Nam Phong cuối cùng cũng nói ra lời mình muốn nói nhất, dù trong mắt đối phương, đây không phải là lời nói, mà là lời chửi rủa.
Trong lúc gầm lên, thân hình Nam Phong xoay tròn cực nhanh, mượn thế xoay để di chuyển, lướt về phía chính bắc, chính tây, rồi chính nam. Đến khi hắn quay lại vị trí cũ, cả ba vị Đại La Kim Tiên đều đã bị dây thừng linh khí trói chặt.
Vì Tây Vương Mẫu đứng ở khá xa lại không tham chiến, nên khi biến cố xảy ra, bà ta đã kịp thời lui lại, không bị bắt.
Sợ ba người kia trốn thoát, Nam Phong vừa đứng vững đã lập tức co tay kéo mạnh, lôi cả ba người về gần. Linh khí từ người hắn tuôn ra, gia cố dây thừng, trói buộc thêm nhiều lớp.
Thấy cảnh này, Tây Vương Mẫu theo bản năng muốn đến cứu viện, nhưng vừa định thuấn di thì phát hiện Nam Phong đã quay đầu lại với ánh mắt phẫn nộ. Bắt gặp ánh mắt hung ác của Nam Phong, bà ta rùng mình, nào còn dám hành động thiếu suy nghĩ.
Sau khoảnh khắc đối mặt ngắn ngủi, hai bên gần như phản ứng cùng lúc. Tâm niệm Nam Phong khẽ động, bắt đầu ngưng tụ kết giới, còn Tây Vương Mẫu thì thi triển thuật thuấn di để tránh bị vây khốn.
So với việc bố trí kết giới linh khí, thuật thuấn di nhanh hơn một chút. Đến khi kết giới linh khí hoàn thành, Tây Vương Mẫu đã biến mất không còn tăm tích.
Mắt thấy kẻ chủ mưu đã chạy thoát, Nam Phong tức giận khôn xiết, vận khí chửi ầm lên. Hắn vốn xuất thân là ăn mày, chẳng quan tâm đến phong độ hay thể diện, càng không màng lời lẽ có thô tục hay không, chỉ chửi những câu khó nghe nhất, hả giận nhất. Chửi người là phải chửi như vậy, cái gọi là chửi người mà không văng tục cũng giống như thái giám trong cung, chẳng ra nam chẳng ra nữ, vô vị nhạt nhẽo.
Người khác chửi bới còn sợ bị thiên hạ khinh bỉ, nhưng Nam Phong mặc kệ hết. Hắn trực tiếp hiện thân, dùng dây thừng linh khí ép ba vị Đại La Kim Tiên kia cũng phải hiện hình, rồi lôi cả ba người lơ lửng giữa trời mà chửi. Bên dưới là thành Trường An với vạn dân trăm họ, nhìn thấy rành rành, nghe thấy rõ mồn một.
Chửi hết những câu khó nghe nhất có thể nghĩ ra mà vẫn không gọi được Tây Vương Mẫu quay lại, cơn giận của Nam Phong vẫn chưa nguôi. Hắn kéo ba người kia lại gần, lớn tiếng hỏi một người trong số đó: “Nói, ngươi là vị Đại La Kim Tiên nào?”
Dây thừng linh khí do Nam Phong ngưng tụ trong cơn thịnh nộ vô cùng chắc chắn. Sợ ba người này bỏ trốn, hắn đã dùng hết sức siết chặt bất kể sống chết. Lúc này, toàn thân ba người họ chi chít dây thừng linh khí, riêng trên mặt đã có hơn chục vòng, đừng nói là không muốn nói, mà dù có muốn nói cũng khó mà phát ra thành tiếng.
Thấy y không trả lời, Nam Phong cũng không hỏi nhiều, giơ tay định lấy mạng y.
Đúng lúc này, cách đó trăm trượng có người vội vàng hô lớn: “Không được lỗ mãng.”
