Ánh mắt Ma Thần Hoàng Phong Tú thoáng nét u sầu.
“Nếu thật sự chỉ còn lại chúng ta, vậy không cần kẻ địch thì chính chúng ta cũng sẽ tự hủy diệt mình. Đến cuối cùng, bảy mươi hai huynh đệ chúng ta chỉ có thể biến trở lại thành bảy mươi hai Trụ Ma Thần, thế giới này cũng sẽ hóa thành hoang mạc, giống như thế giới trước kia của chúng ta, bị hủy diệt hoàn toàn.”
A Gia Lôi Tư gật đầu.
“Đúng vậy, chúng ta không thể sáng tạo, càng không thể lợi dụng sinh vật của thế giới này để sinh sản, dưới thuộc tính hắc ám của chúng ta, bất cứ sinh vật nào muốn sống sót đều vô cùng khó khăn. Ngài nói đúng, nếu nhân loại thật sự bị chúng ta hủy diệt hay thống trị, cuối cùng chúng ta cũng sẽ đi đến diệt vong.”
Phong Tú mỉm cười nói:
“Ngươi hiểu là tốt rồi. Vì vậy, thực chất từ mấy ngàn năm trước, Liên Minh Thánh Điện đã bị ma tộc chúng ta dung dưỡng. Chúng ta không thể để chúng bị tiêu diệt, thậm chí phải mặc cho chúng phát triển. Chỉ có như thế mới có thể nuôi sống chúng ta tốt hơn. Chiến tranh chỉ là một loại thủ đoạn. Nếu chúng đã được ta dung dưỡng thì không thể để chúng trở nên quá mạnh. Cùng lúc đó, chúng ta cũng chỉ có thể nhờ tay chúng để giải quyết vấn đề số lượng của ma tộc. Giữ nó ở trạng thái cân bằng mới là có lợi nhất cho chúng ta. Đây chính là nguyên nhân căn bản ta phát động thánh chiến lần này.”
“Mấy ngàn năm nghỉ ngơi dưỡng sức, nhân loại đã tích lũy quá khổng lồ, nhất định phải suy yếu đi mới được. Nếu không thì chẳng mất bao nhiêu năm, chúng sẽ có thể phản công. Chúng ta không thể trơ mắt nhìn chúng như thế. Bởi vậy, trận thánh chiến này đối với bọn chúng dường như là một cuộc chiến tiêu hao lâu dài rất có lợi, nhưng đối với chúng ta chẳng phải cũng giống thế sao? Nhất định phải quyết chiến nhưng không phải là hiện tại. Chúng ta cần cướp đoạt tài nguyên của nhân loại, nhưng không thể làm tổn thương đến căn cơ của chúng. Đây chính là việc nắm chắc sự cân bằng.”
A Gia Lôi Tư nhíu mày, nói:
“Nhưng mà Áo Tư Đinh Cách Lý thì sao? Nó phải làm thế nào đây? Nhìn bộ dạng của nhân loại thì dường như không thể nào thỏa hiệp với chúng ta.”
Đáy mắt Ma Thần Hoàng dâng lên một tia sáng lạnh lẽo.
“Áo Tư Đinh Cách Lý nhất định phải bị tiêu diệt. Bất kể phải trả giá lớn thế nào, cũng không thể để nó tồn tại trên thế giới này. So với việc chúng ta tự diệt vong thì Áo Tư Đinh Cách Lý còn đáng sợ hơn. Cái chết của An Độ Ma Li đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho chúng ta. Một nguyên nhân quan trọng khác của trận thánh chiến này là vì nó.”
A Gia Lôi Tư nói:
“Nhưng làm sao để bức nó ra? Trừ phi chúng ta đuổi cùng giết tận nhân loại!”
Phong Tú lắc đầu, nói:
“Vậy thì không chắc. Tam đệ đã bế quan một năm, ta có linh cảm hôm nay hắn sẽ xuất quan. Hắn là bộ não của ma tộc chúng ta, tiếp theo phải làm thế nào, hắn sẽ cho chúng ta biết.”
Nghe y nói vậy, Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư kinh ngạc.
“Đại ca, ý ngươi là, tuổi thọ của tam đệ…”
Phong Tú bi thương gật đầu.
“Đúng vậy, vì sự hưng vong của ma tộc chúng ta, tam đệ đã trả giá rất nhiều, nhưng đây cũng là lựa chọn tốt nhất.”
“Đại ca nói đúng, đây là lựa chọn tốt nhất của chúng ta.” Một bóng hình màu cam ngưng tụ trong không khí. Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc lặng lẽ xuất hiện trước mặt Ma Thần Hoàng và Nguyệt Ma Thần.
Thoạt nhìn y không có gì khác trước, nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện, ánh mắt y đã ảm đạm hơn trước rất nhiều, bớt đi vài phần thâm sâu, lại thêm mấy phần mệt mỏi và già nua.
Nhìn thấy y xuất hiện, cảm xúc của Ma Thần Hoàng không kìm được kích động, bất giác tiến lên vài bước.
“Tam đệ, thân thể ngươi sao rồi?”
Ngõa Sa Khắc mỉm cười, lắc đầu.
“Đại ca, không sao. Chỉ là tổn hao vài năm tuổi thọ thôi, nhưng Đại Dự Ngôn Thuật lần này vô cùng giá trị. Đại ca có muốn nghe kết quả không?”
