Giữa tiếng gầm điếc tai, thân thể Long Hạo Thần chấn động mạnh, không thể tiếp tục truy đuổi. Vương Nguyên Nguyên và Tư Mã Tiên ở hai bên hắn đã sớm xử lý xong đám ma thú phía trước, nhưng cũng bị lực phản chấn kinh người này ảnh hưởng, buộc phải dừng bước.
Cả ba người cùng hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt không chỉ chấn kinh mà còn trở nên vô cùng nặng nề.
Khi ánh sáng tím đậm lóe lên, thân thể Trần Hoành Vũ đã biến mất. Ánh sáng tím đậm khuếch tán ra, và giờ đây, điện chủ Linh Hồn Thánh Điện đã đứng trong vầng hào quang đó.
Đó không phải là năng lượng, mà là một ma thú vô cùng mạnh mẽ. Ngay khi con ma thú này xuất hiện, không khí của toàn bộ đấu trường đều run lên bần bật.
Con ma thú dài hơn bốn mươi mét, đôi cánh khổng lồ dang rộng sau lưng, toàn thân phủ vảy tím đậm, dáng người thon dài mà hùng tráng, mang theo bá khí và long uy không gì sánh kịp. Phần cổ của nó có tới bốn cái đầu, tất cả đều là đầu rồng.
Mỗi một đầu rồng lại có màu sắc khác nhau, lần lượt là xanh, đỏ, vàng chanh và lam.
Nhìn con ma thú này, Long Hạo Thần có một cảm giác rất kỳ lạ, nó trông hơi giống phiên bản phóng đại của Hạo Nguyệt. Chỉ có điều, nó chỉ có bốn đầu nhưng khí thế và tu vi thì mạnh hơn Hạo Nguyệt rất nhiều. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một ma thú cấp mười, hơn nữa còn là ma thú cấp mười mang bốn thuộc tính.
Đây chính là triệu hoán thú của Trần Hoành Vũ, điện chủ Linh Hồn Thánh Điện, Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu.
Kỳ Mỹ Lạp là một loài rồng, hay nói đúng hơn là á long. Một con Kỳ Mỹ Lạp bình thường nhất chỉ có hai đầu. Nếu Kỳ Mỹ Lạp có thể tu luyện ra cái đầu thứ ba, nó sẽ sở hữu thực lực của một con rồng chân chính. Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu đã là ma thú cấp bậc cổ đại, đạt đến cấp mười, thậm chí là đỉnh cao của cấp mười.
Đương nhiên, thuộc tính của mỗi con Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu đều có sự khác biệt. Con Kỳ Mỹ Lạp của Trần Hoành Vũ mang bốn thuộc tính nguyên tố. Trong loài Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, xét về thuộc tính thì nó không phải là mạnh nhất, nhưng đừng quên bốn nguyên tố có thể kết hợp bổ trợ cho nhau. Tuy không có các thuộc tính cường đại như quang minh hay hắc ám, nhưng sự hùng mạnh của con Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu này là không thể nghi ngờ. Nó còn có một cái tên rất hay, gọi là Tinh Tuyền.
Trước khi trận đấu bắt đầu, Trần Anh Nhi đã kể rất kỹ về sự cường đại của con Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu của ông nội. Trong số các ma thú cấp mười đã được biết đến, Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu của Trần Hoành Vũ chắc chắn có thể lọt vào top mười. So với Vua Sâm Chu mà nhóm Long Hạo Thần từng đối mặt thì nó mạnh hơn rất nhiều. Ngay cả Vua Cứ Diêu cũng thua xa về tổng thể thực lực.
Trần Hoành Vũ ngồi trên cổ Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, sắc mặt rõ ràng có chút khó coi. Ông không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã bị đám người Long Hạo Thần ép phải tung ra bổn mệnh triệu hoán thú. Đương nhiên, ông phải gỡ lại thể diện. Giọng ngâm xướng chú ngữ trầm thấp tiếp tục vang lên, Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu không hề khách sáo mà tấn công thẳng về phía nhóm Long Hạo Thần.