Nam Phong quay đầu theo tiếng gọi, chỉ thấy người nói là Bụng Bự, nhưng Bụng Bự không đến một mình, bên cạnh ông ta còn có một lão giả gầy gò nhưng tinh thần quắc thước, tuổi ngoài bảy mươi. Người này mặc áo gai, xem ra không phải người trong Đạo môn.
“Ổn định tâm thần, đừng để xảy ra đại sai lầm.” Bụng Bự lo lắng nói.
“Chỉ cho phép thần tiên giết ta, chứ không cho ta giết bọn họ sao?” Nam Phong cười lạnh.
Bụng Bự kinh ngạc đến sững sờ. Nếu Nam Phong chỉ cười lạnh, ông ta đương nhiên sẽ không khiếp sợ như vậy, nhưng điều khiến ông ta chấn kinh là Nam Phong vừa cười lạnh vừa ra tay hạ sát, một chưởng đánh chết một người.
Đại La Kim Tiên đã đạt tới cảnh giới nguyên thần bất diệt, dù kim thân bị hủy, bản mệnh nguyên thần của y vẫn còn nguyên vẹn. Thấy nguyên thần của đối phương lìa khỏi xác, Nam Phong lật tay phải, lại thi triển Vạn Kiếp Bất Phục: “Ta cho ngươi chết triệt để!”
Cùng một thanh kiếm, nhưng trong tay người khác nhau sẽ có uy lực khác nhau. Vạn Kiếp Bất Phục do Tử Khí đạo nhân thi triển có thể diệt sát hồn phách, còn do Đại La Kim Tiên thi triển thì có thể diệt sát cả kim thân lẫn nguyên thần.
Sau khi diệt sát một người, Nam Phong lại lôi người thứ hai đến.
Thấy tình hình này, lão giả đi cùng Bụng Bự biết hắn đã giết đến đỏ mắt, lại muốn ra tay, vội vàng xuất thủ định phá vỡ kết giới linh khí mà hắn đã bố trí lúc trước. Nhưng linh khí vừa phát ra, kết giới chỉ chấn động trong giây lát rồi lập tức trở lại vô hình, chứ không hề vỡ tan.
“Ngươi tẩu hỏa nhập ma rồi.” Bụng Bự sợ hãi, đến mức quên cả khuyên can.
“Bụng Bự chân nhân, ta không bị tâm ma, ta rất tỉnh táo. Thiên Đạo tuần hoàn, không ai có thể ngoại lệ. Trời làm nghiệt còn có thể tránh, tự làm nghiệt thì không thể sống.” Nam Phong nói xong, nghiêng đầu nhìn vị Đại La Kim Tiên không thể động đậy kia, “Nếu các ngươi đơn đả độc đấu với ta, cho dù là đánh lén, ta cũng sẽ không giết các ngươi. Nhưng các ngươi quá hèn hạ, ba người liên thủ đánh lén một kẻ phàm nhân như ta. Nếu ta không giết các ngươi, thì thật có lỗi với chính mình.”
Nói rồi, hắn cau mày ra tay, lần này là Vạn Kiếp Bất Phục và linh khí cùng lúc thi triển, hủy kim thân, diệt nguyên thần, một đòn kết liễu.
Lúc này, Bụng Bự và lão giả kia đã biết không khuyên được hắn, cũng không phí công vô ích nữa. Hai người cùng ra tay, dùng linh khí cuồng bạo oanh kích kết giới, ý đồ phá vỡ để cứu người.
Nam Phong lại kéo người cuối cùng đến gần: “Nói, có phải ba vị Đại La Kim Tiên các ngươi đã liên thủ đánh lén ta không?”
Người kia cố gắng mở miệng: “Yêu nghiệt, đừng có cuồng vọng, Thiên Đạo…”
Không đợi đối phương nói xong, Nam Phong đã ra tay, nhưng lần này không trực tiếp diệt sát mà vung tay trái phải, tát liên tiếp: “Ngươi cũng xứng bàn về Thiên Đạo sao? Thiên Đạo dạy các ngươi hèn hạ vô sỉ à? Thiên Đạo dạy các ngươi lấy mạnh hiếp yếu à? Thiên Đạo dạy các ngươi coi mạng người như cỏ rác à?”
