Trong tiệm cơm chỉ có hai người phục vụ, đều là nhân loại, đang bận rộn bưng thức ăn, trông thấy Long Hạo Thần tiến vào cũng không ai đến hỏi han.
Long Hạo Thần bước nhanh về phía Hoàng Kim Cầm Ma. Đi tới trước bàn ăn, hắn nâng tay nhẹ gõ mặt bàn.
Hoàng Kim Cầm Ma ngẩn ra. Nó đang ăn uống sảng khoái, đột nhiên bị người quấy rầy, tâm trạng dĩ nhiên không tốt. Nhưng khi nó ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hơi hếch lên của Long Hạo Thần thì trở nên kinh ngạc.
Phải biết, Long Hạo Thần hóa trang thành Nguyệt Ma tộc, e là tộc nhân Nguyệt Ma tộc cũng chưa chắc nhận ra, huống chi là Hoàng Kim Cầm Ma.
Đôi mắt tím, khuôn mặt tuấn tú vô song, hoàn toàn là đặc trưng của Nguyệt Ma tộc. Nhìn đôi mắt lạnh lùng của Long Hạo Thần, nó vội vàng đứng dậy, dò hỏi.
“Người là…”
Long Hạo Thần nâng tay lên, khẽ lắc lệnh bài Nguyệt Ma Tước trước mặt nó, trầm giọng nói.
“Ngươi theo ta ra ngoài.”
Trông thấy lệnh bài, một chút nghi hoặc cuối cùng cũng biến mất, Hoàng Kim Cầm Ma vội vàng đứng dậy, lót tót theo Long Hạo Thần đi ra khỏi tiệm cơm.
Xung quanh có không ít ma tộc đều trông thấy một màn này, không dám thở mạnh. Tuy chúng không trông thấy diện mạo của Long Hạo Thần, nhưng đại nhân vật như Hoàng Kim Cầm Ma còn dễ dàng bị gọi đi, có thể thấy địa vị của người đó cao đến mức nào.
Rời khỏi tiệm cơm, Long Hạo Thần dừng bước ở cửa tiệm. Hoàng Kim Cầm Ma cẩn thận hỏi.
“Tước đại nhân, ngài có gì sai bảo?”
“Ngươi lại đây.” Long Hạo Thần lạnh giọng vẫy tay với nó.
Hoàng Kim Cầm Ma vội vàng chạy tới bên cạnh Long Hạo Thần. Lúc này trong lòng nó còn đang tiếc nuối mớ đồ ăn, cầu nguyện Long Hạo Thần sai bảo việc gì đó đơn giản một chút, để nó còn trở về ăn cho hết. Nếu không thì mấy tên ngồi cạnh bàn thể nào cũng xơi sạch.
Nhìn Hoàng Kim Cầm Ma ngoan ngoãn đứng trước mặt mình, đáy mắt Long Hạo Thần xẹt qua một tia lạnh lẽo, nâng tay phải ấn lên bả vai nó.
“Ngươi đã biết tội chưa?”
“A?” Hoàng Kim Cầm Ma kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Long Hạo Thần.
Ngay lúc đó, trong lòng nó kịch liệt báo động nguy cơ. Nhưng mà, tất cả đã muộn.
Tay phải Long Hạo Thần tựa như gọng kìm sắt siết chặt lấy chiếc cổ thô kệch của nó. Kiếm ý lạnh lẽo chợt lóe lên. Trong đôi mắt chấn kinh của Hoàng Kim Cầm Ma, đồng tử dần tan rã.
Tay phải của Long Hạo Thần dễ đụng vào vậy sao? Đây chính là Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán! Một đạo kiếm ý đâm thẳng vào đại não Hoàng Kim Cầm Ma, dập nát não của nó. Nó chết ngay tức khắc, đến một tiếng hét thảm cũng không kịp phát ra.
Một cường giả cấp sáu cứ như vậy chết trong tay Long Hạo Thần. Chuyện này không liên quan nhiều đến thực lực, mấu chốt ở chỗ Long Hạo Thần hóa trang thành tộc nhân Nguyệt Ma tộc quá giống.
Áo choàng vung lên, che khuất mọi ánh mắt trên đường. Giai Điệu Vĩnh Hằng lấp lánh hào quang vàng kim, thi thể Hoàng Kim Cầm Ma đã bị thu vào trong.
Không chút dừng lại, Long Hạo Thần xoay người đi tiếp viện cho Lâm Hâm và Hàn Vũ.
Long Hạo Thần bên này kết thúc chiến đấu mà không khiến ai chú ý, nhưng đồng bạn của hắn thì không được bình yên như vậy.
Giữa trưa là thời điểm rất tốt cho nhóm Long Hạo Thần hành động, bởi vì đó là lúc ma tộc dùng bữa. Ma tộc khác với nhân loại, một ngày chỉ ăn hai bữa, đặc biệt là ma tộc cao cấp.
Cho nên, các thành viên của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất trên cơ bản đều đang ăn cơm khi bị nhắm tới.
Lâm Hâm tuy diện mạo không bằng Long Hạo Thần, nhưng giả làm một Nguyệt Ma tộc bình thường thì không thành vấn đề. Hơn nữa mục tiêu của y dễ tìm hơn Long Hạo Thần, bởi vì con Hoàng Kim Cầm Ma này đang ăn ở một quán ven đường.
Từ điểm này có thể thấy, tuy lực chiến đấu của ma tộc cường đại, nhưng văn minh kinh tế xã hội lại thua xa nhân loại, dù sao chúng cũng là kẻ ngoại lai. Nếu là ở Liên Minh Thánh Điện, một cường giả cấp sáu ngồi xổm ở quán ven đường ăn uống thì gần như là chuyện không thể nào.
