"Cá đâu rồi?"
Vương Huyên quăng cần vung dây, động tác liền mạch dứt khoát. Lưỡi câu đặc thù, dây câu cũng phi phàm, là sợi dây quy tắc, vươn xa vài dặm hay hơn trăm dặm cũng không khác gì nhau, chỉ cần nhắm chuẩn là có thể đưa tới.
Thế nhưng, con Hoàn Chân Ngư đỏ rực đi đâu rồi? Mới vừa rồi vảy cá còn lấp lánh, ráng đỏ còn bốc lên từ mặt biển, sao mới chớp mắt đã chạy mất rồi?
Chẳng lẽ con cá quái màu bạc xuất hiện, dọa nó chạy mất rồi à? Hắn tìm kiếm nhưng không phát hiện ra gì.
Hắn cảm thấy kỳ quái, lần đầu tiên thả câu là trên thánh sơn Hắc Khổng Tước, cần câu vừa buông xuống chưa được bao lâu thì đã có cá cắn câu, mà lại còn dính liền cả Hoàn Chân Ngư và con cá quái màu bạc, tổng cộng hai con.
Lần này, hắn đã luôn đề phòng, nếu con cá quái màu bạc còn dám xuất hiện, thì không phải là câu cá nữa, mà phải lật tung cả biển này lên để truy sát nó đến cùng.
Vương Huyên nhíu mày, thu cần lại rồi chờ rất lâu, cảm giác tinh thần mạnh mẽ và Thiên Nhãn đều đang tìm kiếm. Rất lâu sau, hắn mới cảm nhận được ở vùng biển cách đó mấy trăm dặm có hồng quang lóe lên.
Vèo một tiếng, sợi dây câu quy tắc lại bay ra, vô thanh vô tức, rơi vào vùng biển đó. Điện thoại kỳ vật đã nói với hắn, dùng quy tắc để câu cá thế này, chỉ cần tiếp cận khu vực đó là xem như thành công, có thể trực tiếp giam cầm con cá, một phát là câu lên ngay.
Thế nhưng, lần này hắn nhạy bén cảm nhận được, con cá kia lủi nhanh như chạch, mơ hồ có cả quy tắc Thời Gian hiện ra, trước khi cần câu đến gần, Hoàn Chân Ngư đã lại trốn mất.
"Tình huống gì đây?" Vương Huyên nhíu mày, thu lại dây câu, nhìn miếng thịt trên lưỡi câu, lẽ nào là do mồi câu?
Hắn cảm thấy mồi câu không tệ, mùi vị cực kỳ tươi ngon, chính hắn đã nếm thử, ăn rồi chỉ muốn ăn nữa.
Không sai, hắn đang dùng miếng thịt lấp lánh tỏa hương thơm ngát của con cá quái màu bạc để câu Hoàn Chân Ngư, việc này chẳng khác nào lấy thịt trong bát mình đưa ra ngoài.
Kết quả, Hoàn Chân Ngư cách mấy dặm đã chạy mất, hiệu quả kém đến lạ.
"Thịt của con cá quái phải nói là tuyệt phẩm, lại còn là vật đại bổ hàng đầu, lũ cá không thích sao?" Hắn nghi hoặc, có chút không hiểu.
Sau đó hắn suy đoán, lẽ nào là vì con cá quái màu bạc quá hung dữ, xuất phát từ áp chế huyết mạch, mùi của nó và thần vận quy tắc lưu lại trong thịt đã dọa chạy Hoàn Chân Ngư?
"Đồ nhát gan, ăn huyết nhục của thiên địch, bồi bổ bản thân, tiến hóa lên một tầm cao mới, không phải rất sung sướng sao?" Vương Huyên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Đương nhiên, nếu nó thật sự "thành thép" thì đã trở thành "cá trong giỏ" của hắn rồi.
Nhưng hiện thực bày ra ở đây, cần phải đổi mồi, thậm chí đổi cả cần câu.
Vương Huyên tiện tay ném chiếc cần câu màu đỏ thẫm lên rạn san hô, nơi này còn có bốn chiếc cần câu khác. Bây giờ không phải đang ở thánh sơn Hắc Khổng Tước trong hiện thế, cách qua màn hình của điện thoại kỳ vật nữa.
