Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 199: CHƯƠNG 199: ĐÂY CÓ ĐƯỢC TÍNH LÀ ĐÁNH HỘI ĐỒNG?

Nghe Long Hạo Thần nói vậy, Khắc La Tắc Nhĩ nhướng mày rồi bật cười.

“Một kỵ sĩ cấp tám quèn mà cũng dám khiêu chiến uy nghiêm của cấp chín sao? Ta biết ngươi nghĩ gì. Ở đây ta không có Trụ Ma Thần hỗ trợ, đúng không? Nhưng dù không có Trụ Ma Thần, ngươi nghĩ mình là đối thủ của ta ư? Thần phục hoặc chết, ngươi chỉ có một lựa chọn.”

Nói rồi, trường đao trong tay phải Khắc La Tắc Nhĩ đột ngột vung lên, một đạo đao mang đen kịt như mực bắn thẳng về phía Long Hạo Thần.

Đao mang này bay không nhanh, nhưng ngay khoảnh khắc nó được chém ra, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy mình đã bị Khắc La Tắc Nhĩ khóa chặt. Dù có trốn đi đâu, hắn cũng không thể né được đòn tấn công này.

Hai mắt Khắc La Tắc Nhĩ đã biến thành màu lam sẫm. Động Sát Ma Thần không phải chỉ là danh hão, trong chiến đấu, Động Sát Thuật của gã có tác dụng vô cùng quan trọng, thậm chí có thể đoán trước hành động của kẻ địch, phán đoán bước đi tiếp theo. Dưới tình huống này, mỗi đòn tấn công của gã đều đạt hiệu quả tối đa.

Trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, không một kẻ nào là đơn giản, cả về thực lực lẫn trí tuệ.

Một đòn của Khắc La Tắc Nhĩ vừa là răn đe, vừa là thăm dò. Gã không rõ tu vi của Long Hạo Thần rốt cuộc đã đạt đến trình độ nào.

Long Hạo Thần lùi lại nửa bước, thân thể bỗng khựng lại, tạo ra tư thế như đang kéo căng dây cung, hai tay nắm chặt khiên Nhật Nguyệt Thần Oa giơ lên.

*Keng!*

Tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp tầng một của Tháp Vĩnh Hằng. Đôi chân Long Hạo Thần trượt dài về phía sau, mãi đến mép tháp mới dừng lại. Khiên Nhật Nguyệt Thần Oa lấp lánh những vòng hào quang màu cam đậm đặc. Trên người Long Hạo Thần liên tục lóe lên ánh sáng vàng cùng những luồng sáng đủ màu sắc khác, khiến không gian xung quanh chấn động không ngừng.

Chịu đựng một đòn này xong, vẻ mặt Long Hạo Thần tràn ngập kinh ngạc. Không sai, hắn có thể cảm nhận được nội linh lực của Khắc La Tắc Nhĩ chỉ hơn mười vạn, chưa đạt tới cấp chín bậc hai. Nhưng với tu vi như vậy mà chém ra một đao, hắn dùng Thần Ngự Thuẫn lại không thể ngăn chặn hoàn toàn. Ánh sáng trên người hắn lúc nãy là của Quang Báo Thù, nhưng còn có cả ánh sáng sinh ra từ cộng hưởng sinh mệnh của Linh Hồn Xiềng Xích. Nói cách khác, Long Hạo Thần đã bị thương. Tuy không nặng, nhưng có khiên Nhật Nguyệt Thần Oa phòng ngự, có đồng đội chia sẻ sát thương mà hắn vẫn bị thương nhẹ, đủ thấy thực lực của Khắc La Tắc Nhĩ mạnh đến mức nào.

“Ánh sáng đom đóm mà cũng dám mạnh miệng với bổn tọa.” Khắc La Tắc Nhĩ không buông tha, một đòn thành công, thanh trường đao còn lại lập tức chém về phía Long Hạo Thần. Ánh sáng đen trên không trung tựa như tia chớp lao đến.

Đao của gã không phải vật tầm thường, hơn nữa còn sử dụng năng lực giống như linh cương. Đây là phán đoán Long Hạo Thần đưa ra ngay sau khi hứng chịu đòn đầu tiên.

Hắn tuyệt nhiên không biết rằng trong Ma tộc, các ma thần đơn thể tuy thế lực kém xa ma thần có chủng tộc riêng, nhưng để khích lệ họ, Ma Thần Hoàng thường ưu tiên ban cho một vài trang bị cường đại. Vì vậy, sức chiến đấu cá nhân của các ma thần đơn thể thường mạnh hơn.

Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ tuy xếp hạng khá thấp trong số các ma thần đơn thể, nhưng nếu thực lực tổng hợp không xứng với hạng bốn mươi chín thì gã đã chẳng có mặt ở đây. Một cường giả cấp chín chân chính, cộng thêm Động Sát Thuật, nếu gã tu luyện ra lĩnh vực, có lẽ đã chen chân được vào ba mươi sáu hạng đầu.

Trong lần thăm dò đầu tiên, Long Hạo Thần đã chịu thiệt.

Nhưng với tư cách là Thần Quyến Giả, hắn đương nhiên không thể mãi chịu thiệt. Thấy đòn tấn công thứ hai của đối phương đã đến, thân thể Long Hạo Thần đột nhiên biến mất, biến mất không một dấu hiệu báo trước.

