Hết lần này tới lần khác, sau khi nghiên cứu mai rùa, Điện thoại kỳ vật lại tự lẩm bẩm: "Nếu tuân thủ quy tắc Cân Bằng, tiến hành trao đổi, nàng tuyệt diễm sáu kỷ nguyên, ai có tư cách đổi nàng trở về?"
Sau đó, nó lơ đãng nhìn về phía Vương Huyên, màn hình hơi phát ra sương mù, nơi đó có chút thâm thúy.
"Thấy chưa? Lão Cơ điên rồi, trọng nữ khinh nam, đây là tiết tấu muốn trở mặt vô tình!" Ngự Đạo Kỳ trận địa sẵn sàng đón quân địch, mặt cờ giương lên, tùy thời chuẩn bị liều mạng.
"Tôi coi ông là huynh đệ, ông lại muốn dùng tôi để đổi con gái?" Vương Huyên cũng không che giấu, trực tiếp hỏi thẳng.
"Nghĩ gì thế, ta là loại người như vậy sao?" Điện thoại kỳ vật một mực bác bỏ, lại lẩm bẩm: "Nói đi cũng phải nói lại, gần sáu kỷ nguyên nay, trừ cậu ra, xác thực không có người nào sánh vai được với nàng."
"Lão Cơ, ngươi nếu dám làm như thế, đừng trách ta trở mặt." Ngự Đạo Kỳ trầm giọng nói, nhưng nói thật, trong lòng nó không nắm chắc.
Chỉ bằng thủ đoạn trục xuất Tiệt Đao của Điện thoại kỳ vật, không cần liều mạng cũng khiến địch nhân không còn hình bóng, quả thực khó lòng phòng bị.
Bịch một tiếng, hình như có Tụ Tướng Thần Cổ gõ vang.
Vương Huyên đạp bay một thánh vật hình dạng "thạch cổ" ra ngoài. Thứ này rõ ràng bằng đá nhưng lại phát ra tiếng trống rung trời, chấn động đến mức huyết khí hắn bốc lên.
"Ta dù có chết cũng sẽ không làm ra loại chuyện xấu xa đó, yên tâm đi!" Điện thoại kỳ vật mở miệng, bảo bọn hắn đừng phân tâm.
Cùng lúc đó, bên tai Vương Huyên vang lên tiếng rống "Bò... ò...", khiến nguyên thần hắn suýt chút nữa xuất khiếu, suýt bị chấn văng ra ngoài.
Chiếc sừng màu đen kia nhìn giống như kèn lệnh, nhưng âm thanh thổi ra lại là tiếng trâu rống, khuếch tán ra những gợn sóng màu đen lít nha lít nhít. Sóng lớn mãnh liệt đánh nát hư không, lực công kích vô cùng khiếp người.
Hơn nữa, sóng âm màu đen hóa hình, tạo thành một con trâu khổng lồ đen kịt mờ ảo, giống như đang đứng trong vực sâu, nhìn không rõ nhưng nguy hiểm và đáng sợ.
"Bò... ò...!"
Tiếng trâu rống lại vang lên, gào vỡ hư không. Loại quy tắc sóng âm này có thể giảo sát vạn vật, ngay cả kỳ cảnh do các thánh vật khác thả ra cũng bị quét sạch một mảng!
Con trâu khổng lồ đứng trong vực sâu đen kịt lao xuống, hung mãnh húc về phía Vương Huyên.
Quả nhiên, mỗi một kiện thánh vật ở đây đều cực kỳ không đơn giản, đều có lai lịch phi phàm.
Cự ngưu đen kịt, bốn vó đạp trên tinh hà, sừng trâu lượn lờ những mảnh vỡ thời gian. Thân hình nó trong nháy mắt bành trướng như một hành tinh khổng lồ, sát na đã ép đến trước mắt.
Bang! Bang! Bang!
Vương Huyên nâng quyền đánh tới, khí phách ngút trời. Đối mặt với thánh vật hóa hình trâu, quyền quyền đến thịt, hắn cũng thôi động tinh thần tinh liên, khóa chặt đầu lâu của nó.
Trong tiếng va chạm thùng thùng, hắn phảng phất đang quyết đấu cùng một đầu Ngưu Thánh, đại khai đại hợp, quyền ấn nện vào sừng trâu, giữa hai bên bắn ra chùm sáng chói mắt.
Tiếng trống đại tác, thạch cổ lại tới, vang lên bên tai Vương Huyên, cộng hưởng cùng tiếng trâu rống. Hiệu quả cực kỳ tốt, quả thực là cộng hưởng trên lĩnh vực, gia trì lẫn nhau.
Cùng lúc đó, các thánh vật khác nghe được tiếng trống và tiếng tù và sừng trâu, giống như phàm nhân điên cuồng, sĩ khí đại chấn, chúng khôi phục càng thêm lợi hại!
Thân thể Vương Huyên lay động, xương đỉnh đầu phát sáng, hắn chịu đựng xung kích. Hai kiện thánh vật này vô cùng nguy hiểm, điệp gia lĩnh vực như thế có thể dùng sóng âm chấn vỡ nát 5 lần Phá Hạn thành chủ ngay tại chỗ.
