Tiếng còi xe inh ỏi buổi sớm, cảnh chen chúc trên xe buýt, vẻ mặt vội vã của dân văn phòng trước giờ xuất phát, những học sinh đeo cặp sách chạy chậm... tất cả những hình ảnh ấy đan xen vào nhau, mở màn cho một ngày mới bận rộn và căng thẳng.
Thời gian vẫn còn kịp, Vương Huyên tìm một quán nhỏ ven đường, gọi một phần bánh rán, một bát tào phớ mặn và một chén nước đậu ngọt. Hắn cảm thấy cuộc chiến ngọt - mặn giữa hai miền Nam Bắc có thể dừng lại ở đây được rồi, cứ ăn cả hai là xong.
"Đến sớm thế?"
Hắn phát hiện mình là người đầu tiên đến cơ quan. Mười mấy phút sau, cô nàng Lưu Tuyết yêu chưng diện mới chạy tới, nửa tiếng sau những người khác mới lục tục xuất hiện.
Buổi sáng không có việc gì nhiều, Vương Huyên gửi nhận vài cái email, xử lý sơ qua hai bản vẽ, sau đó lại bắt đầu âm thầm nghiên cứu Đạo tạng.
Tất nhiên, hắn cũng để mắt quan sát ông bạn đồng nghiệp cũ Trần Vĩnh Kiệt - người hễ rảnh rỗi là lại gọi điện hẹn người đi câu cá.
Quả nhiên có vấn đề, trái tim Vương Huyên đập thình thịch.
Cả buổi sáng, lão đồng nghiệp liên tục gọi mấy cuộc điện thoại, nào là câu cá, nào là bão tố đêm qua, sáng nay trời yên biển lặng...
Trong mắt Vương Huyên, lão đồng nghiệp này đang nói toàn tiếng lóng!
"Câu cá" thì không nói làm gì, hắn đã từng đích thân trải nghiệm ở núi Đại Hưng An. "Bão tố đêm qua" chắc chắn là ám chỉ việc nhổ tận gốc tổ chức Hôi Huyết. Còn về "hôm nay trời trong gió nhẹ", hẳn là đang nói các thế lực khắp nơi đều muốn giữ thái độ khiêm tốn.
Sau đó, Vương Huyên nhìn ai cũng thấy có vấn đề!
Ví dụ như ông anh đeo kính đen kia, tán gẫu với người ta về chuyện "đại sát đặc sát" suốt cả đêm, bây giờ vẫn còn mệt mỏi rã rời.
Hai bà chị thích đánh mạt chược thì thì thầm to nhỏ về chuyện "phong thủy luân chuyển", vận khí không tranh nhất thời dài ngắn, lần sau làm nhà cái sẽ quyết chiến một trận.
Còn gã đồng nghiệp hơi cảm tính, hễ rảnh là ngâm thơ kia, sáng sớm đã làm một bài: "Ta lấy thiên khung làm màn, treo một dây pháo hoa, đùng một tiếng, nổ rực rỡ như vậy, kinh diễm nhân gian."
Vương Huyên nghe mà hết hồn, đây đều là thần thánh phương nào vậy?!
Chẳng lẽ tối qua bọn họ đều tham gia hành động, lái chiến hạm đi xử lý một đám phi thuyền địch?
Cuối cùng, Vương Huyên nhìn cô bé Lưu Tuyết đang tô son trước gương nhỏ bên cạnh cũng thấy là lạ. Nàng nói màu son này không chuẩn, nàng thích màu đỏ thê diễm, huyết sắc mang theo ý vị bi thương thảm thiết, như thế mới có vẻ đẹp yên tĩnh xuất thế.
Nghe mà xem, cả phòng đều đang nói tiếng lóng! Vương Huyên lập tức cảm thấy đầu to như cái đấu. Hắn ngồi đó bất động thanh sắc, ép buộc bản thân tĩnh tâm ngưng thần, nghiên cứu Đạo tạng.
