Địa Ngục, khu vực Chân Tiên, trong hoang dã.
Tại một khu vực cách khá xa cứ điểm số 4, một tòa tháp thời gian đang lơ lửng, rất rõ ràng đây là thủ bút của Thời Quang Thiên.
Cắm trại dã ngoại, "động phủ cỡ nhỏ" mà người của Chân Thánh đạo tràng mang tới đều có quy tắc thời gian lưu chuyển, lực phòng ngự kinh người.
Không gian trong tháp rất lớn. Một nữ tử áo đen đứng trên đài cao của cầu thang, tóc đen phất phới trong lưu quang, có chút lãnh diễm, nhưng khi cười lên lại tươi đẹp như hoa xuân.
Nàng nhìn xuống nữ tử áo trắng dưới cầu thang, nói: "Nhẫm Nhiễm, ngươi có biết không, 'Chất Kiểm Viên' tới rồi."
"Thiều Hoa, ngươi không cần mỗi lần đều nhắc đến ba chữ 'Chất Kiểm Viên' để trào phúng ta. Hắn là Khổng Huyên. Lần trước ta xác thực thua trong tay hắn, bị sư môn trục xuất tới nơi này dò đường, nhưng ngươi còn bị đi đày tới đây trước cả ta."
Nhẫm Nhiễm toàn thân áo trắng, hơi có vẻ xuất trần, mái tóc ngân bạch phất phới trong những mảnh vỡ thời gian, trên mặt nàng mang theo vẻ không hài lòng.
Hiển nhiên, Vương Huyên đã đánh giá thấp nội tình và quyết tâm của Quy Khư đạo tràng. Hắn mặc dù đã phế bỏ Nhẫm Nhiễm, Tỉnh Trung Nguyệt, Mục Võ Nhai, nhưng Chân Thánh đạo tràng lần này không tiếc tiêu hao tạo hóa kỳ vật giúp đệ tử khôi phục.
Bởi vì chuyến đi Địa Ngục lần này liên quan quá lớn, sẽ xuất hiện danh sách tất sát khiến Chân Thánh đều khao khát. Chỉ cần có thể gia tăng đạo hạnh cho đệ tử bản môn, tạo hóa kỳ vật tính là gì?
Chân Thánh đạo tràng có đủ những vật chất kia, cũng nỡ bỏ ra. Ngoài ra còn có Dị Nhân ra tay tương trợ, giúp Nhẫm Nhiễm khôi phục.
Nữ tử áo đen Thiều Hoa cười mỉm, nhưng khóe miệng trên gương mặt xinh đẹp lại hơi có chút lãnh ý, nói: "Kẻ có 'một Khư chi lực', làm mất mặt Thời Quang Thiên chúng ta, lại còn quỳ xuống cho người ta, đúng là sỉ nhục! Ngươi cũng không biết ngại khi lôi ta ra nói chuyện. Ta là vì đạo hạnh quá mạnh, lỡ tay làm bị thương đồng môn mới bị đi đày, còn ngươi là bị trục xuất mang tính sỉ nhục."
Sắc mặt Nhẫm Nhiễm thay đổi, nói: "Được, ngươi thanh cao, ngươi đạo hạnh cao thâm, ngươi là bốn lần phá hạn giả chân chính, nhưng ngươi có 'ba Khư chi lực' sao? Ngươi tự mình đi truy nã Khổng Huyên đi, ta đi theo ngươi, nhìn ngươi phát uy! Chỉ sợ đến lúc đó ngươi cũng sẽ bại thật thê thảm, cũng bị đánh bại, bị kiểm chứng rằng cái gọi là bốn lần phá hạn giả chân chính, kỳ thật cũng chỉ có 'một Khư chi lực'!"
Gần đây cuộc sống của nàng không dễ chịu, nhiều lần bị chèn ép. Bây giờ bị chọc giận, nàng phản kích nữ tử áo đen Thiều Hoa, người sau là một môn đồ hạch tâm cường đại của Thời Quang Thiên.
