Vương Huyên nổi lòng tôn kính, lão Trần đây là muốn đứng ra, vì Cựu Thuật mà giết ra một con đường máu!
Hiện tại bầu không khí chung rất tệ, Cựu Thuật bị chính thức từ bỏ, rất nhiều người đều cho rằng Tân Thuật mới là hy vọng, người luyện Cựu Thuật không còn đường để đi.
Cứ thế mãi, sẽ chẳng còn ai luyện Cựu Thuật nữa, con đường này chẳng mấy chốc sẽ triệt để đứt đoạn.
"Trịnh lão qua đời ba năm trước, Miêu lão qua đời mùa thu năm ngoái, Tôn lão qua đời mùa đông năm ngoái, Chung lão qua đời mùa xuân năm nay. Mặc dù đều thọ trên trăm tuổi, nhưng không có người nào có thể phá vỡ giới hạn kia, đều không bước qua được bậc cửa ấy. Đáng tiếc, đều đã ra đi cả rồi." Thanh Mộc thở dài, tâm tình nặng nề, nói: "Thời buổi rối loạn, Tứ Lão Cựu Thuật lần lượt qua đời, một thời đại cơ hồ đã triệt để kết thúc."
Có mấy lời anh ta không nói ra miệng, chính là bởi vì mấy năm nay, những nhân vật trọng yếu trên con đường Cựu Thuật lần lượt qua đời, mới càng khiến nó trở nên bấp bênh.
Dù sao, khi những người kia còn sống, danh vọng của họ phi thường lớn, có qua lại với rất nhiều thế lực lớn. Mấy chục năm trước, khi thực lực cá nhân của họ ở đỉnh cao, họ càng hợp tác mật thiết với các đại tổ chức, có giao tình với các phương.
Mà mấy năm gần đây, họ lần lượt chết đi, quan hệ nhân mạch của Cựu Thuật với các phe cũng coi như đứt đoạn.
"Không phải còn có tôi sao? Nói thế nào thì tôi cũng được coi là 'nhất lão' trong lĩnh vực Cựu Thuật chứ?" Lão Trần mở miệng.
Thanh Mộc lập tức trở nên nghiêm túc vô cùng, nói: "Chính vì vậy, ngài càng không nên xuất thủ. Nếu như sư phụ ngài lại ngã xuống, vậy Cựu Thuật liền càng mờ mịt, thời đại mà các ngài chống đỡ xem như triệt để kết thúc. Mà trong mắt rất nhiều người, Cựu Thuật cũng coi như xong đời!"
Vương Huyên thật sự có chút giật mình. Lão Trần mạnh như vậy sao? Nhìn qua cũng chỉ tầm 50-60 tuổi, vậy mà về danh vọng lại có thể sánh vai với Tứ Lão Cựu Thuật hơn trăm tuổi?
Thanh Mộc giống như nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì, mở miệng nói: "Sư phụ tôi là dùng chiến tích thực tế đánh lên đấy. Tuổi tác mặc dù không cao bằng Tứ Lão Cựu Thuật, danh vọng cũng không bằng, nhưng các phương đều biết thực lực của ông ấy."
Tim Vương Huyên đập thình thịch, xem ra hắn còn đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của lão Trần, mạnh đến mức không còn gì để nói. Khó trách lão Trần bảo rằng Tôn Thừa Khôn dù cùng tuổi nhưng khi nhìn thấy ông đều phải tự động hạ thấp vai vế.
"Lão Trần, ông kiềm chế một chút, sao tôi cảm giác Thanh Mộc rất bi quan thế, ông cũng đừng cậy mạnh." Vương Huyên thật sự có chút lo lắng cho ông, hỏi rốt cuộc tình huống là như thế nào.