Đúng lúc này, Tây Vương Mẫu đã bỏ trốn lúc trước lại quay về, ngượng ngùng chào Bụng Bự và lão giả kia, rồi cùng hai người họ công phá kết giới linh khí.
“Ta cũng chẳng tìm lý do đường hoàng nào cả. Ta giết ngươi là vì ngươi muốn giết ta. Ai muốn bắt nạt ta, ta liền trở mặt với kẻ đó, Đại La Kim Tiên cũng không ngoại lệ.” Nam Phong nói xong, tụ khí xuất chưởng.
Liên tiếp giết ba người, khí uất trong lòng Nam Phong tan biến sạch sẽ. Chuyện trên đời thực ra không phức tạp, chỉ là bị những kẻ hay do dự làm cho phức tạp hóa. Thêm vào đó, nhiều kẻ bẩm sinh đã mang nô tính, quen quỳ gối, thậm chí còn hưởng thụ cảm giác bị người khác làm nhục, đó đâu phải là đạo xử thế?
Đối xử tốt với người tốt với mình, làm tổn thương kẻ làm tổn thương mình, không phụ bạc, không dung túng, đơn giản rõ ràng, thoải mái khoái ý, đó mới là Thiên Đạo.
Đến khi Nam Phong diệt sát cả ba người, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Tây Vương Mẫu và những người khác. Cả ba người đều sững sờ, cũng không còn oanh kích kết giới linh khí nữa. Sau một thoáng dừng lại, tất cả đều biến mất.
Đợi ba người biến mất không còn thấy đâu, Nam Phong thu lại kết giới, mặt lộ ý cười. Trước khi họ rời đi, hắn đã thấy trong mắt họ một thứ thuộc về phàm nhân: sự sợ hãi. Hóa ra Đại La Kim Tiên cũng biết sợ.
Một lát sau, Nam Phong vận khí hô lớn: “Bụng Bự chân nhân, ngài là người tốt.”
Nam Phong hô xong, không có ai đáp lại.
Nam Phong cũng không trông mong Bụng Bự sẽ trả lời. Hắn hô lên câu đó chỉ vì cảm thấy nên dành cho người tốt một thái độ thân thiện.
Đến đây, trận chiến đã có một kết cục, bởi vì hắn đã diệt sát Đại La Kim Tiên ngay trước mắt vạn dân, Thiên Đình chắc chắn sẽ không để yên như vậy.
Nam Phong thu lại kết giới, thuấn di rời đi. Hắn không đi thẳng về Thú Nhân Cốc mà thuấn di đến Nam Hải, ngang nhiên hấp thụ linh khí trên không trung Nam Hải. Trọn nửa canh giờ sau, âm thanh hút linh khí kinh người mới kết thúc. Sở dĩ kết thúc không phải vì đã đến giới hạn, mà vì hắn cảm thấy đã đủ dùng.
Trở lại Thú Nhân Cốc, hắn phát hiện nhiều người đã đi, chỉ còn lại Nguyên An Ninh và Mập. Nguyên An Ninh đang giặt thứ gì đó bên dòng suối xa xa, còn Mập thì ngồi trên đống đổ nát, ngẩn người xuất thần.
Nam Phong hiện thân bên cạnh Mập: “Mọi người đâu rồi?”
Mập ngẩng đầu nhìn hắn một cái: “Đi rồi.”
“Đi đâu?” Nam Phong hỏi.
Mập lắc đầu, không nói tiếp.
Nơi này là chốn đau lòng của Mập, xúc cảnh sinh tình là điều khó tránh. Nam Phong không hỏi thêm nữa mà ngồi xuống bên cạnh y.
Mập không muốn Nam Phong thấy bộ dạng đau buồn của mình, liền nghiêng đầu hỏi: “Ngươi đưa bà ta đi đâu rồi?”
“Để bà ta trốn thoát rồi, nhưng ta đã giết ba tên Đại La Kim Tiên.” Nam Phong thản nhiên nói.