Hoàng Kim Cầm Ma ăn rất đơn giản, một cái nồi to, bên trong không biết là canh nấu thịt gì, nó cứ ném một ít thịt vụn vào, nấu chín rồi vớt ra ăn. Bên cạnh nó còn có bốn Đại Cầm Ma đi theo ăn chung.
Lâm Hâm và Hàn Vũ nhìn nhau một cái, Hàn Vũ gật đầu. Một tầng sáng xanh nhạt vụt qua đáy mắt Lâm Hâm, ngay sau đó, tiếng phượng hoàng kêu to rõ vang vọng khắp con đường.
Vì sao nói linh lô cường đại? Bởi vì linh lô có ưu thế mà kỹ năng bình thường không thể bì được, đó chính là thuấn phát. Hơn nữa, năng lực của hầu hết các linh lô đều tăng uy lực cùng với sự lớn mạnh của chủ nhân. Đây là nguyên nhân căn bản vì sao linh lô lại cường đại.
Khi Lam Hỏa Phượng Hoàng to lớn bỗng nhiên xông về phía Hoàng Kim Cầm Ma, tất cả ma tộc trên đường đều trợn tròn mắt. Hoàng Kim Cầm Ma dù sao cũng là cường giả cấp sáu, phát hiện có điều không đúng, lập tức phản ứng. Hai tay nó giang ra, kéo qua hai Đại Cầm Ma, đồng thời dốc sức thúc đẩy linh lực, những tia điện chói mắt lượn lờ quanh thân.
Nhưng Lam Hỏa Phượng Hoàng đến quá đột ngột, nó chỉ có thể làm được bấy nhiêu.
Nụ cười nhạt xuất hiện ở khóe miệng Lâm Hâm, trong mắt y ánh sáng xanh càng thêm rực rỡ. Chỉ thấy Lam Hỏa Phượng Hoàng bỗng bay vút lên cao một chút, sau đó lao thẳng xuống đất. Quá trình bay lên rồi lao xuống diễn ra trong một khoảnh khắc cực ngắn.
*Oành!*
Cột lửa xanh khổng lồ phóng lên trời, trong chớp mắt Lam Hỏa Phượng Hoàng đã trở về.
Trong biển lửa, bốn Đại Cầm Ma bị nướng chín. Hoàng Kim Cầm Ma kêu gào thảm thiết, cơ thể co giật kịch liệt, thân thể khổng lồ gần như cháy đen trong nháy mắt. Nhiệt độ cao kinh khủng kia đâu phải thân thể nó có thể chịu đựng được. Năm đó, ngay cả Cương Thi Vương cấp tám cũng bị một kích của Lam Hỏa Phượng Hoàng bức lui.
Một bóng dáng cao to đột nhiên xuất hiện sau lưng Hoàng Kim Cầm Ma đang giãy dụa trong Tâm Diễm Hỏa Diễm. Hào quang đỏ vàng vụt qua, Hoàng Kim Cầm Ma ngừng giãy dụa, đầu lìa khỏi cổ. Bóng dáng cao to nhấc chân, đầu của Hoàng Kim Cầm Ma bay về phía Lâm Hâm như một viên đạn pháo màu xanh.
Một ngọn lửa xanh dâng lên, chớp mắt đã quấn lấy đầu Hoàng Kim Cầm Ma. Ánh lửa tắt, cái đầu cũng bị thu vào vật phẩm trữ vật. Lâm Hâm xoay người định đi, Hàn Vũ cất trọng kiếm mau chóng đuổi theo, trong nháy mắt, hai người đã biến mất vào một con hẻm nhỏ.
Từ khi Lâm Hâm phát động công kích cho đến khi kết thúc chiến đấu, toàn bộ quá trình chỉ mất vài giây. Hành động ám sát gọn gàng, dứt điểm, sau khi hoàn thành thì mau chóng rút lui.
Lúc này, sắc mặt Lâm Hâm cực kỳ tái nhợt, hai tay nắm chặt, thân thể thậm chí còn khẽ run. Nhưng y lại cắn răng chịu đựng, có Hàn Vũ bảo vệ đi về phía thương đoàn. Từ khi bế quan đến nay không ngừng rèn luyện, y ngày càng chịu được sự phản phệ của linh lô.
Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô phản phệ khác với Luân Hồi Linh Lô. Luân Hồi Linh Lô phản phệ gần như không thể chống đỡ, còn Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô phản phệ đối với Lâm Hâm lại là một loại rèn luyện. Không ngừng thử thách, không ngừng thừa nhận, sức chịu đựng của y đối với linh lô ngày càng tăng. Cũng chỉ có như thế mới thúc đẩy linh lô tiến hóa sau này.
Khi Lâm Hâm kết thúc chiến đấu bên này, phía Tư Mã Tiên cũng đã hoàn thành nhiệm vụ.
Tư Mã Tiên đối mặt với kẻ địch đông hơn Lâm Hâm và Hàn Vũ một chút. Sáu Đại Cầm Ma và một Hoàng Kim Cầm Ma đang cùng nhau ăn cơm, cũng ở trong một tiệm ăn.
Tư Mã Tiên không giống Long Hạo Thần, lừa Hoàng Kim Cầm Ma ra ngoài rồi mới xuống tay. Sau khi xác nhận mục tiêu đang ở trong tiệm, gã vừa vào cửa liền lấy Quang Chi Đại Lực Hoàn đã qua tiến hóa ra từ vật phẩm trữ vật.
Quang Chi Đại Lực Hoàn màu vàng sẫm tản ra khí tức áp bức, sợi xích to cũng từ dài ba mét tăng lên năm mét.
Quả cầu sắt khổng lồ mang theo tiếng rít kinh khủng đập về phía Hoàng Kim Cầm Ma.
