Tư Mã Tiên đắc ý trở lại bên cạnh đồng bạn, liếc Lâm Hâm một cái rồi nói:
“Anh em, thấy Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô của ta không tệ chứ, hắc hắc.”
Lâm Hâm hừ một tiếng:
“So với Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô của ta thì còn kém một chút.”
Lần này, Tư Mã Tiên lạ là không hề phản bác.
“Đúng vậy, chắc chắn là không thể so sánh với Lam Hỏa Phượng Hoàng của ông rồi! Cho nên, Lâm ca, lúc nào giới thiệu tiểu bạch hoa cho ta làm quen với!”
“Tính sau đi.”
Lâm Hâm cảm thấy ba chữ Hỏa Phượng Hoàng chưa đủ phong cách, nên đã thêm từ “Lam” vào phía trước. Còn linh lô của Tư Mã Tiên sau khi hợp thành thì được gã đặt tên là Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô, cũng chính là thứ có sức công kích khủng bố mà mọi người vừa chứng kiến. Về phần những điều kỳ diệu bên trong, ngay cả Tư Mã Tiên cũng còn đang trong quá trình tìm hiểu. Điều duy nhất có thể khẳng định là linh lô này có sức bật cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa còn có thể duy trì liên tục trên chiến trường. Hiệu quả phản phệ của nó cũng mang tính liên tục. Nếu nói đến phản phệ cực hạn, vậy thì đơn giản thôi, Hồng Y Giáo Chủ sẽ biến thành Hồng Y Heo Nướng.
Mấy vị giám khảo tụ tập lại một chỗ, nhìn Liệp Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu như đang nhìn một đám quái vật. Cùng là cấp sáu, sao chênh lệch lại lớn đến như vậy? Bọn họ đều là người có mắt nhìn, năng lực mà Vương Nguyên Nguyên và Thải Nhi sử dụng trong lúc chiến đấu, có lẽ họ còn không đoán ra đó là linh lô. Nhưng Lâm Hâm và Tư Mã Tiên, năng lực rõ ràng khác xa thuộc tính của bản thân, đặc biệt là Tư Mã Tiên, việc sử dụng Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô quá rõ ràng. Vì vậy, nhóm giám khảo đối với mấy người này, ngoài hâm mộ ghen tỵ ra thì cũng chỉ có hận, hận ông trời bất công!
Trần Anh Nhi ôm heo con Mạch Đâu, hưng phấn đi ra ngoài.
“Tới ta, tới ta.”
Nhìn bộ dáng của cô, vị giám khảo của Linh Hồn Thánh Điện thậm chí còn không bước ra, cười khổ nói:
“Được rồi, cô cũng không cần tiến hành khảo nghiệm. Với thực lực mà các người vừa thể hiện, e rằng những Liệp Ma Đoàn cấp suất kỳ cựu cũng chỉ đến thế mà thôi. Coi như cô thông qua khảo nghiệm. Chờ đồng bạn của chúng ta trở về, nếu hắn không có ý kiến gì, thì các người đã thuận lợi thăng lên làm Liệp Ma Đoàn cấp suất.”
Đến lúc này còn khảo nghiệm cái gì nữa? Tiếp tục khảo nghiệm chẳng phải là tự chuốc lấy nhục sao? Từ vẻ mặt của Trần Anh Nhi, họ có thể thấy cô bé này cũng có thực lực không tầm thường. Toàn đội sở hữu sức mạnh như vậy, xem như xứng danh cấp suất. Còn về chàng kỵ sĩ trẻ tuổi kia? Người ta chính là đoàn trưởng. Đoàn viên đã mạnh như vậy, đoàn trưởng có thể yếu được sao?
Đúng lúc này, ngoài cửa lớn của Chiến Sĩ Thánh Điện có hai người đi tới, đều mặc trang phục giáp kỵ sĩ. Một trong số đó chính là vị kỵ sĩ giám khảo lúc trước, người còn lại trông có vẻ lớn tuổi hơn gã một chút, đi ở phía trước, dáng đi long hành hổ bộ tiến vào trong sân.
Sân đấu của Thánh Minh đều có năng lực tự động tu sửa. Những dấu vết để lại trong sân từ các cuộc khảo nghiệm trước đó lúc này đã biến mất gần như không còn.
Vị kỵ sĩ giám khảo nghi hoặc nhìn mọi người, hỏi mấy vị giám khảo khác:
“Không phải bảo các người khảo nghiệm những người còn lại sao? Tại sao lại dừng rồi?”
Vị ma pháp sư giám khảo cáu kỉnh nói:
“Chúng ta đều kiểm tra xong cả rồi, chỉ còn lại anh thôi. Mấy người khác đều đã thông qua.”
“Nhanh vậy sao? Nhanh như vậy mà các người đã bị đánh bại rồi à?” Kỵ sĩ giám khảo trợn mắt há hốc mồm.
Các giám khảo khác nào chịu trả lời câu hỏi đáng xấu hổ này. Họ ném cho gã vài cái lườm rồi đều tự quay đầu đi.
Kỵ sĩ giám khảo sau một thoáng chấn kinh đã hồi phục lại bình thường, thầm nghĩ, may là thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân anh minh! May mà mình không cần ra tay. Nhìn bộ dạng của họ, rõ ràng là đã chịu thiệt thòi.
Vừa nghĩ, gã vừa đi tới trước mặt Long Hạo Thần, ngữ điệu so với lúc trước càng thêm khách sáo.
“Chào Long đoàn trưởng, tình hình của các người tôi đã thông báo với thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân. Thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân nói, xét thấy cậu có được Phụ Trợ kỵ sĩ, bởi vậy, khảo nghiệm của cậu sẽ được tăng thêm độ khó. Cậu và Phụ Trợ kỵ sĩ sẽ cùng nhau tiến hành khảo nghiệm, do vị đại nhân của Thánh Điện Kỵ Sĩ này chấp hành. Các người phải hợp sức đánh bại vị đại nhân của Thánh Điện Kỵ Sĩ này thì mới có thể thăng lên cấp suất.”
