Lâm Hâm vội vàng giữ chặt nội đan.
“Hạo Nguyệt, cái này tuyệt đối không thể cho ngươi được, ta phải dùng nó để luyện đan dược!”
Cái đầu thứ năm khinh thường hừ một tiếng, lắc đầu với y rồi quay đi.
Long Hạo Thần mỉm cười nói:
“Ý của nó là bảo anh cất nội đan Sâm Chu đi, có nó ở đây thì khói độc không thành vấn đề.”
“A?” Lâm Hâm ngẩn ra. Y là người thông minh, lập tức phản ứng lại. “Đại ca, ý cậu là, thuộc tính cái đầu thứ năm của Hạo Nguyệt là…”
Long Hạo Thần gật đầu.
“Anh đoán không sai, là độc.”
Nghe đến chữ “độc”, vẻ mặt mọi người đều có chút biến đổi. Chẳng trách trước đó Hạo Nguyệt lại ra sức cắn nuốt làn khói độc nồng đậm kia, hóa ra là để thúc đẩy thuộc tính thứ năm của nó – độc thuộc tính. Đây là lần đầu tiên họ nghe nói đến thuộc tính này. Trong số các ma thú đã biết, dường như không có loại nào mang thuộc tính này, dĩ nhiên, ma thú thực vật như Ma Quỷ Thực Nhân Hoa là ngoại lệ.
Cái đầu thứ năm của Hạo Nguyệt ngẩng lên. Trong tiếng gầm trầm thấp, hai mắt nó bắt đầu lóe lên ánh tím sáng ngời. Chuyện kỳ lạ cũng xảy ra, khi mắt nó lóe sáng, làn khói độc xung quanh như gặp phải thứ gì đó kinh khủng lắm, điên cuồng tản ra. Trong chớp mắt, khói độc trong phạm vi ba trăm mét đã bay đi tán loạn. Hơn nữa, khi Hạo Nguyệt tiến lên, khói độc vẫn không ngừng né tránh.
Hiệu quả này quả thật còn hơn cả Thánh Vệ số mười một hay nội đan Sâm Chu. Tầm mắt đột nhiên thoáng đãng, tâm trạng u ám của mọi người vì hoàn cảnh đầm lầy Vực Thẳm Tử Vong cũng trở nên tốt hơn.
Màu sắc của đầm lầy thực chất là đỏ sậm, có chỗ nâu đậm, có chỗ vàng đen, còn có vài nơi mang màu xanh nhạt. Bây giờ tầm mắt trống trải, mọi người có thể thấy rõ nhiều thứ hơn. Trong phạm vi sinh trưởng của Ma Quỷ Thực Nhân Hoa, chỉ có một mình chúng nó. Qua khỏi khu vực này, các loại thực vật khác bắt đầu xuất hiện.
Vẫn chủ yếu là dây mây, còn có một ít thực vật mà mọi người không biết tên.
Hạo Nguyệt bốn vó tung bay, sải bước đi trong đầm lầy Thâm Uyên. Dường như nó hoàn toàn không sợ hãi, cũng chẳng thèm quan sát tình hình xung quanh. Nói cũng lạ, từ khi mọi người ngồi trên lưng nó, không còn một con ma thú nào dám ra tập kích nữa.
“Ủa, mọi người nói xem có kỳ không, mấy con thằn lằn nấp trong đầm lầy đâu mất rồi?” Trần Anh Nhi tò mò nhìn bốn phía. Không cần tự mình đi bộ, lại còn rất an toàn, tâm trạng cô tốt hẳn lên. Sự buồn bực do bị khói độc mê hoặc lúc trước cũng vơi đi nhiều.
Lâm Hâm cười gian xảo:
“Thế mà cũng không hiểu à? Thằn lằn gặp phải tổ tông của nó thì chẳng phải chạy vắt giò lên cổ sao?”
“Grao!” Tiểu Quang đột nhiên quay đầu lại, hung dữ nhìn chằm chằm Lâm Hâm.
Lâm Hâm bị ánh mắt hung tợn của nó làm cho giật nảy mình.
“Đại ca, Hạo Nguyệt làm gì thế!”
Long Hạo Thần cười nói:
“Hạo Nguyệt nói nó không phải thằn lằn, bảo anh đừng so sánh nó với đám bò sát thấp kém đó, nếu không nó sẽ ném anh xuống.”
Lâm Hâm cười nói:
“Rồi, rồi, Hạo Nguyệt của chúng ta là mạnh nhất. Thằn lằn gì chứ, coi như là rồng cũng không so được. Đúng không?” Nịnh nọt cũng chẳng mất gì, y trước giờ không hề keo kiệt, ít nhất là ở phương diện này.
Hạo Nguyệt hừ một tiếng, không thèm để ý đến y nữa.
Có lẽ vì cái đầu thứ năm, Tiểu Tử, mới sinh ra nên nó biểu hiện đặc biệt cố gắng, gần như dựa vào sức mình để hoàn thành nhiệm vụ mở đường.
Cách mở đường của Tiểu Tử rất đơn giản, nó chỉ cần há miệng, phun ra một luồng khí về phía trước. Luồng khí nó phun ra có màu tím đen giống như mắt nó. Nơi nào luồng khí tím đen lướt qua, mặc kệ dây mây có chắc khỏe đến đâu cũng đều bị hòa tan, mở ra một con đường thông suốt.
