Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 206: CHƯƠNG 206: HOANG SƠN DÃ LĨNH

Nam Phong vừa dứt lời, Gia Cát Thiền Quyên đột nhiên trừng mắt. Nhưng ánh mắt nàng không phải kinh ngạc, mà là phẫn nộ. Cùng lúc đó, một cái tát giáng thẳng vào mặt Nam Phong.

"Ngươi nói gì, lặp lại lần nữa xem."

Nam Phong bị cái tát của Gia Cát Thiền Quyên làm cho ngẩn người.

"Nói đi." Gia Cát Thiền Quyên vẫn giơ tay trái, tư thế như thể sẵn sàng tát thêm một cái nữa bất cứ lúc nào.

Thấy dáng vẻ này của Gia Cát Thiền Quyên, Nam Phong thật sự không dám nói lại, nhưng hắn không hiểu tại sao nàng lại biết hắn đang nói dối.

Nam Phong không đáp, cơn giận của Gia Cát Thiền Quyên cũng giảm xuống, nàng chỉ tay vào hắn: "Ta đáng ghét trong mắt ngươi đến vậy sao?"

"Không phải, ngươi..."

"Không muốn cưới ta thì cứ nói thẳng, việc gì phải bịa chuyện dối trá?" Gia Cát Thiền Quyên ngắt lời Nam Phong.

Nam Phong không nói gì thêm, lúc này hắn cũng không biết phải nói gì.

"Còn kinh mạch hủy hết? Cũng hay cho ngươi nghĩ ra được! Nếu thật sự không thể luyện khí, ngươi đến Phượng Minh Sơn làm gì?" Gia Cát Thiền Quyên quát hỏi.

Gia Cát Thiền Quyên trong lòng tức giận, giọng nói rất lớn, làm gã mập đang choáng váng ở một bên tỉnh lại, lẩm bẩm muốn ngẩng đầu.

Gia Cát Thiền Quyên trở tay vung ra một nắm bột thuốc khiến gã mập mê man trở lại. "Nếu không phải vì đan dược bổ khí, ngươi sẽ đến Phượng Minh Sơn sao? Nếu không phải vì đan dược bổ khí, ngươi sẽ liều mạng bị đánh cũng không chịu đi cùng ta sao?"

"À, ngươi nói chuyện này sao?" Nam Phong như trút được gánh nặng, hóa ra Gia Cát Thiền Quyên chỉ dựa vào hành động của hắn để suy đoán hắn nói dối, chứ không có bằng chứng rõ ràng.

"Không muốn cưới ta thì cứ nói thẳng với ta, việc gì phải bịa ra những lời dối trá khiến người ta chán ghét như vậy." Giọng Gia Cát Thiền Quyên tuy đầy khí phách nhưng vẫn xen lẫn chút run rẩy.

Nam Phong không trả lời, chỉ vén tay áo lên, đưa tay phải cho Gia Cát Thiền Quyên.

Gia Cát Thiền Quyên thấy vậy thì lộ vẻ nghi hoặc, nhưng hành động này của Nam Phong rõ ràng là muốn nàng bắt mạch, thế là nàng liền đặt hai ngón trỏ và ngón giữa lên huyệt thốn quan xích trên cổ tay Nam Phong.

Ban đầu, vẻ mặt Gia Cát Thiền Quyên là nghi hoặc, nhưng rất nhanh sau đó, nghi hoặc biến thành kinh ngạc, rồi kinh ngạc lại hóa thành chấn kinh.

"Chuyện xảy ra khi nào vậy?" Trong sự kinh hãi của Gia Cát Thiền Quyên còn mang theo cả lo lắng. "Hủy hoại triệt để như vậy, không giống do con người gây ra."

"Việc này nói ra rất dài." Nam Phong thuận nước đẩy thuyền, kể lại vắn tắt chuyện xảy ra ở miếu hoang lúc trước, đương nhiên giấu đi chuyện Long Xỉ Thiên Tàm đang chữa trị kinh mạch cho mình.

Nghe xong lời kể của Nam Phong, Gia Cát Thiền Quyên kinh ngạc vô cùng, mày liễu nhíu chặt, hồi lâu không nói.

Một lúc lâu sau, Gia Cát Thiền Quyên mới hạ giọng hỏi: "Ngươi đến Phượng Minh Sơn là muốn cầu y hỏi dược?"

Nam Phong không trả lời. Tên đã lên dây, không thể không bắn, đã bắt đầu thử lòng Gia Cát Thiền Quyên thì phải có được kết quả.

Nam Phong không đáp, Gia Cát Thiền Quyên cũng không hỏi dồn mà lại một lần nữa rơi vào trầm mặc.

