Không cần Long Hạo Thần ra hiệu, nếu Thải Nhi không thể nắm bắt được thời cơ như vậy thì một năm qua Thánh Nguyệt dạy dỗ nàng coi như lãng phí.
Lưỡi Hái Tử Thần thình lình ập đến khiến Hệ Nhĩ rốt cuộc cảm nhận được mối nguy chí mạng. Trong tiếng gầm rung trời, gã vung đôi tay lên cản đòn tấn công của Lưỡi Hái Tử Thần.
Bây giờ Hệ Nhĩ giống hệt An Độ Ma Li năm đó. Mất đi sức mạnh lớn nhất, gã đối mặt với Tử Thần Thất Tuyệt, lực lượng có thể ngăn chặn vô cùng có hạn.
Tuy nhiên, trạng thái của gã lúc này vẫn mạnh hơn An Độ Ma Li một chút, không đến mức bị một chiêu của Thải Nhi giết chết. Nhưng dù vậy, đôi tay gã vẫn bị Lưỡi Hái Tử Thần sắc bén cắt đứt, bắn ra một trận mưa máu xanh đen bay đầy trời.
Hệ Nhĩ điên cuồng gầm lên, cơ bắp và mạch máu toàn thân bỗng gồ lên, một ngụm máu xanh đen từ miệng gã phun thẳng về phía Thải Nhi. Cùng lúc đó, thân thể gã nhanh chóng phình to.
Con giun xéo lắm cũng quằn, gã định cưỡng ép thi triển Thiên Ma Giải Thể. Nhưng tiếng gầm của gã còn chưa vang lên được một nửa thì đã đột ngột ngừng lại, thân thể đang lơ lửng giữa không trung bỗng đông cứng, ngay sau đó nổ tung, hóa thành vô số mảnh vụn bay tứ tán, không để lại một mảnh tay chân nguyên vẹn nào.
Biết rõ ma thần có năng lực ve sầu lột xác, phân tách cơ thể, làm sao Long Hạo Thần có thể chỉ dùng mỗi mình Đấu Suất Toàn Viên Kiếm được?
Điểm kỳ diệu nhất của Đấu Suất Toàn Viên Kiếm chính là uy lực của chiêu cuối cùng. Kỹ năng cường đại này không chỉ đơn giản là dồn đối thủ vào phạm vi tấn công của mình. Công kích liên tục tăng mạnh, dù có thể chém nát kẻ địch hay không, thì đến cuối cùng, những lực lượng mượn được đó sẽ đi về đâu? Đó không phải sức mạnh của riêng Long Hạo Thần, nếu cứ thế kết thúc Đấu Suất Toàn Viên Kiếm, vậy thì những lực lượng đó cuối cùng chỉ có thể bị lãng phí.
Vì vậy, thông qua quá trình không ngừng lĩnh ngộ Đấu Suất Toàn Viên Kiếm, cộng thêm cảm nhận về kiếm ý của bản thân, Long Hạo Thần đã tạo ra một chiêu cuối cùng phiên bản tăng cường.
Sau khi xoay tròn chém kẻ địch với tốc độ cao, tất cả lực lượng mượn được và linh lực của bản thân Long Hạo Thần đều được rót vào song kiếm.
Còn nhớ lúc hắn khiêu chiến với Long Thiên Ấn, chiêu cuối cùng phóng ra là Thập Tự Trảm? Lấy hai thanh trọng kiếm cấp sử thi để phát huy ra kiếm kỹ cường đại đó, dù là cường giả có nội linh lực trên hai mươi vạn như Long Thiên Ấn, cuối cùng cũng phải phát động Thần Ấn Vương Tọa mới ngăn cản được.
Hệ Nhĩ sau khi bị trọng thương vẫn đưa lưng về phía Long Hạo Thần, trở thành vật tế thần đầu tiên cho song kiếm hợp nhất.
Ánh sáng màu xanh và đỏ dung hợp giữa không trung, mơ hồ lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ. Màu đen sâu thẳm hòa lẫn một chút điểm sáng xanh, tuy ánh sáng chỉ vụt qua nhưng kiếm ý thăng hoa trong chớp mắt đã khiến toàn bộ uy lực của nó trút hết lên người Hệ Nhĩ.
