Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 205: CHƯƠNG 205: SỨC MẠNH CỦA LINH HỒN THÁNH NỮ

Ngay lúc này, từng cánh cổng ánh sáng lần lượt mở ra sau lưng Trần Anh Nhi. Mỗi cánh cổng đều cao năm mét, rộng ba mét, hoa lệ lấp lánh những luồng sáng kỳ dị. Tổng cộng sáu cánh cổng xếp thành hình vòng cung sau lưng cô.

Thân thể Trần Anh Nhi chậm rãi bay lên khỏi mặt đất. Một trăm lẻ tám viên linh đan trên Linh Hồn Thánh Y tỏa ra vầng sáng màu trắng ngà, khiến Trần Anh Nhi vốn đã xinh đẹp nay lại càng giống như một tiên nữ hạ phàm. Một luồng linh lực cường đại bỗng tỏa ra từ người cô, khí thế uy nghiêm khủng bố khiến cả sân đấu trở nên nặng nề.

Quả nhiên có chút thú vị! Lâm Hâm cũng giật mình, nhưng tốc độ niệm chú của y không hề chậm lại, và đã hoàn thành.

Hỏa Tinh pháp trượng chỉ về phía trước, một quả cầu lửa màu xanh ngưng tụ rồi bắn ra, một lần nữa bay về phía Trần Anh Nhi. Sau khi ngọn lửa bay ra, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện. Nó lại dần dần thành hình giữa không trung, biến thành một bàn tay khổng lồ.

So với những quả cầu lửa trước đó, ánh sáng của bàn tay lửa này không mạnh lắm, thậm chí không có ngọn lửa bập bùng, nhưng bản thân nó lại mang một màu xanh thẫm. Bay đến màn sáng do con gấu biến thành, bàn tay khổng lồ đột nhiên siết chặt, hóa thành nắm đấm nện thẳng vào lớp băng.

*Oành!* một tiếng, lớp băng vỡ tan, hóa thành vô số mảnh vụn bay tứ tung. Bàn tay lửa lại xòe ra, lần này chộp thẳng về phía con gấu do Mạch Đâu biến thành.

Mạch Đâu lại gầm lên một tiếng, thân hình cao to đột nhiên lao tới, linh lực thuộc tính băng nồng đậm bùng nổ, tựa như một cơn bão tuyết quét về phía bàn tay lửa.

Đây chính là lúc Lâm Hâm thể hiện khả năng khống chế ma pháp siêu phàm của mình. Chỉ thấy bàn tay lửa chao đảo trên không trung rồi đột ngột ấn xuống, sau đó vươn ngón giữa đâm thẳng về phía Mạch Đâu trong cơn bão tuyết.

Trên khán đài, Vương Nguyên Nguyên bực bội nói.

“Tên Dược ca xấu xa này, đến Mạch Đâu cũng bắt nạt!”

Long Hạo Thần mỉm cười nói.

“Đừng vội, ai bắt nạt ai còn chưa chắc đâu. Chiếc áo choàng xinh đẹp trên người Anh Nhi không phải chỉ để làm cảnh đâu. Thần khí duy nhất của Linh Hồn Thánh Điện đâu phải thứ dễ đối phó.”

Mạch Đâu từng được rèn luyện trong Tháp Vĩnh Hằng, khi bàn tay lửa ép xuống, thân thể con gấu bỗng làm một động tác lật ngang, sau đó thân hình tăng vọt, không ngờ lại biến thân lần thứ hai.

Lần này Mạch Đâu vẫn biến thành một ma thú thuộc tính băng, Băng Tuyết Địa Long. Cái đuôi thô to quét mạnh, đập thẳng vào bàn tay lửa.

Băng Tuyết Địa Long có thể xem là loài hiếm có nhất trong dòng dõi Địa Long, bản thân là ma thú cấp tám. Vua Băng Tuyết Địa Long mạnh nhất thậm chí còn là ma thú cấp chín. Nhưng chúng rốt cuộc không phải rồng thật sự, nên không thể tiến hóa đến cấp mười.

Lúc này Mạch Đâu biến thành một con Băng Tuyết Địa Long dài hơn mười mét, cái đuôi như một cây chùy khổng lồ, cú quét mang uy lực kinh người. Đây rõ ràng đã đạt tới tiêu chuẩn của ma thú cấp chín. Lâm Hâm lúc trước đoán không sai, giới hạn biến hóa hiện tại của Mạch Đâu đã có thể đạt tới cấp bậc ma thú cấp chín.

Bàn tay lửa lại bị chặn lại, nhưng công kích của Lâm Hâm chỉ mới bắt đầu. Ma pháp triệu hồi của Trần Anh Nhi khiến y cảm nhận được mối uy hiếp cực lớn, quyết không thể để cô hoàn thành câu chú này.

Bởi vậy, sau bàn tay lửa là từng quả Bạo Liệt Hỏa Cầu ngưng tụ rồi nối đuôi nhau bay ra, giống như trên chiến trường, nhắm thẳng vào Mạch Đâu.

Mạch Đâu cũng tỏ ra vô cùng mạnh mẽ. Nếu Lâm Hâm giỏi khống chế ma pháp, thì khả năng ngăn chặn của Mạch Đâu cũng siêu việt không kém, thân thể khổng lồ của Băng Tuyết Địa Long được nó điều khiển cực kỳ nhanh nhẹn.

