Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 143: CHƯƠNG 143: TRỞ VỀ

Long Hạo Thần nhíu mày, suy nghĩ một lát mới nói:

“Nếu chúng ta muốn mua tình báo của cô thì sao?”

Hắn thực sự không muốn cưỡng ép Nguyệt Dạ nữa. Kể từ khi họ trở thành Liệp Ma Đoàn, có thể nói Nguyệt Dạ đã góp công lớn nhất giúp họ tung hoành trên lãnh địa ma tộc. Nếu mất đi nguồn tình báo của cô, Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp Soái chắc chắn sẽ không dễ dàng như bây giờ.

Đáy mắt Nguyệt Dạ xẹt qua một tia buồn bã, lòng thầm nghĩ: Hóa ra trong lòng hắn, mình chỉ là một mối quan hệ lợi dụng. Đúng vậy! Mình là ma tộc, con gái của Nguyệt Ma Thần, ngoài việc bị lợi dụng ra thì còn có thể là gì nữa chứ?

“Có thể, nhưng cái giá cho tình báo của ta không hề thấp.” Nguyệt Dạ lạnh lùng nói.

Long Hạo Thần gật đầu, không nói gì thêm. Hiện tại, tâm trí hắn đều tập trung vào Thải Nhi.

Nguyệt Dạ đột nhiên hỏi:

“Là A Bảo ra lệnh tấn công các người?” Đáy mắt cô lóe lên tia phức tạp.

Long Hạo Thần gật đầu.

Nguyệt Dạ nói:

“Ta muốn biết chi tiết lúc đó, ta sẽ dùng tin tức các ngươi muốn để trao đổi.”

Long Hạo Thần cuối cùng cũng phát hiện cảm xúc của Nguyệt Dạ có gì đó không ổn.

“Cô sao vậy? Trong lòng khó chịu à?”

“Không cần ngươi lo!” Nguyệt Dạ có chút không khống chế được cảm xúc, giọng nói mang theo vài phần nghẹn ngào.

Long Hạo Thần khẽ thở dài, nhỏ giọng an ủi:

“Cô đừng suy nghĩ nhiều. Y không giống ta. Là thái tử ma tộc, người thừa kế của Ma Thần Hoàng, rất nhiều lúc y phải nghĩ cho ma tộc. Lúc ấy Thải Nhi thức tỉnh thể chất thần quyến giả, khiến y cảm thấy bất an, nên mới tấn công chúng ta.”

Nguyệt Dạ ngây người nhìn Long Hạo Thần.

“Ngươi đang giải thích thay cho tử địch à?”

Long Hạo Thần cũng sững sờ, cười khổ lắc đầu, nói:

“Y là tử địch của ta, nhưng cô là bạn ta. Ta chỉ hy vọng tâm trạng cô có thể khá hơn một chút. Nhưng ta thật hổ thẹn, vì từ trước đến nay đều dùng cấm chế để uy hiếp cô. Bây giờ giải trừ cấm chế cũng tốt, ít nhất giữa chúng ta không còn ngăn cách nữa.”

“Ngươi thật sự xem ta là bạn?” Nguyệt Dạ nhìn chăm chú vào đôi mắt Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần gật đầu, nói:

“Chỉ cần cô không tham gia vào việc tàn sát nhân loại, ta sẽ luôn xem cô là bạn.”

Sự mờ mịt trong lòng đột nhiên tan đi ít nhiều, trên mặt Nguyệt Dạ lại xuất hiện nụ cười ngọt ngào.

“Tốt, chúng ta là bạn. Sau này ta bán tình báo cho các người sẽ đánh chiết.”

Thấy cô đã lấy lại tinh thần, Long Hạo Thần cũng cười.

“Là giảm giá hay là đánh gãy đây? Gãy chân trái hay đùi phải của ta?”

Nguyệt Dạ bật cười, nói:

“Thì ra ngươi cũng có lúc không đứng đắn. Thật ra, ngươi cũng không tốt lắm đâu.”

Long Hạo Thần ngẩn người.

“Chỗ nào không tốt?”

Nguyệt Dạ hừ một tiếng.

“Không cho ngươi biết, mau tu luyện đi.”

Long Hạo Thần mỉm cười, nhắm mắt lại, cảm nhận tình hình trong cơ thể, dùng cách an toàn nhất để tiến hành tu luyện.

Nhìn sắc mặt hắn dần trở nên bình ổn, ánh mắt Nguyệt Dạ có chút ngẩn ngơ. Cô thầm nghĩ: Khuyết điểm của ngươi chính là không có khuyết điểm! Nếu không, sao ta lại có thể dần dần bị ngươi hấp dẫn chứ?

“Cái gì? Austin Griffin ở cùng Long Hạo Thần? Còn là tọa kỵ của hắn?” Ma Thần Hoàng ngồi trên ngai vàng, trước mặt là A Bảo với sắc mặt tái nhợt.

*Rắc*

Tay vịn đầu rồng bị Ma Thần Hoàng dùng sức quá mạnh bóp nát, hóa thành một đám bột phấn.

Hơi thở của Ma Thần Hoàng rõ ràng trở nên dồn dập hơn, khuôn mặt tuấn tú thậm chí có chút vặn vẹo, sát khí lạnh lẽo tựa thủy triều tuôn ra.

