Long Hạo Thần và các đồng đội tụ tập lại, trận chiến đã không cần họ ra tay nữa. Vừa rồi, thấy gã Thanh niên Ác Ma sắp trốn thoát, Long Hạo Thần đã dùng Thánh Dẫn Linh Lô để kéo công kích của gã, khiến gã không thể tấn công Hàn Vũ, đồng thời phóng thích Quang Vũ Song Long Dẫn.
Thấy không thể tránh thoát, trong lúc vội vàng, gã Thanh niên Ác Ma đã phá tan phong ấn trói buộc thân thể mình. Linh lực của gã tăng vọt, dẫn đến việc con đại tinh tinh kia bạo phát.
Các đồng đội đứng bên cạnh Long Hạo Thần, Lâm Hâm nháy mắt ra hiệu, liếc nhìn hắn rồi lại liếc về phía linh lô màu trắng sữa cách đó không xa.
Long Hạo Thần nhẹ lắc đầu, ra hiệu cho đồng đội đừng hành động thiếu suy nghĩ. Đánh chết gã Thanh niên Ác Ma là một chuyện, nhưng muốn lấy được linh lô lại là chuyện khác. Lúc này, con đại tinh tinh đã trưởng thành đến đẳng cấp mà họ không thể đối kháng. Bây giờ mà manh động chạm vào linh lô thì không phải là ý hay.
Hàn Vũ nhỏ giọng nói:
“Xem ra tên ma tộc đó đã áp chế tu vi của bản thân mới tiến vào được nơi này. Gã đã cố tình khiêu chiến quy tắc của Mộng Huyễn Thiên Đường, mới dẫn đến biến cố này. Thực lực của con đại tinh tinh kia e rằng ít nhất cũng đạt cấp tám.”
Long Hạo Thần nói:
“Ma Thần Giải Thể Đại Pháp, e rằng gã Thanh niên Ác Ma này là người thừa kế của ma thần thứ tư, Ác Ma Quân Chủ Tát Mễ Cơ Nạp. Không ngờ lần này chúng ta lại được lợi thế này.”
Lâm Hâm vẻ mặt đầy hối tiếc:
“Đáng tiếc kẻ kết liễu gã cuối cùng không phải chúng ta. Nếu tôi nhớ không lầm, giết chết người thừa kế ma thần sẽ được thưởng tới mười vạn công huân đấy!”
Vương Nguyên Nguyên nói:
“Biết đủ đi ông, nếu có được linh lô, mà không chỉ một cái, thì mười vạn điểm công huân có là gì. Đoàn trưởng, con đại tinh tinh này không dễ đối phó, chúng ta có nên chuồn không?”
Long Hạo Thần lắc đầu, nói:
“Không cần, cứ đợi xem. Chỉ cần chúng ta không có hành động gì, ít nhất nó sẽ không làm hại chúng ta.”
Cảm giác của hắn rất nhạy bén, huống chi trong không gian Mộng Huyễn này còn được Nhã Đình tăng phúc. Lúc trước khi hắn công kích gã Thanh niên Ác Ma, hắn vẫn luôn cảm nhận được sự biến hóa của con đại tinh tinh sau lưng. Được Đại Hồi Phục Thuật chữa trị, thái độ của nó đối với hắn rất ôn hòa, không hề có địch ý.
Con đại tinh tinh điên cuồng đập phá mấy phút đồng hồ rồi mới chậm rãi ngừng lại. Khi nó rời khỏi vị trí cũ, thân thể của gã Thanh niên Ác Ma đã biến thành một đống bầy nhầy.
Bàn tay khổng lồ của nó khuấy đảo trong đống thịt nát, dường như bắt được thứ gì đó, sau đó xoay người đi về phía nhóm Long Hạo Thần.
Phải công nhận rằng, lúc này thân thể nó thật quá to lớn. Nhóm Long Hạo Thần đứng trước mặt nó trông chẳng khác gì nấm lùn.
Ít nhất cũng tương đương với cường giả cấp tám! Hơn nữa có lẽ là trình độ đỉnh cấp tám. Khi gã Thanh niên Ác Ma phá hủy quy tắc, con đại tinh tinh không ngờ lại trở nên mạnh mẽ đến vậy.
Đối diện với một ma thú như thế, nói không căng thẳng là không thể nào. Nhưng Long Hạo Thần không lùi bước, ngược lại còn tiến về phía nó. Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình giương bốn cánh, nhẹ nhàng đáp xuống vai Long Hạo Thần. Phải công nhận rằng, trong Mộng Huyễn Thiên Đường, nó quả thực như cá gặp nước. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, linh lực mà Long Hạo Thần tiêu hao đã hoàn toàn hồi phục. Tốc độ này kinh khủng đến mức nào chứ?
Con đại tinh tinh chậm rãi khom người, hai chi trước vạm vỡ chống xuống đất, trong mắt dần hiện ra tia sáng hung tợn.
Ngay lúc này, Nhã Đình đột nhiên bay lên, đậu ngay trên chóp mũi của nó. Một hình ảnh buồn cười xuất hiện. Con đại tinh tinh vì muốn nhìn thấy Nhã Đình mà tròng mắt phải liếc xuống. Hai con ngươi to bỗng nhiên tập trung vào chính giữa, trông có chút tức cười.
Trong miệng Nhã Đình phát ra một chuỗi âm thanh trong trẻo, đó là ngôn ngữ thuộc về tinh linh.
