Thảo nào Vũ Hóa Phiên lại chẳng lành như vậy. Từ khoảnh khắc luyện chế nó, đã định trước nó không phải là chí bảo theo ý nghĩa thông thường, mà tràn đầy huyết tinh cùng tội ác.
"Chấp niệm rất sâu a, máu cũng không rửa sạch được oán hận của ngươi. Nhưng ngươi đã chết rồi, không thay đổi được tất cả những chuyện này đâu." Nam tử kia đứng ở đối diện huyết hồ mở miệng.
Đang khi nói chuyện, hắn hất ống tay áo, lại có mấy người bay ra. Có nam có nữ, đều là những kẻ hắn chuẩn bị từ trước, gồm năm cao thủ Thiên Cấp và một Siêu Tuyệt Thế.
Kết quả, những người này bị giam cầm, ngay trong quá trình bay về phía nữ tử liền nổ tung, bị hắn huyết tế. Đồng thời huyết hồ phun trào, chảy về phía nữ tử.
"Rất nhiều năm trôi qua, ngươi mới có cơ hội hiện ra một lần, máu sẽ áp chế chấp niệm của ngươi. Trở về đi, hữu duyên gặp lại." Nam tử bình tĩnh mà lạnh lùng nói.
Vũ Hóa Phiên màu đen phát sáng, quy tắc Ngự Đạo Hóa càng phát ra đáng sợ, mang theo Hỗn Độn khí, quấn quanh người nữ tử, muốn khóa nàng vào trong. Nàng kịch liệt giãy dụa, không hề muốn trở về trong cờ.
Mãi đến cuối cùng, nàng dần dần bình tĩnh trở lại. Trên mặt mang theo vết máu, một thân váy dài màu đỏ hỉ khánh, khuôn mặt ngây thơ tinh khiết lại mang theo vô tận thê lương cùng thương cảm. Nàng nói: "Ta coi bọn họ là con cái, bọn họ lại cùng người ngoài hùa nhau hại chết ta. Thiên hạ siêu phàm đều phụ ta!"
Nàng rất thương tâm, sắp bị khóa vào Vũ Hóa Phiên. Tự tay tạo nên một đại thời đại, lại có kết cục như vậy. Trong Hỗn Độn khí, nàng phát ra tiếng gào thét thê lương mà thần thương!
Hiển nhiên, nàng vẫn không cam lòng. Ngay sát na cuối cùng sắp bị khóa vào Vũ Hóa Phiên, nàng lần nữa phát lực, huyết oán sôi trào chưa từng có.
Thân thể nàng tăng vọt, cánh tay nhô ra, bàn tay tuyết trắng mang theo quy tắc Ngự Đạo, phá toái tinh không, móng tay đỏ tươi đâm xuống.
"Phù" một tiếng! Cho dù nam tử kia thân ảnh tiêu tan, trốn tránh dưới trời sao, hóa thực lại hóa hư, đều vô dụng, vẫn bị nữ tử tóm được một cái.
Hắn kêu rên, lảo đảo lùi lại. Trên xương sọ xuất hiện năm cái lỗ ngón tay đẫm máu, nguyên thần đều chịu kịch liệt trùng kích, suýt nữa thì bị trọng thương toàn diện.
Nhưng đúng lúc này, thân ảnh nữ tử hoàn toàn mờ đi, bị khóa chặt, chui vào bên trong Vũ Hóa Phiên đen kịt. Thi cốt của nàng mai táng ngay trong cờ.
"Mạnh như vậy sao? Nàng sớm đã chết đi, chỉ là tàn niệm mà thôi, liền suýt nữa để cho ta xảy ra bất trắc. Lúc này ta đã xem như Chuẩn Dị Nhân, lập tức liền muốn toàn diện đặt chân vào lĩnh vực kia."
Nam tử tự nói, toát mồ hôi lạnh cả người. Vết thương trên xương đầu mang theo Hỗn Độn khí, lỗ ngón tay trong lúc nhất thời lại không thể khép lại.
"Năm đó nàng ở trạng thái hoàn chỉnh thể nhất định vô cùng cường đại, nhưng vẫn chết đi. Vũ Trụ Mẹ không đơn giản." Đôi mắt nam tử thâm thúy.