Cho dù A Bảo có thể chất mạnh mẽ cũng không chịu nổi sát khí khủng bố của Ma Thần Hoàng. Y kêu rên một tiếng, lùi lại vài bước, phun ra một ngụm máu tươi.

Lúc này Ma Thần Hoàng mới phát hiện mình mất khống chế, một luồng sáng tím đen nhập vào người A Bảo. Sắc mặt y lập tức tốt hơn nhiều.

Lúc này, nỗi kinh hãi trong lòng A Bảo không thua kém gì phụ hoàng. Đây là lần đầu tiên y thấy phụ hoàng mất kiểm soát như vậy. Thực ra chính y cũng không biết Austin Griffin là cái gì, bí mật này dường như chỉ có các ma thần mới biết.

Ma Thần Hoàng từ ngai vàng bước xuống, đi đi lại lại trong đại sảnh rộng lớn. Đôi mắt đen bất giác biến thành màu đỏ, hô hấp nặng nề hơn bình thường. Linh lực trên người dao động bất ổn. Sắc mặt âm trầm khó đoán tựa như ngọn núi lửa có thể phun trào dung nham bất cứ lúc nào.

A Bảo không dám mở miệng, không dám nêu ý kiến gì. Ma Thần Hoàng như vậy, cho dù là mười ma thần hàng đầu chắc chắn cũng không dám thở mạnh. Khí thế mạnh mẽ thậm chí khiến toàn bộ Ma Đô Tâm Thành đều run rẩy.

Đi qua đi lại gần một tiếng đồng hồ, Ma Thần Hoàng mới dừng bước, trầm giọng quát:

“Hoàng Thước!”

“Có thuộc hạ!”

Trong bóng tối, Hoàng Thước với dáng người cao lớn bỗng xuất hiện, quỳ một gối xuống đất.

Ma Thần Hoàng lạnh giọng nói:

“Truyền lệnh của ta, để Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, Tinh Ma Thần Ngoã Sa Khắc, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp, Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ đến ma hoàng cung nghị sự.”

“Tuân lệnh bệ hạ.” Hoàng Thước cung kính đáp, lập tức xoay người rời đi.

A Bảo đã hoàn toàn bị uy thế khủng bố của phụ hoàng làm cho quỳ rạp xuống đất, trong lòng càng thêm kinh ngạc. Ma Thần Hoàng triệu tập Trụ Ma Thần thứ hai, thứ ba, thứ tư và thứ năm của ma tộc cùng nhau nghị sự, việc này cực kỳ hiếm thấy. Tuy thực lực của Austin Griffin không tệ, nhưng có đáng để phụ hoàng làm như vậy không? Chẳng qua y không dám hỏi, lúc này Ma Thần Hoàng thật quá đáng sợ.

Long Hạo Thần tu luyện rất gian nan. Đúng như Dạ Tiểu Lệ đã nói, vết thương trước đó của hắn quá nặng, tổn thương đến tận căn nguyên. Tuy đã được Dạ Tiểu Lệ dốc sức chữa trị, vết thương đã lành, nhưng sự hao tổn của bản thân không thể nhanh chóng hồi phục, nhất định phải trải qua một thời gian tĩnh dưỡng mới được.

Nhưng sao Long Hạo Thần dám cho mình thời gian nghỉ ngơi. Thải Nhi xảy ra vấn đề lớn như vậy, trong lòng hắn tràn ngập áy náy, hắn phải dùng hết sức mình để chăm sóc Thải Nhi!

Cảm giác toàn thân mềm nhũn đối với ai cũng không thoải mái. Long Hạo Thần có thể cảm nhận được linh lực trong cơ thể, nhưng linh lực hoàn toàn tán loạn, hắn chỉ có thể từng chút một tập hợp chúng lại.

Khó khăn chưa từng gặp phải, cảm giác yếu ớt mãnh liệt vào thời điểm mấu chốt thật khiến hắn khó tập trung tinh thần. Chẳng qua, dù sao Long Hạo Thần cũng là thần quyến giả, khả năng khống chế thuộc tính vượt xa chức nghiệp giả cùng cấp. Sau khi thử một thời gian và phát hiện mình rất khó tập trung linh lực, hắn nghĩ phải tìm cách khác.

Không thử điều động linh lực nữa, mà là kích hoạt chúng. Hắn cẩn thận kích hoạt từng điểm quang nguyên tố trong cơ thể, khiến bản thân quang nguyên tố tự phát ra hơi thở. Cứ như vậy, hơi thở quang nguyên tố càng lúc càng tràn ngập khắp người hắn.

Lúc mới bắt đầu, hiệu quả không rõ rệt, quang nguyên tố chịu sự kích hoạt của tinh thần lực, chỉ sáng hơn một chút so với ban đầu. Nhưng khi Long Hạo Thần kích thích quang nguyên tố ngày càng nhiều, trên người hắn bắt đầu có cảm giác ấm áp. Cơ bắp, mạch máu, nội tạng, xương cốt trong hơi thở ấm áp đó bắt đầu tỏa ra sinh cơ trở lại. Điều này không nghi ngờ gì đã tăng tốc độ hồi phục của hắn lên đáng kể.