Lại một lúc lâu sau, Gia Cát Thiền Quyên ngẩng đầu nhìn Nam Phong: "Kinh mạch của ngươi bị tổn thương không phải do ngoại lực, mà là do vượt cấp làm phép dẫn đến linh khí âm dương phản xung."

Sợ Nam Phong không hiểu rõ, Gia Cát Thiền Quyên liền cầm ống tre, nhặt một cành cây khô lên gõ gõ giải thích: "Ống tre này chính là quỷ thần thiên binh, cành cây này chính là tu vi của ngươi. Thỉnh thần làm phép là dùng linh khí của bản thân để cảm ứng và khởi động linh khí của thần binh, mượn ngoại lực để dùng. Mượn ngoại lực quả thật có thể gia tăng uy thế, nhưng đồng thời cũng phải chịu đựng sự phản xung của ngoại lực."

Nam Phong đương nhiên hiểu nguyên lý của việc thỉnh thần làm phép, nói đơn giản chính là dùng dùi gõ chuông. Dùi là tu vi linh khí của bản thân, chuông đồng là các thiên binh thần tướng. Khi chuông bị dùi gõ vang, dùi cũng sẽ nhận lực phản xung từ chấn động của chuông đồng. Chuông đồng càng lớn, tiếng vang càng lớn, nhưng chấn động cũng sẽ càng mạnh. Nếu lấy dùi nhỏ gõ chuông lớn, sẽ có nguy cơ bị phản xung của chuông đồng làm gãy.

"Ngươi và ta đều biết, ngoại thương dễ chữa, nội thương khó lành, kinh mạch lại càng như vậy." Gia Cát Thiền Quyên chậm rãi lắc đầu. "Tình huống của ngươi, e là khó có hy vọng chữa khỏi. Dù là sư công Tư Mã Đông còn tại thế, e rằng cũng phải bó tay."

Nam Phong gật đầu, Gia Cát Thiền Quyên nói là sự thật, nhưng nàng không biết hắn đã ăn Long Xỉ Thiên Tàm từ trước.

"Ta không muốn lừa dối ngươi. Đưa đầu ra cũng một đao, rụt đầu vào cũng một đao, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ biết chân tướng." Gia Cát Thiền Quyên nhìn thẳng vào Nam Phong. "Biết được chân tướng rồi, ngươi chịu đựng nổi không?"

"Bây giờ ngươi còn thích một kẻ như ta sao?" Nam Phong hỏi lại.

"Ta hỏi ngươi chịu đựng nổi không?" Vẻ mặt Gia Cát Thiền Quyên vô cùng nghiêm trọng.

"Chịu không nổi cũng phải chịu, chẳng lẽ lại tìm một xó mà khóc lóc sao?" Nam Phong đáp.

"Tốt!" Gia Cát Thiền Quyên giơ ngón tay cái về phía Nam Phong. "Từ xưa đến nay có vô số anh hùng hào kiệt, có mấy ai là dựa vào tu đạo luyện võ mà thành danh? Không thể luyện khí cũng chẳng sao, ta sẽ bảo vệ ngươi."

"Thôi đi." Nam Phong nghiêng đầu bĩu môi. "Chuyện trước kia ta không nói, chỉ nói đêm nay thôi, ngươi tự đếm xem đã tát ta mấy cái rồi. Còn đòi bảo vệ, chưa cần người khác động thủ, ngươi đã đánh chết ta rồi."

Nam Phong trong lòng đã có tính toán nên nói năng rất tùy ý. Nhưng Gia Cát Thiền Quyên không biết rõ nội tình, thấy Nam Phong chịu đả kích lớn như vậy mà vẫn có thể gượng nói đùa, trong lòng càng thêm khâm phục hắn. Dù vậy, miệng nàng vẫn không tha: "Không hạ độc ngươi đã là hạ thủ lưu tình rồi."

"Ta không thể luyện khí nữa, ngươi có ghét bỏ ta không?" Nam Phong xác nhận lại một lần nữa.

"Không có tu vi cũng tốt, đỡ phải ngày nào cũng lo ngươi bị hồ ly tinh nào đó câu mất." Gia Cát Thiền Quyên lấy từ một cái túi trên người ra một ống trúc nhỏ. "Lại đây, ta xem cánh tay cho ngươi, bôi chút thuốc mát."

"Thật sự không chê?" Nam Phong lại hỏi.

"Không hề, ta thích con người của ngươi, chứ không phải công phu." Gia Cát Thiền Quyên mất kiên nhẫn phất tay. "Nếu thật sự muốn tìm cao thủ, ta đã gả cho Lý Triều Tông rồi."

