"Lão Lô, thời khắc mấu chốt, ngươi không được tuột xích đâu đấy. Chuyện này quan hệ đến việc các siêu phàm giả của vũ trụ mẹ có thể đặt chân tại trung tâm siêu phàm hay không, đây là cuộc chiến sinh tồn!"
Tại thế ngoại chi địa, Dưỡng Sinh Lô điều khiển máy truyền tin siêu phàm, vội vàng bảo nó tránh xa mình ra một chút. Nó cảm giác nước bọt của Vương Huyên sắp bắn xuyên qua màn hình, dính cả lên người nó rồi.
"Có nghiêm trọng đến thế không?" Nó hỏi.
Vương Huyên trịnh trọng vô cùng, nói: "Vô cùng nghiêm trọng! Có một con quái vật muốn săn giết chúng ta, biến chúng ta thành món ăn tươi sống của nó. Hoàn cảnh sinh tồn cực kỳ khắc nghiệt, cái này không thể nhịn được!"
Tiếp đó hắn lại bổ sung: "Lần này, chúng ta phải liều mạng với nó, nhất định phải khiến nó đau đớn kịch liệt. Đối phó với kẻ ác, chỉ có làm cho nó đổ máu, trả cái giá thảm khốc thì nó mới nhớ kỹ, không còn dám nhắm vào chúng ta nữa. Đồng thời, đây cũng là một loại chấn nhiếp, để những quái vật kinh khủng khác đang âm thầm dòm ngó chúng ta phải kiêng kị. Qua chiến dịch này, một trận đại chiến và liều mạng ở quy cách cao nhất, sẽ giải quyết các loại tai hoạ ngầm, để các phương không còn dám giở trò mèo."
Dưỡng Sinh Lô nghe xong liền nói: "Hoàn cảnh lớn ác liệt như vậy sao? Được rồi, ta qua đó xem một chút. Đúng rồi, muốn đánh ai thế?"
"Một con quái vật cấp Chí Cao."
"Ta...! Ngươi điên rồi hả?" Dưỡng Sinh Lô vừa nghe tin này, biết là muốn đi đánh Chân Thánh, lập tức mất bình tĩnh, chỉ muốn tạo phản ngay tại chỗ, lửa lớn trên thân lò bùng lên dữ dội.
Những năm này, nó vẫn luôn nghiên cứu con đường của vật phẩm vi cấm, nhưng quả thực ngày thường chưa từng động thủ lần nào, chỉ toàn luyện dược, ngộ pháp, đọc sách, luôn ở trong trạng thái dưỡng sinh.
Hiện tại, tên tiểu tử này thế mà lại bảo nó đi liều mạng với quái vật cấp Chân Thánh, đây là muốn tiễn nó đi chầu trời sớm sao?
"Sợ cái gì, có Cơ huynh ra tay, ông ấy sẽ ngăn cản con quái vật kia, ngươi và ta đi đối phó với Dị Nhân." Vương Huyên nói.
Dù là vậy, Dưỡng Sinh Lô vẫn cảm thấy tình thế nghiêm trọng, trong lòng có chút nặng nề, nó cũng không dễ bị lừa gạt như thế. Nó biết rất rõ, tại thế giới trung tâm siêu phàm, một khi dính đến chiến đấu cấp Chân Thánh, động một tí là đại giáo hủy diệt, sinh linh của cả một hệ tinh cầu chết sạch.
Nhất là những cuộc quyết đấu ở cấp độ này, một cái chạm nhẹ cũng kéo theo dây mơ rễ má, không chừng sẽ có những sinh vật cấp Chí Cao khác tham chiến, ảnh hưởng quá lớn.
"Một trận đại chiến a!" Dưỡng Sinh Lô thở dài.
"Lô huynh, đừng nói cho Kiếm Tiên Tử, miễn cho nàng lo lắng." Vương Huyên dặn dò.