Long Hạo Thần thông minh đến mức nào. Phát hiện tình cờ này khiến hắn rất nhanh lĩnh ngộ. Tuy đây không được xem là ma pháp, nhưng có thể coi là một cách tự chữa thương, có thể tăng tốc độ chữa trị và hồi phục cơ thể. Đương nhiên, cách này tuyệt đối không phù hợp với tất cả mọi người. Muốn thi triển cần hai điều kiện, đầu tiên là tinh thần lực phải đủ mạnh, có thể tinh tế khống chế từng điểm quang nguyên tố. Tiếp theo là vấn đề thuộc tính. Nếu đổi thành Lâm Hâm, hỏa nguyên tố bị kích thích chẳng phải là tự thiêu sao?

Dường như chỉ có quang thuộc tính và thủy thuộc tính là thích hợp với loại chữa trị này. Về cái tên, Long Hạo Thần không có tâm trí nghĩ nhiều, bèn đặt tên là Quang Liệu Thuật.

Dưới tác dụng của Quang Liệu Thuật, trên người Long Hạo Thần dần tỏa ra quang mang vàng, cơ thể hồi phục nhanh chóng khiến tốc độ hấp thu quang nguyên tố tăng mạnh.

Theo lời của Dạ Tiểu Lệ, chỉ riêng việc hồi phục chức năng cơ thể của Long Hạo Thần đã cần hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Nhưng khi hắn thực sự tu luyện hai mươi bốn tiếng, chẳng những chức năng cơ thể đã hồi phục, mà ngay cả linh lực cũng lấy lại được hơn bảy phần.

Thông qua tu luyện, Long Hạo Thần phát hiện, khi mình hấp thu quang nguyên tố để tu luyện linh lực, các linh khiếu ở ngực, trán và bụng đều không có động tĩnh. Thoạt nhìn thì phải đợi linh khiếu ở ngực hấp thu đầy linh lực rồi mới tụ tập linh lực ở hai linh khiếu khác.

Nhưng không thể trữ tồn không có nghĩa là không giúp hắn hấp thu và tinh luyện. Hai linh khiếu còn lại trong lúc Long Hạo Thần tu luyện cũng tiến hành công việc giống như linh khiếu ở ngực. Chẳng qua, chúng hấp thu quang nguyên tố và tinh luyện linh lực chậm hơn linh khiếu ở ngực rất nhiều.

Cụ thể vận chuyển linh khiếu thì còn cần thông qua không ngừng tu luyện để tìm hiểu. Mà lúc này, Long Hạo Thần không có nhiều thời gian như vậy, bởi vì Thải Nhi đã chậm rãi tỉnh dậy.

Tuy Long Hạo Thần luôn tu luyện, nhưng tâm trí hắn đều đặt trên người Thải Nhi. Thải Nhi vừa có dấu hiệu tỉnh lại, hắn lập tức tỉnh táo.

“Thải Nhi.” Long Hạo Thần khẽ gọi, nhanh chóng đến bên cạnh nàng.

Thải Nhi chậm rãi mở đôi mắt mông lung, có chút ngơ ngác nhìn Long Hạo Thần, lại nhìn xung quanh, đột nhiên chộp lấy tay Long Hạo Thần, nói:

“Vì sao, vì sao ta không nhớ gì hết? Ta rốt cuộc là ai? Nơi đây là đâu?”

Long Hạo Thần nhẹ nhàng nói:

“Cô là Thải Nhi, ta là Long Hạo Thần. Cô bị kích thích trong lúc thức tỉnh năng lực, cho nên tạm thời mất trí nhớ. Đừng vội, mọi thứ sẽ tốt hơn thôi. Ta nhất định sẽ giúp cô tìm lại ký ức.”

Thải Nhi lắc đầu nguầy nguậy, hai tay vò lấy mái tóc dài đã biến thành màu xám bóng mượt, khuôn mặt tuyệt sắc tràn ngập thống khổ.

“Ta, ta thật sự không thể nhớ lại bất cứ điều gì. Thật khổ sở, rất khổ sở…”

Long Hạo Thần lòng đau như cắt, không nhịn được muốn ôm nàng vào lòng.

Thải Nhi giật mình, mạnh mẽ đẩy hắn ra, hai tay ôm ngực.

“Anh, anh muốn làm gì?”

Long Hạo Thần vội nói:

“Thải Nhi đừng sợ, ta không làm gì cả, chỉ ở bên cạnh cô được không? Cô bình tĩnh lại một chút. Cô càng vội vàng thì càng khó hồi phục ký ức. Cô chịu nghe ta kể mọi chuyện không?”

Long Hạo Thần liên tục khuyên nhủ, sự kinh hoàng trong mắt Thải Nhi dần dịu lại, ánh mắt nhìn Long Hạo Thần vẫn giữ vẻ cảnh giác.

“Anh đừng tới đây, cứ đứng đó nói.”

“Được.” Long Hạo Thần đồng ý, dùng giọng dịu dàng nhất để kể. “Cô tên là Thải Nhi, là một thích khách trong Thích Khách Thánh Điện của Liên Minh Thánh Điện.”

“Liên Minh Thánh Điện? Đó là gì? Thích Khách Thánh Điện lại là gì?” Thải Nhi ngây ngốc nhìn Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần cũng ngẩn người, hắn không ngờ Thải Nhi lại mất trí nhớ triệt để đến vậy.

“Thải Nhi, cô ngồi xuống trước đi, ta sẽ từ từ kể cho cô nghe.”

“Ừm.”

Dường như Thải Nhi đã bớt kháng cự, nghe vậy thì chậm rãi ngồi xuống, chẳng qua, vừa ngồi xuống nàng lại nhíu mày.