Thanh Yêu Kỵ Ma tan vỡ trong chớp mắt. Một chiếc Vương Miện Ma Thần màu xanh đen bỗng bay ra, định trốn về phía Trụ Ma Thần.
Long Hạo Thần lóe lên, chắn ngay trước mặt nó. Cái đầu rồng trên giáp ngực hắn bỗng nhiên sống lại, há to miệng nuốt chửng Vương Miện Ma Thần. Không còn nghi ngờ gì nữa, Vương Miện Ma Thần này lại bị Hạo Nguyệt xơi tái.
Thải Nhi và Long Hạo Thần cùng đáp xuống đất.
“Đến đây.”
Long Hạo Thần vẫy tay về phía Thải Nhi. Linh cánh sau lưng Thải Nhi khẽ động, nàng bay tới bên cạnh hắn.
Ánh sáng vàng chợt lóe, hai người cùng biến mất tại chỗ, màn sáng lúc trước bao phủ mảnh đất chiến trường cũng từ từ nhạt đi rồi tan vỡ.
Long Hạo Thần mang theo Thải Nhi lập tức rời đi là điều tất nhiên. Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ mất mạng, Trụ Ma Thần của gã cũng mất đi ánh sáng trong chớp mắt. Sáu ma thần còn lại dù không có mặt ở đây cũng có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra. Thế nên chúng không thèm đuổi theo các cường giả của Thích Khách Thánh Điện nữa, hóa thành sáu luồng sáng bay thẳng đến chiến trường của Long Hạo Thần và Hệ Nhĩ.
Đáng tiếc, lúc chúng tới nơi thì Long Hạo Thần và Thải Nhi đã sớm biến mất không còn tăm hơi. Hệ Nhĩ thì vẫn ở lại, chỉ là một đống thịt nát, không có khả năng nói cho chúng biết chuyện gì đã xảy ra.
Lúc này, đa số cường giả của Thích Khách Thánh Điện đã trở lại đầu tường Khu Ma Quan. Cuộc truy đuổi của các ma thần vẫn rất hiệu quả, năm thích khách cấp Hiệp Ẩn đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. May mắn là họ rút lui kịp thời, các Hiệp Giả cấp chín đều trở về an toàn. Đó là do Thánh Nguyệt dẫn dắt, họ cùng nhau ngăn chặn ma thần truy sát mới tránh được tổn thất lớn hơn.
Đám ma thần bị đánh lén đều đang trong trạng thái giận dữ, sử dụng Ma Thần Hóa. Ma Thần Hóa của ma thần cấp chín và của ma thần cấp tám khác nhau một trời một vực!
Thánh Nguyệt dẫn theo các Hiệp Giả cố sức chống cự, mới miễn cưỡng giúp đồng bạn có cơ hội trốn thoát. Thích khách cấp Hiệp Ẩn bậc tám trước mặt ma thần cấp chín đã Ma Thần Hóa thì yếu ớt như tờ giấy. Không ngừng truy sát, sáu ma thần đã tụ tập lại một chỗ, dốc sức giao chiến với lực lượng chủ chốt của Thích Khách Thánh Điện.
Nếu cứ tiếp tục chiến đấu, chỉ sợ bên Thích Khách Thánh Điện sẽ có tổn thất. Nhưng ngay lúc đó, Trụ Ma Thần của Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ đã tắt lịm.
Một ma thần chết là chuyện lớn đối với ma tộc. Sáu ma thần đang truy sát cường giả Thích Khách Thánh Điện kinh hoàng, lập tức quay trở về, không còn hơi sức đâu mà giữ chân đám người Thánh Nguyệt.
Quá trình chiến đấu của Long Hạo Thần và Hệ Nhĩ nói thì dài dòng, nhưng kỳ thực cả trận chiến chỉ kết thúc trong vài phút. Vì sao Long Hạo Thần lại dùng hết tuyệt chiêu của mình? Là vì đánh nhanh thắng gọn! Hắn lựa chọn Hệ Nhĩ, kẻ có sức mạnh yếu nhất, cộng thêm một loạt tính toán và thực lực của bản thân đã vượt xa Hệ Nhĩ, cùng với sự phối hợp hoàn mỹ của Thải Nhi, cuối cùng đã đánh chết được gã.