Chủ yếu là lần này đối mặt với Dị Nhân, các cao thủ khác tới cũng không giúp được gì, tốt nhất đừng quấy rầy phiên bản mini của Khương Thanh Dao đang bế quan.
"Gọi cả Tiểu Phương ở Vô Ưu Cung đi, Mạc Thiên Trạc trong tay nàng cũng có thể phát huy uy lực." Dưỡng Sinh Lô nói, nó đã biết Phương Vũ Trúc rơi vào đạo tràng của Chân Thánh nào.
"Alo, Tiểu Phương... à không, Vũ Trúc tỷ, ta gọi nhầm." Vương Huyên liên lạc với Phương Vũ Trúc, sau đó vội vàng đổi giọng, giải thích là bị Dưỡng Sinh Lô làm lệch sóng.
Hắn gọi một cú điện thoại, lập tức liên hệ được ba kiện vật phẩm vi cấm, còn có Vân Thư Hách - vị Dị Nhân này, đội hình tương đương hùng hậu.
Nếu như đánh thức thêm Ngự Đạo Kỳ, cộng thêm Sát Trận Đồ trong tay hắn, cho dù trong Đấu Thú Cung có ba vị Dị Nhân tọa trấn cũng không thành vấn đề.
Nhưng điều đáng lo là sợ Dị Nhân của Đấu Thú Cung cũng nắm giữ vật phẩm vi cấm đáng sợ trong tay, như thế thì phiền toái.
"Ngự Đạo Kỳ đang nghiên cứu con đường hóa hình, nếu thủ hạ của con quái vật kia có vật phẩm vi cấm cấp độ này, chắc chắn đã sớm bị nó dùng để chết thay rồi."
Vương Huyên suy tính, cho rằng vấn đề không lớn. Tình huống tệ nhất cũng chỉ là tập thể bỏ chạy.
Sau đó là màn chờ người, hắn bắt đầu chuẩn bị chiến đấu!
Trong quá trình này, hắn cũng suy nghĩ xem có nên mời Ngũ Lục Cực xuống núi hay không. Chỉ cần hắn mở miệng, nhất định có thể gọi người tới.
Nhưng hành động lần này gây ra hậu quả có thể sẽ vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng cực lớn. Một khi bị Chân Thánh của Yêu Đình hỏi đến, Ngũ Lục Cực khẳng định không giấu được, cuối cùng sẽ khai ra "ngoại tôn" của lão yêu.
Thật đến lúc đó, lão yêu cách cả tinh không thò tay tóm hắn về, vậy còn giấu giếm thế nào được nữa? Hết thảy đều sẽ bị phơi bày, thật sự sẽ thành "nợ cha con trả, nợ anh em đền".
Giọng nói của nữ Dị Nhân vang lên: "Lê Lâm, sao ta cảm giác ngươi thực sự tinh tiến đạo hạnh hơn trước kia, hoa văn Ngự Đạo càng thêm thâm ảo, phức tạp, hãy tiếp tục cố gắng."
Lê Lâm xoắn xuýt. Mấy chục năm gần đây nàng thu hoạch không nhỏ, từ cái "Ngự Đạo Nguyên Trì" đặc thù của Vương Huyên nhìn ra bên ngoài, nàng nhận được gợi ý không nhỏ.
Một vị Chân Tiên, trong "Nguyên Trì" thế mà lại tự chủ sinh ra thừa số siêu phàm, hơn nữa còn là chủng loại mới chưa từng được ghi vào gia phả hệ thống thần thoại!
Cách đây không lâu, Vương Huyên 6 lần phá hạn, có thể nói là xưa nay chưa từng có, ấn ký Ngự Đạo của hắn khẳng định lại thay đổi, đối với Lê Lâm mà nói rất có sức hấp dẫn.
Nhưng nàng không dám nhìn, sợ trả không nổi nợ nhân quả.
