Vương Huyên đi dọc theo Quy Chân bí lộ ra ngoài. Đăng Nam vẫn "ấm áp" như mọi khi, nhưng lời trong lời ngoài đều lộ rõ ý tứ muốn ra khỏi thạch đăng để đi dạo một vòng thế giới bên ngoài.
"Xem ra ngươi khôi phục cũng hòm hòm rồi, chờ ta giải quyết xong chuyện này đã." Vương Huyên chợt lách người, biến mất khỏi thạch đăng, trở về thế giới hiện thực.
Một vầng thần nguyệt treo giữa trời, ánh trăng như nước rải đầy sơn lâm. Vương Huyên nhanh chóng tiến hành công việc thu dọn tàn cuộc, ngược dòng tìm hiểu những dấu vết mà quái vật lông đen để lại ven đường.
Điều khiến hắn bất ngờ là, ngoại trừ một chút "vết tàn" ở sơn môn nơi này, toàn bộ thời không đúng là không có gì cả, không hề để lại quỹ tích vận mệnh nào.
Hắn thoáng kinh ngạc, sau đó liền hiểu ra. Sợi dây buộc tóc đen kia quả thực phi phàm, con "Hắc Cẩu Hùng" kia đã dựa vào nó để che đậy thiên cơ, thần không biết quỷ không hay mà lén lút lẻn vào.
Việc này ngược lại giúp Vương Huyên tránh được một phen phiền toái. Hắn lẩm bẩm: "Khổ chủ tự mình đi tìm chết, lại còn rất tự giác cắt đứt mọi manh mối, xử lý vô cùng sạch sẽ."
Tiếp theo, hắn tìm đến Gấu Nhỏ Cơ Khí, từ trong lĩnh vực tinh thần của nó, cùng với tuyến nhân quả vận mệnh tương ứng, chém rụng những gợn sóng cuối cùng còn sót lại.
"Nhớ năm đó, Dưỡng Sinh Lô chỉ vì nhìn nhiều thêm một chút kỳ cảnh trong lịch sử thời không, bị Vô, Hữu và những người khác liếc qua một cái mà liền mắc bệnh tâm thần."
Vương Huyên quả thực rất cẩn thận, dù sao thì bên trong Quy Chân kỳ cảnh của nguồn siêu phàm số 3 rất có thể có Chân Vương tọa trấn!
"Không có một chút manh mối nào cũng không tốt lắm, đại năng Lục Phá của nguồn siêu phàm số 3 chắc chắn sẽ không cam tâm. Hay là để lại cho hắn chút gì đó?" Vương Huyên rất "chu đáo" suy nghĩ cho sinh linh bên kia.
Hắn chợt lách người, lại đi vào trong thạch đăng Quy Chân Cổ Khí, dọc theo bí lộ xông vào mảnh địa giới thần bí kia. Nơi này đã triệt để thanh tịnh, hắn dùng sương mù dày đặc của lĩnh vực Lục Phá toàn diện để cướp lấy một bộ phận chuỗi nhân quả gãy vỡ, vết tích vận mệnh... do vị Chân Vương ý thức hỗn loạn kia lưu lại.
Tiếp theo, hắn ném những thứ này vào khu vực giao giới giữa Thế Ngoại Chi Địa và đầu nguồn siêu phàm số 2.
"Ta muốn tuế nguyệt tĩnh hảo, thật không muốn cùng các ngươi liều mạng, cùng chết đâu. Thế giới siêu phàm lớn như vậy, chẳng lẽ không dung chứa được lẫn nhau sao?"
Vương Huyên một lần nữa trở thành dị nhân, tại Hoa Quả Sơn nghiên cứu kinh văn, ngồi xếp bằng trong đạo tràng, đón ánh bình minh, phun ra nuốt vào luồng tử khí đầu tiên khi vạn vật khôi phục.
Thần dương mới lên chiếu rọi khắp nơi, hắn tắm mình trong các hạt vật chất siêu phàm ấm áp, toàn thân vàng rực, càng phát ra vẻ không minh tuyệt tục. Bất quá ngôn ngữ của hắn lại chẳng thoát tục chút nào: "Nhịn thêm một thời gian nữa, quyền hành Đại Đạo của đầu nguồn số 2 cũng nên đi xem một chút rồi, chắc đều chín muồi cả rồi nhỉ?"
