Vương Huyên vừa nghe được tin tức này, lông tóc toàn thân lập tức dựng đứng. Tôn gia phái người đến Cựu Thổ muốn bắt cha mẹ hắn, hành động này chẳng khác nào so độ đê hèn không giới hạn với đám xã hội đen.
Lão Trần nói: "Đừng nóng vội, Quan Lâm cùng một số bạn cũ ở các ban ngành liên quan đã biết tình hình bên Tân Tinh, sẽ không để bọn họ làm loạn, đã cảnh cáo và trục xuất khu vực rồi."
"Nếu Tôn gia đã không có giới hạn như vậy, thì tôi cũng sẽ không từ thủ đoạn! Bọn họ gia đại nghiệp đại, sản nghiệp đông đảo, tộc nhân bên ngoài cũng không ít. Mỗi khi tôi xông vào một thành phố, tôi sẽ triệt để phá hủy một chỗ sản nghiệp của bọn họ, sẽ khiến máu chảy thành sông!"
Buổi chiều, Vương Huyên đến bái phỏng Tống gia, chủ yếu là muốn mượn miệng bọn họ để truyền lời cho Tôn gia.
Khi người Tống gia biết "Tiểu Vương biến thái" ở cách đó một con phố đến nhà, lập tức cảnh giác cao độ. Trong mắt bọn họ, việc này chẳng khác nào cú vọ vào nhà, điềm gở vô cùng.
Nhất là chính bọn họ biết rõ, hậu nhân dòng chính nhà mình là Tống Càn từng tìm tổ chức Hôi Huyết đến Cựu Thổ ám sát Vương Huyên, sợ hắn đến để tính sổ.
"Tiểu Tống có nhà không?" Vương Huyên vừa vào Tống gia đã buông một câu hỏi thăm ân cần như vậy.
Những người có mặt tại hiện trường lập tức sợ hãi, thần sắc cứng đờ. Hắn thực sự đến để báo thù sao? Vị hung thần này bị nghi ngờ là kẻ đã cho nổ tung một căn cứ quan trọng của Tôn gia đêm qua, chẳng có gì là hắn không dám làm.
"Không sao đâu, ai mà chẳng có thời tuổi trẻ bốc đồng. Tôi đây chẳng phải cũng có lúc liều lĩnh sao, chỉ vì muốn xả cục tức trong lòng mà dám chọc thủng cả trời xanh!"
Nghe thử xem, thế này mà bảo là không sao à? Chỉ còn thiếu nước kề dao lên cổ uy hiếp nữa thôi! Mấy người Tống gia có mặt đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thấp thỏm lo âu.
"Lần này tôi đến thật sự không có ác ý." Vương Huyên đi thẳng vào vấn đề, yêu cầu bọn họ giúp liên hệ với người chủ sự của Tôn gia, hắn có lời muốn nói rõ với bên kia.
Mấy người Tống gia thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không liên quan đến Tống gia bọn họ, hắn muốn giày vò thế nào thì tùy!
"Mời!"
Tống gia tỏ ra khá khách khí, chủ yếu là do trước đó có chút chột dạ. Hai người đàn ông trung niên và ba nam nữ trẻ tuổi, đều là dòng chính Tống gia, đích thân đến tiếp Vương Huyên.
Về phần các lão già, tầng lớp lãnh đạo cốt lõi của Tống gia cậy vào thân phận, đương nhiên sẽ không đích thân lộ diện.
Khu biệt thự của Tống gia rất lớn, cảnh sắc ưu mỹ, giống như nhiều khu lâm viên cổ đại kết nối lại với nhau, núi đá kỳ dị, nước chảy róc rách, cá chép vẫy đuôi, cầu đá nhỏ bắc ngang đầy ý cảnh.