Long Hạo Thần ngẩn ra, Hàn Vũ không kìm được nói:
“Giám khảo đại nhân, thế này hình như không công bằng. Chúng tôi mới chỉ là kỵ sĩ cấp sáu, để chúng tôi đánh bại một kỵ sĩ cấp bảy, đây không phải là làm khó người ta sao?”
Kỵ sĩ giám khảo bất đắc dĩ nói:
“Đây là nguyên văn lời của thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân. Ngài ấy còn nhờ tôi nhắn lại với các người một câu thế này: ‘Làm không được thì cút về, khi nào làm được thì đến khảo nghiệm tiếp’.”
Hàn Vũ sao lại không biết ông nội mình chứ? Vị kỵ sĩ giám khảo khi bắt chước lời của Hàn Khiếm, ngay cả ngữ điệu cũng mô phỏng y như đúc.
Hàn Vũ nghẹn lời nhìn Long Hạo Thần, nhỏ giọng nói:
“Xem ra, ông nội không muốn để chúng ta sớm trở thành Liệp Ma Đoàn cấp suất!”
Long Hạo Thần mỉm cười, nói:
“Nếu đã vậy thì chúng ta cứ thử xem. Sư tổ cũng không biết rõ thực lực hiện tại của chúng ta.”
Nói xong, hắn hướng về vị Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy thực hiện một lễ kỵ sĩ tiêu chuẩn. Vị Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng đáp lễ.
“Chào ngài, tiền bối đáng kính của Thánh Điện Kỵ Sĩ, có thể cho tôi hỏi, ngài là Kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa sao?”
Vị Kỵ Sĩ Thánh Điện lắc đầu nói:
“Không phải, tôi đang nỗ lực hướng tới mục tiêu đó.”
Nghe gã nói vậy, Long Hạo Thần và Hàn Vũ đều thở phào nhẹ nhõm. Long Hạo Thần nói:
“Vậy chúng ta bắt đầu khảo nghiệm đi.”
Kỵ sĩ giám khảo giật mình nhìn Long Hạo Thần và Hàn Vũ, thầm nghĩ, hai vị này thật sự muốn tiếp nhận khảo nghiệm sao? Theo gã thấy, mệnh lệnh mà thánh kỵ sĩ trưởng Hàn Khiếm tuyên bố rõ ràng là có ý làm khó, không muốn để họ trở thành Liệp Ma Đoàn cấp suất. Nhìn sắc mặt của thánh kỵ sĩ trưởng thì chắc là rất che chở cho họ, nhưng hai vị này lại thật sự muốn vượt cấp khiêu chiến ư?
Trong lòng đa số chức nghiệp giả, khiêu chiến vượt cấp tương đương với một nhiệm vụ bất khả thi. Chênh lệch cùng một bậc đã là rất lớn, huống hồ vượt cấp là nhiệm vụ gần như không thể hoàn thành. Cho dù là hai đánh một cũng vậy. Từ cấp sáu lên cấp bảy, đó chính là một sự biến đổi về chất.
Vị Kỵ Sĩ Thánh Điện lại không nói gì, chỉ gật đầu, rất khách sáo nói:
“Mời Long đoàn trưởng.”
Nói xong, gã đi trước về phía sân đấu.
Nghe ngữ điệu có chút thân thiết của vị Kỵ Sĩ Thánh Điện này, Long Hạo Thần vừa cùng Hàn Vũ đi theo gã vào sân vừa hỏi:
“Tiền bối, ngài biết tôi sao?”
Kỵ Sĩ Thánh Điện mỉm cười, nói:
“Tôi có nghe đồng nghiệp kể về kỳ tích trên chiến trường của Long đoàn trưởng, đồng thời cũng rất kính nể thực lực của cậu. Cậu là một anh hùng chân chính.”
Long Hạo Thần giật mình, xem ra vị này biết chuyện mình đã làm ở Trấn Nam quan. Nhưng việc này đối với cuộc khảo nghiệm sắp tới hiển nhiên không phải là chuyện tốt. Người ta đã nghe nói về chiến tích của mình, chắc chắn sẽ không thả lỏng hay khinh thường. Một Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy dốc hết toàn lực chiến đấu, chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến hắn đau đầu.
Đang lúc Long Hạo Thần và Hàn Vũ có chút buồn bực, vị Kỵ Sĩ Thánh Điện đã không hề khách sáo mà triệu hoán ra tọa kỵ của mình.
Một luồng ánh sáng vàng chợt lóe, một con Độc Giác Thú màu trắng xuất hiện bên cạnh gã. Kỵ Sĩ Thánh Điện phóng người lên ngựa, trong tay đã có thêm một cây trường mâu.
Trường mâu toàn thân sáng ngời ánh vàng, sắc bén lạnh lẽo, lấp lánh chói mắt. Vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường, chắc chắn là trang bị cấp Huy Hoàng. Mà Độc Giác Thú của gã tuy không phải là Tinh Diệu Độc Giác Thú cường đại, nhưng cho dù là Độc Giác Thú bình thường cũng đã là tọa kỵ cấp sáu.
Long Hạo Thần cười khổ nói:
“Ngài không cần phải nghiêm túc như vậy, ngay cả tọa kỵ cũng triệu hoán ra rồi.”
Kỵ Sĩ Thánh Điện mỉm cười, nói:
“Đây là sự tôn trọng cần có đối với một anh hùng. Ta không chắc có thể chiến thắng hai vị, dĩ nhiên phải dốc sức ứng phó. Có thể cùng Long đoàn trưởng luận bàn, ta cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Các người cũng có thể triệu hoán tọa kỵ của mình ra, sau đó chúng ta mới bắt đầu khảo nghiệm.”