Cái đuôi khổng lồ cuồn cuộn khí thế quét thẳng về phía Long Hạo Thần, Vương Nguyên Nguyên và Tư Mã Tiên. Khí thế kinh người, lực lượng hùng hồn, khiến cả ba hoảng sợ biến sắc.
Linh cánh cùng lúc vỗ mạnh, ba người không chút do dự bay vút lên. Cứng rắn chống đỡ ư? Nằm mơ đi, ngay cả một người tự tin vào sức mạnh của mình như Tư Mã Tiên cũng không làm chuyện ngu ngốc như vậy! Đây chính là ma thú cấp mười, với ưu thế thể hình vượt trội, riêng cái đuôi đã dài gần hai mươi mét, phần cuối đuôi đầy những mũi nhọn sắc lẹm như lưỡi dao. Bị nó quật trúng một cái, e rằng không chết cũng lột da!
Trận chiến đến đây đã bước vào giai đoạn gay cấn. Ba người Long Hạo Thần vừa bay lên, bốn cái đầu của Kỳ Mỹ Lạp đã cùng lúc phun ra hơi thở. Bốn luồng nguyên tố tựa như bão tố quét về phía ba người. Linh lực khủng bố khiến cả đấu trường rộng lớn phải chấn động.
Long Hạo Thần không phải lần đầu đối mặt với cường giả cấp chín, nên trước tình huống này hắn chẳng hề sợ hãi. Thân thể lơ lửng giữa không trung, không lùi mà còn tiến tới, bốn cánh sau lưng vỗ mạnh, lại chém ra một đòn Thập Tự Trảm.
Trong tiếng rít chói tai, một bóng ảnh màu lam đậm lại xuất hiện giữa không trung, cứng rắn xé toạc luồng hơi thở nguyên tố từ bốn cái đầu của Kỳ Mỹ Lạp.
Vương Nguyên Nguyên và Tư Mã Tiên đã sớm nhân cơ hội nấp sau lưng Long Hạo Thần, nhanh chóng lùi về phía sau, chỉ để lại một mình hắn chắn ngang trên không.
Ánh vàng chợt lóe, Nhã Đình hiện ra sau lưng Long Hạo Thần. Ngay sau đó, một luồng sáng bạch kim rơi thẳng vào người Trần Hoành Vũ đang ngâm xướng chú ngữ.
Trần Hoành Vũ chỉ cảm thấy một lực hút mạnh mẽ khó tả đột nhiên xuất hiện, linh lực cỡ ông mà cũng không thể ổn định thân hình, bị kéo bay về phía Long Hạo Thần.
Khiên Dẫn, phiên bản tiến hóa của Khiên Dẫn. Khi xưa ngay cả Vu Yêu Vương còn phải chịu thiệt bởi chiêu này. Lúc trước, hắn phát động đột kích, không tiếc tiêu hao linh lực dốc sức tấn công, ngoài việc muốn chiếm ưu thế ra còn là để kéo gần khoảng cách với Trần Hoành Vũ. Kỹ năng Khiên Dẫn phiên bản tiến hóa đối phó với ma pháp sư quả thực vô cùng hữu dụng. Thân thể ma pháp sư vốn yếu ớt, một khi bị áp sát thì… hì hì. Đừng quên Trần Hoành Vũ đã đồng ý không sử dụng bất kỳ trang bị vũ khí nào.
Quả nhiên, bị Long Hạo Thần kéo trúng, Trần Hoành Vũ kinh ngạc. Nhưng ngay sau đó, người chịu thiệt không phải ông, mà là Long Hạo Thần.
Một tiếng va chạm linh lực kịch liệt vang lên, Long Hạo Thần bị bắn ngược ra sau. Ánh sáng xanh ngọc và đỏ vàng chói mắt vẽ thành hai vệt sáng trên không trung.