*Ầm!*

Đòn tấn công của Khắc La Tắc Nhĩ đánh vào Tháp Vĩnh Hằng, gây ra một chuỗi tiếng nổ vang. Gã ngây người. Động Sát Thuật của gã lại không thể nhìn rõ Long Hạo Thần đã rời đi bằng cách nào.

Đương nhiên Long Hạo Thần không thật sự dịch chuyển về Thánh Ma đại lục. Dịch chuyển qua Tháp Vĩnh Hằng cần thời gian hồi, hơn nữa hắn tuyệt đối không muốn để Khắc La Tắc Nhĩ một mình ở đây. Nếu không, một khi Khắc La Tắc Nhĩ tìm ra bí ẩn của Tháp Vĩnh Hằng và có được thứ gì đó thì thật sự hỏng bét.

Ánh sáng chợt lóe, trong chớp mắt Long Hạo Thần lại xuất hiện ở vị trí cũ. Xuất hiện cùng hắn còn có Hạo Nguyệt với thân hình to như một ngọn núi nhỏ và năm cái đầu uy mãnh.

Ngoài dịch chuyển của Tháp Vĩnh Hằng, Long Hạo Thần còn có huyết khế dịch chuyển với Hạo Nguyệt! Chiến đấu với Khắc La Tắc Nhĩ trong Tháp Vĩnh Hằng, át chủ bài lớn nhất của Long Hạo Thần là có thể hoàn toàn phát huy năng lực thực sự của mình mà không cần e ngại điều gì. Dù hắn không giết được Khắc La Tắc Nhĩ, gã cũng không thể rời khỏi nơi này.

“Grao!!!” Năm cái đầu khổng lồ của Hạo Nguyệt cùng lúc phát ra tiếng gầm điếc tai. Ánh tím đậm đặc từ người Hạo Nguyệt tỏa ra, bao trùm lấy Khắc La Tắc Nhĩ.

Trong phút chốc, Động Sát Ma Thần lúc trước còn vênh váo đắc ý bỗng như gặp phải ma quỷ, hoảng sợ lùi lại liên tục, vẻ mặt kinh hoàng.

“Ngươi, ngươi là… ngươi là…” Gã lắp bắp, không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh.

Long Hạo Thần đương nhiên biết đối phương đã nhận ra thân phận của Hạo Nguyệt. Hắn thu lại khiên Nhật Nguyệt Thần Oa, tay phải chỉ về phía trước, một đoàn sáng vàng lập tức tách ra khỏi người. Nhã Đình yêu kiều xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần, trong lòng cô còn ôm hai thanh trọng kiếm.

“Chủ nhân.” Nhã Đình khom người, đưa hai thanh trọng kiếm tới trước mặt Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần nhận lấy Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán và Lam Vũ, Quang Phù Dung. Ngay lập tức, khí thế của hắn thay đổi nghiêng trời lệch đất. Kiếm ý sắc bén không chút giữ lại bộc phát ra từ cơ thể, mạnh hơn trước gấp bội.

“Ngươi chính là nhân loại đó, ngươi chính là nhân loại đó…” Khắc La Tắc Nhĩ lùi lại hơn mười mét mới đứng vững. Gã nhìn chằm chằm Hạo Nguyệt, nỗi sợ hãi từ sâu trong huyết mạch đang lan tràn khắp cơ thể. Trong thoáng chốc, gã không thể giữ được vẻ bình tĩnh như lúc trước.

Các ma thần truyền thừa qua nhiều thế hệ nhưng không phải tất cả ký ức đều được giữ lại trọn vẹn. Ma thần càng mạnh thì ký ức truyền thừa từ tiền bối càng hoàn mỹ. Vì vậy, Ma Thần Hoàng có thể trực tiếp gọi ra cái tên khác của Hạo Nguyệt, còn Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ hạng bốn mươi chín thì không thể. Nhưng bản năng đến từ huyết mạch vẫn còn đó. Tuy gã không gọi được tên Hạo Nguyệt, nhưng mối uy hiếp khủng bố mà nó mang lại thì gã cảm nhận được vô cùng sâu sắc, nỗi sợ hãi dâng lên từ tận đáy lòng.

Lần trước khi Long Hạo Thần tiêu diệt Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ, hắn từng dịch chuyển đến không gian của Hạo Nguyệt, khiến nó lập tức biến thành chiến giáp, dung hợp với chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa. Nhưng lần đó hắn chưa kịp thấy rõ sự thay đổi của Hạo Nguyệt, chỉ cảm giác nó đã mạnh hơn. Lúc này nhìn lại, Hạo Nguyệt đã dài hơn mười lăm mét, khí thế càng thêm hùng hậu. Một luồng uy nghiêm độc đáo mơ hồ tỏa ra từ người nó.

Trong cảm nhận của Long Hạo Thần, tu vi hiện tại của Hạo Nguyệt chưa đến cấp tám, kém hắn một chút, chỉ ở khoảng đỉnh cấp bảy. Nhưng khí thế đỉnh cấp bảy của nó lại khiến Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ, một cường giả cấp chín, phải sợ hãi. Đây là vì sao?

Trước kia Long Hạo Thần từng muốn hỏi Hạo Nguyệt nhưng nó luôn lảng tránh, có lúc còn tỏ ra mờ mịt, dường như chính nó cũng không nhớ nổi. Hơn nữa, lúc nó đi theo Long Hạo Thần chỉ có một cái đầu, phải nhờ máu của hắn hỗ trợ mới tiến hóa ra cái đầu thứ hai. Hạo Nguyệt nhỏ như vậy sao có thể biết được gì?

