiến hành soát hồn, vậy đạo phòng ngự lực lượng này sẽ vì các ngươi ngăn trở thuật soát hồn, đương nhiên nếu như người soát hồn quá mạnh, đạo lực lượng phòng ngự này sẽ nổ tung ở trong trí não của các ngươi, từ đó, pháhủy ký ứccủa các ngươi, các ngươi có thể nguyện đáp ứng hay không?
Chu Tước quét về phía tám người, chậm rãi mở miệng.
Đại Hạ Hoàng Lăng, chính là bí mật của Hạ tộc, sở dĩ Đại Hạ huỷ diệt, bí mật Hoàng Lăngvẫn chưa từng lộ ra, chính là bởi vì năm đó những người hậu duệ từng có mang huyết mạch bước vào Hoàng Lăng đều là người trung thành với Đại Hạ Hoàng tộc tuyệt đối, bọn họ tất nhiên không có khả năng chủ động bán đứng Đại Hạ, về phần vì sao không có người nào bị người sưu hồn tra xét ra bí mật Hoàng Lăng, chính là bởi vì như lời Chu Tước nói.
Không chỉ có Đại Hạ Cổ Hoàng Triều, rất nhiều thế lựchùng mạnh, đều sẽ có thủ đoạn như vậy.
- Có khả năng phòng ngự được người sưu hồn, tất nhiên là tốt nhất.
Âu Dương Cuồng Sinh thoải mái đáp ứng, nếu như thật sự đến một bước kia, hắn cũng cách cái chết không xa.
Mọi người đều gật đầu, cũng không có ý kiến gì, chỉ thấy bên trong con ngươi của Chu Tước dường như ngưng tụ một cổ ấn có ngọn lửa màu vàng thiêu đốt, trên cổ ấn này giống như có quang vănmãnh liệt bỗng nhiên bắn ra, nhảy vào trong đầu củamọi người, làm cho bọn họ cảm giác trí nhớ trong đầu dường như bị một tầng ánh sáng màu vàng kim bảo vệ.
- Tốt, lần lượt đứng tới bên cạnh ta, để cho ta cảm nhậnlực cảm ứng ngôi sao của các ngươi.
Chu Tước chậm rãi mở miệng, Vân Mộng Di dẫn đầu đi lên trước, đi đến trước mặt Chu Tước.
Chỉ thấy hai trảo của Chu Tước hợp lại, đặt ở trên đầu của Vân Mộng Di, con mắt khép hờ, từng vòng màn sáng lưu chuyển ở trên người của Vân Mộng Di, lập tức, bên trong cung điện cổ, có rất nhiều cột đá từ từ được phát sáng lên.
Cung điện cổ này có tất cả tám mươi mốt cột đá, Vân Mộng Di đốt sáng lên hơn bốn mươi cột đá mới dừng lại.
- Tinh Hồn.
Chu Tước mở miệng nói, tức khắc Vân Mộng Di phóng tích ra Tinh Hồn của nàng.
- Có thể.
Hai trảo của Chu Tước đặt xuống, lập tức nhìn bảy người sau lưng Vân Mộng Di, Âu Dương Cuồng Sinh đi ra phía trước, Chu Tước lập tức làm ra động tác giống vậyđối với Âu Dương Cuồng Sinh.
Lực cảm ứng ngôi sao của Âu Dương Cuồng Sinh lợi hại hơn, Tinh Hồn đầu tiên của hắn lại là có thể ở trên Tinh Hồn tứ trọng thiên, đốt sáng lên năm mươi cột đá ngôi sao, làm cho Chu Tước hài lòng gật đầu, mở miệng nói:
- Không tệ.
Về sau, Phàm Nhạc, Sở Mãng, Tần Chính, Mộ Phong, Bạch Tình lần lượt đi phía trước kiểm nghiệm, lực cảm ứng đều đốt sáng trên bốn mươi cột đá. Bạch Tình cảm giác là trừ Âu Dương Cuồng Sinh là tốt nhất, Tinh Hồn thứ nhất của nàng cũng là câu thông trên Võ Mệnh Tinh Thầntứ trọng thiên.
Tần Vấn Thiên cũng đi tới, Chu Tước làm ra động tác tương tự đối với hắn, trong nháy mắt, Tần Vấn Thiên cảm giác được lực cảm ứng của bản thân lại đột nhiên khuếch tán ra, theo đối phương chỉ dẫn, điên cuồng tràn ngậpra bên ngoài, trong nháy mắt từng cột đá được đốt sáng, rất nhanh lại đốt sáng lên năm mươi cột đá.
Nhưng như vậy còn không có dừng lại, một lát sau cột thứ sáu mươi, thứ bảy mươi lần lượt bị đốt sáng lên, làm cho con mắt Chu Tước lúc này mở ra, bộc phát ra thần tháikhiếp sợ.
Hơn nữa, như vậy vẫn không phải là điểm cuối, khi bốn cột sáng bên cạnh hắn lần lượt bị đốtsáng, mắt của Chu Tước đều ngây dại, nhìn chằm chằm vào Tần Vấn Thiên.
Tám mươi mốt cột đá, toàn bộ đều đã phát sáng.
Toàn bộ tòa đại điện giống như một mảnh tinh không, chiếu rọi rực rỡ đến mức không gì sánh được.
Không nói đến Chu Tước, mấy người Vân Mộng Di cũng đều ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm vào Tần Vấn Thiên.
Đế Thiên có thiên phú đáng sợ như vậy sao?
Tần Vấn Thiên yêu nghiệt, bọn họ vẫn biết được.Nhưng Đế Thiên này cùng Tần Vấn Thiên cùng tu các loại thủ đoạn thần thông, hóa ra hắn cũng khủng bốnhư vậy.
Cho tới bây giờ, bọn họ vẫn chưa từng nghĩ tới Đế Thiên chính là Tần Vấn Thiên.
Bởi vì bọn họ đã chính mắt nhìn thấy Tần Vấn Thiên biến ra Đại Bằng sử dụng ra Diệt Tiên Kiếm, sau đó lập tức rơi vào hôn mê, bọn họ bây giờ còn không có tiếp xúc được thủ đoạn có cấp bậc như Đại Niết Tiên Pháp này, nghe cũng chưa từng nghe nói tới, tất nhiên càng không nghĩ đến.
Người nào lại dám đi liên tưởng, hai người bọn họ là một người.
- Tinh Hồn của ngươi.
Chu Tước nhìn Tần Vấn Thiên nói.
Tần Vấn Thiên lại trầm mặc, dung mạo có thể che giấu, nhưng nếu như phóng thích ra Tinh Hồn, lại trực tiếp nói cho mọi người biết, hắn chính là Tần Vấn Thiên.
Thấy Tần Vấn Thiên trầm mặc, mắt của Chu Tước sáng lên, lập tức hámồm phun ra một đạo ánh sáng, bao phủ bản thân và Tần Vấn Thiên ở bên trong.
- Ta sẽ vì ngươi giữ bí mật này, ta cần thấy Tinh Hồncủa ngươi, cho ngươi tiến vàoCổ Hoàng chi môn thích hợp, huống hồ cho dù ngươi về sau bước vào Cổ Hoàng chi môn, lúc chiến đấu nếu như phóng thích Tinh Hồn, ta vẫn có thể biết được.
Chu Tước nhìn Tần Vấn Thiên nói, cũng không có ý định giấu diếm Tần Vấn Thiên.
Tần Vấn Thiên do dựtrong khoảnh khắc, Chu Tước này trấn thủ Đại Hạ Hoàng Lăng, cực kỳ có khả năng chính là nhân vật quan trọngcủa Đại Hạ Hoàng tộc, không đến mức lừa gạt mình, bằng không nó không cần nói với mình câu nói phía sau kia.
Gật đầu, Tần Vấn Thiên phóng ra bốn vị Tinh Hồn của mình, ba vị tới từ trên ngũ trọng thiên, một vị tới từ trên lục trọng thiên.
- Thật lợi hại.
Chu Tước gật đầu, Tần Vấn Thiên thuTinh Hồn lại, màn sáng lập tức tiêu tán.
Thân thể của Chu Tước từ từ rơi vào phía trênquan tài cổ, bàn tay ấn xuống một cái, trong nháy mắt, trên vách tườngcung điện ở phía sau lưng của nó có một cánh cửa chậm rãi kéo ra, ở nơi đó xuất hiện một bức tượng đặc biệt khổng lồ.
Bức tượngnày chính là bóng dángmột vịtrung niên vô cùng uy nghiêm, tay hắn cầm Lôi Thần đao, người khoác Lôi Điện khải giáp, phía trênbờ vai dường như có một con mãng xà lớn Lôi Đình ngoan ngoãn nằm ở đó, trên đỉnh đầu của hắn mang theo vương miện.
- Đây là một trong những Bá Hoàng của Hạ tộc Cổ Hoàng ta, ở trongrất nhiều thế hệ Cổ Hoàng Hạ tộc đã qua, hắn có thực lực có khả năng tiến vào trước năm, thời điểm còn sống hắn là vô địch tung hoành Đại Hạ, năm đó Đại Hạ cùng Đại Thương bạo phát đại chiến, Đại Thương Hoàng Triều tập kích giết công chúa của Đại Hạ ta, Bá Hoàng dưới cơn nóng giận xông vào Đại Thương Hoàng Triều, tiêu diệt chủ của Đại Thương, tiêu diệt năm vị Vương gia, sau cùng cũng lại bị thương thế không thể chữa khỏi, vẫn mang theo một hơi sau cùng trở về tới Đại Hạ Hoàng Lăng, tọa hóa bên trongHoàng Lăng, sau trận chiến này hai bên đều nguyên khí đại thương.
Giọng nói của Chu Tước trang nghiêm, giảng lại sự tích kinh tâm động phách của Cổ Hoàng, ngay lập tức hắn nhìn hai ngườiÂu Dương Cuồng Sinh cùng với Sở Mãng, nói:
- Lôi Thần Trảm chính là do Bá Hoàng sáng chế, hai người ngươi vào cánh cửa Bá Hoàng.
- Đa tạ tiền bối.
Âu Dương Cuồng Sinh nhìn Chu Tước khom người.
- Tốt.