Không sai, Trần Hoành Vũ đúng là đã bị Long Hạo Thần kéo thành công, nhưng đừng quên bên cạnh ông còn có bổn mệnh triệu hoán thú!
Có thể nuôi dưỡng bổn mệnh triệu hoán thú lên tu vi cấp mười, vậy thì nó không đơn giản chỉ là trợ thủ chiến đấu. Mắt thấy Trần Hoành Vũ sắp tiến vào phạm vi công kích của Long Hạo Thần, trên người Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu khổng lồ đột nhiên tách ra một luồng sáng tím chiếu vào người ông. Thoáng chốc, toàn thân Trần Hoành Vũ được bao bọc bởi một tầng màu tím mông lung, lúc va chạm với Long Hạo Thần thì bắn hắn bay ra ngoài. Khoảng cách hơn trăm mét đương nhiên cũng giải trừ được năng lực của Khiên Dẫn. Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu không khách khí phun hơi thở lần nữa. Lần này, hơi thở bốn nguyên tố hòa quyện vào nhau giữa không trung, tạo thành một cơn bão lốc nguyên tố mạnh mẽ không gì sánh bằng, lao thẳng tới nhóm Long Hạo Thần. Đây chính là một đòn toàn lực của ma thú cấp mười!
“Tụ lại!” Tuy Long Hạo Thần bị đánh bay nhưng không bị thương nặng. Theo tiếng hét của hắn, các đồng đội lập tức tập trung lại một chỗ. Long Hạo Thần từ trên trời rơi xuống, một tầng ánh sáng vàng bảy sắc nở rộ trước người hắn.
Tấm khiên thần khí Nhật Nguyệt Thần Oa kết hợp với Thuẫn Tường và Thần Ngự Thuẫn.
*Oành!*
Một cú va chạm mạnh mẽ không gì sánh kịp nổ ra trong sân đấu, những bức tường cao xung quanh rung chuyển dữ dội. Tất cả pháp trận phòng ngự trên tường đều bị kích hoạt, linh lực khủng bố trong khoảnh khắc dao động đến cực điểm.
Trần Hoành Vũ chỉ thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vừa rồi chỉ trong gang tấc, nếu không phải Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu phản ứng nhanh, ông đã thật sự tiến vào phạm vi công kích của Long Hạo Thần. Dù ông là cường giả cấp chín nhưng cũng là một ma pháp sư! Nếu thật sự bị một kiếm của Long Hạo Thần chém trúng, ông chắc chắn không chịu nổi. Ông cảm nhận sâu sắc được kiếm ý khủng bố ẩn chứa trong đôi kiếm của Long Hạo Thần.
Hắn còn có năng lực lôi kéo mạnh như vậy sao? Trần Hoành Vũ hơi thở dốc, ánh mắt nhìn nhóm Long Hạo Thần đã tràn ngập vẻ cảnh giác. Bắt đầu từ giờ phút này, ông không còn chút nào xem thường bảy người bọn họ nữa. Hơn nữa, thoạt nhìn thì nhóm Long Hạo Thần chịu thiệt, nhưng thực ra Trần Hoành Vũ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Có Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu bảo vệ, ông tự tin sẽ không bị họ ảnh hưởng, nên mới dốc sức ngâm xướng chú ngữ. Cú kéo của Long Hạo Thần đã làm gián đoạn chú ngữ của ông, hậu quả của việc pháp thuật bị phản phệ không hề dễ chịu. Nếu không phải tu vi của ông cường đại, vừa rồi đã hộc máu rồi.
Ánh sáng nhàn nhạt di chuyển trong không khí. Cơn bão nguyên tố trước tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa chỉ có thể lướt qua hai bên. Kiểu công kích phạm vi lớn mọi hướng như thế này đối với tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa là vô hiệu nhất. Tuy linh lực của Long Hạo Thần nhanh chóng sụt giảm nhưng hắn và đồng đội vẫn đứng vững như núi.
Cùng lúc đó, Trần Anh Nhi cũng đã hoàn thành chú ngữ của mình.