Phong Tú cười khổ một tiếng, nói:
“Nếu thật sự có thể lựa chọn, ta rất không mong ngươi làm như vậy. Tuổi thọ của ngươi đâu chỉ là tổn hao một chút, ta có thể cảm nhận được sinh khí của ngươi đã giảm đi cả trăm năm. Vốn dĩ tuổi thọ của Tinh Ma tộc các ngươi đã không dài, lần này đã tổn thương đến căn nguyên của ngươi rồi!”
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư đứng một bên cũng bước tới ôm lấy bả vai Ngõa Sa Khắc. Tuy y không nói gì nhưng trong mắt lại tràn ngập tình cảm sâu đậm.
Về mặt tình cảm, Ma Thần Hoàng, Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần là thân thiết nhất. Nhưng Ma Thần Hoàng dù sao cũng là Ma Thần Hoàng, là người thống trị ma tộc. Nếu uy hiếp đến sự sinh tồn của ma tộc, vậy dù là con trai ruột y cũng sẽ không chần chừ xuống tay. Tình cảm giữa Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần lại càng sâu sắc hơn một bậc. Trong ma tộc, hai người họ tựa như anh em ruột thịt. Cho nên dù Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp khá mạnh, chỉ riêng thực lực chủng tộc thì không kém gì Tinh Ma tộc hay Nguyệt Ma tộc, nhưng trước mặt A Gia Lôi Tư và Ngõa Sa Khắc, Tát Mễ Cơ Nạp vẫn rất cung kính.
Ngõa Sa Khắc mỉm cười nói:
“Được rồi, nhị ca, ngươi đừng như vậy, sẽ làm ta khó chịu trong lòng. Mất đi sinh khí có thể từ từ điều dưỡng lại. Ta nói kết quả trước đã, việc này rất quan trọng đối với chúng ta.”
Nói tới đây, sắc mặt y trở nên nghiêm túc. Có thể mơ hồ thấy hai mắt y dần biến thành màu cam trong suốt. Ma Thần Hoàng gật đầu, vẻ mặt thân thiết nhìn y.
Ngõa Sa Khắc trầm giọng nói:
“Một năm nay, ta đã thi triển Đại Dự Ngôn Thuật đến mức độ cao nhất, cuối cùng cũng có cơ hội dự đoán được tương lai. Theo kế hoạch của đại ca, lần này chiến tranh giữa chúng ta và nhân loại chủ yếu là dùng binh chủng cấp thấp của chúng ta để tiêu hao lực lượng mà Liên Minh Thánh Điện đã tích lũy. Đồng thời, chúng ta cố gắng bảo toàn sức mạnh đỉnh cao của mình. Cứ tiêu hao lâu dài như vậy, chúng ta vẫn nắm giữ ưu thế áp đảo so với nhân loại. Theo Đại Dự Ngôn Thuật, nếu trận thánh chiến này tiến hành đến cùng, kết cục sẽ là lưỡng bại câu thương.”
Ngõa Sa Khắc trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:
“Thực lực của Liên Minh Thánh Điện mạnh hơn chúng ta tưởng tượng một chút. Tuy rằng cuối cùng chúng ta sẽ chiến thắng, nhưng chỉ có thể là một chiến thắng thảm hại. Đây là điều chúng ta tuyệt đối không muốn thấy.”
Ma Thần Hoàng gật đầu, nói:
“Thực lực của Liên Minh Thánh Điện còn mạnh hơn chúng ta dự đoán? Mạnh ở đâu?”
Ngõa Sa Khắc nói:
“Điều này ta không dự đoán được, trong Liên Minh Thánh Điện cũng ẩn giấu một lực lượng cực kỳ khủng bố. Lực lượng này rốt cuộc đến từ đâu thì chúng ta không rõ, nhưng ta có thể khẳng định, tuyệt không phải là các Liệp Ma Đoàn cấp danh hiệu. Liệp Ma Đoàn cấp danh hiệu đúng là có uy hiếp không nhỏ nhưng dù sao số lượng cũng ít ỏi. Lực lượng khủng bố này lại dường như có thể đối kháng với cả ba tộc chúng ta. Nhưng nếu không đến lúc bất đắc dĩ, chắc chắn nhân loại sẽ không phát động lực lượng này.”
Nghe y nói vậy, vẻ mặt Ma Thần Hoàng thoáng chốc trở nên nghiêm trọng.
“Không ngờ nhân loại còn có sức mạnh như vậy. Xem ra phát động thánh chiến lần này rất đúng lúc. Ẩn núp trong bóng tối mới là nguy hiểm nhất. Dù thế nào đi nữa, thông qua thánh chiến, nhất định có thể bức ra lực lượng mà nhân loại che giấu.”
Ngõa Sa Khắc lắc đầu, nói:
“Vậy thì chưa chắc. Đại ca không cần nóng vội. Tuy lực lượng này của nhân loại rất đáng sợ nhưng lại có dấu hiệu suy yếu, dường như không mất bao nhiêu năm sẽ tự động hủy diệt. Mà thời gian này chắc là trong vòng hai mươi năm. Nói cách khác, nếu trong hai mươi năm chúng ta không dồn nhân loại đến bước đường sinh tử tồn vong, lực lượng khủng bố này sẽ không uy hiếp được chúng ta.”
A Gia Lôi Tư khó hiểu nói:
“Chẳng lẽ nhân loại sẽ không chủ động sử dụng lực lượng này sao?”