Món quà này đối với Khu Ma Quan không thể không nói là quá lớn. Từ khi Long Hạo Thần đến, tám ma thần trú đóng tại đây đã có hai tên bỏ mạng, hơn nữa ngay cả Vương Miện Ma Thần cũng không thể trốn thoát. Đối với ma tộc mà nói, đây tuyệt đối là tổn thất nặng nề.
Ánh sáng chợt lóe, Long Hạo Thần và Thải Nhi đã xuất hiện trong Tháp Vĩnh Hằng.
Nơi này rất an toàn, hai người vừa xuất hiện ở tầng một Tháp Vĩnh Hằng thì ánh sáng tím lấp lánh, Hạo Nguyệt đã tách ra khỏi người Long Hạo Thần. Năm cái đầu to ngẩng lên, biểu lộ vẻ hưng phấn mãnh liệt.
Tuy Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt đã rất lâu không gặp mặt, nhưng thực chất hai bên chưa từng cắt đứt liên hệ tâm linh. Khi Long Hạo Thần tỉnh lại sau đợt minh tưởng sâu, hắn liền lập tức liên lạc với Hạo Nguyệt. Dường như Hạo Nguyệt cũng luôn bế quan khổ tu. Tu vi của Long Hạo Thần tăng tiến vượt bậc cũng là một sự trợ giúp lớn cho Hạo Nguyệt.
Thân thể Hạo Nguyệt lại to ra thêm vài phần. Bề mặt vảy của nó dần tỏa ra màu tím vàng, tuy không quá rực rỡ nhưng so với trước kia lại cho cảm giác có sự biến đổi về chất.
Vừa tách khỏi người Long Hạo Thần, năm cái đầu to lập tức tới gần cọ vào khắp người hắn, nhiệt tình như đứa con gặp lại phụ thân.
Long Hạo Thần sờ từng cái đầu to của Hạo Nguyệt, đôi tay rõ ràng không đủ dùng, phải ôm lấy từng cái một. Hơn một năm không gặp chúng, trong lòng hắn cũng rất nhớ.
Tiểu Quang, Tiểu Hỏa, Tiểu Thanh, Tiểu Lam, Tiểu Tử, sừng trên đầu chúng đã trở nên rõ ràng hơn. Bắt mắt nhất là cặp sừng hình cánh bướm trên đầu Tiểu Tử, tựa như sắp giương cánh bay lên, đôi mắt tựa ngọc bích ánh lên vẻ dịu dàng như một thiếu nữ e thẹn.
Thải Nhi đứng một bên nhìn Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt nồng nhiệt ôm nhau, sát khí tụ lại trong con ngươi vì thực chiến Tử Chi Thương cũng dần tan đi.
Cho đến bây giờ, nàng vẫn cảm thấy có chút không chân thật.
Ở Khu Ma Quan, khi đánh chết Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên, một đòn trí mạng dù sao cũng là do ông cố của nàng, Hiệp Giả Thánh Nguyệt, tung ra. Thánh Nguyệt chính là cường giả cấp chín đã thành danh nhiều năm, còn là điện chủ Thích Khách Thánh Điện, thực lực cực kỳ mạnh mẽ. Hơn nữa khi đó sự việc xảy ra đột ngột, dưới sự ảnh hưởng của nhiều yếu tố, An Lạc Tiên chưa kịp phát huy sức mạnh thì đã chết.
Nhưng Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ lại khác! Long Hạo Thần đã đường đường chính chính đánh bại gã. Thải Nhi khẳng định, dù mình không ra tay chặn Hệ Nhĩ thì chỉ sợ gã cũng khó thoát khỏi cái chết. Uy lực một chiêu cuối cùng của Long Hạo Thần mạnh đến mức nào, có thể nhìn ra từ việc cơ thể Hệ Nhĩ nổ tung. Độ bền chắc thân thể của ma thần không thua gì linh lực của bản thân chúng.