Nam Phong gật đầu, đưa cánh tay trái ra để Gia Cát Thiền Quyên kiểm tra.

"Nếu ngươi thật sự không chê ta, đêm nay chúng ta làm vợ chồng nhé." Nam Phong tiến hành xác nhận cuối cùng.

Gia Cát Thiền Quyên nghe vậy thì cảm thấy bất ngờ, nhíu mày nhìn Nam Phong.

"Không vui thì thôi." Nam Phong ngoảnh đầu đi.

"Ngươi đang bị thương." Gia Cát Thiền Quyên nói.

"Ta chỉ bị thương ở cánh tay thôi." Nam Phong cố nén nụ cười đang chực nở trên môi.

Gia Cát Thiền Quyên nhíu mày không nói, một lát sau mới thở dài một tiếng, đứng dậy đi tới kéo gã mập. "Ta chịu thua ngươi rồi, ai bảo ta lớn hơn ngươi hai tuổi chứ, nhường ngươi một lần vậy."

"Ngươi làm gì vậy?" Nam Phong hỏi.

"Hắn ở đây, ta không quen." Gia Cát Thiền Quyên dù phóng khoáng nhưng suy cho cùng vẫn là nữ tử, không giấu được vẻ ngượng ngùng.

"Đừng, đừng, ta... ta..."

Nam Phong muốn nói lại thôi vì sợ nói ra sự thật sẽ bị đánh, nhưng không nói thật lại lo sau này Gia Cát Thiền Quyên sẽ vì chữa trị kinh mạch cho hắn mà bôn ba mạo hiểm. Nhưng sự ấp úng của hắn trong tai Gia Cát Thiền Quyên lại mang một ý nghĩa khác, nàng chỉ cho rằng hắn tuổi còn nhỏ, da mặt mỏng, tuy trong lòng có ý tà nhưng đến lúc lâm trận lại ngại ngùng. Thế là nàng liền nắm lấy vai gã mập, kéo ra ngoài.

"Đừng, đừng, kinh mạch của ta không sao cả, vừa rồi ta đùa ngươi thôi." Nam Phong vội vàng ngăn lại. "Ta đã từng ăn Long Xỉ Thiên Tàm, lúc này nó đang ở trong đan điền chữa trị kinh mạch bị tổn thương, không đến nửa năm là có thể khôi phục tu vi."

Gia Cát Thiền Quyên nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn, nửa tin nửa ngờ.

Nam Phong lại nói thêm: "Năm đó ở trên núi, sư phụ và sư nương của ngươi nói quanh đầm nước kia còn có một con thiên tàm, thật ra thứ mà họ tìm thấy chính là ta."

Lúc nói những lời này, Nam Phong đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị đánh, nhưng trong lòng lại vô cùng ấm áp. Gia Cát Thiền Quyên tuy không dịu dàng nhưng lại chân thành và sâu sắc.

Nghe Nam Phong nói xong, Gia Cát Thiền Quyên nghiến răng nghiến lợi, tức giận vô cùng. Nhưng nàng không xông lên đánh Nam Phong, mà chỉ liếc hắn một cái sắc lẻm, sau đó tiếp tục kéo gã mập ra ngoài.

"Những gì ta nói đều là thật, ngươi còn kéo hắn đi đâu?" Nam Phong vội vàng đứng dậy ngăn cản.

"Ta mặc kệ ngươi nói thật hay nói dối, không phải ngươi muốn làm vợ chồng sao? Ta thành toàn cho ngươi." Gia Cát Thiền Quyên có tu vi linh khí, sức lực rất lớn, Nam Phong không giữ được gã mập.

"Đừng đùa nữa, ta còn có chuyện khác muốn nói với ngươi, còn có một việc muốn hỏi ngươi." Nam Phong luống cuống. "Đừng kéo nữa, ngồi xuống nói chuyện đi."

"Ai đùa với ngươi?" Gia Cát Thiền Quyên kéo gã mập ra khỏi lều, ném sang một bên.

"Nhẹ tay một chút, đó là huynh đệ của ta." Nam Phong vội chạy tới xem xét gã mập.

Gia Cát Thiền Quyên sao có thể không nhìn ra đây là kế hoãn binh của Nam Phong, nàng cũng không nói nhiều, đưa tay véo tai Nam Phong rồi lôi vào trong lều.

"Có gì từ từ nói, đừng động tay động chân, ta đang bị thương." Nam Phong đuối lý nên không dám cứng rắn.

"Ngươi chỉ bị thương ở cánh tay thôi..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!