Pháp trượng trong tay Khô Lâu Xanh vừa phun ra băng vụ rơi xuống người Long Hạo Thần, hắn lập tức cảm thấy toàn thân lạnh buốt. Thái Dương Hỏa mà hắn phóng ra có xu hướng bị áp chế toàn diện.
Không còn nghi ngờ gì nữa, thứ mà bộ xương khô kia phóng thích không phải là băng vụ bình thường. Nhưng Tâm Diễm Hỏa Diễm của Lâm Hâm cũng chẳng phải ngọn lửa tầm thường. Khi hai bên triệt tiêu lẫn nhau, Tâm Diễm Hỏa Diễm của Lâm Hâm chiếm ưu thế tuyệt đối. Đương nhiên, điều này cũng là nhờ Thái Dương Hỏa của Long Hạo Thần đã làm suy yếu phần nào thế công của bộ xương khô.
Hỏa Hồn trong hốc mắt Khô Lâu Xanh khẽ lập lòe, pháp trượng vẽ ra một quỹ tích huyền ảo giữa không trung. Âm thanh ngâm xướng trầm thấp không rõ là gì, nhưng một đóa băng hoa xanh óng ánh đã bay ra khỏi pháp trượng. Tốc độ của đóa băng hoa không nhanh, nhưng Long Hạo Thần chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt đột nhiên trở nên hư ảo. Ngay sau đó, xung quanh biến thành một màu xanh băng giá.
Từ góc nhìn của những người khác, thân thể Long Hạo Thần chỉ khựng lại một chút, ngay sau đó, cả người hắn đã bị đóa băng hoa khổng lồ kia bao phủ.
Ma pháp thật mạnh!
Lúc này, các thành viên của Liệp Ma Đoàn số 64 đương nhiên sẽ không chờ đợi nữa, đồng loạt tổng tiến công về phía Khô Lâu Xanh.
Tâm Diễm Hỏa Diễm lập tức rơi xuống đóa băng hoa lớn, định hòa tan nó. Thải Nhi, Vương Nguyên Nguyên, Tư Mã Tiên và Hàn Vũ, bốn người đồng thời xông về phía Khô Lâu Xanh. Bọn họ hành động cực kỳ ăn ý. Bốn người tách ra xông lên, tuy không thể nói là từ bốn phương tám hướng, nhưng vẫn cố gắng kéo dãn khoảng cách để Khô Lâu Xanh không thể tập trung công kích.
Trần Anh Nhi thì ngồi trên đất, hai tay ôm thủy tinh cầu, ngâm xướng chú ngữ. Trước ngực cô, ánh bạc và ánh vàng kỳ dị bắn ra, tựa như hai luồng hỏa diễm quay quanh quả cầu thủy tinh. Mỗi khi xoay một vòng, linh lực quanh người Trần Anh Nhi lại dao động mạnh hơn vài phần. Giữa trán cô, một sợi chỉ trắng hiện ra, quang mang trắng tỏa ra xung quanh.
Đối mặt với đòn tấn công toàn lực của mọi người, Khô Lâu Xanh ngược lại không lùi bước, pháp trượng đột nhiên đập mạnh xuống đất.
*Oành!*
Một tiếng nổ vang trời, đóa băng hoa đang đóng băng Long Hạo Thần không ngờ lại nổ tung. Lực chấn động mạnh mẽ mang theo vô số mảnh băng đá bay tứ tán. Những mảnh vỡ này không chỉ bao phủ toàn bộ hành lang tầng một mà còn tạo ra một luồng gió lốc dữ dội. Cho dù với tu vi của mọi người, thế xông lên cũng phải tạm dừng.
Dao găm ám kim của Thải Nhi huyễn hóa ra vô số điểm sáng giữa không trung. Mỗi một nhát đâm ra đều đánh vỡ một khối băng cứng, nhưng ánh mắt nàng lại hướng về phía Long Hạo Thần.
Không chỉ nàng, Vương Nguyên Nguyên, Tư Mã Tiên và Hàn Vũ cũng đều như thế. Uy lực của vụ nổ băng hoa mạnh đến vậy, chẳng lẽ ngay cả Long Hạo Thần cũng…
Long Hạo Thần không sao, ít nhất nhìn bề ngoài thì hắn vẫn nguyên vẹn. Chỉ là tầng hỏa diễm màu đỏ vàng dâng lên trên người, cùng với Tâm Diễm Hỏa Diễm mà Lâm Hâm phóng lên người hắn đã tắt ngấm.
Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, trên người rõ ràng phủ một lớp băng sương.
Khí lạnh dày đặc bao phủ hành lang, mỗi người đều cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang cứng lại. Phải biết rằng, ngoại linh lực của họ đã tăng mạnh nhờ ngâm trong dược dịch có Long tinh làm thành phần chính. Dù chưa thể hấp thu hoàn toàn công hiệu, ít nhất ngoại linh lực cũng đã đột phá 3.000. Dù vậy, họ vẫn cảm thấy tay chân đông cứng.
Cấp bảy. Không còn nghi ngờ gì nữa, tu vi của Khô Lâu Xanh này khoảng cấp bảy, hơn nữa khả năng khống chế ma pháp của nó, tựa như kỹ năng chiến đấu của Khô Lâu Đỏ, có thể dùng từ hoàn mỹ để hình dung.
Một tiếng phượng hót vang vọng bỗng chốc vang lên. Tâm Diễm Hỏa Diễm nóng rực dâng trào. Nhiệt độ bỏng rát nhanh chóng hòa tan cái lạnh trong không khí. Cùng lúc đó, Lam Hỏa Phượng Hoàng đã bay vút lên cao, vượt qua mọi người, lao thẳng tới Khô Lâu Xanh.
Lâm Hâm không thèm để ý đến việc linh lô có bị phản phệ hay không. Khô Lâu Xanh mạnh như vậy, đồng đội đều bị nó cản lại. Nếu để nó tiếp tục công kích, bọn họ sẽ rất khó vượt qua cửa ải này.
Bảy người của Liệp Ma Đoàn số 64 đã vô cùng ăn ý. Trọng kiếm truyền kỳ màu đỏ vàng trong tay Hàn Vũ đột nhiên giơ lên. Trong tiếng hét vang, màu đỏ vàng nồng đậm bao phủ toàn thân y. Đó không phải là hỏa diễm, mà chỉ đơn thuần là sự biến đổi màu sắc, ngay cả đôi mắt y cũng nhuốm màu đỏ vàng. Trạng thái đông cứng của cơ thể được giải trừ, kéo theo một quang ảnh đỏ vàng, y xông thẳng về phía Khô Lâu Xanh.
Thân hình Tư Mã Tiên lóe lên, đã chắn trước mặt Long Hạo Thần. Quang Chi Đại Lực Hoàn của gã cuối cùng cũng đã hoàn thành việc đúc lại từ một tháng trước, lúc này đang được cầm trong tay.
So với trước kia, kích cỡ của Quang Chi Đại Lực Hoàn không có gì thay đổi, nhưng nó đã biến thành màu ám kim, khí thế hung ác không ngừng khuếch tán. Quang Chi Đại Lực Hoàn vốn là cấp Huy Hoàng, sau khi được đúc lại, đã thuận lợi thăng lên cấp Truyền Kỳ. Hơn nữa, nếu không phải ngoại linh lực của Tư Mã Tiên nhờ có Long tinh mà tăng cấp, hiện tại gã không thể nào sử dụng được món trang bị kinh khủng này.
Quang mang bạc lấp lánh, Vương Nguyên Nguyên biến mất, Thải Nhi cũng ẩn mình vào không khí ngay trong khoảnh khắc đó.
Bốn người tấn công, một người bảo vệ Long Hạo Thần, đây mới là sự ăn ý thực sự.
Đối diện với Lam Hỏa Phượng Hoàng, Khô Lâu Xanh cuối cùng cũng không còn bình tĩnh được nữa. Âm thanh ngâm xướng chú ngữ rõ ràng trở nên dồn dập, pháp trượng chỉ xuống mặt đất.
*Vút vút vút!!!*
Ba tiếng rít chói tai vang lên, ba cột băng có đường kính tới một mét đột nhiên từ mặt đất trồi lên, giao nhau đâm về phía Lam Hỏa Phượng Hoàng. Cùng lúc đó, một tầng sáng màu xanh băng từ người Khô Lâu Xanh khuếch tán ra ngoài, hình thành một màn hào quang xanh trong suốt.