Bên ngoài tân thần thoại đại thế giới, trong màn sương mù vô tận, nam tử thần bí tên Dương uống rượu trở về. Từ nụ cười trên mặt lúc ban đầu, chuyển sang mặt không biểu tình, rồi lại đến âm trầm như nước. Loại chuyển biến này diễn ra chỉ trong hơn nửa đêm thần thoại mà thôi.
Hắn đi bồi rượu, trở về đợi nửa đêm, đứng một mình trong thâm không hắc ám, mãi không thấy đại tướng Lục Phá dưới trướng trở về, cảm giác như đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hắn yên lặng thôi diễn, ngược dòng tìm hiểu, nhưng nhân quả vận mệnh hỗn loạn. Lại tra tiếp, đúng là không có vết tích gì, đại tướng dưới trướng hắn đại khái là chết đến mức cặn bã cũng không còn.
"Vô thanh vô tức, cứ thế vĩnh tịch sao!" Dương tự nhiên không cam tâm, vận dụng thủ đoạn vô thượng chân chính, cưỡng ép bước vào dòng thời gian quá khứ mơ hồ.
Nhưng mà, trong thiên địa lịch sử không hề có quái vật lông đen, giống như nó đã triệt để bị xóa sổ khỏi thế gian. Nếu không phải Dương phi thường cường đại, e rằng ngay cả trong ký ức của hắn cũng sẽ không còn tồn tại người này.
Dương không khỏi nhíu mày, kẻ ra tay rất mạnh.
"Đại Hắc, nói cho ta biết, ai giết ngươi?" Trong nháy mắt, hắn đứng trên một chiếc Bè Trúc Vận Mệnh, muốn vượt qua biển nhân quả vô tận, rút ra sợi dây đại biểu cho chân tướng kia.
Nhưng mà, hắn nhíu mày, chỉ dẫn mơ hồ nói cho hắn biết, sự việc xác thực có dính dáng đến Chân Vương, manh mối con đường phía trước đã đứt!
Hắn vô thanh vô tức tiến vào tân thần thoại đại thế giới, cuối cùng tại khu vực giao giới giữa Thế Ngoại Chi Địa và đầu nguồn số 2, vớt lên được một mảnh vết tích đặc thù.
Tiếp theo, hắn toàn lực ngược dòng tìm hiểu, tìm tòi nghiên cứu, nhìn thấy vị Chân Vương có ý thức hỗn loạn kia, nhưng hình ảnh rất mông lung, phảng phất như cách một mảnh thần thoại cổ sử.
"Có mê vụ không thể ước đoán ngăn trở, ta thế mà không cách nào nhìn thấu." Dương bởi vậy mà rút lui. Việc dính dáng đến Chân Vương khiến hắn cũng phải sắc mặt ngưng trọng, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Tâm tình của hắn hỏng bét, lần này thật sự là mất cả chì lẫn chài, một thành viên đại tướng cứ thế mà chết.
"Ầm!"
Hắn tát một cái, đánh xuyên qua tận cùng thâm không, dẫn phát chấn động mênh mông khó lường. Hắn cũng coi như là khắc chế, chỉ đánh xuyên một bộ phận vũ trụ mục nát đã chết.
Giờ khắc này, số ít đại năng lĩnh vực Lục Phá đều có cảm giác, tim đập nhanh không thôi. Dưới bóng tối của tân thần thoại đại thế giới, Con Rối và Cự Nhân riêng phần mình mở to mắt, nhìn về phương xa.
"Tình huống gì vậy? Trong nháy mắt vừa rồi, trái tim ta giống như bị người ta gắt gao bóp chặt, thật sự là có chút khủng bố a!" Cường giả Lục Phá của đầu nguồn số 2 là Hỗn Thiên, tâm thần rung động, từ trong đạo tràng bỗng nhiên đứng dậy.
Cùng thời gian đó, Thủ cũng đứng lên. Ngay tại vừa rồi, đoạn nhai Hỗn Độn trên 36 trọng thiên này đều rung lắc vài cái. Có sát ý của sinh linh không hiểu nào đó giống như lập tức vượt qua toàn bộ thời không, lan tràn vô tận.
Vân Lăng, Qua, Hủ và những người khác cũng đều yên lặng đứng dậy nhìn ra xa, trong lòng mỗi người đều nặng nề. Mặc dù bọn hắn sừng sững tại lĩnh vực Lục Phá, cũng không cách nào quan sát toàn bộ chư thế.