Hiển nhiên con đại tinh tinh vì hai mắt nhìn vào một điểm mà có chút không thoải mái, nó nhẹ lắc đầu. Nhã Đình cũng thuận thế bay lên.
Cùng lúc đó, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu thu nhỏ lại. Hơi nước màu vàng nhạt từ người nó tỏa ra, chỉ chốc lát sau nó đã biến trở lại kích cỡ ban đầu, áp lực đè nặng lên nhóm Long Hạo Thần cũng theo đó giảm bớt.
Nó chậm rãi đi tới trước mặt Long Hạo Thần, hai tay nhẹ búng, một khối cầu màu xanh đen bay về phía hắn.
Long Hạo Thần theo bản năng đưa tay bắt lấy, kinh ngạc phát hiện đó là một khối ma tinh to cỡ nắm tay.
Khối ma tinh này có hình dạng rất kỳ quái, tựa như một chiếc vương miện. Toàn thân nó màu đen nhưng lại tỏa ra ánh sáng lửa màu xanh lam. Hiển nhiên đây chính là thứ mà con đại tinh tinh tìm thấy trong thân thể gã Thanh niên Ác Ma.
“Đây là…” Long Hạo Thần kinh ngạc nhìn ma tinh trong tay.
Lâm Hâm đã vội bước tới bên cạnh hắn. Y hiểu biết về những thứ quý hiếm kỳ lạ này nhiều hơn Long Hạo Thần.
“Vương Miện Truyền Thừa. Không sai, tên này nhất định là người thừa kế của Ác Ma Quân Chủ Tát Mễ Cơ Nạp. Chỉ sau khi ma thần chết, mới xuất hiện loại ma tinh đặc biệt có hình vương miện truyền thừa này. Mà người thừa kế ma thần cũng sẽ có lúc xuất hiện. Huyết thống càng thuần khiết, thứ hạng người thừa kế càng cao, khả năng có được Vương Miện Truyền Thừa cũng càng lớn. Chúng ta nhặt được báu vật rồi. Riêng thứ này thôi, giá trị không chỉ là mười vạn công huân đâu! Nghe nói dùng Vương Miện Truyền Thừa của ma tộc khảm vào vũ khí trang bị, có thể tăng uy lực lên một cấp. Đáng tiếc, đại ca không dùng được. Vương Miện Truyền Thừa của ma tộc chỉ người không có thuộc tính quang minh mới sử dụng được. Nếu không, quang và ám tương khắc, sẽ bị phản tác dụng.”
Long Hạo Thần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Thứ này cho anh, dùng trên Hỏa Tinh Trượng của anh đi. Lát nữa trở về chúng ta sẽ tìm người khảm nó vào.”
“Hả?” Lâm Hâm ngẩn ra. “Đại ca, thế này không tốt lắm đâu, vẫn là mang về đổi công huân đi.”
Long Hạo Thần bật cười:
“Sao anh không tính toán một chút nhỉ, anh là thần tài của đội chúng ta, chúng ta kiếm công huân để làm gì? Chẳng phải là để nâng cao thực lực sao? Thứ này nếu đã là bảo bối quý hiếm, có thể tăng sức mạnh cho chúng ta, thì đổi công huân làm gì. Trong đội chúng ta, ai nhận được đồ tốt phù hợp với mình thì người đó dùng, đây là quy tắc cơ bản nhất.”
Nói xong, hắn quay sang con đại tinh tinh, hơi khom người nói:
“Cảm ơn ngươi, người bạn trong rừng.”
Con đại tinh tinh gầm nhẹ một tiếng đáp lại Long Hạo Thần, đột nhiên nâng tay lên, vươn ngón tay to lớn ra trước mặt hắn.
Long Hạo Thần ngẩn ra, không biết nó định làm gì. Nhã Đình lại bay tới, đôi tay nhỏ bé kéo tay Long Hạo Thần đặt lên ngón tay của con đại tinh tinh.
Bỗng chốc, một luồng linh lực kỳ dị từ ngón tay của nó truyền vào người Long Hạo Thần.
Trên người Long Hạo Thần tỏa ra một tầng sáng vàng mông lung, còn trên người con đại tinh tinh thì khuếch tán ánh sáng màu vàng chanh.
Một lúc sau, trong con ngươi của nó dần hiện ra vài phần kinh ngạc. Nó chậm rãi giơ tay lên, lùi lại hai bước rồi đột nhiên đứng thẳng người, hai tay đấm thùm thụp vào lồng ngực, phát ra tiếng rống hùng dũng. Nó lưu luyến nhìn linh lô màu trắng sữa đang treo trên chạc cây cách đó không xa, rồi mở miệng phun ra một vầng sáng vàng chiếu rọi lên linh lô.
Linh lô bay về phía Long Hạo Thần, dừng lại trước mặt hắn.
Con đại tinh tinh đột nhiên xoay người, chạy về phía xa. Cổ họng nó không ngừng phát ra từng tiếng gầm đầy lưu luyến.
“Nó đem linh lô cho chúng ta à?” Tư Mã Tiên giật mình hỏi.
Long Hạo Thần gật đầu.
