"Được, ngươi cứ dùng đi." Nam Phong gật đầu.
Gã mập không ngờ Nam Phong lại đồng ý, thành ra lại không biết nói tiếp thế nào. Hắn đã thật thà mấy chục năm, chỉ gần đây mới có chút bản lĩnh nên bắt đầu không an phận, ngay cả dọa dẫm còn làm không xong, nói gì đến dùng hình.
Thấy gã mập ngẩn người, Gia Cát Thiền Quyên đứng dậy: "Để ta."
Thấy Gia Cát Thiền Quyên giải vây cho mình, gã mập như trút được gánh nặng, giơ ngón tay cái với nàng: "Ngươi giỏi hạ độc, ngươi làm đi."
"Ta đùa với hắn thôi, ngươi hùa theo làm gì." Nam Phong vội vàng ngăn cản. Tra hỏi có ba phương thức, một là mềm mỏng, hai là cứng rắn, ba là trước mềm sau cứng. Trước cứng sau mềm chắc chắn không được nên loại bỏ. Trong ba cách này, cách nào hiệu quả còn phải xem tính nết đối phương. Với kẻ không có xương sống thì cứ dùng biện pháp mạnh. Với kẻ xương mềm thì trước tiên mềm mỏng, không được mới dùng biện pháp mạnh. Còn đối với kẻ xương thực sự cứng, chỉ có thể mềm mỏng, bởi dùng vũ lực sẽ chỉ chọc giận đối phương, khiến hắn thà chết cũng không nói.
Gia Cát Thiền Quyên cũng không cố chấp, nghe Nam Phong nói xong liền ngồi xuống lại.
Gã mập đứng một bên bĩu môi lườm Nam Phong, vẻ mặt rất không vui.
Sau khi Gia Cát Thiền Quyên ngồi xuống, Nam Phong nói với Cao Bình Sinh: "Nói thật không giấu gì ngươi, chúng ta hỏi ngươi những điều này là vì lo lắng ngộ thương phe mình. Chúng ta và Thái Âm Nguyên Quân có quan hệ không tệ, cũng biết rõ chuyện Thiên Thư mai rùa. Lúc trước khi ngươi cố gắng mở động phủ đó, chúng ta đã ở gần đây. Sau khi ngươi rời đi, chúng ta đã mở động phủ ấy ra. Những gì cần thấy chúng ta đều đã thấy, những gì cần lấy chúng ta cũng đã lấy được. Bây giờ chúng ta muốn biết thân phận của ngươi, và cả động cơ khi ngươi trở lại nhân gian."
Nam Phong vừa dứt lời, gã mập và Gia Cát Thiền Quyên đều cau mày. Theo họ, thân phận của Cao Bình Sinh chưa rõ, Nam Phong không nên nói với hắn những chuyện này.
Người cau mày còn có cả Cao Bình Sinh, vẻ khinh thường trên mặt đã được thay bằng sự ngưng trọng.
Nam Phong từ trong ngực lấy ra mảnh mai rùa lấy được lúc trước, đưa ra trước mặt Cao Bình Sinh: "Đây là mảnh mai rùa thứ tư ta lấy được."
Thấy Nam Phong tiết lộ nội tình với Cao Bình Sinh, gã mập vô cùng khó hiểu: "Ngươi nói với hắn mấy thứ này làm gì?"
Hắn khó hiểu, nhưng Cao Bình Sinh thì không. Hắn đương nhiên nhận ra mảnh mai rùa trong tay Nam Phong, cũng hiểu tại sao Nam Phong lại nói với hắn những điều này. Nam Phong làm vậy có hai mục đích, một là thể hiện thành ý, hai là cho thấy quyết tâm. Bây giờ hắn đã biết bí mật của Nam Phong, nếu không cho Nam Phong một câu trả lời thỏa đáng, Nam Phong sẽ không để hắn sống sót.
Nam Phong nói xong, Cao Bình Sinh không lập tức đáp lời. Nam Phong cũng không thúc giục, chỉ ngồi yên lặng chờ đợi.
Một lúc sau, bốn người cứ thế im lặng ngồi. Sau một nén nhang, ngọn đèn trong phòng cạn dầu rồi tắt ngấm.
Gã mập đã mất hết kiên nhẫn: "Các ngươi định ngồi ì với hắn như thế này à?"