Hắn khôi phục lại bình tĩnh, nói: "Vũ Hóa Phiên hẳn là có thể an tâm dùng thêm rất nhiều năm. Lần này ta phong ấn nó ở cách xa mấy tinh vực, nó đều lặng lẽ đi theo tới. Cũng may ta biết quá khứ của nó, tính tới thời kỳ huyết oán lại khôi phục, nên đã có chỗ chuẩn bị."
Nơi xa.
Vương Huyên ý khó bình, vô cùng tiếc hận cho nữ tử kia, cũng không cam lòng vì nam tử này chưa chết. Hắn biết đó là ai: Kiếm Phong Tử — Thương Nghị!
"Tên chó chết Thương Nghị, mạng cũng thật lớn, ngay cả Vũ Hóa Phiên cũng không giết chết hắn. Đừng nói với ta là hắn đã thoát khỏi tử khí mà tàu bảo vệ của Thái Sơ Mẫu Hạm phát hiện, tiếp theo chính là một loại thụy khí dâng trào khác, cái gì mà hồng phúc tề thiên!"
Lần thê thảm nhất trong đời Vương Huyên chính là lúc chiến đấu với Thương Nghị. Nội Cảnh Địa đều bị đánh nổ, hắn hiểm tử hoàn sinh. Liệt kê tất cả các đại chiến, đó là chiến dịch gần cái chết nhất.
Ngày đó, hắn đầu tiên là quyết chiến với Thẩm Linh phụ thể Tề Thiên Đại Thánh, sau đó lại liều mạng với Thương Nghị, lâm vào tuyệt cảnh. Ngay cả Kiếm Tiên Tử Khương Thanh Dao cũng bị cuốn vào, cuối cùng bị hắn bỏ vào chí bảo Dưỡng Sinh Lô để duy trì sinh cơ.
Nhất là, Thương Nghị trước mắt thế mà lại ngụy trang ra dung mạo của hắn, lấy bộ dáng của hắn để hành tẩu trên thế gian!
Đây là muốn trong tương lai kéo đến vô tận cừu hận cho hắn sao? Hắn lại một lần nữa muốn chửi thề. Lão chó Thương Nghị!
Điện Thoại Kỳ Vật nói: "Cái gì gọi là nhân quả, cái gì gọi là vận mệnh? Ngươi mỗi ngày giả trang người khác, ngụy trang thành Khổng Huyên thì cũng thôi đi, còn làm ra một cái Lục Nhân Giáp. Như thế vẫn chưa đủ, lại còn tạo ra một cái Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không. Lần này tốt rồi chứ? Cũng có người đến giả mạo ngươi, đây chính là nhân quả tuần hoàn."
"Ngươi im miệng đi!"
Vương Huyên ở trong vũ trụ tăm tối, nhìn chằm chằm Thương Nghị đang tắm mình trong tinh quang xán lạn. Quả thực không muốn nhìn thấy đối thủ lãnh huyết vô tình mà cường đại này trở thành Dị Nhân.
Nếu cả hai gặp mặt, nhất định không chết không thôi, không có chỗ cho sự giảng hòa.
Trước khi tới, hắn liền có chỗ suy đoán. Đám người Vũ Trụ Mẹ tiến vào đại vũ trụ siêu phàm, có thể trong thời gian ngắn như vậy trở thành Dị Nhân, chỉ có vài người như thế.
Đầu tiên phải kể đến Thương Nghị cùng Phương Vũ Trúc, bởi vì họ là những Siêu Tuyệt Thế số một số hai trong Vũ Trụ Mẹ. Thứ yếu chính là cha mẹ của Yêu Chủ Nghiên Nghiên - Yến Minh Thành cùng Bạch Tĩnh Xu.
Hắn không nghĩ tới lại gặp phải kẻ mà hắn không hy vọng trở thành Dị Nhân nhất - Thương Nghị. Cẩn thận suy nghĩ một chút, người này lớn tuổi hơn mấy người kia đến mấy ngàn tuổi. Phỏng đoán cẩn thận, tuổi tác của hắn cũng phải ngoài sáu bảy ngàn năm, là nhân vật đứng đầu duy nhất còn sống sót từ thời Thượng Cổ của vũ trụ cũ.
Trên thực tế, Thương Nghị cũng là một âm mưu gia tàn nhẫn. Nguyên bản hắn chỉ có thể coi là người thứ hai của thời đại Thượng Cổ huy hoàng. Kết quả hắn liên hợp với Thẩm Linh cường đại nhất — Mộ, cùng với mấy Đại Thẩm Linh đỉnh tiêm khác như Nguyên Đạo, Trác Không, Liệp Long Giả... chặn đánh Đệ Nhất Nhân Thượng Cổ (cũng chính là người đầu tiên của kỷ nguyên Vũ Trụ Mẹ có được Nội Cảnh Địa đặc thù), phục sát người đó.