Chẳng qua, Long Hạo Thần để ý thấy Tiểu Tử không ngừng hít thở sâu. Mỗi lần hô hấp, dường như nó đều đang hấp thu một ít khí thể trong đầm lầy. Cùng với nhịp thở của nó, khói độc phương xa càng thêm hỗn loạn.
Tuy Long Hạo Thần không thể khẳng định thực lực của Tiểu Tử so với mấy cái đầu khác như thế nào, nhưng độc thuộc tính nếu dùng tốt, e rằng còn khủng bố hơn bất cứ thuộc tính nào.
Chỉ trong khoảng thời gian một bữa ăn, Hạo Nguyệt đã đi được một quãng đường xa hơn nhiều so với lúc trước cả nhóm tiến lên, càng lúc càng tiến sâu vào đầm lầy. Mọi người cũng đã nghỉ ngơi hồi phục tốt.
Tấm lưng rộng rãi của Hạo Nguyệt dài hơn mười mét, tuy ngồi bảy người nhưng không hề chật chội. Chỉ là Long Hạo Thần vì cẩn thận nên luôn ở sát bên Thải Nhi, thành ra hai người ngồi rất gần nhau.
Tiếp tục tiến lên, Hạo Nguyệt đi nhanh khoảng một giờ đồng hồ, họ đã tiến vào nơi sâu trong đầm lầy. Khí thế mạnh mẽ của Hạo Nguyệt khiến đường đi thuận lợi hơn nhiều. Nếu là lúc trước, e rằng họ tốn thời gian gấp ba cũng không thể đến được nơi này.
Lại một lần nữa xuyên qua đám dây mây rậm rạp, trước mặt họ xuất hiện một cái hồ nhỏ. Hồ nước không sâu, ở một nơi hỗn tạp thế này mà lại trong suốt thấy đáy.
Hạo Nguyệt vốn luôn tiến về phía trước lần đầu tiên dừng bước, năm cái đầu nhìn bốn phía, trong mắt lần đầu lộ ra tia do dự.
Long Hạo Thần có thể cảm nhận được sự e ngại và sợ hãi trong lòng Hạo Nguyệt. Trong cảm giác của hắn cũng mơ hồ hiện lên một tia bất an.
Đã có suy đoán, Long Hạo Thần hét lớn:
“Mọi người chuẩn bị chiến đấu, chú ý xung quanh!”
Ngay lúc này, Thải Nhi bỗng phản xạ nhìn về một hướng. Long Hạo Thần cảm nhận được thân thể nàng chợt căng cứng, ánh mắt lập tức nhìn theo.
Một luồng sáng lạnh vụt qua trong chớp mắt.
Tốc độ của luồng sáng này quá nhanh, gần như sượt qua mặt hồ mà bắn tới, còn nhanh hơn cả ánh đao lóe lên. Hạo Nguyệt gầm lên một tiếng đau đớn, thân thể khổng lồ nghiêng sang một bên.
Long Hạo Thần có thể cảm nhận được sự đau đớn trong tiếng gầm của nó, lập tức từ trên lưng Hạo Nguyệt nhảy xuống. Cùng lúc đó, một bóng vàng tách ra khỏi người hắn, ngồi lại trên lưng Hạo Nguyệt.
Trên chân trước bên phải của Hạo Nguyệt bất ngờ xuất hiện một vết thương. Có thể thấy, lớp vảy dày đến nửa mét lại bị cắt ra một nửa, mơ hồ lộ ra mạch máu bên trong. Chẳng qua vết thương đang khép lại với tốc độ kinh người.
Tuy Long Hạo Thần chưa từng thử công kích để xem độ dày lớp vảy của Hạo Nguyệt, nhưng hắn đã cùng nó chiến đấu rất nhiều lần, khá hiểu rõ lực phòng ngự của nó. Với cường độ ngoại linh lực của nó, dù chưa tiến hóa cũng đã hơn vạn, sau khi tiến hóa rất có khả năng tăng gấp đôi. Dưới tình huống như vậy lại bị kẻ địch chớp mắt phá tan phòng ngự, không có cả thời gian để tránh né và ứng biến, lực công kích phải mạnh đến mức nào mới làm được?
Cũng trong lúc này, con ngươi Long Hạo Thần đột nhiên co rút lại. Bởi vì hắn hoảng sợ thấy, trong hồ nhỏ trong vắt đang có gần trăm luồng sáng lạnh bay ra, bắn thẳng về phía Hạo Nguyệt. Tốc độ cực nhanh, mắt thường khó mà bắt kịp.
“Hạo Nguyệt!” Long Hạo Thần gần như phát điên hét lên.
Cùng lúc đó, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán trong tay hắn chém ra. Vô số luồng sáng vàng hóa thành điểm sáng bắn ra giữa không trung. Một kích này, Long Hạo Thần đã dốc toàn lực, không chỉ bộc phát toàn bộ linh lực mà còn đẩy tốc độ tấn công và phạm vi bao trùm lên đến cực hạn. Chính là Diệt Ma Thiểm!
