Virtus's Reader
Thâm Không Bỉ Ngạn

Chương 1503: CHƯƠNG 46: TÁI NHẬP BỜ BÊN KIA

"Phiến đá."

Nữ tử chỉ thốt ra vỏn vẹn hai chữ, lời ít mà ý nhiều.

Sắc mặt Vương Huyên trở nên trịnh trọng. Phiến đá hư hại nghiêm trọng này lại quan trọng đến thế sao? Có thể trực tiếp dẫn đến Quy Chân Chi Địa trong truyền thuyết?

Hắn cầm phiến đá lên, bắt đầu nghiên cứu lại từ đầu. Toàn bộ lĩnh vực Lục Phá được nâng lên đến cực hạn, hắn cẩn thận cảm ứng những điểm dị thường sâu bên trong nó, đồng thời truy hỏi phương pháp cụ thể để tiếp cận Chân Thực Chi Địa.

"Ngươi đang làm đấy thôi." Nữ tử tiếc chữ như vàng, chẳng buồn nói chuyện với hắn. Có lẽ là do giao thủ nhiều lần, lần nào cũng bị nện cho tơi bời nên sinh ra tâm lý phản kháng.

Cũng có lẽ vì mỗi lần nàng tỉnh lại đều là do bị Vương Huyên dùng Chân ngôn Lục Phá kích thích, chỉ có thể duy trì sự thanh tỉnh trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nên không muốn lãng phí thời gian phân tâm, ánh mắt càng thêm lưu luyến nhìn ngắm hiện thế tươi đẹp này.

"Không được, chẳng cảm ứng được gì cả." Vương Huyên thăm dò nhiều lần, muốn kích hoạt những hoa văn có thể đang ẩn giấu trên phiến đá, nhưng chẳng có con đường nào xuất hiện.

Phiến đá vẫn tĩnh lặng như tờ, ngay cả cái gọi là tọa độ hay bất kỳ gợi ý nào cũng không hiển hiện.

"Có lẽ nó không tồn tại." Nữ tử nói.

Trước đó nàng từng nói không thể quay về, dường như không chỉ ám chỉ việc không thể trở lại thời đại kia, mà thậm chí ngay cả Quy Chân Chi Địa cũng có thể không còn tồn tại nữa?

"Cô có thể nói nhiều hơn hai câu được không, cụ thể một chút xem nào." Vương Huyên rất không hài lòng.

Thực ra, nữ tử cũng rất bất mãn với hắn. Nàng lại nhíu mày. Sau khi thua trong tay hắn, nội tâm nàng vẫn chưa phục, việc bị người khác áp chế dường như là điều không thể chấp nhận đối với nàng.

Vương Huyên nói: "Còn muốn động thủ với tôi sao? Cô và tôi cùng ở tầng 6 trọng thiên thì chắc chắn không đánh lại tôi rồi. Nếu cô ở lĩnh vực Tuyệt Đỉnh Dị Nhân thì may ra còn có thể đánh một trận kịch liệt."

Ở hiện thế, hắn nói như vậy là rất bình thường. Đối mặt với bất kỳ Dị Nhân nào, hắn đều có sự tự tin vào sức mạnh cường đại của mình.

Thế nhưng, nữ tử lại bị kích thích chưa từng có, phản ứng kịch liệt hơn hẳn trước kia. Loại khí tràng cường đại cùng thần vận kia đã tiết lộ sự thật rằng thân phận trước kia của nàng tuyệt đối khó lường.

Nàng muốn ra tay lần nữa, từng bước ép tới.

Vương Huyên bình tĩnh mở miệng: "Trước kia cô dường như là nhân vật nói một không hai, xưng tôn ở một địa giới nào đó? Nhưng ở chỗ tôi thì vô dụng thôi, tôi không nuốt cái chiêu này."

Không nói một lời, nữ tử lại lao vào giao chiến với hắn. Cậy vào Chân ngôn của Vương Huyên để duy trì sự thanh tỉnh, nàng thi triển toàn là cấm pháp, đều là sát chiêu trong lĩnh vực Lục Phá, mỗi cử động đều là đạo tắc đan xen, cường thế vô địch.