“Ta đói, đói quá.”

Thật vậy, ba người đã một ngày một đêm không ăn gì.

Long Hạo Thần vội vàng lấy thức ăn và nước uống từ trong Giai Điệu Vĩnh Hằng ra chia cho hai cô gái, chăm sóc Thải Nhi ăn uống, thậm chí còn cố ý đốt Quang Minh Thánh Hỏa để hâm nóng lương khô cho nàng, chăm sóc vô cùng ân cần.

Nguyệt Dạ đứng cạnh nhìn Long Hạo Thần vừa giúp Thải Nhi lấy lương khô, vừa bắt đầu kể cho nàng nghe về tình hình Thánh Ma đại lục, cô ngẩn người. Không biết vì sao, sống mũi có chút cay cay, đôi mắt đẹp đã mờ đi vì hơi nước.

Nếu có một ngày, có một người đàn ông cũng sẽ vì mình như thế, cho dù chết ngay lập tức, mình cũng cam tâm tình nguyện.

Sự sợ hãi và bài xích của Thải Nhi, khi nghe Long Hạo Thần kể chuyện và được chăm sóc ân cần, đã dần dần biến mất. Nghe Long Hạo Thần kể tất cả, nàng dần ổn định tâm thần, tựa như lữ khách khát nước trong sa mạc đột nhiên thấy ốc đảo, cẩn thận ghi nhớ tất cả những điều Long Hạo Thần nói. Ít nhất thì đầu óc nàng không còn trống rỗng nữa.

Long Hạo Thần kể chừng một tiếng đồng hồ thì sẽ để Thải Nhi nghỉ ngơi, để nàng hấp thu những gì mình kể, sau đó lại nói tiếp. Chỉ riêng bối cảnh đại lục và tình hình trước mắt, hắn đã kể dài tới bốn tiếng đồng hồ.

“…lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, là lúc ta còn rất nhỏ. Khi ấy cô mạnh hơn ta nhiều, ta mới chín tuổi, đang chuẩn bị hái rau dại về nhà ăn, đột nhiên thấy cô chỉ mới bảy, tám tuổi gầy yếu ngã trên đất.”

“Cô còn nhớ lúc chúng ta trùng phùng không? Khi đó ta không nhận ra cô, cô dựa vào chiếc nhẫn Mạc Vong Ngã mới biết ta, còn không nói cho ta biết, thật quá xấu. Nhưng khoảng thời gian đó, ta thật sự rất vui, dường như cả cuộc thi tuyển chọn Liệp Ma Đoàn cũng không còn quan trọng nữa.”

“Ở Khu Ma Quan, lúc chúng ta ở trong lều, cô không thèm để ý ánh mắt người khác, dựng lên ngôi nhà nhỏ thuộc về chúng ta. Lần đó ta xúc động mạnh nhất, lòng thầm thề, sau này nhất định sẽ cho cô một ngôi nhà ấm áp. Đều là ta không tốt, không chăm sóc tốt cho cô, khiến cô bị thương nặng như vậy…”

Long Hạo Thần luôn chậm rãi kể, thanh âm của hắn thật dịu dàng, tựa như dòng suối mát thanh tẩy lòng Thải Nhi. Mãi đến khi nàng tựa vào vai hắn ngủ say.

Bên kia, Nguyệt Dạ đã nghe đến ngơ ngẩn, cô thậm chí còn nghe chăm chú hơn cả Thải Nhi.

Những ngày như vậy, trôi qua tròn ba ngày. Mỗi ngày Long Hạo Thần không ngừng kể chuyện, đút cho Thải Nhi ăn uống. Còn về một ít vấn đề sinh lý riêng tư cần giải quyết của con gái, đương nhiên là do Nguyệt Dạ dạy Thải Nhi.

Long Hạo Thần kể rất tỉ mỉ, hơn nữa không ngại phiền mà lặp đi lặp lại. Trải qua ba ngày tiếp xúc, cuối cùng Thải Nhi cũng không còn bài xích hắn nữa, ngược lại có chút ỷ lại vào hắn. Chỉ là nàng vẫn không nhớ ra điều gì, chỉ miễn cưỡng nhớ những lời Long Hạo Thần kể mà thôi.

Thực lực của Thải Nhi tuyệt không mất đi, ngược lại còn tăng cường đáng kể, tin tức tốt nhất chính là nàng vẫn còn bản năng chiến đấu. Nàng có thể nhớ được các kỹ năng của thích khách. Hơn nữa, theo lời Thải Nhi, dường như nàng đã nắm giữ một năng lực mới, cụ thể là gì thì nàng không rõ lắm. Theo Long Hạo Thần đoán, chắc là nàng còn thiếu một bước lĩnh ngộ mới có thể sử dụng được. Mà năng lực mới này dĩ nhiên liên quan đến thân phận thần quyến giả Tử Thần.

Trải qua mấy ngày tiếp xúc, Long Hạo Thần đã dần chấp nhận việc Thải Nhi mất trí nhớ. Nhưng bây giờ nàng tựa như một tờ giấy trắng không biết gì, cũng chỉ xem hắn như một người bạn có thể dựa vào, thiếu đi tình cảm trước đây. Nguyệt Dạ không chỉ một lần nhìn thấy Long Hạo Thần sau khi Thải Nhi ngủ hoặc tu luyện thì lộ ra vẻ đau lòng và tuyệt vọng.