Hạo Nguyệt gầm lên một tiếng, đôi cánh to sau lưng bỗng giang rộng, dùng sức vỗ mạnh, thúc đẩy thân hình khổng lồ bay lên không trung.
Hạo Nguyệt không phải kẻ hiền lành. Ngay lúc thân thể bay lên, năm cái đầu to, năm cái miệng cùng phun ra những luồng khí nguyên tố đánh thẳng vào hồ nhỏ trong suốt.
Một tiếng nổ vang trời điếc tai, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy như bị một cây búa tạ nện thẳng vào người, cho dù là vũ khí mạnh như Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán cũng phát ra tiếng rên rỉ. Lực phản chấn khổng lồ khiến cả người Long Hạo Thần bay ngược ra sau. Nhưng hắn đã dựa vào Diệt Ma Thiểm, thành công tạo ra thời gian cho Hạo Nguyệt bay lên trời.
Kêu lên một tiếng, sắc mặt Long Hạo Thần tái nhợt, quang mang vàng của Linh Hồn Xiềng Xích đồng thời xuất hiện trên người các thành viên Liệp Ma Đoàn cấp Soái số 64.
Những luồng sáng sắc bén kia không có ý định buông tha Long Hạo Thần. Chúng gần như dán sát mặt đất, chớp mắt đã đuổi theo hắn. Dựa vào vết thương của Hạo Nguyệt thì có thể thấy lực phá hoại của chúng cực mạnh. Rõ ràng Huy Hoàng Thánh Giáp của Long Hạo Thần không thể nào ngăn cản nổi.
Nhưng, ngay lúc đó, thân thể Long Hạo Thần bị một luồng sáng trắng kéo mạnh bay lên trời. Gần như ngay khoảnh khắc sinh tử, quang mang trắng đã kịp thời xuất hiện.
Mỗi người đều có cảm giác lạnh sống lưng. Mấu chốt là sự nguy hiểm này đến quá đột ngột. Từ lúc Hạo Nguyệt bị tập kích đến khi Long Hạo Thần nhảy xuống, rồi vô số đòn tấn công xuất hiện, cả quá trình chỉ diễn ra trong một, hai lần hít thở.
Tiếng gầm kịch liệt vang lên, năm luồng khí nguyên tố đủ màu đánh vào hồ nhỏ, bộc phát ra những tiếng nổ vang trời. Vụ nổ của năm loại nguyên tố gần như lật tung cả cái hồ không lớn này.
Diện tích hồ nhỏ không quá một, hai trăm mét. Linh lực khổng lồ điên cuồng khuếch tán trong không khí. Từng luồng sáng vàng ngay lúc này bay lên trời, tản ra tứ phía.
Nhân cơ hội này, mọi người rốt cuộc thấy rõ luồng sáng lạnh đó là cái gì. Phát hiện này khiến họ không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Ngực Long Hạo Thần liên tục phập phồng, mới rồi hắn cảm giác toàn thân mình lạnh toát. Nếu không phải có chuẩn bị trước, để Nhã Đình trên lưng Hạo Nguyệt, thời khắc mấu chốt dựa vào năng lực Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô kéo mình trở về, lần này muốn tránh cũng không có khả năng. Bởi vì hắn không có cả thời gian để phóng ra linh cánh!
Đây rốt cuộc là loại quái vật gì? Mặc kệ là Long Hạo Thần hay các đồng bạn, sau khi thấy rõ ràng con ma thú đánh bất ngờ thì không ai nhận ra nó cả.
Loại quái vật này có hình thù vô cùng đặc biệt. Cơ thể chúng không lớn, chỉ dài chừng hai mét, toàn thân dẹt lép, chiều ngang không quá một mét. Nhưng hình dạng của nó thật sự rất dữ tợn. Phía đỉnh đầu có một cái răng cưa sắc bén dài hơn một thước, hơn nữa hai bên đầu cũng có răng cưa. Trong đầm lầy Thâm Uyên ánh sáng rất tối, nhưng vẫn có thể thấy những chiếc răng cưa lấp lánh quang mang sắc bén.
Phải biết toàn thân thứ này chỉ dài hai thước, mà riêng cái răng cưa trên đầu đã dài hơn một thước, chiếm cứ một nửa chiều dài cơ thể! Đây là hình dạng kinh khủng đến mức nào? Phần đuôi có vây cá rất to, có thể quẫy mạnh để đẩy thân thể nó đi. Hơn nữa trên người mỗi một con quái ngư đều tản ra linh lực sắc bén. Loại linh lực này trước giờ Long Hạo Thần chưa từng thấy, tuyệt không phải là loại mà ma thú cá thủy thuộc tính có được. Nó có một chút gì đó của phong thuộc tính và không gian thuộc tính, hoặc có thể nói là hỗn hợp cả hai.
Khi đám quái ngư xông ra, rõ ràng là linh lực phong thuộc tính thúc đẩy. Nhưng những chiếc răng cưa lại tản ra không gian thuộc tính. Chính vì vậy nên lực công kích của nó mới mạnh đến thế. Đây chính là vết cắt không gian!
