Hư ảnh sinh linh trong chân cốt đã tự mình khôi phục, sau đó hiển hóa tại hiện thế sao?
Vương Huyên dừng bước, hắn cảm nhận được sinh cơ bên trong kiến trúc phía trước. Vật chất thần bí tràn ngập, có một sinh vật siêu phàm cường đại đang đợi hắn trong phòng.
"Kiếm Tiên, mời!" Hoàng Hưng Hải ra hiệu.
"Đừng gọi tôi là Kiếm Tiên, Hoàng gia có Đại Tiên ở đây, tôi tính là tiên gì chứ." Vương Huyên sửa lại, sau đó sải bước đi thẳng vào trong viện, tiếp cận gian nhà chính của tổ từ.
Hoàng Hưng Hải động dung, cảm giác của người trẻ tuổi này quá nhạy bén, khoảng cách còn một đoạn xa như vậy mà hắn đã có thể phát hiện Tiên Nhân của Hoàng gia đang ở đây sao?
Hắn không đi cùng vào mà chỉ làm người dẫn đường, đứng chờ ở bên ngoài.
Tổ từ Hoàng gia, sương trắng lượn lờ bốc lên từ gian nhà tổ có kiểu dáng rất cổ xưa. Một đạo hư ảnh hiển hiện trong sương mù, đó là một người trung niên.
Hắn đang ở trạng thái tinh thần thể, mặc cổ phục Cựu Thổ, thân ảnh hơi mơ hồ, vẩy xuống từng điểm quang vũ trong làn sương trắng.
Người này rất có tiên khí, đang đánh giá Vương Huyên, thở dài: "Tại niên đại khô kiệt này, ngươi lại có thể đi đến bước này, thật khó lường! Ngươi sinh sai thời đại rồi, nếu sinh sớm ngàn năm, tất nhiên sẽ là một vị cường giả tuyệt thế."
Tiếp theo, hắn lại lắc đầu, nói: "Cũng không tính là sinh sai, có lẽ ngươi càng may mắn hơn. Vũ Hóa không tự do, nhân gian càng xán lạn tiên diễm."
"Tiền bối quá khen, ta tính là gì chứ. So với các bậc tiền bối, ta bất quá chỉ là con bướm trên mặt đất ngước nhìn Cửu Thiên Kim Sí Đại Bằng cưỡi gió lên cao, kém quá xa." Vương Huyên mở miệng, trong lòng càng thêm đề phòng.
Nam tử trước mắt là một vị cổ nhân. Trong nhận thức hiện tại của Vương Huyên, những quái vật này nếu không phải đang đào hố thì chính là đang lấp người, đều cực kỳ nguy hiểm!
Nam tử trung niên nói: "Ngươi quá khiêm tốn. Dưới hoàn cảnh lớn hiện thế đang 'sửa lỗi' khủng bố như vậy mà còn có thể mở ra Nội Cảnh Địa, loại thiên phú này nếu truyền đến sau Đại Mạc, cũng sẽ khiến Liệt Tiên kinh hãi."
Vương Huyên rất rõ ràng, phàm đi qua tất để lại dấu vết. Cho dù hắn rất cẩn thận, cũng nhất định sẽ bị người phát hiện ra hắn đang muốn che giấu những bí mật kia.
Huống chi, gần đây vì muốn đạt được chí cao kinh văn, thu hoạch dị bảo trong truyền thuyết cổ đại, hắn đã thực hiện trao đổi đồng giá với các tài phiệt, giúp bọn họ kéo dài tính mạng.
Một khi có sinh vật siêu phàm theo dõi, nghiên cứu hành tung của hắn, tự nhiên có thể phát hiện ra manh mối. Hắn mỗi lần đều ra vào đạo quán, chùa chiền, người thường không hiểu, nhưng Liệt Tiên làm sao có thể không rõ?
Những ngôi cổ tháp ngàn năm, những nơi mang danh tiếng tổ đình Đạo giáo đều không phải là vùng đất bình thường, đều bị sinh vật cường đại đánh dấu ấn ký, phân chia địa bàn, cất giấu chân cốt, xá lợi tử.