Xương sọ của hắn sáng chói, đạo vận xen lẫn, huyết nhục cùng tinh thần cộng hưởng, thân thể cùng nguyên thần đồng thời đan dệt ra tinh hà thần liên, lan tràn toàn thân.
Hắn ngạnh kháng lĩnh vực trùng kích của thánh vật, thân thể lưu động kiếm quang, kiếm khí như tinh hỏa, giống như lôi đình, trảm lên thạch cổ, tia lửa tung tóe.
Lúa mì màu bạc chập chờn, im ắng giết tới. Bông lúa trĩu nặng, mấy chục hạt giống rơi xuống, diễn hóa thành tiểu vũ trụ, nghiền ép Vương Huyên.
Quyền ấn của hắn chói lọi như ánh bình minh vừa lên, quyền quang kết thành vũ trụ tinh võng, đối kháng mấy chục phiến tiểu vũ trụ, có đôi khi nắm đấm trực tiếp đánh xuyên vào trong vũ trụ hạt giống!
Kỳ cảnh tinh hệ sinh diệt thỉnh thoảng xuất hiện nơi này, tương đương dọa người.
May mắn thay, thảo đằng, Lang Nha bổng do vật chất Hỗn Độn cụ hiện, cùng đồng hồ cát đều đã thay đổi hướng công kích, nhắm vào chư thánh vật. Nếu không, tình cảnh của Vương Huyên rất đáng lo.
Ba kiện thánh vật của hắn, mỗi cái chống đỡ hai đối thủ, lại còn đang khuếch trương đạo vận, muốn lấy một địch ba, thậm chí nhiều hơn, độ "bưu hãn" có chút quá mức.
Đồng hồ cát thích hợp quần chiến, đang tích tụ năng lượng, chuẩn bị thả một cái "sát sinh đại thuật" mang tính quần thể!
"Chiếc sừng này... Tốt nhất là bắt lấy nó, mang về nghiên cứu, phân tích một chút lai lịch và nguồn gốc của nó!" Điện thoại kỳ vật mở miệng.
Cho dù nó đang nghiên cứu mai rùa, cũng không quên nhìn sang bên này thêm hai mắt, mười phần để bụng đối với chiếc hắc giác kia, bởi vì trông rất quen mắt.
"Tiểu Lục, ngươi còn muốn đánh lén? Đao tôn tử, ngươi lại đây cho ta!" Ngự Đạo Kỳ hô lớn. Thay vì đánh loạn xạ, không bằng chuyên tâm đối phó một kiện.
Thủ đoạn công kích của nó tương đương thô bạo, cậy vào đặc chất bất hủ, khó diệt của bản thân, trực tiếp lao vào liều mạng. Hiện tại mặt cờ mở ra, bao trùm lấy lục đao, sát na bọc kín, dữ dội "cưỡng chế hàng phục".
Mặc cho đao quang ức vạn sợi, vẫn không chém rách được mặt cờ, bị khóa chặt bên trong.
Mặt cờ co lại, Ngự Đạo Kỳ hiện tại biến thành một cây trường thương, di chuyển như thiểm điện, bắt được ai liền đâm kẻ đó!
"Nhìn đao của ta đây, đao, đao, đao!" Nó thỉnh thoảng nới lỏng mặt cờ, thả ra một mảng đao quang do lục đao đang kịch liệt giãy dụa kích xạ ra, chém về phía những thánh vật kia.
"Bò... ò...!" Cự ngưu đen kịt rống to. Dưới quy tắc Cân Bằng, nó tựa hồ còn lợi hại hơn Cực Đạo Chân Tiên vài phần, cái này có chút quá đáng!
Vương Huyên phát hiện các thánh vật khác cũng rất dị thường. Sự hoài nghi và suy đoán trước đó của hắn có khả năng sai, "quái vật" nơi này chưa chắc là thánh vật của 13 vị Cực Đạo Chân Tiên bên ngoài.
Đám thánh vật phục sinh này, tình huống tựa hồ có chút phức tạp. Có cái đang nhanh chóng giải tỏa, toàn lực bộc phát; có cái ngược lại chịu một chút áp chế không hiểu.
Đông đông đông!
Hắn liên tiếp huy quyền, toàn bộ đánh về phía đầu trâu, va chạm nhiều lần với sừng của nó. Đồng thời kiếm quang cũng như siêu phàm quang hải chập trùng, toàn diện bao trùm lên.
Con trâu này bị Vương Huyên đánh cho lảo đảo, cả người đầy máu. Bị hắn liên tiếp nện vào đầu, cuối cùng nó bị sinh sinh đánh hiện nguyên hình, lần nữa biến thành một chiếc sừng.
Mặc cho sừng trâu phát sáng, giãy dụa, lưu động gợn sóng màu đen, nhưng Vương Huyên nhất quyết không buông tay, một tay nắm chặt, dùng nó nện như điên vào các thánh vật khác.
Xoẹt!
Một đạo chùm sáng thần thánh bay tới, cơ hồ đông cứng tinh thần lĩnh vực của Vương Huyên. Đó là một tấm gương màu lam, oánh oánh phát sáng. Không biết trước đó là nó âm hiểm giấu dốt hay vừa mới giải tỏa khôi phục lại, hiện tại nó đột nhiên bộc phát, tung ra một chiêu như thế, vượt xa biểu hiện trước đây!