Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 164: CHƯƠNG 164: MẸ

Một ngày trước lúc chia tay là khoảng thời gian vô cùng đau khổ đối với mỗi người.

Long Hạo Thần tự tay chuẩn bị một bữa trưa thịnh soạn cho các đồng đội, nhưng đến khi ngồi vào bàn thì không một ai nuốt nổi.

“Mọi người đừng như vậy. Ông cố nói đúng, chia ly hôm nay là để tương lai hạnh phúc đoàn tụ. Ta hứa với mọi người, hai năm, tối đa là ba năm, ta nhất định sẽ tìm mọi cách để đội chúng ta tái hợp. Đến lúc đó, chúng ta sẽ trở thành một Liệp Ma Đoàn cấp vương. Hơn nữa, tuy phải xa cách nhưng chúng ta vẫn có thể giữ liên lạc. Liên minh có thư truyền tống ma pháp, đợi mọi người trở về Thánh Điện của mình, nhất định phải báo bình an cho ta.”

Long Hạo Thần nén lại nỗi đau trong lòng, khuyên nhủ đồng đội.

“Lâm Hâm, lần này tách ra, nhiệm vụ khó khăn nhất thực chất thuộc về anh. Ngoài việc không được trễ nải tu luyện, anh còn rất nhiều chuyện phải làm. Mọi người hãy gom góp các loại vật phẩm linh khí lại, ta sẽ giao tất cả tài liệu cất trong Giai Điệu Vĩnh Hằng cho Lâm Hâm. Khi anh trở về, hãy đổi chúng thành các loại nhu yếu phẩm cho chúng ta. Đặc biệt là Cứ Diêu và Sâm Chu. Mật rắn, nội đan của Sâm Chu và Vua Sâm Chu chế thành Sâm Chu Đoàn Thể Đan, anh cứ chia cho mọi người, ta không cần đâu. Ta là Thần Quyến Giả, sau khi thức tỉnh thì thể chất đã được cải thiện rất nhiều, Sâm Chu Đoàn Thể Đan đối với ta chắc không có tác dụng lớn.”

“Thi thể Cứ Diêu thì anh phải tận dụng cho tốt, ưu tiên cải tạo vũ khí cho Nguyên Nguyên trước, sau đó hãy bán lấy tiền.”

Lâm Hâm nghe lời gật đầu, khắc ghi lời dặn dò của Long Hạo Thần vào lòng.

Long Hạo Thần nói tiếp.

“Luyện chế đan dược tuy cần thiết, nhưng tu vi của bản thân anh cũng rất quan trọng. Anh cũng không muốn bị đồng đội bỏ xa chứ? Số lượng Ma Dược Sư của liên minh chúng ta tuy không nhiều nhưng không phải là không có. Ta tin rằng, trong Ma Pháp Thánh Điện của anh nhất định có Ma Dược Sư ưu tú. Lần này chúng ta mang về nhiều đồ tốt như vậy, anh cứ thuê Ma Dược Sư luyện chế đan dược giúp chúng ta, đừng ôm đồm hết mọi việc, phải dành đủ thời gian tu luyện. Còn nữa, các tài nguyên khác cũng do anh thống nhất điều phối. Trong hai, ba năm xa cách này, mọi người muốn mua trang bị gì cần phải phối hợp với Lâm Hâm, như vậy để tránh lãng phí tài nguyên. Lâm Hâm, anh hãy nhớ đừng tiếc tiền, chỉ mua trang bị từ cấp truyền kỳ trở lên. Nếu xuất hiện trang bị cấp sử thi phù hợp với chúng ta, cứ không tiếc giá nào mà mua!”

“Lúc trước mọi người ở Ngự Ma sơn mạch cũng đã thấy trận chiến đó. Tuy Thánh Vệ số chín thi triển ma pháp không phải cấm chú chân chính, nhưng uy lực đủ sánh ngang với cấm chú có thể xoay chuyển trời đất. Bởi vậy, một nhiệm vụ khác của Lâm Hâm là thu mua cấm chú, cấm chú hỏa hệ, để bù đắp cho sức tấn công còn thiếu của anh. Đội chúng ta chỉ có mình anh là thuần túy ma pháp. Cấm chú hỏa hệ cũng được, quyển trục ma pháp hỏa hệ cũng tốt, chỉ cần anh thấy thích hợp đều có thể mua.”

Những lời này của Long Hạo Thần nếu để các Liệp Ma Đoàn khác nghe được nhất định sẽ kinh ngạc đến há hốc mồm, nhưng nhóm Long Hạo Thần hiện nay đích thực có thể xem như những nhà giàu mới nổi. Trong tay bọn họ có quá nhiều thứ tốt. Không nói đâu xa, chỉ riêng thân thể của Vua Sâm Chu đã là vật báu vô giá. Vua Sâm Chu trong ghi chép là giống loài ma thú đã sớm tuyệt chủng, tác dụng to lớn có thể tưởng tượng được. Còn có nội đan và mật rắn đều là đồ tốt! Đây mới chỉ là một phần nhỏ trong những gì họ thu hoạch được từ chuyến đi đến lãnh địa ma tộc. Chỉ riêng thi thể ma tộc cấp tám đã chất đầy trong Giai Điệu Vĩnh Hằng, chưa kể đến thi thể Xà Ma Thần An Độ Man Li mà Lâm Hâm thu được.