*Oành!*
Ba cột băng khổng lồ đồng thời vỡ nát. Khí lạnh tràn ngập hành lang cũng biến mất sạch. Lực công kích của Lam Hỏa Phượng Hoàng thật kinh khủng, hơn nữa cường độ của Tâm Diễm Hỏa Diễm rõ ràng cao hơn hàn băng của Khô Lâu Xanh. Nhưng chênh lệch chủ yếu giữa hai bên là ở linh lực. Lam Hỏa Phượng Hoàng cuối cùng không thể tiến tới được nữa, nó kêu lên một tiếng phượng hót trầm thấp rồi quay trở về bên cạnh Lâm Hâm.
Ánh bạc chợt lóe, người đầu tiên phát động công kích chính là Vương Nguyên Nguyên. Khiên Cự Linh Thần tựa như một chiếc búa tạ phá núi ngang nhiên bổ ra. Dựa vào tác dụng của Thời Không Môn Linh Lô, đòn tấn công của Vương Nguyên Nguyên gần như đến ngay tức thì, chém mạnh vào tầng hào quang của Khô Lâu Xanh.
Vô Ngân Thủy Tinh đấu giá được cuối cùng đã được tinh luyện thành hai khối thủy tinh để Vương Nguyên Nguyên khảm vào. Có điều bây giờ cô chỉ có thể gắn thêm một khối, nếu không sẽ vượt quá khả năng sử dụng của mình. Mặc dù vậy, Khiên Cự Linh Thần được tăng thêm một khối Vô Ngân Thủy Tinh vẫn được nâng lên đến đẳng cấp Truyền Kỳ.
Một nhát chém ra, sau lưng Vương Nguyên Nguyên mơ hồ có một bóng dáng màu bạc khổng lồ lướt qua. Trong tiếng chấn động điếc tai, vòng bảo hộ màu xanh vỡ nát.
Chẳng qua, Khô Lâu Xanh cũng không dễ đối phó. Dưới tình thế bất lợi, thân hình nó đột nhiên hạ thấp, tựa như trượt băng dán sát mặt đất, dựa vào vòng bảo hộ cản lại để có thời gian thở dốc, tránh được một búa của Vương Nguyên Nguyên. Cùng lúc đó, một vòng băng hoàn trắng tinh khiết đột nhiên khuếch tán, cưỡng ép đẩy Vương Nguyên Nguyên ra.
Mà lúc này, Hàn Vũ đã đến nơi. Toàn thân y phủ một màu đỏ vàng, dường như đã tiến vào một trạng thái đặc biệt. Trọng kiếm sắc vàng ròng điên cuồng chém ra, tựa như một cơn lốc đỏ vàng quét về phía Khô Lâu Xanh.
“Kítttt!!!” Một tiếng rít cao chót vót phát ra từ miệng Khô Lâu Xanh, một bức tường băng bỗng chốc chắn trước mặt Hàn Vũ. Nhưng chỉ trong nháy mắt, tường băng đã bị trọng kiếm đỏ vàng của Hàn Vũ đánh cho vỡ vụn.
Một vòng băng hoàn trắng xuất hiện dưới chân Hàn Vũ, chớp mắt nổ tung. Luồng khí lạnh buốt cuốn lấy thân thể y. Nhưng Hàn Vũ đang phủ sắc vàng ròng tựa như tiến vào trạng thái vô địch, mặc kệ luồng khí lạnh xâm thực cơ thể, trọng kiếm vẫn chém về phía Khô Lâu Xanh.
Khô Lâu Xanh cuối cùng hết đường xoay sở, Hỏa Hồn trong hốc mắt lập lòe kịch liệt, nó giơ pháp trượng lên đỡ, đồng thời thân thể phủ một lớp băng giáp dày.
Có năng lực ma pháp cường đại nhưng Khô Lâu Xanh không có thực lực cận chiến mạnh mẽ như Khô Lâu Đỏ. Mặc dù đã có băng giáp phòng ngự, nó vẫn bị một kiếm của Hàn Vũ đánh bay ra ngoài, ngay cả pháp trượng cũng bị chém thành hai đoạn. Càng đáng sợ hơn là, trọng kiếm của Hàn Vũ bao phủ một quang mang đỏ thẫm lại có một chất dính đặc biệt. Khô Lâu Xanh bị đánh bay trong chớp mắt liền khựng lại.