Một cảnh tượng khiến người ta phải kinh hãi xuất hiện. Từng cánh cửa tràn ngập hơi thở sinh mệnh hiện ra sau lưng Trần Anh Nhi. Cánh cửa vừa xuất hiện, ma pháp đã hoàn thành trong chớp mắt, một hàng dài cửa ánh sáng xếp từ bên này đấu trường sang bên kia, mười tám cánh cửa sáng rực hiện ra trước mặt Trần Hoành Vũ.
Đây, đây là Sinh Linh Môn? Trần Hoành Vũ và Tam Thủy bà bà trên khán đài đều trợn tròn mắt.
Họ là những triệu hoán sư có tu vi cường đại, đương nhiên cũng sử dụng được Sinh Linh Môn. Với tu vi như Trần Hoành Vũ, ông thậm chí có thể cùng lúc vận dụng sáu Sinh Linh Môn để triệu hoán ma thú đối phó ma tộc.
Khi Trần Anh Nhi thức tỉnh thành Linh Hồn Thánh Nữ, tuy tu vi của cô còn kém xa nhưng kỹ năng Sinh Linh Môn bẩm sinh đã theo đó mà tiến hóa, cô cũng có thể cùng lúc dùng sáu cái. Nhưng mười tám cái là sao? Trong điển tịch của Linh Hồn Thánh Điện chưa từng ghi nhận bất cứ triệu hoán sư nào có thể cùng lúc sử dụng mười tám Sinh Linh Môn khủng khiếp như vậy.
Sau khi hoàn thành ma pháp, Trần Anh Nhi lộ vẻ cực kỳ mệt mỏi, khoanh chân ngồi xuống lẩm bẩm. Một trăm lẻ tám viên linh đan trên bộ Linh Hồn Thánh Y của cô lóe sáng, nhanh chóng bổ sung năng lượng đã tiêu hao.
Tác dụng lớn nhất của Linh Hồn Thánh Y chính là bổ sung linh lực, hiệu quả vô cùng mạnh mẽ, ngay cả Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp của Long Hạo Thần cũng không thể so bì.
Mỗi một viên linh đan tượng trưng cho việc bổ sung 10.000 linh lực. Nói cách khác, Linh Hồn Thánh Y trên người Trần Anh Nhi ít nhất có thể cung cấp cho cô 1.080.000 linh lực. Đương nhiên, vẫn có hạn chế, dù cung cấp linh lực khổng lồ đến đâu, cô cũng chỉ có thể sử dụng trong giới hạn tu vi của bản thân.
Nghĩa là, tuy hiện giờ Trần Anh Nhi chỉ là triệu hoán sư cấp bảy, nhưng thực tế cô gần như có thể sử dụng vô hạn các ma pháp của triệu hoán sư cấp bảy. Đương nhiên đây chỉ là trên lý thuyết, thi triển ma pháp không chỉ cần linh lực mà còn cần tinh thần lực. Giống như vừa rồi, Trần Anh Nhi thi triển nhiều Sinh Linh Môn như vậy, linh lực của cô dễ dàng đáp ứng nhưng tinh thần lực lại tiêu hao cực lớn, không thể không tĩnh tọa nghỉ ngơi. Ít nhất trong trận chiến này, cô muốn tiếp tục hoàn thành ma pháp triệu hoán là rất khó.
Đây chính là mười tám Sinh Linh Môn! Hơn nữa, với năng lực của Trần Hoành Vũ và Tam Thủy bà bà, họ dĩ nhiên nhìn ra được đây không phải là ảo giác. Mỗi một Sinh Linh Môn đều là thật.
Cô bé này giấu giếm nhiều như vậy từ khi nào? Chẳng lẽ năng lực thực sự của Linh Hồn Thánh Nữ lại khủng bố đến thế sao?
Họ nào biết Trần Anh Nhi có thể thi triển mười tám Sinh Linh Môn không liên quan gì đến Linh Hồn Thánh Nữ. Năng lực này đến từ linh lô hợp thành của cô, Thời Gian Chi Điệp!