“Trách nhiệm của anh rất nặng nề, nhưng phải nhớ rằng dù thế nào cũng không thể trễ nải tu luyện, anh hiểu chưa?” Long Hạo Thần tiếp tục dặn dò Lâm Hâm.

Lâm Hâm liên tục gật đầu, vành mắt lại lần nữa ửng hồng.

“Đại ca, cậu yên tâm đi, ta sẽ không tụt lại phía sau.”

Long Hạo Thần mỉm cười, chuyển hướng sang Tư Mã Tiên.

“Tư Mã, anh trở về Mục Sư Thánh Điện ở Trấn Nam Quan cũng cần nỗ lực tu luyện, nhớ kỹ không được hành động theo cảm tính, hãy xin sư phụ anh chỉ dạy nhiều hơn. Ta cứ cảm thấy Giới Luật Mục Sư sẽ không đơn giản như vậy. Nếu có thể, hãy lật xem các điển tịch của Mục Sư Thánh Điện. Lâm Hâm dùng mật rắn và nội đan của Vua Sâm Chu chế tác ra Sâm Chu Đoàn Thể Đan sẽ ưu tiên đưa cho anh. Anh chỉ cần nhớ rằng không được xúc động tham gia chiến tranh, mọi việc cứ nghe theo sự điều khiển của Mục Sư Thánh Điện là được. Còn về khế ước Phụ Trợ giữa chúng ta, anh và Hàn Vũ không cần lo. Từ khi ta trở thành Thần Quyến Giả, khế ước không còn bị hạn chế về khoảng cách nữa. Hai, ba năm sau chúng ta gặp lại thì khế ước cũng vừa tới kỳ hạn.”

Tư Mã Tiên hai tay ôm cái đầu trọc, cúi gằm mặt không nói. Gã tuy bề ngoài thô lỗ nhưng nội tâm rất nhạy cảm, giờ phút này đã sớm mắt hổ lưng tròng. Trong đầu gã không ngừng hiện lên những hình ảnh cùng đồng đội vào sinh ra tử. Nhất thời không nói nên lời.

Long Hạo Thần mỉm cười, nói.

“Cũng đừng quên liên lạc với Phong Linh Nhi cô nương ở đại phòng đấu giá Thánh Minh, không chừng người ta vẫn luôn chờ đợi tin tức của anh đấy.”

“Nguyên Nguyên, trở về Chiến Sĩ Thánh Điện rồi, cô nên liên lạc nhiều với Lâm Hâm, anh ta sẽ giúp cô chế tạo và tu sửa vũ khí thật tốt, tranh thủ sớm ngày lấp đầy bảy lỗ hổng trên tấm thuẫn Cự Linh Thần bằng Vô Ngân Thủy Tinh.”

Vương Nguyên Nguyên mím chặt môi, nhìn chằm chằm Long Hạo Thần, gật đầu lia lịa.

Long Hạo Thần gượng cười nói.

“Mọi người đừng như vậy, chia tay hôm nay đâu phải sau này không gặp lại nữa. Lần chia xa này là vì để sau này chúng ta gặp lại nhau. Thật hy vọng khi chúng ta gặp lại, thực lực của mỗi người đều vượt qua ta thì tốt. Anh Nhi, thật ra người ta mong chờ nhất chính là cô. Nếu ta không nhớ lầm thì cô từng nói, chỉ sau cấp bảy năng lực của cô mới thật sự bộc lộ. Hiện tại cô đã là cấp sáu, chỉ còn cách cấp bảy một bước chân. Lần sau gặp mặt, nhất định phải cho chúng ta thấy sự lợi hại của cô đó.”

Trần Anh Nhi ngược lại còn tỏ ra kiên cường hơn Vương Nguyên Nguyên.

“Đoàn trưởng, anh yên tâm đi. Lần sau gặp lại ta nhất định không cản trở mọi người, ta phải trở thành chủ lực trong đội. Thật xin lỗi, ta vẫn luôn giấu mọi người, thật ra, thật ra nội linh lực bẩm sinh của ta là chín mươi hai, trước đây ta đã nói dối…”

“Hử?”

Lần này mọi người đều giật mình. Lại thêm một Thần Quyến Giả?

Đôi mắt Trần Anh Nhi tràn ngập áy náy và thương cảm.

“Đây là lời hứa giữa ta và bà nội. Tuy cùng là Thần Quyến Giả có nội linh lực trên chín mươi, nhưng bản thân ta quá yếu. Trước cấp bảy, năng lực của ta không thể phát huy được. Chỉ sau cấp bảy ta mới thật sự có được thể chất Linh Hồn Thánh Nữ, hơn nữa sẽ trực tiếp thức tỉnh Thần Quyến Giả. Đến lúc đó, có lẽ ta sẽ có năng lực trao đổi với ma thú giống như Dạ Tiểu Lệ. Thật xin lỗi, đã luôn giấu giếm mọi người. Bí mật này cho dù là ở Linh Hồn Thánh Điện cũng chỉ một mình bà nội biết.”

Vẻ kinh ngạc trên mặt Long Hạo Thần nhanh chóng tan đi, hắn vỗ vai cô.

“Anh Nhi, cô không cần xin lỗi, mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Huống chi việc này đối với mọi người là một tin tốt. Nếu đã vậy, lần sau gặp lại, cô nhất định phải hoàn thành thức tỉnh! Hơn nữa đã có bài học của Thải Nhi, khi đột phá cấp bảy, cô nhất định phải ở một nơi an toàn, và phải mời cao thủ trong Linh Hồn Thánh Điện hộ pháp cho mình.”