Sở Mãng cũng cung kính bái xuống, gật đầu, theo Âu Dương Cuồng Sinh cùng nhau đi vào bên trong cánh cửa cổ phía trước bức tượng của Bá Hoàng, ngay lập tức, cánh cửa kia đóng kín.
Lợi trảo của Chu Tước lần thứ hai ấn vào trong quan tài cổ. Ngay lập tức lại có một bức tượngCổ Hoàng xuất hiện, Cổ Hoàng này có thần sắc yêu dị, lại giống như thanh niên yêu tuấn, đáng sợ cực kỳ.
- Đây là một trong Cổ Hoàng của Hạ tộc ta, Huyết Hoàng, cùng Bá Hoàng, hùng bá thiên hạ, từ khi sinh ra đến khi khiến cho chủ của Đại Hạ thoái vị nhường ngôi, chỉ tốn thời gian trăm năm, Huyết Chi Chú Ấn là do hắn sáng chế, ngươi đi vào trong.
Chu Tước chỉ về Mộ Phong, mở miệng nói.
Con đường khó nhất
Nhóm: Liliana
---------------
Hạ tộc Cổ Hoàng, tại thời đại Đại Hạ Cổ Hoàng Triều đều cực kỳ nổi tiếng, Bá Hoàng, Huyết Hoàng chính là tôn xưng của bọn họ trong thời điểm đăng cơ làm Hoàng củ Đại Hạ, mà không phải là cảnh giới.
Sở Mãng, Âu Dương Cuồng Sinh tiến vào cánh cửa Bá Hoàng, đi con đường truyền bá của Bá Hoàng.
Mộ Phong tiến vào con đường truyền thừa của Huyết Hoàng.
Về sau, ánh mắt của Chu Tước lại rơi vào trên thânPhàm Nhạc, nói:
- Năng lực cảm nhận ngôi sao của ngươi ở trong những người này coi như là bình thường, nhưng lực tinh thần của ngươi, nhưng là đỉnh phong. Trong các Hoàng củaĐại Hạ ta vừa vặn có một vị tinh thần lực vô cùng xuất chúng, thực lực của hắn, cũng cực mạnh, ngươi phải nắm lấy cơ hội, tranh thủ được truyền thừahoàn chỉnh.
Dứt lời, lợi trảo của Chu Tước nhấn một cái, lại có một bức tượng xuất hiện, bức tượng này có đôi mắt sâu không thấy đáy, liếc mắt nhìn qualại khiến cho tâm thần người ta khẽ run rẩy.
Phàm Nhạc đi đếnbức tượngcủa vị này.
Chu Tước nhìn về phía Tần Chính, nói:
- Lực của không gianvẫn luôn lànăng lực phi thường xuất chúng, công phòng đều mạnh, thời điểm chạy trốn cũng chiếm ưu thế, năng lực tổng hợp lại mạnh mẽ, ngươi cũng giống vậy, phải bắt được kỳ ngộ.
Nói xong, lợi trảo của nó lại một lần nữa nhấn một cái, Tần Chính nhìn Chu Tước khom người, lập tức đã đi qua phương hướng kia.
Chu Tước, nhìn về Bạch Tình, nói:
- Ngươi có tâm chí cứng cỏi, trong cơ thể đều là Âm Minh chi lực cùng với Ma chi lực lượng, thân thểnhỏ yếu có thể kiên trì đến nay, đúng là không dễ, con đường của ngươi sẽ rất khó khăn, bên trongCổ Hoàng của Đại Hạ ta, Loạn Thiên Ma Hoàng chính là ngoại tộc, hắn từ nhỏ lẻ loi một mình, hùng bá Đại Hạ về sau cũng không nguyện ý làm Hạ Hoàng, nhưng vẫn được phong làm Hạ Hoàng, vào Hoàng Lăng, hắn khảo nghiệm có lẽ sẽ vô cùng xảo quyệt, hi vọng ngươi có thể thông qua.
Chu Tước đè lợi trảo xuống, Bạch Tình nhìn Chu Tước khom người, đi về phía bức tượng có mái tóc xõa tung bay kia.
Rất nhanh, trong cung điện chỉ còn lại có Tần Vấn Thiên cùng với Vân Mộng Di.
Ánh mắt của Tần Vấn Thiên nhìn về phía Chu Tước, mở miệng hỏi:
- Tiền bối, truyền thừa của Đại Hạ Cổ Hoàng đềulưu lại trong Hoàng Lăng, chính bản thânbọn họ đều bỏ mình sao?
Có thể trở thành Đại Hạ Cổ Hoàng, tất nhiên phải có thực lực đáng sợ, theo Thanh Mị tiên tử từng nói, lúc trước lực lượng Đại Hạ đỉnh phong, là Thiên Tượng đỉnh phong cảnh, bọn họ làm có có thể dễ dàng ngã xuống được.
Hơn nữa, đến cảnh giới kia tất nhiên sẽ không lại chấp nhất hoàng quyềnĐại Hạ, sẽ đi tới thiên địarộng lớn hơn, đi thăm dò con đường võ học.
Ánh mắt Chu Tước nhìn Tần Vấn Thiên, lại không trả lời, dường như nó đang suy tư, cần phải để cho Tần Vấn Thiên tiến vào truyền thừa của vị Cổ Hoàng nào.
Lực cảm ứng ngôi sao cùng với Tinh Hồncủa người này đều là đáng sợ nhất trong đám người này, thiên phú tất nhiên cực mạnh, tuyệt đối là người cực có hi vọng nhận được truyền thừa Cổ Hoàng nguyên vẹn, suy cho cùng năm đó hậu duệ Đại Hạ Hoàng tộc xông vào con đường truyền thừa của Hoàng Lăng đều muốn đi qua nó, nó biết nhân vật thế nào thì có cơ hội được truyền thừa Cổ Hoàng nguyên vẹn.
Hôm nay những người tới đây đều phi thường ưu tú, hơn nữa hắn vì bọn họ chọn lựa con đường truyền thừa, những người kia đều có cơ hội trùng kích truyền thừa nguyên vẹn, mà hi vọng của Tần Vấn Thiên là lớn nhất.
- Người này đối với việc ngươi phục hưng Đại Hạ mà nói, lại có vị trí thế nào?
Đúng lúc này, trong đầu Vân Mộng Di vang lên giọng nói của Chu Tước.
Mắt của Vân Mộng Di sáng lên, nàng tự nhiên hiểu rõ ý của Chu Tước, nhìn bóng dáng củaTần Vấn Thiên, ánh mắt nàng lập loè, lập tức truyền âm với Chu Tước:
- Vô cùng then chốt.
Dưới cái nhìn của nàng, mặc dù Đế Thiên có thân phận thần bí, nhưng hắn và Tần Vấn Thiên cùng tu luyện một loại thần thông, thậm chí bí pháp Yêu Thần Tế này Tần Vấn Thiên cũng truyền thụ cho hắn, có thể thấy được quan hệ giữa hai người, Đế Thiên giống như bóng dáng của Tần Vấn Thiên, có thể thay Tần Vấn Thiên chấp chưởng một mạch Thương Vương.
Hơn nữa Đế Thiên có thiên phú mạnh như thế, tất nhiên là vô cùng quan trọng.
Đôi mắt của Chu Tước rơi vào trên thân Tần Vấn Thiên, tùy tiện nói:
- Truyền thừaCổ Hoàngcủa Đại Hạ ta có độ khó cực lớn, nếu như muốn có được truyền thừa nguyên vẹn, thậm chí có nguy hiểm tới tính mạng, bất luận là ngươi, hay là sáu ngườivừa mới đi vào, hoặc là hậu duệ huyết mạch của Đại Hạ tanăm đó đều như vậy, nếu như trên đường buông tha, tuy không có chết, nhưng chỉ có thể nhận được một bộ phận của truyền thừa, ngươi muốn làm sao?
- Ta nguyện ý muốntruyền thừa nguyên vẹn.
Tần Vấn Thiên mở miệng nói.
- Ta nếu là ngươi lựa chọn một độ khó lớn nhất, con đường truyền thừanguy hiểm nhất, ngươi, có dám đi không?
Chu Tước hỏi lại.
Ánh mắt của Tần Vấn Thiên sáng lên, đáp lại nói:
- Độ khó lớn nhất, nguy hiểm nhất, như vậy truyền thừa cũng là mạnh nhất, vì sao không dám.
- Nếu như thế, tiếp theo ngươi có thể sẽ đối mặt với các loại tình huống không tưởng tượng nổi, ngươi chuẩn bị tâm lý thật tốt, đi thôi.
Chu Tước và nói dứt lời, lợi trảo đã vỗ vào bên trong quan tài cổ, những tiếng ầm ầm truyền ra, ở cung điện phía sau Chu Tước kia lại theo kéo rahai bên, không hề xuất hiện bức tượng, chỉ có một cánh cửa.
Ánh mắt của Tần Vấn Thiên lập loè phong quang, hơi khom người, lập tức đi về phía cánh cửa cổ kia, hắn trực tiếp bước vào trong, bóng dáng của hắnbiến mất.
Trong cung điện, lại chỉ còn lại có một mình Vân Mộng Di.
Sau khi Tần Vấn Thiên rời đi, Chu Tước nhìn Vân Mộng Di, nói:
- Lấy thực lực của ngươi muốn phục hưng Đại Hạ, có lẽ là con đường rất dài, ngươi tại sao lại dẫn bọn họ đến đây, ta thấy những người này đều là người không tầm thường, trên gương mặt lộ ra vẻ ngạo nghễ, sợ không phải là người ngươi có thể khống chế, nếu như chẳng qua là bằng hữu, ngươi dám mạo hiểm như vậy?
- Ta không cầu ta là Hạ Hoàng, chỉ cầu kẻ thù bị diệt, Đại Hạ thống nhất, đến lúc đó làm sao không phải là Đại Hạ phục hưng.
Vân Mộng Di quỳ xuống, nói:
- Thỉnh lão tổ thứ tội, cho nên ta dẫn bọn họ đến đây, chỉ bởi vì có một người quan trọng có khả năng ảnh hưởng tới đám người bọn họ, người này mới là then chốt.
- Nhân vật then chốt được hậu nhân Khâm Thiên Giám tiên đoán ra lại là người cuối cùng kia?
Chu Tước hỏi.