Lúc này người khác ở đây, đâu cần bị hạn chế, chỉ có thể chọn một chiếc cần câu, mà có thể cầm lên hết tất cả. Hắn đi tới gần, cầm phắt chiếc cần câu màu đen lên.
Ngay sau đó, sắc mặt hắn biến đổi, mồi câu trên lưỡi câu... Mẹ nó chứ, thối quá! Kia là thứ gì, một miếng thịt thối sao? Nhão nhoét bẩn thỉu, mùi hôi thối xộc vào mũi!
Đây không chỉ là về mặt vật chất, cái mùi thối này còn có thể lan thẳng vào trong Nguyên Thần, khiến người ta hoa mắt chóng mặt, mắt nổ đom đóm.
"Mẹ kiếp!" Hắn vội vàng buông cần câu xuống. Nói cũng lạ, rạn san hô của hòn đảo này và khu vực lân cận rất đặc thù, sau khi hắn buông tay, mặt biển trở nên mông lung, sóng gợn lan ra, trong nháy mắt đã che đi mùi hôi thối.
Mặt biển đen ngòm ngăn cách Tinh Thần Thiên Nhãn của hắn, ngay cả hắn cũng không biết bên dưới có thứ gì.
Vương Huyên lại chọn chiếc cần câu màu trắng. Khoảnh khắc dây câu rời khỏi mặt biển, quy tắc đan xen, lưỡi câu hiện ra, trên đó treo thứ gì vậy?
Lần này còn kỳ quái hơn, thứ hắn kéo lên khỏi mặt nước lại là một bộ thi hài thối rữa!
Đây là mồi câu sao? Lấy nó để câu cái gì? Hắn nhíu chặt mày, tuy không thối đến mức đó, nhưng mùi của nó cũng tuyệt đối không liên quan gì đến hai chữ mỹ diệu.
Ở chân trời xa xôi, con cá quái màu bạc ló một đôi mắt lên khỏi mặt biển, nhìn chằm chằm về phía rạn san hô, nó đang âm thầm dò xét.
Nó lại lần nữa cảm thán: "Đáng tiếc, ta không đến gần rạn san hô đó được. Nhưng mà, tên ác nhân này vận khí cũng không tốt lắm, hai cần liên tiếp đều không có thu hoạch, không phải là mồi câu ngon."
Vương Huyên thầm than xui xẻo, run tay định vứt cần câu đi, kết quả bộ thi thể thối rữa treo trên dây câu lại đột nhiên mở mắt, bắn ra hai luồng ánh sáng âm u lạnh lẽo.
Đôi con ngươi màu tro tàn kia vô cùng đáng sợ, bị nó liếc nhìn một cái, cảm giác chân thực như có rết, bọ cạp, rắn độc bò trên người, khiến người ta toàn thân lạnh toát, nổi da gà.
Vương Huyên chắc chắn, trước đó hắn không hề cảm ứng được điều gì bất thường trên bộ thi thể này, nhưng bây giờ nó thật sự đã sống lại.
Ầm một tiếng, cái xác thối treo trên lưỡi câu trực tiếp lao tới, bay ngang trời, bộc phát ra dao động năng lượng kinh người.
Một cao thủ Thiên cấp hậu kỳ, sắp tiếp cận cảnh giới viên mãn, đạo hạnh cực kỳ cao thâm, nội tình hiếm có, sinh vật thế này tương lai có hy vọng trở thành siêu tuyệt thế.
Hư không nổ tung, bàn tay thối rữa đánh tới gần Vương Huyên.
Ánh mắt Vương Huyên lạnh băng, hắn phất tay áo, Đệ Nhất Sát Trận Đồ phát sáng, Hỗn Độn khí quét ra. Hắn không muốn tiếp xúc với loại thi thể không rõ lai lịch này, nơi đây quá tà môn, phải tránh gặp phải nguyền rủa các loại.
Phụt phụt phụt!
Đệ Nhất Sát Trận Đồ quét ra vô số phù văn dày đặc, định trụ cái xác thối này, sau đó trói chặt nó lại.
"Grào grào..." Cái xác thối gào thét một cách vô thức, miệng chảy ra thứ chất lỏng màu vàng không rõ, tỏa ra mùi tử khí nồng nặc.