Trần Anh Nhi ngạo nghễ nói.

“Đoàn trưởng, lần tới gặp lại, mục tiêu của ta là cấp tám. Ta nhất định sẽ đuổi kịp anh.”

Long Hạo Thần cười.

“Tốt, ta sẽ chờ cô đuổi theo.”

Vẻ kiêu ngạo trên mặt Trần Anh Nhi đột nhiên biến mất, nước mắt tuôn trào.

“Đoàn trưởng, ta muốn ôm mỗi người một cái, có được không?”

Sao cô có thể kiên cường hơn Vương Nguyên Nguyên được chứ. Giờ phút này, sự kiên cường gượng gạo cuối cùng cũng vỡ òa.

“Dĩ nhiên.” Long Hạo Thần đứng dậy, nở một nụ cười buồn bã và lưu luyến, dang rộng vòng tay với Trần Anh Nhi.

Hai tiếng đồng hồ sau, mọi người mới lần lượt trở về phòng, dành lại không gian riêng cho Long Hạo Thần và Thải Nhi. Trong đội chỉ có đôi tình nhân này, hơn nữa còn đã trải qua biết bao gian nan khốn khổ. Mặc dù rất không muốn, nhưng những người khác vẫn để lại cho họ nhiều thời gian hơn.

“Chúng ta lên nóc nhà ngồi một chút được không?”

“Ừm.”

Ôm chặt nhau, Thải Nhi không khóc, nàng chỉ vùi sâu vào lòng Long Hạo Thần.

“Hạo Thần, anh nói xem, khi chúng ta gặp lại, ta sẽ nhớ lại tất cả chuyện trước đây chứ?” Thải Nhi nhỏ giọng hỏi.

Long Hạo Thần lắc đầu.

“Ta không biết.”

Thải Nhi lại nói.

“Anh có hy vọng ta nhớ lại không?”

Lần này Long Hạo Thần không trả lời. Đương nhiên hắn hy vọng nàng sẽ nhớ lại mọi chuyện. Nhưng rồi hắn lại không muốn nàng phải nhớ tới những ký ức thống khổ.

“Ta nhất định sẽ nhớ lại. Bởi vì ta rất muốn biết, trong ký ức vốn có thì anh rốt cuộc là dáng vẻ gì. Nhất định là một cảm giác rất đặc biệt, đúng không?”

Thải Nhi mở to hai mắt, nghiêng đầu nhìn Long Hạo Thần. Khuôn mặt điển trai của chàng dưới ánh sáng lại càng thêm tuấn tú.

Chàng ấy thật đẹp trai, lại còn mạnh mẽ như vậy, và quan trọng hơn cả là, chàng ấy đối với mình rất, rất tốt, nhưng mà…

Mặc dù trong lòng Thải Nhi đã dần chấp nhận hắn, nhưng bóng ma mất trí nhớ vẫn luôn bao trùm lấy trái tim nàng. Cho nên nàng cứ cảm thấy giữa mình và hắn có một tầng ngăn cách nào đó. Dường như nếu thứ này không bị phá vỡ thì nàng không thể thật sự đối mặt với hắn.

Nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của Thải Nhi, lúc này Long Hạo Thần chỉ cảm thấy lòng mình thật yên bình. Ánh mắt hắn vô cùng dịu dàng, hắn cũng cảm nhận được tầng ngăn cách giữa mình và Thải Nhi. Nhưng hắn không vội, cũng sẽ không ép buộc nàng. Hắn tin tưởng, dù nàng có thể nhớ lại hay không, một ngày nào đó, mình sẽ một lần nữa chiếm được trái tim nàng.

Hai người cứ ngồi như vậy, từ rạng đông đến hoàng hôn, mãi đến khi Long Hạo Thần rời đi thì Thải Nhi vẫn ngồi nơi đó. Khi vầng trăng tròn treo cao, những vì sao lấp lánh đầy trời đêm thì giọt lệ cuối cùng cũng không thể kìm nén mà lăn xuống.

“Ta nhất định phải nhớ ra chàng ấy!”

Long Hạo Thần đi cùng Hàn Vũ, đồng hành với họ còn có bốn Hiệp Ẩn Thích Khách. Trong thời điểm đại chiến thế này, đây là lực lượng tối đa mà Thánh Nguyệt có thể điều động. Nhóm thích khách hộ tống hai người đi về phương bắc, tiến thẳng đến Ngự Long quan, nơi có tổng điện của Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Trong truyền thuyết của Thánh Ma đại lục, tộc rồng sinh sống ở phía đông bắc. Để chống lại sự xâm nhập của tộc rồng, nhân loại ở thời xa xưa đã kiến lập tòa Ngự Long quan này.

So với các tòa hùng quan khác, địa thế của Ngự Long quan khá bằng phẳng, nhưng lại bị băng tuyết bao phủ, quanh năm tuyết đọng. Bên ngoài Ngự Long quan, một không gian rộng lớn đều là băng giá không một cọng cỏ, thường xuyên xuất hiện những trận bão tuyết có thể sánh với cấm chú cấp thấp. Uy lực của tự nhiên đã trở thành tấm bình phong vững chắc cho tòa hùng quan này. Bởi vậy, tuy Kỵ Sĩ Thánh Điện đứng đầu Lục Đại Thánh Điện, nhưng số lần Ngự Long quan bị tấn công không nhiều lắm. Huống chi bản thân Ngự Long quan được xây dựng từ thuở xa xưa để chống lại tộc rồng. Trong sáu cửa ải của Liên Minh Thánh Điện, nó là hùng vĩ nhất, sở hữu nhiều loại vũ khí sát thương uy lực lớn lưu truyền từ thời thượng cổ.