Thông thường mà nói, kẻ Lục Phá ở ba đại cảnh giới quả thực mạnh đến mức không có bạn bè, không có đối thủ. Trong những cuộc đối kháng cùng cấp, họ hoàn toàn siêu thoát ở một đẳng cấp khác.

Thế nhưng, mặc cho nàng giết đến mức bản thân mơ hồ, tinh thần lĩnh vực ảm đạm, cũng chẳng làm gì được nam tử thanh niên thần bí kia. Tiếp đó, nàng liền hứng chịu trọng kích.

Vương Huyên không hề nương tay, lại đập cho nữ tử một trận tơi bời. Dù nàng trông có vẻ phong hoa tuyệt đại, mang khí tràng của một kẻ được Chư Thánh cùng tôn kính, Thần Linh chi chủ, nhưng khi cần gọt giũa thì hắn vẫn gọt không trượt phát nào.

Qua trận chiến này, nữ tử trong phiến đá im bặt, cũng không còn chủ động ra tay với hắn nữa. Dù cho Vương Huyên dùng Chân ngôn kích thích, nàng cũng không thèm lên tiếng.

Vương Huyên mở miệng: "Đã cô thích chiến đấu, vậy tôi sẽ đại chiến với cô ba ngày ba đêm. Các loại cấm pháp cứ việc thi triển ra hết đi, sau đó cô nói cho tôi biết còn cách nào để tìm kiếm Quy Chân Chi Địa."

Ai mà muốn đánh tiếp chứ? Nữ tử trong phiến đá quả quyết lên tiếng: "Tiếp tục đi tìm những phiến đá khác, có thể lên đường rồi."

Sau đó, nàng liền chui tọt vào trong phiến đá, một lần nữa chia ra làm ba, đồng thời không chủ động khôi phục nữa, có vẻ hơi không chịu nổi nam tử ở bên ngoài kia.

Thời đại của nàng đã đi xa, trước mắt rất khó gặp lại người quen. Bằng không, nếu có người quen biết nàng ở đây, nhất định sẽ trợn mắt há hốc mồm: Lại có người có thể khiến nàng chủ động lùi bước tránh né sao?

Trong mấy ngày sau đó, Vương Huyên đều lặp đi lặp lại việc nghiên cứu phiến đá, cụ thể đến từng đạo hoa văn bên trên, xem liệu có ẩn giấu huyền cơ nào liên kết với Chân Thực Chi Địa hay không.

Trong lúc đó, hắn còn chủ động xâm nhập vào trong phiến đá, tại mảnh hư vô trống trải kia, cùng nữ tử đã quy nhất tiến hành thêm hai trận "thi đấu hữu nghị".

Đáng tiếc, đối phương thật sự không cảm kích. Nữ tử không muốn để ý đến hắn, bởi vì nàng xác định thực sự đánh không lại gã nam tử biến thái vô song trong lĩnh vực Lục Phá này.

Năm ngày sau, Vương Huyên hấp thu đạo vận bên trong phiến đá này, phát hiện việc đó không ảnh hưởng lớn đến nữ tử. Nàng có ấn ký bóng dáng của riêng mình, thứ nàng cần chỉ là thừa số siêu phàm.

Hắn thử nghiệm để phiến đá khô kiệt, sau đó thừa số thần thoại giữa thiên địa tự động phun trào tới, rót vào trong phiến đá.

"Đạo hạnh tăng trưởng cấp tốc, tương đương với khổ tu hơn 180 năm." Vương Huyên vươn người đứng dậy. Sau khi hấp thu đạo vận đặc thù và quý giá trong phiến đá, toàn thân hắn đều đang tỏa sáng, đan dệt ra mạng lưới trật tự tầng tầng lớp lớp. Từ nhục thân đến Nguyên Thần đều lưu chuyển khí tức huyền bí của lĩnh vực Lục Phá.

Lại có thêm hai khối phiến đá, hoặc là tìm được mấy khối Đạo Tắc Bí Thạch hi trân, như vậy hắn tất nhiên sẽ phá quan nhanh chóng và mãnh liệt, nâng cao thêm một bước.