Liệt Tiên một khi ném ánh mắt tới, tự nhiên có thể hiểu được hắn đang trộm lấy thừa số thần bí.
"Khi ta bước vào cảnh giới Nhiên Đăng, cảm giác bầu trời đêm siêu phàm đen kịt vô biên, yên tĩnh vạn cổ, không nhìn thấy quang minh, có loại cảm giác kiềm chế đến tuyệt vọng. Dưới sự khuấy động của năng lượng tinh thần, ta lại ngoài ý muốn mở ra một lần Nội Cảnh Địa."
Vương Huyên nói, bộ dạng vô cùng cảm khái.
Giai đoạn Phàm Nhân liền mở ra Nội Cảnh Địa, chuyện này tuyệt đối không thể bại lộ, bằng không, phàm là sinh linh sau Đại Mạc đều sẽ muốn săn giết hắn! Loại Nội Cảnh Địa đặc thù này bị Liệt Tiên coi là đường hầm chạy trốn, có thể lợi dụng vô cùng hiệu quả!
"Ngươi cảnh giác với ta quá rồi. Ta chỉ là một cô hồn dã quỷ, không có địch ý gì với ngươi. Hiện tại ta căn bản không tính là tiên, chỉ là mảnh vỡ tinh thần tàn khuyết mà thôi."
Nam tử trung niên tự giễu, bảo hắn không cần lo lắng, mình không có ác ý. Sau đó hắn ra hiệu, mời Vương Huyên nhập tọa.
Trong tổ từ đều là những đồ nội thất nhuốm màu năm tháng, phảng phất như quay về thời đại trước. Thân ảnh mơ hồ đang tản mát quang vũ kia cũng ngồi xuống.
"Không biết tiền bối cho gọi có chuyện gì?" Vương Huyên nói ít, trầm tĩnh ứng đối.
Sau khi đến cảnh giới Siêu Phàm, đây là lần đầu tiên hắn đối mặt ở khoảng cách gần với một sinh linh khôi phục từ trong chân cốt như vậy.
Liệt Tiên, cuối cùng cũng sắp tiến vào hiện thế sao?
Vương Huyên âm thầm đánh giá, đối phương rất mạnh, nhưng mảnh vỡ tinh thần thể này bị giới hạn bởi quy tắc siêu phàm đang tiêu biến, thực lực không tính là quá mức phi lý.
Hắn liếc nhìn chiếc hộp sắt trong điện thờ cách đó không xa. Tinh Thần Thiên Nhãn của hắn có thể nhìn thấy bên trong có một khối xương, được bao bọc bởi mạch máu, đang thai nghén sinh cơ cường đại.
"Cổ nhân như ta, ngày xưa một lòng muốn thành tiên, kết quả bây giờ lại rơi vào cảnh người không ra người quỷ không ra quỷ. Ta hiện tại đã lạc hậu so với thời đại, quan niệm cổ hủ, cho nên muốn trò chuyện chút với siêu phàm giả mới xuất hiện như ngươi, chỉ mang thiện ý, không có ý gì khác."
Vương Huyên nhìn về phía hắn, hỏi: "Thế giới sau Đại Mạc như thế nào? Hiện nay ra sao? Tuyệt thế Liệt Tiên bao giờ trở về? Siêu phàm tiêu vong, hiện tại có thủ đoạn ứng đối nào ổn thỏa không?"
Nếu đã muốn trò chuyện, vậy hắn cũng không khách khí, ném ra hàng loạt câu hỏi.
Nam tử trung niên cười khổ, nói: "Cựu Ước khóa chân ngôn. Ta mặc dù là mảnh vỡ tinh thần ngưng lại tại hiện thế, nhưng cũng không thể nói quá nhiều."
Hắn thẳng thắn cho biết, bây giờ quy tắc siêu phàm đang tiêu tán nên Cựu Ước đã nới lỏng, nếu không hắn còn chẳng thể mở miệng, hạn chế trước kia còn lợi hại hơn nhiều.