"Hả?" Nàng cảm nhận được sự khác thường, có Dị Nhân tiến vào quán rượu Long Tộc khiến nàng bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn chằm chằm ra ngoài không gian. Đối với nàng mà nói, khoảng cách này rất ngắn.
"Cần giúp một tay không?" Nàng lập tức truyền âm đến hành cung bãi biển Kim Bối.
Vương Huyên phát hiện, nếu không kích hoạt vòng tay, hắn ở chỗ này đúng là chẳng có chút riêng tư nào, thế này mà cũng bị phát hiện dị thường.
"Lâm tỷ, tạm thời không cần. Ta đã mời một số cao thủ, tỷ giúp ta che giấu một chút, đừng để người khác chú ý đến chỗ ta." Vương Huyên đáp lại.
"Ngươi muốn làm gì?" Lê Lâm hỏi thăm.
"Viễn chinh, xử lý đối thủ." Vương Huyên nghĩ nghĩ, vẫn quyết định nói ra. Lê Lâm cũng là người biết không ít bí mật của hắn, Điện Thoại Kỳ Vật từng cho phép nàng xem hắn 6 lần phá hạn, hẳn là không có vấn đề gì.
Lúc này, Vân Thư Hách đã đến. Hắn nhận được tin tức sau hai ngày liền đuổi tới Khởi Nguyên Hải. Hắn du lịch tinh không, khoảng cách đến đây không tính là gần nhưng cũng không quá xa xôi.
"Vân huynh, đạo hạnh của huynh lại tinh tiến, thật đáng mừng." Vương Huyên thật lòng tán thưởng, cảm giác khí tức Ngự Đạo của đối phương càng thêm thâm thúy.
Khoảng cách giữa hai lần gặp mặt đã qua 152 năm. Trong đoạn tuế nguyệt này, Vân Thư Hách đeo kiếm, cầm cờ, một mình đi thiên nhai, bước qua rất nhiều vùng trời sao.
Bây giờ, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ thế giới trung tâm siêu phàm, lại đã hòa nhập vào nó.
"Ngươi càng làm cho ta giật mình hơn." Hắn hai mắt sáng ngời, dáng vẻ đường đường, nhìn Vương Huyên. Tự nhiên hắn phát giác được tiểu huynh đệ này đã là siêu phàm giả Thiên cấp trung kỳ, lúc này mới bao nhiêu năm chứ?
Hơn nữa, hắn cũng biết Vương Huyên chính là Khổng Huyên, kẻ đã náo ra động tĩnh lớn như vậy tại Địa Ngục, phá hạn lợi hại vô cùng.
Gấu Nhỏ Máy Móc rất ngoan, sau khi gặp người đứng đầu vũ trụ mẹ thời Thượng Cổ, liền nhanh chóng đi pha trà, rót rượu, bận rộn một hồi.
Tiếp theo, Dưỡng Sinh Lô và Phương Vũ Trúc cũng lần lượt đến.
"Ngũ Lục Cực, bên phía Vương Huyên có chút vấn đề, có muốn cùng đi xem một chút không? Hắn mời đến nhiều vị cao thủ, trong đó có Dị Nhân, có chí bảo, nghi ngờ là muốn khai chiến với ai đó."
Bên bờ Khởi Nguyên Hải, trong hành cung Nguyệt Thánh Hồ, Lê Lâm trực tiếp liên hệ với Ngũ Lục Cực ở thế ngoại chi địa. Nàng biết bản lĩnh của hắn thông thiên triệt địa, lại có quan hệ tâm đầu ý hợp với Vương Huyên.
"Cái gì? Ngay cả Dị Nhân đều xuất động, hắn muốn đi liều mạng với ai?" Ngũ Lục Cực lập tức giật mình, sau đó có chút bất mãn, cái tên "cháu trai" này khách sáo quá.