Ngõa Sa Khắc nói:
“Đây cũng là điều ta thấy kỳ lạ. Trong Đại Dự Ngôn Thuật, ta cảm giác được nhân loại dường như cũng rất sợ hãi lực lượng này, thậm chí là bài xích. Cho nên ta mới khẳng định, trừ phi đến lúc nhân loại sắp diệt chủng, nếu không thì chúng sẽ không dễ dàng sử dụng lực lượng đó. Sức mạnh này không ở trong sáu đại quan ải. Nếu ta không cảm giác sai thì nó chắc chắn ở trong Thánh Thành của nhân loại.”
Nghe lời y nói, Ma Thần Hoàng tạm thời trầm mặc, rõ ràng lời của Ngõa Sa Khắc đã khiến y cực kỳ rung động. Đối với ma tộc, đây chính là năng lực có thể dao động địa vị thống trị của họ. Có thể khiến Ngõa Sa Khắc phải dùng đến hai chữ “khủng bố” thì không hề dễ dàng chút nào.
“Tam đệ, nói vậy là chúng ta nên sớm kết thúc thánh chiến?” Ma Thần Hoàng hỏi.
Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc lại lắc đầu.
“Không, ngược lại mới đúng. Chúng ta nhất định phải tiếp tục thánh chiến, chỉ cần không ép nhân loại đến đường cùng là được, duy trì tình trạng hiện tại là lựa chọn tốt nhất. Bởi vì chỉ có như vậy mới có thể dụ Áo Tư Đinh Cách Lý ra được.”
Nói tới đây, biểu cảm của y trở nên nghiêm trọng, còn nghiêm trọng hơn cả lúc nói về lực lượng khủng bố mà nhân loại nắm giữ.
“Một năm nay, Đại Dự Ngôn Thuật của ta dự ngôn về Áo Tư Đinh Cách Lý là lâu nhất. Hiện tại nó đã trưởng thành đến một trình độ nhất định. Tuy rằng còn chưa đủ để uy hiếp chúng ta, nhưng tuyệt đối không yếu. Chúng ta không thể nào thông qua chiến đấu với nhân loại để tìm kiếm nó được. Sự uy hiếp của Áo Tư Đinh Cách Lý đối với chúng ta sẽ ngày càng khủng khiếp. Muốn tiêu diệt nó, chúng ta có vài cơ hội. Trong đó, cơ hội lớn nhất là khoảng một đến hai năm nữa. Ta có thể dự đoán được, khi ấy nó sẽ xuất hiện trong lãnh địa của ma tộc chúng ta, đó cũng sẽ là cơ hội tốt nhất. Điều kiện tiên quyết là chúng ta phải thông qua thánh chiến gây đủ áp lực cho nhân loại, nếu không nó chưa chắc sẽ xuất hiện ở hậu phương của chúng ta.”
Trong mắt Ma Thần Hoàng lấp lóe tia sáng ma quái, sát khí lạnh lẽo tiềm ẩn. Mặc dù chỉ là tiềm ẩn, Ngõa Sa Khắc và A Gia Lôi Tư vẫn cảm nhận được áp lực cường đại phát ra từ người đại ca.
Ngõa Sa Khắc nâng tay lên, một tầng sáng màu cam bao phủ ba đại ma thần vào trong. Miệng y mấp máy, dùng ngữ điệu nhanh chóng thì thầm. Thanh âm của y chỉ có Phong Tú và A Gia Lôi Tư nghe được.
Nghe y nói xong, sự kinh hãi trên mặt Phong Tú càng lúc càng lớn.
“Tam đệ, điều này quá nguy hiểm. Đệ…”
Ngõa Sa Khắc lắc đầu.
“Đại ca, ngươi nên biết sự khủng bố của Áo Tư Đinh Cách Lý. Nếu chúng ta đã có một cơ hội lớn nhất, vậy thì tuyệt đối không thể bỏ qua. Biện pháp của ta cũng là tốt nhất. Đối mặt trực diện với nó rất có thể sẽ bị nó tìm được kẽ hở. Chỉ cần nó trốn thoát lần này, vậy nó rất có thể sẽ thật sự tiến vào trạng thái mạnh nhất. Đến lúc đó, dù là chúng ta hay thế giới này, chỉ sợ đều…”
Phong Tú buồn rầu nói:
“Đều tại ta không sớm chú trọng. Thằng khốn An Độ Ma Li lại chết trong tay Áo Tư Đinh Cách Lý còn chưa trưởng thành, còn để Trụ Ma Thần bị hủy hoại, chúng ta đã không thể tổ hợp được nữa...”
Ngõa Sa Khắc nói:
“Cho nên cơ hội lần này, chúng ta phải xem như là lần duy nhất mà vạch ra kế hoạch. Dù phải trả giá đắt bao nhiêu cũng không thể cho Áo Tư Đinh Cách Lý một chút cơ hội nào.”
Ma Thần Hoàng chậm rãi gật đầu.
“Được rồi, cứ theo kế hoạch của ngươi mà làm. Chuyện này chỉ có ba huynh đệ chúng ta biết. Dù là với đám Tát Mễ Cơ Nạp cũng phải giữ bí mật. Ngõa Sa Khắc, ngươi trở về bắt đầu bố trí đi. Một năm, còn có thời gian một năm. Chiến tranh bên này, ta sẽ để nhân loại từ từ cảm nhận sâu sắc lửa giận của ta.”
*
Ngự Long quan, tổng điện Kỵ Sĩ Thánh Điện.
Dương Hạo Hàm và Long Tinh Ấn đều yên lặng đứng trước quả cầu thủy tinh to lớn.
