Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 270: CHƯƠNG 270: ĐƠN GIẢN NHƯ VẬY

Dưới chân núi có không ít cây cối cao lớn. Sau khi đáp xuống đất, Cao Bình Sinh nhìn quanh rồi đi về hướng tây vài chục bước, lập tức rút trường kiếm ra, chặt đứt một cây đại thụ.

Trường kiếm tra vào vỏ, cây đại thụ bắt đầu chậm rãi nghiêng đổ. Cao Bình Sinh nghiêng người sang một bên, thong dong né tránh.

Đợi cây đại thụ đổ rạp, Cao Bình Sinh đi về phía vách đá ở hướng bắc.

Ngọn núi này rất cao ngất, trải qua nhiều năm gió thổi mưa dầm, dưới chân núi chất đống không ít đá lở và đất tích tụ. Cao Bình Sinh đi tới gần, vứt thanh trường kiếm sang một bên rồi bắt đầu di chuyển những tảng đá trước vách núi.

Nam Phong âm thầm quan sát. Cao Bình Sinh có thể tìm đến đúng nơi này giữa núi non trùng điệp, cho thấy hắn vô cùng quen thuộc với nơi đây. Chính xác hơn là linh thức kiếp trước của hắn vô cùng quen thuộc nơi này. Chỗ hắn vừa chặt cây đại thụ rất có thể chính là nơi giấu mai rùa được ghi lại trên bản đồ. Vì khoảng cách quá xa, vách đá kia nhìn không được rõ ràng lắm, nên cũng không thể xác định nơi đó giấu mộ phần hay là động phủ.

Dưới vách đá có không ít đá lở, Cao Bình Sinh đang ra sức đẩy chúng đi. Nam Phong thừa cơ nhìn quanh bốn phía, theo lý thì nơi này cũng phải có một dị loại Long Chúc, nhưng không biết tại sao xung quanh lại không có khí tức khác thường nào.

Ngoài việc tìm kiếm dị loại Long Chúc có thể tồn tại, Nam Phong còn tìm kiếm mập mạp và Gia Cát Thiền Quyên, hai người họ xuất phát từ buổi chiều, bây giờ chắc đã sớm tới nơi.

Không tìm thấy hai người, Nam Phong liền nhân lúc Cao Bình Sinh quay lưng về phía mình mà tỏa ra linh khí, chỉ cần hai người ở gần đây thì sẽ có thể cảm nhận được khí tức của hắn.

Hai người quả nhiên đang ở gần đó. Phát hiện khí tức của Nam Phong, cả hai cũng dùng khí tức để biểu thị vị trí của mình, họ đang ở sườn núi phía tây, cách Cao Bình Sinh chưa đến trăm trượng.

Đến lúc này, gần như có thể xác định kiếp trước của Cao Bình Sinh chính là một trong chín vị đạo nhân nghiên cứu Thiên Thư mai rùa, hơn nữa rất có khả năng chính là người đã ở tại nơi đây. Những người khác cũng có thể biết vị trí này, nhưng thời gian đã qua ngàn năm, dù họ có tìm được cũng không thể nào tìm chính xác đến vậy.

Người này ngàn dặm xa xôi quay về chốn cũ, chắc chắn không đơn giản chỉ là hoài niệm, khả năng lớn nhất là quay về để lấy thứ gì đó.

Mặc dù không rõ người này muốn lấy thứ gì, nhưng Thiên Thư mai rùa có thể được loại trừ đầu tiên. Nguyên nhân rất đơn giản, kiếp trước người này đã từng lĩnh hội và tu luyện Thiên Thư mai rùa, đã khắc ghi trong lòng, không cần thiết phải quay lại để lấy nó.

Ngay lúc Nam Phong đang chăm chú quan sát, khí tức của mập mạp lại lóe lên rồi biến mất.

Nam Phong tuy thấy nhưng không đáp lại. Mập mạp đang hỏi hắn có cần hiện thân động thủ không, nhưng tình hình lúc này vẫn chưa rõ ràng, không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Những tảng đá chồng chất trước vách núi tuy không ít, nhưng di chuyển cũng không tốn nhiều công sức, thứ tốn thời gian chính là đống đất tích tụ kia. Cao Bình Sinh trước đây có lẽ không ngờ tới tình huống này, cũng không mang theo dụng cụ tiện dụng, chỉ có thể dùng trường kiếm và một mảnh gỗ thay cho xẻng để đào bới.