Sau đó là thời gian biểu diễn của Hàn Vũ. Trọng kiếm đỏ máu tung bay trên dưới. Mỗi một kiếm chém ra, trên người Khô Lâu Xanh sẽ bị bao trùm một lớp màu đỏ khiến người ta sợ hãi. Lớp băng giáp trên người nó chỉ chịu được ba đòn đã vỡ nát.
Một kiếm cuối cùng của Hàn Vũ trực tiếp đâm vào bả vai Khô Lâu Xanh, chém thân thể nó thành hai nửa.
Thải Nhi ẩn nấp trong bóng tối không ra tay. Nếu Hàn Vũ đã chém chết Khô Lâu Xanh thì nàng không cần phải ra mặt nữa.
Long Hạo Thần cũng dần hồi phục từ trong giá lạnh, chỉ là sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt. Một đòn của Khô Lâu Xanh rơi trên người hắn khá kinh khủng. May mắn hắn có Quang Minh Thánh Hỏa do Nhã Đình mang đến, lại thêm Thái Dương Hỏa và Tâm Diễm Hỏa Diễm duy trì, còn có kỹ năng phụ Thánh Quang Hộ Thể của Khiên Thánh Huy Hoàng, mới triệt tiêu được hơn phân nửa lực bạo phát. Dù vậy, Long Hạo Thần cũng cần dùng hai mươi giây mới ép hết khí lạnh ra ngoài.
Thời gian chiến đấu không kéo dài, nhưng chiến thắng Khô Lâu Xanh này tuyệt không dễ dàng. Phải biết rằng, trong thế giới hiện thực, một mình Long Hạo Thần có thể đơn độc khiêu chiến cường giả cấp bảy. Mà vừa rồi họ đã dùng lực lượng của gần như tất cả mọi người mới giết được Khô Lâu Xanh. Nếu không có Lam Hỏa Phượng Hoàng của Lâm Hâm làm suy yếu phần lớn thực lực của Khô Lâu Xanh, bọn họ muốn thắng trận này chỉ sợ còn gian khổ hơn.
Bên kia, âm thanh ngâm xướng chú ngữ của Trần Anh Nhi đã dừng lại, trong chớp mắt, sau lưng cô ba cánh Sinh Linh Môn đều mở ra. Chỉ là chú ngữ bị ngắt giữa chừng nên ba cánh Sinh Linh Môn cũng theo đó biến mất.
Đây là tác dụng mạnh mẽ của Thế Thân Linh Lô và Thời Gian Linh Lô hợp thành rồi chuyển hóa thành Thời Gian Chi Điệp Linh Lô. Đương nhiên, năng lực này mỗi ngày cô chỉ có thể sử dụng một lần, may mà không bị phản phệ quá mạnh.
Triệu hoán gấp ba, đối với một triệu hoán sư mà nói, là một năng lực gần như nghịch thiên. Chẳng qua hiện tại Trần Anh Nhi vì thực lực bản thân có hạn, không thể phát huy hoàn toàn uy lực của nó.
Thân thể vỡ nát của Khô Lâu Xanh dần dần nổi lên một tầng vầng sáng xanh, một giọng nói sắc nhọn vang lên trong không khí.
“Thánh Vệ số mười một báo cáo chủ nhân.”
Hai đoạn thân thể rơi trên mặt đất bỗng nhiên bay lên, hóa thành hai luồng sáng bay thẳng đến Long Hạo Thần, giống như Khô Lâu Đỏ, cũng hòa vào Giai Điệu Vĩnh Hằng trước ngực hắn.
Viên bảo thạch của Giai Điệu Vĩnh Hằng có hình dáng một chiếc đầu lâu trắng. Lúc này, trên bề mặt chiếc đầu lâu, ngoài ngọn lửa đỏ ra, còn có thêm một ngọn lửa xanh.
Cùng lúc đó, đột nhiên, Tháp Vĩnh Hằng dường như khẽ rung lên, bảy người Long Hạo Thần cảm nhận rõ ràng mặt đất chấn động. Mọi người vội vàng tập trung lại một chỗ, cảnh giác nhìn chăm chú những biến hóa xung quanh.