Một năm, tròn một năm trôi qua, Long Hạo Thần không ngờ vẫn ở trong trạng thái minh tưởng sâu. Nếu không phải linh lực dao động từ người hắn ngày càng rõ rệt, hô hấp cũng bình thường, họ thậm chí đã nghĩ rằng Long Hạo Thần đã hóa đá.
Một năm rồi! Đây chính là một lần minh tưởng kéo dài một năm!
Trong một năm này, ngay cả Hàn Vũ cũng đã thành công đột phá cấp bảy, bắt đầu một lần nữa vào Huyễn Động để học kỹ năng cấp bảy.
Nhưng Long Hạo Thần vẫn giữ nguyên bộ dạng lúc mới vào động, chưa từng đứng dậy.
“Long huynh, chúng ta có nên đi xem cậu bé không?” Dương Hạo Hàm hơi lo lắng nói.
Long Tinh Ấn lắc đầu, nói:
“Không. Nếu hơi thở không có gì suy yếu thì đừng quấy rầy nó. Ta tin tưởng đứa trẻ này biết chừng mực. Hơn nữa, chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được sao? Linh lực dao động trên người nó đã đạt tới trạng thái bão hòa, hiện tại nó đang ở ngưỡng cửa đột phá.”
Dương Hạo Hàm nói:
“Quan tâm sẽ bị loạn! Thằng nhóc này thật làm người ta lo lắng. Chắc cậu ta sẽ đột phá bình cảnh cấp tám. Thật không ngờ cậu bé lại dùng cách này để đem đến bất ngờ cho chúng ta. Năm đó ta còn cảm thấy lão Khâu đánh giá cậu ta quá cao, hiện tại xem ra thì còn chưa đủ. Nếu để cậu ta thật sự thành công, thì cậu ta chính là thánh kỵ sĩ cấp tám đầu tiên chưa tới hai mươi tuổi trong lịch sử Liên Minh Thánh Điện chúng ta.”
Long Tinh Ấn nói:
“Tinh thần của thằng bé này tinh thuần như vậy, ta cũng thật không ngờ. Ta tin tưởng nó nhất định có thể thành công. Chẳng qua bình cảnh từ cấp bảy đến cấp tám không dễ dàng đột phá. Chẳng những cần tích lũy để bùng nổ, mà còn cần cả khoảnh khắc lĩnh ngộ. Cứ để nó thử tiếp đi. Nếu trong vòng ba tháng nữa vẫn chưa đột phá thì chúng ta nhất định phải đánh thức nó. Nếu không, một khi nó xuất hiện cảm xúc nóng vội sẽ ảnh hưởng đến tu luyện sau này.”
Dương Hạo Hàm gật gù đồng ý.
Đúng lúc này, đột nhiên thân thể đang khoanh chân ngồi trong quả cầu thủy tinh suốt một năm khẽ động đậy.
Hắn vừa run lên, hai vị Thần Ấn kỵ sĩ gần như lập tức tiến lên một bước, trợn to đôi mắt.
Thân thể Long Hạo Thần bắt đầu run rẩy càng lúc càng rõ ràng, từng tầng sáng vàng nhu hòa khuếch tán từ người hắn, khi cơ thể run rẩy thì hóa thành những gợn sóng lan tràn ra ngoài.
“Tẩu hỏa nhập ma?” Long Tinh Ấn kinh ngạc.
“Không, không phải.” Dương Hạo Hàm một tay túm lấy Long Tinh Ấn đang định lao ra. “Ta nghe nói Hạo Thần đã tự sáng tạo ra một kỹ năng tên là Quang Chi Đãng Dạng, có thể thông qua chấn động linh lực để sinh ra lực công kích và phòng ngự mạnh mẽ. Chắc không phải cậu bé tẩu hỏa nhập ma đâu.”
Ngay lúc này, thân thể Long Hạo Thần bắt đầu bớt run, hai tay chậm rãi nâng lên, làm động tác thư giãn, cả người cũng giãn ra, dường như càng trở nên thon dài hơn.
Quang mang vàng nhu hòa nâng hắn từ từ bay lên, hai chân duỗi thẳng, cả người làm động tác bật dậy.
Thoáng chốc, quang mang vàng đậm tựa như thực chất khuếch tán từ người hắn. Có thể mơ hồ thấy vị trí giữa trán, ngực và bụng của hắn có những luồng sáng nhanh chóng chớp lóe.
Đột nhiên hắn mở hai mắt ra. Khoảnh khắc hắn mở mắt, dù là hai Thần Ấn kỵ sĩ Dương Hạo Hàm và Long Tinh Ấn cũng đều cảm giác có hai tia chớp xẹt qua không trung.
Hai mắt Long Hạo Thần bắn ra quang mang vàng còn mãnh liệt hơn cả ánh sáng phát ra từ người hắn. Quang mang tựa như thực chất quét qua không khí, không ngờ khiến quang mang vàng nhạt như mộng ảo trong Huyễn Động kịch liệt dâng trào.
Cùng lúc Long Hạo Thần đứng dậy còn có Nhã Đình. Cô cũng mở mắt, so với Long Hạo Thần thì thoạt trông cô không có biến hóa gì lớn. Nhưng đôi mắt cô càng thêm trong suốt, bình tĩnh. Hơn nữa, trên người cô càng thêm đậm hơi thở sinh mệnh.
Vốn dĩ Nhã Đình đã có thân thể thực chất, nhưng nếu chạm vào sẽ phát hiện da thịt cô lạnh băng. Chỉ khi thi triển kỹ năng quang hệ, cơ thể mới có chút ấm áp do Quang nguyên tố dao động. Hơn nữa, cơ thể cô cho người khác cảm giác hơi cứng nhắc. Dù sao thì cô cũng do Quang nguyên tố đậm đặc ngưng tụ thành chứ không phải thể xác thật sự.