“Chắc là vậy. Lăng gia gia từng nói, lần đầu tiên vượt qua khảo nghiệm trong Mộng Huyễn Thiên Đường để nhận được linh lô có hai loại. Một là giống như hiện giờ, ma thú thủ hộ cam tâm tình nguyện để chúng ta lấy đi linh lô. Loại còn lại thì phải dựa vào giết chóc. Hai cách này tuy đều có thể nhận được linh lô, nhưng nếu chúng ta lấy nó trong hòa bình, sẽ được không gian Mộng Huyễn chiếu cố, khi rời đi sẽ gặp khảo nghiệm dễ dàng hơn một chút. Còn nếu dùng cách giết chóc để có được linh lô, sẽ bị khảo nghiệm khó khăn hơn nhiều, bao gồm cả khảo nghiệm cuối cùng cũng vậy.”
Tư Mã Tiên gật đầu.
“Đại ca, vậy cậu mau dung hợp rồi chúng ta đi tiếp. Chúng ta lại tìm xem còn có cái nào khác không.”
Mấy người khác đương nhiên đều đồng ý. Long Hạo Thần là trụ cột, là thủ lĩnh của cả đội. Linh lô này lại là vô thuộc tính, hắn có thể trực tiếp sử dụng, đương nhiên phải ưu tiên để hắn tăng cường thực lực.
Long Hạo Thần lắc đầu nói:
“Vừa rồi tôi đã nói, bảo vật phải đưa cho người thích hợp cần nó nhất. Không sai, tôi có thể sử dụng linh lô này. Nhưng tôi không phải người thích hợp nhất. Anh Nhi, cô đến đây, hấp thu nó đi.”
“Tôi?” Trần Anh Nhi chỉ vào mũi mình, vẻ mặt khó hiểu nhìn Long Hạo Thần. Cô không bao giờ ngờ được, linh lô đầu tiên mọi người có được, Long Hạo Thần lại đưa cho cô.
Trần Anh Nhi chẳng những không vui mừng, ngược lại còn có chút không cam lòng:
“Đoàn trưởng, có phải anh cảm thấy tôi là người vô dụng nhất trong đội, nên mới muốn tăng cường thực lực cho tôi trước không?”
Long Hạo Thần bật cười:
“Cô nói ngốc gì thế! Mau hấp thu đi, đây là mệnh lệnh. Thực lực của cô mà yếu sao? Mạch Đâu đã tiến hóa rồi chứ. Hôm đó tôi có thấy nó lặng lẽ hoàn thành quá trình tiến hóa từ ma thú cấp sáu lên cấp bảy. Chỉ cần có ma tinh thích hợp, nó có thể phát huy ra thực lực của ma thú cấp tám. Cô còn yếu chỗ nào nữa? Linh lô này thích hợp với cô nhất, mau hấp thu đi. Cô hấp thu xong tôi sẽ nói cho mọi người biết vì sao nó thích hợp với cô nhất.”
Nghe vậy, Trần Anh Nhi mới vui vẻ nhảy chân sáo chạy đến bên cạnh Long Hạo Thần, lấy ra quả thủy tinh cầu.
Từng đốm sáng trắng từ hai tay cô bay lên, rót vào trong thủy tinh cầu. Trong chốc lát, quả cầu sáng rực rỡ. Xung quanh người Trần Anh Nhi cũng bắt đầu xuất hiện những dao động linh lực kỳ dị mà nhu hòa.
Thủy tinh cầu chợt lóe sáng, ánh sáng trắng khuếch tán bao phủ linh lô, kéo nó đến trước mặt Trần Anh Nhi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Trần Anh Nhi bỗng chốc trở nên nghiêm túc. Cô cắn ngón trỏ tay phải, nhỏ một giọt máu lên linh lô.
Ngay lập tức, một quầng sáng trắng rực rỡ bùng nổ, bao phủ cả người Trần Anh Nhi vào trong.
Ánh sáng trắng tuy không mãnh liệt nhưng rất đậm đặc, tựa như một quả cầu ánh sáng khổng lồ bao bọc lấy cô.
Tư Mã Tiên nghi ngờ hỏi:
“Đại ca, đây là linh lô gì vậy? Kể cho chúng tôi nghe đi!”
Mỗi người đều biết về linh lô, nhưng không phải ai cũng hiểu rõ tất cả các loại. Nói đúng hơn là mỗi chức nghiệp tối đa chỉ cần hiểu vài loại linh lô mà chức nghiệp của mình có thể hấp thu là đủ rồi.
Long Hạo Thần thì khác. Hắn từ nhỏ đã đi theo phụ thân tu luyện, Long Tinh Vũ đã chuyên môn kể cho hắn nghe rất nhiều điều liên quan đến linh lô. Long Hạo Thần hầu như biết hết tất cả các loại linh lô, Long Tinh Vũ thậm chí còn chuyên môn vẽ tranh để hắn phân biệt rõ ràng.
Việc Long Tinh Vũ bắt Long Hạo Thần học nhiều kiến thức về linh lô như vậy là vì ông có tầm nhìn xa trông rộng.
Theo ông, con trai mình tuyệt đối không chỉ đơn giản là có được vài cái linh lô, mà còn phải tiến hành dung hợp linh lô. Linh lô chân chính cường đại không phải là một loại đơn lẻ, mà là phải dung hợp. Mặc dù dung hợp rất khó, khó vô cùng, nhưng một khi thành công là có thể sáng tạo ra linh lô mới chuyên thuộc về mình, với uy lực không thể lường được.