Áo đen Thiều Hoa vẫn giữ nụ cười, thận trọng gật đầu, nói: "Ừm, một lát nữa ngươi đi theo lên đường đi. Mấy nhà đạo tràng vây quét 'Chất Kiểm Viên', ta chưa chắc sẽ ra tay, mang theo kẻ giả mạo bốn lần phá hạn như ngươi đi mở mang tầm mắt."
Ngực Nhẫm Nhiễm phập phồng. Một mà tiếp bị kích thích, nhắc đến ba chữ "Chất Kiểm Viên" thì cũng thôi đi, còn nói nàng là kẻ giả mạo bốn lần phá hạn, vị đồng môn này thực sự không nể mặt mũi.
"Tốt, ta đi cùng với ngươi, nhìn đại tiểu thư Thiều Hoa ngươi phát uy. Ngươi nhất thiết phải cẩn thận, chớ để Khổng Huyên tóm được một cái, ấn xuống mặt đất, còn không chống đỡ được lâu bằng ta!"
Áo đen Thiều Hoa nghe vậy lập tức mắng: "Im miệng! Mấy nhà Chân Thánh đạo tràng dẫn người đi thu hoạch Khổng Huyên, ngươi cho rằng ai cũng vô dụng giống như ngươi sao?"
Địa Ngục, trong hoang dã, một đống lửa rất mông lung, hoàn toàn do đạo văn tạo thành.
Một chiếc thuyền giấy vàng bất hủ trong ánh lửa, không hề bị đốt hỏng dù chỉ một góc, đây là động phủ mà môn đồ Chỉ Thánh Điện mang tới.
"Tỉnh Trung Nguyệt, ngươi cảm thấy thực lực của Khổng Huyên rốt cuộc như thế nào?" Một nam tử áo vàng nhạt đứng tại đầu thuyền giấy, quay đầu lại hỏi đệ tử hạch tâm của Chỉ Thánh Điện.
Thời gian qua Tỉnh Trung Nguyệt cũng rất không dễ chịu. Lần trước tại biệt viện Ngũ Kiếp Sơn, hắn cùng Nhẫm Nhiễm, Mục Võ Nhai liên thủ, thế mà bị "Chất Kiểm Viên" Khổng Huyên một người áp chế đến mức quỳ rạp dưới đất không thể động đậy.
Trận chiến kia trở thành vết nhơ cả đời hắn không thể rửa sạch. Hắn cũng giống như Nhẫm Nhiễm, được sư môn tiêu hao tạo hóa kỳ vật để khôi phục, sau đó bị trục xuất vào trong Địa Ngục mở đường.
Tỉnh Trung Nguyệt cúi đầu, nói: "Thương Trú sư huynh, huynh là bốn lần phá hạn giả chân chính, đạo hạnh cao thâm khó lường, chém giết Khổng Huyên không thành vấn đề."
Thương Trú rất bình tĩnh, nói: "Tỉnh sư đệ, ngươi quá cẩn thận chặt chẽ rồi, không cần thiết phải lấy lòng ta như thế. Bất quá, lần này nếu thật là Khổng Huyên tới, vậy hắn chết chắc."
Hắn đứng tại đầu thuyền giấy vàng, mái tóc ngắn màu bạc giống như ánh lửa trắng đang nhảy múa thịnh liệt, lưu chuyển hoa văn Ngự Đạo Hóa.
Hắn nhìn về phía sâu trong hoang dã Địa Ngục, nói: "Không chỉ chúng ta, các đại Chân Thánh đạo tràng, nhà ai sẽ chào đón hắn? Có người nói hắn là 'Chất Kiểm Viên', dùng để kiểm nghiệm chất lượng của bốn lần phá hạn giả thuộc các Chân Thánh đạo tràng, đây là đang nâng giết (tâng bốc để giết). Khổng Huyên hắn tưởng đây là vinh hạnh đặc biệt sao? Đường đến chỗ chết! Hắn một khi xuống Địa Ngục, sẽ bị lập tức vây quét, hắn lập tức liền xong đời!"