Năm đó trong Mộng Huyễn Thần Điện, bảy người nhóm Long Hạo Thần, bao gồm cả Trương Phóng Phóng, trừ Vương Nguyên Nguyên ra thì mỗi người đều đã hoàn thành hợp thành linh lô.
Linh lô là gì? Là vật báu vô giá, chỉ cần có được một cái đã là khát vọng của bất cứ chức nghiệp nào. Ấy vậy mà nhóm Long Hạo Thần còn hoàn thành hợp thành linh lô. Linh lô của Trần Anh Nhi mới hoàn tất hợp thành, trong mắt nhiều người không mạnh lắm. Nhưng theo tu vi của cô tăng lên, uy lực của Thời Gian Chi Điệp Linh Lô ngày càng trở nên mạnh mẽ. Năng lực tăng gấp ba lần thi triển ma pháp. Tuy một ngày chỉ có thể dùng một lần, nhưng có thể tưởng tượng được sức bùng nổ khủng bố của nó.
Tiếng gầm gừ, rống lên gần như cùng lúc phát ra từ mười tám Sinh Linh Môn. Từng con ma thú bắt đầu nhảy ra khỏi cửa, phóng tới Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu và Trần Hoành Vũ.
Không thể không nói, chất lượng Sinh Linh Môn của Trần Anh Nhi không khác gì trước kia, triệu hoán ra ma thú có thực lực không đồng đều, có cấp hai, cấp ba, cũng có cấp bảy, cấp tám. Ma thú mạnh nhất chính là ma thú cấp tám, cùng đẳng cấp tu vi với cô.
Nhưng hiện tại, Sinh Linh Môn có một điểm khác hẳn trước đây, đó là nó thật sự là một cánh cửa sinh linh. Nó không chỉ triệu hoán xong một ma thú rồi kết thúc. Ma thú gần như vô tận điên cuồng chạy ra khỏi Sinh Linh Môn, chỉ trong vài cái chớp mắt, một nửa diện tích sân đấu đã bị ma thú chiếm đầy.
Lần này, ngay cả Trần Hoành Vũ cũng biến sắc. Ông là người, không phải thần. Ông rất hiểu Sinh Linh Môn, một triệu hoán sư khi thi triển Sinh Linh Môn có thể liên tục triệu hoán ma thú trong mười phút. Cấp bậc của ma thú được triệu hoán tương ứng với tu vi của triệu hoán sư. Tuyệt đối đừng quên, Trần Anh Nhi vẫn là Linh Hồn Thánh Nữ. Tất cả ma pháp triệu hoán cô thi triển đều có hiệu quả tăng thêm, Sinh Linh Môn có thể kéo dài thời gian gấp đôi.
Diện tích sân đấu có hạn, lại còn có pháp trận cấm không, không thể bay quá cao. Dưới tình huống này, nếu Trần Hoành Vũ mặc kệ Trần Anh Nhi phát huy hết uy lực của Sinh Linh Môn, e rằng không gian này sẽ không còn chỗ cho họ đặt chân.
Không dám giữ lại thực lực, mắt Trần Hoành Vũ lóe lên tia sáng, đôi tay khép trước ngực, ngón tay bắt một ấn quyết kỳ lạ. Ông thấp giọng rống lên mấy câu gì đó, bỗng chốc một tầng bão tố linh hồn nồng đậm tỏa ra từ người ông. Một vầng sáng trắng ngà sau lưng ông hóa thành một đầu rồng to lớn, phát ra tiếng rồng ngâm mạnh mẽ.
Đầu rồng trắng ngà quá lớn, to đến mức thân thể khổng lồ của Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu cũng bị nó bao phủ. Một tiếng hét điên cuồng vang lên, ánh sáng trắng ngà như sóng triều ập đến.