Băng khắc hỏa. Tuy Tâm Diễm Hỏa Diễm của Lâm Hâm rất mạnh, nhưng gặp phải băng vẫn bị khắc chế phần nào. Hơn nữa, linh lực của Mạch Đâu dường như vô tận, thân thể không những vạm vỡ mà còn không ngừng phóng ra các ma pháp hệ băng để quấy nhiễu đòn tấn công của Lâm Hâm.

Thấy Mạch Đâu nhảy lên lặn xuống chặn đứng hết các đòn tấn công ma pháp của mình, ánh mắt Lâm Hâm tràn ngập kinh ngạc. Mạch Đâu có năng lực kháng cự rất cao, hơn nữa còn nắm bắt vị trí ma pháp của y rất tốt. Y định điều khiển hỏa cầu vòng ra xa để tấn công bất ngờ, nhưng kinh ngạc phát hiện, mấy cánh cổng ánh sáng kia lại như những chướng ngại vật tự nhiên, hỏa cầu của y vừa đến gần đã bị dập tắt.

Đây chẳng lẽ là Sinh Linh Môn phiên bản nâng cấp sao? Tim Lâm Hâm đập mạnh. Sinh Linh Môn là ma pháp của Triệu Hoán Sư cấp bảy, nhưng cùng lúc triệu hồi ra sáu Sinh Linh Môn thì y chưa từng nghe nói qua. Mới rồi tuy Lâm Hâm trêu đùa Trần Anh Nhi nhưng y rất nhạy bén, tu vi của Trần Anh Nhi đã đột phá cấp bảy, nghĩa là cô có năng lực khống chế Sinh Linh Môn.

Không ổn rồi! Lâm Hâm có chút chần chờ, không phải y sợ mình thua, mà trong tình huống này, nếu y không tung ra một vài ma pháp mạnh thì e là khó lòng cắt đứt được ma pháp của Trần Anh Nhi. Nhưng dùng ma pháp mạnh thì sẽ làm cô bị thương! Đừng nhìn y đấu võ mồm với Trần Anh Nhi, nhưng sao y có thể vì thắng lợi mà làm tổn thương đồng đội của mình?

Lâm Hâm bên này còn đang do dự, thì bên kia Trần Anh Nhi đã hoàn thành câu chú.

Khi âm cuối cùng của câu chú vừa dứt, một tầng sáng trắng ngà kỳ lạ tức thì tỏa ra từ người cô. Trần Anh Nhi nhắm mắt, chậm rãi giơ quả cầu thủy tinh lên đỉnh đầu.

Sáu cánh cổng ánh sáng cùng lúc phát ra ánh sáng chói lòa, mỗi một cánh cổng lại có một màu khác nhau.

Đỏ, lam, vàng chanh, xanh lá, vàng đất, đen. Không ngờ lại là màu của sáu nguyên tố.

Ngay sau đó, từng tiếng gầm vang lên từ bên trong những cánh cổng, ma thú mà Trần Anh Nhi triệu hồi bắt đầu xuất hiện.

Khi ma pháp vừa hoàn thành, dù là nhóm Long Hạo Thần đang quan sát trận đấu hay chính Lâm Hâm đều lập tức nhận ra đó không phải là Sinh Linh Môn.

Sinh Linh Môn thuộc tính tự nhiên, dù có thể khống chế ma pháp này cũng chỉ khống chế được ma thú triệu hồi cùng bậc, không thể khống chế số lượng và thuộc tính của ma thú, hoàn toàn dựa vào tu vi của bản thân để quyết định.

Nhưng sáu cánh cổng mà Trần Anh Nhi triệu hồi rõ ràng đã định trước thuộc tính của ma thú được triệu hồi. Vậy nên nó không phải Sinh Linh Môn, mà chỉ là một ma pháp tương tự mà thôi.

Từ mỗi cánh cổng chỉ đi ra một con ma thú, nhưng khi tất cả chúng xuất hiện, Lâm Hâm hít một ngụm khí lạnh, suýt nữa thì hô lên ba chữ ‘tôi chịu thua’.

Hình dạng của sáu con ma thú đều giống hệt nhau, đều là Địa Long. Thân thể mỗi con có thể so sánh với Băng Tuyết Địa Long mà Mạch Đâu huyễn hóa ra, hơn nữa chúng còn đại diện cho sáu thuộc tính khác nhau.

Sáu con Địa Long này thật sự tồn tại sao? Dù có Địa Long cùng thuộc tính đi nữa thì hình dạng cũng không thể nào giống hệt nhau được. Điều đó có nghĩa là, sáu con Địa Long này là do Trần Anh Nhi dựa vào ma pháp triệu hồi để sáng tạo ra.

Lâm Hâm là một pháp sư, đương nhiên y đã từng nghe nói, cảnh giới cao nhất của Triệu Hoán Sư là triệu hồi ra ma thú do chính mình tưởng tượng, từ đó phát huy được trình độ cao nhất.

Giờ phút này, dường như Trần Anh Nhi đã hoàn thành một ma pháp tương tự. Xem khí thế của sáu con Địa Long này, chúng chắc ở khoảng ma thú cấp tám, nhưng so với ma thú đỉnh cấp tám mà Mạch Đâu huyễn hóa ra lúc trước thì còn kém xa. Chúng chỉ tương đương với thực lực của cường giả cấp bảy.