Một luồng sáng vàng dịu nhẹ từ Giai Điệu Vĩnh Hằng khuếch tán ra ngoài, quang mang đi đến đâu, điều kỳ diệu là nó xua tan đi vẻ hư ảo, mông lung vốn có trong không khí. Khi quang mang vàng dịu nhẹ lan tỏa, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn.
Trước mặt bảy người Long Hạo Thần, một pho tượng lớn hiện ra. Mặc dù chỉ là một bức tượng, nhưng khi ánh mắt bảy người nhìn vào nó, lại cảm nhận được một vẻ uy nghiêm mênh mông vô tận tựa như một bản hùng ca.
Pho tượng cao khoảng hơn mười mét, lặng lẽ đứng đó, khoác một chiếc áo choàng đen hoa lệ sống động như thật. Trên áo choàng đen, lấp lánh từng phù văn vàng, bên ngoài áo choàng là một chiếc áo khoác trắng, hai màu trắng đen tạo thành sự tương phản rõ rệt. Đầu đội một chiếc mũ trùm khiến dáng vẻ pho tượng trông rất âm u, không thể nhìn rõ diện mạo.
Tay phải nó nắm một cây pháp trượng dài hai mét, còn cao hơn cả thân người. Pháp trượng toàn thân là sự hỗn hợp của ba loại màu sắc: trắng, đen và vàng. Ba màu sắc quấn lấy nhau. Màu đen tượng trưng cho sự thuần khiết của tử vong, màu vàng tượng trưng cho quang minh thánh khiết. Còn về màu trắng, dường như liên quan đến lực triệu hoán của triệu hoán sư.
Ba màu sắc quấn quanh nhau hình thành nên cây pháp trượng thần kỳ này. Đỉnh pháp trượng có một viên tinh thể cực lớn. Viên tinh thể này được điêu khắc thành hình đầu lâu, màu trắng, trông giống như viên bảo thạch Giai Điệu Vĩnh Hằng phiên bản phóng đại.
Nhìn pho tượng, mỗi người đều rung động. Mặc dù chỉ là một bức tượng, ai cũng hiểu đó không phải thực thể, nhưng vẫn bị rung động bởi sự âm trầm, trí tuệ, uy nghiêm và mênh mông toát ra từ bức tượng.
Mặc dù Long Hạo Thần luôn không thừa nhận mình là truyền nhân của Tử Linh Thánh Thần, Trường Miên Thiên Tai Y Lai Khắc Tư, nhưng vẫn hướng pho tượng hành lễ kỵ sĩ. Hắn tuyệt không thích Tử Linh pháp sư, nhưng không thể không khâm phục vị cường giả vạn năm trước này. Chỉ riêng tòa Tháp Vĩnh Hằng này cũng đủ cho thấy năm đó nó kinh khủng đến mức nào, hẳn là một thế lực mạnh ngang ngửa Ma Thần Hoàng.
“Chúc mừng ngươi, con trai của ta, ngươi đã thông qua khảo nghiệm cửa thứ nhất. Có thích món quà ta để lại cho ngươi không? Mười hai Thánh Vệ chính là mười hai vị thủ hộ năm đó của ta. Bọn họ đều là chí tôn một đời. Đáng tiếc, sinh mệnh của nhân loại có hạn, cuối cùng, ta chỉ có thể khiến họ tiếp tục tồn tại dưới hình thái vong linh. Đây cũng là một phần tài nguyên quý giá ta để lại cho ngươi. Lúc trước ngươi đối mặt, chính là uy lực đã bị ức chế của chúng. Khi ngươi tiếp tục tiến tới, mỗi khi thông qua một tầng khảo nghiệm, thực lực của Thánh Vệ sẽ hồi phục một phần. Tiếp tục tiến lên đi, con trai của ta, một ngày nào đó, ngươi sẽ khiến Mười Hai Thánh Vệ tái hiện quang vinh.”
Một luồng sáng trắng tinh khiết từ viên bảo thạch đầu lâu trên đỉnh pháp trượng rơi xuống, hóa thành một cột sáng trắng xuất hiện trước mặt mọi người. Cột sáng có đường kính khoảng ba mét, tỏa ra dao động không gian nhàn nhạt.