Tuy gã triệu hoán tọa kỵ trước, nhưng hiển nhiên không muốn chiếm ưu thế của Long Hạo Thần và Hàn Vũ.
Nụ cười khổ bất đắc dĩ trên mặt dần biến mất, hai mắt Long Hạo Thần lộ ra vẻ nghiêm túc. Trên trán, quang văn màu tím chợt lóe, ngay sau đó, một thân hình to lớn đã xuất hiện trước mặt hắn, rõ ràng chính là Hạo Nguyệt đã tiến hóa bốn cái đầu.
Thân hình khổng lồ dài gần mười mét vừa xuất hiện trên chiến trường đã khiến tất cả mọi người rung động. Con ngươi của Kỵ Sĩ Thánh Điện co rút lại, rõ ràng cảm nhận được một luồng áp lực cường đại.
Bên kia, Tà Nhãn với đường kính hơn một mét cũng lặng lẽ xuất hiện sau lưng Hàn Vũ. Trải qua quá trình tiến hóa không ngừng, xúc tua của nó đã có bốn cái, nhẹ nhàng lơ lửng xung quanh thân thể, ánh mắt băng lãnh nhìn chăm chú vào Kỵ Sĩ Thánh Điện đang đứng không xa.
Long Hạo Thần nhún mũi chân, nhẹ nhàng nhảy lên, đáp xuống lưng Hạo Nguyệt, tay trái đưa ngang ngực, lại hành lễ kỵ sĩ, trầm giọng nói:
“Xin tiền bối chỉ giáo.”
Bốn cái đầu của Hạo Nguyệt cùng lúc ngẩng lên, bốn đôi mắt với những màu sắc khác nhau tỏa ra chiến ý dày đặc.
Lúc trước khi trở về Mục Sư Thánh Điện, Long Hạo Thần đã để Hạo Nguyệt lại trong tháp Vĩnh Hằng tĩnh dưỡng. Dù sao ở đó cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc tu luyện của Hạo Nguyệt. Sau khi nó tiến hóa ra cái đầu thứ tư, vẫn rất dễ dàng thu hút sự chú ý, không thể mang nó đi một mạch về thánh thành. Lúc này, Long Hạo Thần triệu hoán Hạo Nguyệt ra, rõ ràng cảm giác được dục vọng chiến đấu của nó cực kỳ mãnh liệt, dường như là do bị áp chế quá lâu trong không gian đỏ và đen khi ấy.
“Đây... đây là địa long sao?” Vị kỵ sĩ giám khảo đứng quan sát trận đấu từ xa, trán rịn mồ hôi.
Không phải gã chưa từng thấy địa long, chính tọa kỵ của gã cũng là địa long. Nhưng thân thể của nó không lớn bằng một nửa Hạo Nguyệt! Hạo Nguyệt thân dài gần mười mét, đứng ở đó, chiều cao đã vượt qua ba mét, lúc này Long Hạo Thần hoàn toàn là đang nhìn xuống đối thủ. Hơn nữa, đây là loại địa long gì vậy? Nó có tới bốn cái đầu!
Vốn dĩ mấy vị giám khảo khác còn đang buồn bực vì thất bại của mình, lúc này thấy Hạo Nguyệt ra trận, nỗi phiền muộn trong lòng thoáng chốc tan biến.
Bọn họ rất nghi ngờ, chỉ riêng con ma thú kinh khủng này thôi thì họ cũng tuyệt không phải là đối thủ. Liệp Ma Đoàn quả không hổ là Liệp Ma Đoàn! Thật sự quá cường đại.
Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng là một cường giả từng trải trăm trận, sau một thoáng giật mình ngắn ngủi, gã đã nhanh chóng ổn định lại, đáp lại lễ kỵ sĩ của Long Hạo Thần, rồi hét lớn một tiếng:
“Bắt đầu đi!”
Nói xong, con Độc Giác Thú dưới chân gã đã mau chóng lao về phía Hạo Nguyệt, quang nguyên tố nồng đậm khiến linh lực xung quanh gã chớp mắt trở nên kích động. Có thể thấy rõ, Quang Minh Thánh Hỏa chói mắt đang bùng cháy từ trên người gã và Độc Giác Thú. Một luồng áp lực cường đại nở rộ. Cánh tay phải của Kỵ Sĩ Thánh Điện biến thành màu vàng trong suốt, đích thị là Thể Quang Diệu. Vừa ra tay, gã đã dốc hết toàn lực.
Mấy vị giám khảo không chút do dự khởi động vòng phòng hộ của Chiến Sĩ Thánh Điện. Đây chính là trận chiến của cường giả cấp sáu và cấp bảy, hơn nữa còn sử dụng cả tọa kỵ, có trời mới biết nếu không mở vòng phòng hộ thì họ sẽ gây ra hư hỏng đến mức nào.
Điều khiến người ta kinh ngạc là, Hàn Vũ và Tà Nhãn ở một bên không hề động đậy, không có ý định phối hợp với Long Hạo Thần, chỉ đứng yên tại chỗ. Hàn Vũ tay trái cầm thuẫn, tay phải cầm kiếm, chăm chú quan sát cục diện trong sân.
Không ai tin tưởng Long Hạo Thần hơn y. Y đã tận mắt chứng kiến Long Hạo Thần hoàn thành nghi thức thần quyến giả. Cường giả cấp bảy thì đã sao? Một Kỵ Sĩ Thánh Điện mới tiến vào cấp bảy không bao lâu, thật sự có thể chiến thắng Long Hạo Thần cấp sáu bậc sáu sao?
Hạo Nguyệt căn bản không cần Long Hạo Thần ra lệnh, khi con Độc Giác Thú đối diện hành động, nó cũng lập tức di chuyển. Tứ chi to khỏe bỗng giẫm mạnh xuống đất, bốn vó tung bay, xông thẳng về phía chính diện. Những tiếng ngâm xướng hoặc trầm thấp, hoặc cao vút đồng thời vang lên từ bốn cái miệng. Ánh sáng trong các đôi mắt cũng trở nên sáng ngời hơn.