Vương Huyên nhíu mày, thử gạn lọc một chút thông tin từ trong tinh thần hỗn loạn của nó, nhưng lập tức từ bỏ. Những ý thức tản mạn kia chỉ hiện ra cảnh tượng một màu đỏ tươi, khắp nơi là tay chân cụt, tràn ngập lệ khí. Đây là thi thể từ đâu ra vậy? Ý thức vỡ nát của nó không có chút giá trị nào.
"Thánh... grào... a..." Chỉ có mấy chữ như vậy, đại biểu cho quá khứ của nó.
Vương Huyên khẽ thở dài, thúc giục Sát Trận Đồ. Phụt một tiếng, Hỗn Độn phù văn và kiếm quang nghiền nát nó, sau đó Tam Muội Chân Hỏa luyện hóa sạch sẽ.
Để nó biến mất, cũng coi như là một sự giải thoát.
Vương Huyên nhìn chiếc cần câu, nếu không có trận đồ và Ngự Đạo Kỳ trong tay, dù đặc thù như hắn cũng có thể sẽ bị thiệt, dù sao thì cái xác thối này cũng đã tiếp cận Thiên cấp đại viên mãn.
"Lúc còn sống, hẳn là một nhân vật phá hạn rất lợi hại, nếu không cũng sẽ không cho ta cảm giác nguy hiểm như vậy. Đáng tiếc." Vương Huyên lắc đầu.
Người này sau khi chết lại rơi vào bộ dạng này, trở thành mồi câu, thật sự có chút thảm.
Vương Huyên có chút hoài nghi, nếu chọn cần câu nữa, liệu có câu lên một con mồi nguy hiểm cấp Dị nhân không? Cứ cảm thấy như mình đang bị nhắm vào.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại nhìn Dị Hải, có chút cẩn trọng.
"Hử?!" Đột nhiên, khi hắn liếc nhìn Dị Hải, lại phát hiện bóng dáng màu đỏ rực, vảy cá lấp lánh lướt qua mặt nước, là Hoàn Chân Ngư.
Bây giờ còn chọn cần câu gì nữa, ai biết nhấc lên lần nữa sẽ là mồi câu gì, hơn nữa thời gian cũng không kịp.
Ầm một tiếng, hắn biến mất tại chỗ, điều khiển Đệ Nhất Sát Trận Đồ, lao thẳng đến vùng biển cách đó hai trăm dặm, đẩy tốc độ lên đến cực hạn.
Nào là tường âm thanh, nào là hư không vỡ nát, còn có mảnh vỡ trật tự, tất cả đều đuổi theo sau lưng hắn. Đệ Nhất Sát Trận Đồ dính đến sức mạnh cấp Vật phẩm vi cấm, hai trăm dặm tựa như đứng ngay đối diện, hắn chỉ bước một bước đã tới nơi.
Lúc này, Vương Huyên đã đạt đến cảnh giới câu cá tối cao, trong tay không cần, không dây, không lưỡi câu, trực tiếp dùng thân thể lao vào biển.
Điều khiến hắn giật mình là, tốc độ của Hoàn Chân Ngư còn nhanh hơn, quả nhiên mang theo khí tức quy tắc Thời Gian nhàn nhạt. Nó lóe lên rồi biến mất, lập tức đã ra xa mấy chục, thậm chí cả trăm dặm.
Vương Huyên điều khiển trận đồ, đuổi theo với tốc độ cực nhanh, nói gì cũng không thể để nó thoát lần nữa.
Trong lúc đó, con cá kia thế mà xuyên qua hư không, vượt qua vùng biển rộng lớn, nhưng Vương Huyên dù sao cũng đang thúc giục Đệ Nhất Sát Trận Đồ, vẫn đuổi kịp nó.
Bọt nước tung tóe, Vương Huyên xách theo một con cá lớn màu đỏ rực dài ba mét lao lên khỏi mặt biển. Vảy cá lấp lánh, tựa như một dải ráng đỏ lưu chuyển ánh sáng, chiếu rọi cả mặt biển và bầu trời âm u.
Phương xa, con cá quái màu bạc đang dò xét thì thầm oán, đây mà là người câu cá sao? Rõ ràng không phải, quăng cần câu xong rồi tự mình lao xuống nước vật lộn với cá.