Theo suy đoán của Long Hạo Thần, thứ thật sự tạo thành uy hiếp với Ma tộc rất có thể là tiền bối của Hạo Nguyệt, bao gồm cả không gian kia. Điều này có nghĩa là chủng tộc của Hạo Nguyệt rất mạnh, và tương lai chắc chắn sẽ còn mạnh hơn nữa. Đây là suy đoán của Long Hạo Thần. Cho nên, việc chính Hạo Nguyệt không biết tình trạng của mình cũng là điều bình thường.

Bây giờ, năm cái đầu của Hạo Nguyệt có thuộc tính lần lượt là quang, hỏa, thủy, phong, và độc. Trong năm cái đầu, Tiểu Quang ở chính giữa, bên cạnh là Tiểu Hỏa và Tiểu Phong. Phía ngoài cùng là Tiểu Lam và Tiểu Tử. Ánh mắt của cả năm cái đầu đều dán chặt vào Khắc La Tắc Nhĩ, mơ hồ tỏa ra khí thế căm hận. Giống như Ma tộc gặp Hạo Nguyệt sẽ sinh ra sợ hãi, Hạo Nguyệt khi thấy các ma thần cũng sẽ sinh ra hận thù mãnh liệt.

Chẳng lẽ là huyết mạch trời sinh tương khắc? Long Hạo Thần không hiểu rõ lắm, dù sao Hạo Nguyệt cũng không tồn tại trong không gian này! Nó và Ma tộc vì sao lại có mối thù hận lớn đến vậy? Chắc chắn là do huyết mạch đối nghịch.

Trên chiếc cổ thô to của Hạo Nguyệt lúc này có một cục u nổi lên. Cục u đã rất lớn, theo hiểu biết của Long Hạo Thần về nó, cục u cỡ này có thể vỡ ra bất cứ lúc nào. Điều này có nghĩa là Hạo Nguyệt rất có thể sắp tiến hóa một lần nữa, đây có lẽ là cái đầu thứ sáu của nó.

Hạo Nguyệt lại gầm lên một tiếng. Chiến ý nồng đậm tỏa ra từ người nó. Nó đang xin Long Hạo Thần cho phép chiến đấu, muốn trực tiếp tấn công Khắc La Tắc Nhĩ.

Đương nhiên Long Hạo Thần sẽ không cho nó làm vậy. Dù sao Hạo Nguyệt cũng chỉ là đỉnh cấp bảy, nếu tấn công kẻ địch rồi bị trọng thương thì Long Hạo Thần sẽ đau lòng chết mất!

Giao lưu tâm linh trong giây lát, Long Hạo Thần nhảy lên ngồi trên lưng Hạo Nguyệt. Nhã Đình đứng trên đầu Tiểu Quang, pháp trượng giơ cao, bắt đầu ngâm xướng chú ngữ.

Long Hạo Thần không triệu hồi Tinh Vương. Trong Tháp Vĩnh Hằng có hơi thở tử vong đậm đặc, hắn không muốn Tinh Vương bị ảnh hưởng.

Ngoài Hạo Nguyệt và Nhã Đình, Long Hạo Thần không còn lực lượng nào khác sao? Dĩ nhiên là không. Dù hắn không muốn sử dụng sức mạnh này, nhưng khi đối mặt với ma thần, hắn không thể đắn đo nhiều. Thực lực mà Khắc La Tắc Nhĩ bộc lộ lúc trước khiến Long Hạo Thần vô cùng e dè, vì thế hắn không dám giữ lại sức mạnh.

Bốn luồng sáng gần như cùng lúc bắn ra từ ngực Long Hạo Thần. Hai luồng sáng lam và vàng xuất hiện sau lưng hắn, còn ánh sáng đỏ và xanh thì ở hai bên, tất cả đều phát ra khí thế mạnh mẽ. Đó chính là Thánh Vệ số chín, số mười, số mười một và số mười hai, bốn cường giả Thánh Vệ.

Vì Long Hạo Thần chưa tiếp tục đi sâu vào Tháp Vĩnh Hằng nên bốn Thánh Vệ không tiếp tục tiến hóa, vẫn giữ tu vi cấp bảy. Nhưng có bốn cường giả cấp bảy hỗ trợ, hơn nữa chúng đều có chuyên môn riêng, cũng giúp ích rất lớn cho Long Hạo Thần.

Đây có được tính là đánh hội đồng không? Lúc này trong lòng Long Hạo Thần nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.

Hạo Nguyệt, Nhã Đình, bốn Thánh Vệ cộng thêm Long Hạo Thần, đây mới là toàn bộ sức mạnh của hắn. Đội hình này đủ để sánh ngang với một Săn Ma Đoàn cấp vương, thậm chí còn mạnh hơn nhiều.

Khắc La Tắc Nhĩ dần tỉnh táo lại từ cơn sợ hãi, gã rốt cuộc cảm nhận được uy hiếp đến tính mạng. Long Hạo Thần không đáng sợ, bốn Thánh Vệ cũng không lọt vào mắt gã. Nhưng sự xuất hiện của Hạo Nguyệt đã khiến gã luống cuống.