Nhưng chính Lâm Hâm cũng là cấp bảy! Tuy y tự tin mình mạnh hơn cường giả cấp bảy bình thường rất nhiều, nhưng đối mặt với sáu ma thú cấp bảy có đủ sáu thuộc tính nguyên tố, y muốn chiến thắng e là chuyện xa vời. Hơn nữa, điều càng khiến y chấn động là sáu con Địa Long vừa xuất hiện đã lập tức bày trận, chia nhau chiếm giữ sáu vị trí, hợp thành một đồ án ma pháp hình ngôi sao sáu cánh màu xanh.

Chúng định làm gì? Liên hợp thi triển ma pháp?

Trần Anh Nhi không tiếp tục niệm chú nữa, cô lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt tràn đầy nụ cười gian xảo nhìn Lâm Hâm.

Thân hình chợt lóe, Trần Anh Nhi đã ngồi lên đầu một con Địa Long, giơ cao quả cầu thủy tinh, thì thầm niệm câu gì đó. Chỉ thấy sáu con Địa Long cùng ngửa đầu phun ra hơi thở thuộc tính của mình, sáu luồng sáng tập trung vào quả cầu thủy tinh, hội tụ thành một cái lồng màu xanh.

Lâm Hâm ở phía xa hét thảm.

“Anh Nhi, cùng là người một nhà, đừng đánh mặt!”

Ngay lúc đó, một luồng sáng sáu màu từ quả cầu thủy tinh của Trần Anh Nhi bắn ra. Lâm Hâm theo phản xạ phóng ra một quả Bạo Liệt Hỏa Cầu định ngăn cản, nhưng hỏa cầu vừa chạm vào luồng sáng sáu màu đã lập tức bị phân giải, thậm chí không gây ra hiệu ứng nổ tung. Luồng sáng sáu màu rơi thẳng vào người Lâm Hâm.

Nếu không phải chắc chắn Trần Anh Nhi sẽ không làm Lâm Hâm bị thương, Long Hạo Thần nhất định đã ra tay ngăn cản trận đấu này rồi.

Trong luồng sáng sáu màu, hình dạng của Lâm Hâm trở nên kỳ quái. Toàn thân y lấp lóe ánh sáng sáu màu, không còn nhìn thấy làn da nữa mà chỉ có sáu sắc màu không ngừng dao động. Thân thể y đông cứng tại chỗ như một pho tượng.

“Trở về đi.” Trần Anh Nhi vẫy tay. Sáu con Địa Long lúc này mới ngoan ngoãn quay về cánh cổng của mình. Cánh cổng ánh sáng khép lại, ma pháp kết thúc.

Trần Anh Nhi bĩu môi với Mạch Đâu.

“Lúc nãy nó bắt nạt mi thế nào thì giờ trả lại cho nó đi.”

Mạch Đâu nhếch miệng cười, thân thể lại biến hóa, lần này biến thành một con ma thú giống như chuột túi, nhảy tưng tưng đến trước mặt Lâm Hâm.

Chuột túi giỏi nhất là gì? Quyền cước. Kết quả là, kẻ lúc trước còn vênh váo giờ đây trở nên vô cùng thê thảm.

Nhưng Mạch Đâu vẫn nể mặt Lâm Hâm, tuy đánh y suốt năm phút đồng hồ nhưng thật sự không đánh vào mặt. Tuy nhiên, nó đúng là đã hoàn thành lời Trần Anh Nhi từng nói, đánh y thành đầu heo.

“Ui da, đau chết mất. Tôi không phục, không phục!” Ánh sáng sáu màu trên người Lâm Hâm kéo dài đến mười phút mới dần tan đi. Vừa cử động được, y đã không cam lòng gào lên.

Trần Anh Nhi hừ một tiếng.

“Không phục thì cứ tới đây, bổn cô nương chuyên trị các thể loại không phục.”

Long Hạo Thần cười lớn nói.

“Được rồi, đủ rồi, hai người đừng đấu võ mồm nữa. Lâm Hâm đúng là đã thua, nhưng Anh Nhi, lúc nãy anh ta sợ làm em bị thương nên không sử dụng kỹ năng mạnh nhất, nếu không thì em cũng khá nguy hiểm đấy. Ma pháp triệu hồi mới này chắc là do em tự nghĩ ra phải không? Anh chưa từng nghe nói qua.”

Trần Anh Nhi đắc ý nói.

“Đúng vậy! Em tự sáng chế, linh cảm đến từ Hỗn Loạn Nguyên Tố Bác Ly của Hạo Nguyệt. Em không thể sử dụng ma pháp kiểu đó, nhưng em nghĩ, liệu có thể nhờ vào thú triệu hồi để hoàn thành ma pháp tổ hợp không? Em đã thử nghiệm rất nhiều lần, cuối cùng cũng thành công. Mấy con Địa Long lúc nãy là nhóm vật thí nghiệm đầu tiên. Chúng được tạo ra từ ma tinh, khi em cần thì có thể triệu hồi bất cứ lúc nào. Thời gian niệm chú khá dài là vì những con Địa Long em tạo ra sẽ tiến hóa. Khuyết điểm của chúng là không có nhiều bản năng chiến đấu, nhưng em đã luyện chế chúng thành những vật triệu hồi giống như con rối. Giống như Mạch Đâu, khi thực lực của em tăng lên thì chúng cũng sẽ không ngừng tiến hóa.”

Trần Anh Nhi nói rất đơn giản, nhưng mọi người nghe xong lại vô cùng chấn kinh. Đây chính là Địa Long mang sáu thuộc tính nguyên tố, một ma pháp triệu hồi được sáng tạo từ ma tinh, có thể tưởng tượng được độ khó của nó lớn đến mức nào. Điều đó có nghĩa là, Trần Anh Nhi không chỉ có thể triệu hồi ma thú, mà còn có thể sáng tạo ra chúng.