Vương Huyên rất hài lòng. Thật sự cho rằng hắn không có mồi câu thì không câu được cá sao? Đây không phải là đã được như ý rồi sao, đây chính là con Hoàn Chân Ngư giá trị liên thành, đã tới tay!
Điều khiến hắn có chút tiếc nuối là con cá này nhỏ hơn nhiều so với con trước, con bị cá quái màu bạc nuốt mất kia dài ít nhất cũng phải tám mét.
"Đừng để ta bắt được ngươi, nếu không, ta nhất định sẽ nấu canh đầu cá uống!" Vương Huyên xách con cá lớn màu đỏ dài ba mét đáp xuống rạn san hô.
Phương xa, con cá quái màu bạc lặng lẽ lặn xuống, quả quyết bỏ chạy. Nó thật sự có chút sợ hãi, tên ác nhân không có chút đạo đức câu cá kia khiến nó vô cùng bất an.
Theo lời điện thoại kỳ vật, con cá lớn màu đỏ rực dài tám mét mà Vương Huyên câu được lần đầu tiên có thể tinh luyện ra nhiều giọt "Hoàn Chân Dịch".
Con này hiện tại, hắn ước tính ít nhất cũng có thể đảm bảo lấy ra được một giọt, điều đó có nghĩa là có thể sinh ra một hoa văn Ngự Đạo hóa hoàn toàn mới.
Hơn nữa, đó sẽ là hoa văn thuộc về riêng hắn, là sự cụ thể hóa những gì hắn lĩnh ngộ về Đạo mà sinh ra.
"Vận khí tốt, nói không chừng có thể tinh luyện ra ba giọt." Hắn tràn ngập cảm giác thỏa mãn của người thu hoạch, điều này có nghĩa là đạo hạnh của bản thân lại sắp được nâng cao.
Hắn quyết định canh giữ vùng biển này, vừa nâng cao thực lực của mình, vừa chuyên tâm "thả câu", gần đây sẽ không đi đâu cả.
Hắn điều chỉnh trạng thái của mình, toàn thân óng ánh, chỉ thiếu nước tắm rửa thay quần áo.
Vương Huyên chuẩn bị dùng đại bổ, lấy linh tính ẩn chứa trong con Hoàn Chân Ngư này để xúc tác, sinh ra hoa văn Ngự Đạo hóa đặc biệt của riêng mình.
Ở một phía khác của Dị Hải, trên mặt biển, vô số ánh sao rơi xuống, vô cùng rực rỡ, ngay cả mặt biển ở rất xa cũng trắng xóa mông lung, lượn lờ ánh sao.
"Đây là bình trôi dạt, có người đang cầu cứu sao? Cái xương cá này... Hít!" Người phụ nữ câu được chiếc bình đồng có những đường cong cơ thể kinh người, có thể gọi là thân hình ma quỷ, gương mặt lại rất tinh xảo, thanh thuần thoát tục.
"Trác Yên Nhiên, tình hình thế nào?" Nơi xa, con Đại Bằng đang câu cá ở đằng kia hỏi, thân thể to lớn của nó ngồi xổm trên một mỏm đá cao bên bờ biển, tạo ra cảm giác áp bức rất lớn.
"Yên Nhiên sao rồi?" Một nữ tử áo tím khác lên tiếng, cô rất thân với Trác Yên Nhiên, là một khuê mật khá tốt, khí chất thoát tục, tên là Dạ Lâm.
"Bình trôi dạt gì?" Bên cạnh, một con hung thú khổng lồ thò cái đầu to lớn qua, đó là một con quái vật đầu rắn tam giác, thân rùa mai trắng, toàn thân lượn lờ sát khí.
"Có người đang thỉnh giáo, nói mình bị nhốt dưới đáy biển, trong biển có nhiều đại yêu, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, không biết làm sao để trở về, nên cầu cứu ngoại giới." Trác Yên Nhiên lên tiếng, bất động thanh sắc thu lại chiếc xương cá màu bạc.