"Tôn lão, bên chúng tôi có một vị khách muốn nói chuyện với cao tầng Tôn gia. Xin ngài thứ lỗi vì tôi đã mạo muội quấy rầy sự thanh tịnh của ngài..." Trên đường đi, Tống Văn Đào liền bắt đầu liên hệ với Tôn gia.
Hắn muốn giải quyết vấn đề sớm một chút, thật sự không muốn Vương Huyên ở lại đây lâu, sợ xảy ra chuyện.
Tôn Vinh Đình, nhân vật hạt nhân thực sự của Tôn gia, tỏ ra rất bất ngờ. Đoán được chắc chắn là Vương Huyên muốn nói chuyện, sắc mặt lão lạnh xuống.
"Tôi chỉ nói một chuyện, ân oán giữa chúng ta không nên liên lụy đến cha mẹ tôi. Nếu như các người nhất định không cần điểm mấu chốt, vậy thì tôi đi đến thành phố nào sẽ tàn sát một tòa cao ốc thương mại của Tôn gia ở đó, diệt sạch sản nghiệp của các người. Cảnh Duyệt thành nơi này có một viện nghiên cứu động lực phi thuyền của các người, tòa cao ốc Thế Mậu kia cũng là của các người phải không? Có muốn để tôi huyết tẩy một lần từ trên xuống dưới không?"
Trên đường đi, khi còn chưa bước vào công trình kiến trúc kiểu phục cổ, Vương Huyên đã cực kỳ không khách khí nói hết những lời cần nói.
Mấy người Tống gia trán đều toát mồ hôi, lần đầu tiên nhìn thấy một kẻ hung hãn như vậy, trực tiếp uy hiếp và đe dọa thành viên cốt lõi của tài phiệt.
Tôn Vinh Đình đặt chiếc hồ lô nhỏ vàng óng trên tay xuống, ánh mắt lạnh lùng vô cùng. Đã bao nhiêu năm rồi lão không có trải nghiệm này? Lão bị người ta quát vào mặt!
"Tôi chỉ nói một lần này thôi. Có thực lực, có nội tình thì cứ đến giết tôi. Nếu như Cựu Thổ bên kia lại có tin tức gì truyền đến, Tôn gia cứ chờ đốt giấy để tang đi, mỗi khi tôi bước vào một thành phố đều sẽ có rất nhiều máu phải chảy!"
"Ngoài ra, các người đừng tưởng rằng tôi không vào được Khang Ninh thành. Có lẽ là tối nay, hoặc có lẽ là vài đêm nữa, tôi sẽ bất ngờ chạy tới, chính thức gặp mặt các người!"
Nói xong những lời này, Vương Huyên trực tiếp cúp điện thoại, không muốn nghe đối phương nói lời tàn nhẫn hay nhảm nhí.
Tôn Vinh Đình cầm điện thoại, sắc mặt âm trầm đến mức sắp vắt ra nước. Bị người ta giáo huấn một trận tơi bời, chưa kịp nổi giận quát lại thì đối phương đã cúp máy, khiến lão nghẹn đến mức khó chịu!
"Xin lỗi, vừa rồi hơi xúc động, để mọi người chê cười rồi." Vương Huyên tỏ vẻ áy náy.
Mấy người Tống gia đều cạn lời. Cậu mắng Tôn Vinh Đình xối xả, giờ lại giả vờ giả vịt nói mấy câu này với chúng tôi thì có tác dụng gì.
"Ai cũng từng có thời tuổi trẻ, à, cậu vốn dĩ vẫn còn rất trẻ." Tống Văn Đào trầm ngâm một chút rồi nói: "Thực ra tôi cảm thấy, đối đầu xung đột chẳng có lợi ích gì. Nếu có thể hòa hoãn, không còn xung đột nữa thì tốt biết bao. Có muốn tôi đứng ra giúp các cậu giảng hòa không?"
Vương Huyên lắc đầu, sau đó thẳng thắn đến mức "rối tinh rối mù".