Ánh mắt Thải Nhi nhìn Long Hạo Thần, ngoài sự dịu dàng của tình yêu nam nữ còn có sự khâm phục từ tận đáy lòng. Một năm rưỡi nay, nàng không hề nghỉ ngơi một chút nào, luôn khắc khổ tu luyện, đã trả giá bao nhiêu thì chỉ mình nàng hiểu rõ nhất. Nhưng dù vậy, nàng phát hiện chênh lệch giữa mình và Long Hạo Thần không những không được kéo gần, mà ngược lại dường như càng xa hơn.
Kỳ thực, chính Long Hạo Thần cũng đã cẩn thận lo lắng, tỉ mỉ lên kế hoạch, dốc hết tất cả năng lực trừ Thần Giáng Thuật.
Hạo Nguyệt dung hợp đã thay thế vị trí của Thần Giáng Thuật, kích phát ra uy lực thật sự của hai thanh thần kiếm. Hai thanh thần kiếm này luôn được tẩm bổ trong thiên thạch dưới sự giúp đỡ của Nhã Đình. Dù quá trình tẩm bổ chưa kết thúc nhưng phẩm chất của chúng rõ ràng đã tăng cao. Vì thế, Long Hạo Thần sau khi dung hợp với lực lượng của Hạo Nguyệt cũng khó mà phát huy hết uy lực của chúng.
Tất cả đều hoàn thành theo kế hoạch, trận giết chóc hôm nay cộng thêm trận chiến lúc mới đến và việc thi triển cấm chú, Long Hạo Thần đã đạt được gần một triệu điểm công huân.
Cứ thế này, hắn mang Thải Nhi đi là danh chính ngôn thuận.
Đừng nói là Thải Nhi, chính Long Hạo Thần cũng khó thể tin được. Trong cảm nhận của hắn, dường như kẻ địch đã yếu đi. Kỳ thực, đây là do thực lực tích lũy được sau một năm rưỡi khổ tu của hắn. Một năm minh tưởng sâu, đổi lại là người khác chỉ sợ đã sớm phát điên. Loại minh tưởng sâu này còn khắc nghiệt hơn cả năm đó Thải Nhi hấp thu Luân Hồi Kiếm. Khi đó, Thải Nhi ít nhất vẫn có suy nghĩ, còn Long Hạo Thần lại phải khống chế ý nghĩ của mình dung nhập vào một cảnh giới đặc biệt, không có một phút giây nào thả lỏng, tựa như một sợi dây đàn luôn kéo căng.
Nghĩ theo cách khác, là con trai của quang minh, Thần Quyến Giả, Long Hạo Thần có thể tĩnh tu một năm rưỡi mà thực lực không tăng tiến mới là chuyện lạ. Đương nhiên, hiện giờ hắn chỉ có thể đối đầu với ma thần cấp thấp, nhưng đừng quên, hắn mới hai mươi tuổi!
Hạo Nguyệt và Long Hạo Thần nồng nhiệt một phen mới bình tĩnh lại, lập tức truyền ý nghĩ cho Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần lắc đầu nói:
“Không được, bây giờ chưa phải lúc, chúng ta không thể lộ thân phận ở đây. Hơn nữa còn có các ma thần khác, chúng ta không thể nóng nảy. Yên tâm đi, sẽ có lúc cho ngươi đánh thoải mái.”
Hạo Nguyệt đề nghị Long Hạo Thần đi xử lý Trụ Ma Thần. Bây giờ trong tám ma thần ngoài Khu Ma Quan, có hai Trụ Ma Thần đã mất đi chủ nhân, là thời điểm tốt nhất để phá hủy chúng. Đừng nói là Hạo Nguyệt tự đề nghị, chính Long Hạo Thần cũng không phải chưa từng có ý nghĩ đó. Ma thần tổng cộng chỉ có bảy mươi hai tên, truyền thừa của Xà Ma Thần đã kết thúc. Có thể nói, mỗi khi tiêu diệt một ma thần là sẽ lung lay một phần căn cơ của ma tộc.