Nhưng giờ phút này, chẳng những hơi thở sinh mệnh trên người cô thêm đậm, mà thân thể cô còn cho người khác cảm giác chân thực hơn. Động tác nhu hòa, làn da như tràn ngập sự co dãn, cô bỗng biến thành một mỹ nữ tuyệt thế của nhân loại, thậm chí hơi thở thuộc về Tinh Linh tộc cũng đã ít đi nhiều.
Nhã Đình giang hai tay đứng đằng sau lưng Long Hạo Thần, làm động tác ôm lấy. Ngay sau đó, quang mang vàng lấp lánh, cô đã biến mất, lại dung nhập vào cơ thể hắn.
So với một năm trước, thân thể Long Hạo Thần không có biến hóa quá lớn. Dường như đối với hắn mà nói, một năm minh tưởng sâu khiến thời gian hoàn toàn dừng lại. Không có một chút vết bẩn, thậm chí râu và tóc cũng không dài ra. Chỉ có đôi mắt kia là sáng ngời.
Đúng vậy, chính như Dương Hạo Hàm đã suy đoán, tu vi của hắn đã tăng lên đến đỉnh cấp bảy, nội linh lực cao tới ba vạn.
Một năm minh tưởng sâu, đối với Long Hạo Thần mà nói chính là sự tích lũy. Hắn không chỉ có nội tâm trong suốt mà cả linh lực cũng vô cùng tinh thuần.
Sau khi đạt tới đỉnh cấp bảy, hắn đã thử đột phá vài lần nhưng không tìm được phương hướng. Cho nên hắn không miễn cưỡng chính mình nữa, cứ thuận theo tự nhiên mà kết thúc một năm minh tưởng sâu.
Giờ phút này, tuy rằng hắn vẫn đứng trong Huyễn Động như mộng ảo nhưng lại có cảm giác toàn thân trong suốt. Quang mang chợt lóe, trong tay hắn đã có một bình nước, uống một hớp, để nguyên tố thủy nhu hòa làm dịu cơ thể.
Ngay sau đó, Long Hạo Thần lại lần nữa vươn người, xương cốt toàn thân phát ra tiếng lách cách, dường như hắn đã cao thêm mấy phân.
Không vội vàng hành động gì khác, hắn chỉ im lặng đứng đó, dường như đang suy nghĩ sâu xa. Mãi một lúc sau hắn mới chậm rãi xoay người, đi vào sâu trong Huyễn Động.
Nhìn Long Hạo Thần biến mất trong quang mang vàng nhạt, Long Tinh Ấn và Dương Hạo Hàm không kìm được ngoái đầu nhìn nhau. Hai mặt nhìn nhau, hai vị Thần Ấn kỵ sĩ đều có một cảm giác kỳ quái.
“Nó định đi học kỹ năng? Không tiến hành đột phá sao?” Long Tinh Ấn mở lời trước.
Dương Hạo Hàm nói:
“Ta cũng không biết, chỉ cảm thấy cậu ta đang tự tìm kiếm cơ hội cho mình. Ngươi nói xem, chúng ta có nên nói bí quyết đột phá cấp tám cho cậu bé không?”
Long Tinh Ấn nói:
“Vốn dĩ chúng ta nên cho nó biết, nhưng thấy nó nhanh như vậy đã tới đỉnh cấp bảy thì lại không muốn nói nữa. Từ đỉnh cấp bảy lên cấp tám, nếu có thể tự mình lĩnh ngộ mà hoàn thành, vậy thì tương lai khi nó đột phá lên cấp chín sẽ có lợi ích cực lớn. Dù sao hai bình cảnh này cũng có cùng một ngọn nguồn. Chúng ta phải tin tưởng nó, để nó từ từ suy ngẫm đi.”
Dương Hạo Hàm gật đầu.
“Ừm, ta cũng cảm thấy như vậy là tốt nhất.”
“Mình đã tu luyện bao lâu rồi nhỉ?” Long Hạo Thần vừa đi sâu vào Huyễn Động vừa lẩm bẩm.
Hắn chỉ cảm thấy lần này thời gian tu luyện dường như rất dài. Trong quá trình đó cũng có vài lần muốn kết thúc, nhưng cảm nhận được nội linh lực tăng nhanh kinh người nên hắn vẫn cố nén sự cô độc.
Ba linh khiếu trong người đều đã đầy ắp linh lực, toàn thân từ trên xuống dưới tràn ngập sức mạnh.
Phải làm sao để từ cấp bảy đột phá đến cấp tám? Long Hạo Thần vừa đi vừa suy nghĩ về vấn đề quan trọng nhất này.
Có lẽ bởi vì ngồi quá lâu, toàn thân hắn có cảm giác tê dại, khí huyết được linh lực thúc đẩy đang nhanh chóng vận chuyển.
Đột nhiên, hình ảnh phía trước chợt biến đổi, một cánh cửa lớn xuất hiện trước mặt hắn. Trên cửa có một chữ ‘Thất’ đã cũ kỹ.
Long Hạo Thần dừng bước nhìn chữ ‘Thất’ cổ kính, lòng thầm nghĩ, lần này không thể trực tiếp đột phá cấp bảy có lẽ là vì tích lũy chưa đủ. Linh lực của mình đã sung túc, vậy thì từ nơi này tìm kiếm linh cảm thử xem, nói không chừng sẽ có thu hoạch.