Vân Mộng Di lắc đầu:
- Cũng không phải là người này.
- Còn có người có thể càng xuất chúng hơn so với người này sao?
Trong ánh mắt của Chu Tước có ngọn lửa nhảy nhót, có chút kinh hãi, Đế Thiênlại có thểđốt sáng tám mươi mốt cột đá, chiếu sáng cổ điện.
- Chắc là vậy.
Vân Mộng Di khẽ gật đầu:
- Người kiakhống chếYêu Thần Tế của Đại Hạ ta, lấy thân hóa thành Đại Bằngtrong mây, lấy Thiên Cương nhị trọng cảnh, nghịch Yêu Thần Tế, một kiếm diệt Thiên Tượng, bây giờ đang trọng thương hôn mê, chưa từng đến đây.
- Hơn nữa Tinh Hồncủa người này có 3 vị đều tới từ trên ngũ trọng thiên.
Vân Mộng Di lại nói.Nghe được lời của nàng, mắt của Chu Tước sáng lên, nói:
- Loại Tinh Hồn nào?
- Thiên Chùy, Thụy Mộng, Đế Yêu.
Vân Mộng Di nói.
- Người này trọng thương hôn mê? Là chuyện gì? Ngươi có thể chắc chắn chứ?
Chu Tước lại hỏi.
- Chính là chuyện hôm nay, ta mượn Thất Sát Khôi Lỗi tham dự cuộc chiến này, chính là tổ Thất Sát gồm sáu người ngoại từ nữ tử vừa rồi ra.
Vân Mộng Di chậm rãi nói:
- Hơn nữa, thân thế của người này không hề tầm thường, có lẽ ở phía trênĐại Hạ ta, hắn mặc dù sau này khiến cho Đại Hạ thống nhất, Đại Hạ cũng không giữ được hắn.
Chu Tước lại dường như không có nghe được lời của nàng, ngây người trong khoảnh khắc, lập tức nhẹ nhàng gật đầu, thời khắc này trong lòng nó đã hiểu rõ.
- Ngươi cũng đi đi, nỗ lực lên.
Chu Tước đè lợi trảo xuống, bức tượngđi ra, con đường cổ xưaxuất hiện, Vân Mộng Di đứng dậy, lập tức bước vào trong.Chỉ có Chu Tước vẫn còn ở đó.
- Nghịch Yêu Thần Tế, thân ngoại hóa thân, lại cùng bản tôn, người này, gần Yêu!
Chu Tước thì thào nói nhỏ, nghe xong Vân Mộng Di nói, nó tất nhiên biết Đế Thiên chính là người Vân Mộng Di nhắc tới, chẳng qua nó đã đáp ứng Tần Vấn Thiên sẽ gữi bí mật, nó sẽ không lại nói cho Vân Mộng Di biết, nhưng không biết người này vì cái gì lại giấu diếm người khác, hi vọng Vân Mộng Di không cần phán đoán sai.
Tần Vấn Thiên bước vào bên trongcánh cửa kia, hắn rõ ràng cảm nhận được lực lượngkhông gian, không gian dao động rất mãnh liệt, đưa hắn đến một vùng không gian khác.
Lúc này, Tần Vấn Thiên phát hiện bản thân mình đang ở vào một mảnh thế giới băng tuyết, mặt đất mênh mông, trắng lóa như tuyết, lạnh đến mức làm người ta run rẩy.
- Con đường truyền thừaCổ Hoàng tất có rất nhiều khảo nghiệm, không biết độ khókhảo nghiệm sẽ lớn tới mức nào?
Tần Vấn Thiên thầm nghĩ, hắn bước chân đi về phía trước, ở trên mặt tuyết trắng lưu lại từng dấu chân rõ ràng.
Đúng lúc này, Tần Vấn Thiên ngừng bước chân lại, hắn cảm giác dưới chân của mình lại mềm nhũn, tiếp đó một hàn ý khủng bố bộc phát ra, thân thể Tần Vấn Thiên dường như muốn hóa thành tượng băng.
- Ầm!
Đấu Chuyển Tinh Di trong nháy mắt bạo phát, Tần Vấn Thiên lui đến phía sau, trong thần sắc của hắn hiện lên một đạo phong quang, mắt hắn tập trung nhìn về phía trước.
Chỉ thấy tầng tuyết dọng thật dày kia lại nhúc nhích, chỉ thấy ở nơi đó, lại có một bóng dáng bò dậy, đó là một người toàn thân khoác trang phục trắng như tuyết, ngay cả da và mặt của hắn cũng trắng như tuyết.
- Ta không ngờ không cảm giác được sự hiện hữu của hắn.
Tần Vấn Thiên tập trung mắt nhìn người này, đối phương nằm ở trong tuyết, giống như là cùng tuyết dung hợp.
- Lại có người tới nơi này.
Người này mở miệng nói, dường như cảm thấy có chút ngoài ý muốn, hắn lập tức nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng:
- Mấy nghìn năm qua, người dám tới nơi này cũng chỉ có vẻn vẹn mấy người, không nghĩ tới cách nhiều năm như vậy, còn có thể có người nào dám tới.
- Tiền bối, vậy một cửa khảo nghiệm là cái gì?
Tần Vấn Thiên mở miệng hỏi.
- Khảo nghiệm? Ngươi cũng biết ở trong quy tắc cho phép, ta sẽ giết ngươi chứ?
Người tuyết đưa mắt nhìn Tần Vấn Thiên, lần thứ hai nhếch miệng cười, cho người ta một loại cảm giácâm lạnh.
- Như vậy, dám hỏi tiền bối, quy tắc là cái gì?
Tần Vấn Thiên lại hỏi, người này có thực lực sâu không lường được, kiên quyết không phải là tồn tại hắn có thể chiến thắng, Chu Tước đã đưa hắn tới nơi này, không có khả năng tuyệt đối không làm khảo nghiệm, có lẽ ở trong quy tắc này.
- Cảnh giới của ngươi.
Người tuyết hỏi ngược lại, dường như nhiều năm tịch mịchnhư vậy rốt cục cũng có đối tượng cho hắn phát tiết.
- Thiên Cương cảnh nhị trọng.
Tần Vấn Thiên đáp lại.
- Ta sẽ áp chế cảnh giới ở Thiên Cương cảnh nhị trọng, ngươi nếu có thể hủy diệt ta, xem như ngươi thông qua.
Người tuyết cười nói, làm cho chân mày Tần Vấn Thiên hơi rướn lên, lộ ra một tia cười lạnh. Áp chế ở Thiên Cương nhị trọng?
- Tốt.
Tần Vấn Thiên đáp ứng một tiếng, dưới chân đạp một cái, có ánh sao bạo phát ra, Đấu Chuyển Tinh Di, đồng thời kiếm ngâm, một kiếm bay ra, rực rỡ không gì sánh được, trực tiếp chém ở trên thân người tuyết này.
Nhưng Tần Vấn Thiên đã thấy người tuyết kia hóa thành một đống tuyết, dần dần tan ra, căn bản cũng không phải là thân người.
- Răng rắc!
Âm thanh thanh thúy truyền ra, hai chân của hắn ngưng tụ thành Hàn Băng, dĩ nhiên bị đóng băng.
Tần Vấn Thiên nhấc chân lên, muốn động, lại phát hiện lực lượng đóng băng kia đáng sợ cực kỳ, thẩm thấu vào bên tronghai chân của hắn, lực lượng Hàn Băng Ý Chí đóng băng máu trong hai chân của hắn, khiến cho hắn cũng không thể điều động lực lượng ngôi sao.
- Chuyện này...
Ánh mắt của Tần Vấn Thiên cứng đờ.Không chỉ có là hai chân của hắn, hai tay cùng với thân thểcủa hắn cũng bắt đầu bị đóng băng.
- Cảnh giới Thiên Cương nhị trọng, ý chíVõ Đạo cũng không hạn chế.
Một âm thanhlạnh lẽo theo gió lao đến, khiến cho trong lòng Tần Vấn Thiên khẽ run lên.Chẳng qua là vừa bước vào con đường thí luyện truyền thừa, khảo nghiệm lại khó khăn như thế?
Rừng kiếm
Nhóm: Liliana
---------------
Lực lượng đóng băng này vô cùng khủng bố, thẩm thấu vào trong cơ thể, có khả năng đóng băng máu của con người, lực lượng ngôi sao, cũng như lục phủ ngũ tạng đều bị đóng băng, hắn sẽ chết vì bị đóng băng, đối phương cũng không phải đang cùng hắn đùa giỡn, ở trong quy tắc cho phép, đối phương sẽ giết hắn.
Nghĩ đến chỗ này, huyết mạch trong cơ thể Tần Vấn Thiên quay cuồng, gầm hét lên, Yêu Thần Biến được sử dụng ra, khí tức Yêu đáng sợ tràn ngập.
- Vỡ!
Gầm lên một tiếng, hàn băng trên hai cánh tayhắn vỡ vụn, phía trên thân thể của hắn mơ hồ có hình bóngcủa Yêu, giống như một vị Đại Bằng Điểu.
Âm thanh rắc rắc vang lên, lực lượng đóng băng kiavẫn lan tràn lên.
- Yêu Thần Biến.
Yêu khí trên thân của Tần Vấn Thiên cuồng trào, lực lượng đáng sợ lưu chuyển khắp quanh thân, đột nhiên hai tay của hắn như hai cánh chim, bỗng nhiên giang rộng ra, đồng thời thân thể hóa Bằng.
Chẳng qua là Bằngnày lại không phải làVân Trung Đại Bằng của Bằng Yêu Thần Tế, hình thể nhỏ rất nhiều, chỉ có dài mấy chục mét.
Mặc dù hóa thân làm Bằng, đóng băng vẫn còn, cánh chim của hắn điên cuồng vỗ mạnh, từng đạo kiếm quang chém ra, rơi vào dưới chân, hắn hámồm phun một cái, một thanh Thiên Cương Cự Kiếm sắc bén vô cùng cắm trên mặt đất, kiếm ngâm không ngừng vang lên, tất cả băng tuyết đều bị phá hủytoàn bộ.
Ngay ở trong thời khắc này, hoa tuyết trên mặt đất bay múacuồng loạn, ở trong hư không tung bay, phủ về phía thân thể của Đại Bằng, trong nháy mắt lạikhiến cho thân thể của Đại Bằng hóa thành trắng lóa như tuyết.