"Vậy thì nguy hiểm rồi, các khu vực khác nhau, độ sâu khác nhau của Dị Hải tương ứng với những đại yêu khác nhau, và yêu cung của các tộc đàn khác nhau. Hắn muốn trở về, độ khó rất lớn." Bên cạnh, một con hạc đen nói.
Trên mỏm đá, con Đại Bằng Điểu vô cùng to lớn tỏa ra khí thế hung ác, nói: "Ai biết thật giả thế nào, nói không chừng là một tên nhân loại đã đầu hàng hải yêu cố ý giăng bẫy, muốn dụ người trong tinh không đến cứu viện rồi phục kích."
Không còn nghi ngờ gì nữa, sinh linh ở gần Dị Hải đều đến từ những tộc đàn cực kỳ thần bí, có liên quan đến Dị nhân, không phải hậu duệ của họ thì cũng là đệ tử môn đồ.
"Cũng có lý, nhưng cũng chẳng sao cả. Ta không tin là thật, cứ nói chuyện với hắn một chút, moi móc thông tin từ hắn đã." Trác Yên Nhiên lên tiếng, chiếc váy dài màu đen khó che được thân hình nóng bỏng, gương mặt thanh thuần mang theo nụ cười.
Thực tế, nàng không nói ra toàn bộ thông tin. Người bị nhốt dưới đáy biển kia đã để lại đủ loại thông tin thượng vàng hạ cám, còn có một vài lời tâm sự, nào là thân ở đáy biển, lòng hướng về tinh không, tưởng nhớ cố hương, mong người bên ngoài ném thêm nhiều bình trôi dạt để hồi âm cho hắn.
Hắn muốn hải đồ, muốn biết vị trí của các yêu cung nguy hiểm trong biển, hy vọng lúc chạy trốn có thể sớm tránh được.
Hắn còn nói tài nguyên dưới đáy biển rất phong phú, nhưng hắn không hiểu rõ về các loài cá và quái vật, mong người trong tinh hải chỉ điểm, lúc gửi bình trôi dạt thì giới thiệu cho hắn.
Trong đó, Vương Huyên "vô tình" nhắc đến, đã ăn một loại cá quái màu bạc, suýt nữa thì bị độc chết, sau khi sống sót thì thể chất tăng lên đáng kể, không biết đó là thứ gì.
Thực tế, ngay khoảnh khắc nhìn thấy chiếc xương cá màu bạc, Trác Yên Nhiên đã bị kinh ngạc. Con cá quái này tuyệt đối là loại vật đại bổ giá trị liên thành trong truyền thuyết.
Thậm chí, xương của loài cá này cũng rất hữu dụng. Tên "lính mới" kia thật sự không biết sao? Vậy thì tốt quá rồi, phải "giao lưu thật tốt" với hắn một phen mới được!
Nàng lấy ra Tinh Sa Chỉ phát sáng, nhanh chóng khắc từng đạo dấu ấn tinh thần vào đó để giao lưu với tên lính mới, sau đó nhét vào trong bình đồng.
"Chiếc bình đồng này không tệ, có thể ngược dòng quỹ tích, ném trả lại theo đường cũ." Trác Yên Nhiên mỉm cười gật đầu, như vậy cũng dễ xử lý hơn nhiều, không cần ném một đống bình trôi dạt để thử vận may.
Vương Huyên mở mắt, cảm nhận được sự bất thường. Sau đó hắn kinh ngạc, chiếc bình kia đã quay trở lại, đang tỏa ra ánh sáng mông lung ở gần rạn san hô, sóng gợn lăn tăn.
Nút đậy của chiếc bình đồng dường như đã bị mở ra, hoa văn trên đó không còn khớp với vị trí ban đầu. Nó đã bị người ta vớt lên, rồi lại được trả về sao?!
Vương Huyên dẫn nó từ trong biển lên, tiện tay đặt trên rạn san hô. Bây giờ hắn không có thời gian nghiên cứu, hắn đang bận, đang trong quá trình Ngự Đạo hóa!
Lúc này, toàn thân hắn phát sáng, huyết nhục óng ánh, bên trong đan xen những hoa văn nhỏ mịn. Xương đỉnh đầu của hắn càng giống như một dải ngân hà đang lưu chuyển, ở vị trí trung tâm, một đạo hoa văn thần bí thuộc về riêng hắn đang được sinh ra.