Nâng tay ấn lên cánh cửa lớn, cửa rất vững chắc, không hề động đậy.
Quang nguyên tố nhu hòa dâng lên, thân thể Long Hạo Thần gần như trong chớp mắt đã biến thành thủy tinh vàng trong suốt. Đối với hắn mà nói, việc vận dụng Thể Quang Diệu vốn không cần lo lắng tiêu hao quá sức. Thể chất thần quyến giả khiến hắn có đặc tính của Thể Quang Diệu, hơn nữa lúc này hắn đã tu thành Thể Quang Diệu. Chỉ cần bình thường sử dụng linh lực, đặc tính tăng phúc của Thể Quang Diệu sẽ lập tức hiện ra, nhưng sẽ không tiêu hao linh lực quá nhiều.
Tu vi càng mạnh, thiên phú tăng phúc cho thực lực càng lớn.
Trong tiếng trầm đục, cánh cửa nặng nề chậm rãi mở ra. Không có cảm giác nặng nề, khi cánh cửa mở ra, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy một luồng khí vô cùng sắc bén từ bên trong tràn ra.
Lùi về phía sau nửa bước, Long Hạo Thần giơ hai tay trước ngực làm động tác tay. Động tác của hắn chậm mà chắc, dường như được hình thành một cách tự nhiên khi khí thế sắc bén ập đến. Khoảnh khắc hắn hoàn thành động tác, quang mang vàng chói mắt lóe sáng, Thần Ngự Thuẫn.
Đáng tiếc, quả cầu thủy tinh của Dương Hạo Hàm không thể giám sát tình hình bên trong Huyễn Động. Nếu không, chắc chắn ông sẽ giật mình phát hiện lúc này Long Hạo Thần sử dụng chính là Thần Ngự Thuẫn ở tầng tinh thần!
Một năm minh tưởng sâu, thứ tăng cao không chỉ là nội linh lực. Thân thể được linh lực tẩy rửa, tinh thần lực và ngoại linh lực cũng có bước tiến dài.
Thông qua một năm tu hành, Long Hạo Thần đã hoàn toàn lĩnh ngộ những kinh nghiệm thực chiến, quá trình tu luyện và các loại kỳ ngộ khác trong vài năm qua. Hiện tại, hắn so với một năm trước, ngoài việc tăng cường linh lực, năng lực ở các phương diện khác đều đã ổn định hơn nhiều.
Khí thế sắc bén bên trong cánh cửa không kéo dài quá lâu đã tan đi. Khuôn mặt Long Hạo Thần biểu lộ sự kính trọng phát ra từ đáy lòng. Không thể nghi ngờ, bên trong cánh cửa là ghi chép về các kỹ năng của kỵ sĩ cấp bảy, các tiền bối của Kỵ Sĩ Thánh Điện chỉ để lại kỹ năng của mình tại đây nhưng lại như có sức sống riêng. Kỹ năng là vật chết, nhưng kết tinh tâm huyết của họ sẽ vĩnh viễn sống trong lòng mỗi một kỵ sĩ.
Bước vào cánh cửa, nơi này là một đại sảnh chỉ khoảng mười mét vuông. Hai bên có một cánh cửa. Cửa phía bên phải có ấn ký hình lá chắn, cửa bên trái thì là hai thanh kiếm, đại biểu cho kỹ năng của Thủ Hộ kỵ sĩ và Trừng Giới kỵ sĩ.
Long Hạo Thần suy nghĩ một lúc, trước tiên đi tới trước cánh cửa có hình lá chắn, đẩy cửa bước vào.
Thoáng chốc, một áp lực nặng nề bao phủ lấy hắn.
*
Đông Nam quan.
*Oành!*
Một luồng hào quang bạc chói lòa bắn vút lên trời, xé nát thân thể Song Đầu Ma Thứu thành từng mảnh vụn. Tấm thuẫn khổng lồ trên đầu tường quét ngang, đánh tan một đám Song Đao Ma vừa leo lên tường thành thành mảnh vụn.
Vương Nguyên Nguyên mặc áo giáp Không Gian Thủ Hộ, ngạo nghễ đứng trên đầu tường. Bộ giáp màu bạc sáng choang nhuộm đầy vết máu, thậm chí không thể nhìn rõ là máu của sinh vật nào.
Luồng hào quang bạc vừa bắn lên không trung chính là Liệt Không Pháo do tấm thuẫn Cự Linh Thần của cô phát ra. Một đòn quét ngang chẳng phải chính là Toàn Thuẫn Liệt Không Kích sao.
Lúc này, cô một chân đạp trên lỗ châu mai, tay trái cầm một thanh đao răng cưa dài tới hai mét điên cuồng chém ra. Mỗi nhát chém xuống chắc chắn sẽ giết chết một ma tộc xông lên đầu tường. Chỉ mình cô đã bảo vệ một đoạn tường thành rộng chừng hai mươi mét. Đừng nói là kẻ thù, ngay cả các chiến sĩ nam giới của Chiến Sĩ Thánh Điện cũng không một ai dám tới gần phạm vi mà Vương Nguyên Nguyên bảo vệ.
Đại đao răng cưa trong tay trái của Vương Nguyên Nguyên dài hai mét, chuôi đao hơn hai thước, tuy cô chỉ cầm bằng một tay nhưng lại phát huy ra uy lực của một thanh trọng kiếm cầm hai tay. Đại đao răng cưa màu bạc, có răng cưa không chỉ ở sống đao mà cả lưỡi đao cũng vậy.