"Ý tốt xin tâm lĩnh, không cần phiền Tống tổng đi đụng tường đâu, Tôn gia đã điên rồi. Tầng lớp hạt nhân của bọn họ nếu không chết người, không thực sự trải nghiệm đám mây tử vong bao phủ Khang Ninh thành, thì bọn họ sẽ không dừng tay đâu."
Mấy người Tống gia kinh hãi, cậu nói thẳng với chúng tôi như vậy có ổn không đấy?
Rất nhanh, điện thoại di động của Vương Huyên vang lên, là một số lạ. Hắn không nói một lời, trực tiếp nghe máy. Thời khắc nhạy cảm này, hắn sợ bỏ lỡ những cuộc gọi quan trọng.
"Tao là Tôn Dật Thần, căn cứ kia là do mày phá hủy phải không? Vừa rồi cũng là mày uy hiếp Ngũ gia tao, đúng không?"
"Mày câm miệng, có chuyện gì thì bảo Tôn Vinh Đình liên hệ với tao. Chuyện của người lớn, loại tôm tép nhãi nhép như mày không có tư cách xen vào, cút sang một bên chơi bùn đi!" Vương Huyên cúp máy, sau đó cho số này vào danh sách đen.
Tống Khôn, kẻ từng liên lạc với Tôn Dật Thần để mua bán huyết nhục của Lão Trần, lúc này đang có mặt tiếp khách, nghe vậy tim đập thình thịch kịch liệt.
Ba nam nữ trẻ tuổi của Tống gia mí mắt giật liên hồi. Tôn Dật Thần trong đám con cháu tài phiệt cũng là một nhân vật có máu mặt, hiếm ai dám đắc tội. Kết quả bây giờ bị "Tiểu Vương biến thái" mắng như mắng cháu trai rồi cúp máy cái rụp.
Rất nhanh, cô gái trẻ của Tống gia kể lại cho bạn thân, sau đó một số người trong giới liền biết chuyện.
Trên Tân Nguyệt, Chu Vân lập tức cao hứng muốn trở về Tân Tinh ngay lập tức, muốn tìm vài người quen uống rượu để bày tỏ tâm trạng sảng khoái, ở trên mặt trăng uống với ba cô bạn gái chẳng có ý nghĩa gì.
Chung Thành nghe được tin tức thì nói với chị gái mình: "Lão Vương cũng giống như Tôn gia, điên cả rồi, đến Tôn Vinh Đình mà hắn cũng dám mắng, không chết không thôi!"
Chung Tình nói: "Em tưởng có thể hòa hoãn sao? Vương Huyên chỉ có một lựa chọn, giết cho Tôn gia sợ mới thôi, nhưng còn phải nắm giữ chừng mực, không thể để các tài phiệt khác kinh hãi, lo lắng hắn không thể kiểm soát, coi hắn là biến số cực kỳ nguy hiểm và không thể dự đoán."
Tại Bình Nguyên thành, Tần Hồng thất thần. Lão Tôn bị cảnh cáo? Tên võ phu này muốn lên trời rồi sao? Hắn cười lạnh, lẳng lặng chờ Tôn gia phát uy.
Lăng Khải Minh có chút ngẩn người, thằng nhóc từng gọi ông là Lăng thúc kia, vậy mà đã đi đến bước này? Lần trước, khi ông nói chuyện với Tôn Vinh Đình muốn bảo đảm cho Lão Trần, kết quả bị đối phương không nể mặt từ chối. Hiện tại, Vương Huyên trực tiếp đi quát tháo và cảnh cáo Tôn Vinh Đình, ông nghe xong cũng hoàn toàn cạn lời.
Tại Tống gia, trên tường phòng khách treo một số tranh chữ của danh nhân, trong đó có một bức Giang Hải Đồ thế mà lại ẩn giấu phù văn khó lường!
Vương Huyên không nói gì, tài phiệt tùy tiện treo một bức tranh sơn thủy cũng đều là bảo vật, hắn thật sự muốn cuốn đi cho rồi.