Trong lúc chờ đợi, Nam Phong cũng đang cân nhắc nên xử lý chuyện này thế nào. Cách ngu ngốc nhất là xông ra ngay bây giờ, đại chiến một trận với Cao Bình Sinh rồi bắt hắn lại. Nhưng bắt được rồi thì xử lý ra sao? Tra tấn bức cung ư, Cao Bình Sinh chắc chắn sẽ không khuất phục.

Còn một cách khác là hiện thân lúc này, thử hòa đàm với Cao Bình Sinh. Nhưng Cao Bình Sinh cũng không cần ba người giúp đỡ, không thể lấy cớ giúp hắn đào đất để yêu cầu hắn giao ra Thiên Thư mai rùa được. Cao Bình Sinh không hiểu rõ ba người, tuyệt đối sẽ không giao Thiên Thư mai rùa cho họ.

Suy đi tính lại, biện pháp duy nhất khả thi là đợi Cao Bình Sinh dọn sạch đất đá, vào khoảnh khắc hắn mở động phủ thì bất ngờ tấn công, trói buộc hoặc khống chế hắn, cướp lấy mai rùa trước rồi nói sau.

Biện pháp này khả thi, nhưng độ khó rất lớn, vì thời cơ không dễ nắm bắt. Ai mà biết được động phủ này có cơ quan mở cửa rườm rà hay không, nếu có thì chỉ có thể trông chờ Cao Bình Sinh tự mình mở ra. Nếu động thủ sớm, động phủ có thể sẽ không được mở. Nếu động thủ muộn, Cao Bình Sinh sẽ tiến vào động phủ, lúc đó hắn có thể đóng cửa đá từ bên trong, cũng có khả năng thừa cơ hủy đi Thiên Thư mai rùa bên trong. Cao Bình Sinh là chủ nhân, đồ của mình đặt ở đâu không ai rõ hơn hắn.

Chuyện gì cũng có hai mặt lợi hại. Biện pháp này tuy khả thi nhưng cũng có rủi ro không nhỏ, đó là một khi động thủ, Cao Bình Sinh sẽ lập tức xem ba người là kẻ địch, muốn giải quyết trong hòa bình là điều không thể. Nói cách khác, cơ hội chỉ có một lần, không đoạt được mai rùa thì coi như xong.

Mất trọn một canh giờ, Cao Bình Sinh mới dọn sạch đống đất tích tụ dưới vách đá, lại đào xuống thêm một lúc nữa rồi mới đặt mảnh gỗ xuống, phi thân lên cao.

Mập mạp và Gia Cát Thiền Quyên ở trên sườn núi, Cao Bình Sinh ở dưới chân núi nên không thấy được họ. Nhưng nếu Cao Bình Sinh lên đến đỉnh vách đá thì có khả năng sẽ phát hiện ra họ.

May mà Cao Bình Sinh không lên tới đỉnh, mà đáp xuống một mỏm đá trên sườn vách đá.

Sau khi áp sát vách đá quan sát một lúc, Cao Bình Sinh lắc đầu, nhẹ nhàng đáp xuống đất, mang theo tay nải và trường kiếm lướt về phía đông.

Vì Cao Bình Sinh mang theo Giáp Minh Trùng mà Gia Cát Thiền Quyên đưa, Nam Phong không lo hắn một đi không trở lại. Hơn nữa nhìn hành động lúc trước của Cao Bình Sinh, rất có thể là ra ngoài tìm dụng cụ.

Đợi Cao Bình Sinh đi xa, mập mạp và Gia Cát Thiền Quyên đến hội hợp với Nam Phong.

"Gã này đi đâu vậy?" Mập mạp hà hơi xoa tay, trời lạnh thế này mà phải trốn trong đống tuyết, cảm giác thật không dễ chịu.

"Chắc là rời núi tìm dụng cụ." Trong tay nải của Nam Phong có rượu, hắn đưa bầu rượu cho mập mạp.

"Qua đó xem thử không?" Gia Cát Thiền Quyên chỉ tay về phía vách đá.

"Đừng vội." Nam Phong lắc đầu, tuyết vừa rơi, nếu đi qua xem xét sẽ rất dễ để lại dấu chân.

"Người này lúc trước rất có thể đã ở đây." Gia Cát Thiền Quyên nói.