Mười hai ngày sau khi trở về từ Bờ Bên Kia, Vương Huyên sang đạo tràng hàng xóm làm khách, thăm hỏi những người quen cùng thám hiểm, đã là đồng đội lại còn là hàng xóm tốt.

Trác Nguyệt biết rõ chân tướng, luôn cảm giác như đại ma đầu đang mỉm cười giáng lâm.

An Thịnh, Cố Thanh, Thái Mân và những người khác không biết nội tình nên vô cùng nhiệt tình, cảm nhận sâu sắc sự cường đại tuyệt thế của Vương Khinh Chu, quả thực có thể quét ngang lĩnh vực Dị Nhân, nên coi hắn như thượng khách mà chiêu đãi.

Bọn họ rất rõ ràng, lần này nếu không phải Vương Khinh Chu hung hãn như vậy, bọn họ có khả năng đều sẽ bị phiến đá khắc chết. Đương nhiên, nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải hắn rảnh rỗi đi nhổ phiến đá lên thì cũng sẽ chẳng xảy ra vấn đề này.

Bọn họ cười tươi rạng rỡ là vì còn trông cậy vào việc tổ đội cùng Vương Khinh Chu, lại tiến vào Bờ Bên Kia. Có một đồng đội có thể tiện tay trấn áp Tuyệt Đỉnh Dị Nhân như vậy, chuyến đi tuyệt đối bảo đảm bình an, chẳng khác nào có một vị thủ hộ thần đi theo.

Về phần Lăng Hàn, nàng bị động nhiệt tình suốt cả quá trình, bất đắc dĩ phải cười tươi, một lần nữa từ nữ thần cao lạnh trong mắt người quen biến thành tiểu mê muội ánh nắng chan hòa.

Vương Huyên chủ động đến nhà, tự nhiên là vì muốn tiến vào Bờ Bên Kia lần thứ hai. Đám người này làm kế hoạch công lược các thứ khá tốt, nghiên cứu mảnh đất bức xạ nghiêm trọng kia tương đối thấu triệt, hắn cần đám người này dẫn đường.

"Tốt quá, chúng tôi gần đây đã điều chỉnh xong, Ngũ Sắc Bí Giáp cũng đều sửa chữa hoàn tất, tùy thời đều có thể khởi hành lần nữa."

Quả nhiên, có được một tôn Đại Thần như thế này, đám người An Thịnh, Cố Thanh vô cùng tích cực. Cho dù Vương Khinh Chu không đến, bọn họ cũng đã sắp nhịn không được mà định sang bái phỏng.

Rất nhanh, bọn họ trò chuyện với nhau thật vui vẻ.

Lăng Hàn càng là tự mình pha trà, chiêu đãi người có quan hệ "tâm đầu ý hợp" với Dập Huy sư huynh và Minh Tuyền sư tỷ... Ma đầu này, hắn nói năng hành động đúng mực, chưa nói đã cười.

Vương Huyên hiểu rõ tâm tình và trạng thái của nàng vài phần, đương nhiên sẽ không đi vạch trần.

Hắn thản nhiên đối mặt, ngồi xem nàng rõ ràng trong lòng không thích nhưng lời nói hành động lại không nhất quán, buộc phải tươi cười rạng rỡ, chủ động lộ ra nét mặt xinh đẹp.

Lăng Hàn bày tỏ sự thán phục đối với việc Vương Khinh Chu có thể hàng phục phiến đá, điều này cũng có vài phần thật lòng, bởi vì chiến tích loại này quá mức dọa người.

Trước mắt, tại Tịch Diệt đạo tràng của bọn họ, đều phải được Chân Thánh đích thân hạ trường mới xong, tổ sư Lục Phá đích thân chú ý đến sự kiện phiến đá.

"Không sao, phiến đá không còn là hung vật nữa, những bóng dáng kia đã bị tôi triệt để áp chế, các vị cũng có thể yên tâm." Vương Huyên nói cho bọn họ biết bóng dáng sẽ không ra ngoài giết người.

Cố Thanh thở dài: "Khinh Chu huynh, một thân đạo hạnh đạt thành tựu tại lĩnh vực Dị Nhân thế này, nếu truyền ra ngoài, tuyệt đối vang dội cổ kim, hiếm người có thể sánh vai."