“Chúng ta nên trở về rồi, Thải Nhi, cô chuẩn bị xong chưa?” Long Hạo Thần hỏi Thải Nhi.

“Ừm.” Thải Nhi nhẹ gật đầu, đôi mắt to chớp chớp, so với trước đây càng hoạt bát hơn một chút.

Long Hạo Thần thầm than, nói với Nguyệt Dạ vài câu rồi mở ra truyền tống của Giai Điệu Vĩnh Hằng.

Quang mang vàng lấp lánh, bao phủ cả ba người. Thải Nhi bản năng nép sát vào Long Hạo Thần, túm chặt tay áo hắn, hai mắt nhắm nghiền, bộ dạng rất căng thẳng. Nguyệt Dạ cũng đến gần Long Hạo Thần một chút, liếc trộm hắn, đã thấy hắn chỉ chăm chú vào Thải Nhi.

Quang mang vàng lóe lên, ba người xuất hiện ở một vùng ngoại ô. Bên ngoài đã là đêm tối, không khí lạnh lẽo, không trăng không sao. Bởi vậy xung quanh đều tối đen.

“Thải Nhi, được rồi, chúng ta đã quay về đại lục.” Long Hạo Thần khẽ chạm vào nàng.

Thải Nhi mở mắt ra, vẻ mặt tò mò nhìn xung quanh.

“Đây chính là thế giới vốn có của chúng ta?”

Long Hạo Thần mỉm cười nói:

“Đúng vậy! Lát nữa cô sẽ gặp được đồng bạn.”

“À. Anh sẽ luôn ở bên cạnh ta chứ?” Thải Nhi vẻ mặt mong chờ hỏi.

Long Hạo Thần gật đầu.

“Luôn luôn.”

Thải Nhi cười hì hì.

“Vậy thì tốt, anh là người tốt, những gì anh kể ta đều ghi nhớ. Anh là bạn trai của ta, đúng không?”

Long Hạo Thần cười lớn nói:

“Đúng vậy! Ta sẽ luôn ở bên cạnh cô, bảo vệ cô.”

“Ừ!” Thải Nhi gật đầu.

“Hạo Thần, ta phải đi rồi.” Bên kia vang lên giọng của Nguyệt Dạ.

Long Hạo Thần quay đầu nhìn cô, thấy khuôn mặt lạc lõng.

“Trở về đi, đừng suy nghĩ nhiều quá. Nếu có gì cần chúng ta hỗ trợ thì cô cứ để người của thương đoàn Dạ Nguyệt tới Thánh Thành tìm ta. Nhiệm vụ lần này chúng ta nhận đã hoàn thành gần hết. Có lẽ, chúng ta sẽ không tiếp tục làm nhiệm vụ nữa. Ta muốn đưa Thải Nhi trở về, về bên cha mẹ cô ấy, xem thử có thể giúp cô ấy nhớ lại điều gì không.”

Nguyệt Dạ đột nhiên trầm mặc, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.

Long Hạo Thần có chút nghi hoặc nhìn cô, bên kia Thải Nhi cũng nghiêng đầu nhìn. Chẳng qua nàng rõ ràng không vừa mắt Nguyệt Dạ lắm, ánh mắt nhìn cô có mang địch ý.

Nguyệt Dạ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng Long Hạo Thần, nói:

“Xà Ma Thần An Độ Mã Lý ở phía đông tỉnh An Độ. Gần đây y đang tìm kiếm thứ gì đó ở đầm lầy Vực Sâu trong tỉnh An Độ. An Độ Mã Lý trời sinh tính đa nghi, thực lực mạnh mẽ, luôn mang theo Trụ Ma Thần của mình. Tuy thứ hạng của y là cuối cùng trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, nhưng chủng tộc Xà Ma tộc phụ thuộc của y thì cực mạnh, nếu không sẽ chẳng thể đơn độc trấn thủ một tỉnh. Muốn đối phó y, trước tiên phải giết chết bốn Medusa bên cạnh y. Tuyệt đối đừng nhìn vào mắt Medusa, nếu bị ánh mắt đó nhìn trúng, nhất định phải giết chết nó trước khi bị hóa đá, nếu không sẽ vĩnh viễn không thể hồi phục. Medusa là ma tộc cấp sáu, Xà Ma bình thường đa số ở cấp ba đến cấp năm.”

Long Hạo Thần kinh ngạc nhìn cô.

“Cô…”

Nguyệt Dạ cười tự giễu.

“Không có gì, coi như là thù lao ngươi đã an ủi ta. Sau này muốn lấy tin tức từ chỗ ta, là phải trả giá cao đấy nhé. Ta đi đây.”

Nói xong cô xoay người bước đi. Nhưng chưa đi được mấy bước, cô lại dừng lại, đột nhiên xoay người, khiêu khích liếc Thải Nhi một cái, rồi nói với Long Hạo Thần:

“Nếu người chàng gặp đầu tiên là ta, ta nhất định sẽ khiến chàng thích ta, chứ không phải nàng.”

Quang mang tím lấp lánh, Nguyệt Dạ xoay người bay lên, đôi mắt ngập nước, dường như sắp tuôn trào.

Long Hạo Thần giật mình nhìn cô đi xa khuất, trong chốc lát không nói nên lời. Thật ra hắn không phải loại người chậm hiểu, chỉ là mấy ngày nay, tâm trí hắn đều tập trung vào Thải Nhi, không chú ý nhiều đến Nguyệt Dạ.