Cuối cùng cũng đến giờ ăn trưa, tâm trạng các đồng nghiệp đều không tệ, rủ người mới là Vương Huyên cùng đi nếm thử món mới ở quán ăn vừa mở bên ngoài viện thiết kế.
Vương Huyên ăn uống chẳng biết ngon dở ra sao, lòng dạ rối bời. Hắn rất muốn hỏi bọn họ một chút, nhưng lại sợ quá đường đột và trực tiếp.
Sau bữa cơm, lão đồng nghiệp vẫn là người trầm ổn nhất, chủ động tìm Vương Huyên. Nhưng chỉ một câu nói của ông ta đã suýt khiến hắn quay đầu bỏ đi, bởi vì lão đồng nghiệp hỏi hắn có đi câu cá không.
Từng có một lần trải nghiệm nguy hiểm ở núi Đại Hưng An, suýt chút nữa bị chiến hạm không gian của tổ chức Hôi Huyết khóa mục tiêu, Vương Huyên không muốn dấn thân vào vũng nước đục tương tự nữa.
"Chàng trai trẻ, cậu còn trẻ, còn nhiệt huyết, còn thanh xuân để lệ nóng doanh tròng, phải biết trân trọng chứ."
Vương Huyên mặt lạnh tanh hỏi lại, có phải ông lại muốn bảo tôi đi làm mồi câu không?
"Cậu nghĩ đi đâu thế? Tôi chỉ mời cậu ra cái xưởng cơ khí bỏ hoang sau viện thiết kế câu cá thôi. Ở đó có cái hồ không lớn không nhỏ, giờ lau sậy mọc thành bụi, cá hoang đang béo lắm."
Vương Huyên nghi ngờ nhìn ông ta. Lão đồng nghiệp đây là đang ngầm thừa nhận mình chính là vị lãnh đạo cấp cao của tổ chức thám hiểm sao?
"Là tôi." Giống như biết hắn đang nghĩ gì, lão đồng nghiệp trực tiếp thừa nhận: "Đi thôi, vừa ăn trưa xong, vừa đi vừa trò chuyện, câu cá một lát."
Ông ta chuẩn bị rất đầy đủ, trong cốp chiếc xe Hồng Nhật cũ kỹ kia có đủ các loại dụng cụ câu cá.
Trên đường đi, Vương Huyên không nhịn được thỉnh giáo xem những đồng nghiệp trong phòng làm việc kia có thân phận gì.
Lão đồng nghiệp Trần Vĩnh Kiệt ngẩn người, sau đó không nhịn được cười phá lên: "Cậu nghĩ đi đâu vậy? Cậu tưởng cái phòng làm việc dưỡng lão này ngọa hổ tàng long, ai cũng không phải người thường sao? Bọn họ ấy à, chỉ là một đám nam nữ bình thường thích chơi game, mê mạt chược, hay thương cảm ngâm thơ, thích cosplay và xem phim kinh dị thôi. Kẻ không bình thường ở đây chỉ có tôi và cậu!"
Vương Huyên cạn lời, hồi lâu không lấy lại tinh thần, cuối cùng mới nói: "Ông mới không bình thường, tôi rất bình thường!"
Trần Vĩnh Kiệt kinh ngạc nhìn hắn một cái, nói: "Rất bình thường sao? Tôi nghe nói cậu tát một cái làm bay luôn mặt mũi đại mỹ nữ, trong vài ngày liên sát năm người."
"Đây là bịa đặt và phỉ báng! Tôi chưa bao giờ giết người!" Vương Huyên vội vàng đính chính, hắn là công dân tuân thủ pháp luật, chỉ là lúc phòng vệ chính đáng có làm bị thương năm người thôi.
"Cũng chẳng khác nhau là mấy." Lão đồng nghiệp gật gù.
Vương Huyên không muốn giải thích nhiều với ông ta, liền hỏi thẳng ông ta rốt cuộc có thân phận gì, tại sao lại chui rúc ở cái nơi không ai chú ý này làm việc.