- Ô...ô...n...g!
Thân thể của Đại Bằng phákhông, Võ Mệnh Thiên Cương bay trở về, kiếm rít không ngừng, lượn quanh thân, dường như xung quanh thân thể hắnđều là Kiếm uyđáng sợ, xé nát tất cả hoa tuyếtbay múa.
Ánh mắt sắc bénquét về không trung phía dưới, thân thể của Đại Bằng đúng lúc này chuyển động giống như một đạo lưu quangrực rỡ, nháy mắt rơi xuống trên mặt đất, Thiên Cương chi kiếm đâm ra, kiếm ngâm hình như có vô tận lưỡi kiếm bay lượn, đảo qua mặt đất, hoa tuyết đều vỡ nát.
Đại Bằng với tốc độ cực nhanh, đã không có cách nào tìm được người tuyết, như vậy trong mảnh không gian tuyếtnày đã bị phá hủy toàn bộ.
Chỉ có điều đúng vào lúc này, tuyết trên mặt đất nhanh chóng chuyển động, điên cuồng tụ lại về một phía, trong nháy mắt ngắn ngủn, một ngọn núi tuyết xuất hiện, ngọn núi tuyết này cao vút trên mặt đất, nhưng lại nhanh chóng biến thành cao lớn, khắp bầu trời đầy tuyết dường muốn ngưng tụ toàn bộ ở phía trên ngọn núi tuyết.
Ánh mắtcủa Tần Vấn Thiên nhìn lướt về phía núi tuyết, thân thể của Đại Bằng phá không laora, Thiên Cương chi kiếm phóng raý của Vương Giả, một kiếm vừa ra, rơi vào phía trên ngọn núi tuyết khổng lồ, hư không vỡ nát.
Từng đợt sóng đáng sợ chấn động điên cuồng tràn ngập ra, núi tuyết xuất hiện mấy vết nứt khổng lồ, nhưng lại nhanh chóng được chữa trị, đồng thời từng đao băng khổng lồ từ phía trên núi tuyết bạo kích ra, bắn về phía Đại Bằng.
Tần Vấn Thiên vội vàng lui về phía sau, tận mắt nhìn thấy ngọn núi tuyết kiacòn đang lớn mạnh, hóa thành ngọn núi tuyết khổng lồ cao tới ngàn mét. Những tiếng ầm ầm truyền ra, núi tuyết nhúc nhích, lại mọc ra hai tay, hai chân, lập tức một khuôn mặt lại xuất hiện. Không ngờ đó chính là người tuyếtmới vừa rồi.
Trong nháy mắt, núi tuyết hóa thành người tuyết lớn hơn gấp ngàn lần, một mắt nhìn về phía Tần Vấn Thiên, lại khiến cho Tần Vấn Thiên có loại cảm giáclinh hồn cũng muốn đóng băng.
- Vốn muốn chậm rãi chơi đùa với ngươi, không nghĩ tới ngươi không biết điềunhư thế, còn muốn lấy kiếm huỷ diệt băng tuyết.
Trong miệng người tuyết vô cùng to lớn phun ra một âm thanh lạnh lẽo, lập tức bước chân đi về phía trước, mặt đất rung chuyển, bàn tay hắn trực tiếp chộp về phía trước, một chưởng ấn tuyết khổng lồ không gì sánh được trực tiếp chộp về phía Đại Bằng.
Chưởng ấn chưa đến, hàn ý cực hạn kia đã giáng xuống, thân thể Đại Bằng rùng mình một cái, trong nháy mắt lập loè rời đi, chưởng ấn chộp vào trong hư không, phát ra những tiếng ầm ầm nổ vang.
- Mảnh không gian này rất lớn, ngươi có thể một mực tránh né.Nhưng ngươi sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở chỗ này, mà ta lại không có vấn đề gì. Ta đã ở chỗ này lâu lắm rồi, không ngại cùng ngươi chậm rãi chờ.
Người tuyết to lớn cười nhạo nói, làm cho sắc mặt Tần Vấn Thiên cực kỳ khó coi.
Đối phương không có phạm quy, đích thật là áp chế cảnh giới ở Thiên Cương nhị trọng, bởi vậy hắn mới có năng lực né tránh, nhưng mặc dù là Thiên Cương nhị trọng, thân hình khổng lồngàn mét gần như là thân thể bất tử, vậy phải chiến đấu như thế nào?
- Thân thể của hắn do băng tuyết ngưng tụ, trừ phi toàn bộ băng tuyết bị hủy diệt, mới có khả năng giết chết đối phương.
Trong lòng Tần Vấn Thiên thầm nghĩ, lực lượng huyết mạch trong cơ thể hắn bắt đầu thiêu cháy rừng rực, một cỗ khí tức Yêu ngập trời điên cuồng bạo phát, khí thế đáng sợ khiến cho thân thể của hắn xông phácảnh giớivốn có, có khí tức cường đại của Thiên Cương cảnh tam trọng.
- Lực lượng huyết mạch, chính là thủ đoạn của ta, bây giờ tuy là Thiên Cương tam trọng, bản thân cảnh giới của ta đích thật là Thiên Cương nhị trọng cảnh.
Tần Vấn Thiên nhìn chằm chằm người khổng lồ băng tuyết, không nghĩ tới mới cửa ải thứ nhất, tự nhiên sẽ phải dựa vào lực lượng huyết mạch bạo phát, loại cảm giác này lại đặc biệt không ổn, độ khó phía sau lại có bao nhiêu đáng sợ?
- Thiên Cương tam trọng, vậy có thể làm sao?
Người khổng lồ băng tuyết lạnh nhạt nói.
Nhưng giờ khắc này, thân thể Đại Bằng lại hóa thành người, lập tức thân thể bắt đầu bao trùm lân giáp đáng sợ, Yêu Chi Ý Chí phóng thích đến mức tận cùng, thân thể của hắn đều bị Long chi lân giáp cứng rắn vô cùng bao trùm, dường như phủ thêm một tầng yêu giáp, Võ Hồn toàn bộ được bạo phát, tay hắn cầm đại kiếm Võ Mệnh Thiên Cương, đi về phía trước.
Lúc nàyTần Vấn Thiên nếu là ở ngoại giới, giết chết người cảnh giới Thiên Cương tứ trọng tuyệt đối dễ dàng.
- Ta ngược lại muốn xem thử, thân thể ngươi có thể thừa nhận công kích mạnh hơn không?
Tốc độ của Tần Vấn Thiên đột nhiên nhanh hơn, dường như một trận gió, theo hắn đi về phía trước, uy áp của lực lượng Băng Tuyết Ý Chí ở trên người hắn không ngừng trở nên mạnh mẽ, thân thể của hắn bắt đầu đóng băng, thậm chí có một cỗ lực lượng ý chí thẩm thấu nhập thể, muốn ở trong cơ thể hắn đông cứng tất cả.
- Giết!
Bóng dángcủa Tần Vấn Thiên biến mất không thấy nữa, hai tay cầm lợi kiếm hắn trực tiếp xuất hiện ở trên đầu của người tuyết khổng lồ, Thiên Cương chi kiếm trực tiếp cắm vào trong, ý chí Võ Đạo hoàn toàn bạo phát, cái đầu khổng lồ kia trực tiếp bị phá hủy, Cự Kiếm cắm vào trong, kiếm điên cuồng ngân dài, bay nhanh xoáy vào trong thân thể băng tuyết.
- Ô...ô...n...g!
Chưởng ấn Hàn Băng cuồng bạo vỗ nhanh về phía Tần Vấn Thiên, nhưng bàn tay của Tần Vấn Thiên run lên, bỗng nhiên Thiên Cương Cự Kiếm bắn ra, lại vọt thẳng vào bên trong thân thể của người khổng lồ băng tuyết, bản thân hắn lại lấy Đấu Chuyển Tinh Di lập loè mở ra, tay hắn cầm một Võ Mệnh Thiên Cương Thiên Chùy khác, bỗng nhiên đập về phía sau lưng của đối phương.
- Ầm!
Lực lượng khổng lồ điên cuồng đập ra, sóng chấn động của lực lượng điên cuồng rung lên, hiện ra vết nứt, Tần Vấn Thiên chỉ ra một chỉ, Đoạn Thiên NhấtChỉ, đánh vào bên trongvết nứt, kiếm quangvô tận hội tụ thành vòng xoáykhủng bố, vọt vào trong thân thể kia, một chỉ hạ xuống, thân thể của bản thân Tần Vấn Thiên lần thứ hai lui nhanh, cỗ hàn ý kia quá mạnh, có thể đông chết hắn.
Thân thể mặc dù cách xa người khổng lồ băng tuyết, nhưng thần sắc của Tần Vấn Thiên lại trang nghiêm, tập trung mắt nhìn về phía trước, trong cơ thể người khổng lồ băng tuyết, Võ Mệnh Thiên Cương đang bay nhanh xoáy vào trong, làm cho thân thể của người khổng lồ này không ngừng run rẩy.
Rốt cục, một tiếng vang ầm ầm nổ vang, người khổng lồ băng tuyết tan rã, một trận hoa tuyết vô tận không ngừng từ trên không trungbay xuống, bóng dángcủa vị người tuyết nhỏ một lần nữa xuất hiện ở trong hư không, mắt nhìn về phía Tần Vấn Thiên bên này.
- Thực lực không tệ.
Người tuyết bỗng nhiên mỉm cười nói:
- Chúc mừng ngươi có thể đi qua một tầng, chỉ có điều muốn thông qua khảo nghiệmkế tiếp, căn bản là chuyện không có khả năng hoàn thành, ngươi tốt nhất chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Tiếng nói của hắn vừa dứt, thân thể cũng hóa thành hoa tuyết, theo gió phất phới, tiêu tan ở trên không trung, mà ở nơi hắn biến mất, lại xuất hiện một cái cầu thang, con đường bậc thang cổ xưađi thông tới một vùng không gian khác.