Hoàng Kim Cầm Ma từ khi Tư Mã Tiên vào cửa đã cảm nhận được nguy hiểm, sát khí trên người gã quá đậm. Bởi vậy, khi Tư Mã Tiên phát động công kích, nó đã nhảy lên, định né tránh đòn tấn công của Quang Chi Đại Lực Hoàn. Cùng lúc đó, một thanh trường mâu lấp lánh tia chớp vàng xuất hiện trong lòng bàn tay. Sáu Đại Cầm Ma cũng nhanh chóng bay ra, từ các hướng khác nhau công kích Tư Mã Tiên.
Tư Mã Tiên tay phải nắm sợi xích vàng to dùng sức rung lên, Quang Chi Đại Lực Hoàn liền ngoặt hướng, vẫn đập về phía Hoàng Kim Cầm Ma.
Nơi này dù sao cũng là tiệm cơm, không có không gian cho Hoàng Kim Cầm Ma bay cao. Nó chỉ có thể nghiêng người, đồng thời trường mâu phát ra tia chớp vàng đánh về phía Quang Chi Đại Lực Hoàn.
Nhưng khi tia chớp của Hoàng Kim Cầm Ma rơi vào Quang Chi Đại Lực Hoàn, nó lại biến mất một cách kỳ lạ, tựa như bị cắn nuốt. Ngay sau đó, Hoàng Kim Cầm Ma cảm thấy một lực lượng như núi đè lên mình. Không còn cách nào khác, nó chỉ có thể dùng trường mâu trong tay để chống đỡ.
Chẳng qua ngay lúc này, sáu Đại Cầm Ma đã tiếp cận Tư Mã Tiên, dùng trường mâu đâm về phía gã.
“Chết đi!!!” Tư Mã Tiên hét lớn một tiếng.
Một cột sáng trắng bỗng bộc phát từ người gã, bao phủ cả sáu Đại Cầm Ma cùng vũ khí của chúng vào bên trong.
Một cảnh tượng kinh hoàng xuất hiện. Sáu Đại Cầm Ma bị ngọn lửa trắng thiêu đốt, giữa tiếng gào thét thảm thiết, toàn bộ rơi xuống đất. Trường mâu của chúng quả thực đã đâm trúng người Tư Mã Tiên, nhưng chỉ đâm rách lớp áo choàng bên ngoài mà thôi.
Thánh Linh! Kỹ năng hộ thể công kích của mục sư cấp sáu. Tuy tiêu hao linh lực cực lớn, nhưng lại có tác dụng tịnh hóa siêu mạnh. Tư Mã Tiên vì muốn tốc chiến tốc thắng, đã trực tiếp phát động kỹ năng mạnh mẽ này.
Khi gã chém giết sáu Đại Cầm Ma, cùng lúc đó, trường mâu của Hoàng Kim Cầm Ma đã va chạm với Quang Chi Đại Lực Hoàn.
*Oành!*
Không cần nghi ngờ, ngọn mâu vỡ nát, thân thể con ma bị đánh bay. Càng kinh khủng hơn là, bay theo Hoàng Kim Cầm Ma còn có cả Quang Chi Đại Lực Hoàn, trực tiếp ghim nó lên nóc tiệm cơm đang nứt vỡ. Hoàng Kim Cầm Ma không bị đánh bay đi, mà tựa như dính chặt vào Quang Chi Đại Lực Hoàn. Có thể thấy rõ, ánh sáng tím đang quay quanh Quang Chi Đại Lực Hoàn, ngay sau đó, *oành oành oành* ba tiếng nổ kinh thiên động địa, ba quả cầu sáng tím lần lượt nổ tung trên người Hoàng Kim Cầm Ma.
Sau đó, thì không còn Hoàng Kim Cầm Ma nữa.
Một viên ma tinh lượn lờ tia chớp vàng bị hấp thu vào Quang Chi Đại Lực Hoàn. Tư Mã Tiên giật dây xích, Quang Chi Đại Lực Hoàn trở về tay, gã quay đầu bước đi. Hoàng Kim Cầm Ma thì ngay cả tro tàn cũng không còn.
Đây chính là uy lực kinh khủng khi Quang Chi Đại Lực Hoàn cấp truyền kỳ kết hợp với Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô. Phấn Toái, nghiền áp, hấp thu, ba đợt bạo phát liên tiếp.
Nói về sức bộc phát, trong Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất, chỉ cần Long Hạo Thần không dùng Súc Thế, Thải Nhi không dùng Luân Hồi Linh Lô, thì không ai có sức bộc phát vượt qua Tư Mã Tiên. Ngay cả Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô của Lâm Hâm hiện giờ cũng không thể sánh bằng Quang Chi Đại Lực Hoàn khi toàn lực bộc phát.
Trong lần hành động này, nếu nói thời gian chiến đấu dài nhất thì lại là Vương Nguyên Nguyên.
Cách chiến đấu của Vương Nguyên Nguyên không khác với Tư Mã Tiên lắm. Sau khi phát hiện mục tiêu, cô cầm Cự Linh Thần Thuẫn xông lên. Nhưng con Hoàng Kim Cầm Ma mà cô đối mặt lại hơi khác với những con bình thường. Đôi cánh sau lưng nó tản ra ánh sáng vàng sẫm.
Vương Nguyên Nguyên nhìn thấy con Hoàng Kim Cầm Ma này, ghi nhớ vị trí của nó, sau đó xoay người ẩn nấp sang một bên, lấy ra Cự Linh Thần Thuẫn, phát động Thời Không Môn Linh Lô.
Ánh sáng bạc chợt lóe, cô đã xuất hiện sau lưng Hoàng Kim Cầm Ma. Cự Linh Thần Thuẫn khảm bốn viên Vô Ngân Thủy Tinh mạnh mẽ chém ngang.
Theo Vương Nguyên Nguyên thấy, một kích này có thể chém Hoàng Kim Cầm Ma thành hai đoạn.
