Long Hổ Thiên Tôn lúc trước bị Nam Phong làm cho nhục nhã, bây giờ vừa mới hồi phục, liền tức giận hổn hển muốn xông lên động thủ: "Lão tử và ngươi không đội trời chung!"
Tử Thần Thiên Tôn thấy vậy vội vàng nói lời cảm tạ với Nam Phong, rồi kéo Long Hổ Thiên Tôn đang thẹn quá hóa giận muốn liều mạng kia thuấn di biến mất.
Thấy Nam Phong nhíu mày, Nguyên An Ninh biết hắn đang tiếc hận vì chưa đổi được A Nguyệt về, bèn tiến lên an ủi: "Bọn họ nếu có thể thực hiện lời hứa, cũng không uổng công huynh vất vả một phen."
"Trước đây cũng từng có giao ước thế này, nhưng không có tác dụng gì lớn." Nam Phong thở ra một hơi nặng nhọc, nghiêng đầu nhìn về phía Cơ Tô đang chờ ở bên cạnh.
Cơ Tô thấy Nam Phong nhìn mình, liền nhìn thẳng lại, chờ hắn lên tiếng.
Nàng vốn tưởng Nam Phong sẽ hỏi thăm chi tiết về pháp thuật dị năng của mình, không ngờ hắn lại không hỏi gì, chỉ nhìn chăm chú một lúc rồi đưa tay ném tới một miếng ngọc bích: "Mùng tám tháng giêng năm sau, núi Vân Hoa."
Cơ Tô nhận lấy ngọc bích, nghiêm mặt nói: "Nhất định sẽ đến đúng hẹn."
Nam Phong lại gật đầu lần nữa, rồi vận linh khí bao bọc lấy Nguyên An Ninh, thuấn di biến mất.
Sau khi hiện thân, Nguyên An Ninh kinh ngạc nhìn bốn phía, nơi hai người xuất hiện bốn bề đều là biển nước. Nhìn lại cảnh vật xung quanh, thì ra không phải nơi nào khác mà chính là đảo hoang Đông Hải năm xưa của hai người.
Dù đã cách xa nhiều năm, nhưng cảnh vật trên đảo vẫn khiến Nguyên An Ninh cảm thấy vô cùng quen thuộc. Bụi cây vốn bị chặt phá nay đã sớm mọc lại, bầy thỏ rừng vốn còn lại không nhiều sau bao năm sinh sôi nảy nở, lại một lần nữa lan khắp các nơi trên đảo hoang.
Nguyên An Ninh không hiểu vì sao Nam Phong lại đến nơi này, bèn quay đầu nhìn hắn.
Nam Phong thản nhiên đáp: "Tiếp theo phải đến đảo Long Môn, nên đến đây nghỉ chân một lát."
Nguyên An Ninh gật đầu, quay đầu nhìn về phía đông. Đã hơn mười năm trôi qua, túp lều hai người từng ở trước đây đã sớm mục nát, không còn dấu vết.
Nam Phong đưa tay chỉ về phía nam, ra hiệu đến sơn động mà Thủy Hủy từng ở lại để nghỉ chân.
Thủy Hủy năm đó đã được Nguyên An Ninh đưa đến nơi khác, sơn động cũng không bị dị loại nào khác chiếm cứ. Hai người tìm một chỗ khô ráo bên trong, ngồi xuống nghỉ ngơi.
"Huynh muốn tìm người tham chiến trong số các Thiên Tiên mang tội ở đảo Long Môn sao?" Nguyên An Ninh hỏi.
Nam Phong chậm rãi gật đầu, ứng cử viên cho cấp bậc Thiên Tiên và Kim Tiên không dễ tìm, mà trên đảo Long Môn lại có hơn trăm vị Thiên Tiên mang tội, trong đó có thể sẽ có người dùng được.
"Ta cũng không buồn ngủ, hay là chúng ta đi sớm một chút." Nguyên An Ninh nói.
Nam Phong giơ tay lên: "Không vội nhất thời, để ta suy nghĩ kỹ đã."