Độc Giác Thú mở ra đôi cánh, từ chạy như điên chuyển sang bay vút lên không trung. Giây lát sau, đôi linh cánh cực lớn sau lưng Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng theo đó giãn ra, cùng với Độc Giác Thú giữ vững cùng một tiết tấu vỗ mạnh. Tốc độ gần như trong khoảnh khắc đó đã tăng lên gấp ba, hóa thành một tia chớp vàng, bay thẳng đến Long Hạo Thần đang cưỡi trên lưng Hạo Nguyệt. Mũi nhọn của cây trường mâu trong tay Kỵ Sĩ Thánh Điện chính là nơi phát ra luồng quang mang kia.
Khoảng cách hai bên không quá xa, Kỵ Sĩ Thánh Điện cưỡi Độc Giác Thú bay lên không rồi chớp mắt đáp xuống, quá trình cực kỳ mau lẹ. Cũng trong lúc đó, bốn cái đầu của Hạo Nguyệt đã tự phóng ra một đạo ma pháp.
Hạo Nguyệt sau khi tiến hóa tuyệt không chỉ là nhiều thêm cái đầu Tiểu Lam mà thôi. Sự tiến hóa của nó là toàn diện, có thể thấy rõ qua cách chúng phóng ma pháp.
Một luồng sáng xanh phóng lên cao, trực tiếp tác động lên người Kỵ Sĩ Thánh Điện và Độc Giác Thú, khiến thế lao tới của họ đột nhiên chậm lại. Thân thể Kỵ Sĩ Thánh Điện chấn động, Quang Minh Thánh Hỏa bỗng chốc tăng mạnh gấp đôi, lúc này mới ngăn cản được luồng sáng xanh kia. Phong Phược Thuật, ma pháp hạn chế cấp năm của phong hệ.
Phong hệ có tốc độ nhanh nhất, nhưng công kích lại càng thêm mạnh mẽ.
Một quả cầu lửa lớn và một quả cầu băng cùng lúc phóng lên cao. Hai ma pháp có đường kính vượt qua hai mét, một đỏ một xanh bay lên không trung, hóa thành một cảnh tượng băng hỏa lưỡng trọng thiên chân chính. Hơn nữa, khi chúng bay lên không, ngay khoảnh khắc khóa chặt Kỵ Sĩ Thánh Điện và tọa kỵ Độc Giác Thú, cả không khí trên trời cũng biến sắc.
Cảm giác của Kỵ Sĩ Thánh Điện chính là, phía trước người mình cực kỳ nóng, còn sau lưng thì lạnh đến kinh người. Đây mới là ý nghĩa chân chính của băng hỏa lưỡng trọng thiên!
Tiểu Quang bắn ra một luồng sáng vàng thì trực tiếp rơi trên người Long Hạo Thần. Đó là một quầng sáng vàng rực rỡ, vị trí rơi xuống chính là ngực của Long Hạo Thần. Khoảnh khắc đó, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy nội linh lực dường như sôi sục. Trong cảm nhận của hắn, linh lực ít nhất đã tăng thêm hai ngàn trong chốc lát.
Tuy rằng hai ngàn linh lực này đến từ bên ngoài, có hơi khác so với nội linh lực của chính hắn, nhưng hoàn toàn có thể tác dụng vào đòn tấn công tiếp theo.
Quang hệ Tăng Linh Thuật, là một ma pháp phụ trợ cường đại cấp sáu của quang hệ. Dùng để hỗ trợ cường giả cùng thuộc tính quang thì hiệu quả cực tốt. Có thể tăng lên hai ngàn linh lực, đây là một con số làm người ta kinh hãi. Nên biết, nếu là một kỵ sĩ cấp năm thì toàn bộ linh lực cũng chỉ có hai ngàn mà thôi.
Đối mặt với công kích băng hỏa lưỡng trọng thiên, Kỵ Sĩ Thánh Điện không dám dùng Quang Minh Thánh Hỏa để cứng rắn chống đỡ. Không còn cách nào khác, gã chỉ có thể khống chế tốc độ lao lên, trường mâu trong tay chỉ xuống phía dưới. Hai luồng sáng vàng chói mắt đột nhiên bộc phát. Cùng lúc đó, tấm thuẫn ở tay trái được giơ lên che mé sườn.
Hai tiếng nổ điếc tai vang lên trên không trung. Con Độc Giác Thú run rẩy một cái, con ngươi lộ ra tia đau đớn. Ngay cả Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng cảm thấy khó chịu. Tuy gã đã phá hỏng công kích của Tiểu Hỏa và Tiểu Lam, nhưng sự thay đổi nhiệt độ đột ngột, lúc nóng lúc lạnh của băng hỏa lưỡng trọng thiên khiến linh lực của gã xuất hiện dao động không ổn định. Và cũng chính lúc đó, gã đã từ bên dưới xông tới trước mặt Long Hạo Thần.
Trường mâu chỉ thẳng về phía trước, đâm vào ngực Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần đứng trên lưng Hạo Nguyệt, giữ vững tư thế cung bộ. Tay trái đã nắm chặt tấm thuẫn Huy Hoàng Thánh, ngang nhiên đỡ lấy. Khi hắn ra tay, một luồng sáng vàng lặng lẽ xuất hiện sau lưng. Ngọn lửa màu vàng ròng bỗng chốc bao trùm quanh người Long Hạo Thần. Cùng lúc đó, một vòng quang hoàn màu vàng đậm đã va chạm trước với đòn tấn công của Kỵ Sĩ Thánh Điện.