Nỗi đau ly biệt trở thành động lực tiến về phía trước. Liên Minh vốn là cửa ải gần Ngự Long quan nhất. Long Hạo Thần và Hàn Vũ dưới sự hộ tống của bốn Hiệp Ẩn Thích Khách, mỗi ngày thay phiên bay và đi bộ, chỉ dùng năm ngày đã tới được tòa hùng quan có tổng điện của Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Giống như tin tức họ nhận được ở Khu Ma quan, Ngự Long quan cũng đang bị đại quân ma tộc bao vây, tình hình chiến đấu cực kỳ căng thẳng, thậm chí còn hơn cả Khu Ma quan.

Còn chưa tiến vào Ngự Long quan, họ đã nghe được tin, bên ngoài Ngự Long quan tụ tập quân đoàn tinh nhuệ Thần Hoàng đệ nhất, đệ tam, đệ tứ của ma tộc, do Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp và Hùng Ma Thần Hoa Lợi Phất đích thân dẫn đại quân hai tộc, cùng với sáu ma thần khác hỗ trợ đóng quân tại đây.

Bên ngoài Ngự Long quan tuy thời tiết khắc nghiệt, nhưng trú đóng nơi đây đều là những quân đoàn tinh anh nhất của ma tộc. Toàn quân không tới ba mươi vạn, nhưng sức chiến đấu tổng thể lại vượt qua trăm vạn đại quân ma tộc bên Khu Ma quan.

Long Hạo Thần và Hàn Vũ còn biết được từ miệng các Hiệp Ẩn Thích Khách rằng lần thánh chiến này, ma tộc đích thực đã dốc toàn bộ lực lượng. Trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, đã xuất hiện năm mươi sáu vị, trong đó, phía trước mỗi tòa hùng quan của nhân loại đều có tám vị ma thần trú đóng. Ma Thần Hoàng tự mình thống lĩnh bảy ma thần làm hậu phương cho đại chiến, sẵn sàng xuất hiện ở bất kỳ chiến trường nào.

Nên biết, Ma Thần Hoàng đi cùng với Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư và Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc. Ba đại cường giả ma tộc tập trung lại, sức mạnh có thể tưởng tượng được.

Ngay lúc này, các Liệp Ma Đoàn của Liên Minh Thánh Điện cũng phát huy tác dụng quyết định. Khi ma tộc tuyên bố phát động thánh chiến, các đội Liệp Ma Đoàn đỉnh cao nhất của Liên Minh Thánh Điện đã quan sát chặt chẽ động tĩnh của đám Ma Thần Hoàng, chuẩn bị tùy thời hành động, bởi thế nên Ma Thần Hoàng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng không ai biết hai bên có thể duy trì thế giằng co này trong bao lâu.

Trải qua năm ngày chạy đi, nỗi bi thương của cuộc chia ly và sự nhung nhớ trong lòng Long Hạo Thần và Hàn Vũ cuối cùng cũng vơi đi phần nào.

Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất tạm thời giải tán. Tuy xa cách là thống khổ, nhưng mỗi người đều biến nó thành sức mạnh, quyết tâm phải cố gắng tu luyện để sớm ngày tái lập đội.

Vì sao Liên Minh Thánh Điện muốn giải tán bọn họ, để mỗi người tự trở về Thánh Điện tu luyện? Chẳng phải là vì thực lực của họ chưa đủ, không yên tâm để họ tham gia vào trận chiến với ma tộc sao? Long Hạo Thần và Thải Nhi đều là đối tượng bảo vệ trọng điểm, đặc biệt là Long Hạo Thần, liên minh quyết định phải bảo vệ hắn. Tương lai hắn chính là trụ cột vững chắc để liên minh đối kháng ma tộc, là hy vọng duy nhất có thể phá hủy các Trụ Ma Thần! Cho nên, Liên Minh Thánh Điện quyết định tạm thời che giấu bọn họ, còn về thời gian này kéo dài bao lâu thì không ai biết được.

Nhưng ít nhất Thánh Nguyệt đã chỉ cho họ một con đường sáng. Ít nhất là đến khi tất cả họ đột phá cấp bảy, còn Long Hạo Thần cần phải đột phá cấp tám và trở thành Kim Tinh Cơ Tòa, thì mới có hy vọng tái lập Liệp Ma Đoàn để cùng ma tộc chiến đấu.

Bởi vậy, vì để sớm ngày hội hợp cùng đồng đội, điều duy nhất họ có thể làm là liều mạng nâng cao thực lực của chính mình. Vì hiện tại, và cũng vì tương lai.

Long Hạo Thần và Hàn Vũ không ngờ rằng, khi họ mới đến bên ngoài thành Ngự Long quan thì Kỵ Sĩ Thánh Điện đã sớm biết tin, còn sai người ra nghênh đón.

Người đến đón họ không nhiều, chỉ khoảng mười mấy người. Nhưng khi Long Hạo Thần thấy hai người đứng ở phía trước nhất, tình cảm đè nén bấy lâu không thể kiềm chế được nữa.

Vài bước chân đã lao lên, Long Hạo Thần phịch một tiếng quỳ xuống đất, nghẹn ngào gọi lên cái tên mà hắn đã nhung nhớ từ rất lâu.