Gia Cát Thiền Quyên giơ tay ra hiệu cho hắn đừng nóng vội.
Nam Phong lại nhìn sang Cao Bình Sinh: "Ngươi không nói, chúng ta cũng không ép. Ta và Bách Quan tổng phán của âm phủ là Hoàng Kỳ Thiện có duyên gặp mặt một lần, lát nữa ta sẽ mời ngài ấy đến đây. Nếu ngài ấy cũng không biết lai lịch của ngươi, chúng ta không dám giữ ngươi lại."
Nam Phong nói xong, Cao Bình Sinh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Nam Phong biết Cao Bình Sinh muốn thông qua ánh mắt để xác định lời hắn nói là thật hay giả, liền bình tĩnh nhìn lại.
Sau một hồi đối mắt ngắn ngủi, Cao Bình Sinh có động tác, hắn giơ tay trái lên, làm động tác viết chữ.
Cao Bình Sinh không phải người câm, linh thức đã có thì tự nhiên cũng có thể nói chuyện. Thấy hắn làm vậy, Nam Phong đoán rằng trước khi đầu thai làm người, hắn có thể đã phải chịu một ước thúc hoặc hạn chế nào đó, bèn nói: "Thái Âm Nguyên Quân thác sinh vào nhà họ Nguyên, là huynh muội kết nghĩa với chúng ta. Ngươi nếu vì chúng ta mà phá giới, bà ấy và thuộc hạ tuyệt đối sẽ không trách cứ ngươi."
Cao Bình Sinh lắc đầu, lại làm động tác cầm bút.
Hai người đều mang theo bút mực bên người. Nam Phong tìm ra, mài mực xong rồi đưa nghiên mực và bút lông cho Cao Bình Sinh. Nhưng trong phòng không có giấy để viết, gã mập bèn bê chiếc bàn gỗ lên giường đất.
Cao Bình Sinh cầm bút viết: "Thanh Long Hồn kiếm đó bây giờ ở đâu?"
Viết xong, hắn lập tức dùng tay áo lau đi nét chữ.
Gã mập đứng đối diện, góc nhìn không đúng nên không thấy rõ: "Hắn viết gì vậy?"
Nam Phong quay đầu nhìn Gia Cát Thiền Quyên. Nàng hiểu ý, sang phòng bên cạnh lấy túi hành lý của Nam Phong, lấy ra thanh trường kiếm đặt trước mặt Cao Bình Sinh.
Cao Bình Sinh nhìn thanh trường kiếm một lát, rồi lại cầm bút viết. Người này viết rất nhanh, nét chữ như nước chảy mây trôi, viết xong một hàng là lập tức lau đi khi mực còn chưa khô.
Gã mập vòng từ phía đối diện sang, nhưng vẫn không thấy rõ Cao Bình Sinh viết gì: "Hắn viết gì thế, các ngươi có hiểu không?"
Nam Phong gật đầu. Cao Bình Sinh viết thảo rất nhiều, có vài chữ còn thiếu nét, đó là vì người này sinh ra vào thời nhà Chu, văn tự khi đó rất khác so với bây giờ.
Gã mập vốn muốn Nam Phong kể lại cho mình nghe, thấy Nam Phong không đáp lời, lại quay sang hỏi Gia Cát Thiền Quyên: "Rốt cuộc hắn viết gì vậy?"
"Lát nữa nói cho ngươi." Gia Cát Thiền Quyên đáp qua loa.
Cao Bình Sinh viết nhanh, dùng mực cũng nhanh. Thấy mực sắp cạn, Nam Phong chỉ vào nghiên mực, ra hiệu cho gã mập qua mài thêm.
Lần nào cũng dùng tay áo để lau, chẳng mấy chốc tay áo đã thấm đẫm mực. Nam Phong lại sai gã mập lấy khăn mặt sang lau giúp.
Cứ như vậy kéo dài nửa canh giờ, Cao Bình Sinh cuối cùng cũng đặt bút xuống, ngừng viết.
Nam Phong quay đầu nhìn Gia Cát Thiền Quyên, nàng chỉ cau mày không nói.
"Sao thế?" Gã mập tò mò hỏi. Trong nửa canh giờ vừa rồi, biểu cảm của hai người liên tục thay đổi, vừa kinh ngạc vừa ngưng trọng, chỉ không có vẻ nghi hoặc. Giờ chỉ còn mình hắn là đầu óc mờ mịt.