Hắn tự nhiên muốn khởi hành ngay lập tức, phải chạy tới xem một chút, miễn cho thật sự xảy ra chuyện gì, muốn cứu vãn cũng không kịp.
Đồng thời, hắn đang suy nghĩ có nên gọi cả đại sư huynh Mai Tố Vân hay không.
Chỉ trong nháy mắt, hắn liền phủ định. Thôi không cần kinh động đại sư huynh, dù sao đó cũng là do sư phụ quan tưởng ra.
Vương Huyên căn bản không biết những chuyện này. Lần đầu tiên tập kết các cao thủ vũ trụ mẹ, giờ phút này hắn đang phát "dây chuyền vàng lớn".
Hắn chuẩn bị đầy đủ, mỗi người một sợi.
Phương Vũ Trúc được chia một sợi dây chuyền coi như tinh xảo, đeo lên chiếc cổ trắng ngần, càng tôn lên vẻ xuất trần rực rỡ của nàng.
Đến phiên Dưỡng Sinh Lô, đó thật sự là một sợi dây chuyền vàng to bản, xác thực là có thể dùng để xích chó, quấn quanh nắp lò.
"Ngươi cầm cái dây xích nát... Hít!" Dưỡng Sinh Lô vốn còn định chê bai, nhưng sau đó chợt phát hiện sợi dây xích này lại được luyện chế từ rất nhiều loại vật liệu vi cấm siêu cấp.
Trên thực tế, Vũ Hóa Phiên và Mạc Thiên Trạc cũng đều có, dùng để che giấu thiên cơ.
Vương Huyên cho rằng, lần này có thể đi đại chiến, đi liều mạng, nhưng lại không nên để lộ át chủ bài của phe mình ra ngoài. Một trận chiến mang tính chấn nhiếp như vậy, hiệu quả mới là tốt nhất.
Cho nên, mới có sự xuất hiện của những sợi dây chuyền vàng này.
Phương Vũ Trúc và Dưỡng Sinh Lô khi nhìn thấy Vân Thư Hách, tự nhiên đều vô cùng giật mình, rất nhiều cảm xúc ùa về, họ biết chuyện của hắn.
"Là ngươi..." Dưỡng Sinh Lô ngẩn người, nhìn thấy nữ tử áo đỏ bước ra từ trong Vũ Hóa Phiên, chính là khí linh kia.
Nó thật sự thất thần. Khi nàng còn sống là một Kỳ Nhân, bọn họ chỉ từng gặp qua, về sau nàng bị hại chết, trở thành khí linh của Vũ Hóa Phiên, bây giờ nhìn lại có vẻ như đã có khả năng giải thoát.
"Ra mắt tiền bối." Vương Huyên đối mặt với nữ tử trong Vũ Hóa Phiên vẫn rất khách khí và kính trọng, chủ yếu là cảm thấy quá khứ của nàng quá đáng thương và thê thảm.
"Đừng khách sáo với ta, không cần khách sáo." Nữ tử áo đỏ mỉm cười gật đầu, đứng cùng một chỗ với Vân Thư Hách, cả hai đều vô cùng xuất chúng.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, kinh nghiệm của hai người bọn họ tương tự, gần gũi, đều từng bị mưu hại, rồi lại đón nhận chuyển cơ và tân sinh trong tuyệt cảnh.
"Có người đến!" Nữ tử áo đỏ trong Vũ Hóa Phiên nhắc nhở, những người khác cũng đều sinh ra cảm ứng.
Ngũ Lục Cực và Lê Lâm tới, rất nhanh tiến vào bên trong quán rượu Long Tộc.
"Người một nhà, nhưng mà..." Vương Huyên thật sự không có ý định mời bọn họ xuống núi, lần này có thể sẽ tác động đến phạm vi cực lớn, không muốn liên lụy bọn họ vào.
"Ngươi muốn khai chiến với ai?" Ngũ Lục Cực hỏi.