Nam Phong gật đầu, khu vực mà Cao Bình Sinh vừa dọn dẹp vốn dĩ phải là một sơn động, vị đạo nhân kia khi còn sống có lẽ đã ở tại nơi này.

Mập mạp uống mấy ngụm rượu, trả bầu rượu lại cho Nam Phong: "Đã canh ba rồi, đêm nay hắn chắc chắn không về đâu, chúng ta tìm nơi nào đó nghỉ chân đi."

Nam Phong khoát tay: "Bây giờ có hai cách. Một là tìm chỗ nghỉ chân, đợi hắn quay về vào sáng mai hoặc tối mai, sau đó vào khoảnh khắc hắn mở sơn động thì xông ra trói hắn lại, những người khác thừa cơ vào sơn động tìm mai rùa. Cách còn lại là mở sơn động trước khi hắn quay về và tìm mai rùa."

"Ngươi cứ nói thẳng là làm thế nào đi." Mập mạp nói.

"Sơn động này có thể không có cơ quan, mà là bị phong bế vĩnh viễn. Cũng có khả năng là do thời gian quá lâu, cơ quan đã hỏng, không mở được, nếu không hắn cũng không cần phải dừng lại giữa chừng." Nam Phong phân tích.

"Lạnh quá," mập mạp không nhịn được thúc giục, "Ngươi muốn làm gì thì làm nhanh lên, đừng lôi thôi ở đây nữa."

"Ta qua đó xem tình hình trước, các ngươi đừng qua." Nam Phong bắt đầu cởi giày.

"Ngươi làm gì vậy?" Mập mạp nghi hoặc hỏi.

"Để không lưu lại dấu chân." Nam Phong thuận miệng đáp.

"Có cần thiết không? Sao ngươi không cởi luôn cả quần đi." Mập mạp bĩu môi. Bọn họ đã đợi ở sườn núi từ trước khi Cao Bình Sinh tới, đông cứng cả nửa đêm, trong bụng đầy oán khí.

Nam Phong không để ý đến hắn, phi thân về phía vách đá, giữa đường mượn lực từ cây đại thụ đã đổ, đáp xuống gần vách đá.

Vách đá trước mắt vô cùng nhẵn nhụi, màu sắc hơi khác so với ngọn núi. Tuy nó nối liền chặt chẽ với ngọn núi nhưng lại không phải là một khối, bản thân vách đá rộng chừng ba trượng.

Phía dưới vách đá có một cái hố do người đào, đây là cái hố Cao Bình Sinh vừa đào, sâu chừng ba thước, phía bắc vẫn là vách đá, không đào xuyên qua được.

Qua cái hố này, không khó để nhận ra ý đồ lúc trước của Cao Bình Sinh là muốn đào một lỗ hổng từ bên dưới vách đá để vào sơn động, nhưng đã không thành công.

Xem xét tình hình bên dưới xong, Nam Phong phi thân lên cao, đáp xuống chỗ Cao Bình Sinh đã quan sát lúc trước. Cúi đầu nhìn, hắn lập tức phát hiện ra manh mối. Vách đá phía dưới vốn thuộc về phần trên của ngọn núi, đã bị người ta cố tình làm cho rơi xuống để bịt kín cửa động, tác dụng tương tự như Đoạn Long Thạch chống trộm trong mộ thất. Toàn bộ vách đá rộng chừng ba trượng, cao hai trượng, độ dày khoảng năm thước.

Năm đó vách đá và ngọn núi hẳn là vừa khít, nhưng qua thời gian dài, vách đá nặng nề bắt đầu lún xuống, vì vậy giữa vách đá và ngọn núi xuất hiện một khe hở rộng chừng ba tấc.

Nam Phong nghiêng người, cố gắng nhìn vào bên trong qua khe hở, nhưng góc nhìn bị hạn chế, chỉ có thể thấy bên trong có một không gian không nhỏ, không thấy được tình hình cụ thể.

Quan sát xong, Nam Phong vẫy tay với hai người ở xa.

Gia Cát Thiền Quyên và mập mạp khinh thân đi tới.

"Phía sau vách đá này là một sơn động," Nam Phong mang giày vào, "Muốn vào sơn động có hai cách. Một là mở rộng khe hở phía trên này rồi chui vào. Cách còn lại là đào xuống dưới, từ dưới vách đá đào vào. Ta và Bát gia sẽ ra ngoài ngay, mua dụng cụ rồi sớm quay về."