Mấy lời của Nguyệt Dạ lọt vào tai hắn thật như sét đánh giữa trời, thoáng chốc hắn ngây như phỗng.

“Hừ, có gì ghê gớm đâu.” Thải Nhi lè lưỡi về phía Nguyệt Dạ rời đi. “Sớm đã nhìn ra cô ta không có ý tốt. Long Hạo Thần, anh nói, anh thích cô ta hay là thích ta?”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bướng bỉnh, Long Hạo Thần có cảm giác dở khóc dở cười. Nhưng trong lòng hắn gợn sóng, trước đây Thải Nhi tuyệt đối sẽ không hỏi hắn những lời như vậy.

Vốn tính cách Thải Nhi nội tâm, sau khi mất trí nhớ thì hoạt bát hơn nhiều. Lúc này chẳng phải rất giống một cô bé đang hờn dỗi sao?

“Đương nhiên là thích cô rồi. Cả đời ta, sẽ chỉ thích một mình cô.” Long Hạo Thần nhẹ nhàng kéo tay nàng, nghiêm túc nói.

Thải Nhi có chút kinh hoảng tránh ánh mắt hắn, cũng rụt tay lại.

“Anh, anh đừng như vậy, ta thấy kỳ kỳ. Không phải anh nói sẽ đưa ta đi tìm đồng bạn sao? Mau đi thôi.”

Thành Nhã Khắc, đoàn bộ.

Mấy ngày nay, không khí trong đoàn bộ luôn u ám. Bất kể là Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp Vương, hay là Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp Soái, mỗi thành viên đều lộ vẻ ủ rũ. Đặc biệt là năm người của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp Soái, càng kìm nén cảm xúc của mình. Nếu không phải vì Linh Hồn Xiềng Xích cảm ứng được Long Hạo Thần và Thải Nhi còn sống, chỉ sợ họ đã sớm không thể khống chế nổi tình cảm.

Mấy ngày nay, bọn họ không kìm được đã ra ngoài hai lần để tìm tin tức của Long Hạo Thần và Thải Nhi, nhưng không thu hoạch được gì. Thiên Kình thì dẫn đồng đội nghỉ ngơi xong cũng luôn đi tìm Long Hạo Thần và Thải Nhi. Tuy Thiên Kình không nói gì, nhưng từ đôi mắt tràn ngập tơ máu là có thể thấy tâm trạng gã không hề bình tĩnh.

Đúng vậy! Sao gã có thể bình tĩnh được. Chính vì gã đã ra quyết định sai lầm, dẫn đến hai đội Liệp Ma Đoàn rơi vào tuyệt cảnh. Nếu không có Long Hạo Thần, chỉ sợ không ai trong số họ còn sống trở về. Lúc này, bọn họ bình an, nhưng Long Hạo Thần và Thải Nhi lại sinh tử chưa biết, điều này còn khó chịu hơn cả việc giết gã.

“Hàn Vũ, chúng ta đến Ma Đô Tâm Thành tìm đại ca đi.” Vương Nguyên Nguyên đột nhiên đứng dậy, trầm giọng nói.

Long Hạo Thần không ở đây, Hàn Vũ là kỵ sĩ còn lại trong đội, tạm thời thay thế vị trí đoàn trưởng của Long Hạo Thần.

“Ta đồng ý!” Tư Mã Tiên đứng bật dậy, hai tay siết chặt nổi đầy gân xanh.

Lúc rời khỏi Thánh Thành, mỗi người đều cảm nhận rõ ràng thực lực tăng mạnh, nhưng khi đến chiến trường ma tộc, đặc biệt là trận chiến trước đó, họ mới phát hiện, thực lực của mình nhỏ bé đến nhường nào. Vào thời điểm quan trọng, họ căn bản không thể giúp được gì cho Long Hạo Thần. Đối diện với nhiều cường giả ma tộc, bọn họ ngay cả cơ hội ra tay cũng không có.

Lâm Hâm và Trần Anh Nhi mắt cũng đỏ hoe, ánh mắt bốn người đều tập trung vào Hàn Vũ.

Hàn Vũ nhìn bọn họ, cũng chậm rãi đứng lên.

“Theo lý trí thì ta nên ngăn cản các người. Chuyến đi này, chúng ta có ít nhất chín mươi phần trăm cơ hội vĩnh viễn ở lại đó, không thể để các người dễ dàng rơi vào nguy hiểm. Nhưng, mặc xác lý trí, chúng ta đi!”

Nói xong y cầm lấy Xích Huyết Chi Cuồng Phóng bên cạnh, đi ra ngoài cửa.

Năm người vừa ra khỏi cửa, đường đi đã bị một bóng dáng cao to chặn lại.

“Tránh ra!” Tư Mã Tiên hét lớn một tiếng, trực tiếp nhấc lên Quang Chi Đại Lực Hoàn.

Người cản đường họ chính là đoàn trưởng Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp Vương, Thiên Kình.

“Ta không thể để các người đi. Ta đã ra quyết định sai một lần, không thể sai thêm lần nữa. Hạo Thần không ở đây, ta nhất định phải thay cậu ấy bảo vệ các người.”

“Cút!” Tư Mã Tiên lại gầm lên, lần này càng không khách sáo, giơ cao Quang Chi Đại Lực Hoàn.