Đám quái ngư xuất hiện trong tầm mắt mọi người ít nhất có vài chục con. Dưới đòn đánh năm loại nguyên tố của Hạo Nguyệt, những con bị trúng chính diện lập tức nổ tung thành dịch thể trắng, còn lại đa số thì bình an vô sự. Trên thân thể bóng loáng của chúng tản ra quang mang bạc nhàn nhạt, linh lực đánh tới kỳ lạ thay lại trượt khỏi người chúng, không thể thực sự gây tổn thương.
Không sai, đây chính là ma thú hỗn hợp hai thuộc tính phong và không gian. Chỗ đáng sợ nhất của chúng, chắc chắn là lực công kích, nhưng lực phòng ngự và tốc độ cũng không hề tệ. Ở trong đầm lầy Thâm Uyên này không ngờ lại tồn tại loại ma thú như thế. Càng đáng sợ hơn là, chúng nó là sinh vật quần cư. E rằng trong cái hồ nhỏ này có khoảng trăm con.
Long Hạo Thần hít một ngụm khí lạnh, lập tức triệu hồi hai Đại Thánh Vệ từ Giai Điệu Vĩnh Hằng ra, để chúng nó xem đây là loại quái vật gì.
Hai Đại Thánh Vệ vừa liếc mắt, gần như đồng thanh nói ra một cái tên mà mọi người cực kỳ xa lạ.
“Cứ Kình, không ngờ lại là Cứ Kình. Chẳng phải Cứ Kình đã sớm tuyệt chủng rồi sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?” Hai vị Thánh Vệ có Hồn của Cường Giả này gần như không có cảm xúc, nhưng lúc này đều lộ ra vẻ chấn kinh.
Long Hạo Thần hỏi:
“Cứ Kình là gì?”
Thanh âm của Thánh Vệ số mười một rõ ràng có phần sợ hãi.
“Đó là một loại ma thú rất khủng bố. Sức chiến đấu riêng của mỗi cá thể đã cực kỳ mạnh, tương đương với ma thú cấp tám, hơn nữa còn là quần cư. Lực phá hoại của chúng cực kỳ khủng bố. Vật mọc trên đỉnh đầu chính là sừng của chúng. Tuy là một bộ phận cơ thể nhưng cũng là vũ khí đáng sợ nhất. Loại ma thú này có thể lên bờ lẫn bơi dưới nước. Nhược điểm lớn nhất là không biết bay. Nhưng lực công kích ẩn nấp rất mạnh, cho dù là ma thú và nhân loại biết bay, khi gặp phải chúng nó mà không kịp bay lên, thì rất có thể bị cắn xé. Thời viễn cổ, loại ma thú này từng xưng bá một thời, sau đó gặp phải thiên địch là loài rồng mới dần mai một. Không ngờ bây giờ còn có thể gặp lại chúng. Ở thời của chúng ta, chỉ có thể xem trong sách cổ mới thấy được chúng.”
Long Hạo Thần hít một ngụm khí lạnh, chẳng trách đám quái vật này khủng bố đến thế, thì ra là ma thú cấp tám. Hơn một trăm con ma thú cấp tám! Nếu chúng nó biết bay, lựa chọn duy nhất của mình chính là dẫn theo đồng bạn lập tức trốn vào Giai Điệu Vĩnh Hằng. Nếu không, có thêm gấp đôi người cũng không đủ cho chúng nó cắn.
Lúc này, bên dưới từng con Cứ Kình đều phát ra tiếng gầm trầm thấp. Tiếng gào của chúng không vang dội, nhưng trong sự trầm thấp lại ẩn chứa cảm xúc sâu thẳm. Lúc trước Hạo Nguyệt ra đòn đã giết chết ba con Cứ Kình, vài con khác chỉ bị thương. Cùng là ma thú cấp tám, nếu một đối một thì Hạo Nguyệt hiển nhiên mạnh hơn chúng nhiều. Nhưng gặp phải nhiều Cứ Kình như vậy, Long Hạo Thần chỉ còn cách tạm thời né tránh mũi nhọn.
Nhưng Hạo Nguyệt tính tình không tốt lắm, bị chúng nó tấn công bị thương, lại thêm Long Hạo Thần rơi vào nguy hiểm thập tử nhất sinh, đã triệt để chọc giận nó.
Từng ngụm khí nguyên tố không ngừng bắn về phía hồ nhỏ. Đặc biệt là Tiểu Tử mới mọc ra, phun ra những ngụm khí độc màu tím hồng. Các thành viên Liệp Ma Đoàn cấp Soái số 64 trông thấy đều có cảm giác tim đập chân run.
Chẳng qua, Cứ Kình không hổ là sinh vật cổ đại, chúng nó có cách kháng cự riêng. Đa số Cứ Kình bắt đầu quay quanh một phương hướng với tốc độ cao. Có thể thấy rõ, từng vòng sáng trắng bạc nở rộ, dâng lên không trung, hình thành từng mảnh tấm chắn màu bạc trắng. Cùng lúc đó, một chuyện kỳ dị hơn xảy ra, hồ nước bên dưới vốn đã trở nên hỗn tạp vì đòn đánh của Hạo Nguyệt, nhưng khi có luồng sáng bạc lan tràn, không ngờ lại nhanh chóng biến trong suốt trở lại, dường như tất cả độc tố đều bị tẩy trừ.
Đúng vậy! Nếu không có năng lực kháng độc mạnh mẽ, đám Cứ Kình không thể nào sinh sống trong Vực Tử Vong.