Lấy một ví dụ đơn giản, trong số các linh lô đã biết, mạnh nhất đương nhiên là Luân Hồi Linh Lô của Thải Nhi. Nhưng đó cũng chỉ là một linh lô mà thôi. Nếu có người sở hữu được linh lô dung hợp, uy lực của nó có lẽ còn trên cả Luân Hồi Linh Lô.
Đương nhiên đây chỉ là ví dụ, nếu so sánh thì dù là linh lô dung hợp, cũng chưa chắc có cái nào có lực công kích vượt qua Luân Hồi Linh Lô. Nếu không, năm đó truyền thuyết về con trai Luân Hồi đã không vang dội như vậy.
Nhưng qua đó có thể thấy được, linh lô dung hợp mạnh hơn linh lô bình thường rất nhiều.
Khi tiến hành dung hợp linh lô, không phải chỉ có thể dung hợp các loại thuộc về chức nghiệp của mình. Nhân loại qua hơn vạn năm không ngừng thử nghiệm, đã để lại một số kinh nghiệm dung hợp linh lô. Mấu chốt là phải tương thích, và người sở hữu linh lô phải có sức mạnh cường đại, cộng thêm cả may mắn nữa.
Không ai dám nói mình nhất định sẽ dung hợp linh lô thành công. Nhưng bất kể là ai, chỉ cần có trên hai linh lô là có cơ hội dung hợp.
Long Tinh Vũ dạy cho con trai tất cả kiến thức về linh lô, chính là để chuẩn bị cho tương lai khi hắn mạnh mẽ rồi, có thể tiến hành dung hợp linh lô.
Long Hạo Thần nói:
“Linh lô này tên là Thế Thân Linh Lô, thứ hạng cao hơn Thánh Dẫn Linh Lô của tôi một chút, nhưng cũng có giới hạn. Bất cứ chức nghiệp nào cũng đều có thể hấp thu. Sau khi phóng ra Thế Thân Linh Lô, khi người sở hữu bị công kích, nó sẽ thay người đó toàn diện ngăn cản một đòn tấn công. Hạn mức cao nhất là đòn đánh có linh lực gấp ba lần người sở hữu. Thế Thân Linh Lô có thể tiến hóa tối đa hai lần. Sau khi tiến hóa, nó sẽ có thể chịu được lực công kích gấp bốn hoặc gấp năm. Anh Nhi là triệu hoán sư, lực phòng ngự của cô ấy yếu nhất trong chúng ta, bản thân lại không biết ma pháp phòng ngự nào. Hiện tại tạm thời không thể nâng cao việc sử dụng ma pháp triệu hoán, cho nên tôi mới nói linh lô này thích hợp với cô ấy nhất, có thể tăng cường đáng kể khả năng sinh tồn trên chiến trường của cô.”
“Hơn nữa, tính chất của Thế Thân Linh Lô rất nhu hòa, chờ chúng ta rời khỏi đây, khảo nghiệm của nó có lẽ sẽ không mấy khó khăn. Quan trọng là, Thế Thân Linh Lô còn có một tác dụng khác. Nếu không sử dụng nó để tăng tu vi, thì khi dùng nó có thể phục chế một lần kỹ năng mà người sử dụng vừa mới thi triển. Nhưng dùng một lần rồi, trong một ngày Thế Thân Linh Lô sẽ mất đi tác dụng. Sinh Linh Môn của Anh Nhi triệu hoán ma thú là ngẫu nhiên, có được Thế Thân Linh Lô rồi, tương đương với việc có cùng một lượng linh lực, nhưng số lần triệu hoán lại gấp đôi. Khả năng triệu hoán ra ma thú cường đại sẽ tăng lên nhiều. Đợi sau này khi cô ấy thực sự khống chế được Sinh Linh Môn, chúng ta trên chiến trường sẽ phải dựa vào kỹ năng này.”
Hàn Vũ nói:
“Nhưng mà, nếu linh lô này cho chủ nhân thì hiệu quả cũng rất tốt! Bất kể là thế thân hay phục chế kỹ năng, đều tăng cường năng lực chiến đấu cho chủ nhân. Hơn nữa hai năng lực đó đều mang đến tác dụng vô cùng quan trọng.”
Long Hạo Thần cười nói:
“Không sai, tôi cũng có thể dùng. Nhưng tôi còn chưa nói hết. Tác dụng của Thế Thân Linh Lô này không nhỏ, nhưng vì sao thứ hạng không cao? Nguyên nhân rất đơn giản, thời gian phát động linh lô quá dài. Muốn phát động năng lực thế thân cần ít nhất mười giây. Phát động phục chế thì thời gian thi triển kỹ năng sẽ tăng thêm năm mươi phần trăm. Nếu tôi dung hợp nó, đối với tôi mà nói không có lợi ích gì. Mà Anh Nhi trong đội ta lại ở vị trí không cần lo lắng về thời gian sử dụng linh lô nhất. Cho nên tôi mới quyết định để cô ấy hấp thu.”
Nghe Long Hạo Thần giải thích, mọi người đều tâm phục khẩu phục. Không sai, linh lô này đúng là thích hợp với Trần Anh Nhi nhất.
Tư Mã Tiên cười hì hì:
“Đại ca, khi nào gặp linh lô bạo lực nhất thì nhớ chừa cho tôi nhé. Tôi thích nhất là bạo lực.”