Nguyên An Ninh không nói gì thêm, ngồi sang một bên, yên lặng chờ đợi.
Nguyên An Ninh nói không mệt, nhưng thực ra vẫn có chút mỏi mệt. Nam Phong thấy vậy bèn ngưng tụ ra chăn nệm: "Nàng ngủ một lát đi, đợi trời sáng chúng ta sẽ đến đảo Long Môn."
Nguyên An Ninh trong lòng vẫn còn lo lắng: "Hay là thế này, huynh đến đảo Long Môn một chuyến trước xem tình hình thế nào, cũng có thể yên tâm hơn."
"Không lâu trước đây khi ta phong bế thiên địa đã từng đến đó một lần, chắc là... Thôi, ta vẫn nên đi xem thử." Nam Phong nói đến đây liền thuấn di biến mất, không bao lâu sau lại hiện thân.
"Thế nào, sư nương của huynh vẫn ổn chứ?" Nguyên An Ninh lo lắng hỏi.
"Vẫn ở đó, khí tức bình thường." Nam Phong gật đầu. Đối phương luôn cố tình lẩn tránh các quy tắc đã giao ước, chọn những người không có quan hệ trực tiếp với hắn ra nghênh chiến, điều này đã khiến hắn có chút thần hồn nát thần tính. Hắn cũng biết rất rõ những người thân quen không trực tiếp nào của mình là Đại La Kim Tiên, Ly Lạc Tuyết rất có thể cũng là một lựa chọn mà đối phương đang cân nhắc. May mà Ly Lạc Tuyết chỉ có một mình, không có gì có thể uy hiếp, ép buộc nàng trái với lương tâm mà xuất chiến, đây có lẽ cũng là nguyên nhân chính mà đối phương không chọn nàng.
Nguyên An Ninh nghe vậy mới hơi yên lòng, rồi lại hỏi: "Các tiên nhân trên đảo đều là thân mang tội, huynh chọn họ xuất chiến, đối phương có đưa ra dị nghị không?"
"Chỉ cần không phải là người bất hiếu, bất luân, bất nghĩa, vong ân, bọn họ không có quyền can thiệp." Nam Phong đáp. Trước đây hắn đã cùng Tử Thần Thiên Tôn và Nguyên Dương chân nhân, đại diện cho phe Đại La Kim Tiên, định ra chín quy tắc chi tiết cho cuộc đấu pháp, trong đó không có quy định tù nhân không được tham chiến.
"Huynh định lựa chọn thế nào, và làm sao biết được họ đã phạm phải lỗi lầm gì?" Nguyên An Ninh lại hỏi.
"Ta cũng đang đau đầu vì chuyện này đây." Nam Phong nói. Hắn và Nguyên An Ninh trước đây từng đến nơi ở của Ly Lạc Tuyết và Hoàng Hữu Lượng, trong phòng của hai người dường như không cất giữ hồ sơ ghi lại tội trạng của những tiên nhân này, chỉ có một ít chìa khóa của xiềng xích.
"Nếu phải hỏi từng người, e là sẽ tốn rất nhiều thời gian," Nguyên An Ninh nói, "huống hồ họ chưa chắc đã nói hết sự thật."
Nam Phong cũng không nghĩ ra cách nào, bèn gác lại suy nghĩ, nói với Nguyên An Ninh: "Trời cũng không còn sớm, ngủ một lát đi, đợi sáng mai chúng ta lại đến đó."
"Chính sự quan trọng, không cần lo cho ta," Nguyên An Ninh xua tay, "việc này cũng không phải không có manh mối. Sư nương của huynh đã trông coi những tội tù này nhiều năm, chắc hẳn cũng hiểu rõ vì sao họ bị phạt, hay là huynh đến thỉnh giáo nàng xem sao."
