Một chiếc móng heo khổng lồ đang phát sáng giữa màn đêm đen kịt bên trong mặt cắt thế giới bị đứt gãy.
Đây không phải món canh móng heo dưỡng nhan của các quý cô, cũng chẳng phải thịt kho tàu, mà là một cái chân heo thô to vô cùng, nối liền với móng, lông đen rậm rạp.
Nó đẫm máu, cơ bắp cuồn cuộn, một móng đập nát cả một viên tinh cầu. Những sợi lông heo đen nhánh rậm rạp kia dựng đứng lên như từng tòa hắc thiết tháp.
Đây chỉ là một góc trong toàn bộ cảnh vật. Xa hơn nữa, không biết là sinh vật gì để lại một chiếc sừng gãy màu đen dài tới mười vạn dặm, mang theo vết máu loang lổ.
Xa hơn chút nữa là từng đống lửa, lấy thiên cốt làm củi. Trông thế nào cũng giống như xương cốt cấp Màn Thiên trở lên chất đống thành núi.
Cảnh tượng này khiến Vương Huyên rùng mình. Ngay cả xương Chân Tiên cũng không có tư cách xuất hiện ở đây, thiên cốt chất thành núi, bị châm lửa đốt thành đống.
Rốt cuộc đã có bao nhiêu cao thủ siêu phàm bỏ mạng?
Trong đó không thiếu xương cốt rách nát của Dị Nhân.
Lúc này, khi tâm linh chi quang của 6 lần phá hạn lan tràn qua, bóng tối phía trước mặt cắt thế giới tan biến, trở nên mông lung, mọi thứ đều hiện rõ.
Từng vũng máu hóa thành hình thái Hồng Liên (Sen Đỏ) yêu dị, lấm tấm trong hư không, nhìn như phồn thịnh nhưng thực chất lại vô cùng thê lương.
Hồng Liên phát sáng, biến thành từng dãy đèn lồng, treo lơ lửng, dẫn lối thẳng về phía bờ bên kia đen kịt. Cảnh tượng này có chút kinh khủng.
Ngoài ra, phương xa còn có một số công trình kiến trúc. Không phải phong cách đình đài cung điện, mà giống kiến trúc hiện đại hơn, nhưng rõ ràng đã trải qua vô tận tuế nguyệt.
Vương Huyên mở ra Tinh Thần Thiên Nhãn, tâm linh chi quang khuếch trương. Khi nhìn thấy những kiến trúc đổ nát kia, hắn khẽ giật mình. Có rất nhiều bình lọ, dường như là bình thuốc thử, trông rất giống phòng thí nghiệm.
Hắn nhìn về phía mấy người bên cạnh, quan sát biểu cảm của họ. Trông không giống giả vờ, mà là thực sự không nhìn thấy những cảnh vật kia.
Vương Huyên thất thần. Cảnh tượng bao la như vậy bày ra trước mắt, thế mà Lịch Hồng Trần và Quân Hành đều làm như không thấy, chỉ có mình hắn nhìn thấy?
Cực Đạo phá hạn giả chân chính là Lục Vân có cảm giác, vầng trán trắng ngần của nàng có từng sợi tinh thần chi quang lộng lẫy tuôn ra, dường như bắt được một chút kỳ cảnh.
"Vẫn giống như trước đây, ta nhìn thấy ánh đỏ mơ hồ, nghi là treo hai hàng đèn lồng đỏ, soi sáng con đường mờ tối phía trước, thông về nơi sâu thẳm trong bóng tối." Lục Vân nói.
Nàng cau mày: "Tuy nhìn không rõ, nhưng có thể tự mình hình dung ra trọn vẹn bối cảnh. Chỉ nghĩ thôi đã thấy đáng sợ. Đèn lồng máu thê diễm, tồn tại suốt 17 kỷ nguyên, tĩnh lặng không một tiếng động, chỉ dẫn kẻ đến sau đi về phía vực sâu không biết tên!"
Nàng không nhắc tới thì thôi, vừa giải thích như vậy, quả thực khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
Vương Huyên thầm nghĩ, nếu nói cho nàng biết đó là từng vũng máu tươi, mức độ thê lương của cảnh tượng này e rằng còn tăng thêm gấp bội.
"Lục tỷ, thật đúng là thần thánh phi phàm, ở nơi như thế này mà cũng có thể nhìn thấy một phần kỳ cảnh." Lịch Hồng Trần - 5 lần phá hạn Tiên đến từ Địa Ngục cảm thán.