Tất cả diễn ra quá nhanh, người quan sát chỉ thấy Long Hạo Thần và Kỵ Sĩ Thánh Điện một công một thủ, hoàn thành lần va chạm đầu tiên.
Kỵ Sĩ Thánh Điện cưỡi Độc Giác Thú lướt qua đỉnh đầu Long Hạo Thần. Còn Long Hạo Thần trong tư thế phòng ngự thì lùi lại nửa bước, trên người lấp lánh ánh vàng, chính là Thần Ngự Thuẫn.
Các vị giám khảo theo dõi trận chiến đều trợn tròn mắt. Cấp sáu đối đầu cấp bảy, cứng rắn chống đỡ một đòn toàn lực của cấp bảy mà vẫn bình yên vô sự?
Họ nào biết trong quá trình chiến đấu, sự tăng phúc của Hạo Nguyệt và Nhã Đình cho Long Hạo Thần, cùng với việc suy yếu đối thủ, đã mang đến tác dụng mấu chốt. Long Hạo Thần lại sử dụng kỹ năng phòng ngự được mệnh danh là mạnh nhất của kỵ sĩ, Thần Ngự Thuẫn.
Có thể chính diện chặn được một đòn toàn lực của đối thủ, cũng có nghĩa là Long Hạo Thần có thực lực để giằng co với đối phương.
Độc Giác Thú xoay một vòng trên không trung, lại đối mặt với Long Hạo Thần. Sắc mặt của Kỵ Sĩ Thánh Điện trở nên càng thêm trầm trọng. Khi trường mâu của gã chạm vào tấm thuẫn Huy Hoàng Thánh, gã cảm thấy như đang lay động một ngọn núi cao. Cho dù đã bị suy yếu rất nhiều, nhưng gã đã sử dụng Thể Quang Diệu, về mặt thuộc tính thì nên hoàn toàn áp chế Long Hạo Thần cùng thuộc tính mới đúng. Nhưng không như mong muốn, gã giật mình phát hiện, người bị áp chế thuộc tính lại là chính mình. Thuộc tính quang minh của Long Hạo Thần dường như còn tinh thuần hơn cả gã. Còn nữa, thứ bay sau lưng hắn dường như là một nguyên tố tinh linh, sao trông giống như thực thể vậy. Hơn nữa, vừa rồi hình như cô ta đã phát động kỹ năng cản trở mình?
Lúc này, Nhã Đình vẫn giữ vững hình thái cao hơn một thước, yên tĩnh bay sau lưng Long Hạo Thần.
“Grao!!!” Bốn cái đầu của Hạo Nguyệt đồng thời hướng về con Độc Giác Thú đang bay trên không trung mà gầm lên giận dữ. Mơ hồ, sau lưng Hạo Nguyệt xuất hiện một ảo ảnh khổng lồ màu tím. Ảo ảnh chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, không ai thấy rõ ràng. Nhưng cùng lúc đó, con Độc Giác Thú bỗng chốc ngừng lại, tiếp đó kinh hoảng chao đảo trên không trung, rồi chậm rãi rơi xuống mặt đất.
Cấm không? Tiếng gầm của Hạo Nguyệt không ngờ lại có hiệu quả cấm không?
Hiện tại có thể nói Long Hạo Thần đã trải qua trăm trận, cơ hội như vậy sao hắn có thể bỏ qua được. Linh cánh sau lưng mở ra, bốn cánh vỗ mạnh, thân hình chợt lóe, lao về phía con Độc Giác Thú đang rơi xuống. Trong tay phải, ánh vàng lấp lánh, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán lần đầu tiên nằm trong tay hắn tham gia chiến đấu.
Một luồng kiếm quang vàng khổng lồ hình thành một mảng ánh sáng kinh khiếp trên không trung, chém về phía Kỵ Sĩ Thánh Điện.
Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán phát ra một tiếng vù vù như rên rỉ, dường như đang phát tiết sự kìm nén suốt trăm năm qua.
Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng không phải hạng tầm thường. Đối mặt với tình huống bất ngờ, gã mau chóng bỏ tấm thuẫn ở tay trái ra, tay ấn vào lưng Độc Giác Thú, dùng linh lực quang hệ cường đại của mình rót vào cơ thể nó, giúp nó ổn định thân hình. Đồng thời, trường mâu trong tay như tia chớp phóng ra, nhắm thẳng vào vị trí trung tâm của nhát kiếm mà Long Hạo Thần tung ra. Gã đã tìm được mũi kiếm của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán trong luồng quang mang của Tu La Trảm.
*Keng!*
Một tiếng vang giòn tan vang lên, gợi lên từng tầng sóng âm truyền đi khắp nơi.
Có thể thấy rõ, một ấn ký vàng xuất hiện trên áo giáp của Kỵ Sĩ Thánh Điện, đó là uy lực còn sót lại của Tu La Trảm. Mà một kích kia của Long Hạo Thần, cuối cùng đã bị Kỵ Sĩ Thánh Điện ngăn chặn.
Nhưng sự chấn kinh của Kỵ Sĩ Thánh Điện chỉ mới bắt đầu.
Trường mâu của gã va chạm vào mũi kiếm của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, dĩ nhiên sẽ đâm trúng viên ngọc ở phía trên. Thế nhưng, mũi mâu lại tan chảy với tốc độ kinh người. Hai bên va chạm chỉ trong khoảnh khắc, mũi mâu của gã đã tan rã hơn nửa thước.
Không chỉ như thế, một luồng sáng tím chợt lóe, Hạo Nguyệt bỗng xuất hiện dưới thân Long Hạo Thần, cái đuôi to quét ngang, mạnh mẽ đập về phía Độc Giác Thú và Kỵ Sĩ Thánh Điện.
“Không ổn!” Kỵ Sĩ Thánh Điện thầm kêu một tiếng, tay trái vội chộp lấy tấm thuẫn giắt trên yên ngựa, đồng thời mũi chân giẫm vào bàn đạp, từ trên lưng Độc Giác Thú lao ra ngoài, va chạm với cái đuôi dài của Hạo Nguyệt.