Nam Phong không đáp lời. Năm đó khi hắn và Nguyên An Ninh đến đảo Long Môn, Ly Lạc Tuyết đối xử với họ rất thân mật, nhưng đồng thời cũng tỏ ra lạnh nhạt và xa cách. Sau khi Thiên Nguyên Tử qua đời, nàng đã lòng nguội tro tàn. Hắn là đệ tử của Thiên Nguyên Tử, Ly Lạc Tuyết nhìn thấy hắn khó tránh khỏi xúc cảnh sinh tình, đây cũng là nguyên nhân nàng tỏ ra lạnh nhạt với họ.
Thấy Nam Phong không nói gì, Nguyên An Ninh đứng dậy đi ra ngoài động, không lâu sau bưng một bát nước trong trở về. Bát là bát đá hai người từng mài khi ở đây, nước được lấy từ hồ nước trên đảo có thể chữa lành vết thương.
Nam Phong vốn không khát, nhưng không nỡ từ chối tấm lòng của Nguyên An Ninh, bèn nhận lấy uống một ngụm, rồi tựa vào vách đá, nhắm mắt suy tư.
Nguyên An Ninh cũng không nằm xuống chăn nệm mà ngồi bên cạnh hắn.
Hai người đến đây đã là canh tư, không bao lâu sau, chân trời phía đông đã hửng sáng. Nam Phong thi triển thuấn di, đưa Nguyên An Ninh hiện thân tại đảo Long Môn.
Khí tức của Hoàng Hữu Lượng và Ly Lạc Tuyết đều ở đó. Sau khi thiên địa mở lại, tam giới lại một lần nữa thông suốt, Thiên Hà lại từ Thiên Giới chảy xuống, đi qua nhân gian rồi vào âm phủ. Những Thiên Tiên mang tội lại bắt đầu bận rộn ngăn chặn các loài cá rắn dị loại đang cố gắng vượt Long Môn.
Khi còn cách nơi ở của Ly Lạc Tuyết trăm trượng, nàng đã từ trong phòng bước ra. Đã nhiều năm trôi qua, dung nhan Ly Lạc Tuyết vẫn như xưa, năm tháng không hề để lại bất cứ dấu vết nào trên gương mặt nàng. Nàng vẫn mặc một bộ áo trắng, dáng vẻ lạnh lùng, cô tịch.
Thấy người đến là Nam Phong, Ly Lạc Tuyết có chút bất ngờ, nhưng cũng không quá kinh ngạc. Nàng không tiến lên chào đón cũng không tỏ vẻ xa cách, chỉ đứng lặng yên bên cửa nhìn hai người, chờ họ đến gần.
Thấy Ly Lạc Tuyết bước ra, Nam Phong bước nhanh về phía trước, chắp tay hành lễ: "Sư nương."
Sau khi Nam Phong hành lễ, Nguyên An Ninh cũng cúi người hành lễ với Ly Lạc Tuyết theo lễ của phụ nhân, điều này cho thấy hai người đã kết thành vợ chồng.
Ly Lạc Tuyết gật đầu, vẻ mặt rất bình tĩnh.
"Sư nương, những năm nay người vẫn khỏe chứ?" Nam Phong ân cần hỏi thăm.
"Vẫn như cũ. Đến đây có việc gì?" Ly Lạc Tuyết hỏi.
Nghe Ly Lạc Tuyết hỏi, Nam Phong cũng không giấu giếm, nói thẳng mục đích của mình, thỉnh giáo nàng về tình hình của những Thiên Tiên mang tội này.
Nhìn vẻ mặt của Ly Lạc Tuyết, dường như nàng không biết những việc hắn đã làm trước đó. Ly Lạc Tuyết cũng không hỏi vì sao hắn lại hỏi về tình hình của các Thiên Tiên này. Sau khi Nam Phong nói xong, Ly Lạc Tuyết quay người vào phòng: "Vào đi."
Nam Phong quay đầu nhìn Nguyên An Ninh, đợi nàng theo kịp rồi cả hai cùng bước vào cửa.
Ly Lạc Tuyết không mời hai người ngồi xuống mà đi thẳng vào phòng phía đông: "Ý chỉ giáng tội của Thiên Đình đều được lưu giữ, ngươi tự mình xem đi..."