Tuy nhiên, xuất hồn tại Tống gia rất nguy hiểm, có khả năng sẽ dẫn dụ con chim nhỏ màu vàng trên cây hoàng kim thụ kia đến giảo sát. Hắn suy nghĩ một chút, mình là công dân tốt tuân thủ pháp luật, tạm thời bỏ qua đi.
"Tống gia có người bệnh nặng à?" Vương Huyên hỏi.
"Hả, cái này mà cậu cũng cảm nhận được sao?" Tống Văn Đào giật mình kinh hãi. Mấy ngày nay, một trong những nhân vật cốt cán của Tống gia là tổ phụ Tống Vân của hắn đang bệnh nặng.
Lão già đã 97 tuổi, người Tống gia cảm thấy ông đã đến lúc dầu hết đèn tắt. Trước kia từng dùng tân thuật giúp ông kéo dài tính mạng, nhưng phương pháp đó hiện tại đã vô hiệu.
Vương Huyên gật đầu nói: "Tôi không am hiểu đấu pháp, kịch chiến, nhưng về phương diện kéo dài tuổi thọ lại có chút tâm đắc. Tôi cảm thấy một luồng tử khí, người kia không qua khỏi nửa tháng nữa đâu."
Người đàn ông trung niên Tống Văn Đào lộ vẻ khao khát. Tống Vân là ông nội hắn, nếu có thể sống thêm một thời gian, đối với việc hắn thượng vị tự nhiên có lợi ích to lớn.
"Cậu có cách không?" Hắn không phải chưa từng nghe nói chuyện Vương Huyên kéo dài tuổi thọ cho Tiền An, nhưng gần đây Vương Huyên và Tôn gia trở mặt thành thù, người khác thực sự không tiện xen vào.
Hơn nữa, Tiền An mới hơn bảy mươi tuổi, thân thể còn coi như cứng cáp, ai biết loại kéo dài tuổi thọ kia có thực sự hiệu quả hay không.
"Nhìn qua mới biết được." Vương Huyên không nói quá chắc chắn, nhưng giọng điệu tự tin kia khiến Tống Văn Đào lập tức hiểu ra, tuyệt đối có hy vọng!
Hắn mời Vương Huyên vào một căn biệt thự kiểu Trung Hoa, thăm khám một lão già gầy như que củi trên giường bệnh.
"Nếu tôi phải trả cái giá rất lớn, có thể kéo dài tính mạng cho ông ấy từ ba đến năm năm." Vương Huyên nhẹ gật đầu.
"Xin mời Tiểu Vương huynh đệ ra tay cứu giúp, cần gì cậu cứ việc nói!" Tống Văn Đào có chút kích động.
Đến tình trạng này, những người khác trong Tống gia cũng không thể ngăn cản, nếu không truyền ra ngoài mang tiếng không cứu trưởng bối trong tộc, danh tiếng sẽ cực kỳ tồi tệ.
"Ông biết đấy, tôi và Tôn gia sắp khai chiến, xác suất lớn sẽ trực tiếp nổ ra một trận quyết chiến đẫm máu, một trận phân sinh tử. Chiến hạm, siêu phàm giả, bảo vật đều có thể sẽ xuất hiện trong trận chiến này, hiện tại tôi tiêu hao quá lớn..."
Vương Huyên dang tay, vẻ mặt rất là khổ sở.
"Chúng tôi có thể bồi thường, trong nhà cũng có chút đồ sưu tầm..." Lúc này, lão già trên giường bệnh mở mắt, yếu ớt lên tiếng.
Những người khác muốn phản đối nhưng thật sự không tiện nói gì. Tống Vân là lãnh đạo cốt cán của Tống gia, gây dựng ảnh hưởng nhiều năm, đại đa số mọi người đều rất sợ ông.