Lục Vân lắc đầu: "Các bậc tiền bối từng nói, họ đã từng lờ mờ nhìn thấy chiếc sừng đen độc nhất dài mười vạn dặm, cùng con mắt to bằng tinh cầu bị vỡ nát, nhưng ta đều không thấy được."
"Lục Nhân Giáp, ngươi thấy được cái gì?" Nàng quay đầu hỏi Vương Huyên.
"Đèn lồng máu, còn có cảm giác áp bách như có như không, cùng một vài vật phát sáng không rõ rệt, thực sự nhìn không rõ." Vương Huyên đáp lại nước đôi, không nói chết, ai biết nàng có đang thăm dò hay không.
Lục Vân gật đầu: "Ừm, vật phát sáng mà ngươi nói, ta cũng nhìn thấy, là một chút ánh sáng nhạt. Các bậc tiền bối nói, đó là đống lửa."
Vương Huyên không lên tiếng. Đâu phải đống lửa gì, đó là vô số thiên cốt chất đống thành núi đang bị thiêu đốt.
"Ngươi còn nhìn thấy gì nữa?" Lục Vân hỏi.
"Đúng là còn có chút đồ vật, nhưng vô cùng mơ hồ. Càng thăm dò, càng muốn nhìn rõ chúng thì càng không được, tinh thần ngược lại rất mệt mỏi." Vương Huyên nói.
Hắn xác định, Lục Vân đúng là đang thăm dò hắn.
"Lục huynh, ngươi thực sự rất cừ, mới tới đã có thể có cảm ứng, không hổ là Cực Đạo phá hạn giả!" Lịch Hồng Trần nói.
Vương Huyên khiêm tốn vài câu, sau đó nói sang chuyện khác, hỏi các bậc tiền bối là chỉ những ai, đã từng thấy qua cái gì?
"Dĩ nhiên là chỉ chung cực phá hạn giả. Những truyền thuyết về nơi này đều từ miệng bọn họ lưu truyền ra." Người máy Tề Nguyên nói.
Vương Huyên cùng Lịch Hồng Trần, Tề Nguyên tích cực thảo luận, thỉnh giáo về những gì chư hiền đã gặp ở đây, những thứ họ chứng kiến và các loại chuyện quái dị.
Hắn không cho Lục Vân cơ hội hỏi thêm, sau đó, hắn liền đi trước một bước nắm giữ tình hình đại khái nơi này.
Các bậc tiền bối từng thấy qua một số vật thể khổng lồ, như chiếc sừng đen độc nhất, hay bàn tay tái nhợt dài mấy chục vạn dặm...
Nhưng chung cực phá hạn giả cũng chỉ giới hạn trong lĩnh vực 5 lần phá hạn, chưa đạt tới 6 lần phá hạn, nên không nhìn thấy phòng thí nghiệm và các chi tiết nhỏ khác.
"Các ngươi từng đi sâu vào trong, tiến vào cái nôi thần thoại chưa?" Vương Huyên hỏi. Hắn hiện tại rất muốn đi thăm dò một phen, nơi này quá dị thường.
Hắn là 6 lần phá hạn giả, có thể nhìn thấy những thứ người khác không thấy, hẳn là sẽ có phát hiện kinh người.
"Chúng ta xác thực đã từng đi vào, nhưng không có phát hiện gì đặc biệt. Hơn nữa, sau khi trở về còn bị bệnh nặng một trận, suýt nữa thì mất mạng." Lịch Hồng Trần nói.
Dù là bọn họ hay các bậc tiền bối đều cảm thấy nơi này có vấn đề lớn, chứa đựng bí mật mang tính căn bản, thậm chí có thể lật đổ một số nhận thức cố hữu của giới siêu phàm. Vì vậy, các đời đều có những nhân vật phá hạn lợi hại tích cực thăm dò.
"Lần này không có chuẩn bị gì, chúng ta không thể đi sâu vào." Lục Vân phản đối việc thám hiểm hôm nay.
Quân Hành gật đầu: "Ít người quá, đi vào dễ xảy ra chuyện, sẽ bị lạc lối, sẽ tiêu tán. Nếu các siêu phàm giả phá hạn lợi hại đi cùng nhau, quân số đông hơn thì sẽ an toàn hơn."
Nhóm nhỏ của bọn họ còn có người khác, cùng với Lê Húc - ngụy Cực Đạo phá hạn giả mới được lôi kéo, và Lãnh Mị - người nghi ngờ có phong ấn huyết mạch đặc thù, lần này đều không tới.