“Người ta là Linh Hồn Thánh Nữ mà, đây là năng lực đặc biệt sau khi em trở thành Thần Quyến Giả, gọi là Ban Linh Hồn. Chỉ cần em muốn, em thậm chí có thể trao linh hồn cho đất đá, chẳng qua số lượng Ban Linh Hồn có hạn chế. Thi triển cần tiêu hao lực lượng linh hồn của bản thân em, nên không thể dùng quá nhiều lần. Chỗ tốt là thú triệu hồi được em ban linh hồn sẽ tiến hóa theo sự tiến bộ tu vi của em.”

Nghe cô giải thích, mọi người đều hơi sững sờ. Năng lực Linh Hồn Thánh Nữ của Trần Anh Nhi nghe có vẻ khó hiểu, nhưng nghĩ kỹ lại khiến người ta phải kinh sợ.

Sáng tạo ma thú, hơn nữa còn trao cho chúng tiềm năng tiến hóa. Có lẽ lúc ban đầu tác dụng không rõ ràng, nhưng khi tu vi của Trần Anh Nhi tăng lên, những ma thú cô sáng tạo ra sẽ ngày càng hùng mạnh. Đợi sau này cô đạt đến cấp chín, chẳng phải sẽ có một đàn ma thú cường đại mà không cần tiêu hao linh lực triệu hồi cũng có thể sử dụng sao?

Hơn nữa, vì bản thân ma thú là do Trần Anh Nhi sáng tạo, nên độ phù hợp và khả năng khống chế của cô đối với chúng vượt xa những thú triệu hồi thông thường. Ma thú cùng loài mang sáu thuộc tính, ma pháp hỗn hợp, Trần Anh Nhi với tư cách là Linh Hồn Thánh Nữ không thể nghi ngờ đã vượt xa các Triệu Hoán Sư bình thường rất, rất xa.

Long Hạo Thần trầm ngâm một lát rồi nói.

“Anh Nhi, anh có thể hiểu rằng năng lực Linh Hồn Thánh Nữ của em tương đương với việc có thêm một đàn thú triệu hồi bản mệnh không?”

Trần Anh Nhi cười hì hì.

“Cũng tương tự như vậy. Thời gian em thức tỉnh còn ngắn, hiện giờ vẫn chưa quen tay sử dụng năng lực này. Dùng Ban Linh Hồn tối đa cũng chỉ khống chế được sáu con ma thú này thôi.”

Long Hạo Thần nói.

“Khi em triệu hồi chúng, tốc độ niệm chú hơi chậm, nếu có thể giải quyết vấn đề này thì càng tốt. Còn nữa, nếu chúng chết trận thì sao? Em có thể làm chúng sống lại không? Nếu sống lại, chúng có thể tiếp tục tiến hóa mà không phải làm lại từ đầu không?”

Những câu hỏi của Long Hạo Thần thật sự đã đánh trúng điểm yếu. Năng lực của Trần Anh Nhi tuy mạnh, nhưng nếu bị những điều này hạn chế, thì lúc chiến đấu muốn phát huy tác dụng sẽ cần rất nhiều điều kiện mới làm được.

Trần Anh Nhi ngẫm nghĩ rồi nói.

“Thời gian niệm chú không phải là vấn đề, em có cách rút ngắn thời gian. Hơn nữa, em chỉ mới sáng tạo ra mấy con rồng nhỏ này, độ phù hợp còn cần hoàn thiện. Khi chúng tiến hóa và tăng độ phù hợp với em, tốc độ niệm chú sẽ giảm đi rất nhiều. Chờ sau này em đủ mạnh, muốn triệu hồi chúng sẽ giống như triệu hồi Mạch Đâu. Nhưng chúng đúng là không thể chết, nếu chết rồi thì mọi nỗ lực trước đó đều uổng phí, chỉ có thể làm lại từ đầu. Đương nhiên, sinh vật được em Ban Linh Hồn, dù có phải do em sáng tạo ra hay không, sau khi được trao năng lực sẽ liên quan đến sức mạnh của em. Nghĩa là, em càng mạnh thì thực lực của ma thú được Ban Linh Hồn cũng càng mạnh!”

Long Hạo Thần mỉm cười nói.

“Vậy em phải cố gắng thật nhiều. Anh cảm thấy năng lực của em rất có tiềm năng phát triển, tương lai tác dụng sẽ lớn hơn hiện tại rất nhiều.”

Trần Anh Nhi có chút đắc ý nói.

“Đó là đương nhiên, người ta phải là thành viên hữu dụng trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi chúng ta chứ!”

Long Hạo Thần nói.

“Nếu đã đến sân đấu này thì chúng ta hãy thử luyện tập chiến thuật đi, ngày mai sẽ càng sẵn sàng hơn để nhận thử thách của ông nội em.”

Tuy trong đội, các đồng đội tuyệt đối tin tưởng nhau, và có sự ăn ý đã được nuôi dưỡng từ lâu. Nhưng qua hai năm rèn luyện, thực lực của mọi người tăng lên khác nhau, lại có thêm Trương Phóng Phóng tham gia, cần phải dung hợp lẫn nhau mới có thể phát huy sức mạnh hợp tác lớn nhất.

“Vâng ạ.” Trần Anh Nhi gật đầu, nụ cười đắc ý cũng thu lại, một tia buồn bã xẹt qua đáy mắt cô.