“Mẹ…”

Đúng vậy, trong đám người ra đón họ, một trong hai người đứng hàng đầu chính là mẹ của Long Hạo Thần, Bạch Nguyệt.

Kể từ năm đó mẹ và phụ thân rời đi, Long Hạo Thần đã hơn năm năm không gặp mẹ! Giờ đột nhiên gặp lại, sao hắn có thể không kích động cho được?

So với trước đây, Bạch Nguyệt có vẻ khỏe mạnh hơn, nhưng sắc mặt vẫn rất tiều tụy, bà hơi lảo đảo khi Long Hạo Thần lao tới. Khi Long Hạo Thần quỳ xuống, bà ôm con trai vào lòng, bật khóc nức nở.

Long Hạo Thần từ nhỏ đã lớn lên cùng mẹ, tình cảm với Bạch Nguyệt là thân thiết nhất. Hai mẹ con nương tựa lẫn nhau mãi cho đến khi Long Tinh Vũ tới tìm họ, cả nhà mới xem như đoàn tụ.

Xa cách lâu như vậy lại được gặp mẹ, tâm trạng của Long Hạo Thần thật sự quá kích động.

Cùng Bạch Nguyệt tới nghênh đón Long Hạo Thần không phải là Long Tinh Vũ cha hắn, nhưng cũng là một trong những trưởng bối mà hắn tôn kính nhất, điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện, người sở hữu Thần Ấn Vương Tọa Thủ Hộ và Từ Bi, Thần Ấn Kỵ Sĩ Phòng Ngự và Thống Trù của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Dương Hạo Hàm.

Dương Hạo Hàm vẫn giống như trước, thấy mẹ con trùng phùng thì đáy mắt lóe lên một tia lo lắng.

Bạch Nguyệt nhìn con trai, dường như nhìn mãi cũng không thấy đủ. Hơn năm năm không gặp, Long Hạo Thần đã từ một thiếu niên năm ấy trưởng thành một thanh niên khôi ngô. Khuôn mặt non nớt sớm đã biến mất, thay vào đó là sự cương nghị.

Nhẹ nhàng vuốt lưng con trai, Bạch Nguyệt không nói nên lời. Làm một người mẹ, hơn năm năm qua, gần hai ngàn ngày đêm nhung nhớ, rốt cuộc cũng gặp lại con trai, tâm trạng của bà có thể tưởng tượng được.

Hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.

Không ai quấy rầy họ. Ai cũng biết, họ cần phải giải tỏa cảm xúc, đặc biệt là Long Hạo Thần. Lần này đội của hắn bị chia rẽ, tâm trạng vốn đã không tốt, nay lại gặp lại mẹ. Trước mặt mẹ, hắn chỉ là một đứa trẻ, chứ không còn là đoàn trưởng của một Liệp Ma Đoàn nữa. Trong khoảnh khắc này, dường như mọi gánh nặng trên vai hắn đều được dỡ xuống.

Hàn Vũ đi tới trước mặt Dương Hạo Hàm, cung kính hành lễ xong thì đứng sang một bên. Đây là lần đầu tiên y thấy Long Hạo Thần có bộ dạng như vậy. Giờ phút này, y có thể cảm nhận được Long Hạo Thần nhỏ hơn y, là một thanh niên trẻ tuổi chứ không phải một vị đoàn trưởng bày mưu lập kế, một người đại ca.

Khóc một hồi lâu, khi Long Hạo Thần trút hết nỗi buồn bực trong lòng ra ngoài, hắn thoáng chốc thấy thoải mái hơn rất nhiều. Lúc này hắn mới dìu mẹ đứng lên, cung kính hành lễ với Dương Hạo Hàm.

“Long Hạo Thần chào minh chủ, Dương gia gia, ngài khỏe không ạ?”

Đúng vậy, Dương Hạo Hàm không chỉ là điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện, mà còn là minh chủ của Liên Minh Thánh Điện. Kỵ Sĩ Thánh Điện không giống các Thánh Điện khác, chỉ cần có thể trở thành Thần Ấn Kỵ Sĩ thì chính là điện chủ, chứ không phải phó điện chủ. Bởi vậy, hiện nay Kỵ Sĩ Thánh Điện có ba vị Thần Ấn Kỵ Sĩ, cũng chính là có ba vị điện chủ. Điều này ở các Thánh Điện khác là không thể có. Dù sao, Thần Ấn Kỵ Sĩ trong số các cường giả cấp chín của nhân loại đều là những sự tồn tại cường đại nhất.

Dương Hạo Hàm mỉm cười gật đầu với hắn, nói.

“Ta rất khỏe, vất vả cho con rồi, chàng trai.”

Long Hạo Thần lặng lẽ lắc đầu, đứng bên cạnh mẹ, không nói gì.

Dương Hạo Hàm nói với bốn vị Hiệp Ẩn Thích Khách.

“Bốn vị vất vả rồi, theo ta vào thành nghỉ ngơi đi.”

Vị Hiệp Ẩn Thích Khách dẫn đầu lại nói.

“Cảm tạ minh chủ có lòng, nhưng chúng ta phải trở về ngay, điện chủ Thánh Nguyệt còn chờ chúng ta báo cáo, hơn nữa Khu Ma quan cũng cần chúng ta.”