Chuyện này rất bí ẩn, mãi đến khi thần thoại mục nát, những năm cuối siêu phàm, Thương Nghị đi giết Vương Huyên, muốn lần nữa thu hoạch một người có được Nội Cảnh Địa đặc thù để hắn sử dụng, muốn có thân thể tràn đầy sức sống hơn, lúc này mới bại lộ.
Bởi vì lúc đó, bản thể của Thương Nghị từng cùng Phương Vũ Trúc, Yến Minh Thành và các Siêu Tuyệt Thế khác cùng bàn bạc chuyện siêu phàm kết thúc. Kết quả một bản thể khác của hắn thế mà lại đi giết Vương Huyên, và bị nhận ra ngoài ý muốn.
Hắn chia nguyên thần làm hai. Một nửa ở tại bản thể, tốn hao mấy ngàn năm thời gian một lần nữa quy về đỉnh phong, đi tới cực điểm Siêu Tuyệt Thế, cầm trong tay Nhân Thế Kiếm, rất có khí thế bễ nghễ thiên hạ vô địch.
Một nửa nguyên thần khác thì nhập chủ vào trong nhục thân của Đệ Nhất Nhân Thượng Cổ, chính là kẻ cầm trong tay Vũ Hóa Phiên đã trọng thương Vương Huyên, cũng là người trước mắt này.
Thương Nghị cầm Nhân Thế Kiếm rốt cuộc có thành công tiến vào đại vũ trụ siêu phàm hay không, Vương Huyên cũng không rõ ràng. Nhưng hắn đã sớm biết Thương Nghị cầm Vũ Hóa Phiên đã thành công qua đây.
Lúc trước, tại Vẫn Thạch Hải, khi tiến vào Thời Không Bí Cảnh, Vương Huyên từng nhìn thấy tàn ảnh tại khu vực gần tòa thánh miếu hùng vĩ kia, có dấu vết lưu lại của Vũ Hóa Phiên.
"Thương Nghị, ngươi muốn hồng phúc tề thiên rồi? Hôm nay, ta không tin cái gì đại khí vận, nhất định phải chặn đánh ngươi cho bằng được!" Vương Huyên hai mắt thâm thúy, sâu trong đáy mắt lộ ra sát ý.
Đây là đại cừu nhân của hắn. Hơn nữa, Thương Nghị thế mà đang mạo danh hắn. Nếu như không sớm phát hiện, còn không biết về sau sẽ dẫn xuất mầm tai vạ lớn cỡ nào cho hắn nữa.
"Nồng đậm tử khí hao hết, sau đó là cát tinh cao chiếu, phúc phận kéo dài vô tận, tường hòa tử khí ức vạn sợi? Ngươi muốn quật khởi mạnh mẽ, tương lai trở thành tuyệt đỉnh Dị Nhân, thậm chí là Chân Thánh? Đã hỏi qua ta chưa? Đánh gãy tiến trình của ngươi!"
Vương Huyên đưa tay vuốt ve Ngự Đạo Kỳ. Hôm nay muốn phá giới, hắn đang chờ đợi cơ hội, muốn đúng nghĩa "tung cờ hành hung". Nhưng hắn cần cẩn thận một chút, dù sao trong tay đối phương cũng có Vũ Hóa Phiên.
"Hắn thật sự bị thụy quang cùng tường hòa chi khí bao phủ?"
Vương Huyên nhíu mày.
Trong tinh hải, Thương Nghị một lần nữa ngồi xếp bằng xuống. Vũ Hóa Phiên cắm trong hư không bên cạnh hắn. Hắn được vô tận ánh sao màu bạc vờn quanh, giống như ngồi tại trung tâm của toàn bộ thế giới. Một sợi lại một sợi tử khí (khí tím), còn có quang mang thần thánh từ trên đầu hắn bốc hơi mà ra.
"Có ý tứ."
Điện Thoại Kỳ Vật đang "ghi lại cuộc sống tươi đẹp" mở miệng, ngay cả nó cũng dường như cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, nói: "Cực âm, cực dương, cực ác, cực thiện. Hôm nay đại khái sẽ có sự tình rất nghịch thiên phát sinh!"