"Dưới ánh mặt trời không có chuyện gì mới mẻ cả. Cựu Thuật, cơ giáp, gen siêu thể, lại thêm hiện tại là Tân Thuật, cách mỗi đoạn thời gian liền phải nhìn thực lực mà nói chuyện. Lại thêm lần này Cựu Thổ đào được một kiện bảo vật trong truyền thuyết lịch sử, các phương đều muốn chạm thử đầu vào. Xem chừng, có người muốn đánh sập Cựu Thuật, triệt để ấn xuống, không còn cho chúng ta cơ hội xoay người. Cho nên, lão Trần ta cũng coi như nhịn không được, đã cách nhiều năm, muốn lần nữa xuất thủ."
Lão Trần dùng giọng điệu rất bình thản để nói, nhưng Vương Huyên lại lập tức ý thức được sự khủng bố và hung hiểm trong đó. Cuộc gặp mặt lần này đối với Cựu Thuật tựa hồ rất không thân thiện.
"Cũng nên có người đứng ra chứ." Lão Trần vẫn như cũ rất bình tĩnh, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được tín niệm kiên định, không sợ hãi của ông.
Thanh Mộc tự nhiên biết rõ quan hệ lợi hại trong đó. Nếu như lão Trần không đi ra, những siêu cấp cường giả khác trong lĩnh vực Cựu Thuật cũng không địch lại cơ giáp, Tân Thuật, gen siêu thể... Cựu Thuật từ đó về sau nhất định sẽ từ từ diệt vong.
Vương Huyên nhịn không được mở miệng: "Lão Trần, trong ngắn hạn thực lực của ông còn có thể tăng lên sao, cần cái gì?"
Hắn thật sự sợ lão Trần bị người ta đánh chết. Lớn tuổi như vậy rồi, chỉ vì bầu máu nóng trong tim chưa lạnh mà đi phó hội, cuối cùng tuyệt đối đừng đem chính mình góp vào đó luôn.
Lão Trần gật đầu, nói: "Nếu có kỳ công, bản độc nhất bí pháp các loại, tôi có lẽ có thể tham khảo một chút."
Vương Huyên nghĩ nghĩ, nói: "Tôi có một loại thể thuật cực kỳ cường đại, mặc dù không quá thích hợp để luyện vì sẽ chết người, nhưng thật sự rất thâm ảo, không biết có thể mang lại gợi ý gì cho ông không."
Hắn nhắc đến năm khối kim thư của Trương Đạo Lăng. Loại thể thuật này rất khó luyện, nhưng không hề nghi ngờ, một khi có chỗ lĩnh ngộ, tuyệt đối có thể nắm giữ được lực lượng khủng bố vô biên.
Hắn mới luyện thành cái thức mở đầu liền ngăn trở được Tôn Thừa Khôn, sống qua một trận kiếp nạn hẳn phải chết.
Thanh Mộc giật nảy mình, tranh thủ thời gian ngăn cản: "Không được, vật kia vừa luyện là chết người. Sư phụ tôi năm đó từng luyện qua nửa ngày, kể từ lúc đó tóc hoa râm, mãi không đen lại được. Có thể không chết đã coi như là kỳ tích, giai đoạn hiện tại không có khả năng lại tiếp xúc với nó."
Vương Huyên kinh dị, lão Trần từng luyện qua thể thuật đẳng cấp đó?
Đã nhiều năm như vậy, tóc lão Trần mặc dù không đen lại, nhưng cũng không trắng toát, ổn định tại trạng thái năm đó, không có gì đáng ngại.
"Năm đó, Tứ Lão Cựu Thuật cùng nhau đăng lâm một trong các tổ đình Đạo giáo, liên thủ gây sức ép, vì tôi cầu lấy bí thiên tuyệt học trấn giáo nơi đó. Phảng phất như mới hôm qua, đáng tiếc Tứ lão đều đã lần lượt qua đời." Lão Trần thổn thức một hồi.
Vương Huyên động dung. Tứ Lão Cựu Thuật thật sự rất yêu mến hậu bối, vì lão Trần mà lại bức ép một trong các tổ đình Đạo giáo, xác thực không tầm thường, khiến người ta cảm phục.
"Đáng tiếc, tôi nghiên cứu xong, luyện nửa ngày liền không chịu nổi. Nếu không có Tứ lão cực lực cứu giúp thì cũng sẽ không có tôi của hiện tại." Lão Trần nhớ tới cái tốt của Tứ lão, có chút thương cảm.