Long Hạo Thần cười ha ha:
“Vậy phải xem vận may của chúng ta thế nào. Tin rằng hiện tại đa số linh lô đã bị những người tiến vào tìm được rồi. Chúng ta có thể được một linh lô này đã là không uổng công đi. Nếu lại có thu hoạch thì chính là kiếm thêm rồi.”
Long Hạo Thần tâm tình rất tốt. Hắn đã có được hai linh lô, lần này mang đồng đội tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường, thực chất chính là muốn tăng cường sức mạnh cho họ. Cho dù Thế Thân Linh Lô không mất thời gian dài để sử dụng, hắn cũng sẽ ưu tiên đưa cho đồng đội. Chỉ là hắn không nói ra mà thôi.
Ánh sáng trắng bao phủ Trần Anh Nhi dần nhạt đi. Khi cô lần nữa hiện ra trước mặt mọi người, vẻ mặt lại có vài phần kinh ngạc.
“Dung hợp thành công rồi à?” Vương Nguyên Nguyên ân cần hỏi han.
Trần Anh Nhi lắc đầu rồi lại gật đầu.
“Dường như đã dung hợp thành công. Nhưng sao tôi không cảm nhận được tác dụng của linh lô!”
Long Hạo Thần mỉm cười.
“Đừng vội, đây chỉ là dung hợp ban đầu thôi, đâu có nhanh như vậy! Còn phải trải qua khảo nghiệm thứ hai, thứ ba thì linh lô mới xem như thực sự thuộc về cô. Ít nhất trong khoảng thời gian chúng ta ở Mộng Huyễn Thiên Đường, cô còn chưa thể sử dụng nó.”
Trần Anh Nhi thè lưỡi.
“Phiền phức nhỉ.”
Lâm Hâm bực mình nói:
“Muốn đổi với tôi không? Tôi không ngại phiền phức đâu.”
Trần Anh Nhi cười hì hì.
“Được lắm! Vậy đổi đi. Có bản lĩnh thì khiến linh lô của tôi chạy ra rồi anh hấp thu đi. Vừa rồi tôi đã nghe được rồi, Thế Thân Linh Lô, thật tốt quá! Cảm ơn nha, đoàn trưởng.”
Long Hạo Thần cười nói:
“Đừng cảm ơn tôi, đây là thành quả của cả đội. Đi thôi, chúng ta tiếp tục tìm kiếm. Lâm Hâm, linh lực của anh hồi phục sao rồi?”
Lúc trước, Hỏa Chú Thuật dốc toàn lực đã hầu như tiêu hao hết linh lực của Lâm Hâm.
Lâm Hâm nói:
“Đã hồi phục một phần rồi. Không sao, dù gì tôi cũng không phải sức chiến đấu chủ yếu. Hì hì, đoàn trưởng, đợi mà xem.”
Nói xong, không biết y lấy đâu ra một cái túi da rách nát, phấn khích chạy tới đống thịt nát của gã Thanh niên Ác Ma, lục lọi tìm kiếm, một chút cũng không ngại ghê tởm.
Trần Anh Nhi chu môi:
“Lâm Hâm, anh không thấy ghê à?”
Lâm Hâm không thèm quay đầu lại:
“Ghê cái gì? Các người ăn đan dược mà nguyên vật liệu chủ yếu đều là từ thân thể ma thú và ma tộc, sao không thấy các người không ăn? Tên này theo tôi thấy ít nhất cũng có thực lực cỡ cấp bảy, thậm chí có lẽ lên tới cấp tám luôn. Gã áp chế thực lực ở đây mà chúng ta phải tốn nhiều công sức vậy mới giết được, tuy thân thể nát nhưng đều là đồ tốt! Hơn nữa còn có vũ khí, chúng ta cũng mang đi hết. Tên này là thuần túy hỏa hệ. Đại ca, tôi sẽ bỏ tiền ra mua, trở về tặng cho Hinh nhi. Khặc khặc. Lửa xanh, cấp Huy Hoàng, đồ tốt a!”
Trần Anh Nhi bĩu môi.
“Xem ra sau này phải gọi anh là Lâm Hâm ve chai mới đúng.”
Lâm Hâm mải mê lục tìm, mọi người phải trì hoãn một lát mới lại lên đường. Dựa theo trí nhớ của Long Hạo Thần, cách nơi này không xa chắc là còn có linh lô.
Trải qua chuyện vừa rồi, hiện nay Long Hạo Thần càng thêm cẩn thận. Gã Thanh niên Ác Ma vừa chết có thực lực vượt xa dự đoán của hắn. Quan trọng hơn là, lúc trước khi các cường giả ma tộc tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường, tên này đi ở phía sau cùng.
Giai cấp ma tộc phân biệt rất rõ ràng, địa vị nào thì đứng ở vị trí đó. Thanh niên tóc đen cho hắn cảm giác hư vô đi trước nhất, tất nhiên là có địa vị cao nhất. Cho dù là Nguyệt Dạ và Lãnh Tiêu đều xếp ở vị trí thứ ba, thứ tư, ngay cả thứ hai cũng không phải.
Nguyệt Dạ chính là con gái mà Nguyệt Ma Thần yêu quý nhất. Còn về Lãnh Tiêu, nếu Long Hạo Thần không đoán sai, chắc là có quan hệ thân thuộc với Ma Thần Hoàng, ít nhất là thành viên của Nghịch Thiên Ma Long tộc. Điều duy nhất Long Hạo Thần không rõ ràng là thực lực của Lãnh Tiêu. Nếu đã là thành viên Nghịch Thiên Ma Long tộc, vì sao lúc trước cô chỉ có tu vi không tới cấp sáu? Mà hiện tại rõ ràng là mới đột phá cấp sáu.