Nhưng phản ứng của Hoàng Kim Cầm Ma lại nhanh đến lạ thường. Khoảnh khắc Vương Nguyên Nguyên xuất hiện phía sau và phát động công kích, đôi cánh sau lưng Hoàng Kim Cầm Ma bỗng bắn ra ngoài, va chạm với Cự Linh Thần Thuẫn. Hơn nữa nó không định chống đỡ cứng rắn, mà nương theo lực đánh của Cự Linh Thần Thuẫn để nhảy ra ngoài.
*Két, két!* hai tiếng, Hoàng Kim Cầm Ma hét thảm, đôi cánh hoàn toàn bị đánh nát.
Cự Linh Thần Thuẫn vẫn chém trúng người nó. Một quả cầu ánh sáng vàng mang theo máu xanh tím từ miệng Hoàng Kim Cầm Ma tuôn ra, khi thân thể bay ra ngoài, đồng thời nó cũng lấy ra trường mâu tia chớp lấp lánh màu vàng sẫm.
Vương Nguyên Nguyên hơi ngẩn ra. Thế mà không chết? Nhưng lúc này cô không dừng lại, linh cánh sau lưng bỗng giang rộng, thân hình chợt lóe, xông tới trước mặt Hoàng Kim Cầm Ma, Cự Linh Thần Thuẫn lại chém ngang.
Hoàng Kim Cầm Ma thua ở chỗ Vương Nguyên Nguyên công kích quá đột ngột, Thời Không Môn Linh Lô thuấn di khiến nó không thể chống đỡ được một kích trước đó. Hơn nữa, là một Cầm Ma, đôi cánh của nó lúc này đã bị đánh gãy, không thể dùng cách bay để phát huy toàn bộ lực lượng, thực lực bị giảm mạnh.
*Đinh!*
Trường mâu tia chớp đâm trúng mép Cự Linh Thần Thuẫn, linh lực hệ điện mạnh mẽ khiến thân thể Vương Nguyên Nguyên tê rần. Nếu là trước đây, lần này cô thể nào cũng mất sức chiến đấu. Nhưng Vương Nguyên Nguyên hiện tại, ngoại linh lực còn mạnh hơn cả Hoàng Kim Cầm Ma trước mắt, một chút tê liệt sao có thể kiềm chế được cô?
Cự Linh Thần Thuẫn thế công không đổi, đồng thời hơi cong lên trên, đánh bật trường mâu tia chớp, chân trái tiến lên trước, mặt tấm thuẫn trực tiếp đập vào người Hoàng Kim Cầm Ma. Mặt của Cự Linh Thần Thuẫn có gai nhọn. Hơn nữa giờ khắc này, trên mặt tấm thuẫn còn lấp lánh tia sáng bạc.
“Graoooo!!!!”
Hoàng Kim Cầm Ma đúng là không tầm thường. Dưới tình huống nguy hiểm như vậy, nó nổi giận gầm lên một tiếng, toàn thân bỗng phát ra một cơn lốc điện quang mãnh liệt. Dòng điện mạnh mẽ bay tứ tán, khiến da dẻ của nó trở nên khô nứt. Nhưng cú liều mạng này đã đạt tới cấp bảy.
Cầm Ma thuộc Khổ Ly tộc, bản tộc không phải huyết mạch ma thần, nên địa vị trong ma tộc chỉ được tính là trung đẳng. Mạnh nhất chính là Hoàng Kim Cầm Ma. Nhưng trong số Hoàng Kim Cầm Ma, có một tỷ lệ rất nhỏ sẽ phát sinh tiến hóa. Khoảng một trăm Hoàng Kim Cầm Ma mới có một con tiến hóa tới cấp bảy, trở thành Ám Kim Cầm Ma. Toàn bộ Cầm Ma tộc Khổ Ly, hiện tại không có nổi một trăm Hoàng Kim Cầm Ma.
Vương Nguyên Nguyên không biết nên nói mình may mắn hay không nữa. Con mà cô gặp phải, chính là một Hoàng Kim Cầm Ma đã bắt đầu tiến hóa, thực lực so với Hoàng Kim Cầm Ma bình thường mạnh hơn nhiều. Nhưng nó vẫn chưa tiến hóa hoàn toàn đến cấp Ám Kim, chỉ là một cường giả đỉnh cấp sáu.
Nói đến con Hoàng Kim Cầm Ma này cũng thật không may. Nếu là một trận so đấu chân chính, dù Vương Nguyên Nguyên muốn đánh chết nó cũng phải mất một thời gian dài. Nơi này chính là Na Đa thành có ma thần trấn giữ. Con nửa Ám Kim Cầm Ma này dù đánh không lại, vẫn có hy vọng chạy trốn hoặc chờ viện quân. Đáng tiếc, nó lại gặp phải Thời Không Môn Linh Lô. Mất đi năng lực bay, cho dù nó thực sự tiến hóa đến cấp Ám Kim thì sao chứ?
Cú liều mạng bộc phát cơn lốc điện quang của nửa Ám Kim Cầm Ma quả thực rất mạnh. Vương Nguyên Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân đều tê liệt. Loại công kích này không thể né tránh bằng bất cứ kỹ xảo nào. Nhưng khi Cầm Ma bộc phát, cùng lúc đó ánh sáng bạc trên tấm thuẫn của Vương Nguyên Nguyên cũng đã đánh ra.
Khi tấm thuẫn đụng trúng đối thủ thì kỹ năng đã được phát động, Liệt Không Pháo!
Cự Linh Thần Thuẫn có bốn viên Vô Ngân Thủy Tinh, đã hoàn toàn tiến vào cấp truyền thuyết. Trang bị cấp truyền thuyết đi kèm kỹ năng phụ có thể tưởng tượng được sức mạnh.