Một cảnh tượng khiến người ta rung động xuất hiện. Tám con mắt trên bốn cái đầu của Hạo Nguyệt ngay khoảnh khắc va chạm với Kỵ Sĩ Thánh Điện đều biến thành màu tím. Ngay sau đó, một tiếng *rầm* chấn động vang lên, lá chắn xung kích mà Kỵ Sĩ Thánh Điện phát động không ngờ cứ như vậy bị cái đuôi của Hạo Nguyệt đánh bay, ngay cả Độc Giác Thú cũng bị uy lực còn sót lại đụng trúng, từ không trung cong vẹo rơi xuống đất.
Đương nhiên, thân thể khổng lồ của Hạo Nguyệt cũng bị sức hút của trái đất kéo xuống.
Chẳng qua, lúc này Long Hạo Thần đã đi trước một bước, vỗ bốn cánh rơi xuống đất, một luồng sáng tím chợt lóe, Hạo Nguyệt vốn đang rơi xuống đã xuất hiện bên cạnh hắn. Mặc dù xung lượng rơi xuống khiến mặt đất rung động, nhưng cũng chỉ làm dấy lên bụi đất mà thôi. Đây chính là cách vận dụng huyết khế trên chiến trường. Sau khi tu vi đột phá cấp sáu, giữa Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt có thể thực hiện truyền tống gần như tức thời cho nhau, tác dụng thực tế trên chiến trường là cực lớn.
Cùng lúc đó, Nhã Đình giơ cao pháp trượng. Trong lúc Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt phát động công kích, cô không ngừng ngâm xướng chú ngữ. Giờ đây, chú ngữ vừa lúc hoàn thành.
Tổng cộng mười tám điểm ánh sao vàng bắn ra. Cái thứ nhất có tốc độ chậm nhất, nhưng chớp mắt đã bị cái thứ hai đuổi kịp. Sau đó là cái thứ ba, thứ tư, cho đến cái thứ mười tám, mỗi một ánh sao vàng đều có tốc độ nhanh hơn cái trước một chút. Một chuỗi truy đuổi, tốc độ bỗng chốc tăng lên đến cực độ, trên không trung hóa thành một cây trường mâu sáng chói mắt, bắn thẳng về phía Kỵ Sĩ Thánh Điện.
Ma pháp quang hệ cấp sáu, Tinh Diệu Chi Mâu.
Kỵ Sĩ Thánh Điện không còn bận tâm đến việc có sợ hãi hay không nữa, gã thân hình chao đảo, dùng sức vỗ linh cánh, trường mâu chỉ về phía trước, ngang nhiên va chạm mạnh với Tinh Diệu Chi Mâu.
Trong tiếng va chạm, đầy trời quang mang vàng lấp lánh. Kỵ Sĩ Thánh Điện kêu rên một tiếng rồi bay ngược ra sau, may mắn là Độc Giác Thú đã kịp thời vỗ đôi cánh đón được thân hình đang rơi xuống của gã. Nhưng mà, Kỵ Sĩ Thánh Điện liên tục bị trùng kích, sắc mặt đã hơi trắng bệch.
Ánh vàng lấp lánh, Long Hạo Thần lần nữa xuất hiện trước mặt gã. Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán lần này chuyển từ chém sang đâm. Khoảnh khắc đâm ra một kiếm này, kiếm quang khổng lồ mà Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán tỏa ra không ngờ bỗng chốc bị kiềm chế lại, viên ngọc ở mũi kiếm bộc phát một quầng sáng chói mắt.
Một luồng kiếm quang sắc bén bắn ra trong sự kinh ngạc của Long Hạo Thần, đi trước một bước đánh vào cây trường mâu mà Kỵ Sĩ Thánh Điện nâng lên. Kiếm ý sắc bén không gì sánh được, khiến Kỵ Sĩ Thánh Điện và con Độc Giác Thú dưới người toàn thân đều run rẩy. Ngay sau đó, bản thể của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán mới va chạm với trường mâu của gã.
Một tiếng nổ chói tai vang lên, cây trường mâu trong tay Kỵ Sĩ Thánh Điện hóa thành từng chùm sáng vàng, cứ như vậy bị phá hủy. Tu La Thứ không hề suy giảm uy lực, mũi kiếm thẳng tắp đâm vào giáp trước ngực.
Kỵ Sĩ Thánh Điện cảm thấy một luồng kiếm ý lạnh lẽo chớp mắt khóa chặt toàn thân, khiến gã không dám nhúc nhích. Giống như chỉ cần gã cử động thì thân thể sẽ bị nổ nát như cây trường mâu kia.
Không chỉ trong mắt Kỵ Sĩ Thánh Điện tràn ngập vẻ khó tin, chính Long Hạo Thần cũng vậy.
Hắn không ngờ rằng mình có thể chiến thắng một Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy, hơn nữa toàn bộ quá trình lại ngắn ngủi như vậy. Việc này khiến một loạt đòn tấn công sau đó của hắn không thể tung ra.
Quang mang thu lại, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán hưng phấn kêu vù vù rồi trở lại trong tay phải của Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần vẻ mặt áy náy nói:
“Thật xin lỗi, đã hủy vũ khí của ngài.”
Kỵ Sĩ Thánh Điện cười khổ một tiếng.
“Cậu chắc là Trừng Giới kỵ sĩ? Sức bật thật mạnh, ta thua không oan. Cậu có linh lô, hơn nữa nhất định là Quang nguyên tố linh lô đã tiến hóa, lại thêm tọa kỵ áp chế và sức bộc phát cao của cậu. Cậu thắng, không hổ là anh hùng ở Trấn Nam quan chống lại Nguyệt Ma cấp tám.”