"Yêu ma quỷ quái trên con đường Quy Chân xuất thế, thật đúng là có chút đáng sợ!" Vương Huyên nói nhỏ. Hắn suy nghĩ, tám thành là sau khi quái vật lông đen chết đã chọc giận cự phách thần bí của nguồn siêu phàm số 3.
Bất quá, nếu con quái vật khó lường kia không đích thân tới tập kích, tạm thời chuyện này liền không liên quan tới hắn.
Sau đó, tâm cảnh Vương Huyên bình thản, rốt cục cũng cảm nhận được cuộc sống vốn có của tu sĩ: thu thập bí bản, đọc chân kinh của các bậc tiền bối, hành tẩu các nơi, thưởng thức kỳ cảnh danh sơn đại xuyên.
"Lão Trương, ngươi xuất quan rồi mà còn chưa tiến vào lĩnh vực dị nhân sao? Đi, ta dẫn ngươi đi lắng nghe thiên âm diệu khúc, nói không chừng sẽ có cảm ngộ."
Khi Trương Giáo Chủ sau khi xuất quan nghe được lời ân cần thăm hỏi này, mặt hắn đơ ra, thật không muốn nói chuyện với tên này, cuối cùng mới lắc đầu nói: "Không đi, ta muốn lắng đọng lại một phen là được rồi."
"Đây chính là cảm ngộ đại đạo của tuyệt đỉnh dị nhân, cộng hưởng cùng người tham dự, lẫn nhau thành tựu đấy." Vương Huyên nói. Kỷ nguyên trước hắn từng lắng nghe tại Khởi Nguyên Hải rồi.
"Thật sao?" Lão Trương bắt đầu động lòng.
Cuối cùng, Vương Huyên, Trương Giáo Chủ, còn có Khương Thanh Dao vừa xuất quan cùng nhau xuất hành. Tiếp đó cái đuôi nhỏ là Gấu Nhỏ Cơ Khí cũng đi theo, cuối cùng lại thêm cả Lạc Lạc.
Hồ quang liễm diễm, tuyệt đỉnh dị nhân Thanh Âm tiên tử xếp bằng bên hồ cỏ xanh như đệm, khẽ khàng gảy cổ cầm. Tiếng đàn như thiên lại lâm thế, âm thanh tự do quanh quẩn bên tai, khiến cho nguyên thần người nghe cộng hưởng.
Nơi này là Phi Thánh Hồ, trọng địa mang theo danh tiếng của đầu nguồn số 2, mỗi một kỷ đều có thể cùng siêu phàm trung tâm di chuyển. Tương truyền, không chỉ có mấy vị Chân Thánh ở chỗ này ngộ pháp, mà còn từng có đại năng lĩnh vực Lục Phá thành đạo ở đây. Bởi vậy, Phi Thánh Hồ có địa vị vô cùng đặc thù.
Người khác đều đang lắng nghe, ngộ đạo, Vương Huyên lại là đang thực sự buông lỏng, thưởng thức tiếng đàn. Kỷ nguyên trước, Thanh Âm tiên tử là bạn thân khuê mật của Lê Lâm, từng diễn tấu tại biệt viện Nguyệt Thánh Hồ ở Khởi Nguyên Hải, giúp hắn thu hoạch không ít.
Lúc này, hắn lại nghe diệu âm của dị nhân Thanh Âm, cảm thụ tự nhiên hoàn toàn khác biệt.
Lão Trương mới đầu nghiêng cổ nhìn Vương Huyên. Cố ý à? Vé vào cửa là tách ra, Vương Huyên cùng Kiếm Tiên Tử ngồi cùng một chỗ, lại nhét Lão Trương vào giữa mấy con đại yêu ma danh khí rất lớn của đầu nguồn số 2, trải nghiệm sát khí bành trướng.
Về phần Gấu Nhỏ Cơ Khí cùng Lạc Lạc thì ngồi giữa mấy vị tiên tử uy danh hiển hách, bọn nó cũng rất tường hòa.
Thanh Âm tiên tử một bộ áo trắng, thanh lãnh như một đóa tuyết liên hoa, tại ven hồ dùng tiếng đàn câu thông thiên âm, khiến cho lĩnh vực tinh thần của đám người sáng chói, phát sáng, lẫn nhau thành toàn, giống như chỉnh thể đạt được một lần tẩy lễ, tịnh hóa và thăng hoa.