Dương Hạo Hàm không cố giữ lại, nhẹ gật đầu. Bốn Hiệp Ẩn Thích Khách lần nữa hành lễ với ông xong liền nhảy lên, thoáng chốc đã biến mất. Đưa Long Hạo Thần tới trước mặt Dương Hạo Hàm thì không cần lo lắng hắn gặp nguy hiểm nữa. Người trước mặt này chính là Thần Ấn Kỵ Sĩ mà ngay cả Ma Thần Hoàng cũng phải dè chừng.

Long Hạo Thần đã ổn định cảm xúc hơn nhiều, dìu mẹ, hỏi.

“Mẹ, cha đâu ạ? Người vẫn còn ở tiền tuyến sao?”

Nghe Long Hạo Thần nhắc tới Long Tinh Vũ, vẻ mặt Dương Hạo Hàm và Bạch Nguyệt đều biến đổi.

Bạch Nguyệt dịu dàng nói.

“Con trai, chúng ta vào thành rồi nói tiếp.”

Một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng Long Hạo Thần, con ngươi hắn bỗng nhiên co rút lại.

“Mẹ, cha, cha người…”

Nhân loại và ma tộc chiến đấu nhiều năm như vậy, mặc dù Long Tinh Vũ là Thần Ấn Kỵ Sĩ nhưng không phải là không có khả năng tử trận sa trường. Trong thoáng chốc, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy như có một lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua ngực, mặt cắt không còn một giọt máu.

Bạch Nguyệt vừa thấy con trai biến sắc liền khẩn trương.

“Hạo Thần, con đừng nghĩ lung tung, cha con sẽ không gặp chuyện gì đâu!”

Long Hạo Thần vội vàng hỏi.

“Rốt cuộc đã có chuyện gì? Mẹ, mẹ mau nói cho con biết đi!”

Bạch Nguyệt thấy không thể giấu con được nữa, bèn thở dài một tiếng.

“Đứa con ngốc, con có biết vì sao năm ấy cha và mẹ lại rời xa con không?”

Long Hạo Thần không hề do dự nói.

“Chẳng phải cha đã nói chim ưng sẽ không bao giờ có thể vỗ cánh tung bay nếu có cha mẹ che chở sao? Cha vì muốn con nỗ lực tu luyện, trải qua nhiều chông gai hơn nên mới cùng mẹ trở về Kỵ Sĩ Thánh Điện của chúng ta!”

Bạch Nguyệt nhẹ lắc đầu.

“Đó chỉ là một trong các nguyên nhân thôi. Quan trọng hơn là, cha con không muốn con còn nhỏ đã phải lo lắng cho cha. Chúng ta ra đi là bởi vì cha con đã ước chiến với Ma Thần A Nan, Trụ Ma Thần thứ bảy của ma tộc, cho nên chúng ta mới bỏ lại con. Chúng ta trở về Ngự Long quan không lâu sau thì cha con đã quyết chiến với A Nan.”

“Cái gì?” Long Hạo Thần kinh ngạc.

Đến giờ phút này, hắn mới biết thì ra năm đó phụ thân rời đi còn có nguyên nhân như thế. Trong thoáng chốc, tinh thần hắn trở nên hỗn loạn.

Không biết từ khi nào, Dương Hạo Hàm đã đi tới bên cạnh hắn, đưa tay lên ấn vai Long Hạo Thần, một luồng linh lực quang minh nhu hòa rót vào người hắn. Dòng nước ấm áp khiến tinh thần hắn thư giãn đi vài phần.

“Con trai, con cần bình tĩnh. Thực lực của cha con khi đối chiến với A Nan có ít nhất sáu phần thắng. Tuy rằng sau trận chiến y chưa trở về, nhưng bên ma tộc cũng không tuyên bố A Nan chiến thắng. Đây chỉ là trận chiến thuộc về hai người họ.”

“Vậy vì sao cha không trở về? Cha có thể nào đã…?” Long Hạo Thần trong lòng chỉ có sự lo âu này.

Dương Hạo Hàm lắc đầu, nói.

“Chắc chắn cha con còn sống. Bởi vì, với tư cách là một Thần Ấn Kỵ Sĩ, nếu y tử trận thì Thần Ấn Vương Tọa sẽ tự động quay về Thánh Điện. Nhưng hiện tại Thần Ấn Vương Tọa của y vẫn chưa trở về, điều này chứng minh y còn sống. Chỉ là chúng ta không biết y đang ở đâu. Chắc y có chuyện gì quan trọng cần làm, cho nên mới không trở về. Con không cần nóng vội, chúng ta vẫn luôn phái người tìm kiếm y.”

Nghe Dương Hạo Hàm nói vậy, cuối cùng Long Hạo Thần cũng đã bình tĩnh lại. Hắn là người thông minh, sau khi bình tĩnh lại, đầu óc nhanh chóng vận chuyển, hỏi.

“Dương gia gia, nếu cha ta không trở về thì trong thánh chiến lần này, A Nan có tham gia không?”

Dương Hạo Hàm khẽ thở ra, nói.

“Rất khó. A Nan không giống các ma thần khác, danh hiệu của gã là Cuồng Chiến Ma Thần. Trong ma tộc, có lẽ gã không phải mạnh nhất nhưng tuyệt đối là hiếu chiến nhất. Là Trụ Ma Thần thứ bảy, gã lại không có chủng tộc thuộc về mình. Từng có một khoảng thời gian, Cuồng Ma tộc muốn làm thuộc hạ của gã nhưng đã bị kiên quyết từ chối. Nguyên nhân rất đơn giản, Cuồng Ma tộc quá yếu, không xứng làm tộc nhân của gã. Trong lòng A Nan chỉ có chiến đấu. Bởi vậy, gã cũng là ma thần đã tàn sát nhiều cường giả của liên minh chúng ta nhất. Khi chiến đấu, gã chính là một kẻ điên. Nhưng A Nan có một điểm tốt là chỉ thích chiến đấu, coi thường những binh lính bình thường yếu hơn mình nhiều. Cho nên tuy gã giết nhiều cường giả của chúng ta, nhưng số lượng binh lính thường bị gã giết lại là ít nhất.”