"Ta chỉ muốn nhìn xem ở mặt cắt thế giới bị chặt đứt kia, sẽ không đi sâu." Vương Huyên nói.
Bọn họ khuyên bảo Vương Huyên phải cẩn thận, tuyệt đối đừng đi sâu, sau đó cũng tìm chỗ ngồi xếp bằng, định dùng tinh thần đi dạo một vòng bên trong.
"Vận khí tốt thì có thể gặp được kỳ vật, nhưng đã rất lâu rồi không có ai đụng phải loại cơ duyên này." Quân Hành nói.
Bọn họ tản ra, mỗi người tự bố trí pháp trận bảo vệ nhục thân không thể xâm nhập. Dù tin tưởng lẫn nhau, nhưng cũng đều nói rõ là phải làm chút phòng hộ.
Vù vù vù!
Từng cây trận kỳ cắm xuống mặt đất, nơi Lục Vân đứng lập tức sương mù che khuất bầu trời.
Người máy Tề Nguyên đứng đó, một chiếc chiến hạm khổng lồ được phóng ra, nghi là tọa giá cấp Dị Nhân, nhanh chóng phân giải, tái cấu trúc thành một pháo đài kinh khủng.
"Ta tin tưởng các ngươi." Vương Huyên nói, đơn giản bố trí một cái pháp trận.
Thực tế, trên người hắn đang khoác Sát Trận Đồ, cũng chẳng lo lắng lắm, chưa kể sau Mệnh Thổ còn có Ngự Đạo Kỳ.
Nếu không phải chỉ có Nguyên Thần mới có thể xâm nhập, vật hữu hình khác không mang vào được, hắn khẳng định phải khoác Sát Trận Đồ lên đường.
Tuy nhiên, Nguyên Thần Thánh Vật có tới 6 món, bị hắn âm thầm thu vào trong lĩnh vực tinh thần, cái này thì có thể mang theo.
Bọn chúng đã sớm xao động, nơi này khiến hoạt tính của chúng tăng lên rõ rệt.
Mấy người chui vào trong bóng tối, đi dạo quanh khu vực lân cận.
Hiển nhiên Vương Huyên còn muốn đi xa hơn một chút. Sau khi lượn một vòng quanh chiếc sừng đen khổng lồ và bàn tay tái nhợt dài mấy chục vạn dặm kia, hắn liền rục rịch, chuẩn bị hành động một mình.
Thực tế, mấy người kia không phát hiện nơi này có gì dị thường, cũng bắt đầu tản ra, muốn thử tìm kiếm tạo hóa.
Vương Huyên thử một chút, ở chỗ này hắn ở trạng thái Nguyên Thần, cũng có thể tiến vào trong sương mù, siêu thoát khỏi thế giới hiện thực. Điều này khiến hắn thở phào nhẹ nhõm. Thời khắc mấu chốt, cái này thực sự có thể bảo mệnh.
Vì vậy, hắn sải bước, bắt đầu đi sâu vào.
Đây là trong hư không vũ trụ, xung quanh có những tinh cầu rách nát, có những thiên thạch lớn bị cắt gọt nhẵn thín.
Đống lửa thiên cốt khổng lồ cháy hừng hực, chiếu sáng toàn bộ thế giới hắc ám. Nơi người khác nhìn thấy là vùng đất u tối, trong mắt hắn lại sáng như ban ngày.
Hai hàng đèn lồng máu hình hoa sen, quả thực giống như đang dẫn lối cho kẻ đến sau tiến lên.
Thảo đằng, đồng hồ cát, vật chất Hỗn Độn vô định hình, tờ giấy màu bạc khá dày, một đống ký tự tạp nhạp, một bức trận đồ. Đây chính là sáu món Nguyên Thần Thánh Vật của hắn, đang xoay quanh hắn.
Có vài thánh vật hắn vẫn đang tìm tòi, thực sự quá bí ẩn. Ví dụ như tấm đồ cuối cùng, nghiên cứu gần 100 năm cũng chỉ là suy đoán, hẳn là một loại trận đồ nào đó, nhưng mãi vẫn chưa phân tích thấu triệt.
Con đường yên tĩnh, không một tiếng động. Đèn lồng máu quả thực đều là từng vũng máu tươi. Đây là hiện trường thảm án nơi các bậc tiền bối bị giết 17 kỷ nguyên trước sao?