Lão đồng nghiệp dẫn hắn đến bên hồ nước trong xưởng máy bỏ hoang, buông cần câu, nói: "Tôi là sư phụ của Thanh Mộc, chạy đi chạy lại giữa Tân Tinh và Cựu Thổ, dù ở bên nào cũng phải có một công việc thanh nhàn để che giấu, cậu không phải cũng rất thích nơi này sao?"
Vương Huyên nghe xong lập tức hiểu ra. Thanh Mộc đã sớm chuẩn bị và đề phòng, ngay khi hắn vừa tốt nghiệp liền sắp xếp hắn đến bên cạnh sư phụ mình.
Cho dù lúc trước Vương Huyên không chọn gia nhập tổ chức thám hiểm, có một lão đồng nghiệp như thế này ở bên cạnh, đoán chừng sớm muộn gì cũng bị lừa vào tròng.
"Các người đúng là có dự mưu!" Vương Huyên thở dài, nhưng còn có thể nói gì được nữa? Lão đồng nghiệp đã tiết lộ thân phận, thể hiện rõ thành ý rồi.
"Cậu cũng đừng có khúc mắc gì, lần trước chúng tôi đã tính toán và sắp xếp kỹ lưỡng, phi thuyền của tổ chức Hôi Huyết căn bản không uy hiếp được các cậu, dám ló đầu ra là bị bắn hạ ngay. Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa, nghe nói cậu luyện Kim Thân Thuật, tặng cậu một món quà."
Lão đồng nghiệp đưa qua một cuốn sách, trông có vẻ đã nhiều năm tuổi, mang theo cảm giác cổ xưa do thời gian lưu lại.
Vương Huyên nhận lấy lật ra xem, nhìn kỹ một chút liền lộ vẻ kinh ngạc. Trong sách ghi chép toàn là các loại thực vật, khoáng vật, sinh vật cổ quái.
"Cái này có đáng tin không?" Hắn lật xem vài trang, lập tức cảm thấy như mở ra một chân trời mới.
Ví dụ như trong sách ghi lại "Nguyệt Quang Ngân", một loại khoáng vật cực kỳ hiếm và đặc thù. Khi gõ nứt loại quặng này sẽ có chất lỏng màu bạc chảy ra, cần phải uống ngay lập tức, nếu không sẽ nhanh chóng bốc hơi, tiêu tán như ánh trăng.
Người thường nếu uống được một chút có thể hoạt hóa huyết nhục, còn đối với người luyện Kim Thân Thuật, Thiết Bố Sam thì cực kỳ hiệu quả, được xem là đại bổ vật, có thể gia tốc nâng cao thể chất.
Còn có một loại "Hoàng Kim Ma Cô" nào đó, nghiền thành bột nấu canh có thể gia tăng mật độ xương, nuôi dưỡng tủy cốt, giúp máu mới tạo ra càng có hoạt tính, từ đó dần dần cải thiện thể chất toàn thân.
Vương Huyên càng xem càng thấy quá mức hư cấu, những thứ này hắn chưa từng nghe nói qua, cảm giác dù có so với từ điển bách khoa cũng không tìm thấy vật thật.
Ví dụ như phía sau còn nhắc đến một loại ốc núi nào đó, sinh sống trong đá núi, thuộc loại sơn bảo hiếm thấy. Nếu bắt được, phơi khô nghiền nhỏ, mỗi ngày uống một tiền, liên tục nửa tháng có thể kéo dài tuổi thọ năm năm.
Vương Huyên càng xem càng không tin. Lúc rảnh rỗi hắn từng lật xem Bản Thảo Cương Mục và các sách tương tự, căn bản chưa từng thấy những vật ly kỳ cổ quái này.