“Giữa cha con và A Nan từng có ít nhất bốn lần giao đấu, mỗi lần đều vô cùng thảm khốc, nhưng không ai làm gì được đối phương. Bọn họ đánh nhau mà cũng nảy sinh một chút tình nghĩa. Cha con và A Nan đã có hẹn, trước khi thắng được đối phương sẽ không bị cuốn vào chiến tranh. Bởi vậy, dù A Nan có ở đây thì cũng chỉ uy hiếp mỗi mình cha con. Lúc trước ma tộc đã từng thử tấn công vài lần, Trụ Ma Thần A Nan tuy có mặt nhưng gã không xuất hiện trên chiến trường, do đó có thể thấy cha con sẽ không gặp vấn đề lớn. Chắc là A Nan đang đi tìm y.”

“Cuồng Chiến Ma Thần, A Nan!” Long Hạo Thần bản năng siết chặt hai nắm đấm.

Trong đầu hắn, ký ức sâu sắc nhất chính là khi Long Tinh Vũ triệu hoán ra Thần Ấn Vương Tọa Mạt Thế và Sát Phạt. Hình tượng cao lớn của phụ thân đã khắc sâu vào tâm trí hắn.

Một ngày nào đó, mình cũng phải thách đấu Cuồng Chiến Ma Thần.

Dương Hạo Hàm khẽ mỉm cười, nói.

“Được rồi, ta tin tưởng tương lai con nhất định sẽ trở thành một Thần Ấn Kỵ Sĩ xuất sắc hơn cả cha con. Ta cũng mong chờ ngày đó sớm đến. Khi ấy, nói không chừng con chính là ác mộng của ma tộc. Đi nào, chúng ta vào thành trước, sắp tới con sẽ bận rộn lắm đấy.”

“Dạ?” Long Hạo Thần nghi hoặc nhìn Dương Hạo Hàm, không biết ông có ý gì, nhưng chân vẫn đi theo hướng vào thành.

Nhìn cảm xúc của con trai đã bình tĩnh trở lại, Bạch Nguyệt thầm thở phào, thoáng chốc khuôn mặt cũng trở nên dễ nhìn hơn nhiều. Bà dịu dàng dìu con mình, thầm nghĩ, Hạo Thần bé bỏng của ta đã lớn thật rồi.

Vừa đi vào trong thành, Dương Hạo Hàm vừa nói với Long Hạo Thần.

“Chuyện của con ta đã nghe Thánh Nguyệt nói rồi. Tuy năm ấy chúng ta đã đặt kỳ vọng vào con rất cao, nhưng không ngờ con cứ liên tục cho chúng ta bất ngờ. Liệp Ma Đoàn cấp hiệu trẻ nhất, Liệp Ma Đoàn cấp suất trẻ tuổi nhất. Con thậm chí còn ưu tú hơn cả cha mình. Vốn lão Khâu của Chiến Sĩ Thánh Điện nói với ta rằng con có thể trở thành Thần Ấn Kỵ Sĩ trước năm ba mươi tuổi, ta còn tưởng hắn nói khoác, hiện tại xem ra, hắn nói không sai! Con chưa tới mười tám tuổi đã đạt cấp bảy rồi.”

Khuôn mặt anh tuấn của Long Hạo Thần ửng hồng, nói.

“Dương gia gia, ngài đừng khen con. Đây là lần đầu con tới Kỵ Sĩ Thánh Điện của chúng ta, lát nữa ngài sẽ sắp xếp cho con thế nào ạ?”

Dương Hạo Hàm mỉm cười nói.

“Có phải con cảm thấy chúng ta gọi con trở về, chắc sẽ tìm một nơi đặc biệt bí ẩn để giấu con đi, nhằm tránh để ma tộc phát hiện?”

Long Hạo Thần ngẩn ra nhưng vẫn bản năng gật đầu, đây thật sự là suy nghĩ trong lòng hắn.

Dương Hạo Hàm lắc đầu, nói.

“Không, con sai rồi. Nếu làm vậy thì chỉ mai một tài năng của con, thậm chí còn để lại ám ảnh tâm lý. Kỵ Sĩ Thánh Điện chúng ta nói với bên liên minh là một chuyện, nhưng chúng ta có tính toán khác. Chúng ta đã quyết định, sẽ dốc hết sức lực để bồi dưỡng con. Chiến trường chính là nơi tốt nhất để một kỵ sĩ thăng cấp.”

Long Hạo Thần mừng rỡ, đây là tin tốt đầu tiên kể từ khi hắn trở về Liên Minh Thánh Điện.

“Dương gia gia, ngài cho phép con ra chiến trường sao? Vậy thì tốt quá. Khi nào ạ? Bây giờ được không?”

Không biết vì sao, sau khi giải tán đội, tính cách bồng bột thiếu niên của Long Hạo Thần dường như được giải thoát, thiếu đi vài phần trầm ổn của một đoàn trưởng, có chút xung động.