Tuy hơi thở Hạo Nguyệt phun ra rất cường đại, nhưng đối mặt với nhiều Cứ Kình chung sức ngăn cản cũng không có cách nào. Các đòn tấn công chỉ có thể bị bắn ra, không thể phát huy tác dụng.
May mắn có cái đầu thứ năm kịch độc, nên lúc này xung quanh chỗ họ đứng đều tràn ngập khói độc, nhờ hơi thở Hạo Nguyệt tản ra mà bị đẩy lùi. Có thể tưởng tượng, nếu nhóm Long Hạo Thần dựa vào linh cánh bay lên trời, cho dù có kỹ năng cản khói độc, e rằng linh lực cũng sẽ mau chóng tiêu hao. Có thể lao ra khỏi đám khói độc hay không còn rất khó nói. Huống chi, ai có thể khẳng định trong khói độc không ẩn núp kẻ địch siêu mạnh nào?
Năm cái đầu của Hạo Nguyệt không ngừng phát ra tiếng gầm phẫn nộ, hiển nhiên là vì bất mãn khi bị tấn công lén. Đôi cánh to sau lưng không ngừng vỗ đập, dao động linh lực đang liên tục tăng lên.
Long Hạo Thần vỗ lưng Hạo Nguyệt, an ủi:
“Thôi, đây là địa bàn của chúng nó, chúng ta bay qua là được.”
Tuy Hạo Nguyệt không cam lòng, nhưng cũng sẽ không làm trái ý Long Hạo Thần. Thế nên nó không cam lòng vỗ đôi cánh mang mọi người bay về phía trước, định vượt qua cái hồ nhỏ để tìm chỗ đáp xuống, tiếp tục tiến lên. Dù sao bay trên trời mang theo bảy người, còn cần kháng cự khói độc, đối với nó cũng là một sự tiêu hao không nhỏ.
Nhưng rất nhanh sắc mặt nhóm Long Hạo Thần biến đổi. Bởi vì đám Cứ Kình vốn sinh hoạt trong hồ nhỏ lại đuổi theo Hạo Nguyệt. Chúng không có ý định tha cho họ.
Đám Cứ Kình này muốn làm gì? Long Hạo Thần lòng chấn kinh. Không thể không nói, nếu đáp xuống đất, họ không phải là đối thủ của Cứ Kình, mặc kệ là thân thể hay linh lực, lực công kích, nhiều Cứ Kình như vậy thật quá đáng sợ.
Thánh Vệ số mười một nói:
“Cứ Kình là sinh vật quần cư, cực kỳ đoàn kết, cho nên đặc biệt thù dai. Vừa rồi các ngươi giết chết đồng bạn của chúng, chúng nó tuyệt đối sẽ không chịu bỏ qua.”
Long Hạo Thần cười nhạt.
“Cách này của chúng có thể đối phó người khác, nhưng với chúng ta thì sao? E rằng đã tìm nhầm đối tượng rồi. Đã đi lâu như vậy, cũng nên nghỉ ngơi thôi. Đi nào, chúng ta trở lại tháp Vĩnh Hằng.”
Đuổi theo thì cần phải có mục tiêu. Nếu Cứ Kình mất đi mục tiêu, chúng nó có thể làm gì chứ? Chỉ còn cách trở lại nơi chúng nó sinh sống.
Quang mang vàng lấp lóe, chậm rãi khuếch tán, bao phủ thân thể khổng lồ của Hạo Nguyệt và mọi người. Quang mang thu lại, ngay sau đó, nhóm Long Hạo Thần toàn bộ xuất hiện ở tầng một tháp Vĩnh Hằng.
Trở về tháp Vĩnh Hằng, mỗi người đều có cảm giác nhẹ nhõm. Ít ra thì nơi đây an toàn, không cần lo lắng trong Vực Tử Vong sẽ đột nhiên chui ra sinh vật khủng bố nào.
Chẳng qua, Long Hạo Thần vẫn rất có hứng thú với Cứ Kình, liền kéo hai Thánh Vệ hỏi han. Từ miệng chúng nó, Long Hạo Thần biết được một số thông tin liên quan đến Cứ Kình.
Loài sinh vật Cứ Kình này đích thực cực mạnh, nếu không phải chúng có nhược điểm bẩm sinh là không thể bay, e rằng năm đó thời gian xưng bá đại lục sẽ còn kéo dài hơn.
Sở dĩ chúng có hai loại thuộc tính là vì cấu tạo cơ thể. Sừng của chúng mang không gian thuộc tính, còn thân thể thì là phong thuộc tính. Hai loại thuộc tính hỗ trợ lẫn nhau, bởi vậy lúc công kích tốc độ cực nhanh.
Hạo Nguyệt có thể giết chết vài con Cứ Kình cũng coi như là khá may mắn. Bởi vì nó tấn công đột ngột, hơn nữa Cứ Kình không ngờ sẽ xuất hiện kẻ địch mà chúng không đối phó được, vì vậy lúc đầu chúng không hề phòng ngự.