Hoa tuyết đầy trời không biết từ nơi nào xuất hiện, một lần nữa rơi xuống phía trênvùng đất này, rất nhanh lại phủ kín mặt đất, Tần Vấn Thiên vươn tay, hoa tuyết bay xuống ở trong lòng bàn tay, có cảm giác hơi lạnh lẽo, ánh mắt của hắn nhìn theo bậc thang kia, nghe người tuyết nói khảo nghiệm phía trên có lẽ sẽ càng khó khăn hơn.
Chu Tước vì Âu Dương Cuồng Sinh cùng với Sở Mãng lựa chọn con đường truyền thừacổ xưaBá Hoàng, vì Mộ Phong lựa chọn Huyết Hoàng, vì Bạch Tình lựa chọn Loạn Thiên Ma Hoàng, bây giờ vì hắn lựa chọn là một con đường thế nào?
Nếu như hắn thông qua hoàn toàn, lại có thể là cái gì?
Tần Vấn Thiên ngồi xếp bằng, ngồi ở trong tuyết, mặc cho hoa tuyết bay xuống ở trên người, dần dần bao trùmthân thể của hắn.
Lực lượng huyết mạch hoàn toàn thiêu đốt hóa thành cảnh giới ban đầu.Hắn có chút suy yếu, cần nghỉ ngơi thật tốt.
Trong bàn tayhắn xuất hiện rất nhiều tinh thạch, hắn bắt đầu hấp thu lực lượng trong ngôi sao.
Mấy ngày sau, Tần Vấn Thiên đứng dậy, bước chân đi phía trước, đi tới phía dướibậc thang kia.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trên không, hắn không do dự, theo bậc thang đi lên phía trên.
Trong nháy mắt khi hắn đi ra khỏi bậc thang, con đường bậc thang cổ xưabiến mất, hắn đi tới một chỗ không giankhác, nơi này chính là một mảnh rừng kiếm.
- Ô...ô...n...g!
Trong nháy mắt Kiếm Ý khủng bố Không gì sánh được vững chắc phong tỏa Tần Vấn Thiên, sắc mặt của hắn tái mét, hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỉ thấy trong hư không lại hiện lên rất nhiều lợi kiếm, phía trên mỗi một thanh kiếm đều tràn ngập ra Kiếm uy, đều đủ để đẩy hắn vào chỗ chết, mảnh rừng kiếmnày lấy kiếm làm rừng, toàn bộ đều là kiếmnhư vậy.
- Chuyện này...
Tần Vấn Thiên nhìn những thanh kiếm vô tận trôi nổi ởxung quanh, dường như là rừng cây theo gió chuyển động, nhưng mũi kiếmhoàn toàn chỉ về cho hắn, phun ra nuốt vào kiếm quangđáng sợ, dường như chỉ cần hắn có chút động tĩnh khác thường, đó là một con đường chết.
- Nơi này là rừng kiếm, nếu như thời khắc này người rời đi, ta sẽ đưa ngươi trở về.
Một âm thanhdường như tới từ trong hư vô, Tần Vấn Thiên ngẩng đầulại thấy trong rừng kiếmmênh mông có một bóng dáng dạo bước đi tới.
Người này mặc dù đang dạo bước, lại cho Tần Vấn Thiên cảm giác giống như mỗi bước hắn bước ra, đều phun ra nuốt vào Kiếm Ýở đây, người này chính là một thanh kiếm biến thành, cùng mảnh rừng kiếm này hòa làm một thể.
- Làm sao mới được coi như là thông qua?
Tần Vấn Thiên hỏi.
- Sau khi ngươi quyết định, ta mới nói cho ngươi biết, ta nhắc nhở ngươitrước, bây giờ từ bỏ còn kịp, một khi bắt đầu, ngươi chính là cửu tử nhất sinh.
Đối phương chậm rãi mở miệng, Tần Vấn Thiên ngẩng đầu nhìn những thanh kiếm đầy trời kia. Đúng vậy, chỉ cần những thanh kiếm này khẽ động, hắn chắc chắn phải chết.
Nhưng bây giờ hắn lại khảo nghiệm cái gì cũng không biết, đã từ bỏ như vậy sao?
Đây không phải là chuyện Tần Vấn Thiên hắn có thể làm được.Hắn đã lựa chọn đường khó nhất, sao có thể biết khó mà lui, sau này hắn làm sao nhìn thẳng vào bản tâm của mình được.
- Khảo nghiệm, là cái gì?
Tần Vấn Thiên lại hỏi.
Thần sắc của người kiavẫn như cũ, lập tức chậm rãi mở miệng:
- Nếu ngươi có thể đi ra khỏi mảnh rừng kiếm này chính là thông qua khảo nghiệm, không đi ra được, chết già ở nơi này.
Lời nói của đối phương vừa dứt, đối phương lại xoay người chậm rãi đi ra ngoài, đồng thời có một âm thanh truyền đến:
- Nhắc nhở một tiếng, ngươi nếu như cất bước, kiếm, tất sẽ giết chết ngươi.
Hai tay của Tần Vấn Thiên khẽnắm lại, trong lòng hơi run rẩy, khảo hạch này làm sao hoàn thành được?
Nhìn như căn bản không có khả năng, động thì chết!
Thất Sát kiếm thuật
Nhóm: Liliana
---------------
Tần Vấn Thiên nhìn người kia từ từ rời đi, không khỏi hô lên:
- Vì cái gì kiếm không giết ngươi.
- Ta đã là kiếm, kiếm tại sao phải giết ta.
Người kiahờ hững mở miệng, làm cho Tần Vấn Thiên dường như có điều suy nghĩ.
Ta đã là kiếm, kiếm tại sao phải giết ta?
Hắn, là kiếm?
Tần Vấn Thiên đứng tại chỗ, một cử động nhỏ cũng không dám.
Kiếm Ý tràn ngập chỉ về phía hắn, chỉ cần hắn động, kiếm giết hắn, loại cảm giác này vô cùng kỳ diệu, có khả năng cảm thụ đượcrõ ràng.
Nếu như thế, phải làm như thế nào mới có thể đi ra khỏimảnh rừng kiếm này?
Nhắm mắt lại, Tần Vấn Thiên hít sâu một cái, bình phục tâm tình của mình, hắn biết thời khắc này, càng không thể loạn tâm.
Loạn, thì chết.
Con đường thí luyện này chính là đường khó nhất, hắn đã lựa chọn con đường này, như vậy chỉ có thể đi qua, bằng không, chính là con đường chết.
Nếu đã lựa chọn, hắn nhất thiết phải có tín niệm tiến thẳng không lùi.
- Ta đã là kiếm, ta đã là kiếm...
Tần Vấn Thiên thì thào nói nhỏ, dư âm của tiếng nói kia, lời nói kia, tất là then chốt.
Nếu là kiếm, cùng rừng kiếm hòa làm một thể, kiếm trong rừng kiếm sẽ không chỉ về phía hắn.
Trên thân của Tần Vấn Thiên đột nhiên tràn ngập Kiếm Ýcường đại, cỗ Kiếm Ý này dường như muốn khiến hắn cũng giống như kiếm trong thiên hạ, hóa thành một thể.
Nhưng ở trong nháy mắt này, hắn bất ngờ cảm giác Kiếm Ý sát phạt xung quanh lại càng phát ra mãnh liệt hơn, dường như sẽ phá không bắn về phía hắn, điều này làm cho thần sắc của Tần Vấn Thiên trầm xuống, nháy mắt hắn thu lại toàn bộ Kiếm Ý, sắc mặt khó coi.
Con đường này, không được.
Nếu như là đơn giản như thế, làm sao còn có thể được gọi là con đường khảo nghiệm khó nhất
Tầng thứ nhất không gian tuyết, khảo nghiệm chính là lực chiến đấu của hắn, như vậy tầng không gian rừng kiếm này, khảo nghiệm hẳn là lực lĩnh ngộ.
Muốn đi ra khỏi rừng kiếm, cần cùng kiếm hòa làm một thể, giống như ở thừi điểm không gian trước khi hắn nhìn thấy người tuyết, nằm ở trong tuyết, cùng tuyết hòa làm một thể, giống như người mới vừa đi ra khỏi rừng kiếm, cho người ta cảm giác hắn chính là một thanh kiếm.
Nhưng, thời khắc này các thanh kiếm chỉ về phía hắn, làm sao tĩnh tâm đi lĩnh ngộ được?
Tần Vấn Thiên một lần nữa hít sâu một cái, muốn để cho tâm cảnh của mình hoàn toàn an tĩnh lại, hắn đứng chắp tay, lẳng lặng nhìn những thanh kiếm đang dao động kia.
Kiếm, sắc mà thẳng, phẩm chất của kiếm là tiến thẳng không lùi, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.
- Xem kiếm biết kiếm.
Trong lòng Tần Vấn Thiên thầm nghĩ, chỉ thấy hắn đứng chắp tay, cứ như vậy đứng ở đó, thân hình thẳng tắp, yên lặng nhìn chăm chú vào từng thanh kiếm trước mắt, nhìn toàn bộ các thanh kiếm.
Trên thân của Tần Vấn Thiên tràn ngập một đám kiếm âm, dường như hắn muốn cùng kiếm hét dài.
Mấy ngày sau, trên thân của Tần Vấn Thiên, kiếm ngâm không ngừng, các kiếm vẫn chỉ về phía hắn, sát ý tràn ngập, nhưng Tần Vấn Thiên đã có loại cảm giác vi diệu, sát ý đã yếu bớt đi vài phần, tuy rằng rất ít, nhưng là một sự tiến bộ.
- Học kiếm, mà ngộ kiếm.
Trong lòng Tần Vấn Thiên nói nhỏ, hắn tưởng tượng bản thân mình chính là một thanh kiếm, đứng sừng sững trong mảnh rừng kiếm này, cùng bất kỳ một thanh kiếm nào trong mảnh rừng kiếm này chính là một thể.
Kiếm ngâm, hắn cũng ngâm, kiếm rít, hắn cũng rít gào, kiếm ngủ, hắn cũng ngủ.
Trong rừng kiếm, lại có khí hậu biến hóa, mùa thay đổi, mưa to đánh tới, kiếm vẫn như cũ, Tần Vấn Thiên bất động, nước mưa rơi xuống thân thể hắn, trên người của hắn vẫn phát ra âm của kiếm ngâm, dao động cùng với các thanh kiếm xung quanh, hòa làm một thể.
