Virtus's Reader
Thâm Không Bỉ Ngạn

Chương 1489: CHƯƠNG 37: ĐỜI NÀY KHÔNG TIẾC, HƯỚNG VỀ BỈ NGẠN

"Tu hành thật sự có chút chậm."

Vương Huyên ngồi bên bàn cạnh cửa sổ, không hề động đũa vào những món mỹ thực đặc sắc nổi tiếng trên hành tinh này.

Ngược lại, hắn uống vài ngụm nhỏ một loại đồ uống ép từ vỏ cây, mới đầu hơi đắng, sau đó một làn hương thanh nhàn nhạt lưu chuyển trong miệng, lại mang theo chút vị ngọt.

Ném Tái Đạo Chỉ vào hậu phương Mệnh Thổ gần trăm năm, hắn tu hành trong hiện thế mục nát, khắc sâu cảm nhận được sự gian nan của siêu phàm giả trong hoàn cảnh này.

Thần thoại tại cựu trung tâm đã triệt để kết thúc. Bao gồm cả những Liệt Tiên đang đau khổ chống đỡ, những Thần Ma cường đại từng ngưng lại ngày xưa, hầu như đều đã chết hết.

Hoàn cảnh nhà hàng rất tốt, nằm ở tầng thứ 152 của tòa kiến trúc này, có thể quan sát cảnh đêm mỹ lệ của cả thành phố. Đèn neon lấp lánh, đài phun nước trên quảng trường biến ảo, hơi nước cùng ánh đèn đan dệt nên đủ loại cảnh đẹp.

Ngồi lâu trên thiên thạch lạnh lẽo không người trong vũ trụ, Vương Huyên cảm thấy mình đã thoát ly khói lửa nhân gian quá xa, nên muốn nhập thế đi lại một lần.

Nơi xa, một dòng sông lớn sóng gợn lăn tăn chảy xuyên qua thành phố. Dưới màn đêm, giữa ánh lửa đèn phiêu diêu, vài chiếc thuyền lớn, du thuyền trôi nổi, còn có rất nhiều trẻ em đang thả đèn cầu nguyện bên bờ sông.

Thành phố náo nhiệt về đêm quả thật làm cho Vương Huyên hơi xuất thần, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi. Hiện thế như vậy cùng hắn dường như có một lớp lụa mỏng, một tầng sương mờ ngăn cách, chung quy vẫn có chút cảm giác xa lạ.

Thử nghĩ, một khi hắn dậm mạnh một chân, tinh không liền sẽ dập tắt; búng nhẹ một ngón tay, các tinh thần lân cận đều sẽ vỡ nát. Đây đã không còn là thế giới thích hợp cho một Dị Nhân như hắn sinh sống.

Hắn đang suy nghĩ về con đường của mình, cảm thấy tu hành theo khuôn khổ xác thực rất chậm.

"Dựa theo tốc độ này, ta tối thiểu còn cần hơn ngàn năm, thậm chí 1500 năm mới có thể tiến vào Dị Nhân thất trọng thiên."

Cấp độ Dị Nhân là lĩnh vực rất cao trên con đường siêu phàm, càng về sau tu hành càng gian nan, nhất là trong hoàn cảnh khắc nghiệt này.

Đây không chỉ là do thừa số siêu phàm toàn diện khô kiệt, mà còn do quy tắc tán loạn, trật tự sụp đổ, cảm ứng đối với Đạo ngày càng mơ hồ.

Đương nhiên, Vương Huyên vẫn có thể tu hành. Thân là một tên Kỳ Nhân hành tẩu tại thời đại thần thoại toàn diện kết thúc, hắn chỉ cảm thấy có chút tốn sức, đạo hạnh tăng lên quá chậm.

"Đã quen lập thân trong quang minh tịnh thổ, bây giờ lại đặt chân tại tận thế siêu phàm mục nát, độc hành trên mảnh đất thần thoại hoang vu, quả thật có chút không thích ứng."