Thanh Mộc cũng rất khó chịu. Anh ta tự nhiên từng theo sư phụ đi bái kiến mấy vị lão nhân kia. Tứ lão đối với anh ta có chút trông nom, nhưng mà anh ta đi trên con đường Cựu Thuật lại không suôn sẻ, kém xa so với lão Trần.
Vương Huyên chỉ thông qua vài lời ngắn ngủi liền có hảo cảm tương đối với mấy vị lão nhân kia. Đáng tiếc, bọn họ trong vòng mấy năm này đều lần lượt chết đi.
"Tôi làm mất mặt sư phụ." Thanh Mộc cúi đầu.
Lão Trần lắc đầu: "Tôi đối với Tân Thuật, gen, cơ giáp hay bất cứ con đường nào có thể làm bản thân lớn mạnh đều không bài xích, có thể bao dung thì cứ học. Cậu đi trên con đường Cựu Thuật cũng coi như đi đến cùng rồi, sau này nếu như có thể dung hợp thủ đoạn khác thì vẫn xem như chính đồ."
Thanh Mộc tâm tình sa sút. Anh ta vùi đầu khổ luyện, dùng hết tiềm lực, thành tựu cuối cùng cũng chỉ tương đương với Tôn Thừa Khôn sau khi bị thương.
Cuối cùng, Thanh Mộc thở dài: "Hi vọng Ngụy sư huynh có thể thành công, đi đến độ cao đủ rực rỡ trong lĩnh vực Cựu Thuật, không để cho sư phụ thất vọng. Chỉ là huynh ấy vừa đi chính là mười năm, mãi không có tin tức, tôi rất lo lắng."
Lão Trần không nói những chuyện này nữa, mà nhìn về phía Vương Huyên: "Thể thuật Trương Đạo Lăng lưu lại, hiện tại tôi không dám luyện. Tôi cảm thấy đồ vật đầu nguồn của Đạo giáo hiện tại không quá thích hợp với tôi, ngược lại quyền pháp thần bí lấy được từ chỗ lão tăng kia lại giúp tôi nhìn thấy một con đường."
Sau đó ông lại khuyên bảo Vương Huyên: "Tôi cho rằng, cậu trước mắt cũng không nên suy nghĩ nhiều về vài trang kim thư kia. Tôi mặc dù chưa xem qua, nhưng tôi biết, loại vật này dù là đến cấp độ Vũ Hóa cũng là thể thuật cực kỳ lợi hại cường đại, cậu cũng không nên làm loạn, kẻo đem chính mình luyện phế bỏ."
Vương Huyên gật đầu. Hắn giai đoạn hiện tại cũng chỉ luyện tờ thứ nhất thức mở đầu, đây là nhờ ở trong Nội Cảnh Địa mượn nhờ thừa số thần bí nồng đậm không ngừng chữa trị ngũ tạng lục phủ mới luyện thành.
"Cậu còn pháp cũ nào khác không? Cùng loại với cái mà Thần Tăng truyền ấy, tỉ như đồ vật nữ phương sĩ lưu lại cho cậu, tôi cảm thấy có thể sẽ có gợi ý đối với tôi." Lão Trần hỏi.
Vương Huyên thở dài, đây quả nhiên rất "lão Trần", thế này mới giống ông ấy.
Trước đó, bởi vì chuyện Tứ Lão Cựu Thuật, Vương Huyên còn rất cảm xúc, chủ động nhắc tới năm khối kim thư, hiện tại hắn phát hiện khả năng mình bị lão Trần gài bẫy rồi.
"Bà ấy cái gì cũng không lưu lại cho tôi, chờ về sau gặp cái nào thích hợp tôi sẽ đưa thêm cho ông." Vương Huyên thản nhiên nói.
Lão Trần giật mình kêu lên, ông biết rõ, đồ vật Tiểu Vương đưa tới bảo đảm sẽ xảy ra chuyện!