Có thể nói, lần này mười người của Liên Minh Thánh Điện tiến vào đây, tuy đều là thành viên Săn Ma Đoàn, thực lực không tầm thường, nhưng ma tộc còn chịu chơi hơn, đều là tinh anh có thực lực mạnh nhất. Nếu thật sự một chọi một, e rằng các săn ma giả của liên minh đều sẽ gặp nguy. Đây cũng là lý do vì sao Long Hạo Thần càng lo lắng cho Thải Nhi.
Cảnh tượng động lòng người của Mộng Huyễn Thiên Đường thực sự dễ khiến người ta thả lỏng tinh thần. Nhưng Long Hạo Thần luôn giữ vững cảnh giác. Nhã Đình ngồi trên vai hắn, kết nối cảm giác của mình với Long Hạo Thần. Cứ như vậy, tinh thần lực vốn đã khác người thường của Long Hạo Thần có thể phát huy đến trình độ lớn nhất.
Nên biết, trong Mộng Huyễn Thiên Đường, các loại kỹ năng như Chân Ác Nhãn, Trinh Sát Nhãn đều vô hiệu. Tất cả chỉ có thể tìm kiếm trên mặt đất.
Tiến lên khoảng một tiếng đồng hồ, bọn họ phát hiện thi thể không toàn thây của một con ma thú. Ma tinh đã bị đào ra, hơn nữa không có dấu hiệu tồn tại của linh lô. Dựa theo tình cảnh lúc trước họ từng gặp, hiển nhiên là có một linh lô đã bị cướp đi bằng cách bạo lực.
Long Hạo Thần dừng bước, suy tư một chút, rồi trầm giọng nói:
“Tư Mã, anh đào một cái hố trên mặt đất đi. Chúng ta chôn con ma thú này, để nó trở về với vòng tay của tự nhiên.”
“Được.”
Ngay lúc này, sự tin tưởng trong đội được thể hiện rõ. Không ai nghi ngờ hành động của Long Hạo Thần. Quang Chi Đại Lực Hoàn vung lên, trên mặt đất liền xuất hiện một cái hố sâu. Long Hạo Thần không ngại hôi thối, kéo con ma thú lại rồi cùng đồng đội vùi lấp nó.
Toàn bộ quá trình Nhã Đình không phát ra tiếng nào, chỉ tĩnh lặng nhìn Long Hạo Thần hành động, mãi đến khi vùi lấp xong, đáy mắt nó mới hiện ra tia cảm xúc dao động, dường như là đang khen ngợi.
“Chúng ta đi.”
Chôn thi thể xong, Long Hạo Thần mang theo đồng đội tiếp tục tiến về phía trước. Sở dĩ hắn làm vậy tuyệt không phải vì bản thân lương thiện, mà là vì hắn hiểu rõ Mộng Huyễn Thiên Đường. Nơi đây là thế giới do Tự Nhiên Nữ Thần để lại, như vậy, mọi thứ đều nên suy nghĩ theo hướng tự nhiên. Giết chóc đương nhiên có thể nhận được linh lô, nhưng ai biết được khảo nghiệm sẽ khó khăn đến mức nào? Cho dù cuối cùng vượt qua, cái giá phải trả nhất định không nhỏ.
Nếu có cách giảm bớt rắc rối thì tại sao không dùng?
Lúc trước khi con đại tinh tinh đưa linh lô cho hắn xong rồi xoay người rời đi, Long Hạo Thần đã đặt ra quyết định. Phương hướng hành động lần này của họ chính là gặp gỡ tất cả người thủ hộ trong Mộng Huyễn Thiên Đường.
Làm vậy chẳng những hợp với ý hắn, mà đồng thời có lẽ còn đạt được lợi ích lớn hơn.
Suy nghĩ của Long Hạo Thần rất nhanh đã được chứng thực. Bọn họ đi khỏi nơi chôn thi thể ma thú không xa, hắn kinh ngạc phát hiện năng lực cảm giác của mình đã mạnh lên. Phạm vi cảm giác ít nhất tăng một phần ba so với bình thường. Trong Mộng Huyễn Thiên Đường này, đây quả là một sự trợ giúp không nhỏ!
Quả nhiên là thế. Trong lòng Long Hạo Thần chợt hiểu ra, hắn nhỏ giọng nói với đồng đội điều gì đó. Mọi người đều vẫy tay, biểu thị hết sức ủng hộ hắn đưa ra bất cứ quyết định gì.
Trước mắt, hắn muốn làm nhất hai việc, một là tìm Thải Nhi, hai là dựa theo ý tưởng này, tiếp tục hành động ở đây cho đến khi hết thời gian.
Thực lực cá nhân mạnh đến đâu, trước thiên nhiên thì có là gì? Trừ phi đạt được thực lực biến thái cỡ Ma Thần Hoàng mới có khả năng.
Cảm giác được gia tăng khiến Long Hạo Thần vững tâm, tiếp tục tiến lên phía trước. Rất nhanh, hắn lại có cảm ứng, lần này là sự va chạm linh lực cường liệt, hơn nữa còn kịch liệt hơn so với khi gặp phải gã Thanh niên Ác Ma.