Hai người lại rơi xuống mặt đất, Kỵ Sĩ Thánh Điện hướng Long Hạo Thần hành lễ kỵ sĩ, nói:
“Ta sẽ lập tức báo cáo cho thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân, các người có thể tiếp tục hoàn thành việc thăng cấp lên Liệp Ma Đoàn cấp suất. Thật vinh hạnh được cùng cậu một trận chiến.” Nói xong câu đó, gã thu Độc Giác Thú trở về, rồi xoay người đi nhanh.
Long Hạo Thần theo phản xạ nâng tay phải lên nhìn. Hắn hiểu rõ, mình có thể thắng dễ dàng như vậy là có quan hệ rất lớn đến Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán. Đây cũng là lần đầu tiên hắn cảm nhận được một vũ khí mạnh mẽ có thể thay đổi cục diện chiến trường trong chớp mắt.
Đừng nhìn thần kiếm này không có lưỡi sắc bén, nhưng viên ngọc trên mũi kiếm gần như có hiệu quả phá hủy vũ khí của kẻ địch. Còn có Tu La Thứ mà hắn sử dụng sau đó, kiếm quang và kiếm ý hiển nhiên đều là do thần kiếm này mang lại, trước mắt vẫn còn nằm trong năng lực phụ kèm theo của trang bị cấp truyền kỳ. Nếu muốn hoàn toàn nắm giữ nó, hắn còn cần thời gian.
Lúc này, ánh mắt của các giám khảo nhìn Long Hạo Thần đã sớm biến thành kinh sợ. Vị kỵ sĩ trẻ tuổi này thế mà lại dùng thực lực cấp sáu chiến thắng một vị Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy. Hơn nữa, nhìn chung trong toàn bộ quá trình chiến đấu, chiến thắng của hắn là điều hiển nhiên. Tọa kỵ mạnh mẽ, linh lô cường đại, còn có thực lực của chính bản thân hắn. Không hổ là đoàn trưởng của đội Liệp Ma Đoàn mạnh mẽ này! Với thực lực tổng thể của họ, cho dù là trong các Liệp Ma Đoàn cấp suất, chỉ sợ thứ hạng cũng đứng hàng đầu.
Khảo nghiệm hoàn tất, quá trình tiếp theo càng đơn giản hơn. Một tiếng đồng hồ sau, sau khi hoàn thành tất cả thủ tục, Liệp Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu đã chính thức đổi tên thành Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất. Không sai, số lượng Liệp Ma Đoàn cấp suất nhiều hơn xa cấp hiệu. Theo lời của nhân viên công tác tại tháp nhiệm vụ, trong tất cả các Liệp Ma Đoàn, số lượng nhiều nhất chính là cấp suất và cấp vương, tiếp đó là cấp đế, cuối cùng mới là cấp hiệu, cấp sĩ và cấp danh hiệu. Mà cấp suất, cấp vương và cấp đế cũng là trụ cột vững chắc trong các Liệp Ma Đoàn.
Lệnh bài Liệp Ma Đoàn được thay đổi thành loại làm bằng bí ngân, do đoàn trưởng Long Hạo Thần quản lý. Kể từ giờ khắc này, nhóm của Long Hạo Thần đã chính thức thuộc về đoàn đội trung tâm đặc thù của Liệp Ma Đoàn.
Dựa theo lệnh bài mới thăng cấp, Long Hạo Thần dẫn theo đồng bạn rời khỏi tháp nhiệm vụ Liệp Ma Đoàn, việc đầu tiên cần làm là tới tầng ba của trung tâm giao dịch Liệp Ma Đoàn. Sự thần kỳ mà Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán mang lại khiến hắn hiểu rõ hơn rằng khi có được trang bị cường đại, phải thông qua thực chiến để thích ứng. Nếu muốn tiếp tục thăng cấp, vậy không phải là cứ vừa đi lên vừa tìm kiếm sao. Cho nên, hắn chuẩn bị hao phí số công huân còn lại, toàn bộ dùng để tăng cường chiến lực cho đồng bạn.
“Thật náo nhiệt!” Vừa đến tầng ba của trung tâm giao dịch, Trần Anh Nhi không kìm được kinh ngạc thốt lên.
Đích thực, so với tầng hai bên dưới, tầng ba của trung tâm giao dịch đặc biệt náo nhiệt. Tuy diện tích lớn bằng tầng một và tầng hai, nhưng nơi này lại kín người hết chỗ. Hầu như trước mỗi quầy hàng đều tụ tập vài người. Bình đài giao dịch chính thức ở tầng ba trung tâm giao dịch càng vây quanh tới mấy chục người.
Lâm Hâm nói:
“Sớm đã nghe nói trung tâm giao dịch Liệp Ma Đoàn náo nhiệt nhất chính là tầng ba, hôm nay thấy thì quả nhiên là danh bất hư truyền.”
Tư Mã Tiên nghi hoặc hỏi:
“Vì sao thế?”
Lâm Hâm đáp:
“Một là bởi vì số lượng Liệp Ma Đoàn cấp suất rất nhiều, hơn nữa các Liệp Ma Đoàn cấp cao hơn cũng sẽ xuống đây để chọn mua một ít vật phẩm. Bởi vì số lượng Liệp Ma Đoàn cấp suất nhiều, vật phẩm bán ra mặc kệ là chủng loại hay số lượng, đều vô cùng khổng lồ. Thậm chí có một ít Liệp Ma Đoàn cấp vương cũng tới đây mua đồ. Có thể không náo nhiệt được sao?”
Long Hạo Thần nghe Lâm Hâm nói vậy thì gật đầu.