Đồng thời, ông cũng thực sự nhịn không được, hỏi: "Rốt cuộc cậu là tình huống gì? Lại có thể câu thông nữ phương sĩ, lại có thể lôi ra một lão hòa thượng, bên cạnh cậu sẽ không phải còn có..."
Lão Trần có chút mất tự nhiên, tương đương cảnh giác. Ông nghiêm trọng hoài nghi, hiện tại bên người Vương Huyên liền có thứ gì đó, ông thật sự nhìn không thấu.
"Không có, chờ có cơ hội tôi lại đưa cho ông." Vương Huyên nhe răng cười một tiếng.
Giờ khắc này lão Trần có chút run rẩy, Thanh Mộc càng là trực tiếp kinh dị. Còn đến nữa à? Tiểu Vương rốt cuộc là tình huống gì, trời sinh thể chất chiêu quỷ sao?
"Tôi cảm thấy ấy mà, tôi khả năng tương đối được Liệt Tiên ưu ái. Từ Thiên Tiên Tử đến lão Thần Tăng, tựa hồ cũng gián tiếp chứng minh điểm này. Cho nên, lão Trần ông đừng vội, về sau từ từ đưa ông!"
Thanh Mộc muốn quay người bỏ đi, còn nói không chiêu quỷ?!
Lão Trần cũng lạnh toát sống lưng, cảm thấy tiểu tử này rất cổ quái. Nếu như không có chuyện gì mà cứ hướng lên thân người khác đưa quỷ, cái này ai chịu được a?
Ông đã tự mình trải qua hai lần, nữ phương sĩ thì không nhắc tới cũng được, ngay cả lão tăng cũng là qua sự đề điểm của Vương Huyên ông mới nắm bắt được cơ hội.
Nếu như Vương Huyên lén lút lại thả ra mấy cái "tân thần thánh", lão Trần cảm giác mình sắp điên.
Lão Trần không muốn nghĩ đến loại chuyện này nữa, nhìn về phía Vương Huyên, nói: "Cậu mấy ngày nay nghỉ ngơi dưỡng sức, bốn ngày sau chúng ta đi phó hội, đến lúc đó không chừng cũng có cơ hội cho cậu xuất thủ."
"Được!" Vương Huyên gật đầu.
Tiếp theo, lão Trần lại nhắc đến chuyện hắn đi Tân Tinh, nói: "Thật ra rất đơn giản, đều không cần chúng ta tự mình tiêu hao cái gì, để Ngô gia đi giải quyết là được. Bọn họ rất chủ động, quyết định muốn cùng chúng ta hợp tác."
"Lão Trần, ông bán tôi rồi?" Vương Huyên nhìn ông.
"Không có." Lão Trần lắc đầu, ngược lại hỏi hắn: "Cậu có phải hay không cùng cô nhóc nhà họ Ngô phát sinh qua cái gì? Tôi không có bán cậu, thế nào lại cảm giác ngược lại là cô ta muốn chủ động mua cậu. Cô ta đang ở An Thành tìm người điều tra cậu đấy, xem bộ dáng là muốn chiêu cậu vào đội thám hiểm của nhà cô ta. Được đấy Tiểu Vương, không nghĩ tới cậu cùng cô ta lại có quan hệ không minh bạch. Kiềm chế một chút, chớ để lão Ngô phát hiện ngăn chặn hai người các cậu."
"Cái gì mà không minh bạch, cô nàng họ Ngô này thật thù dai, đây rõ ràng là muốn 'cận thủy lâu đài' để tiện bề trừng trị tôi. Lòng dạ hẹp hòi quá, chẳng tương xứng với vóc dáng của cô ta chút nào."
Vương Huyên nhờ Thanh Mộc giúp hắn lưu ý một chút, đừng để bị Ngô Nhân giày vò ra cái bọt nước gì thật.
Mấy ngày sau đó, Vương Huyên trải qua tương đối yên tĩnh, đem thân thể điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, tinh thần cũng nuôi dưỡng đặc biệt thịnh vượng, chỉ chờ lão Trần gọi hắn xuất phát...