Suy tư một lát, Long Hạo Thần dừng bước, nói với đồng đội:
“Phía trước không xa dường như có một trận hỗn chiến, các người tạm thời đừng qua đó, chờ tin tức của ta rồi hãy đến.”
Nói xong, hắn lại rút ra song kiếm, nhanh chóng lẻn lên phía trước. Nếu đã là hỗn chiến, như vậy chắc chắn có cả địch và ta. Dưới tình huống này, đương nhiên không thể dễ dàng để lộ việc mình mang theo người tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường. Điều này không chỉ phải che giấu kẻ địch, mà cả các Liệp ma giả bên liên minh cũng phải giấu, nếu lộ ra ngoài sẽ có phiền phức.
Khoảng cách càng gần, cảm giác của hắn càng rõ ràng. Trận hỗn chiến diễn ra rất kịch liệt, dao động linh lực nồng đậm đến mức muốn không phát hiện cũng khó. Rất nhanh, Long Hạo Thần đã tiếp cận chiến trường. Khi hắn đứng từ xa nhìn vào cuộc chiến, lòng hắn có cảm giác nhẹ nhõm. Bởi vì trong trận hỗn chiến, hắn liếc mắt một cái liền thấy Thải Nhi.
Số lượng hai bên là bảy người. Trong đó có bốn người Long Hạo Thần biết là cường giả bên Liên Minh Thánh Điện. Trừ Thải Nhi, người mà Long Hạo Thần nhận ra là Trương Phóng Phóng, hai người kia thì là một ma pháp sư và một chiến sĩ. Đối diện là ba tên ma tộc, gồm Nguyệt Dạ, Lãnh Tiêu, và một thanh niên có diện mạo kiêu căng, toàn thân tỏa ra quang mang màu da cam.
Bốn đấu ba, hai bên đánh đến khó phân thắng bại, thực lực tương đương.
Ngoài bảy người ra, trên mặt đất còn có ba thi thể, đều là ma thú. Cách đó không xa, ba linh lô màu sắc khác nhau đang quay cuồng, tỏa ra quang mang nhàn nhạt.
Không ngờ lại là ba linh lô, hèn gì dẫn đến hỗn chiến. Long Hạo Thần thầm giật mình, đồng thời có chút hưng phấn. Hắn không gọi đồng đội, chỉ cần mình hắn gia nhập, phe ta nhất định có thể áp chế đối thủ. Huống chi đến lúc mấu chốt còn có thể nhờ Nguyệt Dạ hỗ trợ. Ba cái linh lô này chỉ cần rơi vào tay Liệp ma giả của liên minh, cho dù mình và Thải Nhi chỉ có thể chia được một cái cũng tốt.
Nghĩ đến đây, Long Hạo Thần điều hòa linh lực, chuẩn bị lao ra. Nhưng ngay khoảnh khắc này, hắn đột nhiên cảm giác một mối nguy hiểm khó nói thành lời xuất hiện sau lưng. Nhã Đình cũng phát ra tiếng thét chói tai. Một tầng sáng vàng khuếch tán từ người nó, bao phủ cả chính nó và Long Hạo Thần.
Nguy cơ đến thật sự quá nhanh, đến nỗi Long Hạo Thần chỉ cảm thấy toàn thân sởn gai ốc. Nhưng càng là trong tình huống này, hắn càng có thể bộc phát ra sức chiến đấu mạnh mẽ.
Đã không kịp né tránh. Khi công kích của đối phương sắp trúng người hắn, trong khoảnh khắc, Long Hạo Thần bỗng thả lỏng toàn thân, nội linh lực trong người tập trung sau lưng. Cùng lúc đó, thân thể hắn run rẩy theo linh lực phát ra.
Quang Chi Đãng Dạng, lần này dao động không chỉ là quang mang, mà còn có cả thân thể hắn. Trong chấn động khe khẽ, Long Hạo Thần đã điều chỉnh trạng thái của mình tới đỉnh cao.
*Bùm!*
Màn sáng đầu tiên vỡ tan.
Ngay sau đó, Huy Hoàng Thánh Giáp kèm theo Thánh Linh Thủ Hộ cũng bị phá vỡ, tiếp theo là một nắm đấm đánh thẳng vào sau lưng Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần cả người vô lực, như diều đứt dây bay xa, bỗng chốc trên người sáng lên ánh hào quang vàng rực.
Nhưng khi đối phương tung ra một quyền, hắn cũng xoay người giữa không trung, nhìn thấy kẻ địch ở sau lưng mà mình không hề phát hiện là ai.
Một khuôn mặt anh tuấn xuất hiện trong tầm mắt, hơi thở u ám, hư vô tựa như một tấm lưới đen đột nhiên mở ra quăng về phía hắn.
Mặc dù nơi đây tràn ngập hơi thở sự sống của thiên nhiên, nhưng khi hơi thở u ám và hư vô này khuếch tán, Long Hạo Thần rõ ràng cảm nhận được mọi sự sống xung quanh mình đều biến mất.
Không sai. Kẻ địch đánh lén sau lưng hắn, chính là người dẫn đầu mười ma tộc.
Khi Long Hạo Thần bị một quyền đánh bay, chiến trường bên kia cũng vang lên một tiếng hét thảm.