Hắn trầm giọng nói: "Liệt Tiên đã xác nhận, thần thoại sẽ triệt để mục nát, cho dù là cường giả tuyệt thế cũng không có cách nào, sẽ biến thành phàm nhân. Nghĩ đến cũng đủ bi ai, trường sinh bất quá chỉ là một giấc mộng dài, những vết tích huy hoàng của siêu phàm đều sẽ bị xóa đi, hóa thành hư ảo!"
Liệt Tiên cũng không có cách nào sao? Vương Huyên nhíu mày. Hắn vốn tưởng rằng những người kia ít nhiều cũng có thể tìm ra chút phương pháp, cho dù không thể thay đổi đại thế thì cũng có thể kéo dài cục bộ hoặc ngăn cản siêu phàm thoái trào, không để nó tiêu tán nhanh như vậy.
Thông qua nói chuyện, hắn biết được nam tử trung niên là người thành tiên cuối cùng của Hoàng gia, tên là Hoàng Côn, Vũ Hóa thành tiên vào cuối thời Đường.
Về phần mấy vị người thành tiên khác của Hoàng gia, có người đã sớm chết ở sau Đại Mạc, có người thì mất tích mấy trăm năm.
Hoàng Côn thổn thức, thế giới sau Đại Mạc vô cùng tàn khốc: "Thành tiên còn lâu mới tốt đẹp như thế nhân tưởng tượng!"
Tiếp đó hắn lại nói: "Không lâu nữa, trong hiện thế sẽ xuất hiện các loại vết tích siêu phàm, cái loạn của siêu phàm sẽ lan đến tận hiện thế."
Điều này không tính là vi phạm Cựu Ước, những thứ này đều có thể suy đoán được. Vương Huyên đã sớm biết sẽ xuất hiện cục diện kia, các loại ngưu quỷ xà thần đều sắp chui ra.
"Liệt Tiên không cam lòng, chưa đến ba năm nữa, khẳng định sẽ có đủ loại giãy dụa. Giữa các tuyệt thế Liệt Tiên, giữa các đại trận doanh sẽ phát sinh va chạm. Cũng sẽ có Liệt Tiên sợ hãi hiện thế, không muốn sau khi biến thành phàm nhân lại bị các tổ chức lớn ở hiện thế bắt giữ hay săn giết, nên tự nhiên sẽ ra tay trước để dọn đường. Một khi Liệt Tiên giáng lâm, sẽ có đủ loại nhiễu loạn!"
Hoàng Côn nói thẳng, thời gian đó đã rất gần rồi!
"Ta tìm ngươi đến, thật ra là muốn kết một phần thiện duyên, tặng ngươi một cọc đại tạo hóa." Trên người Hoàng Côn nổi lên sương trắng, bao phủ cả tòa tổ từ, phòng ngừa các siêu phàm giả khác nghe lén.
Vương Huyên nhìn hắn, không lên tiếng.
Hoàng Côn tự giễu: "Đừng cảm thấy ta là Tiên Nhân gì cả, tình huống thực tế là ta bất quá chỉ là một khối Nguyên Thần tàn khuyết mà thôi, không có thân người, càng giống một Quỷ Tiên. Ta hiện tại không có cách nào tham dự tranh đoạt tạo hóa kia, nếu như ngươi đạt được, ta hy vọng ngươi có thể chia cho ta một phần, giúp ta tái tạo nhục thân."
Vương Huyên động dung, đây phải là đại tạo hóa cỡ nào mới có thể tái tạo nhục thân?
"Không lâu nữa, hai thế giới tinh thần cao đẳng sẽ giao hòa và va chạm trong quá trình di chuyển, hiển lộ ra một phần vết tích tại hiện thế." Hoàng Côn tiết lộ tình huống này.
"Cao đẳng thế giới tinh thần giao hòa, xác suất lớn sẽ có Thiên Dược xuất hiện, hiện hình tại hiện thế. Nếu nắm bắt được cơ hội, có lẽ có thể hái được!"