“Nếu đã thế, quy củ như trước, mọi người chia nhau ra tìm trang bị thích hợp với mình, sau đó trực tiếp tìm Lâm Hâm mua đồ. Ta nhấn mạnh hai điểm, xét đến thực lực tổng thể, Lâm Hâm, anh phải kiểm soát. Ta, Thải Nhi và Tư Mã Tiên sẽ mua sau, anh và Vương Nguyên Nguyên, Trần Anh Nhi, Hàn Vũ thì ưu tiên mua trước. Ưu tiên Nguyên Nguyên là người thứ nhất, tiếp đó là Hàn Vũ. Hàn Vũ, anh cần phải mua một thanh kiếm tốt.”
Lời của Long Hạo Thần khiến mọi người vui lòng nghe theo. Hắn đã lo lắng toàn diện mới sắp xếp như vậy. Vương Nguyên Nguyên không tiến hành hợp thành linh lô, trong Mộng Huyễn Thiên Đường là người có thu hoạch nhỏ nhất, hơn nữa cho đến nay, trang bị chủ yếu của cô vẫn là tấm thuẫn Cự Linh Thần. Tuy lúc trước cô đã đấu giá được khối Vô Ngân Thủy Tinh, nhưng lo lắng đến thực lực tổng thể, cho nên vẫn là ưu tiên cô chọn một bộ trang bị cấp truyền kỳ. Hàn Vũ thì là vì không có vũ khí thuận tay. Còn về Long Hạo Thần, đương nhiên hắn sẽ xếp ở cuối cùng. Tuy không đưa long tinh cho Dạ Vị Ương, nhưng Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán của hắn tương đương với việc dùng long tinh đổi lấy. Huống chi hắn còn có tấm thuẫn Huy Hoàng Thánh và giáp Huy Hoàng Thánh, tạm thời không cần thay đổi trang bị lắm, tối đa là tìm thêm một cây trọng kiếm cấp Huy Hoàng là đủ rồi.
Mọi người đều tự chia ra. Long Hạo Thần nắm tay Thải Nhi, tùy ý đi xem trong tầng ba có chút chật chội này. Hắn rất muốn tìm cho Thải Nhi một ít trang bị phòng ngự mạnh hoặc là vật hộ thân. Kết quả cuối cùng, vòng cổ ẩn thân theo nàng tiến vào cấp sáu rồi, tác dụng không còn lớn nữa.
Liên tục đi qua hai quầy hàng, Long Hạo Thần không thể không thầm tán thán. Khó trách người ở đây nhiều như vậy, vật phẩm tốt thật sự rất nhiều! Trong đó, thứ được tiêu thụ nhiều nhất chính là ma tinh, hơn nữa ít nhất cũng là ma tinh từ ma thú cấp năm trở lên, hắn thậm chí còn thấy một khối ma tinh cấp tám ở một quầy hàng. Dùng cấp bậc để hình dung, thì đó dĩ nhiên là của cường giả cấp tám ma tộc.
Ngoài ma tinh ra, các loại tài liệu quý hiếm, tinh thạch cũng khá nhiều, ngược lại số lượng trang bị lại rất ít. Khá nhiều quầy hàng thậm chí một bộ trang bị cũng không có. Coi như là có bán trang bị thì cũng chỉ có cấp Huy Hoàng và cấp linh ma. Liên tục xem ba quầy, Long Hạo Thần không thấy tới một bộ trang bị cấp truyền kỳ nào.
Khi hắn đi tới quầy hàng thứ tư, vẫn như cũ không thấy bóng dáng của trang bị truyền kỳ, nhịn không được hỏi chủ sạp:
“Xin chào, nơi này có chỗ nào bán trang bị cấp truyền kỳ không vậy?”
Chủ sạp là một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi, ngẩng đầu nhìn về phía Long Hạo Thần và Thải Nhi, thấy họ trẻ tuổi đến thế, lộ ra vẻ kinh ngạc, hỏi ngược lại:
“Chú em, các người trẻ tuổi vậy đã tiến vào cấp suất rồi sao?”
Long Hạo Thần mỉm cười nói:
“May mắn thôi, vừa mới tiến vào cấp suất, hơn nữa tuổi chúng tôi cũng không nhỏ, chỉ là trông có vẻ trẻ hơn một chút.”
Không thể không nói dối, ai bảo bọn họ quá trẻ làm chi? Long Hạo Thần thật không muốn bị người ta chú ý, chỉ có thể nói như vậy.
Chủ sạp cười ha ha, nói:
“Thú vị đây. Vừa rồi chú em đang hỏi về trang bị truyền kỳ đúng không? Đừng nói chỗ ta không có, toàn bộ tầng ba này, chỉ sợ cậu không tìm thấy một bộ nào đâu. Trang bị đến cấp truyền kỳ, độ trân quý đủ sánh bằng ma tinh của ma thú cấp chín. Số lượng Liệp Ma Đoàn cấp suất của chúng ta lại là nhiều nhất trong các Liệp Ma Đoàn. Điều kiện để một Liệp Ma Đoàn thăng lên cấp vương cực kỳ khó khăn, đội nào mà không phải tích lũy một số lượng lớn công huân? Một khi xuất hiện trang bị cấp truyền kỳ, lập tức sẽ bị mua đi. Chứ nói chi đến việc từ bên ngoài nhận được trang bị truyền kỳ, đội nào mà không ưu tiên thỏa mãn nhu cầu của mình trước? Nếu không phải là hoàn toàn không dùng được, ai mà chịu bán chứ? Ta đề nghị cậu trực tiếp tới quầy chính phủ xem thử, có lẽ xác suất xuất hiện trang bị cấp truyền kỳ sẽ lớn hơn một chút. Nhưng giá cả sẽ mắc hơn so với việc các Liệp Ma Đoàn chúng ta tự bán.”
“Cảm ơn đại ca đã chỉ dẫn.” Cùng là Liệp Ma giả, giữa họ luôn rất thân thiện. Long Hạo Thần rất cung kính cảm tạ vị tiền bối này.
Hắn đang định mang Thải Nhi tới quầy trung tâm giao dịch bên kia thì bị người đàn ông trung niên đó gọi lại.