Tựa như các loại mỹ thực dị vực trên bàn ăn, mặc dù được chủ quán tán dương là nguyên liệu cực phẩm, đảm bảo tươi mới, được vận chuyển bằng phi thuyền chuyên dụng từ các nơi về, nhưng Vương Huyên chỉ ăn hai miếng.

Nhìn quen các loại tiên yến, thậm chí ở Yêu Đình nhiều lần được chiêu đãi thánh yến, hắn xác thực đối với trân hào mỹ vị thế gian đều không còn cảm giác.

Rất nhanh, Vương Huyên nghĩ lại, lắc đầu, cảm thấy đạo hạnh của mình tăng lên quá nhanh, ngắn hạn quá mãnh liệt, đường dưới chân đi cũng có chút "phù", cần phải lắng đọng lại.

Hắn nghĩ tới cha mẹ mình, đó mới thực sự là những người biết nhẫn nại. Tại vũ trụ mẹ mục nát, họ bình tĩnh lại, chìm nổi trong khói lửa hiện thế vài kỷ nguyên, từ đầu đến cuối không hề xa cách.

Ngay cả đối thủ của bọn họ cũng cam nguyện ẩn núp trong sự mục nát, nhìn không có chút nào khác người, coi vũ trụ xa xôi bình thản và cô quạnh là nơi tốt nhất để ma luyện.

"Khi ta còn nhỏ, nhìn thấy ông lão bán hoành thánh, hóa ra đều từng là một vị Kỳ Nhân, luyện tâm trong hồng trần cuồn cuộn, tình nguyện thể ngộ trong sự bình thường. Đây là sự bền lòng, dốc lòng đến mức nào, vì chỉ dẫn phương hướng cho các siêu phàm giả về sau." Vương Huyên tự nói.

"Đáng tiếc, ông ấy cũng không thể đi tiếp, bị cha ta mượn ngày mưa dông che giấu, thôi phát ra một tràng thiên lôi đánh chết." Vương Huyên lắc đầu.

Nếu có siêu phàm giả ở đây nghe được cú "quay xe" này, đoán chừng sẽ thầm oán thán không thôi.

Sau đó, hắn ăn hết tất cả các món đặc sản dị vực, quyết định dung nhập thật tốt vào hiện thế, để lĩnh vực tu hành "phồn hoa tan hết", lắng đọng xuống.

"Thế gian này không có gì là không thể thay đổi."

Vương Huyên đi trong cảnh đêm thành phố. Năm đó, nơi này vẫn là một hành tinh thần thoại, bảo lưu các loại phong mạo nguyên thủy.

Thần thoại đại di dời 247 năm, Vĩnh Tịch Hắc Tán hướng ra phía ngoài khuếch trương lại qua 184 năm. Hơn bốn trăm năm qua, nơi này thay đổi nghiêng trời lệch đất, mậu dịch giữa các hành tinh phát triển, phi thuyền vãng lai tấp nập.

Nghe nói năm đó nơi này có một vị cao thủ Thiên cấp bỏ lỡ cuộc thay đổi đầu nguồn thần thoại, lưu lại hậu thế. Thừa dịp còn có thủ đoạn siêu phàm, người đó tích cực đưa vào văn minh khoa học kỹ thuật, khai phát cố thổ mới có bộ dáng bây giờ.

Đoạn thời gian trước, vị lão gia tử đức cao vọng trọng kia đã qua đời.

"Cựu trung tâm, vết tích Liệt Tiên toàn diện kết thúc." Vương Huyên lòng đầy cảm xúc. Ngày xưa chính hắn từng tự mình tiễn đưa một thế hệ, lần này tiện thể còn đi xem một chút. Kết quả hắn phát hiện, đám hậu nhân của vị lão gia tử rất có tài kia đang vì tranh giành di sản mà đánh nhau túi bụi.

"Siêu phàm kết thúc, hết thảy quy tục." Vương Huyên đi xa. Từ nay về sau, hắn liền tu hành trong hiện thế, để tâm mình trầm tĩnh lại, trải qua cuộc sống của người bình thường.