Nhưng Long Hạo Thần vẫn rất lý trí, khi nghĩ tới cảnh Khu Ma Quan hoang tàn lúc mới đến, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nếu không, một khi Ma Thần Hoàng biết hắn và Hạo Nguyệt xuất hiện ở đây, nhất định sẽ đích thân tới, Khu Ma Quan lấy gì để ngăn cản Ma Thần Hoàng? Đến lúc đó, cả Khu Ma Quan sẽ máu chảy thành sông, thậm chí cả Thích Khách Thánh Điện cũng sẽ bị hủy diệt. Tuy Long Hạo Thần không biết vì sao cho đến nay Ma Thần Hoàng, Nguyệt Ma Thần, Tinh Ma Thần, ba cường giả mạnh nhất ma tộc không hành động, nhưng ít ra Liên Minh Thánh Điện vẫn còn chống đỡ được tình hình trước mắt. Có lẽ Ma Thần Hoàng sợ thật sự lưỡng bại câu thương.
Cho nên lần này tuy đã đánh chết hai ma thần, nhưng hắn chưa thể xử lý Trụ Ma Thần của chúng. Long Hạo Thần tuyệt đối không thể để lộ thân phận tại biên cương.
Long Hạo Thần mỉm cười nhìn Thải Nhi, nói:
“Chúng ta hồi phục linh lực xong thì nhanh chóng trở về đi, đừng để ông cố lo lắng.”
Hạo Nguyệt không ở lại đây mà trực tiếp truyền tống trở lại thế giới của mình. Năng lực của nó dường như đã mạnh hơn. Long Hạo Thần mơ hồ cảm giác hình như Hạo Nguyệt đã tới bình cảnh, có thể đột phá bất cứ lúc nào. Thân thể khổng lồ của nó có chút mập mạp, nếu tiến hóa lần nữa thì nó sẽ có năng lực như thế nào?
Nghĩ tới đây, Long Hạo Thần không khỏi có chút mong chờ. Hạo Nguyệt có thể hủy diệt Trụ Ma Thần, nó càng mạnh thì càng trợ giúp lớn cho hành động trong tương lai của hắn.
Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ đã chết, đối với ma tộc, sự đả kích này cực kỳ to lớn.
Trong lều lớn của quân doanh ma tộc, sáu ma thần với khuôn mặt khác nhau, khí thế mạnh mẽ, sắc mặt trầm trọng. Cả căn lều đều tràn ngập không khí áp lực.
“Chúng ta không thể bỏ qua chuyện này!” Một tiếng gầm giận dữ phá vỡ sự tĩnh lặng trong lều.
Người nói lời này là một gã đàn ông cao to vạm vỡ, sau lưng mọc đôi cánh, đỉnh đầu có sừng trâu, mặt màu xám, chính là Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng.
Khó trách gã giận dữ như vậy. Mấy năm nay, gã luôn cùng Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên và Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ trấn giữ bên ngoài Khu Ma Quan. Bây giờ An Lạc Tiên và Hệ Nhĩ đều đã chết trận, sao gã không nảy sinh cảm giác thỏ chết cáo khóc cho được?
Nghe lời gã nói, biểu tình của mấy ma thần khác nhau. Trong sáu ma thần, người ngồi ở ghế chủ vị là một kẻ có hình dạng giống như phụ nữ loài người, khuôn mặt đẹp tuyệt trần.
Váy dài màu hồng, tóc hồng, và một đôi mắt hồng hút hồn người. Làn da trắng ngần, diện mạo đẹp đến cực điểm, dáng người bốc lửa, cao hơn một mét tám, nếu ở trong số phụ nữ loài người thì thuộc dạng khá cao ráo. Hơn nữa, tay chân thon dài, phần ngực váy cực ít vải để lộ ra khe sâu hun hút. Đôi gò bồng đảo cao ngất như thể có thể xé rách lớp vải bất cứ lúc nào.
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ánh mắt của các ma thần khác không dám nhìn thẳng vào ả, thậm chí ánh mắt cũng không dừng lại trên người ả quá lâu.