Sương mù vàng nhạt dâng lên quanh người Long Hạo Thần, Súc Thế.

Ánh sáng da cam của chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa bỗng bùng lên, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán và Lam Vũ, Quang Phù Dung trong tay Long Hạo Thần cũng tỏa ra ánh sáng riêng.

Có chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa hỗ trợ, Long Hạo Thần nhờ vào linh lực dồi dào, gần như không tốn chút sức lực nào đã mở được phong ấn trên Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, đồng thời kích phát ánh sáng xanh ngọc cấp sử thi của Lam Vũ, Quang Phù Dung.

Màu cam và xanh ngọc, hai màu này không mấy hòa hợp, nhưng qua sự dung hợp của ánh vàng trên người Long Hạo Thần thì trở nên lóa mắt và huyễn lệ.

Đôi mắt của năm cái đầu Hạo Nguyệt tỏa ra tia tím nhạt, trên trán Long Hạo Thần, chín quang văn tím cũng theo đó lóe lên.

Chân trước Hạo Nguyệt bước sang phải nửa bước, đạp mạnh xuống đất phát ra tiếng động nặng nề. Cả người nó tựa như tảng đá khảm chặt tại đó. Năm cái đầu khổng lồ, năm luồng sáng khác màu tỏa ra. Đáng sợ hơn là năm luồng sáng này không chỉ đơn thuần là công kích.

Quang Diệu Thiên Địa của Tiểu Quang kết nối với Long Hạo Thần, còn bốn cái đầu khác cũng chuẩn bị những ma pháp khác nhau. Trừ Tiểu Quang, bốn cái đầu kia đều khẽ lúc lắc.

Khắc La Tắc Nhĩ chính là Động Sát Ma Thần, dù trong lòng sợ hãi thế nào, gã cũng biết không thể chờ đợi thêm nữa. Nếu để kẻ địch đối diện súc thế xong, gã chắc chắn sẽ chết.

Bản năng cầu sinh chiến thắng nỗi sợ hãi, Khắc La Tắc Nhĩ gầm lên một tiếng. Gã tựa như tia chớp lam sẫm lao tới, sáu cánh sau lưng vỗ mạnh, thúc đẩy gã xông thẳng đến Long Hạo Thần.

Đương nhiên Khắc La Tắc Nhĩ nhìn ra được Long Hạo Thần mới là trung tâm của cả nhóm. Chỉ cần giết chết Long Hạo Thần, những kẻ khác sẽ không còn là mối đe dọa, kể cả Hạo Nguyệt cũng vậy. Gã có thể cảm nhận được khế ước giữa Hạo Nguyệt và Long Hạo Thần.

Song đao chém ra, nhưng không phải nhắm vào Long Hạo Thần. Hai luồng sáng đen chém về phía Thánh Vệ số mười một và Thánh Vệ số mười. Năng lực khóa chặt cường đại của Động Sát Ma Thần khiến hai Thánh Vệ này không thể né tránh.

Khắc La Tắc Nhĩ không thèm liếc nhìn chúng, ánh lam sẫm lạnh lẽo trong mắt gã bắn thẳng vào mắt Long Hạo Thần.

Tinh thần xung kích. Là ma thần hệ tinh thần, Khắc La Tắc Nhĩ am hiểu nhất là các loại ma pháp tinh thần. Lấy tu vi cấp chín phát động tinh thần xung kích, nếu thực lực kẻ địch yếu một chút, đầu sẽ nổ tung mà chết.

Long Hạo Thần không định né tránh. Điểm đáng sợ nhất của Khắc La Tắc Nhĩ là dựa vào Động Sát Thuật cường đại khiến mọi đòn tấn công đều trúng mục tiêu, không có cơ hội né tránh.

Ngay lúc này, Hạo Nguyệt gầm lên. Con ngươi của năm cái đầu phát ra ánh tím mãnh liệt.

Giờ phút này, Hạo Nguyệt và Long Hạo Thần như hòa làm một. Cùng với ánh tím lóe lên trong mắt Hạo Nguyệt, hai mắt Long Hạo Thần cũng biến thành màu tím vàng.

Bốn Thánh Vệ đón lấy song đao của Khắc La Tắc Nhĩ. Việc không thể né tránh đã ức chế kỹ xảo chiến đấu của chúng. Nhưng dù vậy, chúng vẫn có cách của riêng mình.

Hai luồng sáng băng lam sắc bén bắn ra từ pháp trượng của Thánh Vệ số mười một, rơi vào hai đạo đao mang đen. Đao mang cấp linh cương đương nhiên không bị ma pháp đơn giản này ngăn chặn, nhưng tốc độ tấn công đã chậm lại một chút.

Cùng lúc đó, hai bức tường đất dày nặng xuất hiện trước mặt Thánh Vệ số mười hai và Thánh Vệ số mười. Kỳ lạ hơn là hai tường đất này vừa xuất hiện đã lập tức biến hóa. Chỉ trong nháy mắt, chúng đã biến thành những quả cầu đất, có độ dày gấp ba lần bức tường trước đó.

Thánh Vệ số mười và Thánh Vệ số mười một nhanh chóng lùi lại. Thánh Vệ số mười thì khỏi nói, nó giỏi nhất về tốc độ, dù không thể tránh khỏi đòn tấn công nhưng có thể lùi lại để kéo dài quá trình va chạm. Bên kia, Thánh Vệ số mười hai chém một đao xuống đất, nhờ phản lực đẩy mình lùi lại nhanh chóng.