"Còn một cách nữa." Gia Cát Thiền Quyên chỉ tay lên phía trên vách đá, "Vách đá này dày năm thước, có thể đục một lỗ thủng, luồn dây thừng qua, rồi kéo từ xa. Ba chúng ta đồng tâm hiệp lực, chắc chắn có thể kéo đổ nó."

"Cũng là một cách." Nam Phong gật đầu, Lão Bạch có thể biến thành hung thú khổng lồ, sức lực vô cùng lớn.

"Ngươi mới nói vách đá này dày bao nhiêu?" Mập mạp gào lên từ bên dưới.

"Khoảng năm thước." Gia Cát Thiền Quyên nói.

"Năm thước à, ta còn tưởng năm trượng chứ," mập mạp mang theo song chùy nhảy đến trước vách đá, đứng tấn trung bình, dồn sức vung chùy.

Một chùy hạ xuống, vách đá rung mạnh.

"Đừng lỗ mãng, cẩn thận một chút." Nam Phong nhẹ nhàng đáp xuống đất, lớn tiếng ngăn cản.

Hắn không hô thì thôi, vừa hô mập mạp lại càng hăng, trở tay nện thêm một chùy nữa, đá vụn bắn tung tóe. Mập mạp có Bát Bộ Kim Thân hộ thể, cũng không né tránh những mảnh đá sắc nhọn đó, liên tục vung chùy, điên cuồng đập phá.

"Tránh ra một chút, đừng để bị văng trúng," mập mạp vung cả hai tay, miệng cũng không ngơi nghỉ, "Do do dự dự, như đàn bà vậy."

Mập mạp từng ăn Quy Bối Thiên Ngưu, sức lực kinh người, lại có linh khí trợ lực, thiết chùy nện xuống khiến đá vụn bay loạn xạ. Hai người phải giơ tay che chắn, lùi ra xa.

"Đừng đập loạn, nện vào cùng một chỗ thôi." Nam Phong lên tiếng nhắc nhở.

"Vấn đề đơn giản như vậy, đến chỗ ngươi lại thành phức tạp, nện chỗ nào mà chẳng như nhau?" Mập mạp tiếp tục vung chùy.

Thấy hắn nổi tính ngang bướng, Nam Phong liền mặc kệ. Gia Cát Thiền Quyên ở bên nói: "Nện cùng một vị trí sẽ đỡ tốn sức hơn."

Nàng nói cũng như không, mập mạp không nghe, cứ đập loạn xạ một hồi, chẳng mấy chốc đã nện ra hai cái hố lõm trên vách đá to lớn, sau đó gầm lên một tiếng, nối liền hai cái hố lại, dùng sức mạnh vũ phu mà mở ra một lối đi.

Mập mạp tuy mệt nhưng vô cùng đắc ý, quay lại nhìn hai người: "Thấy chưa, đơn giản như vậy thôi."

Mập mạp vừa dứt lời, sau lưng liền truyền đến tiếng "rắc rắc". Vách đá bị hắn đập loạn xạ, từ chỗ bị nứt đã xuất hiện một vết rạn ngang, lúc này đang nhanh chóng lan rộng ra.

Khi phát hiện phần trên của vách đá có dấu hiệu nghiêng đổ, Nam Phong vội vàng hô to cảnh báo: "Mau tránh ra!"

Vách đá nặng nề lúc đầu nghiêng đổ rất chậm, nhưng một khi đã bắt đầu nghiêng thì tốc độ cực nhanh. Mập mạp nghe thấy tiếng cảnh báo của Nam Phong, kinh hoảng muốn chạy, nhưng vách đá đổ sập quá nhanh, vậy mà không kịp né tránh.

Nam Phong và Gia Cát Thiền Quyên đều đứng xa, muốn đến cứu viện cũng không kịp. Vách đá nặng nề sụp đổ, đất rung núi chuyển.

Sau một thoáng kinh ngạc, Nam Phong mới hoàn hồn, chạy về phía vách đá, bi thương kêu lên.

"Ta còn chưa chết, khóc tang cái gì." Dưới vách đá truyền đến giọng của mập mạp.

"Sau này đừng bao giờ hành động theo cảm tính nữa, ta đã chịu đủ thiệt thòi rồi." Nam Phong đưa tay lau mồ hôi, khoảnh khắc vừa rồi thật sự đã dọa hắn sợ đến toát mồ hôi lạnh.

"Đừng nói những lời đó nữa, mau lôi ta ra..."

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!