"Thanh Dao, cảm giác thế nào?" Vương Huyên coi như mình đang đi nghe nhạc hội của danh gia, hắn rất hài lòng. Sau đó hắn lại đi tìm Lão Trương, lôi ông ra khỏi mấy con yêu ma đang nhìn nhau ngứa mắt kia, hỏi: "Lão Trương, thế nào?"
"Ta cám ơn ngươi đấy nhé, để cho ta đạt được sự ma luyện giữa thiên âm và sát khí yêu ma, Âm Dương cùng tế." Lão Trương đáp lại.
"Gấu trong lòng tràn ngập cảm động, đại đạo tiên khúc quá êm tai."
"Ta cảm giác lĩnh ngộ được lĩnh vực đặc thù nào đó trên Kiếm Đạo, trở về liền bế quan." Khương Thanh Dao gần đây luyện kiếm sắp nhập ma, si mê ở trong đó.
Mấy ngày sau, Vương Huyên cùng Thanh Mộc, Lão Chung, Trần Vĩnh Kiệt uống rượu. Lúc cao hứng, cả đám người cùng lên đường đi bái phỏng một vị Tửu Thần.
Vị lão dị nhân này tương đối nể tình, chủ yếu cũng là do dị nhân Lục Phá Vương Huyên mang lễ vật không tầm thường, khiến Tửu Thần tâm tình thật tốt, mời bọn họ uống rượu thuốc có hiệu quả đối với Ngự Đạo hóa.
Vương Huyên lấy ra rượu thuốc của mình từ kỷ nguyên trước cho đối phương đánh giá, kết quả bị phê bình là phung phí của trời, lãng phí hơn phân nửa tinh túy.
"Lão già này quá lợi hại, mời chúng ta uống một bữa rượu mà sao ta cảm giác bù đắp được mấy trăm năm khổ tu?" Chung Thành đi cùng cảm thấy chuyện này quá hoang đường.
"Cậu uống phải là rượu sao? Cậu uống chính là mặt mũi và lực ảnh hưởng của Vương Huyên đấy." Lão Chung giáo dục hắn.
Chung Thành há to miệng, nói: "Những cái này cháu đều hiểu, không cần ông nhắc nhở. Vô luận lúc nào, hắn đều là Tiểu Vương không thay đổi trong mắt cháu, y hệt năm đó cháu lén đưa album ảnh của chị cháu cho hắn xem, giao tình của chúng cháu là tâm đầu ý hợp. Ấy, lúc nãy uống nhiều quá, hình như cháu lại dúi cho hắn một quyển nữa, hắn thế mà cũng nhận, quả nhiên vẫn là chàng thiếu niên năm đó."
Tiểu Chung vốn đang để mặt mộc hướng lên trời, nghe vậy lập tức không nhịn được, đè hắn ra đập cho một trận tơi bời!
Vương Huyên sau khi tu hành thì tìm nơi thanh tịnh tham quan, đi khắp các nơi trong tân thần thoại đại thế giới, dừng chân tại từng mảnh danh sơn đại xuyên, quan sát vách đá khắc, tưởng nhớ di tích của các bậc tiền thánh...
Gần đây, Mã Đại Tông Sư cùng Phục Đạo Ngưu đều rất thỏa mãn, được Vương Huyên mang theo lặng lẽ tới gần Siêu Phàm Tổ Sơn của đầu nguồn số 2, ở đây ăn uống no đủ, hưởng dụng dị thảo đặc hữu nơi này, nghe nói vô cùng có lợi cho việc tăng lên căn cốt yêu ma.
Đây chính là trọng địa, trên Siêu Phàm Tổ Sơn đang thai nghén quyền hành Đại Đạo của đầu nguồn số 2!
Hiển nhiên, việc Vương Huyên du lãm thắng cảnh ở bên ngoài là giả, điều nghiên địa hình mới là thật. Bất quá hắn cảm thấy không cần nóng lòng động thủ, tốt nhất là đợi di hại bên đầu nguồn số 3 không chịu nổi tịch mịch, lại gây ra chuyện gì đó thì tốt hơn.
Sau lần xuất hành trở về, Vương Huyên nhìn thấy thiếu nữ Bạch Hổ, lập tức vẫy tay gọi nàng.
"Tiểu Bạch Hổ, ta chỗ này có Tráng Cốt Phấn tặng cô, thuận tiện đưa cho Thanh Nghiên tỷ đang bế quan một bao lớn, có trợ giúp căn cốt Ngự Đạo hóa."