Lâm Hâm than thở nói:
“Vị Tử Linh Thánh Thần này cũng quá keo kiệt, chúng ta đều đã thông qua khảo nghiệm tầng một rồi mà không thưởng cho nhiều một chút.”
Hàn Vũ cười ha hả nói:
“Anh còn muốn thưởng cái gì nữa? Không có khảo nghiệm ở tầng một Tháp Vĩnh Hằng, linh lực của chúng ta có thể tăng nhanh như vậy sao? Chỉ sợ hiện tại còn cách cấp sáu xa vời vợi. Huống chi chúng ta còn nhận được kỹ năng, sự rèn luyện, và cả hai Thánh Vệ. Tử Linh Thánh Thần chẳng phải đã nói rồi sao, Thánh Vệ chưa hồi phục hoàn toàn lực lượng. Anh thử tưởng tượng xem, chúng ta gặp Khô Lâu Đỏ và Khô Lâu Xanh, nếu linh lực của chúng tăng lên, có thể sử dụng uy lực càng mạnh, vậy sẽ là chuyện kinh khủng đến mức nào! Huống chi, đây mới chỉ là tầng một của Tháp Vĩnh Hằng mà thôi. Đối với chúng ta, có thể đến đây đã là may mắn hơn cả việc có được một bộ thần khí. Dù sao, với tu vi hiện tại của chúng ta cũng chưa thể khống chế thần khí, nhưng Tháp Vĩnh Hằng có thể không ngừng rèn luyện chúng ta, nâng cao thực lực tổng thể của chúng ta.”
Đối với lời của Hàn Vũ, mọi người đều ngầm đồng ý, cùng nhau gật đầu.
Long Hạo Thần nói:
“Đi vào cột sáng này, chắc là chúng ta có thể đến tầng hai. Có muốn tiếp tục thử một chút không?”
Vương Nguyên Nguyên nói:
“Đoàn trưởng, anh quyết định đi. Chẳng qua, ta cảm thấy Anh Nhi không cần đi, vừa rồi cô ấy đã tiêu hao hết linh lực, lại đi mạo hiểm nữa thì không tốt lắm.”
Long Hạo Thần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Vậy đi, mọi người đều ở lại đây, ta đi trước dò đường đã. Có Hạo Nguyệt ở đây, mặc kệ gặp phải tình huống gì ta đều có thể trở về.”
Lúc này Hạo Nguyệt đang thảnh thơi nằm ở phía sau họ cách đó hơn trăm mét, Long Hạo Thần đã không để nó tham gia vào trận chiến trước đó.
Thời gian rèn luyện trong Tháp Vĩnh Hằng càng lâu, Long Hạo Thần cũng càng trân quý mọi thứ ở đây. Nếu không phải vì hành động tiếp theo của họ có thể gặp phải nguy hiểm và khó khăn hơn, hắn thậm chí đã không lựa chọn tập trung mọi người tại đây để chiến thắng Khô Lâu Xanh, qua đó thông qua khảo nghiệm cuối cùng của tầng một.
Bước ra một bước, Long Hạo Thần đi vào trong thánh quang trắng. Tắm mình trong quang mang thánh khiết, hắn kinh ngạc phát hiện, linh lực tiêu hao lúc trước đang nhanh chóng hồi phục. Quang mang trắng chợt lóe, ngay sau đó, hắn đã xuất hiện ở một nơi khác.
Vừa bước vào tầng hai của Tháp Vĩnh Hằng, Long Hạo Thần thầm giật mình. Nguyên nhân rất đơn giản. Ở đây, hắn không có cảm giác chân đang chạm đất.
Trước mắt là một mảnh sương mù, hai bên vẫn là những hàng cột kéo dài về phía trước, nhưng dưới chân hắn lại không phải là thực thể, mà là sương khói hư ảo. Lúc này, hắn đang ở trong quang mang trắng. Chỉ cần bước ra khỏi quang mang trắng, hắn sẽ chính thức tiến vào tầng hai của Tháp Vĩnh Hằng.
Hắn thăm dò bước ra một bước, đạp lên khói trắng, trong chớp mắt, Long Hạo Thần không kìm được khẽ kêu lên. Bởi vì hắn cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đột nhiên rơi xuống. Cảm giác mất thăng bằng ập đến.