Thỉnh thoảng có tiếng lách tách truyền đến, đó là âm thanh đạo vận khuấy động khi thiên cốt bị thiêu đốt.
Cuối cùng cũng tới gần. Vương Huyên tiếp cận những công trình kiến trúc nghi là phòng thí nghiệm kia đầu tiên.
Có vài phòng thí nghiệm, vài căn phòng thế mà vẫn sáng đèn. Đã trôi qua 17 kỷ nguyên, đến bây giờ vẫn chưa tắt?
Đến khu vực này, đống thiên cốt ít đi, đèn lồng máu cũng thưa thớt hơn, khiến vùng này không còn rực rỡ như trước.
Thậm chí, càng đi sâu, khu vực phía trước càng có chút tối tăm.
Mà một số phòng thí nghiệm lớn, một số kiến trúc kim loại, bên trong còn có tháp cao được luyện chế từ chất liệu đặc thù. Một phần nhỏ các căn phòng có ánh đèn lấp lóe, sáng tối chập chờn, trông có chút khiếp người.
Vương Huyên thăm dò, khi đi ngang qua một tòa kiến trúc đen kịt không ánh sáng, ô cửa sổ đang mở bỗng lộ ra một khuôn mặt tái nhợt, nhìn ra ngoài, lẳng lặng nhìn hắn.
"Ta... hít!" Hắn hít ngược một hơi khí lạnh. Quá đột ngột, hắn thế mà không hề cảm ứng được trước. Cho dù là siêu phàm giả cũng phải giật mình thon thót.
Hắn sớm đã được báo trước, nơi này âm u đầy tử khí, không có bất kỳ sinh vật nào.
Nhưng bây giờ, hắn gặp phải vật sống!
"Ngươi sao còn chưa đi?" Người có khuôn mặt tái nhợt, không chút huyết sắc, hỏi hắn từ trong căn phòng tối om.
Đây là một loại chấn động tinh thần kỳ dị, chứ không phải lời nói thực sự, hắn có thể nghe hiểu.
"Đi ngay đây." Vương Huyên cũng dùng tinh thần truyền âm đáp lại, sau đó quả thật xoay người rời đi.
Hắn cảm giác, ở trong bóng tối phía sau, khuôn mặt tái nhợt kia vẫn ở ngay cửa sổ, không hề di chuyển, vẫn đang nhìn chằm chằm bóng lưng hắn.
Hắn rất muốn hỏi Lục Vân, Tề Nguyên và những người kia xem tin tức có đáng tin không?
Cái này gọi là không có sinh linh ư? Hiện tại hắn đang bị theo dõi!
Đương nhiên, bọn họ có thể sẽ nói, đó là người chết.
Hắn trầm mặc bước nhanh rời đi. Nghĩ lại thì hắn cũng có thể hiểu được, có lẽ vì hắn có cảm giác của 6 lần phá hạn, có góc nhìn đặc biệt nên mới thấy được những thứ người khác không thấy.
Hắn tiếp cận khu vực đèn lồng đỏ thưa thớt, không muốn đi trong bóng tối.
Một phòng thí nghiệm được xây bằng vật liệu tổng hợp màu bạc, có gian phòng còn ánh đèn, ngay cách đó không xa. Khi Vương Huyên vừa tới gần, lập tức phát hiện không ổn.
Cái gọi là ánh đèn này có chút trắng bệch, giống hệt sắc mặt của người trong bóng tối vừa rồi.
"Có người? Ta đệch!" Hắn biến sắc.
Trong căn phòng có ánh đèn lóe lên, mấy bóng người đồng loạt quay đầu lại, nhìn về phía hắn.
"Ngươi tại sao còn chưa đi?" Vẫn là câu nói này. Những người trong phòng lên tiếng, đều nhìn chằm chằm vào hắn.
Dưới ánh đèn trắng bệch, khuôn mặt bọn họ hiện rõ mồn một. Đó tuyệt đối không phải trạng thái bình thường, giống như bị ngâm nước đến trương phềnh, không chút huyết sắc, trắng đến dọa người.
Đồng thời, đôi mắt của bọn họ đã mục nát, nhưng vẫn đang nhìn chằm chằm Vương Huyên.
"Nếu ngươi không đi thì sẽ không kịp nữa, tất cả siêu phàm giả đều phải chết." Một người mở miệng, vẫn là ngữ khí tử khí trầm trầm, giống như đang thúc giục hắn...