Vương Nguyên Nguyên toàn thân lượn lờ ánh điện, đứng tại chỗ chịu đựng cơn tê liệt. Nửa Ám Kim Cầm Ma thì bị đánh văng ra ngoài, ngực đã hoàn toàn lõm vào. Tuy chưa chết nhưng cũng đã gục trên đất không bò dậy nổi.
Ngay lúc đó, một bóng đen xẹt qua. Thân thể nửa Ám Kim Cầm Ma cứng đờ, trong chớp mắt, ý thức của nó đã rơi vào bóng tối.
Hào quang chợt lóe, thi thể biến mất. Một bóng đen yểu điệu đi tới bên cạnh Vương Nguyên Nguyên, kéo tay cô, hai người biến mất trên đường.
Tiếng kêu chói tai rất nhanh vang lên trong Na Đa thành, toàn thành sôi sục. Một số lượng lớn quân đội ma tộc bắt đầu lùng sục khắp thành.
Là một trong những chủng tộc quan trọng nhất trong Nạp Lý Khắc hành tỉnh, tộc Cầm Ma, vậy mà có bốn Hoàng Kim Cầm Ma gặp chuyện bỏ mình, còn có một Hoàng Kim Cầm Ma mất tích.
Sự việc này chớp mắt khiến cao tầng Na Đa thành chấn động, ma thần trấn giữ thành thị lập tức ra lệnh, đóng cửa thành, toàn thành lùng bắt gián điệp nhân loại.
Khi mệnh lệnh này được ban ra, đang lúc đóng cửa thành, thì thương đoàn Nguyệt Dạ vừa lúc tới trước cửa thành, chuẩn bị rời đi.
Thương đoàn Nguyệt Dạ lần trước ở Nạp Lý Khắc hành tỉnh bị tập kích, dẫn tới Ma Thần Hoàng nổi giận đến nay còn chưa hoàn toàn nguôi ngoai. Tướng lĩnh ma tộc thủ thành sau khi bẩm báo với ma thần, cẩn thận điều tra thương đoàn xong, vẫn để họ rời đi.
Chúng có tra ra mới là chuyện lạ. Bảy người Long Hạo Thần sau khi hội hợp, hắn đã đưa tất cả vào tháp Vĩnh Hằng, còn chính mình thì hóa trang thành một tên sai vặt, thu lại khí thế. Vẻ ngoài trẻ tuổi trở thành lợi thế che giấu. Hắn đi theo thương đoàn thuận lợi ra khỏi thành, rồi mới truyền tống đồng bạn trở về.
Lại tụ tập cùng một chỗ, mọi người đều vỗ tay chúc mừng nhau. Chỉ có Lâm Hâm đang chịu đựng sự phản phệ của linh lô nên sắc mặt có chút không tốt.
“Nhiệm vụ thứ nhất hoàn thành. Đánh chết năm Hoàng Kim Cầm Ma, giao ra ma tinh là chúng ta có thể đạt được ba vạn công huân. Nếu không giao ma tinh thì có thể được một vạn công huân.”
Lúc này tâm trạng Long Hạo Thần cũng rất tốt. Đúng là giết gà dùng dao mổ trâu, nhiệm vụ đầu tiên của Liệp Ma Đoàn cấp suất đã hoàn thành. Lúc này mới rời khỏi Liên Minh Thánh Điện được hai ngày mà thôi. Đương nhiên, việc giết năm Hoàng Kim Cầm Ma trong số các nhiệm vụ họ nhận được xem như là đơn giản nhất.
Hành trình của thương đoàn Nguyệt Dạ vẫn một đường hướng về phía đông nam, đi thẳng đến hành tỉnh trung ương của ma tộc. Bởi vì nơi đó phồn hoa nhất, có thể bán hàng hóa được nhiều tiền nhất.
Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất đi theo thương đoàn một đường xâm nhập vào lãnh địa ma tộc. Có địa đồ và sự trợ giúp thông tin từ thương đoàn Nguyệt Dạ, họ lần lượt hoàn thành thêm năm nhiệm vụ nữa.
Đương nhiên, cũng không phải mỗi lần thương đoàn Nguyệt Dạ đến nơi thì họ mới xuống tay, như vậy rất dễ khiến thương đoàn Nguyệt Dạ trở thành đối tượng bị nghi ngờ. Bọn họ đều thừa lúc thương đoàn Nguyệt Dạ đi qua một tòa thành thị, ở trong thành hoàn tất nhiệm vụ rồi đuổi theo thương đoàn. Đa số đều là có kinh không hiểm, không gặp phải trở ngại thực sự nào.
Mười sáu nhiệm vụ đã hoàn thành được một phần ba. Nhưng theo thương đoàn Nguyệt Dạ sắp tiến vào hành tỉnh trung ương, cũng đã đến lúc họ phải chia tay.
Không phải vì hành tỉnh trung ương không có mục tiêu nhiệm vụ, mà là Long Hạo Thần quyết định làm việc dễ trước khó sau. Trước tiên hoàn thành một số nhiệm vụ đơn giản, rồi mới tiến vào hành tỉnh trung ương.
Nhìn thương đoàn dần đi xa, Long Hạo Thần nói.
“Hành động tiếp theo chỉ có thể dựa vào chính chúng ta. Mục tiêu kế tiếp ở Nhã Khắc hành tỉnh, đi thôi.”
Nhã Khắc hành tỉnh nằm tiếp giáp phía bắc hành tỉnh trung ương của ma tộc. Nơi này trú đóng một ma tộc, gọi là Nhã Khắc tộc, bởi vậy mới có tên là Nhã Khắc Hành Tỉnh.
