"Là nó?" Vương Huyên sở dĩ không thể xác định ngay lập tức, trong phán đoán còn mang theo hai chữ "tựa hồ", chủ yếu là bởi vì nó bây giờ không còn là màu đỏ thẫm.
"Danh Sách Tất Sát!" Rất nhanh, hắn xác định, chính là thứ này.
Nó vốn dĩ đã bị "Vô" cùng "Hữu" bọn họ hủy đi. Lấy sự va chạm kịch liệt giữa vũ trụ thần thoại hiện tại và trung tâm siêu phàm cũ của 23 kỷ nguyên trước, hợp lực ép nổ hai nửa danh sách trên dưới. Chư Thánh xác định đã tiêu hủy nó, thế nhưng trước mắt nó lại xuất hiện!
Các sinh linh chí cao đều có cảm ứng, sắc mặt bọn họ làm sao có thể không đổi? Đây chính là thứ nhắm vào bọn họ, tất cả đều biết nó cuối cùng sẽ nhắm vào quần thể nào.
"Con mẹ nó!" Giờ khắc này, Lặc Mặc "phá phòng", không còn cách nào duy trì vẻ thần thánh cùng siêu nhiên, ngược lại ánh sáng đen kịt thấu thể xuất hiện.
Hắn vừa mới cởi bỏ lớp áo ngoài Đại Ác Linh, muốn dùng thân phận Lặc Mặc Đại Thánh, kết quả danh sách kia lại trở về!
Sở dĩ hắn nhập chủ trung tâm siêu phàm cũng là vì xác định Danh Sách Tất Sát hoàn toàn chính xác đã bị "Vô" cùng "Hữu" và các Chư Thánh liên thủ giải quyết hết.
Hắn hiện tại cũng muốn trọng chưởng quyền hành của trung tâm vũ trụ thần thoại, kết quả, cái thứ treo trên đầu Chư Thánh kia lại quay lại, bảo hắn làm sao chịu nổi?
Năm đó vì sao hắn rời đi? Chính là để triệt để thoát khỏi nó.
Đương nhiên, cái giá phải trả rất nặng nề. Sau khi chặt đứt liên hệ, sống lâu ở bên ngoài cần chịu đựng kiếp nạn mục nát. Hơn nữa theo tuế nguyệt tích lũy, một kỷ lại một kỷ chồng chất, đại thế mục nát sẽ càng phát ra nghiêm trọng, nếu không hắn cần gì phải lần nữa trở về.
"Bản tọa vừa buông bỏ đồ đao, nghĩ đến lập địa thành thần, đều đã lấy ánh sáng thánh thiện chiếu rọi thiên hạ, được người đời nhận thức lại. Kết quả ngươi lại nói cho ta biết, Tu La sát tràng khởi động lại, cần làm lại từ đầu liều mạng mấy chục kỷ nguyên? Ta %&..."
Tâm tính Đại Thánh Lặc Mặc nhanh chóng mất cân bằng. Thật sự là không nhịn được loại đảo ngược này. Hắn muốn chửi trời chửi đất chửi Chư Thánh, một đám oắt con làm việc thật không chắc chắn!
Thủ cau mày. Cho dù là ông, thân là một trong những chí cường giả lưu danh trên nửa tấm danh sách trên, đối mặt với tấm danh sách tàn phá này cũng rất không nắm chắc.
Nó làm sao tiêu hủy xong lại trở về? Không phải đã nghiền nát, vĩnh cửu tiêu hủy rồi sao? Thời Xuyên - Chân Thánh của Thời Quang Thiên - vươn người đứng dậy, nhíu chặt lông mày.
Vực ngoại, hình chiếu của tấm danh sách thứ hai xuất hiện, như lưu tinh đuổi trăng. Hai mảnh giấy rách nát đều đã trở về.
Màu ngân bạch bên trong mang theo màu đỏ nhạt, không giống với quá khứ.
Vô Kiếp Chân Thánh vốn dĩ khuôn mặt bị đốt đen kịt là do "hắc hóa vật lý", hiện tại thì là đen thật sự, nửa gương mặt còn lại cũng sầm xuống theo.
"@/!" Ông đang lẩm bẩm, nhưng không ai có thể nghe hiểu, dù sao nghĩ đến cũng không phải lời lẽ tiên khí hay ấm lòng gì. Khóe mắt đuôi lông mày ông đều mang sát khí, suýt chút nữa thì toàn diện hắc hóa.
Là người thắng lớn nhất của kỷ nguyên này, ông đã trải qua các loại khúc chiết cùng tuyệt vọng, nghênh đón ánh rạng đông, cuối cùng đại thắng, coi như thuận lợi vượt qua đầu sóng ngọn gió, cứ như vậy siêu thoát.
Nhưng ông không ngờ tới, trung tâm siêu phàm lại đùa một trò đùa tử vong với ông. Hiện tại nó một lần nữa lộ ra hung tướng dữ tợn, Danh Sách Tất Sát lại quay về?
Ông trời còn có thể cho thêm một Vương Trạch Thịnh nữa sao? Trên trời rơi xuống Lão Vương sát vách vũ trụ, hiển nhiên điều đó là không thực tế, Chư Thánh hiện tại cũng không có ai làm được.
Quy Khư đạo tràng rách nát khắp chốn. Tử Mộc Đạo che chở cho các đệ tử môn đồ trọng yếu, nhưng bị người khác phá cửa mà vào, đánh chết Lư Khôn, diệt đi tộc Song Đầu Nhân, vẫn khiến hắn tức giận.