Mưa dường như càng lúc càng lớn, có thế mưa như trút nước, thẩm thấu vào trên thân của Tần Vấn Thiên, nhưng hắn lại như một thanh kiếm đứng ở đó, trên thân tràn ngập Kiếm Ý tách nước mưa ra.
Âm thanh của kiếm trong rừng kiếm ngâm càng ngày càng vang, phát ra tiếng kiếm rít, trên người Tần Vấn Thiên cũng phát ra tiếng kiếm rít, cùng cộng hưởng theo.
Rốt cục, mưa lắng xuống, kiếm ngâm vẫn như trước, nhưng trong một nháy mắt này, Tần Vấn Thiên lại cảm giác, sự thù địch của kiếm trong rừng kiếm lại yếu đi một phần.
Điều này làm cho trong lòng Tần Vấn Thiên kinh ngạc vui mừng, xem ra con đường hắn lựa chọn không có sai, chỉ có như vậy, mới có cơ hội đi ra khỏi rừng kiếm, như vậy mới có thể thẳng tiến không lùi tiêu sái đi tiếp.
Thời gian trôi qua cực nhanh, Tần Vấn Thiên xem kiếm ngộ kiếm, cùng kiếm trong rừng kiếm dường như hòa làm một thể, muốn tìm được điều người kia nói, ta đã là kiếm, kiếm việc gì phải giết ta.
Trong rừng kiếm có gió nổi lên, gió lạnh đậpvào ở trên người, Tần Vấn Thiên đã ở tiến cảnh giới quên đi bản thân, hắn bây giờ chính là một thanh kiếm, một thanh kiếm trong rừng kiếm.
Gió nổi lên, hắn vẫn đứng sừng sững, phát ra tiếng kiếm ngâm, bất động, theocác kiếm vang lên.
Ba tháng trôi qua, Tần Vấn Thiên nhắm mắt lại đứng ở đó, bây giờ, hắn giống như một thanh kiếmchân chính, theo các kiếm cùng nhau ngâm khẽ, cùng nhau chập chờn, cùng nhau phun ra nuốt vào Kiếm Ý.
Bên ngoàirừng kiếm có một bóng dáng đứng ở đó, nhìn động tác của Tần Vấn Thiên, ánh mắt lộ ra một tiaphong quang.
Người này phi phàm, ngộ tính lại đáng sợ như thế, có lẽ trong vòng ba năm, hắn thật có cơ hội đi ra khỏi nơi này.
Nửa năm trôi qua, Tần Vấn Thiên, dường như hoàn toàn hóa thành kiếm, dung nhập cùng rừng kiếm, các kiếm đã không hề nhằm vào hắn phóng thích ra Kiếm uy nữa, điều này làm cho trong lòng Tần Vấn Thiên kinh ngạc vui mừng.
Thành tâm thành ý mới là kiếm.
Bước chân của hắn bướcvề phía ra, giống như là một thanh kiếm lao tới, nhưng hắn vừa bước chân ra, trong nháy mắt, đột nhiên một Kiếm uy khủng bố tràn ngập lao đến, chỉ về cho hắn.Sắc mặt của Tần Vấn Thiên trắng bệch, thu hồi bước chân, trong lòng hắn khẽ run lên, một trong nháy mắt này, hắn có cảm giác thất bại giống như rơi vào hầm băng.
Thành tâm thành ý là kiếm, nửa năm mài một kiếm, lẽ nào là sai rồi?
Rừng kiếm vẫn không chấp nhận hắn, chỉ để cho hắn ở trong rừng kiếm phát ra kiếm ngâm, lại không chịu cho hắn rời đi.
- Ta sai lầm rồi sao, vậy ta nên làm như thế nào mới có thể đi ra khỏimảnh rừng kiếm này?
Trong lòng Tần Vấn Thiên tự hỏi.
Khảo nghiệmkhó nhất, con đường cổ xưanày, hắn nên đi thế nào. Nếu như hắn không đi ra được, chẳng lẽ thật sự phải vĩnh viễn lưu lại ở trong rừng kiếm, không có cách nào đi ra ngoài sao?
Nghĩ vậy, Tần Vấn Thiên không khỏi có cảm thấy tâm phiền ý loạn.
Nửa năm, hắn tốn ròng rã thời gian nửa năm, sau cùng phát hiện mình không ngờ đã sai, mà hắn lại vô cùng quý trọng thời gian, lãng phí nửa nămnhư vậy không có chút thành quả nào, hắn khó có thể tiếp thu được.
Ròng rã ba ngày, Tần Vấn Thiên ở trong rừng kiếm có một số mê man, từng thanh kiếm lộ ra ý kiếm sát phạt về phía hắn, khiến cho hắn sinh ra sự chán ghét, hận không thể phá hủy, khi hắn lộ ra loại tâm cảnh này, ý sát phạt của thanh kiếm kia lại càng mạnh hơn.
Tần Vấn Thiên cảm nhận được sự sát phạt kia, trong lòng khẽ run lên, dường như bị kích động, lập tức thì thào nói nhỏ:
- Không nghĩ tới thân các ngươi là kiếm, lại cũng nhạy cảm như vậy, biết phân biệt địch và bạn, có thể phân biệt vui và ác, xem ra là ta sai rồi.
Lời nói vừa dứt, hắn lại một lần nữa nhắm hai mắt lại, yên tâm ở trong sự ngăn cách, lần thứ hai hòa làm một thể với kiếm, dần dần sự thù địch mãnh liệtkia biến mất.
- Thành tâm thành ý là kiếm, nếu như trong lòng ta hướng về kiếm, tự có thể bị nhiễm bởi các kiếm.
Trong lòng Tần Vấn Thiên tự nói, trong lòng hướng tới kiếm, chí thiện, thành tâm thành ý, lúc này đây chỉ tốn một tháng, hắn dường như hóa thân làm kiếm, cùng kiếm hòa thànhmột thể, kiếm trong rừng kiếm đã không còn có ý nhằm vào hắn nữa.
Nhưng Tần Vấn Thiên hiểu rõ, hắn làm như vậy còn chưa đủ, hắn cần quên đi thân phận của mình, quên hết mọi thứ.
Trong tay không có kiếm, trong lòng không có kiếm.
Thời gian trôi mau, Tần Vấn Thiên vẫn đứng ở đó, dường như quên mất tất cả, quên mất bản thân mình là người nào, quên mất bản thân mình là một thanh kiếm, nhưng cả người hắn lại càng ngày càng giống như một thanh kiếmchân chính, Kiếm Ý, kiếm phẩm.
Gió khẽ thổi qua, trong rừng kiếm dường như đã không còn người, chỉ có kiếm.
Lúc nàyTần Vấn Thiên bỗng nhiên có một cảm giác, tất cảmọi thứ xung quanh đều là một phần của thân thể hắn, toàn bộ rừng kiếm, cũng vậy.
Khóe miệng Tần Vấn Thiên hiện ra một nụ cười tươi, mắt của hắn mở ra, đi về phía trước một bước.
Bước này thành tâm thành ý, tự tin.
Một bước bước ra, kiếm trong rừng kiếm dường như theo hắn cùng cất bước.
Tần Vấn Thiên biết, cảm ngộ của hắn đối với kiếm đã bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới, hắn cũng hiểu chỉ có bước chân vào cảnh giới này, mới có thể đi ra khỏi rừng kiếm.
Không chỉ có đi ra khỏi rừng kiếm, hơn nữa hắn có khả năng khống chế rừng kiếm.
Tần Vấn Thiên vươn tay, chạm đến một thanh kiếm, lộ ra một nụ cười, thanh kiếm kia như cảm nhận được tâm tình của Tần Vấn Thiên, lại cũng vui sướng bắt đầu nhảy lên.
- Đáng tiếc, trong chiến đấu chân chính, không có nhiều kiếm lợi hại có khả năng mặc cho ta khống chếnhư vậy.
Tần Vấn Thiên mỉm cười nói, lập tức hắn vung bàn tay lên, trong nháy mắt, kiếm trong rừng kiếm gào thét lao đến, toàn bộ lơ lửng ở trên đỉnh đầu của Tần Vấn Thiên, một cỗ Kiếm uy khủng bố dường như muốn nuốt hết tất cả.
Rừng kiếm biến mất, hóa thành một thanh Cổ Kiếm khổng lồ, lơ lửng ở trên đỉnh đầu của Tần Vấn Thiên, phía trước mảnh không gian này, bóng dáng kia xuất hiện lần nữa, ánh mắt nhìnTần Vấn Thiên lộ ra một tia ánh sáng dị thường.
- Không nghĩ tới ngươi lại có thể thành côngnhanh như vậy, thời gian còn chưa đến một năm.
Trong mắt người kia rõ ràng có ý kinh ngạc cảm thán, ngộ tính như vậy khiến cho hắn kinh hãi.
Tần Vấn Thiên cười khổ, thấp giọng nói:
- Ta cũng không nghĩ tới, chẳng qua là một tầng không gian lại bị nhốt gần tới một năm, như vậy đi lên nữa, lại phải mất bao lâu?
Người kia cười mà như không cười nhìn Tần Vấn Thiên, nói:
- Ngươi cũng biết, thành quả của ngươi trong một năm này, không chỉ có khiến cho ý chí Kiếm Âm Võ Đạo của ngươi đột phá, đồng thời còn nắm trong tay một loại thần thông kiếm thuật cực kỳ đáng sợ, ngươi lại còn không thỏa mãn.
Tần Vấn Thiên đương nhiên hiểu rõ lời của đối phương, ý chí Kiếm Chi Võ Đạo của hắn vốn là cảnh giới thứ hai, Kiếm Âm Ý Chí đích xác đột phá, bây giờđã đến hóa cảnh, đây là cảnh giớithứ ba, lại thêm một cảnh giới nữa chính là ý chí Kiếm Âm Võ Đạo đại viên mãn.
Hắn cũng hiểu rõ, đi ra khỏi rừng kiếm, có nghĩa là hắn lĩnh ngộ ra một loại thần thông cường đại.
- Thần thông này tên là gì?
Tần Vấn Thiên hỏi.
- Ngươi mặc dù lĩnh ngộ, nhưng sợ là chỉ dòm ngó được một phần, vẫn là ban thưởng cho ngươi bí kíp thần thông nguyên vẹn đi.