Long Hạo Thần quan sát rất nhạy bén, thấy vậy liền an ủi.

“Đừng lo lắng, người tốt sống lâu, họ sẽ không có chuyện gì đâu.”

Trần Anh Nhi bĩu môi.

“Nhưng họ bị bắt lâu như vậy, thật sự sẽ không xảy ra chuyện gì sao?”

Long Hạo Thần tiến lại gần, nói.

“Chẳng phải em luôn bài xích Dương Văn Chiêu sao? Sao khi anh ta bị bắt, em lại là người lo lắng hơn bất kỳ ai?”

Kỳ lạ là Trần Anh Nhi không phản bác hắn, cô ngẩng đầu lên, nhìn về phương xa, lẩm bẩm.

“Lúc còn rất nhỏ tôi đã quen anh ấy. Anh ấy lớn hơn tôi vài tuổi. Khi đó chúng tôi sống ở Thánh thành, thường hay gặp nhau. Tôi gọi anh ấy là anh Văn Chiêu, anh ấy gọi tôi là Anh Nhi. Ngoài thời gian tu luyện, anh ấy luôn dẫn tôi đi chơi, ăn đồ ngon. Nếu ai dám bắt nạt tôi, anh ấy sẽ bắt nạt lại, đánh đối phương thành đầu heo. Anh ấy đối tốt với tôi còn hơn cả anh ruột. Khi đó tôi còn nhỏ, đã nói rằng, anh Văn Chiêu, sau này lớn lên em sẽ gả cho anh. Anh ấy nói: được, vậy anh chờ em lớn.”

“Ai biết lời nói trẻ con lại bị người lớn nghe được, ông nội anh Văn Chiêu liền đến hỏi cưới ông nội tôi, ông nội tôi vui mừng đồng ý, thế là mới có hôn sự này.”

“Sau đó tuổi càng lớn, thời gian tu luyện càng nhiều, cơ hội gặp mặt ngày càng ít. Anh ấy trở nên trầm ổn, mạnh mẽ hơn. Còn tôi, vì nguyên nhân của bản thân mà không thể dùng được dù chỉ một ma pháp triệu hồi. Khi đó ông nội không nói cho tôi biết bí mật về Linh Hồn Thánh Nữ, tôi luôn cho rằng mình không thể trở thành một Triệu Hoán Sư cường đại, nên đặc biệt tự ti.”

“Có lần anh ấy dẫn tôi ra ngoài chơi, đụng phải mấy tên Chiến Sĩ Thánh Điện ăn nói lỗ mãng. Khi đó cấp bậc chúng tôi còn thấp, anh Văn Chiêu tuy mạnh nhưng vẫn không đánh lại mấy thanh niên lớn hơn chúng tôi nhiều, cuối cùng anh ấy bị đánh một trận. Khi đó tôi nhìn thấy sự không cam lòng sâu trong mắt anh ấy. Lúc ấy tôi còn nhỏ, đã nói rằng, anh Văn Chiêu đừng buồn, chờ em lớn lên sẽ bảo vệ anh.”

“Lúc đó anh ấy quay đầu lại, dùng một ánh mắt rất kỳ lạ nhìn tôi, ánh mắt khinh thường đó, tôi vĩnh viễn không thể nào quên. Tôi hỏi anh ấy, vì sao anh nhìn em như thế? Anh ấy nói, em không thể nào bảo vệ anh, chỉ có anh bảo vệ em. Tuy hôm nay anh thua nhưng sau này nhất định sẽ không.”

“Tôi hỏi anh ấy, vì sao tôi không thể bảo vệ anh ta? Anh ấy chỉ cười mà không nói. Lần đó làm tôi rất, rất đau lòng. Có lẽ các người cảm thấy chuyện này chẳng là gì, nhưng với tôi đó là một đả kích cực kỳ nặng nề. Anh ấy là người thân với tôi nhất ngoài gia đình, là người quan tâm tôi nhất, khi đó lại là lúc tôi tự ti nhất. Sự khinh thường và nụ cười im lặng đó đã đâm một nhát dao sâu vào lòng tôi, từ đó về sau tôi không thèm để ý đến anh ấy nữa.”

Nghe Trần Anh Nhi kể, mọi người vừa kinh ngạc lại càng thêm đau lòng cho cô. Là cháu gái của điện chủ Linh Hồn Thánh Điện mà không thể dùng được một ma pháp triệu hồi, có thể tưởng tượng Trần Anh Nhi đã phải chịu đựng áp lực lớn đến nhường nào. Có lẽ Dương Văn Chiêu không làm gì sai trái nặng nề, cũng không có ác ý. Nhưng trong tình huống đó, vào thời điểm đó, hành vi của gã đã gây ra tổn thương rất lớn cho Trần Anh Nhi.

Lâm Hâm nói.

“Lòng tự tôn bị tổn thương? Nếu cô đã không để ý anh ta, vậy sao bây giờ lại sốt ruột như vậy?”

Trần Anh Nhi bực mình nói.

“Ông tưởng ai cũng như ông, không tim không phổi à? Tôi không để ý anh ấy không có nghĩa là trong lòng tôi không có anh ấy. Tôi luôn chú ý đến tình hình của anh ta, hơn nữa còn thề rằng trừ phi có ngày tôi thắng được anh ấy, nếu không sẽ không lấy anh ấy, để anh ấy cứ chờ đến tóc bạc luôn, hừ hừ!”

Lâm Hâm run lẩy bẩy.