Trác Nguyệt rất tò mò hắn rốt cuộc đã đến cấp độ nào, hỏi: "Vương huynh, anh có phải sắp bước vào lĩnh vực Chân Thánh rồi không?"

"Còn kém một chút." Vương Huyên lắc đầu, đương nhiên sẽ không nói cho bọn họ biết bây giờ hắn chỉ là Dị Nhân 6 trọng thiên.

"Lấy nội tình của Khinh Chu huynh mà luận, tương lai tất nhiên có thể tung hoành mấy cái Siêu Phàm Đầu Nguồn, sừng sững tại đỉnh Kim Tự Tháp." An Thịnh lấy lòng.

Vương Huyên khiêm tốn, sau đó nhìn về phía Lăng Hàn, nói: "Tôi đối với Dập Huy huynh và Minh Tuyền rất là tưởng nhớ. Sau cuộc chia ly thảm liệt ngày xưa, mãi vẫn vô duyên gặp lại, bao giờ bọn họ tới?"

Lăng Hàn suýt chút nữa xù lông, cảm giác từng trận kinh hãi. Tên ma đầu này muốn ngả bài sao? Giờ khắc này, nội tâm nàng cực sợ.

Mặc dù nàng cũng đang mong chờ Dập Huy và Minh Tuyền tới, nhưng hiện tại đã biết, nếu không có sinh linh Chí Cao ra sân thì căn bản không ngăn được Vương Khinh Chu.

"Khi tôi rời đi, Đại sư huynh và Minh Tuyền sư tỷ đều đã xuất quan, đại khái sắp đến đây rồi. Bọn họ nếu biết Khinh Chu ca ở chỗ này, chắc hẳn cũng đang mong chờ ngày trùng phùng." Lăng Hàn dối lòng nói, nội tâm th thấp thỏm, gượng cười, nhưng còn phải biểu hiện ra vẻ không hề giả trân, vô cùng vui sướng và cao hứng.

Vương Huyên mỉm cười gật đầu, ngồi xem nàng trong ngoài bất nhất, diễn kịch ở đó, lập tức tâm tình rất tốt.

Hắn cảm thấy vô cùng thú vị, tuyệt đối "không nỡ" đi vạch trần nàng, cứ để nàng nghiêm túc đầu nhập vào vai diễn đi.

"Dập Huy, Minh Tuyền thế mà chẳng mấy chốc sẽ đến, tôi rất mong chờ được gặp lại bọn họ a." Vương Huyên vừa cười vừa nói.

Mấy ngày sau, cả đoàn người lên đường.

Trác Nguyệt, An Thịnh, Cố Thanh và những người khác tự nhiên đều đã sớm chuẩn bị xong, lần này ôm lòng tin nhất định phải thắng lợi trở về.

Lăng Hàn mặc dù nội tâm kiêng kị, nhưng thân thể rất thành thật, vẫn không nhịn được đi theo lên đường. Có Vương Khinh Chu ở đây, chuyến thám hiểm quả thực không nguy hiểm như vậy.

Đương nhiên, nếu quả thật gặp nguy hiểm, nàng cho rằng nguồn gốc chắc chắn là từ Vương Khinh Chu. Hắn thuộc về nhân tố hỗn loạn lớn nhất và không xác định nhất, không biết lúc nào sẽ nổ "đại lôi".

Bảo thuyền đến từ Tịch Diệt đạo tràng Lục Phá hóa thành một đạo lưu quang, thuận lợi thông quan, xuyên qua Tịnh Hóa pháp trận, hướng về Bờ Bên Kia cực tốc lao đi.

Mấy ngày gần đây, Vương Huyên vẫn luôn nghiên cứu sâu về phiến đá, thử nghiệm luyện hóa nữ tử kia. Có thêm một kẻ Lục Phá có thể làm công miễn phí thì tốt biết bao, đáng tiếc lại gặp phải sự phản kháng kịch liệt.

Trạng thái của bóng dáng có vấn đề. Lúc u mê, luyện hóa thế nào cũng vô dụng; dùng Chân ngôn để nàng thanh tỉnh thì sau khi biết hắn muốn luyện hóa mình, nữ tử liền nổi điên, liều mạng không lùi, thà rằng ý thức toàn diện tiêu tán.