Thiên Dược xuất hiện cũng có thể suy tính ra? Vương Huyên cảm thấy thủ đoạn của Liệt Tiên quả thực quá cường đại, dù sao đối phương cũng chỉ là một tinh thần thể tàn khuyết.
Hoàng Côn lắc đầu: "Ngươi đừng đánh giá cao ta, đây là do tuyệt thế Liệt Tiên sau Đại Mạc suy tính ra. Trên thực tế, lần này hai thế giới tinh thần cao đẳng giao hội, cường giả sau Đại Mạc sẽ là người đầu tiên có cơ hội. Nếu bọn hắn không hái được, Thiên Dược mới có thể hiện hình tại hiện thế trong chốc lát."
Hắn nói thẳng, hiện tại việc tuyệt thế sinh linh sau Đại Mạc truyền lại một ít tin tức về hiện thế cũng không phải là quá gian nan.
Vương Huyên bất đắc dĩ nói: "Liệt Tiên không hái được Thiên Dược, ta lại có thể làm gì?"
Hoàng Côn nói: "Có cơ hội rất lớn, bởi vì trong hiện thế có thần vật hiếm thấy, là thứ năm đó không thể mang vào sau Đại Mạc, có thể dùng để hái Thiên Dược."
Hắn lại thở dài: "Thế gian hiện tại dị bảo thật sự rất nhiều, đáng tiếc lại không mấy hữu hảo với Nguyên Thần tàn khuyết, khắp nơi đều là sát cơ."
Nói đến đây, hắn đứng dậy, từ trong vách tường tổ từ lấy ra một cái hộp đá. Sau khi mở ra, bên trong là một cuộn sợi tơ trong suốt bóng loáng, dài chưa đến hai mét.
"Đây là cái gì?" Vương Huyên lộ ra sắc mặt khác thường hỏi.
"Đây là vật do một Thủ Ước Giả trước khi chết lưu lại, là sợi tơ có thể thả câu thế giới tinh thần. Loại chất liệu này cực kỳ trân quý, ngay cả dị bảo Khốn Tiên Thằng tương đối nổi danh cũng được luyện thành từ loại vật liệu này."
Vương Huyên cảnh giác, thứ này đừng thật sự là Khốn Tiên Thằng, nếu bị trói lại thì nguy hiểm to. Hắn âm thầm chuẩn bị sẵn đoản kiếm, tình huống không đúng sẽ chém chết ngay.
"Đương nhiên, hiện tại còn thiếu chiếc lưỡi câu quan trọng nhất, có thể câu được sản vật của thế giới tinh thần, vô cùng trân quý." Hoàng Côn lộ ra thần sắc hướng tới.
Hắn nói cho Vương Huyên biết, siêu cấp tài phiệt Chung gia có một chiếc lưỡi câu, đó là di vật của một vị Thủ Ước Giả vẫn lạc vào 1800 năm trước.
Hắn cười khổ nói: "Ta xác thực muốn trực tiếp lấy đi chiếc lưỡi câu kia, nhưng nơi đó có điểm quái lạ. Có một cái ao bẩn, nhìn rất giống Vãng Sinh Trì trong truyền thuyết, nói là có thể đưa hồn thể vãng sinh, nhưng quỷ mới biết nó là đưa người đi hay là nuốt chửng!"
Hoàng Côn bất đắc dĩ nói tiếp: "Cho dù ta lấy được lưỡi câu kia cũng không dám tùy tiện thử chạm vào thế giới tinh thần cao đẳng, bởi vì sẽ có Tinh Thần Thiên Hỏa giáng xuống, tương đương khủng bố, người không có nhục thân sẽ vô cùng nguy hiểm."
"Đáng sợ như vậy? Vậy thôi bỏ đi, ta yếu ớt như thế này, không thích hợp tham dự loại tràng diện lớn đó." Vương Huyên lắc đầu.