Căn cứ theo lời hai Thánh Vệ, trong đầm lầy dù cho có Vua Sâm Chu cấp mười, đối mặt với bầy Cứ Kình cũng không dám dễ dàng xâm nhập lãnh địa. Lực công kích của cái sừng kia e rằng không thua kém bất cứ trang bị truyền kỳ nào.
Đồng dạng, bởi vì Cứ Kình cường đại, mỗi bộ phận trên người chúng có thể nói đều là vật chí bảo.
Đầu tiên là thân thể Cứ Kình, có thể chịu được dao động của hai loại thuộc tính trong người, sức chịu đựng của cơ thể chúng hơn xa các ma thú khác. Đương nhiên, đây là không tính đến quái thai nhiều thuộc tính như Hạo Nguyệt.
Vị trí cứng nhất trên thân thể Cứ Kình không phải sừng, mà là một khối da màu bạc trắng rộng khoảng ba ngón tay ở giữa lưng, cực kỳ mềm dẻo. Tiếp đó chính là cái sừng to kinh khủng của chúng. Cái sừng đó, dù không qua gia công, chỉ đơn giản cầm trong tay, cũng đã là một vũ khí không gian thuộc tính cấp Huy Hoàng, hơn nữa có lực công kích gần với cấp truyền kỳ. Dù sao, đến tay nhân loại, uy lực của cái sừng sẽ giảm bớt đi một ít.
Nhưng nếu như gia công cái sừng đó thì sao? Thánh Vệ số mười một nói cho Long Hạo Thần biết, trong số các vũ khí lưu truyền từ thời viễn cổ, những món được chế tác từ sừng Cứ Kình, không món nào không trở thành đồ tốt cấp truyền kỳ.
Ma tinh của Cứ Kình không giống với ma thú khác. Ma tinh của nó có một công dụng đặc biệt, gọi là tiêu trừ. Nó có thể tiêu trừ tất cả độc tố và tác dụng phụ, giữ cho thân thể thanh khiết, sau khi gia nhập linh lực, thậm chí còn có tác dụng trong một phạm vi nhất định, là một báu vật. Nếu vận dụng tốt, thứ này đủ để khắc chế bất cứ ma thú và kẻ địch nào có chất kịch độc. Hơn nữa, ngay cả hiệu quả ăn mòn của hắc ám thuộc tính cũng sẽ bị tiêu trừ.
Bởi vậy, có thể nói toàn thân Cứ Kình đâu cũng là bảo bối. Đương nhiên, nếu muốn săn bắt loại ma thú này thì phải suy nghĩ kỹ. Chúng nó rất thù dai. Cứ Kình giết địch, thường chỉ cần trong khoảnh khắc.
Căn cứ phân tích của hai đại Thánh Vệ, có thể tụ tập nhiều Cứ Kình sinh hoạt tại đây, e rằng trong hồ nước còn có một con Cứ Kình đặc biệt mạnh, chẳng qua lúc trước không lộ mặt. Loại Cứ Kình có thể đột phá cấp tám thăng lên đến trình độ càng cao, chỗ đáng sợ nhất là nó có năng lực truyền tống trong chớp mắt. Không sai, nó không thể bay, nhưng ai có thể khẳng định, cực hạn truyền tống không gian của chúng là bao nhiêu? Lỡ đâu bị nó tập kích một cái, thử tưởng tượng, cái sừng nhọn của Cứ Kình bình thường đã sắc bén tới vậy, thế thì Vua Cứ Kình còn kinh khủng tới đâu?
Long Hạo Thần không tỏ thái độ, nhưng có một người luôn đứng bên cạnh hắn, đôi mắt đa tình long lanh, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, hô hấp dồn dập.
Đừng hiểu lầm, đó không phải Thải Nhi, mà là Vương Nguyên Nguyên, người sắp chảy cả nước miếng đến nơi.
Cũng khó trách Vương Nguyên Nguyên sẽ chảy nước miếng. Cô có không gian thuộc tính, trong các loại chức nghiệp giả đã là cực hiếm thấy, trang bị có không gian thuộc tính lại càng ít ỏi. Đây cũng là lý do vì sao lúc trước Long Hạo Thần muốn cho cô thêm một bộ trang bị truyền kỳ trước tiên, nhưng lại không thể thực hiện.
Lúc này nghe nói cái sừng sắc bén của Cứ Kình uy lực lớn như vậy, Vương Nguyên Nguyên không động tâm mới là lạ.
Cô có được huyết mạch Cự Linh Thần, cũng truyền thừa vũ khí huyết mạch là tấm thuẫn Cự Linh Thần. Nhưng cô chỉ có duy nhất một vũ khí cường đại này mà thôi. Tấm thuẫn Cự Linh Thần có cực hạn, chính Vương Nguyên Nguyên hiểu rõ. Vũ khí này tuy có thể cho cô công phòng nhất thể, nhưng đối với không gian thuộc tính mà nói, tấm thuẫn Cự Linh Thần thật sự quá nặng. Đặc biệt là sau khi trang bị thêm Vô Ngân Thủy Tinh, trọng lượng của nó liên tục gia tăng. Trong những trận chiến kéo dài, Vương Nguyên Nguyên không dám dốc sức ứng đối. Thực tế thì, vũ khí truyền thừa huyết mạch này vốn cũng xem như là đòn sát thủ, chứ không phải vũ khí dùng hằng ngày.