"Lão Vương, mặc dù mặt cậu non, nhưng từ khi cậu tới nơi này hẳn là đã qua vài chục năm rồi nhỉ? Nói thế nào cũng phải tiếp cận 40 tuổi rồi. Tôi giới thiệu cho cậu đối tượng kia thì làm sao, điểm nào không xứng với cậu? Người ta có xe có nhà, còn có một đứa con đáng yêu. Cậu mặc dù trẻ tuổi, nhưng kỳ thật chính là một lão quang côn, đừng có làm cao. Nếu không phải con gái người ta nhìn cậu xác thực thân thể không tệ, bộ dáng đoan chính, không có thói hư tật xấu, khí chất cũng tàm tạm, thì làm sao lại tìm dạng đàn ông lớn tuổi như cậu?"

Nói đến cuối cùng, người phụ nữ này cũng tự bật cười, thường ngày bà vẫn hay trêu ghẹo và làm mối cho hắn.

Đây là người hàng xóm rất quen thuộc của Vương Huyên, tên là Tả Tình. Bà ta tuôn một tràng giáo dục, quở trách hắn nên thành gia lập thất. Mặc dù lời nói hơi có chút mạo phạm, nhưng tựa hồ cũng xuất phát từ một phần hảo tâm khi thấy hắn hình đơn bóng chiếc suốt nhiều năm.

"Hối hận chưa? Lúc trước khi cậu mới tới, tôi còn chủ động mời cậu ăn cơm, cũng mời cậu xem phim, kết quả cậu từ chối. Cậu nhìn xem, con gái tôi hiện tại cũng sắp lên đại học, mà cậu vẫn một thân một mình suốt bao nhiêu năm như vậy. Haizz, cái tuổi thanh xuân đáng chết này."

Vương Huyên nhìn dấu vết thời gian lưu lại trên khuôn mặt từng xinh đẹp của bà, khẽ thở dài, sau đó thấy bà vẫn lạc quan như vậy, hắn lại cười.

"Còn cười? Cậu thật sự trưởng thành rồi."

Vương Huyên cười lắc đầu. Hắn biết cuộc sống của mình tại nơi này nên kết thúc. Tuế nguyệt không để lại vết tích trên người hắn, ở lại một chỗ 20 năm chính là cực hạn.

Hắn mở miệng nói: "Tả Tình, đây là một bản hợp đồng tặng cho, đã được công chứng, về mặt pháp luật không có bất cứ vấn đề gì. Căn nhà này của tôi tặng cho bà."

"A, cái gì? Tôi là người đã có gia đình, cậu muốn làm gì?" Tả Tình vốn tưởng hắn đang nói đùa, hùa theo cười đùa, kết quả phát hiện hắn rất nghiêm túc, vội vàng đuổi theo hỏi: "Cậu sao thế? Mắc bệnh nan y à?"

"Không, tôi phải đi rồi. Kết thúc cuộc sống thành thị bình lặng, đi đến nơi tôi nên đến. Chúc bà tương lai mọi chuyện đều tốt đẹp." Vương Huyên nhét một ít văn bản tài liệu vào tay bà, quay người bước vào trong sương mù.

Hắn đứng trên thuyền nhỏ, tiến vào tinh không vô ngần, xuyên qua hắc ám, vượt qua băng lãnh, lần nữa một mình tu hành tại biên hoang vũ trụ.

15 năm sau, hắn đi tới Hải Xuyên tinh, nhìn thấy Tô Thông cùng Lăng Tuyên. Quả nhiên như hắn dự đoán, các loại tiên quả kéo dài tính mạng có dược hiệu giảm mạnh so với trong truyền thuyết.

Lần trước hắn cũng đã cảm nhận được, lần này cũng không ngoại lệ. Vẻn vẹn 35 năm mà thôi, hai người lần nữa đi vào tuổi già, không kiên trì được bao lâu nữa.

Người đã trải qua sinh tử, tâm cảnh quả nhiên khác biệt. Tuổi già của bọn họ rất bình thản, yên tĩnh, cùng nhau dìu bước tản bộ, luôn luôn mang theo nụ cười.

Mãi đến khi Vương Huyên xuất hiện, tâm tình của bọn họ mới dao động lớn, vô cùng kích động.