Những gì Cao Bình Sinh viết lúc trước là lai lịch của hắn và những việc cần làm sau này. Những điều hắn kể có phần nằm trong dự liệu của Nam Phong, nhưng cũng có những chuyện hắn chưa từng nghĩ tới.
Trầm ngâm hồi lâu, Nam Phong gật đầu với Gia Cát Thiền Quyên. Nàng hiểu ý, lấy ra một bình sứ, đổ ra hai viên thuốc đưa cho Cao Bình Sinh.
Cao Bình Sinh đưa tay nhận lấy, cũng không nhìn kỹ, há miệng nuốt vào rồi nhắm mắt lại.
"Các ngươi định thả hắn à?" Gã mập đoán ra thứ Gia Cát Thiền Quyên đưa là thuốc giải.
Nam Phong gật đầu.
"Ngươi không tìm Hoàng Kỳ Thiện nữa à?" Gã mập gặng hỏi.
Nam Phong nhìn gã mập một cái, lấy ra những nén hương đã chuẩn bị từ trước, rút ra chín cây, thắp hương cầu nguyện: "Cung thỉnh La Phong Lục Thiên Bách Quan tổng phán Hoàng Kỳ Thiện hiện thân gặp mặt."
Hắn mời ba lần nhưng không thấy Hoàng Kỳ Thiện đến.
Chờ một lát không thấy động tĩnh, gã mập nhìn quanh quất: "Người đâu?"
Nam Phong lắc đầu, bẻ gãy những nén hương, đặt sang một bên. Hắn triệu mời từ trước đã biết Hoàng Kỳ Thiện sẽ không đến, sở dĩ vẫn làm vậy là để xác thực thêm tính chân thật trong lời kể của Cao Bình Sinh.
Gã mập vừa định nói thì Cao Bình Sinh đột nhiên đứng dậy, đi đến bên bàn cầm lấy thanh trường kiếm, cũng không nói gì với ba người, khoác túi hành lý lên lưng rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Bên ngoài tuyết đang rơi, đợi đến khi gã mập đuổi ra tới cửa, Cao Bình Sinh đã biến mất không thấy tăm hơi.
"Rốt cuộc là chuyện gì, bây giờ nói được chưa?" Gã mập vội vàng hỏi.
"Đại Nhãn Tình đúng là Thái Âm Nguyên Quân hạ phàm." Nam Phong nói.
"Cái này ta biết lâu rồi." Gã mập đáp.
"Hắn có để lại một giả thân ở âm phủ, một khi mở miệng, giả thân sẽ tiêu tán." Nam Phong nói tiếp.
"Còn gì nữa?" Gã mập hỏi.
"Hoàng Kỳ Thiện đã bị sát hại." Nam Phong thở dài cảm thán.
Gã mập kinh hãi: "A? Ông ta không phải đã thành tiên rồi sao, ai có thể giết được ông ta?"
"Có thể giết thần tiên, chỉ có thần tiên." Nam Phong đi đến bên giường ngồi xuống.
Gã mập chuyển cái bàn xuống, ngồi cạnh Nam Phong: "Đừng dài dòng nữa được không, ta bận trước bận sau giày vò cả đêm rồi, Đại Nhãn Tình không sao chứ?"
"Hy vọng là không sao." Nam Phong nói.
"Để ta nói cho ngươi," Gia Cát Thiền Quyên đóng cửa phòng, kéo ghế ngồi đối diện gã mập, "Nam Phong đoán không sai, đạo nhân đó chính là một trong chín đạo nhân lĩnh ngộ Thiên Thư năm xưa. Vì sa vào hồng trần, lười biếng tu hành nên không thể phi thăng, sau khi chết xuống âm phủ làm quan sai, đứng vào hàng Địa Tiên. Lần này hắn đầu thai làm người là thụ mệnh của Hoàng Kỳ Thiện, đến đây để làm một chuyện một đi không trở lại."
"Chuyện gì mà nguy hiểm như vậy?" Gã mập gặng hỏi.
Gia Cát Thiền Quyên không trả lời ngay. Thấy nàng im lặng, gã mập lại nhìn về phía Nam Phong.
"Tìm được Ngũ Trảo Kim Long, rồi đồng quy vu tận..."