*Ầm, ầm!*

Hai quả cầu đất đồng loạt vỡ tan. Sự cường đại của Thánh Vệ số chín được thể hiện. Hai bên lần lượt xuất hiện chín bức tường đất trước mặt Thánh Vệ số mười và Thánh Vệ số mười hai, tất cả đều chuyển thành hình cầu, ngăn cản đòn tấn công của Khắc La Tắc Nhĩ. Khi linh cương cuối cùng đến trước mặt hai Thánh Vệ, nó lại bị hai bức tường băng kim cường dày ngăn chặn.

Nhờ vào lực khống chế ma pháp cường đại, Thánh Vệ số chín và Thánh Vệ số mười một đã giúp Thánh Vệ số mười và Thánh Vệ số mười hai chặn được đòn tấn công đó. Nhưng dù vậy, khi hai Thánh Vệ này đỡ lấy dư chấn, chúng vẫn bị đánh bay đến góc Tháp Vĩnh Hằng. Điều này cho thấy Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ mạnh đến mức nào, sự áp chế của cường giả cấp chín đối với đối thủ cấp thấp hơn khủng khiếp đến nhường nào.

Nhưng lúc này, Khắc La Tắc Nhĩ lại là người chịu thiệt. Tinh thần xung kích từ mắt gã bắn vào con ngươi màu tím vàng của Long Hạo Thần mà không gây ra chút hiệu quả nào. Tựa như hai mắt Long Hạo Thần có một tấm chắn vô hình, ngăn chặn hoàn toàn uy lực của nó.

Cùng lúc đó, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán trong tay phải Long Hạo Thần chậm rãi chém ra.

Một kiếm này Long Hạo Thần ra tay rất chậm, kiếm ý nội hàm, kiếm quang của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán đang phóng ra cũng thu lại, ánh sáng da cam ở mũi kiếm lập lòe, dường như tỏa ra ánh vàng bảy sắc.

Không sai, được linh cương và kiếm ý của Long Hạo Thần thúc đẩy, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán đã phát huy uy lực gần với thần khí.

Điều này dĩ nhiên không chỉ vì tu vi của Long Hạo Thần tăng lên, mà quan trọng hơn là nhờ thiên thạch tẩm bổ hai thanh trọng kiếm. Nhã Đình dung hợp với Thánh Dẫn Linh Lô đã trở thành nơi nuôi dưỡng tốt nhất. Thiên thạch dung nhập vào Thánh Dẫn Linh Lô để tẩm bổ hai thanh trọng kiếm, không ngừng nâng cao phẩm chất của chúng. Đương nhiên, quá trình tăng cường này chưa kết thúc. Theo phẩm chất của trọng kiếm không ngừng tăng lên, thiên thạch tiêu hao ngày càng lớn, đã không thể tiếp tục tẩm bổ lâu hơn, chỉ là Nhã Đình chưa kịp báo cho Long Hạo Thần. Nhưng dù vậy, hiện giờ hai thanh trọng kiếm đã ở cấp sử thi. Đặc biệt là Lam Vũ, Quang Phù Dung, vốn đã ở ngưỡng cấp sử thi, lần này nhờ thiên thạch tẩm bổ mà đã thăng cấp.

Song đao nâng lên, đà lao tới đột ngột dừng lại, Khắc La Tắc Nhĩ không dám dùng thân thể để chặn đòn tấn công này của Long Hạo Thần.

Cùng lúc đó, sau lưng Long Hạo Thần xuất hiện một bóng sáng thiên sứ sáu cánh khổng lồ. Bóng sáng này bám vào sau lưng hắn, khiến ánh sáng trên song kiếm tăng mạnh. Với tinh thần lực như Long Hạo Thần mà cũng không cách nào áp chế được kiếm ý khủng bố ẩn chứa trong kiếm.

Đây là sự tăng phúc đến từ Nhã Đình, kỹ năng quang hệ cấp tám, Nụ Hôn Của Cánh Thiên Sứ. Kỹ năng này có sức tăng phúc cực mạnh, xếp hàng đầu trong các ma pháp quang hệ cấp tám. Nó có thể tăng tốc độ ngưng tụ quang nguyên tố của Long Hạo Thần, đồng thời khiến linh lực chuyển hóa thành linh cương, kéo dài liên tục ba mươi giây.

Nói cách khác, kỹ năng Nụ Hôn Của Cánh Thiên Sứ đã giúp Long Hạo Thần trở thành một cường giả cấp chín trong ba mươi giây. Sự tăng phúc này sánh ngang với Tinh Lĩnh Vực của Tinh Vương, chỉ là thời gian duy trì của Tinh Lĩnh Vực lâu hơn mà thôi.

*Keng!*

Một kiếm đối đầu song đao, Long Hạo Thần lùi lại ba bước. Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ thì bị chặn đứng đà lao tới. Long Hạo Thần kết thúc một kiếm, nhưng kiếm ý sắc bén điên cuồng xung kích vào cơ thể gã, khiến toàn thân Khắc La Tắc Nhĩ lạnh buốt, không thể tung ra đòn thứ hai.