"Tần Thành!" (Tên giả của Vương Huyên khi đi học)

"Lão bằng hữu, cậu rốt cuộc đã đến!"

"Đã trải qua tử vong, đã thấy qua hắc ám, lần này các cậu có muốn tiếp tục con đường tiên đạo không?" Vương Huyên hỏi.

"Không cần đâu, chúng tớ cảm thấy nhân sinh đã viên mãn." Hai người đồng thời lắc đầu, đều nở nụ cười phát ra từ đáy lòng.

Câu trả lời này quả thực vượt quá dự đoán của Vương Huyên. Hắn cứ ngỡ hai người trải qua sinh lão bệnh tử, cuối cùng nằm trong hắc ám băng lãnh, khoảnh khắc sau cùng nhất định sẽ nhớ về quá khứ Tiên Đạo sáng chói, sẽ vô cùng lưu luyến, nhưng hiện thực lại không phải như vậy.

"Trường sinh cũng không phải là lựa chọn tất nhiên của mỗi người. Sống cuộc sống của người bình thường lâu như vậy, chúng tớ cảm thấy yên tĩnh và thong dong chưa từng có, trút bỏ hết thảy gánh nặng Tiên Đạo trong lòng. Mặc dù không thể phi thiên độn địa, cũng không thể đặt chân lên kim khuyết nguy nga trong mây mù thiên khung, cách xa đạo tràng thần thoại thiên ngoại, không nhìn thấy thụy thú, thần thụ, tiên trân, nhưng cũng rời xa chinh phạt cùng máu và lửa. Khi triệt để dung nhập hồng trần, con cháu đầy đàn, ấm áp mỹ mãn, thay đổi góc nhìn để cảm nhận, thế giới bình lặng không có huyết chiến này xác thực thiếu đi vài phần kịch liệt phấn khích, nhưng cũng có cái đẹp của sự quy chân."

"Nếu như thế gian có Đạo, đây chính là Đạo của chúng tớ. Đã trải qua thời đại Tiên Đạo huy hoàng, đã đi qua nhân sinh vốn có của người bình thường, cứ như vậy bình thản kết thúc đi. Tâm cảnh chúng tớ thỏa mãn, đời này từng có buồn vui, từng có thăng trầm, nhưng bây giờ nhìn lại, những tiếc nuối kia cũng không phải là tiếc nuối. Chúng tớ đời này không tiếc, Đạo của chúng tớ đã đến điểm cuối cùng."

Đôi vợ chồng tóc trắng xoá nói ra lựa chọn của bọn họ, nói ra tâm cảnh của bọn họ, nói ra Đạo của bọn họ.

Tô Thông và Lăng Tuyên cuối cùng có một thỉnh cầu: cùng Vương Huyên chụp ảnh chung. Tuế nguyệt dừng lại tại tấm hình này.

"Tạm biệt, lão bằng hữu của tôi." Vương Huyên đứng dậy, đây là lần cuối cùng hắn nhìn thấy hai người.

"Gặp lại, người bạn tốt nhất của chúng tớ." Hai người nhìn về phương xa, chậm rãi vẫy tay, nhẹ giọng nói nhỏ: "Tuế nguyệt vô hạn, nhân sinh hữu hạn. Những gì đã từng mất đi và đạt được đều rất nhiều. Tâm linh vô hạn, hình bóng không cùng thời kỳ của chúng ta vẫn như cũ sống giữa tuế nguyệt vô hạn, có những bức tranh tươi đẹp tại năm đó, tại hiện tại, và ở phía trước điểm cuối cùng. Lão bằng hữu, cậu bảo trọng, hãy đi con đường của cậu, tìm Đạo của cậu, nguyện cậu đứng trên đỉnh cao thần thoại."

"Trường sinh không phải là lựa chọn mà ai cũng muốn. Bình thường hay vô thượng, mỗi người đều có con đường khác nhau, đều có Đạo của riêng mình." Vương Huyên đạp tinh hải, một mình độc hành trong vũ trụ lạnh lẽo, nhìn ra xa cuối thâm không.