“Phụ nữ khi tức giận thật đáng sợ. Nhưng tôi cho rằng hiện giờ chưa chắc hắn đã đánh thắng được cô.”

Trần Anh Nhi đỏ hoe vành mắt, mếu máo nói.

“Nhưng bây giờ tôi thậm chí còn không biết anh ấy có còn sống không. Đánh thắng hay không thì có gì khác nhau chứ?”

Vương Nguyên Nguyên nói.

“Cô bé ngốc, em thật bướng bỉnh. Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà ghi hận lâu thế, khó trách em luôn phớt lờ hắn ta, thậm chí không muốn gia nhập Săn Ma Đoàn của hắn. Em thật cứng đầu! Yên tâm đi, chúng tôi sẽ dốc hết sức tìm được hắn, giúp em hoàn thành tâm nguyện đánh bại hắn.”

Trần Anh Nhi nghẹn ngào nói.

“Tôi… hiện giờ tôi không muốn đánh bại anh ấy nữa. Chỉ cần anh ấy còn sống, tôi sẽ tha thứ cho anh ấy, không hận anh ấy nữa. Nhưng bây giờ tôi không biết anh ấy có còn sống hay không.”

Long Hạo Thần trầm ngâm một lát rồi nói.

“Anh Nhi, ở Vạn Thú Quan có người của Nguyệt Dạ thương đoàn không?”

Nghe hắn hỏi vậy, mắt Trần Anh Nhi chợt sáng lên.

“Đúng rồi! Chúng ta có thể tìm họ hỏi thăm manh mối. Có Nguyệt Dạ thương đoàn, hiện họ là thương đoàn du hành lớn nhất, tôi đi tìm họ ngay!” Nói rồi cô định chạy đi.

Long Hạo Thần vội vàng kéo cô lại.

“Anh Nhi, đừng nóng nảy. Vậy đi, chúng ta diễn luyện chiến thuật đơn giản rồi anh cùng em đến Nguyệt Dạ thương đoàn một chuyến. Có lệnh bài mà Nguyệt Dạ đưa cho anh, chắc chắn sẽ được họ giúp đỡ. Ít nhất chúng ta phải biết được tình trạng hiện tại của Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức rồi mới hành động được. Cùng lúc đó, trong thời gian chờ tin tức, chúng ta sẽ thông qua thử thách của ông nội em. Đúng rồi, trước khi em và Lâm Hâm so tài, hình như em có nói là có cách khắc chế lĩnh vực của ông nội em?”

Trần Anh Nhi gật đầu, nói.

“Lĩnh vực của Triệu Hoán Sư chúng tôi gần như đều dùng để tăng phúc cho thú triệu hồi. Triệu Hoán Sư cao cấp đều có thú triệu hồi bản mệnh của mình. Thế nên lĩnh vực tăng phúc hoặc là nghiêng về tăng mạnh thực lực của thú triệu hồi bản mệnh, hoặc là tăng phúc cho toàn thể thú triệu hồi. Lĩnh vực của ông nội tôi nghiêng về cách trước, chủ yếu tăng phúc cho thú triệu hồi bản mệnh. Ban Linh Hồn của tôi còn có một cách sử dụng khác, có tác dụng lên ma thú của đối phương, sẽ trong thời gian ngắn tạo ra hiệu quả suy yếu cực mạnh, để tôi tiện thu phục. Thực lực của ông nội mạnh hơn tôi rất nhiều, cho dù có dựa vào Linh Hồn Thánh Y thì tôi cũng không thể nào suy yếu thú triệu hồi bản mệnh của ông nhiều lắm, nhưng có thể triệt tiêu phần lớn hiệu quả tăng phúc của lĩnh vực.”

Long Hạo Thần cảm thán nói.

“Thì ra là thế, năng lực Linh Hồn Thánh Nữ của em thật sự rất thực dụng.”

Trần Anh Nhi nói.

“Triệu Hoán Sư chúng tôi tôn thờ Thần Thú. Trong truyền thuyết, cấp bậc của Thần Thú không bằng Thần Nguyên Tố, vậy nên rất khó để thần tích thật sự giáng lâm. Linh Hồn Thánh Nữ là người dẫn đường cho ma thú do Thần Thú sai xuống trần gian. Thế nên năng lực cơ bản của Linh Hồn Thánh Nữ đều liên quan đến ma thú. Với tu vi hiện tại của chúng ta thì sự tăng phúc rất rõ ràng, nhưng nếu tu vi càng mạnh, sự tăng phúc sẽ không rõ rệt như bây giờ.”

Vương Nguyên Nguyên tò mò hỏi.

“Anh Nhi, thú triệu hồi bản mệnh của ông nội em rốt cuộc là gì? Bây giờ chị cảm thấy có một tiểu phản đồ như em ở đây, chúng ta có cơ hội lớn để chiến thắng rồi!”

Trần Anh Nhi hừ một tiếng, nói.