Rất nhanh, hắn nhận được tin tức từ Siêu Phàm Bí Võng, xem xong liền mở miệng nói: "Đi thôi, chúng ta cũng nên xuất phát, những nhà khác đã động thân rồi!"
Tỉnh Trung Nguyệt hạ tư thái rất thấp, gật đầu vâng dạ, nói: "Có sư huynh và mọi người ra tay, Khổng Huyên chắp cánh khó thoát, tất bị bốn lần phá hạn giả chân chính đánh chết, phơi thây trong Địa Ngục, trở thành một tên Bồi Hồi Giả."
Trong hoang dã, một mảnh tàn khư mười phần mông lung, có từng tia Hỗn Độn khí tràn ngập, đây là động phủ mà Quy Khư đạo tràng mang vào Địa Ngục.
"Xuất phát! Không cần sống, chỉ cần Khổng Huyên chết, báo thù cho Nguyên Thiên sư đệ!" Người cầm đầu nói, đây là một nam tử thân hình cao lớn, đầu đầy tóc vàng tung bay, mang theo ánh sáng phù văn chói mắt.
Hắn là môn đồ hạch tâm của Quy Khư đạo tràng, bốn lần phá hạn giả chân chính, tên là Trác Thiên Minh, người phụ trách mở đường tại khu vực Chân Tiên của Địa Ngục.
Bên cạnh hắn là một nữ tử tóc tím, tên là Tử Lâm, không chỉ là bốn lần phá hạn giả chân chính, mà còn là hậu duệ của Chân Thánh Quy Khư đạo tràng.
Gương mặt tuyết trắng của nàng băng lãnh, nói: "Khổng Huyên tự cho là đúng, cảm thấy hắn rất ghê gớm sao? Dùng 'một Khư chi lực' bôi nhọ Quy Khư đạo tràng ta, đây không phải tuổi trẻ khinh cuồng mà là ngu xuẩn! Nhục mạ một cái Chân Thánh đạo tràng, có ai sống sót được sao? Cho dù là một vị Tuyệt Đỉnh Dị Nhân cũng phải chết! Hắn sắp phải trả cái giá đẫm máu cho hành động và lời nói của mình, lưng tựa Ngũ Kiếp Sơn cũng vô dụng, không gánh nổi hắn đâu."
Nàng có khuôn mặt mỹ lệ, nhưng thanh âm lạnh lẽo: "Huống hồ, bản thân Ngũ Kiếp Sơn cũng không xong rồi. Chiếc thuyền lớn mục nát này, trong tương lai không xa tất nhiên sẽ bị sóng lớn thời đại lật tung, xé rách, người của hệ này đều sẽ chết không có chỗ chôn!"
Địa Ngục, trong hoang dã, một đoàn người Khô Tịch Lĩnh đang vội vã đi đường. Người cầm đầu là một nữ tử tóc trắng, trên thân mang theo kim quang, hai mắt thâm thúy đến gần như trống rỗng.
Nàng là một người tương đối đặc biệt của Khô Tịch Lĩnh, do thi thể mà sống lại, trước bị luyện thành Kim Thân, sau đó hoàn dương làm người, đi con đường mà Chân Thánh Khô Tịch Lĩnh đã từng đi.
Mục Võ Nhai đi theo bên cạnh nàng, rất là câu nệ.
Địa Ngục, người của các thế ngoại đạo tràng sau khi nhận được tin tức, có vài nhóm đều đã động thân, đi vây giết Khổng Huyên, rất ăn ý!
Bởi vì, khi cụm từ "một Khư chi lực" trở thành từ nóng, khi ba chữ "Chất Kiểm Viên" được hô lên, không ít môn đồ hạch tâm của các đại Chân Thánh đạo tràng đều cảm thấy bị mạo phạm...