Vương Huyên suy nghĩ, thân phận nữ tử này hẳn là quá cao, thuộc về loại tồn tại không thể chịu làm kẻ dưới, nàng tuyệt đối sẽ không dung thứ việc bản thân bị luyện hóa.

Cuối cùng, hắn không tiếp tục nữa, chuyển sang suy nghĩ hợp tác với nàng, cho nàng đầy đủ sự tôn trọng, nhưng là biến tướng kéo nàng xuống nước, khi cần thiết sẽ mời nàng hành động.

Lần này, bọn họ đi theo bí lộ số 8, không giống đường thuyền lần trước, mục tiêu là Rãnh Biển số 5.

Vương Huyên rất hài lòng. Việc đi đường, chọn mục tiêu các thứ đều không cần hắn bận tâm. Lần này hắn hạ quyết tâm phải đào được Đạo Tắc Bí Thạch hiếm có, không thể lại phụ lòng thời gian tươi đẹp, ngồi trên kho báu vô hạn mà không hưởng. Lần này phải tiến vào Dị Nhân 7 trọng thiên.

Một đường thông suốt không trở ngại, bọn họ chịu đựng bức xạ mạnh cùng trật tự hỗn loạn ăn mòn, thâm nhập Bờ Bên Kia, tiến vào một vùng Thần Thoại Hải kinh khủng.

Đó là đại dương mênh mông đen kịt một màu, do ô quang màu đen cùng sương lớn tạo thành. Thành phần vô cùng phức tạp, có sóng bức xạ, cũng có thừa số siêu phàm, còn có các loại độc hỏa hỗn loạn, vô cùng mênh mông, không nhìn thấy điểm cuối.

Vừa tiếp cận mảnh đại dương thần thoại rộng lớn vô biên này, Vương Huyên liền phát hiện ra sự dị thường. Nơi này tuyệt đối có đồ vật khó lường. Tinh Thần Thiên Nhãn của hắn phát hiện dưới đáy biển có vực sâu hùng vĩ đến khiếp người, bên trong thỉnh thoảng có lưu quang sáng chói xẹt qua, có đạo vận thịnh vượng đang cuộn trào khuấy động.

"Đó là cái gì?" Thậm chí, Vương Huyên cảm giác cuối vực sâu nghi ngờ có sinh linh!

An Thịnh giải thích: "Đây là Tử Vong Hải, chúng ta chỉ đi ngang qua nơi này thôi, tuyệt đối đừng nghĩ đến việc xâm nhập. Dưới vùng biển này rất dị thường. Nghe nói, một trong những người mạnh nhất trong lịch sử Bờ Bên Kia đã đem nhục thân lấp tại hải nhãn ở cuối nơi này."

Bài tập của hắn quả nhiên làm rất đúng chỗ, ngay cả tử địa đi ngang qua trên đường cũng nắm rất rõ.

"Nói cụ thể xem nào?" Vương Huyên nhanh chóng hỏi.

"Truyền ngôn rằng, vị cường giả kia năm đó đã từng đuổi bắt Sơ đại Thú Hoàng, biến mất ròng rã một kỷ nguyên, sau khi trở về thì rất trầm mặc. Trong những tháng năm sau đó, sau vài lần than thở, ông ta khăng khăng muốn luyện một loại cấm kỵ tuyệt học nào đó, cuối cùng đem chính mình điền vào hải nhãn, luyện công chết ở bên trong."

Vương Huyên động dung, chuyện này vậy mà lại kết nối với trải nghiệm năm đó của hắn.

Ngày xưa, đám người bọn họ trở về cổ đại, khi cùng Thú Hoàng viễn chinh, lão Thú trên đường đã câu được cá lớn, muốn mang đi một vị cái thế cường giả của Bờ Bên Kia. Chẳng lẽ chính là người này? Thế mà biến mất một kỷ nguyên sau lại trở về.

Vương Huyên tự nhiên rất muốn biết, vị cường giả mạnh nhất nhì lịch sử Bờ Bên Kia này rốt cuộc đã trải qua những gì...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!