Quang mang bạc chợt lóe, chắc chắn sẽ nghe thấy tiếng răng cưa cắt qua xương cốt phát ra âm thanh khiến người ta nhức răng. Hơn nữa, tuy thể tích của đao răng cưa rất lớn nhưng tốc độ công kích lại nhanh vô cùng, dường như trong tay cô là một tia chớp bạc, tung bay lên xuống.
Không sai, chất liệu làm nên thanh đại đao trong tay Vương Nguyên Nguyên chính là thu hoạch của họ lúc ở Thâm Uyên.
Sau khi Lâm Hâm trở về Ma Pháp Thánh Điện đã mời một luyện kim đại sư, hao phí bảy chiếc sừng của Cứ Diêu để chế tạo riêng cho Vương Nguyên Nguyên. Một món vũ khí khủng bố cấp truyền kỳ đỉnh cao, chỉ kém một bước là có thể tiến vào cấp sử thi.
Luyện kim đại sư sau khi chế tạo xong thanh đại đao còn phải cảm thán, đây là một thanh đao huyết tinh. Lực cắt khủng bố, gần như có thể cắt vỡ mọi ma pháp phòng ngự dưới cấp tám. Nó còn đi kèm ba kỹ năng là Huyết Tinh Cát Liệt, Huyết Tinh Cuồng Vũ và Thứ Nguyên Phong Bạo. Cuối cùng, thanh đao được đặt tên là Huyết Tinh Phong Bạo.
Kỹ năng Huyết Tinh Cát Liệt phủ trên Huyết Tinh Phong Bạo, cả mặt trái và phải của răng cưa đều có hiệu quả cắt đứt khủng bố. Năng lực cắt sắc bén hơn cả kiếm quang của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán ở trạng thái bình thường. Hơn nữa, tuyệt đối đừng quên Vương Nguyên Nguyên cũng đã lĩnh ngộ Quang Chi Đãng Dạng mà Long Hạo Thần sáng tạo ra. Huyết Tinh Cát Liệt phối hợp với Quang Chi Đãng Dạng sinh ra lực cắt, mức độ khủng bố chỉ có người trực tiếp đối mặt mới biết được.
Hai ngày trước, khi một cường giả ma tộc cấp tám cùng Vương Nguyên Nguyên đối đầu trực diện, tuy bị Vương Nguyên Nguyên đánh bay nhưng một cánh tay của nó đã bị Huyết Tinh Cát Liệt dễ dàng chém đứt. Ngoại linh lực mạnh mẽ không có chút tác dụng bảo vệ nào.
Hai kỹ năng Huyết Tinh Cát Liệt và Huyết Tinh Cuồng Vũ đều cần rót linh lực vào để kích hoạt, tiêu hao linh lực không nhỏ. Nhưng uy lực của chúng lại hoàn toàn tương xứng với phần tiêu hao, cực kỳ khủng bố.
Huyết Tinh Cuồng Vũ là kỹ năng trong chớp mắt biến ra bảy thanh Huyết Tinh Phong Bạo. Mỗi thanh đều có uy lực giống hệt nhau. Dù sao thì món vũ khí khủng bố này cũng được chế tác từ sừng của bảy con Cứ Diêu, bên trong còn tồn tại hồn phách của chúng.
Thứ Nguyên Phong Bạo là kỹ năng có uy lực mạnh nhất của vũ khí này, mỗi lần thi triển cần tiêu hao hai ngàn nội linh lực. Khi thi triển, giữa các răng cưa sẽ sinh ra hiện tượng cắt đứt thứ nguyên. Lúc sử dụng có thể tăng uy lực của Huyết Tinh Cát Liệt lên gấp mấy lần. Ít nhất cho tới bây giờ, khi Vương Nguyên Nguyên thi triển kỹ năng này, chưa từng gặp phải vũ khí hoặc kỹ năng nào có thể chặn được nó. Cho dù là cường giả cấp tám rót hết linh lực vào vũ khí cũng chỉ có kết cục như vậy.
Ngoài ba kỹ năng đó ra, bởi vì tài liệu của Huyết Tinh Phong Bạo là Cứ Diêu, mà bản thân Cứ Diêu lại có hai thuộc tính phong và không gian, cho nên tốc độ ra đòn cực nhanh. Về mặt uy lực, nó đã vượt qua tấm thuẫn Cự Linh Thần được khảm bốn viên Vô Ngân Thủy Tinh. Bởi vậy, hiện tại đa số thời gian Vương Nguyên Nguyên sử dụng tấm thuẫn Cự Linh Thần như một tấm thuẫn chân chính. Sát thương chủ yếu thì đến từ Huyết Tinh Phong Bạo.
Trở lại Đông Nam quan đã một năm. Vương Nguyên Nguyên từ ngày trở về liền chủ động xin được lên đầu tường chiến đấu. Lúc mới bắt đầu, tác dụng của cô trong đại chiến không quá rõ ràng. Nhưng khi cô nhận được Huyết Tinh Phong Bạo do Lâm Hâm gửi tới, cô dần trở nên nổi bật trên đầu tường Đông Nam quan.
Thân hình thon dài, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp, tấm thuẫn khủng bố và đại đao răng cưa, mỗi ngày ma tộc chết trên tay cô không biết bao nhiêu mà kể. Cũng vì thế, Vương Nguyên Nguyên có một biệt danh là Huyết Sát Nữ. Cùng lúc đó, cô tích lũy quân công và trở thành sư đoàn trưởng của Liên Minh Thánh Điện.