Người kia cười một tiếng, lập tức bàn tay vung lên. Ngay tức khắc một trang sách cổ bay về phía Tần Vấn Thiên, Tần Vấn Thiên đưa tay tiếp nhận, một trang sách cổ màu vàng này tràn ngập Kiếm uy, trên có khắc mấy cái chữ lớn: Thất Sát kiếm thuật!
- Đa tạ.
Tần Vấn Thiên mở miệng nói.
- Không cần cảm ơn, ngươi đã qua hai đạo cửa ải, chỉ có điều đoạn đường sau này cũng không dễ dàng, nếu ngươi có thể qua được, ý nghĩa là khoảng cách với thành công lại chỉ còn lại có một bước.
Người này mỉm cười nói, lập tức bóng dáng của hắn từ từ tan rã, biến mất.
Cả vùng không gian lại trở nên trống rỗng, phía trước Tần Vấn Thiên lại xuất hiện một đoạn bậc thang có thể đi thông tới tầng không gian phía trên.
Nếu có thể qua được cửa ải tiếp theo, khoảng cách với thành công cũng chỉ có một bước.
Con đường Cổ Hoàng này mặc dù gian nankhông gì sánh được, nhưng cửa ải khảo nghiệm cũng không nhiều, chẳng qua là cực khó khăn, độ khó ở bất kỳ một cửa ải đều siêu cấp đáng sợ, lại lấy mảnh rừng kiếm này ra nói, nếu không phải hắn có tâm chí kiên định, lại sao có thể trong vòng một năm bước ra khỏi rừng kiếm, nếu như tâm cảnh loạn, có lẽ mười năm cũng khó có thể tìm được lối ra, dưới tâm phiền ý loạn, có ý niệm mạnh mẽ xông vào, chính là một con đường chết.
Thức tỉnh
Nhóm: Liliana
---------------
Tần Vấn Thiên không có lập tức rời đi, mà ngồi xếp bằng, trong gần một năm cảm ngộ này, mặc dù cảnh giới không thay đổi, nhưng tâm cảnh tăng lên, hơn nữaý chí Kiếm Chi Võ Đạotiến bộ rất lớn.
Lấy ra Thất Sát kiếm thuật, ý thức của Tần Vấn Thiên xâm nhập vào trong đó, trong lòng hắn khẽ run lên, kiếm thuật này thật mạnh, so với Ỷ Thiên kiếm pháp trong tuyệt học Đại Hạ chắc chắn là mạnh hơn.
Nhưng Thất Sát kiếm thuật chưa từng tiến vào Tuyệt học Đại Hạ, Ỷ Thiên kiếm pháp lại tiến vào trong, Tần Vấn Thiên không biết nguyên nhân, chỉ có điều hắn lại biết được, kiếm thuật này đối với người lĩnh ngộ kiếm không sâu, căn bản không có khả năng tu hành thành công.
Hắn dùng thời gian một năm, xem kiếm, biết kiếm, hóa kiếm, làm được không ta không kiếm, dường như trong một ý niệm chính là kiếm, cuối cùng mới có khả năng khống chế các kiếm trong rừng kiếm, lúc này mới nhập môn Thất Sát kiếm thuật, hơn nữa căn cứ vào độ khó của cửa ải này mà nói, tốc độ lĩnh ngộ của hắn phải tính là tương đối nhanh, người bình thường, có lẽ càng tốn nhiều thời gian hơn.Năm năm, mười năm, thậm chí một đời.
Ngộ tính vô cùng huyền diệu, cũng không phải là nói dùng thời gian có thể chồng chất ra được, bởi vậy năm năm mười năm hoặc một đời cũng không khoa trươngchút nào, có đôi khi một ý niệm không thông, lại vĩnh viễn không ngộ ra được, một khi hiểu, cũng chỉ trong một ý niệm.
Mặc dù Thất Sát kiếm thuật được liệt vào Tuyệt học Đại Hạ, có lẽ cũng sẽ không có mấy ngườiđi tu hành.
Thất Sát kiếm thuật một bước giếtmột người, một chỉ giết một người, một ý niệm giết một người, Thất Sát rơi, Quỷ Thần đều bị giết.
Tần Vấn Thiên nhắm mắt lại, bắt đầu tu hành, trên người hắn cũng không có nửa điểm Kiếm Ý, hắn đã bước vào một loại cảnh giới hoàn toàn mới, thỉnh thoảng thời điểmKiếm Ý lộ ra, trong nháy mắt đó bạo phát ra Kiếm uy làm cho người ta phải kinh hãi.
Yên lặng tu hành một thời gian, Tần Vấn Thiên cảm thụ được cảnh giới tăng lêntừng chút một, Kiếm Chi Nguyên Phủ theo thu nạp Tinh Nguyên, đã hóa thành vòng xoáy khủng bố, mơ hồ muốn dẫn động các Nguyên Phủ cùng nhau bạo động, Kiếm Chi Võ Mệnh Thiên Cương, càng ngưng càng thực, dường nhưchỉ còn cách phácảnh có một bước.
Ngày này, Tần Vấn Thiên dừng tu hành, theo bậc thangphía trước, đi lên một tầng không gian khác.
Cả vùng không gian đều là Yêu thú, một cỗ Yêu khí khủng bố, cuồn cuộn đánh về phía hắn.
Thần sắc của Tần Vấn Thiên tái mét, cảnh giới của những Yêu thú này đều là cảnh giớiThiên Cương nhị trọng, nhưng liếc nhìn lại, vô cùng vô tận, che kín cả vùng không gian đều, mặc dù hắn không ngừng giết chóc, cũng đủ để lực lượng của hắn tiêu hao hết.
- Hống!
Tiếng gào thét đáng sợ truyền ra, chỉ thấy những con Yêu thú kia đánh về phía thân thể của hắn, thần sắc của Tần Vấn Thiên cứng lại, chân đạp xuống, một cước giết một con, trong nháy mắt những âm thanh không ngưng truyền ra, Yêu thú lao về phía hắn đều trực tiếp bị hủy diệt ở dưới lưỡi kiếm, thi cốt không tồn, nhưng Yêu thú khác vẫn không ngừng xông tới.
- Chuyện này...
Thần sắc của Tần Vấn Thiên tái mét, tâm niệm thoáng động, tức khắc bốn vị Võ Mệnh Thiên Cương đồng thời xuất hiện, trực tiếp xông ra ngoài, chỗ nào bọn họ đi qua, Yêu thú đều bị tiêu diệt, hơn nữa thanh Vương Giả Chi Kiếm này chính là Võ Mệnh Thiên Cương mạnh nhất của hắn, sát phạt tất cả, bước chân của Tần Vấn Thiên tiến lên từng bước một, mỗi một bước hạ xuống, đều có Yêu thú bị tiêu diệt.
Sát phạtnhư vậy duy trì liên tục một ngày, hai ngày... Dường như không có điểm kết thúc, sau bảy ngày, Tần Vấn Thiên sức lực cạn kiệt, hắn chỉ có thể vẽ Thần Văn trận pháp, ở nguyên tại chỗ, để cho Yêu thú không có cách nào tới gần, nhìn không gian mênh mông không có phần cuối bên ngoài, hắn không khỏi có một số hoài nghi.Mảnh không gian này, hắn thật sự có thể đi ra ngoài sao?
Nếu không phải am hiểu lực lượng của Thần Văn, chỉ sợ hắn sớm muộn sẽ cạn kiệtsức lực mà chết, chết ở nơi này.
...
Bên ngoàiHoàng Lăng, bây giờ, thời gian đã qua một năm.
Một năm này, Đại Hạ trái lại yên tĩnh một chút, đương nhiên ngoại trừ Đan Vương Điện tương đối sinh động ra, dường như vừa vặn tương phản cùng với tình hình trong khoảng thời gian trước, ở trước cuộc chiến Thiên Mệnh bảng, Đan Vương Điện vắng lặng, các thế lực đều xôn xao chuẩn bịcho phong ba ở Đại Hạ, có vẻ cực kỳ sinh động.
Về phần nguyên nhân vắng lặng, tất nhiên là sau khi cuộc chiến Thiên Mệnh bảng kiakết thúc chấn động Đại Hạ.
Một cuộc chiến này ba vị cường giả Thiên Tượng đã ngã xuống.Hơn nữa, tất cả đều là cường giả Thiên Tượng của Trần gia, thậm chí bao gồm một vị nhân vật lão tổ cảnh giới Thiên Tượng tam trọng.
Trần gia xưng bá một thời, từ đó diệt vong, lại trở thành một thế lực cấp bá chủ bị Tần Vấn Thiên hủy diệt sau Cửu Huyền Cung.
Một trận chiến này nói cho Đại Hạ biết, thế lực cấp độ bá chủ bình thường là có thể phá hủy, hơn nữa một khi phá hủy, chính là nhổ tận gốc.
Trong lúc nhất thời, thời điểm những thanh niên con em trong thế lực cấp độ bá chủ đi lại ở bên ngoài dường như đều trở nên khiêm tốn hơn không ít, có tiền lệ của Cửu Huyền Cung cùng Trần gia đặt ở trước mắt, bọn họ sở dĩ bị diệt, không phải là bởi vì sỉ nhục thanh niên thiên tài còn chưa trưởng thành sao.
Một năm qua, Đan Vương Điện Quân Ngự theo Đại Thương Hoàng Triều triệu hồi tới mấy vị nhân vật Thiên Tượngcường đại, Hoa gia cùng với Vương gia kết minh với nhau, bắt đầu truy kích và tiêu diệt đám người Tần Vấn Thiên cùng với Thanh Mị tiên tử, Tần Vấn Thiên nay không chết, Đan Vương Điện lo lắng, đây đúng là tai hoạ ngầmcực lớn.
Nhưng Tần Vấn Thiên cùng với đám người Thanh Mị tiên tử đã sớm đã ẩn nấp bên trong Đại Hạ mênh mông không thấy tung tích, thậm chí truy xét được Yêu Sơn Thành Tiên Trì Cung, cũng không tìm ra bất cứ bóng người nào, dường như bọn họ đã hoàn toàn biến mất.
Đại Hạ quá lớn, biển người mênh mông muốn tìm được bọn họ cố ý che giấu hành tunglà khó khăn tới mức nào.