"Đưa cho tôi xem một số đồ vật cổ đại, tôi xem có dùng được không." Vương Huyên trực tiếp mở miệng. Với loại người này không cần thiết phải tính toán chi li, không có tác dụng gì, có thể sống đến tầng thứ này tất nhiên đều rất khôn khéo.
"Có thể, nhưng chỉ được chọn một món!" Mặc dù sắp chết, nhưng Tống Vân không hề già mà hồ đồ, vẫn rất có uy thế, người xung quanh đều nghe lời ông.
"Được, khiêng giường bệnh của lão gia tử ra tòa đạo quán phía sau đi. Khi tôi làm phép kéo dài tính mạng cần giao tiếp với Thần Minh, trên thế gian này có nhiều thứ ông không tin không được, con người cần phải có tín ngưỡng, nó sẽ tẩm bổ tinh thần."
Tống Vân phất tay, ra hiệu làm theo.
Vương Huyên cho rằng, Tân Tinh xác suất lớn có cao nhân. Ví dụ như hơn một trăm năm trước, có người đã di dời cả tổ đình Phật Môn và Đạo giáo đến Tân Nguyệt để trấn áp Nguyệt Khanh.
Ngoài ra, các đại tài phiệt đều di dời những tòa tháp cổ ngàn năm, những đạo quán danh tiếng về, có thể là đã nghe theo đề nghị của ai đó.
Liệt Tiên báo mộng, mời người di dời đến để giữ gìn căn cơ? Hay là nói, có cao nhân thần bí nào đó có ý đồ khác? Tóm lại, ngẫm lại mà nói, Tân Tinh tuyệt đối không đơn giản.
Ngay cả nội gián của Tôn gia, Vương Huyên cũng đang nghi ngờ hắn có khả năng biết chuyện sau Đại Mạc (bức màn lớn), thân phận rất kinh người, nhưng không cẩn thận trúng chiêu, ngoài ý muốn rơi vào tay tài phiệt!
Đối mặt với tình huống phức tạp này, Vương Huyên chỉ có thể âm thầm tích lũy lực lượng, cấp tốc mạnh lên, tốc độ phát triển phải vượt qua dự liệu của tất cả mọi người mới được!
Vương Huyên dưới sự tháp tùng của Tống Văn Đào đi đến ngôi miếu cổ ngàn năm này. Hắn đã sớm phát hiện nơi này có thừa số thần bí tràn ngập, nếu không cũng sẽ không nói là có thể cứu lão Tống.
Đêm qua, cổ đăng có chút tiêu hao, hắn muốn nhân cơ hội này để nó bổ sung siêu vật chất, tiện thể chữa bệnh cho Tống Vân.
Hắn thản nhiên ngồi xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi, trực tiếp xuất hồn. Ở cự ly gần như vậy, năng lượng tinh thần của hắn có thể giảo sát hết thảy, không cần quá lo lắng.
Trừ khi đột nhiên có người bắn một phát chùm sáng siêu năng vào đạo quán Tống gia ngay lúc này, nếu không thì không giết được hắn.
Bên trong tượng thần được thờ phụng trong đạo quán có một mảnh xương gồ ghề, từng bị sấm sét đánh trúng, bên ngoài cháy đen, nhưng bên trong mảnh xương vẫn duy trì hoạt tính nồng đậm.
Đây chính là Vũ Hóa kỳ vật!
Vương Huyên cẩn thận từng li từng tí, thông qua nó tiếp cận Nội Cảnh Địa đang lộ ra một khe hở, nhìn thấy những bóng người mờ ảo đang ngủ say cả bên trong lẫn bên ngoài.
Cuối cùng, cổ đăng đã được "cho ăn" no nê, siêu vật chất một lần nữa trở nên nồng đậm.
Thông qua việc thôi động chiếc đèn này đêm qua, Vương Huyên đại khái tính toán được, nó có thể liên tiếp bắn ra hơn ba mươi mũi tên nhỏ màu đỏ chuyên dùng để ghim chết tinh thần!
