Chỉ một thoáng trì hoãn này, chênh lệch thời gian liền biến mất, Vương Huyên không thể bị truy ngược dấu vết nữa.
"Mau lui!" Cường giả đầu chim thân người trong nhóm Di Hại gầm nhẹ, dẫn đầu quay người rời đi.
Vèo một tiếng, Tranh lập tức đuổi theo, cũng bỏ chạy.
Trong chớp mắt, thân ảnh của mấy sinh linh đều mờ đi, biến mất không thấy tăm hơi.
"Hắn là ai?" Nữ tử có tư thái ôn nhu trong đám yêu ma mở miệng hỏi khi đã ở phương xa. Đồng thời, trong ngọn đèn vận mệnh nơi đầu ngón tay nàng lộ ra thân ảnh và gương mặt của nữ tử phiến đá, nàng đang thử nghiệm truy ngược nguồn gốc.
Nếu đối phương đã chủ động bại lộ, lại bắt được khí cơ chân thân, nàng tự nhiên muốn tìm hiểu đến cùng.
"Nghịch thời gian, đơn giản tra về cổ đại của nàng ta, xem là thật hay giả, nhưng không cần lún vào quá sâu, trong này có thể có đại nhân quả." Yêu ma đầu chim thân người màu tím nghiêm túc cảnh báo.
"Phốc!" Nữ tử có tư thái ôn nhu, da thịt trắng muốt kia đúng là trong nháy mắt ho ra máu, lảo đảo lùi lại, mi tâm cũng nứt ra, sợ hãi nói: "Nàng ta ở cổ đại... mạnh hơn hiện tại rất xa."
Những yêu ma quỷ quái khác đi ra từ Kỳ Cảnh Quy Chân đều kiêng kị, có người hỏi: "Nàng rốt cuộc là ai?"
"Thần! Năm đó thiên tai trên con đường Quy Chân sở dĩ giáng lâm, nàng có thể là một trong những người tham dự!" Nam tử đầu chim thân người nói nhỏ, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Hít!"
Cường đại như bọn hắn, có liên quan đến Quy Chân, cũng không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, thực sự bị kinh động. Thiên tai năm đó quá kinh khủng, đường lớn đứt đoạn, Quy Chân Chi Địa biến mất, ngay cả giả Lục Phá cũng phải ứng kiếp!
"Nàng lại mạnh như vậy?" Quái vật toàn thân lông đen có chút khó tin.
"Nếu chân thân nàng hoàn chỉnh xuất hiện, sẽ còn mạnh hơn tất cả mọi người tưởng tượng, nàng hẳn là có vấn đề rất lớn." Quái vật đầu chim thân người trịnh trọng nói.
"Mạnh nhất bất quá cũng chỉ là Chân Vương, rất khó có sinh linh vượt quá khuôn khổ, nàng chẳng lẽ còn có thể ngoại lệ?"
Nam tử đầu chim thân người nói: "Khó mà nói. Thiên tai năm đó như thế nào, các ngươi đều đã trải qua, ai mà không sợ hãi kinh hoàng?"
Nữ tử thần bí bay vào trong sương mù, mặc dù phong thái tuyệt thế, nhưng khuôn mặt dưới mắt đang "xụ xuống", không hề vui vẻ chút nào. Khí tràng cường đại chấn động khiến sương mù cuộn trào mãnh liệt.
Nàng chưa bao giờ phải làm công việc bẩn thỉu, cực nhọc như thế này: bọc hậu, gánh tội thay, đỡ đạn giùm. Đây là cái chuyện quái quỷ gì vậy chứ?
Trong quá khứ xa xôi ấy, làm sao nàng lại nhận loại "việc nát" này?
Mặc dù ký ức vẫn chưa hoàn chỉnh, nhưng nàng cảm thấy bản thân ngày xưa hơn phân nửa sẽ không làm như vậy. Cho nên dù đã đạt thành giao dịch và hoàn thành nhiệm vụ, trong lòng nàng hiện tại cũng rất không thoải mái.