Không qua mấy ngày, thiếu nữ Bạch Hổ mặt tròn liền gào lên: "Tức chết ta rồi, bọn hắn nói đây là cốt phấn Hắc Hổ thời đại Cự Thú, ngươi muốn cho ta ăn gì bổ nấy hả?"
"Nói bậy, bên trong lấy Bằng cốt, Long cốt, Hoàng cốt làm chủ, chỉ có một cây xương Hắc Hổ mà thôi. Không thích ăn thì đưa cho Lão Trương đi."
"Ngao rống."
Vương Huyên cảm thấy đây mới là cuộc sống tu tiên lý tưởng của hắn. Không có phân tranh, không có chém giết, đọc qua sách cổ bản độc nhất, hành tẩu thiên hạ, có thể đi lên 36 trọng thiên thưởng thức lãnh nguyệt do đạo vết tích cụ hiện, cũng có thể đi xuống Cửu U dò xét bí mật trước thời đại Chư Thần, tìm kiếm các loại thịnh cảnh cùng bí mật cổ kim.
"Triều du Bắc Hải mộ Thương Ngô." Vương Huyên tự nói. Giấc mộng thời niên thiếu ngược lại đã thực hiện, còn thăng hoa hơn. Chỉ cần hắn nguyện ý, hắn có thể Tiêu Dao Du khắp nơi trong thiên hạ, không có nơi nào là không đến được.
Giai đoạn này, hắn rất hài lòng, tu hành cùng thăm bạn bè đều không bỏ lỡ. Hắn cùng Lãnh Mị, Ngưu Bố vượt qua Siêu Phàm Quang Hải, thăm dò rặng đá ngầm đại đạo nguy hiểm; bồi tiếp Tình Không trưởng lão, Ngũ Minh Tú, Chồn Sói, còn có con nuôi Lang Thiên tiến vào chỗ sâu nhất của Khởi Nguyên Hải tìm kiếm kỳ duyên.
Lúc không có chuyện gì làm, hắn sẽ còn cho hai con Thánh Trùng là Nhân Quả Tằm cùng Vận Mệnh Thiền ăn, chuẩn bị bồi dưỡng làm khôi lỗi. Nếu bọn chúng sinh ra lòng phản loạn, về sau nhất định phải làm công đến cùng.
Trong lúc đó, hắn cũng nhiều lần đi Nguyệt Thánh Hồ chỉ điểm Lê Lâm, chuẩn bị tự tay nâng đỡ một vị Tân Thánh đứng lên.
Có lẽ, tương lai sau khi các đại lão Lục Phá của các đầu nguồn lớn chém giết xong, vào thời khắc đau đớn kịch liệt, có thể sẽ đánh trận chiến người đại diện, khi đó Tân Thánh có thể sẽ phải đăng tràng.
"Bồi dưỡng Tân Thánh đối kháng?"
Đây là điều mà Vân Lăng, Hỗn Thiên tại một đêm khuya nào đó được Con Rối báo mộng nhắc nhở.
"Cô phụ, người thật muốn cô cô của con muộn mấy trăm năm mới thành thánh sao?" Lê Húc hỏi.
"Lại củng cố thêm chút nữa, Ngự Đạo Nguyên Trì toàn diện biến dị mới tốt." Vương Huyên gật đầu. Cho tới bây giờ hắn đã thản nhiên tiếp nhận xưng hô thế này. Trên thực tế, Lê Lâm từ lâu cũng không còn uốn nắn cháu ruột mình nữa.
Trong những năm tháng tĩnh lặng tươi đẹp, Vương Huyên tu hành, ngộ pháp, thể nghiệm sự nhàn nhã cùng cuộc sống tốt đẹp, vô cùng buông lỏng.
Mãi cho đến một đêm khuya nọ, hắn rùng mình, phút chốc mở to mắt, bị đánh thức từ trong ngộ đạo cảnh, lập tức đặt chân tiến vào chỗ sâu nhất của mê vụ, đứng trên chiếc thuyền nhỏ.
Hắn im lặng đi vào trong bầu trời đêm, cảm thấy được sự bất thường trong núi rừng bên ngoài đạo tràng Hoa Quả Sơn. Một nam tử tóc ngắn màu trắng cùng một bóng dáng thần bí trong sương mù dày đặc đang nhìn nhau, bọn hắn ngoài ý muốn gặp gỡ.