“Đâu có dễ dàng như vậy. Ông nội là người hiểu rõ ma thú nhất đương thời, là một Thông Linh Giả, tôi chưa từng thấy được giới hạn của ông. Các người thử tưởng tượng xem, từ khi thánh chiến bắt đầu đến nay, thời gian lâu như vậy mà Vạn Thú Quan của chúng tôi vẫn phòng thủ vững chắc, chúng tôi triệu hồi ra ma thú còn nhiều hơn cả ma tộc. Bên ngoài có tám ma thần cũng không thể ép ông nội sử dụng lực lượng mạnh nhất. Chúng ta muốn thắng ông nội thật sự rất khó, chỉ có thể cố gắng kéo dài thời gian. Khuyết điểm lớn nhất của Triệu Hoán Sư chúng tôi là yếu về khả năng một đòn kết liễu. Chỉ cần kéo dài đủ thời gian, chứng minh với ông nội rằng chúng ta có đủ thực lực là được. Tôi sẽ cố gắng bám chặt lấy thú triệu hồi bản mệnh của ông nội. Tinh Tuyền tỷ tỷ rất thích tôi, nhất định sẽ không nỡ nặng tay.”

“Tinh Tuyền tỷ tỷ?” Lâm Hâm nghi ngờ hỏi. “Thú triệu hồi của ông nội cô chắc không phải là ma thú hình người chứ?”

Trần Anh Nhi cười bí hiểm.

“Đương nhiên không phải. Nhưng Tinh Tuyền tỷ tỷ là con gái đó, đến lúc đó các người không được làm tổn thương tỷ ấy. Tôi nói cho mọi người biết…”

Ngày thứ hai.

Sáng sớm, nhóm Long Hạo Thần đã ra ngoài Linh Hồn Thánh Điện, ngửa đầu nhìn lên trời, yên lặng chờ đợi.

“Tính thời gian thì họ cũng sắp về rồi.” Long Hạo Thần thì thầm.

Họ đang chờ Hàn Vũ và Tư Mã Tiên trở về. Long Hạo Thần biết rõ tốc độ bay của Tinh Vương. Khoảng cách từ Vạn Thú Quan đến Trấn Nam Quan không xa, đã qua một ngày một đêm, nếu Hàn Vũ có thể thuận lợi gặp được Tư Mã Tiên thì chắc chắn họ sắp về đến nơi.

Ngày hôm qua, Trần Anh Nhi đã hẹn với ông nội giữa trưa hôm nay sẽ bắt đầu so tài. Cô hiểu ông nội mình, Trần Hoành Vũ rất coi trọng thời gian, nếu họ đến muộn sẽ khiến ông nội giảm ấn tượng tốt, từ đó tăng độ khó của thử thách.

Nếu không phải thời gian cứu viện Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức quá gấp gáp, họ có thể thong thả một chút, đợi Tư Mã Tiên và Hàn Vũ trở về rồi mới sắp xếp. Nhưng thời gian không đợi người! Xuất phát trễ một chút sẽ tăng thêm mấy phần nguy hiểm cho Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức.

Long Hạo Thần đã liên lạc với Nguyệt Dạ thương đoàn, và thương đoàn cũng đồng ý giúp họ tìm hiểu tình hình của nhóm Dương Văn Chiêu. Nguyệt Dạ thương đoàn có cách truyền tin của riêng mình, chắc không mất bao lâu sẽ có tin tức trở về.

Long Hạo Thần cũng hỏi thăm được từ Nguyệt Dạ thương đoàn, biết được đợt trước khi A Bảo dẫn theo Diệt Săn Ma bao vây họ, Nguyệt Dạ trở về ma tộc đã lập tức muốn từ hôn. Dù Nguyệt Ma Thần tự mình khuyên nhủ vẫn không thể khiến cô đổi ý. Lý do của cô rất đơn giản, một người đàn ông nhẫn tâm ra tay với mình, xem kẻ địch còn quan trọng hơn mình thì sao có thể trở thành chồng cô được? Có lẽ với tư cách là thái tử ma tộc, điều A Bảo làm không sai. Nhưng Nguyệt Dạ không muốn gả cho một người chồng như vậy, dù có giết cô cũng không làm được.

Đối với chuyện này, Ma Thần Hoàng không tỏ thái độ, ngay cả A Bảo cũng im lặng. Dù sao mọi chuyện đều có lý do của nó, nhưng A Bảo không nỡ! Vì vậy, cuối cùng tuy hôn ước không bị hủy bỏ nhưng lại bị kéo dài vô thời hạn. Nghe nói A Bảo lại bế quan, liều mạng khổ luyện để tăng cường thực lực.

Tin tức này chỉ là một đoạn nhạc đệm, Long Hạo Thần không quá để ý. Nhưng hắn không biết, vì chuyện này mà A Bảo càng hận hắn hơn. Là thái tử của Nghịch Thiên Ma Long tộc, hiện tại A Bảo đang cố gắng nỗ lực còn hơn cả Long Hạo Thần. Trong tương lai không xa, đối thủ định mệnh này, A Bảo sẽ xuất quan, dốc hết tất cả để đi tìm Long Hạo Thần.

“Còn chưa trở về thì sẽ không có thời gian nghỉ ngơi.” Trần Anh Nhi rất sốt ruột.

Nếu lúc này Tư Mã Tiên có thể cùng Hàn Vũ về kịp, họ còn có thể nghỉ ngơi, có thời gian bàn bạc chiến lược, chiến thuật. Nhưng thời gian trôi qua từng giây từng phút mà vẫn không thấy bóng dáng họ đâu.

Long Hạo Thần hít sâu một hơi, xoay người nói với các bạn.

“Mọi người hãy chuẩn bị cho tình huống hai người họ không kịp tham gia cùng chúng ta đối kháng với Trần điện chủ. Chúng ta không thể trì hoãn thử thách, hơn nữa phải cố gắng chịu đựng.”

“Vâng!” Mọi người cùng gật đầu, bao gồm cả Trương Phóng Phóng.