Đã thế, nam tử thanh niên hậu thế kia còn nhe răng cười với nàng một cái, nói: "Hợp tác vui vẻ."
Sau đó, Vương Huyên nhìn về phía giới siêu phàm Số 3 bên ngoài sương mù, sắc mặt hơi trầm xuống. Quái vật trên con đường Quy Chân quả thực khó giải quyết và cường đại.
Nếu chỉ có một mình hắn thì không sao, không sợ năng lực truy ngược của bọn chúng. Hắn chạy trốn thì ai đuổi kịp?
Sở dĩ hắn để nữ tử trong phiến đá đi giải quyết hậu quả, chủ yếu là không muốn dẫn chiến hỏa về đại thế giới tân thần thoại, không muốn tác động đến Đầu Nguồn Siêu Phàm Số 1 và Số 2.
Dù sao, hắn đến vặt trụi nhiều quyền hành đại đạo của đầu nguồn Số 3 như vậy, sự việc thực sự quá lớn.
Trước khi tới, hắn liền thỏa thuận với nữ tử trong phiến đá: Nếu quái vật trong Kỳ Cảnh Quy Chân có biện pháp truy ngược, vậy thì do nàng đi gánh tội thay.
"Mâu thuẫn trên con đường Quy Chân rất phiền phức, các người cứ lên con đường Quy Chân mà giải quyết đi." Vương Huyên tự nhủ, lần này chuyển dịch tai họa ngầm rất thành công.
Nữ tử trong phiến đá nghe vậy, đến liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn hắn. Tên này nói cái lời quái quỷ gì thế?
"Bốn cái hồ lô đại đạo quá ít, ta định đi vặt thêm vài dây hồ lô nữa. Lần này nếu cần thiết, chúng ta phối hợp mật thiết chút nhé." Vương Huyên mở miệng.
Hắn có chút cáu, thế mà lại bị đuổi giết. Nếu không phải sớm có sắp xếp và chuẩn bị kỹ lưỡng, thật đúng là phải chịu thiệt lớn.
Thần của nữ tử trong phiến đá không muốn để ý đến hắn, không nói chuyện với hắn. Nàng luôn cảm thấy hôm nay đạt thành loại giao dịch này đã vi phạm nghiêm trọng bản tâm ngày xưa.
Vương Huyên rất quả quyết, đột ngột cụ hiện tại vùng đất cốt lõi của đầu nguồn Số 3, bất ngờ nhổ bật Đằng Tạo Hóa Thần, trực tiếp lấy thêm 2 gốc nữa, kinh động đến Tranh cùng đám yêu ma quỷ quái trong Kỳ Cảnh Quy Chân.
"Lần này tổng cộng đạt được 6 cái hồ lô đại đạo, chẳng lẽ đời ta đều có duyên với số 6 sao?" Vương Huyên mặc dù không tin tà, nhưng rất đáng tiếc, nhổ loại Thần Đằng này xác thực rất tốn sức, hắn hẳn không có thời gian để ra tay thêm lần nữa.
"A, bọn hắn do dự?!" Hắn kinh ngạc phát hiện, đối phương đang kiêng kị?
Vương Huyên quả quyết phá vỡ định mệnh con số 6, gốc Tạo Hóa Thần Đằng thứ 7 bị hắn nhổ lên, thu thập được bảy cái hồ lô đại đạo.
Quả nhiên, đối phương dù rất khắc chế nhưng cũng không nhịn được nữa, toàn bộ lao tới giết.
"Bọc hậu, xóa đi vết tích." Vương Huyên lặn vào trong sương mù.
Sau khi giằng co ngắn ngủi với những yêu ma quỷ quái kia, nữ tử trong phiến đá cũng lui về trong sương lớn.