“Vương Nguyên Nguyên, ta hiểu suy nghĩ của cô. Đừng vội, để chúng ta nghĩ cách xem. Nếu có thể, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.”
“Ừm!” Vương Nguyên Nguyên đáp một tiếng. Tuy cô rõ ràng có chút xao động, nhưng giờ không nói thêm gì. Dù sao, Cứ Kình thật sự rất nguy hiểm.
Long Hạo Thần kêu các đồng bạn tập trung lại.
“Chỗ tốt của Cứ Kình thì mọi người cũng nghe rồi, có thể nói toàn thân đều là bảo vật. Nếu được thì đương nhiên chúng ta hy vọng săn được nhiều Cứ Kình. Đây không chỉ tốt cho bản thân, mà dù đem bán đi cũng có thể tăng cường thực lực cho liên minh. Đổi được công huân cũng đủ cho mọi người đổi trang bị tốt.”
Không cần Long Hạo Thần nói, vẻ mặt mọi người đều lộ ra vẻ háo hức. Lúc trước gặp phải Sâm Chu, mọi người đều có suy nghĩ này. Gặp phải sinh vật cổ đại hiếm như vậy, có thể lấy được lợi ích thì đương nhiên không muốn bỏ qua rồi. Liệp Ma giả như họ đều sống trên mũi đao liếm máu, vĩnh viễn đặt việc tăng cường thực lực lên hàng đầu. Không tìm thấy Sâm Chu, nhưng Cứ Kình thì ngay trước mắt.
“Trước tiên ta cần bàn bạc kế hoạch hành động, phân rõ chủ yếu và thứ yếu. Đầu tiên, đối với chúng ta, điểm quan trọng hàng đầu là an toàn. Mặc kệ Cứ Kình có thể đem đến lợi ích lớn bao nhiêu, chúng ta phải đảm bảo an toàn tính mạng rồi mới đi bắt chúng.”
Câu này Long Hạo Thần nói rất dứt khoát. Bởi vì điều hắn không mong muốn nhất là thấy đồng bạn vì lợi ích mà mạo hiểm. Cho nên hắn cố ý nhấn mạnh điểm này.
Nói xong câu đó, ánh mắt hắn lướt qua khuôn mặt từng người, thấy họ đều nghiêm túc gật đầu mới nói tiếp:
“Tiếp theo chính là lên kế hoạch kỹ càng. Cứ Kình bình thường đều là ma thú cấp tám, nhưng Vua Cứ Kình rất có thể giống như Vua Sâm Chu, là ma thú cấp mười cường đại, hiện tại chúng ta không thể đụng độ. Một khi gặp phải Vua Cứ Kình, chúng ta rất có khả năng thương vong. Cho nên, mục tiêu của chúng ta chỉ có thể là Cứ Kình bình thường. Đối với chúng ta, tình huống tốt nhất chính là bầy Cứ Kình không có Vua Cứ Kình. Nhưng để phòng ngừa, ta phải tính đến kết quả tệ hại nhất. Mọi người nêu ý kiến đi, chúng ta quyết định xong rồi hành động.”
Tiếp đến là thời gian nghỉ ngơi lấy sức và thảo luận.
Tuy rằng trong tháp Vĩnh Hằng, đa số người không thể hồi phục linh lực, nhưng may là trước đó không tiêu hao bao nhiêu. Nhưng từ khi tiến vào đầm lầy Thâm Uyên, cảm xúc mọi người luôn căng thẳng, nay trong tháp Vĩnh Hằng có thể thả lỏng, giữ trạng thái tốt nhất để nghênh đón trận chiến.
Sau khi định ra chiến thuật, Long Hạo Thần không lập tức mang mọi người trở lại đầm lầy Thâm Uyên để tiến hành kế hoạch, ngược lại cùng mọi người leo lên tầng hai của tháp Vĩnh Hằng.
Hạo Nguyệt mở ra đôi cánh to, bay lơ lửng trên mây khói của tầng hai. Tất cả mọi người đều ngồi trên lưng nó. Cảm thấy mới lạ nhất dĩ nhiên là Thải Nhi, mất trí nhớ đã khiến nàng quên hết nơi này.
Không biết họ đã rèn luyện bao nhiêu lần ở tầng hai này, kỹ xảo không chiến của mọi người đều là từ đây mà luyện ra. Nhưng mãi đến khi họ rời khỏi liên minh, họ vẫn chưa đột phá hai cửa ải cuối cùng của tầng hai. Hai cửa ải này Long Hạo Thần giữ lại là để cho đồng bạn rèn luyện kỹ xảo không chiến, nhưng hiện tại hắn đã có quyết định mới.
Hạo Nguyệt dưới sự chỉ huy của Long Hạo Thần, chậm rãi bay tới trước, mây khói xung quanh không ngừng vụt qua phía sau. Phương xa có thể mơ hồ thấy một tòa tượng đá màu vàng.
Các cửa ải đã thông qua sẽ không xuất hiện lại, mắt thấy pho tượng ngày càng rõ ràng, Long Hạo Thần ra hiệu cho Hạo Nguyệt ngừng lại.
Tư Mã Tiên nghi hoặc nói:
“Đại ca, lúc này chúng ta còn cần phải rèn luyện sao? Tiêu hao linh lực rất khó bổ sung lại!”