Sau khi trở thành một thành viên của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, Trương Phóng Phóng tự giác đặt mình ở một vị trí, định vị rất đơn giản, là người phụ thuộc của Vương Nguyên Nguyên. Bình thường y không nêu ý kiến gì, Long Hạo Thần bảo làm gì thì y làm nấy. Hơn nữa, gần đây tâm trạng của y rất tốt. Từ khi Long Hạo Thần mang Thải Nhi về hội hợp với Vương Nguyên Nguyên, cô tựa như sống lại, cả người tràn ngập sức sống, thái độ đối với y cũng tốt hơn nhiều, coi như đã chính thức thừa nhận quan hệ giữa hai người.

Đối với Trương Phóng Phóng mà nói, cái chết của các đồng đội trong Săn Ma Đoàn cũ là một đả kích rất lớn đối với y. Bây giờ có thể dung nhập vào một Săn Ma Đoàn có Vương Nguyên Nguyên, tựa như đã giải quyết được tâm nguyện của y, lại còn có thể ở bên cạnh Vương Nguyên Nguyên, y rất thỏa mãn.

Đúng lúc này, Long Hạo Thần đột nhiên nhướng mày, xoay người nhìn về phía chân trời. Trên bầu trời trống rỗng, ngàn dặm không mây. Đang lúc mọi người thắc mắc Long Hạo Thần đang nhìn cái gì, thì ở phía chân trời, một điểm sáng vàng nhỏ xíu xuất hiện, và nó đang phóng lớn với tốc độ kinh người trong mắt mọi người. Đó chính là Tinh Vương đã trở về!

Trên tấm lưng rộng của Tinh Vương có hai người đang ngồi. Phía trước là Hàn Vũ, nhưng y không thể che được thân hình vạm vỡ sau lưng mình. Một cái đầu trọc lóc ló ra sau gáy y, dưới ánh mặt trời lại phản chiếu ánh sáng chói lòa, chẳng hề thua kém quang nguyên tố mà Tinh Vương đang tỏa ra.

“Đến rồi, đến rồi, họ thật sự đến rồi!” Lâm Hâm hưng phấn nhảy cẫng lên.

Tư Mã Tiên trở về có nghĩa là các thành viên của Săn Ma Đoàn cấp suất số sáu mươi bốn cuối cùng đã tụ họp đầy đủ. Có nghĩa là toàn bộ thành viên Săn Ma Đoàn đã đông đủ, chỉ có như vậy họ mới thật sự là Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi! Dù thiếu một người cũng sẽ không hoàn chỉnh.

Trước kia Lâm Hâm thường cãi cọ với Tư Mã Tiên, nhưng thật ra quan hệ của hai người rất tốt. Lần nữa gặp lại lão trọc, Lâm Hâm khó nén được cảm xúc trong lòng, vừa nhảy vừa vẫy tay về phía không trung.

Khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thần cũng vì hưng phấn mà hơi ửng đỏ, tay siết chặt. Trở về rồi, Tư Mã cùng Hàn Vũ đã trở về, chúng ta cuối cùng đã là một thể thống nhất. Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy dù phía trước có gặp phải trắc trở lớn đến đâu, họ nhất định sẽ đột phá hết mọi trở ngại.

Tốc độ của Tinh Vương rất nhanh. Vì để có thể kịp thời trở về, nó luôn bay với tốc độ tối đa, đến khi đáp xuống đất, với tu vi như nó mà chân cũng hơi lảo đảo, trên người bốc lên hơi nước màu vàng nhạt.

Tư Mã Tiên là người đầu tiên nhảy xuống khỏi lưng Tinh Vương, cười to giang tay xông về phía mọi người, Hàn Vũ theo sát phía sau. Giờ phút này, tâm trạng của mọi người trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi trở nên vô cùng hưng phấn. Trừ Thải Nhi có cảm xúc dao động hơi nhỏ, những người khác đều không kìm được mà hò reo xông lên, ôm chặt lấy nhau.

Họ đã đoàn tụ, cuối cùng cũng đã đoàn tụ. Dù là Săn Ma Đoàn cấp suất số sáu mươi bốn hay Quang Chi Thần Hi, họ cuối cùng đã trở nên hoàn chỉnh.

Trương Phóng Phóng đứng một bên nhìn họ, mắt đầy hâm mộ, nhớ lại những đồng bạn đã hy sinh, nước mắt không kìm được mà tràn ra khóe mắt. Vì Liên Minh, vì nhân loại, không biết đã có bao nhiêu Săn Ma Giả chết trên chiến trường với ma tộc. Sáu ngàn năm, khi nào thì nhân loại mới có thể thật sự đuổi ma tộc đi?

Lâm Hâm đấm mạnh vào người Tư Mã Tiên một quyền.

“Sao các người chậm vậy, làm chúng tôi lo chết đi được!”

Tư Mã Tiên chưa kịp mở miệng, Hàn Vũ ở bên cạnh đã không nhịn được nói.

“Chậm? Vậy mà chậm à? Tinh Vương sắp mệt chết rồi đây này. Tinh Vương luôn bay ở tốc độ nhanh nhất, đã tới cực hạn rồi. Nếu nói chậm thì chắc là tại Tư Mã. Các người không biết tên này nặng bao nhiêu đâu. Nếu bay bình thường thì Tinh Vương chở hai chúng tôi dễ như chơi, nhưng lúc bay nhanh có thêm một tên nặng ký như hắn, đương nhiên tốc độ sẽ bị ảnh hưởng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!