Các thành viên của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp Soái cũng lần lượt phóng ra linh lực, sự bất mãn mà họ luôn kiềm nén với Thiên Kình cuối cùng cũng bộc phát.

Thiên Kình hít sâu một hơi.

“Nếu giết ta có thể giảm bớt bi thương trong lòng các người, ta tuyệt đối không ra tay. Nhưng chúng ta là Liệp Ma Đoàn, sao có thể chết trong tay người của mình được? Ta biết, tất cả đều là lỗi của ta, xin các người cho ta cơ hội chuộc tội. Ta không có yêu cầu gì nhiều, hãy để cơ hội đến Tâm Thành cho ta. Nếu trong vòng mười ngày, ta và đồng bạn không mang về tin tức, các người hãy hành động cũng không muộn. Hạo Thần gặp nguy hiểm là lỗi của ta đã ra quyết định sai lầm, cho dù phải đi chịu chết cũng xin để ta chết trước các người. Ta chỉ hy vọng trước khi chết có thể bù đắp lại lỗi lầm.”

Nói đến đây, từ người gã bỗng trào dâng khí thế mạnh mẽ. Là một Kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa, tu vi của gã đã là đỉnh cấp bảy, trải qua một trận chiến với A Bảo, càng tiếp cận cấp tám. Lời gã nói tràn ngập sự quyết tuyệt.

Mấy ngày nay, năm người của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp Soái lòng bi thương, tâm trạng gã sao có thể vui được? Thậm chí còn đau khổ hơn. Đợi vài ngày, một chút tin tức cũng không có, thực ra trong lòng mỗi người đều đã có suy đoán tệ nhất. Ngay lúc này, gã không muốn tiếp tục khổ sở chờ đợi nữa.

Sắc mặt Tư Mã Tiên dịu đi, lạnh nhạt nói:

“Nói những lời này không có ý nghĩa, xin anh tránh ra. Anh muốn làm thế nào cũng không liên quan đến chúng ta. Đại ca là đoàn trưởng của chúng ta, chúng ta chỉ tin tưởng vào sức mạnh của chính mình. Trừ phi anh giết chúng ta, nếu không, anh không thể ngăn cản chúng ta rời khỏi đây.” Nói xong, trên người gã bắt đầu lượn lờ tia điện tím. Toàn thân gã phát ra sát khí.

“Tư Mã, bình tĩnh một chút!” Hàn Vũ quát, rồi trầm giọng nói với Thiên Kình: “Đoàn trưởng Thiên Kình, liên quan đến hành động sai lầm trước đó của các người, chúng ta không muốn nói thêm gì. Chỉ huy ra sao thì chính anh hiểu rõ, nhưng sai đã sai rồi, chúng ta có trách móc anh cũng không đổi lại được sự bình an cho đoàn trưởng. Bây giờ xin anh đừng ngăn cản chúng ta. Tư Mã nói đúng, anh làm gì là việc của anh, tìm đoàn trưởng là việc chúng ta nhất định phải làm. Chúng ta có thể khẳng định là đoàn trưởng và phó đoàn trưởng còn sống. Chỉ cần có một tia hy vọng, chúng ta tuyệt đối không từ bỏ.”

Thiên Kình từ từ lắc đầu.

“Cho dù các người đánh ngã ta, ta cũng sẽ không để các người bước qua. Đến đây đi.”

“Đánh ngã thì đánh ngã!” Tư Mã Tiên đã sớm không kiềm chế được, trong đoàn bộ nhỏ hẹp nhưng cũng không ảnh hưởng đến lực bắn của Quang Chi Đại Lực Hoàn, quả cầu sắt to trong tay định đánh về phía Thiên Kình.

“Tư Mã, dừng tay!” Một tiếng quát vang lên từ sau lưng Thiên Kình.

Nghe giọng nói này, Quang Chi Đại Lực Hoàn mà Tư Mã Tiên vốn muốn đánh ra đã đập mạnh xuống đất, tiếng chấn động khiến mỗi người đều tạm thời ù tai.

Phản ứng đầu tiên của tất cả là ngây ngốc, ngay sau đó, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết. Thiên Kình đột nhiên xoay người lại, cách sau lưng gã không xa, đó chẳng phải là Long Hạo Thần đang bước vội đến sao. Thải Nhi với vẻ mặt tò mò và có chút hồi hộp đi theo sau hắn.

“Đại ca!” Tư Mã Tiên kêu to một tiếng, sải bước xông về phía Long Hạo Thần. Thân hình cường tráng trực tiếp đẩy Thiên Kình đang chắn trước mặt ra, bước vội đến mở rộng vòng tay ôm chặt lấy hắn.

Không chỉ có gã, các thành viên khác của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp Soái đều tràn ngập hưng phấn, thậm chí là thét lên chói tai xông tới Long Hạo Thần. Cho dù kiên cường như Hàn Vũ, lúc này cũng không kìm được mà rơi nước mắt.

Sự hưng phấn tột độ khiến máu trong người họ như đang sôi trào. Cảm giác này không thể dùng ngôn ngữ để hình dung. Trần Anh Nhi thậm chí còn nhào đến ôm lấy Long Hạo Thần, hôn một cái lên má hắn, khiến Long Hạo Thần mặt đỏ bừng.