Lão Tống được khiêng tới, đồng thời một đống đồ vật kiểu dáng khác nhau cũng được mang đến, đặt trên mấy cái khay để Vương Huyên chọn.
Hắn lập tức nhíu mày, Tống gia không hào phóng chút nào, đồ vật mang tới phần lớn đều tàn phế. Ví dụ như chiếc búa nhỏ màu bạc bị thiếu một góc, cây đồng mâu dài bằng chiếc đũa bị gãy phần đuôi, một chiếc Bát Quái Kính đầy vết nứt.
"Những thứ này vô dụng với tôi!" Vương Huyên rất thẳng thắn. Có nhiều thứ thực ra rất bất phàm, sau khi rót siêu vật chất vào hẳn là rất kinh người, nhưng dù sao cũng đã hư hại, hắn không muốn lấy đồ phế phẩm.
"Lấy chút đồ coi được ra đây, đừng lấy đồ nát." Sắc mặt Tống Vân cũng có chút khó coi, dù sao ông cũng đang cần người cứu mạng.
Không lâu sau, Tống Văn Đào đích thân đưa tới một cái khay, bên trên có vài món khiến Vương Huyên không dời mắt nổi.
Một chiếc thuyền nhỏ màu ám kim, dài bằng bàn tay, bên trong chi chít phù văn. Hắn động lòng, thứ này sau khi rót siêu vật chất vào hơn phân nửa có thể bay lên trời, được phù văn thần bí bao phủ, đại khái có thể tránh được vệ tinh Thiên Nhãn các loại!
Đây là công cụ bay thời cổ đại, thuộc về một loại bí bảo giá trị kinh người!
Tuy nhiên, hắn không lập tức lấy nó, bởi vì cổ đăng trên người hắn thế mà lại phát nhiệt, mơ hồ rung động, chỉ dẫn về hướng một món kỳ vật khác. Hắn không vội lựa chọn.
Một lát sau, Vương Huyên cầm lên một khối ngọc ấn, yêu thích không buông tay, chuẩn bị thu hồi.
"Cái này không được." Một vị lão giả đi tới nói: "Khối cổ ấn này là di vật của tổ tiên Tống gia chúng tôi, không thể tặng người ngoài, Văn Đào cầm nhầm rồi. Không tin cậu nhìn xem, dưới đáy có chữ cổ triện liên quan đến tộc tôi."
Một lão già hơn bảy mươi tuổi lấy lại khối ngọc ấn.
Sắc mặt Vương Huyên lập tức trầm xuống, quay người định bỏ đi.
"Đổi món khác đi, những thứ khác tùy ý chọn." Tống Vân trên giường bệnh thở dài, cũng xác nhận đó là đồ tổ tiên để lại.
Vương Huyên do dự hồi lâu, cuối cùng lấy đi một khối thủy tinh, bên trong có một vệt ấn ký ảm đạm, giống như là một loại thuốc màu nào đó.
"Tiểu Vương huynh đệ, có thể cho tôi biết khối tinh thạch này là cái gì không?" Tống Văn Đào hỏi.
"Một loại thuốc màu nào đó, lúc vẽ bùa có lẽ dùng được, tôi muốn nghiên cứu một chút." Vương Huyên không muốn nói nhiều với bọn họ, sắc mặt khó coi.
Trong khoảnh khắc hắn thu lại, thứ này liền cùng cổ đăng cộng hưởng rung động.
"Cho tôi một gian tĩnh thất, tôi muốn tĩnh tâm, lấy trạng thái mạnh nhất để kéo dài tính mạng cho lão gia tử."
Vương Huyên bước vào một gian phòng trong đạo quán, hắn nhìn trước ngó sau, trực tiếp dùng tinh thần lĩnh vực phá hủy một số thiết bị giám sát.