Dương Hạo Hàm bật cười nói.

“Con còn nóng vội hơn ta tưởng. Ra chiến trường là chắc chắn rồi, nhưng sẽ không nhanh như vậy. Con và Hàn Vũ phải thỏa mãn hai điều kiện rồi mới có thể lại bước lên chiến trường rèn luyện.”

“Được, ngài nói đi ạ.” Long Hạo Thần không chút do dự nói.

Dương Hạo Hàm nói.

“Tu vi của các con đúng là tăng không ít, nhưng kỹ năng có theo kịp không? Ta biết các con đã mua một số kỹ năng ở Thánh Thành, nhưng vẫn còn kém xa. Ta đã sắp xếp cho các con một loạt kỹ năng để học tập. Bởi vậy, chuyện thứ nhất các con phải làm là vận dụng chúng thật quen tay. Đừng tưởng rằng đơn giản, có một số kỹ năng không dễ tu luyện đâu.”

Long Hạo Thần gật đầu, đây vốn là điều họ nên làm.

Dương Hạo Hàm nói tiếp.

“Việc thứ hai chính là các con nhất định phải trở thành Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ. Sau khi có được chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, các con mới có thể bảo vệ mình tốt hơn, cũng không dễ dàng bị ma tộc phát hiện. Hai điều kiện này không tính là khó đúng không? Ta không hề cố ý làm khó các con.”

Long Hạo Thần vô cùng vui mừng, nói ngay.

“Không khó, không khó, con nhất định sẽ cố gắng tu luyện kỹ năng, tranh thủ sớm ngày bước lên chiến trường.”

Dương Hạo Hàm cười to nói.

“Thế nào? Xem ra con không hề xem thử thách của Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ ra gì?”

Long Hạo Thần có chút lúng túng gãi đầu, nhưng vẫn nói.

“Con tin tưởng mình làm được.”

Bên kia, Hàn Vũ mặt mày méo xệch. Hiện tại y mới chỉ có tu vi cấp sáu, muốn tham gia thử thách của Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ thì ít nhất phải đạt tới cấp bảy. Huống chi, Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ trong Kỵ Sĩ Thánh Điện là một sự tồn tại đẳng cấp cao. Hiện giờ Long Hạo Thần có thực lực để thông qua thử thách, không có gì khó khăn, nhưng đối với y thì không hề nhẹ nhàng như thế.

Dương Hạo Hàm nở một nụ cười bí ẩn, nói.

“Đừng coi thường thử thách. Con không giống những người khác, con có được thể chất Quang Minh Chi Tử, là người thừa kế chức điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện đời tiếp theo, dù là khảo nghiệm gì cũng sẽ nghiêm khắc hơn người khác. Đến lúc đó con sẽ biết.”

Long Hạo Thần không chần chừ đồng ý ngay. Đối với hắn, tình trạng thống khổ nhất chính là bị nhốt, bị trông nom, bị bảo vệ, nếu thế thì hắn mới thật sự không thể chịu đựng nổi. Còn thử thách gì đó, hắn có lòng tin vào bản thân. Cho dù hiện tại không đủ thực lực, thông qua không ngừng tu luyện cũng nhất định có thể thành công. Đây không chỉ là sự tự tin vào sức mạnh, mà còn là tin tưởng vào tài năng của mình.

Quy mô của Ngự Long quan lớn hơn Khu Ma quan rất nhiều. Nói chính xác hơn, bản thân Ngự Long quan chính là một ngọn núi lớn, cả quan ải được tạc vào trong lòng một ngọn núi lớn.

Tiến vào tòa hùng quan, Long Hạo Thần mơ hồ cảm nhận được gần đỉnh ngọn núi có vài luồng khí tức cực kỳ khủng bố. Tuy rằng hắn không biết những khí tức này là gì, nhưng có thể mơ hồ đoán được đó hẳn là những con át chủ bài của Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Ngự Long quan tuy không có tấm bình phong tự nhiên là Ngự Ma sơn mạch, nhưng thời tiết khắc nghiệt khiến việc cung ứng tài nguyên ở đây rất gian nan. Nhân loại vì để đảm bảo việc bổ sung nguyên vật liệu cho Ngự Long quan, đã tồn trữ lương thực ở nơi này ít nhất đủ dùng trong ba năm. Ngự Long quan dù là phía trước hay phía sau đều là một mảnh đất băng giá.

Đại quân ma tộc tuy trú đóng ở phía trước Ngự Long quan nhưng những ngày tháng cũng chẳng dễ chịu gì. Những trận bão tuyết khủng bố gần như hai ngày sẽ xuất hiện một lần. Cho dù là cường giả cấp sáu, ở trong bão tuyết nếu không có lều chống lạnh cũng rất khó sống sót trong thời gian dài. Mà cho dù có lều thì cũng thường hay bị tuyết vùi lấp.

Bởi vậy, tuy đại quân ma tộc đã trú đóng tại đây một thời gian nhưng các cuộc tấn công không hề mạnh mẽ. Bọn chúng dùng băng tuyết làm nền móng, dựng lên một tòa quan ải đơn giản, ít nhất có thể giúp quân ma tộc có thể trú ngụ thoải mái hơn một chút. Dù sao muốn công phá Ngự Long quan cũng không phải là chuyện ngày một, ngày hai có thể hoàn thành. Lần này ma tộc đã dốc hết vốn liếng, gần như đào hết toàn bộ tích góp nhiều năm nay, mới có dũng khí phát động thế công bên này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!