Mặc dù hắn rất muốn giữ lại những ấm áp tươi đẹp kia, giữ lại những cố nhân kia, giữ lại những mỹ cảnh đã qua, không để cho tuế nguyệt mang đi, nhưng điều này không thể chuyển dời theo ý chí của hắn. Dòng lũ lịch sử cuồn cuộn phun trào, cái gì nên tan rồi vẫn phải tan.

Kết quả là, sau khi trải qua sự xung kích của hết kỷ nguyên này đến kỷ nguyên khác, còn có thể lưu lại cái gì? Có lẽ, dưới sự đan xen của thời gian vô tận, trong lòng hắn chỉ còn lại một tấm hình cũ kỹ, khắc ghi tất cả quá khứ. Giờ khắc này, Vương Huyên cảm nhận được một chút nỗi lòng của Điện Thoại Kỳ Vật.

28 năm sau, chỉ có siêu phàm giả mới có thể cảm nhận được một chiếc ô lớn đen kịt đang khuếch trương đến, dần dần lan tràn, bao trùm thế giới trung ương siêu phàm từng phồn vinh và huy hoàng không gì sánh được ngày xưa.

Kể từ cuộc đại di dời thần thoại, vô số siêu phàm giả liều mạng tranh đường rời đi nơi này, cho đến khi ô lớn màu đen đóng băng cựu trung tâm, tính theo đồng hồ sinh học nguyên thần của tu sĩ, tổng cộng đã trôi qua 494 năm.

Tuế nguyệt vội vã, 500 năm sau, Vương Huyên cảm giác đạo hạnh đã tăng lên tới trung kỳ Dị Nhân lục trọng thiên. Tại niên đại Vĩnh Tịch này, ngay cả hắn cũng cảm nhận được áp lực nặng nề. Quanh năm tu hành, hắn lại có chút cảm giác mệt mỏi.

Người bình thường không phát hiện ra, nhưng đây là đêm tối mùa đông giá rét khiến sinh vật thần thoại hít thở không thông.

Nơi này mặc dù không có tuyết đen rơi xuống, nhưng cũng giống như đang diệt pháp, có sương lớn màu đen lưu động, bao phủ siêu phàm.

Sinh linh thần thoại, dù có số ít người dự trữ kỳ dược, bản thân có đại tạo hóa, sống đến năm này nhưng cũng đã đi đến điểm cuối. Bọn họ ngủ đông cũng đồng nghĩa với tử vong, bởi vì nơi này không có đầu nguồn siêu phàm tẩm bổ.

Có lẽ chỉ có những Kỳ Nhân hiếm thấy mới còn có thể sống sót, nhưng cũng phải rơi vào trạng thái ngủ say. Đây sẽ là một đoạn tuế nguyệt vô cùng gian nan.

Trong mấy trăm năm qua, Vương Huyên tu hành trong vũ trụ, sinh sống trên các hành tinh nơi nhân loại dừng chân, đã trải qua rất nhiều chuyện. Đương nhiên tại mỗi nơi hắn đều tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc không ở quá 20 năm.

"Có lẽ, ta nên đi đến phụ cận Bờ Bên Kia nhìn một chút."

Trên con đường thần thoại đơn độc, hắn cảm thấy quá yên tĩnh. Loại hoàn cảnh cả thế gian mênh mông không một người có thể giao lưu này khiến hắn cảm thấy rất tệ. Hơn nữa, dưới ô lớn Vĩnh Tịch, hắn xác thực cảm thấy có chút mệt mỏi.

Thỉnh thoảng, chiếc ô lớn đen kịt lại phun trào xuống một chút kỳ cảnh màu đen đặc thù, đặc biệt nhắm vào những sinh linh siêu phàm còn đang hồi phục, khiến hắn cũng có vài phần bối rối.

Vương Huyên bắt đầu nảy sinh ý định rút lui. Tuế nguyệt Vĩnh Tịch, các loại kỳ cảnh siêu phàm diệt vong, còn có sự áp chế không hiểu kia, nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của hắn!

"Ta nên cân nhắc rời khỏi nơi này." Hắn tự nói...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!