“Ồ,” Mập không để tâm, nhưng vừa “ồ” một tiếng đã kịp phản ứng, kinh ngạc trừng mắt, “Ngươi nói cái gì?”
“Ta vốn định đàm phán với họ, không ngờ sau khi ta thả Tây Vương Mẫu, có ba tên Đại La Kim Tiên lại đánh lén ta. Ta tỉnh lại liền giết hết bọn chúng, vốn còn định bắt cả Tây Vương Mẫu, nhưng lại để bà ta chạy thoát.” Nam Phong kể lại.
“Lá gan của ngươi cũng lớn thật.” Mập nhếch miệng.
Nam Phong cười cười, đổi chủ đề: “Đại tỷ và những người khác đâu?”
“Đại tỷ đi cùng Trường Nhạc rồi,” Mập nói, “Đại ca đi cùng Yến Phi Tuyết. Ta bảo Lão Bạch đưa Thiên Minh Tử về, đường xa như vậy, không thể để hắn đi bộ về được.”
“Đại tỷ và Trường Nhạc có nói họ đi đâu không?” Nam Phong hỏi.
“Không nói,” Mập lắc đầu, “Ta cũng không hỏi. Chúng ta bây giờ đang ở đầu sóng ngọn gió, họ cách xa chúng ta một chút thì tốt hơn.”
“Ngươi thấy hai người họ…” Nam Phong cười nói.
“Ta cũng vừa mới đến, có thể nhìn ra được cái gì chứ.” Mập đáp.
“Đại ca và Yến Phi Tuyết có phải có chuyện gì không?” Nam Phong lại hỏi.
“Đại ca hình như thật sự thích Yến Phi Tuyết, nhưng Yến Phi Tuyết có thích đại ca không thì ta không biết,” Mập lắc đầu, “Ngươi đừng quan tâm mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này nữa. Ngươi thật sự giết Đại La Kim Tiên à?”
Nam Phong gật đầu: “Chuyện này còn có thể giả được sao.”
“Sao ngươi lại giết thật vậy.” Mập nhíu mày lắc đầu.
“Dọa không được thì chỉ có thể giết thật thôi.” Nam Phong nói. Thực ra trước đây hắn cũng không nghĩ sẽ động thủ với Đại La Kim Tiên, nhưng vấn đề là hắn không động thủ với người ta, thì người ta lại động thủ với hắn.
“Bọn họ sẽ không để yên đâu, ngươi cứ chờ xem.” Mập có chút lo lắng. Người khác đều bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, chọn quả hồng mềm mà bóp, nhưng Nam Phong lại làm ngược lại, ai lợi hại thì chọc vào người đó.
“Chỉ cần ta còn ở nhân gian, họ sẽ không làm gì được ta.” Nam Phong nghiêm mặt nói. Qua trận giao đấu trước đó, hắn đã có hiểu biết sơ bộ về Đại La Kim Tiên. Đại La Kim Tiên cũng có thể bị linh khí chế ngự, mà thứ hắn không thiếu nhất lúc này chính là linh khí.
“Sau này ngươi đi ngủ tốt nhất nên mở mắt ra.” Mập đứng thẳng dậy, phủi bụi trên mông.
“Người phải mở mắt khi ngủ là bọn họ mới đúng.” Nam Phong cười nói. Người ta thường nói lưu tình không động thủ, động thủ không lưu tình. Không đánh thì thôi, đã đánh là phải đánh cho đến chết. Trận chiến vừa rồi đã khiến đối phương nếm trải thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, đánh cho chúng kinh hồn bạt vía. Nếu không có nắm chắc phần thắng, đối phương sẽ không dám tùy tiện đến báo thù.
“Chuyện ở đây cũng xong xuôi rồi, ta phải đi đây, ta muốn đi dạo Đông Hải.” Mập nói.
Nam Phong suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý. Tình hình hiện tại, Mập quả thực không nên ở cùng hắn như hình với bóng.
“Tiếp theo ngươi có dự định gì?” Mập hỏi.
“Trước tiên cứ chờ mấy ngày xem sao, nếu không có chuyện gì xảy ra, ta muốn đi dạo âm phủ...”