Quang mang trắng chợt lóe, cảnh vật xung quanh lại tối sầm xuống. Khi cảm giác chân chạm đất hồi phục, hắn đã xuất hiện trước mặt đồng đội. Không ngờ lại quay về đại sảnh tầng một của Tháp Vĩnh Hằng.
Đây là sao chứ? Long Hạo Thần ngẩn người.
“Đại ca, đằng trước rất nguy hiểm hả? Sao trở về nhanh vậy?” Tư Mã Tiên tò mò hỏi.
Long Hạo Thần nhẹ lắc đầu, lại bước vào quang mang trắng.
Quang mang trắng chợt lóe, ngay sau đó, hắn đã trở lại tầng hai của Tháp Vĩnh Hằng. Hắn có chút hiểu ra. Tầng hai này, chỉ sợ phải liên tục sử dụng năng lực bay mới được! Nếu nói tầng một là cấm không, vậy tầng hai chỉ sợ là cấm rơi xuống đất.
Lần này hắn đã rút kinh nghiệm, bốn cánh sau lưng mở ra, mới bước ra khỏi phạm vi của quang mang trắng.
Quả nhiên, dựa vào lực lượng của linh cánh để bay, lần này hắn không còn bị rơi xuống nữa.
Không vội vàng bay về phía trước, Long Hạo Thần yên lặng cảm nhận hoàn cảnh xung quanh. Hắn kinh ngạc phát hiện, khi đến tầng hai, hơi thở tử vong không ngờ lại yếu đi nhiều. Ngược lại, hơi thở quang minh lại trở nên nồng đậm. Nhưng dù với khả năng cảm nhận của hắn, cũng chỉ có thể dò xét được khoảng cách chưa đầy trăm mét bên ngoài. Dường như ở đây có một lực lượng phong tỏa linh hồn cực mạnh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, muốn thông qua cửa thứ hai vẫn phải đi dọc theo hai hàng cột tiến về phía trước, tiếp nhận khảo nghiệm của tầng hai Tháp Vĩnh Hằng.
Mơ hồ, Long Hạo Thần đã sáng tỏ phần nào tình hình ở tầng hai, hắn đại khái đã biết khảo nghiệm của tầng thứ hai là gì.
Bốn cánh sau lưng nhẹ nhàng mở ra, quang mang vàng chợt lóe, Long Hạo Thần triệu hoán Nhã Đình ra ngoài.
Nhã Đình sau khi hợp nhất với Thánh Dẫn Linh Lô và tiến hóa, đã không còn sợ hãi hơi thở uy hiếp của Tháp Vĩnh Hằng nữa. Sáu cánh mở ra, cô nhẹ nhàng bay sau lưng Long Hạo Thần.
“Cô không cần tiến lên, chỉ cần ở phía sau hỗ trợ ta là được rồi.” Long Hạo Thần ra lệnh cho Nhã Đình một tiếng, mới từ từ bay về phía trước.
Một mét, hai mét, ba mét, mãi đến khi hắn bay được khoảng mười mét, đột nhiên, sương khói trắng bên dưới bỗng dâng lên. Ngay sau đó, sáu bóng dáng đồng thời xuất hiện ở sáu phương hướng quanh Long Hạo Thần, rồi lao về phía hắn như điện xẹt.
Vẫn là những bộ xương khô, chỉ là dáng người nhỏ hơn và sau lưng có cốt cánh. Cốt cánh của chúng có một lớp màng mỏng nối liền, tốc độ cực nhanh. Chúng vừa xuất hiện, đã tựa như sáu luồng sáng trắng bay về phía Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần luôn giữ vững cảnh giác cao độ, dù bị tấn công bất ngờ nhưng không hề hoảng hốt. Tay trái cầm khiên bỗng phát động, chỉ thấy một quang mang vàng đột nhiên bao phủ lấy hắn.
Kỹ năng cấp sáu của Thủ Hộ Kỵ Sĩ, Thuẫn Tường.
Kỹ năng Thuẫn Tường này có thể phòng ngự toàn thân, cũng có thể phòng ngự chính diện trên phạm vi lớn. Tuy không thể sử dụng phối hợp với Thần Ngự Thuẫn, nhưng năng lực phòng ngự của nó cũng siêu mạnh.