Hoàng Côn nói: "Đừng tự coi nhẹ mình, đây là cơ duyên tày trời. Huống hồ hiện giai đoạn ta còn kém xa ngươi, đến lúc đó chúng ta liên thủ. Nhưng ngươi có nhục thân, cần do ngươi câu Thiên Dược."
"Nhưng ta vẫn cảm thấy không ổn thỏa." Vương Huyên cảm thấy thực lực mình quá yếu, không đủ để "đảm đương trọng trách", bảo Hoàng Côn chờ hắn một thời gian, hắn đi bế quan trước.
"Thời gian không kịp." Hoàng Côn lắc đầu.
"Tiền bối có bí pháp hay cổ pháp gì có thể nhanh chóng tăng thực lực lên không?" Vương Huyên hỏi.
Hoàng Côn im lặng, cuối cùng kiên quyết lắc đầu: "Ta không thể hại ngươi. Có một số bí pháp tốc thành, nhưng cuối cùng sẽ làm hỏng căn cơ người tu hành."
"Thật sự không có bí pháp nào vô hại sao?" Vương Huyên nghiêm túc thỉnh giáo.
"Nội Cảnh, Thiên Dược, Thệ Địa... Những thứ này thì có thể. Chúng ta bây giờ chính là muốn đi câu Thiên Dược." Hoàng Côn bảo hắn đừng vội, tu hành phải đi từng bước một cho vững chắc, huống hồ Thiên Dược đang ở ngay trước mắt.
"Thế giới tinh thần cao đẳng bao giờ sẽ hiển hiện một góc tại hiện thực?"
"Đêm khuya ba ngày sau!" Hoàng Côn cho biết.
"Nhanh như vậy, chuẩn bị thiếu thốn, ta sợ sẽ chết thảm dưới Tinh Thần Thiên Hỏa." Vương Huyên lắc đầu.
Hoàng Côn thở dài: "Nếu đã như vậy, ta cũng không thể miễn cưỡng ngươi, bất quá đây đúng là một cơ hội lớn."
Hắn nói bổ sung: "Đến lúc đó nhìn tình huống rồi quyết định đi. Ta cảm thấy có thể sẽ có kỳ quan cực kỳ hùng vĩ xuất hiện, nói không chừng chẳng cần chúng ta đi câu, Thiên Dược sẽ tự chủ động bay ra ngoài."
Vương Huyên không hiểu, lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, hỏi vì sao lại như vậy?
"Ta đã nhận được tin tức, sau Đại Mạc sẽ có mấy vị cường giả tuyệt thế ra tay tranh đoạt Thiên Dược của thế giới cao đẳng, vạn nhất đánh nó văng ra ngoài thì sao? Thậm chí, nếu nó chủ động trốn qua đây thì càng mỹ diệu." Hoàng Côn lộ ra vẻ ước ao.
Vương Huyên cảm thấy hứng thú: "Chúng ta có thể nhìn thấy Liệt Tiên đại chiến?"
Hắn muốn quan chiến, loại tràng diện đó đúng là kỳ quan, hắn chưa bao giờ thấy qua.
Hoàng Côn gật đầu: "Xác suất lớn là có thể nhìn thấy. Liệt Tiên đại chiến, nhân mã của mấy trận doanh giao thủ, sẽ vô cùng khủng bố!"
"Được, ba ngày sau, chúng ta tùy cơ hành sự." Vương Huyên gật đầu, xem như đáp ứng.
Tiếp theo, hắn lại tỏ vẻ khó xử, nghĩ đến một số chuyện, nói: "Ta cảm thấy gần đây có sinh vật siêu phàm rất cường đại đang theo dõi ta, ta sợ sẽ xảy ra chuyện. Xin tiền bối ra tay, giúp ta giải quyết họa sát thân!"
Hoàng Hưng Hải đang canh giữ bên ngoài tổ từ, nghe được lời Vương Huyên thì da mặt giật giật. Người trẻ tuổi này... muốn Hoàng gia Chân Tiên làm bảo tiêu cho hắn?!