Cảm giác của Long Hạo Thần vẫn bao quát toàn cảnh. Hắn lập tức cảm nhận được một khí thế cực kỳ mạnh mẽ xuất hiện ở chiến trường bên kia. Cùng với hơi thở mạnh mẽ đó, vị ma pháp sư bên Liên Minh Thánh Điện đã chết, hiển nhiên là chết vì bị đánh lén.
Thanh niên tóc đen một quyền đánh bay Long Hạo Thần, kinh ngạc phát hiện dường như hắn không bị thương, trên mặt lộ ra một tia nghi hoặc. Y làm sao biết được, Long Hạo Thần không chỉ có lực phòng ngự bản thân mạnh mẽ, dựa vào Quang Chi Đãng Dạng hóa giải đa số xung lực, mà còn triệt tiêu đòn đánh thuộc tính hắc ám, cùng lúc đó lại có Linh Hồn Xiềng Xích nghịch thiên tồn tại. Dựa vào điểm này, tuy hắn bị thương nhưng không nghiêm trọng.
“Thì ra ma tộc chỉ biết đánh lén thôi sao?” Long Hạo Thần rơi xuống đất, linh cánh sau lưng cũng giang ra, quang mang chói mắt bùng lên. Không cần hắn làm gì, một lượng lớn hơi nước màu vàng trong rừng Mộng Huyễn Thiên Đường đã ùa vào thân thể hắn.
Đây chính là chỗ tốt khi ở nơi đồng minh, Long Hạo Thần dựa vào thể chất quang minh chi tử và biểu hiện thân thiện với Mộng Huyễn Thiên Đường, đã nhận được sự ủng hộ lớn từ hoàn cảnh nơi đây. Huống chi còn có Nhã Đình hỗ trợ. Ngược lại, thanh niên áo đen đối diện mà Hoàng Thước gọi là A Bảo tuy thực lực mạnh, nhưng hiển nhiên không được Mộng Huyễn Thiên Đường trợ giúp, còn bị cảnh vật chung quanh bài xích.
“Trên thế giới này, chỉ có kết quả thắng bại, quá trình như thế nào đều không quan trọng.” A Bảo bình thản nói, cảm xúc không hề dao động vì lời nói của Long Hạo Thần.
Ngay lúc này, tuy Long Hạo Thần rất lo lắng cho tình hình của Thải Nhi, nhưng hắn không dám phân tâm. Thanh niên tóc đen tên A Bảo này mang đến cho hắn áp lực cực lớn, gã Thanh niên Ác Ma không thể nào sánh bằng. Dường như chỉ cần mình lộ ra một sơ hở, thì thứ nghênh đón chính là đòn tấn công hủy diệt của tên ma tộc cường đại này.
“Đây chính là sự khác biệt giữa ma tộc và nhân loại. Bởi vì trong lòng các ngươi không có quan niệm đạo đức, càng không biết liêm sỉ. Các ngươi chỉ có bản năng sinh tồn của dã thú mà thôi. Trong mắt chúng ta, các ngươi không khác gì ma thú, chẳng qua là mạnh hơn ma thú một chút.” Long Hạo Thần lạnh lùng nói.
Trong đôi mắt đen của thanh niên áo đen, rốt cuộc cũng có cảm xúc dao động, nhưng rất nhanh đã hồi phục bình thường, trên mặt lại lộ ra nụ cười nhạt.
“Muốn chọc giận ta sao? Ngươi còn quá non. Tuy rằng ta trông không lớn hơn ngươi bao nhiêu, nhưng trên thực tế, ta đã tồn tại trên thế giới này ba mươi mấy năm. Ý chí của ta sao có thể bị ngươi nói mấy câu ảnh hưởng? Quy thuận hoặc tử vong, ngươi có thể chọn một. Ngươi là nhân loại hiếm hoi mà ta muốn tìm cách thu phục. Ta sẽ cho ngươi cơ hội này.”
Long Hạo Thần bật cười.
“Ngươi đang chờ đồng bạn của ngươi giết người của ta xong rồi đến giết ta sao? Nhưng dường như không dễ dàng như vậy đâu.”
Kẻ địch tấn công đúng là đột ngột, nhưng cục diện trước mắt theo Long Hạo Thần thì không quá tệ. Đầu tiên, sinh mệnh tương liên đột nhiên xuất hiện, nhất định sẽ khiến các đồng đội đang ẩn nấp chú ý. Với trí tuệ của họ, không khó để đoán ra mình đã gặp phải phiền phức, và sẽ mau chóng chạy tới, tùy tình hình mà ra tay.
Bên kia, nhóm của Thải Nhi nhất định là yếu thế, nhưng đừng quên còn có Nguyệt Dạ là nội ứng đứng bên phe địch. Trên người Nguyệt Dạ có cấm chế của Thải Nhi, trước ngưỡng cửa sinh tử, đương nhiên cô sẽ biết phải lựa chọn thế nào. Bởi vậy, hiện tại Long Hạo Thần không hề vội vàng.
A Bảo cười ha hả.
“Người trẻ tuổi, ngươi có chút đánh giá mình quá cao rồi. Chỉ bằng ngươi, còn cần ta phải chờ người tới sao?”
Long Hạo Thần nói:
“Tự đánh giá cao? Chưa chắc. Ta vừa mới giết một người của các ngươi, còn tặng ta một ma tinh Vương Miện Truyền Thừa đây này.”
✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