Hắn vốn dĩ đều muốn đi trả thù, muốn chào hỏi Thời Xuyên cùng hắn đi tìm Vô Kiếp lão thất phu đòi lại công đạo, kết quả Danh Sách Tất Sát xẹt qua tầm mắt hắn.
Lập tức, hắn hít sâu Hỗn Độn khí, thân thể hơi cứng lại. Việc này cần bàn bạc kỹ hơn. Hắn đã thành thánh bốn kỷ nguyên, rất nhanh cũng sẽ đến phiên hắn.
Năm đó hắn muốn tế Vô Kiếp Chân Thánh, từ đó đạt được sự tán thành của Danh Sách Tất Sát, lần sau có thể trực tiếp tìm tới nó, có thể gạch đi tên của mình.
Ai ngờ đâu, trong lúc đó xảy ra đủ loại ngoài ý muốn. Nhưng tổng thể mà nói, kết cục không tính là tệ, tất cả Chân Thánh đều thoát khỏi danh sách.
"Bây giờ, tất cả cố gắng đều uổng phí rồi? Chẳng lẽ phải một lần nữa tế Vô Kiếp lão thất phu?" Hắn ngôn ngữ lạnh nhạt.
Đột nhiên, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu. Vừa rồi còn đang nhắc đến Vô Kiếp Chân Thánh, kết quả đối phương liền xuất hiện. Hơn nữa là sát khí ngập trời, sắc mặt đen sì, trong mắt phát ra sát khí kinh người.
"Vô Kiếp, ngươi muốn làm gì?!" Quy Khư Chân Thánh ý thức được, nguy rồi, lão gia hỏa này chuẩn bị "vò đã mẻ không sợ rơi" rồi?
"Nếu không cách nào tránh thoát, vậy thì lôi kéo ngươi cùng đi đi." Vô Kiếp Chân Thánh lạnh giọng nói. Ông biết rõ, Chân Thánh có địch ý dày đặc nhất đối với Ngũ Kiếp Sơn chính là Tử Mộc Đạo.
Nếu như nhất định phải tiêu vong, vậy thì kéo tên này cùng lên đường, đừng hòng chạy thoát.
"Ngươi bình tĩnh!" Tử Mộc Đạo cảm thấy bàn chân đều đang bốc lên hàn khí. Người hiền lành nghiêm túc như Vô Kiếp một khi nổi điên thì có chút khiếp người.
"Ta bình tĩnh cái tổ tông nhà ngươi ấy!" Vô Kiếp Chân Thánh quả thật muốn nổ tung. Ông cảm thấy vận mệnh mình quá nhiều thăng trầm, một lần lại một lần làm khó ông. Đều đến nước này còn có cái gì phải kiêng kị? Nhất là Thứ Thanh Tán Thánh đã chết, Chỉ Thánh cũng có thể đã bị đốt thành tro, chỉ còn lại Tử Mộc Đạo cùng Thời Xuyên. Thật muốn liều mạng, ông thật đúng là không sợ.
Đương nhiên, có cái lão quỷ "Quyền" cũng đang ở trung tâm siêu phàm, nhưng căn cứ phán đoán của ông, đối phương cũng không thích hợp động thủ. Dám nhảy ra thì tính sau!
"Vô Kiếp, ngươi không nên gấp gáp, nhất định phải tỉnh táo, ngươi trước khắc chế một chút. Ta có chuyện muốn nói, con đường của ngươi còn chưa tới cuối cùng, còn có biện pháp có thể nghĩ!" Quy Khư Chân Thánh quát, đồng thời âm thầm liên hệ với Thời Xuyên đang ở cùng Thế Ngoại Chi Địa.
"Ta khắc cái tổ tiên nhà ngươi!" Vô Kiếp Chân Thánh động thủ, chỗ nào còn nói cái gì quy củ, chuẩn bị huyết sát đến cùng. Mắt ông đã sớm đỏ lên. Không chỉ như vậy, ông còn muốn mang đi cả Thời Xuyên, một kẻ cũng đừng nghĩ chạy.
Ông xác thực sát khí dâng trào. Trước kia, ông vì môn đồ mà ẩn nhẫn nhiều năm, bị động đối kháng, kết quả Tứ Thánh càng phát ra máu lạnh. Bây giờ ông trước khi chết muốn mang đi một người, đối phương phản lại chột dạ, bảo ông yên tĩnh, không cần nóng nảy, "an ủi" ông còn chưa tới đường cùng, thật là có chút châm chọc.
Người thành thật bị ép đến mức muốn một hơi lật tung hai đại đạo tràng. "Oanh" một tiếng, ông liền giết tới.
Tử Mộc Đạo ngay lập tức đem tất cả đệ tử trọng yếu truyền tống đi, bị ép ở chỗ này liều mạng.
Đồng thời hắn thầm giận: "Thời Xuyên, đồ con rùa này, lại mất liên lạc."
"Hôm nay lão phu tùy hứng một lần, như thời thanh xuân tuổi trẻ sục sôi nhiệt huyết." Vô Kiếp Chân Thánh bộc phát, toàn thân đều là hoa văn Ngự Đạo, lĩnh vực Chân Thánh toàn bộ triển khai. Năm kỷ nguyên khổ tu, nội tình xác thực quá dày đặc, một khi liều mạng, quả thực dũng mãnh phi thường.
Ông quấn lấy Tử Mộc Đạo, kịch liệt triền đấu, trước tiên hướng về đạo tràng của Thời Quang Thiên đánh tới, muốn vào hôm nay tiêu hao đi hai vị Chân Thánh...