Long Hạo Thần lắc đầu.
Lâm Hâm ở một bên rất khinh bỉ nói:
“Lão trọc, ông đúng là đồ đầu gỗ, vẫn chưa hiểu ý đại ca à? Đại ca muốn tăng cường thực lực của tất cả chúng ta. Mở to mắt ra mà nhìn!”
Long Hạo Thần cũng không giải thích, mỉm cười, bốn linh cánh sau lưng mở ra, bay ra ngoài. Trong hai tay, Quang Chi Liên Y và Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán cùng lúc xuất hiện. Giây phút bay ra, hai mắt hắn trở nên sắc bén.
Khi hắn bay tới trước không đến hai mươi mét, thì bỗng nhiên, một luồng sáng xanh từ trên trời giáng xuống. Ngay sau đó, một bộ khô lâu lặng lẽ xuất hiện giữa không trung.
Bộ khô lâu này nhìn qua rất kỳ lạ, kích cỡ của nó nhỏ hơn Thánh Vệ số mười một một chút, nhưng số cánh sau lưng lại nhiều hơn Long Hạo Thần một đôi, có tới sáu cánh. Cùng với một đoàn lửa xanh nhập vào đầu nó, toàn thân phát ra luồng sáng chói mắt. Mơ hồ có thể thấy, phong nguyên tố nồng đậm đang xoay quanh nó.
Vũ khí của bộ khô lâu cũng rất quái, không phải trang bị bình thường mà là hai thanh đoản kiếm hình rắn. Đoản kiếm cũng là màu xanh, phía trước lưỡi rắn tựa như lưỡi kiếm. Không cần nghi ngờ, vũ khí này một khi đâm vào người sẽ sinh ra lực phá hoại mạnh đến mức nào.
Lửa xanh chói mắt kịch liệt nhấp nháy trong hai hốc mắt. Thân thể nó gần như chớp mắt biến thành hư ảo.
Mọi người đều rất quen thuộc với bộ khô lâu này nên hiểu ra ngay, không phải thân thể nó biến hư ảo, mà là nó đang di chuyển cực nhanh trong một phạm vi nhỏ, tùy thời có khả năng bộc phát ra tốc độ kinh hoàng.
Không sai, bộ khô lâu màu xanh này, chính là Hồn của Cường Giả mạnh nhất tầng hai, cũng là người thầy dạy không chiến chân chính cho cả đội, một cường giả khô lâu mang phong thuộc tính cường đại.
Nhìn nó, bao gồm cả Long Hạo Thần, mỗi người đều có cảm giác lạnh lẽo. Họ từng bị Khô Lâu Xanh này ngược đãi không hề nhẹ! Tốc độ quái quỷ của nó đến nay vẫn còn mới mẻ trong đầu mỗi người.
Long Hạo Thần cung kính hành lễ kỵ sĩ với Khô Lâu Xanh, bốn cánh sau lưng mới giương rộng ra, Quang Minh Thánh Hỏa nồng đậm chớp mắt dâng lên.
Trong đầm lầy Thâm Uyên, Thánh Vệ số mười một và Thánh Vệ số mười hai đã dùng thực lực cường đại và kinh nghiệm thực chiến để chứng minh giá trị của mình. Chính như Lâm Hâm đã nói, Long Hạo Thần đang chuẩn bị chinh phục cường giả khô lâu trước mắt, rất có thể là Thánh Vệ số mười, qua đó tăng cường thực lực cho cả đội. Đối mặt với Cứ Kình có tốc độ cực nhanh, tác dụng của Thánh Vệ số mười là rất lớn, cũng là điểm mấu chốt trong chiến thuật của Long Hạo Thần. Chẳng qua trước đó khi Long Hạo Thần và đồng bạn bàn bạc đối sách thì đã đem mình đặt ở vị trí đó mà thôi.
Khi thân thể Long Hạo Thần tiến lên một bước nữa, chớp mắt, Khô Lâu Xanh động.
Không thể hình dung nổi tốc độ mà nó thể hiện. Ánh mắt mọi người gần như bị hành động của nó phá vỡ trong chớp mắt.
Cho dù là lúc trước trong chiến đấu, mọi người cùng nó học tập kỹ xảo không chiến, hầu như đều là dựa vào ý niệm và cảm giác. Bởi vì thị giác không thể nào bắt giữ được động tác của Khô Lâu Xanh. Từ đó có thể thấy, tốc độ của nó kinh khủng đến mức nào.
Quang mang xanh nhạt vụt qua, đã đến sau lưng Long Hạo Thần, một đòn đâm hai tay tiêu chuẩn của thích khách, thẳng vào hai bên xương sườn của hắn. Khô Lâu Xanh không thèm quay người lại, chỉ nắm ngược đoản kiếm.
Lúc nó động thì Long Hạo Thần cũng động. Nhưng hắn không định làm bất cứ động tác tránh né nào, mà cũng lật tay đâm ra bắt chước Khô Lâu Xanh. Chẳng qua, hắn dùng là đơn kiếm mà không phải song kiếm. Khi đối mặt Khô Lâu Xanh thì hắn đã nắm ngược lại Quang Chi Liên Y trong tay trái.
❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