Đây chính là ma thần xếp hạng mười hai trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, Tình Ma Thần Tây Địch. Thứ hạng trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần của ma tộc cực kỳ quan trọng. Có thể tiến vào mười hai hạng đầu, có thể tưởng tượng thực lực của ả mạnh đến mức nào. Ả cũng là thống soái tối cao của đại quân ma tộc ngoài Khu Ma Quan. Tất cả ma thần tại đây đều nghe theo sự điều khiển của ả. Tuy bề ngoài ả là nữ giới, nhưng không có một ma thần nào không phục ả.
Vẻ mặt lạnh lùng của Tây Địch càng tôn lên nét đẹp yêu mị. Ả không vội tỏ thái độ, chỉ liếc mắt nhìn Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng.
Tái Cộng bị ả liếc một cái, lửa giận bừng bừng thoáng chốc bị dập tắt, hậm hực ngồi xuống.
Tây Địch lạnh giọng nói:
“Những người khác cũng nói đi, có suy nghĩ gì.”
“Ta đồng ý với Tái Cộng, chuyện này không thể bỏ qua. Loài người dám đánh lén chúng ta, nếu không cho chúng một bài học nặng nề, chẳng phải chúng sẽ càng thêm huênh hoang sao? An Lạc Tiên và Hệ Nhĩ đều đã chết, nếu chúng ta không làm gì, ai cũng không chịu nổi sự trách phạt của bệ hạ.”
Người lên tiếng là một ma thần ẩn mình trong bóng tối, hình dạng tựa như một gã đàn ông nhỏ gầy. Long Hạo Thần và Thải Nhi chắc chắn quen thuộc với ma thần này, bởi vì lúc trước gã đã xuất hiện cùng lúc với An Lạc Tiên ở đầu tường, đánh lén Thải Nhi. Chẳng qua cuối cùng gã trộm gà không được còn mất nắm gạo, chôn vùi luôn cả Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên ngoài Khu Ma Quan.
Trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, gã xếp hạng thứ bốn mươi lăm, cai quản Địa Miễn tộc, Bái Ân.
Tây Địch nheo mắt lại, nói:
“Đã thống kê con số thương vong chưa?”
“Đã thống kê xong.” Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng lập tức tiếp lời. “Thương vong thảm trọng, trên cấp sáu chết hơn một ngàn bốn trăm. Dưới cấp sáu bị thương hơn ba ngàn.”
Cho dù ma tộc có nhiều cường giả thì tổn thất như vậy cũng đã là rất lớn. Đặc biệt là những ma tộc trên cấp sáu, không phải dễ dàng bồi dưỡng được.
Nghe gã nói vậy, đáy mắt Tây Địch lộ ra một tia lạnh lùng. Ả chậm rãi đứng dậy, hai ngọn đồi trước ngực nhẹ nhàng lay động.
“Sáng sớm mai, tổng tấn công. Lần này không công phá được Khu Ma Quan thì quyết không bỏ qua!”
Ả thật sự nổi giận. Tuy ả không muốn thừa nhận, nhưng Ẩn Ma Thần nói không sai, đã chết hai ma thần, không dễ báo cáo lên trên. Từ khi thánh chiến bắt đầu tới bây giờ, đây là lần đầu tiên cấp ma thần bị tổn thất.
“Tây Địch, chúng ta có nên bàn bạc kỹ hơn không?” Ngồi ở ghế bên kia, một ma thần dáng người vạm vỡ trầm giọng nói. “Ý của bệ hạ là không ngừng tiêu hao sinh lực của loài người, chứ không phải muốn phá quan.”
Tây Địch lạnh lùng liếc gã.
“Sao? Ngươi có ý kiến?”
Ma thần kia khựng lại, cúi đầu không dám mở miệng nữa.
Lấy diện mạo nữ giới mà có thể thống lĩnh đại quân uy hiếp Khu Ma Quan, nếu Tây Địch không có thủ đoạn thì sao có thể trấn áp được đám ma thần này?
“Cứ làm theo lời ta.”
“Vâng.” Mấy ma thần khác đứng dậy, xoay người rời đi.
Khu Ma Quan.
Thánh Nguyệt đang sốt ruột cuối cùng cũng nhẹ lòng, Long Hạo Thần và Thải Nhi đã cùng nhau trở về.