Thải Nhi bản năng lùi ra sau một bước, kéo ra khoảng cách với Long Hạo Thần, tò mò nhìn những người trước mắt đối với nàng mà nói rất kỳ quái. Tuy nàng mất trí nhớ, không hiểu vì sao lại xuất hiện tình huống như vậy, nhưng cũng mơ hồ cảm nhận được tình cảm chân thành của mọi người đối với Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần lần lượt ôm các đồng bạn xong, bỗng thấy Thiên Kình lặng lẽ rời đi, vội vàng kêu lên:

“Thiên Kình đại ca!”

Thân thể Thiên Kình cứng đờ, dừng bước, xoay người, cười khổ nói:

“Ta không đáng để cậu gọi hai chữ đại ca, cứ gọi thẳng tên ta là được.”

Long Hạo Thần bước nhanh đến trước mặt Thiên Kình, tay phải đấm vào ngực trái, hướng gã hành lễ kỵ sĩ. Thiên Kình bản năng làm ra đáp lễ.

Long Hạo Thần trầm giọng nói:

“Chỉ một lần thất bại đã khiến anh nản lòng rồi sao? Hành động lần này tuy rằng anh có chút vội vàng, nhưng ta cũng có phần ích kỷ. Lúc chiến đấu, anh liên tiếp đề nghị sẽ cùng đồng bạn đoạn hậu cho chúng ta. Anh không đánh mất vinh dự của một kỵ sĩ. Trong lòng ta, anh vẫn là một kỵ sĩ, một người anh trai đáng kính. Anh không nên vì vậy mà nản lòng, nên tiếp tục dẫn dắt đồng bạn vì vinh quang của kỵ sĩ, vì tương lai của nhân loại mà chiến đấu. Thiên Kình đại ca, ta không trách anh.”

Ngây ngốc nhìn Long Hạo Thần, thân thể Thiên Kình hơi run rẩy, môi mấp máy nhưng không nói nên lời. Một người đàn ông anh dũng như vậy, ngay lúc này lại không kìm được mà tuôn trào nước mắt.

“Hạo Thần, ta có lỗi với cậu!” Hai đầu gối mềm nhũn, gã định quỳ xuống đất.

Long Hạo Thần vội vàng đỡ lấy gã.

“Thiên Kình đại ca, tất cả đều đã qua rồi, chẳng phải chúng ta đều sống sót hoàn hảo sao?”

Áp lực dồn nén bao ngày nay vào khoảnh khắc này hoàn toàn bộc phát. Là một Kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa cường đại, trên chiến trường tuyệt đối là anh hùng đổ máu không đổ lệ. Nhưng bây giờ Thiên Kình lại khóc như một đứa trẻ, có thể thấy trong lòng gã đau khổ đến nhường nào. Chẳng qua, có lẽ khóc cũng tốt cho gã. Nếu không, cảm xúc không được giải tỏa, chỉ sợ gã sẽ sớm đi đến hủy diệt.

“Đàn ông ôm nhau, có chút kỳ kỳ.” Một thanh âm ngại ngùng nhút nhát đột nhiên vang lên.

Vương Nguyên Nguyên bản năng nói:

“Anh Nhi đừng quậy.”

Chẳng qua, cô vừa thốt ra lời đã cảm thấy không đúng. Bởi vì Trần Anh Nhi đang ở đối diện cô, trợn mắt há hốc mồm nhìn sau lưng mình.

Vương Nguyên Nguyên đột nhiên xoay người, giật mình nhìn. Thải Nhi đang làm bộ dáng đáng thương lui sang một bên, lén lút nhìn họ.

Không chỉ là hai người họ, các thành viên khác của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp Soái cũng ngơ ngẩn.

Trong lòng họ, Thải Nhi luôn lạnh lùng, im lặng, quả cảm và cường đại. Trong đội, người họ tôn kính nhất là Long Hạo Thần, nhưng người họ sợ nhất chắc chắn là Thải Nhi. Tuy Thải Nhi rất ít khi mở miệng, nhưng một khi đến lúc cần nàng đứng ra, nàng có thể lập tức thay thế vị trí của Long Hạo Thần trong đội, không ai không phục. Thực lực cường đại của nàng mọi người đều đã chứng kiến. Cường giả cấp tám còn có thể bị nàng giết chết cơ mà. Từ trước đến nay, nàng và Long Hạo Thần là hai trụ cột trong đội.

Ai có thể ngờ được, lúc này Thải Nhi lại đột nhiên thốt ra một câu như thế. Điều này không thể chỉ dùng từ “kỳ quái” để hình dung.

Thải Nhi bản năng dời bước về phía Long Hạo Thần. Cuối cùng, nàng lắc mình một cái, núp sau lưng Long Hạo Thần, hai tay từ phía sau túm lấy vạt áo hắn.

Long Hạo Thần nâng Thiên Kình dậy, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của đồng bạn, mắt hắn hơi ảm đạm nói:

“Không có việc gì, chúng ta trở về rồi nói sau. Thiên Kình đại ca, sắc mặt anh không tốt, chúng ta đã bình an trở về, anh cũng nghỉ ngơi đi. Chúng ta không thể ở lại thành Nhã Khắc nữa, nên mau chóng rời đi. Phải rồi, trả lại đại ca chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa.”

Nói xong hắn lấy ra bộ áo giáp truyền kỳ từ hòm bạc đưa tới trước mặt Thiên Kình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!