Tuy nhiên, linh cương ẩn chứa trong song đao của Khắc La Tắc Nhĩ quá khủng bố, Long Hạo Thần bị đẩy lùi cũng không thể tấn công tiếp. Nhưng dù sao đi nữa, hắn cuối cùng cũng đã chặn được thế công của Khắc La Tắc Nhĩ.

Cuộc chiến từ giây phút này mới thật sự bắt đầu. Bốn cái đầu của Hạo Nguyệt đồng loạt bắn ra bốn ma pháp tấn công Khắc La Tắc Nhĩ.

Tiểu Hỏa phun ra một con rồng lửa quấn quanh người Khắc La Tắc Nhĩ. Tiểu Thanh phát ra một cơn lốc xoáy tạo thành từ vô số đao gió. Gió thổi lửa, một kỹ năng tổ hợp phong-hỏa.

Tiểu Lam và Tiểu Tử cũng đồng thời hoàn thành một kỹ năng tổ hợp song hệ. Một cây trường mâu tím lam lặng lẽ treo giữa không trung, mũi mâu chĩa xuống dưới. Ngay lúc Khắc La Tắc Nhĩ bị phong hỏa bao phủ, ánh sáng tím lam này lặng lẽ từ trên trời giáng xuống, đâm thẳng vào đỉnh đầu gã.

Được Hạo Nguyệt hỗ trợ, song kiếm của Long Hạo Thần giao nhau trước ngực, thúc đẩy toàn bộ kiếm ý rót vào hai thanh trọng kiếm cấp sử thi, tăng linh lực đến cực hạn. Trong chốc lát, hai thanh trọng kiếm khẽ run lên, tỏa ra ánh sáng càng thêm chói lòa. Ánh sáng rực rỡ, kiếm quang thu lại. Long Hạo Thần cưỡng ép áp chế kiếm ý vốn đang tỏa ra ngoài nhờ sự trợ giúp của Nụ Hôn Của Cánh Thiên Sứ vào trong thân kiếm.

Thoạt nhìn, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán lúc này có màu cam hồng trong suốt, lấp lánh, tràn ngập vẻ quyến rũ. Lam Vũ, Quang Phù Dung thì xanh biếc như ngọc phỉ thúy, tràn đầy sức sống, tựa màu chồi non.

Sương mù vàng đậm lại dâng lên, ngọn lửa vàng chói mắt bùng cháy trong sương mù ngay sau đó. Lần này, Long Hạo Thần đã dốc toàn lực.

Đối mặt với đòn tấn công của Hạo Nguyệt, sức mạnh của Khắc La Tắc Nhĩ rõ ràng đã bị áp chế. Mười phần sức lực bị giảm đi hai phần, gã trở nên thận trọng hơn.

Song đao một chỉ lên trời, một chĩa xuống đất. Ánh sáng lam sẫm lại khuếch tán trong con ngươi. Gã đứng tại chỗ xoay tròn, hóa thành một cột sáng đen va chạm với hai ma pháp tổ hợp.

Chênh lệch tu vi thể hiện rõ ở đây. Cơn lốc xoáy phong hỏa bị phá vỡ trước tiên. Lực cắt cường đại và rồng lửa cháy bỏng không thể xâm nhập vào cột sáng đen.

Trên trời, băng mâu xẹt qua, biến mất không để lại một mảnh vụn.

Ánh sáng đen thu lại, Khắc La Tắc Nhĩ lảo đảo lùi một bước. Trên vai trái gã có một dấu chấm nhỏ màu tím sẫm, cả cánh tay trái mềm oặt rũ xuống.

Đòn tấn công của Hạo Nguyệt đã làm gã bị thương, điều này thật khó tin. Tu vi đỉnh cấp bảy như Hạo Nguyệt lại có thể làm tổn thương Động Sát Ma Thần cấp chín.

Ma pháp của ba cái đầu kia đều lấy độc của Tiểu Tử làm trung tâm. Tiểu Lam dùng băng, băng lập tức hóa thành nước, dù chỉ có một giọt chui vào được lớp phòng ngự của Khắc La Tắc Nhĩ, nhưng kịch độc tê liệt kinh khủng kia đã khiến cánh tay trái của cường giả cấp chín hoàn toàn tê liệt.

Ma thần có sức kháng độc tố rất cao, nhưng độc của Hạo Nguyệt hiển nhiên không phải loại tầm thường. Dưới tác dụng của kịch độc, Khắc La Tắc Nhĩ muốn cánh tay trở lại bình thường thì cần thời gian để giải độc.

Long Hạo Thần không động, hắn vẫn đang súc thế, người tấn công là bốn Thánh Vệ.

Khắc La Tắc Nhĩ cảm thấy thân thể chùng xuống, ngay sau đó, một luồng sáng óng ánh giáng xuống đầu gã, đó là một cây trường mâu như kim cương.

Cùng lúc đó, một vòng quang hoàn màu băng lam bỗng chốc bao phủ người gã. Vòng băng lạnh lẽo chợt nổ tung, sinh ra khí lạnh cực độ. Hai bóng người, một đỏ một xanh, nhân cơ hội này đột nhiên nhảy lên, tấn công điên cuồng.

Nhưng cũng chính kịch độc của Hạo Nguyệt đã giúp Khắc La Tắc Nhĩ hoàn toàn tỉnh táo. Đòn tấn công của Hạo Nguyệt đúng là đã làm gã bị thương, nhưng đồng thời cũng khiến Khắc La Tắc Nhĩ phát hiện ra, sinh vật trước mắt khiến mình sợ hãi này không mạnh bằng mình. Sức mạnh của Động Sát Ma Thần cũng trong tình huống này hoàn toàn bộc phát.