Hành động lần này đối với Khu Ma Quan có thể nói là thành công rực rỡ. Dù cuối cùng đã tổn thất mấy thích khách cấp Hiệp Ẩn, nhưng ma tộc còn bị trọng thương nặng hơn. Cường giả trên cấp sáu của ma tộc bị họ ám sát ít nhất một phần năm. Hơn nữa, tuy họ không biết bên phía Long Hạo Thần và Thải Nhi đã xảy ra chuyện gì, nhưng họ thấy rất rõ ánh sáng trên Trụ Ma Thần của Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ đã tắt.
Chẳng lẽ Long Hạo Thần đã giết chết một ma thần? Thánh Nguyệt không dám tin đây là sự thật. Dù sao thì Long Hạo Thần cũng chỉ mới có tu vi cấp tám, nhưng ông không dám khẳng định. Lúc trước, Long Hạo Thần thi triển ra cấm chú mạnh mẽ đến mức nào thì ông đã tận mắt chứng kiến. Rõ ràng, không thể dùng tiêu chuẩn của một cường giả cấp tám bình thường để phỏng đoán hắn.
Long Hạo Thần và Thải Nhi ở Tháp Vĩnh Hằng hồi phục linh lực xong liền lập tức quay về Khu Ma Quan. Họ xuất hiện giữa không trung rồi ẩn giấu thân thể. Thải Nhi dùng ẩn thân, còn Long Hạo Thần thì đã mặc sẵn một chiếc áo choàng to lớn, dùng tinh thần lực bóp méo không gian quanh người để che giấu sự tồn tại của mình. Thải Nhi ôm cánh tay hắn bay trở về. Đây là chỗ tốt của việc có đồng đội phối hợp, nếu không thì vì che giấu thân phận, nói không chừng Long Hạo Thần còn phải tìm cách trở về từ mặt đất.
“Hai đứa thật sự giết được Hệ Nhĩ?” Thánh Nguyệt trợn to mắt nhìn Long Hạo Thần và Thải Nhi đang đứng trước mặt mình.
Thải Nhi le lưỡi lùi một bước, không có nghĩa khí chỉ về phía Long Hạo Thần, nói:
“Đều là anh ấy sắp đặt, chủ yếu là anh ấy ra tay, con chỉ tấn công một lần thôi.”
Thánh Nguyệt lập tức nhìn về phía Long Hạo Thần. Nơi này không chỉ có một mình ông, bên cạnh còn có các Hiệp Giả và đám Hiệp Ẩn của Thích Khách Thánh Điện.
Sau khi họ trở về liền lập tức tập trung lại một chỗ, vì Long Hạo Thần và Thải Nhi còn chưa trở về nên Thánh Nguyệt không để họ giải tán. Tất cả đều chờ tin tức của Long Hạo Thần và Thải Nhi, nếu thời gian lâu hơn một chút, nói không chừng họ sẽ lại xông vào quân doanh ma tộc để tìm hai người.
Long Hạo Thần gật đầu, nói:
“Coi như may mắn. Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ xếp hạng thứ bảy mươi trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, lại bị chúng tôi đánh lén mới giết chết được gã. Vương Miện Ma Thần đã bị đồng bạn ma thú của tôi nuốt mất.”
Đồng bạn ma thú mà hắn nói dĩ nhiên là Hạo Nguyệt, nhưng trong lòng các cường giả thích khách thì lại là Tinh Vương.
Nghe hắn giải thích đơn giản đến không thể đơn giản hơn, cả đám lãnh đạo của Thích Khách Thánh Điện nhìn nhau, không nói nên lời.
Thanh Yêu Kỵ Ma xếp hạng áp chót thì dễ đối phó ư? Họ đã giằng co với ma thần này không phải một, hai ngày. Nhờ vào sự tăng phúc của Trụ Ma Thần, sức chiến đấu của Hệ Nhĩ đủ đạt tới trình độ cấp chín, còn có một loạt năng lực cứu mạng. Sức bật cao siêu như đám thích khách mà mấy năm nay đều không thể giết được hắn, nhưng Long Hạo Thần lại chỉ nhẹ nhàng miêu tả qua. Hắn đã làm thế nào để thành công được?