Quân chức của Liên Minh Thánh Điện từ thấp đến cao, gồm tiểu đội trưởng chỉ huy hai mươi người, trung đội trưởng chỉ huy một trăm người, đại đội trưởng chỉ huy năm trăm người, doanh trưởng chỉ huy một ngàn năm trăm người, sư đoàn trưởng chỉ huy hai doanh, và quân đoàn trưởng thống soái ba sư đoàn.
Lên trên nữa chính là tổng trưởng quân sự của các đại thánh điện, thống lĩnh ba quân.
Chỉ dựa vào việc giết địch mà thăng lên đến quân đoàn trưởng, có thể tưởng tượng Vương Nguyên Nguyên đã giết bao nhiêu ma tộc. Chính cô cũng không còn nhớ rõ. Hiện tại, cô chỉ cần vừa bước lên đầu tường biên quan là mắt liền biến thành màu đỏ rực, sau đó điên cuồng tàn sát.
Trong một năm này, cô đã bị trọng thương ba lần, mỗi lần vết thương chưa lành đã lại ra chiến trường. Tổng trưởng quân sự của Đông Nam quan không chỉ một lần muốn điều cô nhận quân chức, thống soái quân đội tác chiến, nhưng đều bị cô từ chối. Cô muốn làm một chiến sĩ đứng ở tuyến đầu giết địch, cho dù là một chiến sĩ cấp bậc sư đoàn trưởng.
“Grao!!!!”
Một con Bích Lục Song Đao Ma cấp năm nhảy lên đầu tường, nổi giận gầm lên với Vương Nguyên Nguyên.
Tấm thuẫn Cự Linh Thần xoay tròn một vòng rồi lại rơi vào tay Vương Nguyên Nguyên. Đối với con Bích Lục Song Đao Ma này, Vương Nguyên Nguyên chỉ làm một động tác đơn giản: chém.
Quang mang bạc chói mắt phát ra từ Huyết Tinh Phong Bạo, trong tiếng rít điếc tai, không khí bị tách ra. Không gian bị xé rách màu đen và rìa màu bạc hợp thành một đao phong đen bạc quái dị. Mới phút trước, con Bích Lục Song Đao Ma còn đang kiêu ngạo gầm rống, ngay sau đó đã biến thành mảnh vụn.
Thứ Vô Trảm, kỹ năng cấp sáu của chiến sĩ thuộc tính không gian, khi thi triển thông qua Huyết Tinh Phong Bạo thì uy lực tăng ít nhất gấp đôi trở lên.
Bỗng nhiên, Vương Nguyên Nguyên đang giết sướng tay thì chợt dừng lại, ánh mắt nhìn về phía xa.
Một điểm đen đang nhanh chóng lớn dần trong tầm mắt cô.
“Nguyên Nguyên, cẩn thận!” Một tiếng hét lớn vang lên, lập tức một bóng người cao lớn lấp lánh quang mang vàng chói mắt xông tới bên cạnh Vương Nguyên Nguyên. Sau đó, tấm thuẫn đập mạnh xuống đất.
Điểm đen từ phương xa bay đến với tốc độ kinh người và phóng đại. Khi nó tới đầu tường, kích cỡ đã biến thành cực kỳ khủng bố. Rõ ràng là một Hùng Ma cường đại.
Đây là cách công thành mà ma tộc nghĩ ra. Dùng máy bắn đá nguyên thủy để ném những binh chủng cường đại lên đầu tường.
Cách tấn công này nếu đặt ở một năm trước thì chính là mỡ dâng miệng mèo, tự tìm cái chết. Một ma pháp sư chỉ cần làm một ma pháp đơn giản là có thể đánh nó văng ra.
Nhưng theo thời gian chiến tranh kéo dài, ma pháp sư của Liên Minh Thánh Điện đã bị tấn công trước tiên. Cho nên, trừ Ma Pháp Thánh Điện ra, số lượng ma pháp sư ở các quan ải của các đại thánh điện khác đều thiếu thốn đến đáng thương.
*Oành!* Thân thể Hùng Ma va chạm mạnh lên tấm thuẫn.
Kỵ sĩ cầm tấm thuẫn rên lên một tiếng, thân thể bị va chạm bay ra ngoài, miệng mũi tràn đầy máu.
Lực lượng của Hùng Ma đích thực khủng bố, mà con bị bắn lên đầu tường còn là một Hùng Ma cấp bảy. Với lực phòng ngự mạnh mẽ của nó, một khi đứng vững trên đầu tường, sẽ có càng nhiều ma tộc nối tiếp xông lên, gây ra tổn thất lớn cho Đông Nam quan.
Người thay Vương Nguyên Nguyên chặn một kích của Hùng Ma chẳng phải chính là Trương Phóng Phóng sao?
Thánh chiến bắt đầu, tất cả Liệp Ma Đoàn đều tiến vào trạng thái chiến tranh, toàn bộ tham gia chiến trường. Trải qua một năm ác chiến, hiện tại Liệp Ma Đoàn của Trương Phóng Phóng không còn tồn tại. Sáu người, sống sót chỉ còn lại y và một thích khách, những thành viên khác đều đã chết ở Đông Nam quan này.
Trương Phóng Phóng lần nữa gặp lại Vương Nguyên Nguyên có thể nói là vui mừng ngoài ý muốn. Đồng bạn lần lượt hy sinh, y cũng mấy lần trọng thương, nhưng nhờ vào Sinh Mệnh Thứ Hai Linh Lô hợp thành trong Mộng Huyễn Thiên Đường năm đó mà nhiều lần kiên cường sống sót.