Nhã Khắc tộc giống như Khổ Ly tộc Cầm Ma, không phải chủng tộc ma thần. Tộc nhân của chúng được gọi là Nhã Khắc Ma. Trong ma tộc, chúng được coi là một chủng tộc cận chiến khá mạnh. Nhưng vì khả năng sinh sản không cao, nên chúng rất ít khi bị phái ra chiến trường, luôn ở lại Nhã Khắc hành tỉnh để bảo vệ khu vực phía bắc của hành tỉnh trung ương.
Nhiệm vụ thứ bảy mà nhóm Long Hạo Thần sắp đối mặt chính là đánh chết một trăm Nhã Khắc Ma.
Bản thân Nhã Khắc Ma là những cường giả đại lực, nhưng may mắn là chúng sống quần cư, trong tộc, kẻ mạnh nhất cũng chỉ cỡ cấp tám. Nhã Khắc thống lĩnh có thực lực khoảng cấp sáu. Hoàn thành nhiệm vụ này tuyệt không đơn giản, ít nhất so với những nhiệm vụ trước đó của nhóm Long Hạo Thần thì khó khăn hơn nhiều.
Toàn tộc Nhã Khắc Ma chỉ có khoảng năm, sáu ngàn mà thôi. Muốn không bị tộc trưởng Nhã Khắc tộc phát hiện, hoặc không để chúng gây ra phiền phức, đánh chết Nhã Khắc Ma và rút lui an toàn thì thật không dễ dàng. Đặc biệt là lần này họ không có sự điều tra của thương đoàn Nguyệt Dạ, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình.
Theo địa đồ, chỉ mất nửa ngày họ đã tiến vào phạm vi Nhã Khắc hành tỉnh.
Không khác mấy so với các hành tỉnh khác của ma tộc, trong khu vực ma tộc thống trị, đất đai rất cằn cỗi, hiếm khi thấy ruộng lúa, ngay cả rừng rậm cũng cực ít. Gió lớn nổi lên thì cát vàng đầy trời, một cảnh tượng hoang lương.
Long Hạo Thần siết chặt áo choàng lớn của mình, nói với Thải Nhi đang đi bên cạnh.
“Chúng ta tiếp tục đi về phía bắc khoảng hai đến ba ngày nữa, chắc là có thể vào được thủ phủ của Nhã Khắc hành tỉnh, Nhã Khắc đại thành. Hầu như tất cả tộc nhân Nhã Khắc đều ở trong thành, đối với hành động của chúng ta là một việc tốt, nhưng việc rút lui sẽ phiền phức hơn một chút. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở Nhã Khắc hành tỉnh, chúng ta sẽ đi một đường về phía đông, tiến hành nhiệm vụ tiếp theo.”
Thải Nhi nói.
“Chúng ta có cần giết cả tộc trưởng Nhã Khắc tộc không? Ít nhất đó cũng là một nhiệm vụ cấp vương. Hoàn thành nhiệm vụ vượt cấp, chắc chắn chúng ta sẽ được thưởng nhiều hơn.”
Long Hạo Thần lắc đầu, nói.
“Không được, quá mạo hiểm. Trước mắt, chúng ta chưa có nắm chắc chiến thắng được cường giả cấp tám. Hơn nữa tu vi một khi đã tới cấp tám, mỗi một cấp đều có chênh lệch cực lớn. Nội linh lực của cường giả đỉnh cấp tám thậm chí cao tới mười vạn, tuyệt không phải là thứ chúng ta có thể đối kháng. Vẫn nên thận trọng, mau chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi rời khỏi Nhã Khắc hành tỉnh.”
Những người khác không có ý kiến gì. Long Hạo Thần luôn sắp xếp mọi việc rất tốt, trừ phi cần phải mạo hiểm, dù thực lực của họ đã tăng vọt, hắn với tư cách là đoàn trưởng vẫn làm việc rất cẩn thận.
Đang lúc họ nói chuyện thì đột nhiên phía trước phát ra tiếng ù ù.
Vì gió lớn cuốn theo bão cát, họ không thể thấy rõ từ xa đến là ma tộc gì. Nhưng dựa vào âm thanh để suy đoán, chúng chỉ cách họ khoảng vài trăm mét, hơn nữa số lượng không ít.
“Nấp đi.” Long Hạo Thần nâng tay lên, mọi người mau chóng trốn sang một bên, tìm một cái hố nhỏ để ẩn nấp.
Không cần hắn nói gì, Thải Nhi đã lao ra, tiến vào trạng thái ẩn thân, đi tra xét nơi phát ra âm thanh. Trinh sát vốn là nhiệm vụ của thích khách.
“Đoàn trưởng, có cần giết hết không?” Tư Mã Tiên cười gian, đã cầm sẵn Quang Chi Đại Lực Hoàn.
Lần này tiến vào lãnh địa ma tộc, nếu nói ai có biểu hiện chói lọi nhất thì chính là gã. Có sự trợ giúp của Quang Chi Đại Lực Hoàn, gã đã đánh chết không ít cường giả ma tộc, thậm chí còn bao gồm cả một ma tộc cấp bảy. Mặc dù ma tộc cấp bảy này bị người khác kiềm chế, nhưng việc Tư Mã Tiên có thể một kích giết chết nó, có thể tưởng tượng được lực công kích của Quang Chi Đại Lực Hoàn hiện giờ khủng bố đến mức nào.
Long Hạo Thần xua tay nói.
“Trước tiên xem là ma tộc nào đã, số lượng cụ thể bao nhiêu, đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
Bởi vì bão cát quá lớn, lúc này trên mặt họ đều đeo khăn che, lại thêm áo choàng màu vàng đất phủ trên người, nằm sấp trên cát. Cho dù là từ trên không nhìn xuống cũng rất khó phát hiện.
Không lâu sau, Thải Nhi đã quay trở lại, giấu đi linh cánh, nhỏ giọng nói với Long Hạo Thần.
“Là Nhã Khắc tộc, bọn họ đang truy sát một đội Liệp Ma Đoàn.”