Trong tình thế bất lợi, Khắc La Tắc Nhĩ khi tỉnh táo lại trở nên cực kỳ đáng sợ. Chân trái mạnh mẽ giẫm xuống đất, một tầng sáng đen bùng phát từ người gã. Nó hóa giải vòng băng của Thánh Vệ số mười một, đồng thời làm chậm tốc độ của trường mâu kim cương trên đầu. Trường đao tay phải chĩa lên trên, một đòn này thật sự tuyệt diệu.

Một đạo đao mang hình vòng cung hai trăm bảy mươi độ được tung ra, lưỡi đao cắt về phía Long Hạo Thần, còn phần đỉnh thì vừa vặn đón lấy trường mâu kim cương. Đối với Thánh Vệ số mười và Thánh Vệ số mười hai đang tấn công từ phía sau, sáu cánh của gã tựa như có sự sống, trên đỡ dưới đón, ngăn chặn đòn tấn công của hai Thánh Vệ.

Ánh sáng vàng rực rỡ hóa thành một giọt nước, va chạm vào đường cong đen của đao mang. Nhát chém nhắm vào Long Hạo Thần lập tức vỡ nát bởi giọt nước vàng tựa như giọt lệ này.

Đây là Nhã Đình lại ra tay, làm xong sắc mặt cô lập tức tái nhợt. Tu vi của cô tương đương với một ma pháp sư quang hệ sơ cấp tám. Dùng tu vi của mình để chống lại đòn tấn công của một cường giả cấp chín, có thể tưởng tượng uy lực của ma pháp này lớn đến mức nào.

Quang Minh Nữ Thần Lệ, ma pháp đơn thể cấp tám, Nhã Đình phải nhờ vào khí thế của Thần Quyến Giả mới thi triển được. Hơn nữa, kỹ năng này đối với cô là sử dụng vượt cấp. Quang Minh Nữ Thần Lệ là ma pháp đỉnh cấp tám.

Đòn tấn công của Khắc La Tắc Nhĩ chẳng những bị chặn, ngay cả trường đao cũng bị bám một lớp màu vàng, đang nhanh chóng hòa tan linh lực hắc ám.

Đừng quên, trong Tháp Vĩnh Hằng, Long Hạo Thần còn có một ưu thế, đó chính là bổ sung linh lực. Trừ quang thuộc tính và tử vong thuộc tính, ở đây không có thuộc tính nào được bổ sung nguyên tố.

Lúc mới bắt đầu, Khắc La Tắc Nhĩ chưa phát hiện ra, nhưng khi chiến đấu kéo dài, gã bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng. Nói cách khác, linh lực của gã tiêu hao một điểm thì thiếu một điểm.

Nhưng tuyệt đối đừng nghĩ rằng không thể bổ sung linh lực thì đánh lâu dài Long Hạo Thần sẽ có lợi. Không thể né tránh đòn tấn công của Khắc La Tắc Nhĩ, bốn Thánh Vệ trước mặt gã có tác dụng rất nhỏ. Với năng lực của Động Sát Ma Thần, không thể nào không phát hiện ra linh lực của mình không hồi phục được. Một khi gã bị ép đến đường cùng, chắc chắn sẽ chó cùng rứt giậu, liều mạng phản công. Vì thế, Long Hạo Thần phải tăng tu vi lên đến mức cường đại trước khi tình huống đó xảy ra.

*Keng!!!*

Trường mâu kim cương trên không trung vỡ nát, nhưng cũng khiến hành động của Khắc La Tắc Nhĩ tạm dừng. Bốn Thánh Vệ cộng thêm ma pháp của Nhã Đình đã tranh thủ không ít thời gian cho Long Hạo Thần.

“Lũ sinh vật nhỏ nhoi cũng dám làm càn trước mặt ta!” Khắc La Tắc Nhĩ liên tục bị ngăn cản, thật sự tức giận, nheo mắt lại, một tầng sáng lam sẫm bỗng lan tỏa từ đầu gã, đánh về phía bốn Thánh Vệ.

Ngay lúc ánh sáng lam sẫm khuếch tán, bốn Thánh Vệ tỏ ra kinh hoàng, bỗng hóa thành bốn luồng sáng dung nhập vào Giai Điệu Vĩnh Hằng. Dù vậy, khi bị sóng gợn lam sẫm chạm vào, luồng sáng do chúng biến thành vẫn chợt tối đi vài phần.

Lúc bốn Thánh Vệ mới xuất hiện, Khắc La Tắc Nhĩ đang chiến đấu với Long Hạo Thần nên không chú ý nhiều đến chúng. Nhưng gã rất nhanh đã phát hiện ra mấy Thánh Vệ này là sinh vật tử linh Cường Giả Chi Hồn. Là ma thần thuộc tính tinh thần, gã bẩm sinh là khắc tinh của sinh vật tử linh.

Căn nguyên lực lượng của tất cả sinh vật tử linh đều là Hỏa Hồn. Ma thần tinh thần như gã giỏi nhất là phá hủy Hỏa Hồn. Vì vậy, gã vừa phát động công kích tinh thần, đối với bốn Thánh Vệ đó là một tai họa. Hỏa Hồn của chúng còn chưa đủ mạnh để chống lại Khắc La Tắc Nhĩ. Trong chốc lát, chúng hoảng sợ chạy trốn, nếu không, một khi Hỏa Hồn tắt, chúng sẽ không thể sống lại.