Bên ngoàiHoàng Lăng, người của Đan Vương Điện đương nhiên đang canh giữ ở nơi này, không chỉ có Đan Vương Điện, không ít người của thế lực cấp độ bá chủ đều đi tới bên ngoàiHoàng Lăng, điều động các cường giả trấn thủ, bình thường cũng sẽ sai phái cường giả đi vào tra xét, nhưng ngườiđi vào, cho tới bây giờ cũng không có một ai đi ra, không có bất kỳ tin tức truyền ra.Đám người Âu Dương Cuồng Sinh lúc trước bước vào trong, cũng giống như mai danh ẩn tích.
Vì thế, thậm chí có cường giả Thiên Tượng ra tay trực tiếp công kích Hoàng Lăng, lại kinh hãi phát hiện, Hoàng Lăngsừng sữngnày, đúng là một chí bảo kiên cố vô cùng, từ bên ngoài công kích, căn bản không lay động được nó.
Có người phỏng đoán, mọi ngườibước vào Hoàng Lăng có lẽ vĩnh viễn sẽ không ra được.
...
Tần Vấn Thiên vẫn còn đang sát phạt, hắn liên tục giết chóc không biết bao lâu, tàn sát bao nhiêu Yêu thú, đã tiêu hao hết bao nhiêu Tinh thạch, hắn cuối cùng giết đến một chỗ khác, lại phát hiện mình tiếp tục đối mặt không ngờ là Yêu thú cảnh giới Thiên Cương tam trọng vô cùng vô tận, càng thêm cường đại hơn, hắn không có con đường nào khác có thể đi, chỉ có thể tiếp tục giết.
Hành hạnhư vậy, khiến cho hắn có cảm giác muốn phát điên, nhưng hắn không có lựa chọn, chỉ có thể toàn lực làm, hy vọng có thể sớm ngày đi ra ngoài.
Tần Vấn Thiên nghĩ thầm, nếu không phải mình am hiểu Thần Văn Trận Đạo, chỉ sợ hắn sớm đã chết, đây chính là khảo nghiệm không có khả năng hoàn thành, con đường này quá tuyệt.
Lần khảo nghiệm này còn cần bao lâu? Hắn không biết, hắn chỉ có thể tiếp tục thẳng tiến không lùi.
Quên mất tháng năm, Tần Vấn Thiên dường như muốn rơi vào ma chướng, mãi cho đến có một ngày, hắn rốt cục nhìn thấy một tòa Hoàng Lăng Cổ mộ sừng sững huy hoàng. Tần Vấn Thiên vui mừng xông vào trong, nhưng hắn lại phát hiện, hắn lại một lần nữa đến gần nơi đó, nhìn thấy Chu Tước.
- Chuyện này...
Sắc mặt Tần Vấn Thiên trắng bệch, nhìn Chu Tước.
- Đây là con đường ngươi chọn, con đườnggian nan nhất,tất cảđều là công dã tràng, ngươi lấy được là kinh nghiệm trong những năm gần đây.
Ánh mắt Chu Tước nhìn hắn, tĩnh nói:
- Bọn họ đều sớm đã đi ra ngoài, bên ngoài người gác, ta đưa ngươi rời đi thôi.
Sắc mặt Tần Vấn Thiên khó coi, mấy năm nay lẽ nào là công dã tràng?
Trên thân Chu Tước tràn ngập ra một cỗ lực lượng cường đại, bao phủlấy hắn, lập tức hắn cảm giác bóng dáng biến ảo, bị vứt ra ngoài, thời điểm hắnxuất hiện lần nữa,lại xuất hiện ở Khâm Châu Thành nơi cách xa Đại Hạ Cổ Hoàng cung, thấy mọi người vây quanhCổ Hoàng cung, hắn chỉ có thể lặng lẽ chuồn đi.
Bóng dángcủa Tần Vấn Thiên nhanh chóng lập loè, rời khỏi nơi này, bởi vì hai thân thể tâm niệm tương thông, hắn tìm được đám người Thanh Mị tiên tử.Tại Sở Quốc, Thiên Ung Thành, hắn nhìn thấy Tần Xuyên cùng Tần Dao tỷ.Điều này làm cho hắn cảm thấy cao hứng vô cùng, dường như giảm đi một chút thống khổ.
Thanh Mị tiên tử cùng với Thanh Nhiđều ở nơi này.
- Không tốt.
Đúng lúc này, Thanh Mị dường như phát hiện ra điểm không đúng, Tần Vấn Thiên hắn lập tức ngẩng đầu lên, lại phát hiện nơi xa có khí thế khủng bố giáng xuống, chỉ thấy Quân Ngự dẫn theo đại quân xông tới, trong đó có rất nhiều cường giả Thiên Tượng, trực tiếp phóng ra Tinh Thần Thiên Tượngrực rỡ, bao phủ toàn bộ thiên địa hư không.
- Bị theo dõi.
Trong lòng Tần Vấn Thiên thầm run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.Chỉ thấy Quân Ngự lập tức nói:
- Thật không nghĩ tới lại ởthành nhỏxa xôi như thế, chỉ có điều hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết.
Vừa dứt lời có ánh sao rơi rơi, Tần Xuyên cùng Tần Dao trực tiếp phát ra tiếng kêu thảm.
- Không...
Tần Vấn Thiên gầm thét, con mắt ửng đỏ, ngay lập tức có rất nhiều cường giả Thiên Tượng bao vây công kích Thanh Mị tiên tử.
- Trốn đi.
Thanh Mị tiên tử nhìn hắn hô lên.Bước chân của Tần Vấn Thiên lại vẫn không nhúc nhích.Chẳng biết từ lúc nào, Thanh Nhi lại đứng ở trước mặt của hắn, dường như vĩnh viễn đều là như vậy.
Tần giacủa Thiên Ung Thành lần lượt có từng bóng người mất mạng. Thanh Mị tiên tử ở dưới sự vây quét phát ra tiếng kêu tuyệt vọng đau xót, bỏ mình.
Hai tay Tần Vấn Thiên nắm chặt, có máu tươi thấu ra, lần thứ hai hắn sử dụng ra Yêu Thần Tế, hóa thân làm Yêu, nhưng lần này trực tiếp có rất nhiều cường giả Thiên Tượng xông tới trấn áp, phát ra công kíchkhủng bố, đánh cho hắn trọng thương, căn bản không cho hắn bất cứ cơ hội nào.
- Đi!
Trong taycủa Thanh Nhi xuất hiện một màn ánh sáng, màn sáng kiatràn ngập lực lượngkhông gian cường đại, trực tiếp đánh vào trên người của hắn.
Trong nháy mắt, bóng dáng của hắn biến mất, Thanh Nhi cứ như vậy nhìn hắn, thời khắc này, trong con mắt lạnh lùng kialại hiện lên một vẻ tươi cười, nhưng sau đó nàng bị các cường giả trực tiếp xông tới giết chết.
- Không!
Vẻ tươi cười kia in sâu vào trong đầu, Tần Vấn Thiên phát ra tiếng gào théttuyệt vọng, thời điểm xuất hiện lần nữa,hắn bị truyền tống đến bên ngoàiSở Quốc, hắn nằm trên mặt đất, con mắt trống rỗng, tim như bị đao cắt, hận không thể chết đi.
Chết, hắn hại chết phụ thân Tần Xuyên, hại chết Tần Dao tỷ, hại chết Thanh Nhi... Hắn mê man, tịch mịch, giống như đã phát điên, thần chí của hắn mơ hồ, thống khổ, hắn dường như không muốn đi đối mặt với sự thật, muốn trốn tránh.
Đây chính là cuộc sống của hắn sao? Vì cái gì lại như vậy, hắn cũng muốn hỏi ông trời, vì cái gì lại như vậy?
...
Lúc này, trong một mảnh rừng trúc cách U Châu Thành ngàn dặm, trúc xanh ở trong gió khẽ dao động, Thanh Nhi an tĩnh đứng ở đó, giống như Tiên tửxinh đẹp, ngắm nhìn về phương xa.
Ở phía sau hắn, bóng dángTần Vấn Thiên an tĩnh nằm ở đó, một năm trôi qua rồi, Tần Vấn Thiên đã từ từ khôi phục, trong giấc mộng tu hành, thu nạp lực lượng ngôi sao, đã sắp bình phục.
- Thanh Nhi!
Đúng vào lúc này, một giọng nóiphá vỡ sự tĩnh lặng của rừng trúc, Thanh Nhi xoay người, nghi hoặc nhìn Tần Vấn Thiên, lập tức nàng chỉ thấy một bóng dáng bay nhào tới, trực tiếp ôm cổ nàng, cảnh này khiến toàn thân Thanh Nhi cứng đờ, đoạn trúc xanh trong tay cũng trực tiếp rơi vào phía trên mặt đất.
Đầu của nàng đặt ở trên vai của Tần Vấn Thiên, mắt nhìn về phía trước, hình như ngây dại, sau một lát nàng mới chớp chớp mắt, dường như lại lộ ra thần sắcchưa bao giờ có.
- Ngươi ôm ta đau.
Thanh Nhikhẽ nói, Tần Vấn Thiên dùng lực quá lớn.
Giọng nói thanh thúy của nàng khiến Tần Vấn Thiên thức tỉnh, thân thể của hắn lui về phía sau, nhìn Thanh Nhi bình yên vô sự đứng ở trước mặt mình, hắn hít sâu một cái, thật may, chẳng qua chỉ là một giấc mộng, giấc mộng này thật là đáng sợ.
- Làm sao vậy?
Giọng nói của Thanh Nhivẫn trong trẻo, thanh thúy, vô cùng êm tai như trước đây. Khi nàng nhìn thấy Tần Vấn Thiên nhíu mày.
- Một thân thể khác rơi vào ma chướng, đó là cảnh Mộng Ma vô cùng đáng sợ Mộng Ma, ta và hắn tâm niệm tương thông, lại không thể khiến hắn tỉnh lại.
Tần Vấn Thiên thấp giọng nói, bởi vì tâm niệm tương thông, hắn rất nhanh biết được tất cả những gì một thân thể khác đã gặp phải.Hắn cũng biết, mảnh không gian ma chướngthứ bakia đáng sợ tới mức nào!