“A? Là người của chúng ta?” Long Hạo Thần chấn kinh.
Thải Nhi gật đầu, nói.
“Nhã Khắc tộc ít nhất đã xuất động một ngàn tên, dẫn đầu là hai Nhã Khắc Thủ Lĩnh cấp tám, thống lĩnh Nhã Khắc cấp sáu cũng có ba, bốn chục tên. Bọn chúng đang truy sát một Liệp Ma Đoàn có lẽ là cấp vương, họ đang vừa đánh vừa lùi. Nhưng xem bộ dạng của họ thì tình hình không tốt lắm. Bởi vì không ai thi triển linh cánh, trên người còn dính một lớp màng màu tím. Cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ họ không chống đỡ được bao lâu. Ta mơ hồ thấy, dường như trên không trung còn có một bóng đen màu tím, bám sát theo đội quân Nhã Khắc bên dưới. Lớp màng tím đen đó rất có thể là do nó phun ra, có lẽ là một loại năng lực trói buộc linh cánh.”
Tất cả ánh mắt của đồng đội đều đổ dồn về phía Long Hạo Thần. Vấn đề trước mắt của họ là: cứu hay không cứu.
Không cần nghi ngờ, quân đội Nhã Khắc tộc này cực kỳ mạnh, có tới hai Nhã Khắc Thủ Lĩnh cấp tám trấn giữ, lại thêm nhiều Nhã Khắc Ma như vậy, nếu đánh bừa thì họ không có cơ hội nào. Nhưng kẻ địch đang truy sát một Liệp Ma Đoàn cấp vương!
Long Hạo Thần xoay người nhìn đồng bạn.
“Cứu, chúng ta có lẽ sẽ gặp phải nguy cơ cực lớn. Không cứu, đồng chí của chúng ta có lẽ sẽ chết tại đây. Mọi người nói sao?”
“Đại ca, lên đi!” Tư Mã Tiên là người đầu tiên thể hiện chiến ý mạnh mẽ.
Những người khác cũng hướng Long Hạo Thần gật đầu đồng ý.
Long Hạo Thần nheo mắt, nói.
“Thải Nhi, tên trên không trung giao cho cô. Nếu ta đoán không sai, nó là Bệnh Ma, một ma tộc cấp sáu, cường giả hỗ trợ trên không. Bệnh Ma bản thân sức chiến đấu không mạnh, nhưng rất đáng ghét. Chúng nó có thể bắn ra chất dính trong phạm vi cực lớn, một khi dính phải thì rất khó tẩy rửa, hơn nữa sẽ mất đi năng lực phóng linh cánh, tốc độ giảm đi nhiều. Nó là một binh chủng hỗ trợ quan trọng trên không trung của ma tộc. Cô đi xử lý nó, sau đó cùng chúng ta hội hợp, bảo đảm đường lui. Sau khi đánh chết Bệnh Ma, chúng ta sẽ hành động. Tấn công từ bên sườn vào trận hình của kẻ địch. Không đánh chính diện, chỉ cần tạo cơ hội cho đồng chí của chúng ta trốn thoát là được. Thành công rồi, lập tức bay lên không trung rút lui. Nhã Khắc tộc chỉ có cường giả trên cấp sáu mới có thể bay. Phiền phức duy nhất cho chúng ta chính là hai Nhã Khắc Thủ Lĩnh cấp tám. Mọi người nhất định phải nghe theo chỉ huy của ta, thời điểm mấu chốt sẽ do ta đoạn hậu, các người đi theo Hạo Nguyệt rời khỏi, sau đó ta sẽ thông qua Hạo Nguyệt truyền tống đến bên cạnh các người. Chỉ cần có đủ thời gian để phát động truyền tống của Giai Điệu Vĩnh Hằng, chúng ta không có gì phải lo lắng. Ai cũng không được hiếu chiến, nghe rõ chưa?”
“Anh Nhi, cô thì...” Hắn riêng nói vài câu với Trần Anh Nhi.
Hắn không thể không nói rõ ràng sắp xếp của mình, nếu không với tình cảm của đồng đội dành cho hắn, ai mà chịu để hắn đoạn hậu chứ!
Thải Nhi gật đầu, linh cánh màu đen lần nữa xuất hiện, thân hình chợt lóe, đã phóng lên không trung. Thân thể trong quá trình bay lên đã tiến vào trạng thái ẩn thân.
Tu vi đạt tới cấp sáu cộng thêm dây chuyền ẩn thân của nàng, hai lần ẩn hình cho dù trong lúc bay nhanh cũng có thể ở trong trạng thái nửa ẩn hình, chỉ cần kẻ địch có tu vi thấp hơn nàng thì không sợ bị phát hiện.
Long Hạo Thần rất tin tưởng Thải Nhi, Bệnh Ma chẳng qua chỉ là một ma tộc cấp sáu mà thôi, không có binh chủng khác hỗ trợ, chẳng đáng một đồng.
Khi Long Hạo Thần đã sắp xếp xong, tiếng ù ù ở phía xa ngày càng gần. Trong không khí tràn ngập cát vàng, nhóm Long Hạo Thần chỉ có thể miễn cưỡng trông thấy phía trước có vài bóng người đang nhanh chóng xông tới, phía sau không ngừng có trường mâu bay ra. Tiếng xé gió chói tai vang vọng trong không khí.
Nhã Khắc Ma là nửa người nửa ngựa, phần thân trên rất giống nhân loại, nhưng ngực, bụng và sau lưng có vảy đen, khuôn mặt dài hơn nhân loại một chút, rất dữ tợn. Phần thân dưới thì là bốn vó như ngựa, am hiểu sử dụng và ném trường mâu.