Lão đồng nghiệp Trần Vĩnh Kiệt lên tiếng: "Đừng không tin, những thứ này đều có ghi chép tại Đạo giáo tổ đình và trong cổ tháp của Phật môn. Cuốn sách này chẳng qua là tập hợp lại một chút, ngoài ra còn bổ sung thêm một số kỳ vật được nhắc đến trong thẻ tre thời Tiên Tần."
Vương Huyên ngẩn ra, nói: "Thế nhưng, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, ai từng nhìn thấy chúng? Chắc đã tuyệt tích từ lâu lắc rồi."
"Cựu Thổ bây giờ không thấy, nhưng không có nghĩa là trong Thâm Không không có." Lão đồng nghiệp mỉm cười.
Vương Huyên nhạy bén chú ý tới từ "Thâm Không" mà ông ta dùng, chứ không phải "Tân Tinh", cảm thấy có chút vi diệu.
Lão đồng nghiệp giật mạnh cần câu, tiếc nuối lắc đầu, cá chạy mất rồi, không câu được. Ông ta nói tiếp: "Mấy chục năm gần đây, lần lượt có người đạt được một ít những kỳ vật này. Tuy lượng không nhiều nhưng cũng gây ra phong ba không nhỏ. Ừm, thậm chí có người phát hiện Địa Tiên Thảo, nhưng rất tiếc không hái được."
Vương Huyên nhanh chóng lật cuốn sách, tìm đến trang nói về Địa Tiên Thảo. Mô tả về nó quả thực khiến người ta mê mẩn: ăn một gốc có thể diên thọ 200 năm.
"Cho nên ấy à, Tân Tinh bên kia có người sắp điên rồi. Kéo dài tính mạng 200 năm, đối với người bình thường mà nói tương đương với hai lần sống lại. Những lão già trong các tập đoàn tài phiệt, người phụ trách Viện nghiên cứu Sinh mệnh... tất cả đều sắp phát điên, đều đang hành động."
Vương Huyên quả thực nỗi lòng chập trùng, nhưng hắn rất nhanh cảnh giác trở lại. Lão già này thích nhất là "câu cá", bây giờ không phải lại đang ủ mưu gì chứ?
"Nghe nói bên kia rất náo nhiệt. Lão nhân gia ngài tặng tôi cuốn sách này, sau đó kể cho tôi nghe những chuyện đó, thả mồi câu tôi, rốt cuộc là muốn làm gì? Nói đi!"
"Người trẻ tuổi bây giờ suy nghĩ nhiều quá, đâu giống thời đại chúng tôi, toàn là những thiếu niên đơn thuần tốt bụng. Cậu đấy, lại nghĩ nhiều rồi." Lão đồng nghiệp lắc đầu, sau đó đột nhiên giật cần, cuối cùng cũng câu lên được một con ba ba.
"Đi đi, đừng làm phiền, tôi đang câu cá!" Lão đầu gỡ con ba ba ném đi. Theo lời ông ta thì con này nhìn là biết vừa được phóng sinh không lâu, nửa chết nửa sống, không phải đồ bổ béo gì.
"Suất đi Tân Tinh rất đắt hàng, người trẻ tuổi cậu phải nỗ lực lên nhé." Lúc sắp về, lão đồng nghiệp bồi thêm một câu như vậy.
Tuy nhiên, từ khi nghe ông ta nói xong những chuyện này, Vương Huyên liền có chút đề phòng với ông ta. Hắn thầm nhủ, cho dù muốn đi Tân Tinh thì cũng nên vòng qua lão đồng nghiệp này cho an toàn.
Đêm đó về nhà, hắn luyện Cựu Thuật, suy nghĩ về Vũ Hóa Thạch, cũng nghĩ đến những kỳ hoa dị thảo và khoáng vật được nhắc đến trong cuốn sách kia.
"Ban ngày nghiên cứu Đạo tạng, ban đêm luyện Cựu Thuật, cuộc sống như vậy cũng không tệ. Qua một thời gian nữa hãy tính chuyện đi Tân Tinh, gần đây cứ xem trước liệu có tìm được Vũ Hóa Thạch hay không đã."