Vô số tia sáng xanh biếc bắn ra như mưa như sương. Bóng dáng đột nhiên bùng nổ, toàn thân tỏa ánh sáng tím vàng, Hạo Nguyệt to như ngọn núi nhỏ đã biến mất.

Biến giáp, dung hợp. Lực chiến đấu mạnh nhất của Long Hạo Thần đã bùng phát.

Chỉ súc thế thôi thì cảnh giới của Long Hạo Thần vẫn không thể đạt đến cấp chín, chỉ có thể trông cậy vào Hạo Nguyệt biến giáp mới khiến hắn hoàn toàn thi triển được uy lực của trọng kiếm, mới có thể ngang hàng chiến đấu với Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ.

Giờ phút này, kịch độc trên cánh tay trái của Khắc La Tắc Nhĩ vẫn chưa giải hết, gã chỉ có thể dùng một tay chống đỡ đòn tấn công của Long Hạo Thần. Ánh sáng xanh biếc như mưa như sương chính là tuyệt chiêu tự sáng tạo Diệt Ma Thiểm của Long Hạo Thần.

Lam Vũ, Quang Phù Dung mang theo màu sắc của sự sống bao phủ mọi hướng mà Khắc La Tắc Nhĩ có thể né tránh. Chẳng phải ngươi đoán được ta sẽ tấn công hướng nào sao? Được thôi, cứng đối cứng!

Trường đao trong tay trái Khắc La Tắc Nhĩ giơ lên, chín đạo đao ảnh trên không trung hợp thành một, tiếng va chạm chói tai không ngừng vang lên.

Thân thể hai người lướt qua nhau. Trên người Khắc La Tắc Nhĩ trúng ít nhất ba kiếm của Long Hạo Thần, để lại ba lỗ máu nhỏ, đều ở vị trí vai trái. Máu màu lam sẫm chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt đất phát ra một chuỗi âm thanh *tách tách*.

Long Hạo Thần không phải không trả giá. Lực phán đoán cường đại của Khắc La Tắc Nhĩ khiến một trong chín đao ảnh xẹt qua ngực giáp của hắn. Chẳng qua, chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa đã hóa thành màu tím vàng, chỗ hơi lõm xuống lập tức hồi phục bình thường, thậm chí không kích hoạt cộng hưởng sinh mệnh của Linh Hồn Xiềng Xích.

Khắc La Tắc Nhĩ híp mắt lại, tay trái đang rũ xuống hơi nhúc nhích. Gã cố ý để Long Hạo Thần đâm trúng, vừa để đâm trúng hắn, vừa để trừ độc cho mình.

Máu chảy xuống, cánh tay trái của gã bắt đầu có cảm giác.

Long Hạo Thần không dừng tấn công, hai bên vừa tách ra, chân trái hắn đã chạm đất, cả người như một tia chớp tím vàng lại lao về phía Khắc La Tắc Nhĩ. Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán trong tay phải phát ra ánh sáng huyễn lệ không gì sánh bằng, linh cương da cam trong suốt rực rỡ tỏa ra từ thân kiếm, vẽ nên một đường cầu vồng trên không trung chém về phía Khắc La Tắc Nhĩ, chính là Tu La Trảm kết hợp Quang Tốc Thiểm.

Lam Vũ, Quang Phù Dung trong tay trái tựa như biến mất, ánh sáng xanh biếc ẩn giấu nhưng dường như còn mang lực uy hiếp lớn hơn.

Ánh mắt Khắc La Tắc Nhĩ xuất hiện một tia hoảng loạn. Bởi vì gã thông qua Động Sát Thuật phán đoán ra Long Hạo Thần định làm gì, nên càng thêm kinh hoảng. Bởi vì một đòn kia, gã khó có thể ngăn chặn.

Sau khi dung hợp với Hạo Nguyệt, thực lực của Long Hạo Thần đủ để đối đầu trực diện với gã. Long Hạo Thần không thể kéo dài lâu, nhưng Khắc La Tắc Nhĩ ở đây cũng không thể hồi phục linh lực! Cho nên ai thắng ai thua, thật sự rất khó nói.

Trường đao tay phải giơ lên, cùng lúc đó, thân thể Khắc La Tắc Nhĩ bỗng biến thành hư ảo. Bốn cái bóng liên tiếp tách ra khỏi người gã, mỗi ảo ảnh vừa tách ra liền biến thành như thực thể, tỏa ra xung quanh.

*Keng!*

Trong tiếng va chạm kịch liệt, bản thể của Khắc La Tắc Nhĩ cùng linh cương của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán va chạm và lùi lại, muốn dung nhập vào phân thân của gã. Nhưng cùng lúc đó, một luồng sáng xanh biếc chợt lóe lên rồi biến mất.

Khắc La Tắc Nhĩ chỉ kịp dùng chuôi trường đao trong tay phải đụng trúng ánh sáng xanh biếc. Nhưng chỉ đụng chệch đi, thân thể gã cố gắng di chuyển để tránh chỗ yếu hại.

Tu La Thứ! Lam Vũ, Quang Phù Dung đã phát ra Tu La Thứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!