"Đấu Thú Cung." Vương Huyên không giấu giếm.
Lê Lâm sớm đã có chút suy đoán, nhưng không nghĩ tới hắn lại thực sự to gan điên cuồng như vậy, muốn ra tay với sản nghiệp của một sinh vật Chí Cao.
"Ngươi biết đó là nơi nào sao? Ngươi có từng tìm hiểu phía sau Đấu Thú Cung là ai không?" Ngũ Lục Cực lập tức trở nên nghiêm túc.
"Đã tìm hiểu, có một con quái vật cấp Chí Cao tọa trấn." Vương Huyên gật đầu, cũng cho hắn biết Điện Thoại Kỳ Vật sẽ hỗ trợ ngăn cản con quái vật kia.
Sau đó, hắn còn uyển chuyển nói hiện tại nhân thủ không có vấn đề, hẳn là đủ rồi.
Ngũ Lục Cực và Lê Lâm đều từng là người được Điện Thoại Kỳ Vật nhìn trúng, hiện tại nghe vậy đều kinh hãi. Đó căn bản không phải chiến đấu cấp Dị Nhân, đây là muốn đánh một trận lớn?!
"Ta cũng đi theo qua đó."
Ngũ Lục Cực mở miệng, tự nhiên là vì quan hệ "thân thích".
Lê Lâm cũng muốn đi, trừ quan hệ gần gũi ra, đương nhiên vẫn là vì tranh thủ thời gian trả nợ nhân quả.
"Lần này ảnh hưởng có thể... rất ác liệt, phong ba chúng ta gây ra sẽ rất lớn." Vương Huyên lựa lời, muốn khuyên can.
"Không cần nói nhiều, chúng ta đi theo hành động."
Hai người đều khăng khăng muốn đi trước.
Điện Thoại Kỳ Vật ở cách đó không xa tự rót rượu uống một mình, không tỏ thái độ, nó yên lặng không một tiếng động.
Lúc này, nó đang suy nghĩ xem chân thân nguyên bản của con quái vật kia rốt cuộc là gì, là người hay là vật, có lai lịch đặc thù gì không.
Cuối cùng, Vương Huyên đưa ra sắp xếp, mang theo Ngũ Lục Cực và Lê Lâm cùng đi, để bọn họ canh giữ ở hậu phương. Nếu như không có ngoài ý muốn thì đừng động thủ.
Nếu như tình thế chuyển biến xấu, nằm ngoài dự liệu, hai người bọn họ hãy tham chiến.
Tiếp theo, hắn cũng đưa cho hai người "dây chuyền vàng lớn". Lần này hắn chuẩn bị mấy sợi, dù sao cũng đã làm phiền Điện Thoại Kỳ Vật một lần, hắn nghĩ giữ lại để sau này dùng.
Ngũ Lục Cực thì thôi đi, đem sợi dây xích hợp kim quấn trực tiếp lên cánh tay, làm binh khí dùng cũng được.
Lê Lâm thì mặt nổi đầy vạch đen, mí mắt giật liên hồi. Nhìn thoáng qua sợi dây chuyền tinh xảo của Phương Vũ Trúc, nàng đành đem sợi dây xích thô kệch này làm thắt lưng, thật sự không cách nào treo lên cổ nổi. Nàng nghiêm trọng hoài nghi thẩm mỹ của Vương Huyên có vấn đề.
Trên thực tế, Vương Huyên chuẩn bị cái này là dành cho những vật thô kệch như Dưỡng Sinh Lô, không nghĩ tới nàng sẽ đến.
Sau khi tập kết hoàn tất, đội hình siêu hào hoa này khởi hành, sớm chạy về Thiên Ngoại Thiên, tiến vào Đấu Thú Thành.
Vương Huyên muốn dẫn người lật tung đạo tràng của sinh vật Chí Cao. Không cần nghĩ cũng biết, chuyện này ảnh hưởng quá lớn!