Ngoại ô thành phố này có một tòa cổ tháp ngàn năm, Vương Huyên định gần đây sẽ qua đó xem thử.
Ngày mai là thứ bảy, hắn định về nhà thăm bố mẹ trước. Khoảng cách không xa lắm, hắn thường cứ hai tuần lại về một lần.
"Gần nhà mình có ngọn núi, hình như cũng có chút truyền thuyết, nghe đâu liên quan đến vị tiên cô nào đó." Trong lòng Vương Huyên khẽ động. Tuy tạm thời chưa thể đi tòa cổ tháp ngàn năm kia, nhưng lúc về nhà có thể tranh thủ đi dạo một vòng trong núi.
Thế nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa. Ngay đêm hôm đó, Vương Huyên gặp ác mộng.
Hắn mơ thấy một nữ tử, áo trắng giày đỏ, tóc dài xõa tung, trên khuôn mặt xinh đẹp có hai hàng vết máu. Cô ta không ngừng tiếp cận hắn, gần như chạm tới mặt hắn khiến hắn giật mình tỉnh giấc.
Từ khi luyện Cựu Thuật, hắn luôn ngủ rất ngon, chưa bao giờ gặp ác mộng, nhưng hôm nay lại có chút quỷ dị.
Vương Huyên điều chỉnh hô hấp, để bản thân tĩnh tâm, sau đó không lâu lại ngủ thiếp đi. Tuy nhiên, một tiếng sau hắn lại sợ hãi tỉnh dậy, cảm giác âm phong thổi vào mặt, lần nữa mơ thấy nữ phương sĩ với hai hàng huyết lệ trên mặt.
Hắn ý thức được đã xảy ra chuyện rồi, hắn gặp phải rắc rối lớn. Hắn vốn không tin những chuyện này, nhưng thực tế là cứ hễ ngủ say là lại mơ thấy người phụ nữ kia.
"Xem ra ngày mai không về nhà được rồi."
Chính hắn còn chưa rõ tình huống ra sao, hắn cũng không muốn tùy tiện về nhà, trên người hắn dường như đã dính phải thứ gì đó không sạch sẽ.
Đêm ấy, Vương Huyên hết lần này đến lần khác ngủ thiếp đi, rồi lại hết lần này đến lần khác tỉnh lại, mãi cho đến khi trời sáng. Hắn lập tức liên hệ với lão đồng nghiệp Trần Vĩnh Kiệt, hắn cảm thấy Thanh Mộc cũng không giúp được gì vụ này.
"Có chuyện như vậy sao?" Lão đồng nghiệp rất trịnh trọng, không hề tỏ ra không tin. Bởi vì thân là nhà thám hiểm thâm niên, ông ta từng đích thân trải qua một số sự kiện dị thường mà đến nay vẫn không giải thích nổi.
"Đừng vội, lát nữa tôi cho người gửi cho cậu một lá bùa. Đây là do một lão đạo sĩ sống hơn trăm tuổi tự tay vẽ, rất hữu dụng."
Lão đồng nghiệp nói được làm được, buổi chiều đã cho người đưa tới.
Thế nhưng đến đêm khuya, hiện tượng quỷ dị khiến người ta bất an kia lại xuất hiện. Đồng thời, cái gọi là lá bùa Đạo môn kia trực tiếp bốc cháy, suýt chút nữa đốt trụi cả đệm giường và tóc của Vương Huyên, khiến hắn trơ mắt nhìn mà không có cách nào.
Sau nửa đêm, tình hình càng tồi tệ hơn. Khó khăn lắm mới ngủ được, hắn lại bị một luồng hàn ý lạnh lẽo làm cho bừng tỉnh. Hắn cảm giác trong ngực mình có thứ gì đó, đầy lông lá, lại còn có một đôi mắt kinh khủng đang mở trừng trừng nhìn hắn chằm chằm!