"Nàng có vấn đề vô cùng nghiêm trọng, đây là cần quyền hành của siêu phàm đầu nguồn để khôi phục? Nàng đại khái không cách nào toàn diện khôi phục, còn dám xuất hiện, trực tiếp bắt lấy nàng!"
Mấy sinh linh trong Kỳ Cảnh Quy Chân mật nghị ngắn ngủi, sau đó nảy sinh ác độc.
Vương Huyên hiểu rõ đạo lý quá tam ba bận, con thỏ bị ép vào đường cùng còn dám cắn người, huống chi là một nhóm nhỏ yêu ma quỷ quái liên quan đến Quy Chân, đều là cự hung cả.
Hơn nữa, nữ tử cũng cảnh báo hắn, nàng cảm thấy sát ý nồng đậm trên người bọn chúng.
"Vậy trước khi đi, làm nốt một chuyện cuối cùng đi. Ta đi tát cho Tranh một cái, nhìn hắn rất ngứa mắt. Cô giúp ta xóa đi vết tích." Vương Huyên nói.
Tranh đã ra tay với quyền hành chí cao của Đầu Nguồn Siêu Phàm Số 1, mở ra một tiền lệ xấu. Vương Huyên vì "gửi lời chào" và "báo đáp", quyết định vung mạnh cho hắn một chưởng.
Ầm ầm!
Cuối cùng, Vương Huyên tìm được cơ hội, đánh xuyên thủng thân thể Tranh. Đáng tiếc, không thể đè hắn lại được. Tranh đầu cũng không ngoảnh lại liền bỏ chạy, xông vào bên trong Kỳ Cảnh Quy Chân.
Tranh vừa sợ vừa giận. Thần của nữ tử thần bí kia thế mà hết lần này tới lần khác liên tục ra tay, còn hạ tử thủ với hắn!
Một nhóm yêu ma quỷ quái từ Kỳ Cảnh Quy Chân xuất hiện, không vội vã truy ngược dòng thời gian mà bao vây lại, bởi vì bọn chúng cho rằng đã biết đối thủ là ai.
Đáng tiếc, bọn chúng không thể chặn đứng được đối thủ.
"Các ngươi xác định, thật là nàng?" Sau đó không lâu, bên trong Kỳ Cảnh Quy Chân vô thanh vô tức xuất hiện một bóng người, sương lớn cuồn cuộn, hắn phi thường mờ ảo.
"Xác định, tình trạng của nàng rất tồi tệ, hẳn là không khôi phục lại được." Nam tử đầu chim thân người nói.
"Hiện tại 6 đại siêu phàm đầu nguồn nhất định sẽ dập tắt, vĩnh cửu biến mất, nàng tái hiện ra ngoài là có ý gì?" Bóng người mờ ảo trong sương lớn tự nói.
"Cái gì?!" Tim mật của đám yêu ma quỷ quái khác đều rung động, cảm giác sợ hãi ập đến.
"Có cái gì đáng kinh ngạc, chính các ngươi cũng đã sớm đoán được, chẳng qua không chịu chấp nhận hiện thực thôi. Cũng giống như địa giới Dương Cửu năm xưa, địa giới Âm Lục cũng nhất định sẽ bị diệt sạch." Nam tử trong sương lớn nói.
"Có thể cho chúng ta... nhìn một chút cảnh tượng và kết cục của địa giới Dương Cửu năm đó không?" Quái vật đầy người lông đen run giọng nói.
"Có thể." Nam tử trong sương lớn gật đầu, tay phải nhấn một cái vào hư không, lập tức cụ hiện ra chín trang giấy mông lung. Một trang giấy đại biểu cho một siêu phàm đầu nguồn vô cùng rực rỡ ngày xưa.
Hắn nhẹ giọng nói: "Sớm muộn gì cũng đều như thế, 6 đại đầu nguồn cũng chỉ là câu chuyện trong tàn trang, Chư Thánh đều sẽ tiêu tán, khó thoát kết cục toàn diệt. Nhìn cho kỹ..."