Trong sát na, hắn lấy ra tinh thể, dùng thanh đoản kiếm vô kiên bất tồi chém ra. "Xoát" một tiếng, một đạo hồng quang rơi vào cổ đăng, chìm vào bên trong thân đèn.
Vương Huyên lập tức biết nó là cái gì, một loại Chân Hỏa kinh khủng!
Hiện tại bấc đèn đang đốt cháy bằng siêu vật chất, nếu có được loại hỏa quang này, xác suất lớn sẽ khác biệt hoàn toàn so với trước kia!
Trong nháy mắt, hắn cảm nhận được sự dị thường. Cổ đăng vốn đã được "ăn no", lượng siêu vật chất trong chốc lát gần như khô kiệt, toàn bộ bị ánh lửa yếu ớt kia hấp thu sạch sẽ.
"Thú vị!"
Vương Huyên bước ra khỏi tĩnh thất, đi kéo dài tính mạng cho lão Tống. Trong quá trình đó, hắn nhiều lần mạo hiểm đi đến vết nứt Nội Cảnh Địa để tiếp dẫn vật chất thần bí.
Lần thứ tư, cuối cùng hắn cũng đã cho chiếc cổ đăng hoàn toàn mới này ăn no!
Ngay cả chính hắn cũng sợ hết hồn hết vía, nếu còn ăn không no nữa thì hắn cũng chuẩn bị kết thúc, sợ đánh thức hư ảnh thần bí trong Nội Cảnh Địa.
Trong lúc đó, hắn đã kéo dài tính mạng cho lão Tống thêm nửa năm, nói cho ông biết cần tiến hành theo liệu trình, không thể một bước lên mây.
Người Tống gia không nói gì. Lão Tống há to miệng nhưng cũng không thể nói thêm gì nữa, chỉ có thể cầu nguyện "Tiểu Vương biến thái" sống lâu một chút, tuyệt đối đừng bị Tôn gia xử lý ngay lập tức.
Buổi chiều, Vương Huyên ở khách sạn nghiên cứu cổ đăng. Hắn cảm thấy uy lực của thứ này đã tăng vọt, xác suất lớn không chỉ đơn giản là tấn công tinh thần nữa!
"Vương Huyên, người Tôn gia đến rồi, chuẩn bị quyết chiến với ta ở ngoài thành!"
Lão Trần đột nhiên gọi điện tới, báo cho hắn biết tin tức này. Tôn gia rốt cuộc cũng muốn ra tay, xuất động lực lượng kinh khủng trong nhà!
Vương Huyên hơi căng thẳng, sợ Lão Trần không đỡ nổi, dặn dò: "Ông cẩn thận một chút, tình huống không ổn thì lập tức chạy về phía tôi!"
"Cậu nói cái gì đó, Trần giáo tổ đang chuẩn bị lập uy đây!" Lão Trần trầm giọng nói.
"Ừm, chỗ tôi cũng có người tới rồi, không nói nữa, tối nay tôi và ông đại khái còn có đại quyết chiến!" Vương Huyên cảm thấy bầu không khí khác thường.
Xung quanh khách sạn xuất hiện rất nhiều người máy.
Điều khiến hắn cảm thấy nguy hiểm nhất chính là ở khu vực ngoài thành, tinh thần lĩnh vực của hắn đã cảnh báo.
Hắn đi lên tầng cao của tòa nhà, nhìn ra xa bên ngoài Cảnh Duyệt thành.
Trong bóng tối, có một người mặc giáp trụ, phù văn lưu chuyển, rực rỡ mà thần thánh, giống như Thiên Thần, sừng sững nơi cuối chân trời.
"Vương Huyên, có người mời cậu ra khỏi thành một chuyến." Một người máy mở miệng, lại bổ sung: "Hắn nói, thần thoại đã mục nát, người như cậu cần nhận rõ hiện thực. Nếu không, ba năm sau cũng sẽ bị thanh toán. Bây giờ quay đầu còn chưa muộn, hắn nguyện cho cậu một cơ hội."