Nhìn tình hình của mấy nhân loại phía trước thật sự không tốt. Đi ở phía sau cùng là một kỵ sĩ, tọa kỵ của gã là một con địa long dài tới bảy mét. Từng luồng sáng vàng không ngừng lóe lên từ người gã, ngăn cản đa số các đòn công kích. Những người khác đều cưỡi các loại ma thú khác nhau xông lên phía trước, hiển nhiên là do triệu hoán sư triệu hoán ra tọa kỵ. Cũng chính vì thế họ mới có thể một đường chạy thoát.
Nhã Khắc Ma bình thường tuy không thể bay, nhưng tốc độ chạy trên mặt đất của chúng cực nhanh. Mỗi một Nhã Khắc Ma ít nhất mang theo bốn trường mâu, không ngừng ném tới phía trước, rồi lại lấy ra. Những tên có cánh sau lưng là Nhã Khắc Thống Lĩnh của Nhã Khắc tộc. Dẫn đầu là hai Nhã Khắc Ma có dáng người cực kỳ cao lớn, toàn thân cao hơn ba mét, đó chính là hai cường giả cấp tám. Tuy chúng chỉ có một trường mâu, nhưng nó cực kỳ lớn. Mỗi khi đánh ra một kích, trong không khí đều bộc phát tiếng sấm rền.
Trên mình con Địa Long của kỵ sĩ nhân loại đã có rất nhiều vết thương. Nhưng kỵ sĩ đó đúng là mạnh, có mục sư trị liệu, ma pháp sư hỗ trợ cùng với thích khách từ bên cạnh quấy rầy, đã cứng rắn chống đỡ được hai Nhã Khắc Thủ Lĩnh cấp tám điên cuồng tấn công. Hơn nữa nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, bộ áo giáp bạc toàn thân của kỵ sĩ không hề tầm thường, mấy lần bị kẻ địch đánh trúng mà gã vẫn bình tĩnh đứng vững.
Giáp Bí Ngân Cơ Tòa. Một Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ.
Liệp Ma Đoàn chính là những tinh nhuệ nhất trong nhân loại. Liệp Ma Đoàn cấp vương trong số các Liệp Ma Đoàn đã thuộc hàng cao tầng. Từ cấp suất đến cấp vương là một bước nhảy vọt, phải giao nộp một trăm vạn công huân mới có thể thăng cấp, việc này nói dễ hơn làm.
Vị Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ này tuy không có thực lực cấp tám, nhưng ít nhất cũng đã tới đỉnh cấp bảy. Trọng kiếm và tấm thuẫn trong tay tung bay, thực lực cực mạnh.
Mắt thấy, đội tiên phong của Nhã Khắc Ma đã đuổi theo Liệp Ma Đoàn cấp vương xông qua cái hố mà nhóm Long Hạo Thần đang ẩn núp.
Long Hạo Thần ra dấu với Trần Anh Nhi.
Trần Anh Nhi gật đầu, lập tức ngồi xếp bằng trên đất, bắt đầu ngâm xướng chú ngữ. Ánh sáng trắng nhu hòa quay quanh thân thể cô, khuếch tán ra ngoài. Trong vầng sáng nhu hòa, cả người Trần Anh Nhi rơi vào một tiết tấu kỳ dị.
Lúc trước không để cô dùng ma pháp là sợ hai Nhã Khắc Thủ Lĩnh cấp tám phát hiện. Lúc này ngâm xướng là thích hợp nhất.
Cùng lúc đó, ánh sáng tím lấp lánh, thân hình to lớn của Hạo Nguyệt đã xuất hiện bên cạnh mọi người. Hàn Vũ cũng triệu hoán ra Tà Nhãn.
Long Hạo Thần ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Một tiếng kêu thê lương vang lên, một vật khổng lồ có thân hình tròn vo và sáu cánh thịt từ trên trời rơi xuống. Thân thể nó ít nhất dài năm mét, nếu không có sáu cánh, chỉ sợ nó không bay nổi. Thân thể khổng lồ của nó đập mạnh xuống đất.
“Mạch Đâu, lên!” Long Hạo Thần khẽ quát.
Heo con Mạch Đâu có tốc độ cực nhanh, nuốt vào một viên ma tinh liền phóng người lên. Đôi mắt nhỏ chợt lóe tia sáng, khóa chặt con Bệnh Ma đã chết ngắc trên đất. Ngay sau đó, ánh sáng đen nồng đậm dâng lên, Mạch Đâu đã bay lên không trung. Trong quá trình bay lên, thân thể nó nhanh chóng biến hóa, không ngờ lại biến thành bộ dạng của Bệnh Ma.
“Lên!!!” Long Hạo Thần hét lớn một tiếng, bốn cánh lấp lánh, đã đi đầu xông ra ngoài.
Những người khác đều leo lên lưng Hạo Nguyệt, chỉ để lại Trần Anh Nhi còn đang ngâm xướng chú ngữ, từ bên sườn vọt về phía đại quân Nhã Khắc Ma.
Nhã Khắc Ma phản ứng không chậm, phát hiện có kẻ địch, khoảng mười Nhã Khắc Ma bên sườn lập tức xoay người, ném trường mâu về phía nhóm Long Hạo Thần.
Ánh sáng vàng chói mắt bỗng bùng phát. Long Hạo Thần tựa như một ngôi sao băng vàng chói, chớp mắt tăng tốc. Cùng lúc đó, từng điểm sáng vàng từ sau lưng hắn bắn ra, rơi vào trận hình của Nhã Khắc Ma.
Không sử dụng Huy Hoàng Thánh Thuẫn, lúc này trong tay Long Hạo Thần, tay trái là Quang Chi Liên Y, tay phải là Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, tựa như một vị sát thần hoàng kim xông vào bầy địch. Hắn đi tới đâu, tất cả trường mâu đều bị quang nguyên tố mạnh mẽ hóa thành tro bụi.