Đợt ma thú đầu tiên xông ra từ mười tám Sinh Linh Môn vừa tiếp xúc với làn sóng trắng khủng bố lập tức dừng lại, nằm rạp xuống đất, run rẩy không dám đứng dậy. Khi sóng trắng đánh vào mười tám Sinh Linh Môn, những cánh cửa theo đó cũng tạm dừng, không còn phóng ra ma thú nữa.
Lĩnh Vực Thú Hoàng! Có thể ức chế tất cả ma thú, hoặc tăng phúc cho tất cả ma thú trong lĩnh vực. Trong số các triệu hoán sư có thể tu thành lĩnh vực, Lĩnh Vực Thú Hoàng tuyệt đối đứng đầu.
Bị lĩnh vực kích động, thân thể vốn đã rất to lớn của Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu tăng vọt gấp đôi. Khí thế khủng khiếp làm nhóm Long Hạo Thần có cảm giác nghẹt thở.
Đây mới là sức mạnh chân chính của Trần Hoành Vũ, điện chủ Linh Hồn Thánh Điện. Dù cho đến bây giờ, triệu hoán thú của ông trên chiến trường chỉ có bổn mệnh triệu hoán thú Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, nhưng vào khoảnh khắc này, chiến trận đã hoàn toàn thuộc về ông. Trong phạm vi Lĩnh Vực Thú Hoàng, ông tựa như người thống trị vạn thú. Lĩnh Vực Thú Hoàng bao phủ càng lâu, những ma thú xuất hiện từ Sinh Linh Môn đều sẽ bị ông khống chế.
“Còn muốn tiếp tục không?” Trần Hoành Vũ lạnh lùng hỏi.
Ông không ra lệnh cho Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu tấn công tiếp, ông không thể làm tổn thương đám thanh niên trước mắt. Với áp lực cường đại như vậy, theo ông thấy, đã đủ để khiến chúng chịu thua.
“Đương nhiên phải tiếp tục.” Trần Anh Nhi đang nhắm mắt ngưng tụ tinh thần lực đột nhiên mở mắt ra. Thân thể cô bay lên. Giờ phút này, từ người cô tỏa ra một tầng sáng kỳ lạ, màu trắng nhưng lại trong suốt.
Đồ án trăm thú trên Linh Hồn Thánh Y tựa như sống lại, di chuyển trong vầng sáng trắng. Một trăm lẻ tám viên linh đan tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Cô dùng Thời Gian Chi Điệp Linh Lô triệu hoán mười tám Sinh Linh Môn chính là để ép ông nội phải phóng thích Lĩnh Vực Thú Hoàng. Trong kế hoạch của họ, phá hỏng Lĩnh Vực Thú Hoàng chính là nhiệm vụ của cô.
Vì có thể cứu viện Dương Văn Chiêu, cô đã kéo đồng bạn cùng khiêu chiến với ông nội, vậy sao cô có thể không gánh vác trách nhiệm nhiều hơn một chút? Chỉ có cô mới quen thuộc nhất với thực lực của Trần Hoành Vũ, hiểu rõ nhất uy lực của lĩnh vực này.
Thở ra một hơi, đôi tay Trần Anh Nhi nhanh chóng biến ảo ba động tác, hai mắt biến thành màu trắng đục đáng sợ. Một quả cầu trắng dần thành hình trong tay cô, rồi cô khẽ quát.
“Ban, linh hồn!”
Quả cầu trắng bắn ra, rơi vào quả cầu thủy tinh vẫn luôn lơ lửng bên cạnh cô. Thoáng chốc, cả quả cầu thủy tinh hoàn toàn biến thành màu trắng sữa. Ngay sau đó, nó bắn ra một cột sáng trắng ngà thẳng đến trung tâm của Lĩnh Vực Thú Hoàng, chính diện đầu rồng.
Nói cũng lạ, dù là Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu cường đại đến vậy cũng không dám ngăn cản cột sáng trắng nhỏ bé đó. Chỉ trong chớp mắt, cột sáng trắng đã rơi vào đầu rồng của Lĩnh Vực Thú Hoàng.
Một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện, đầu rồng bị ánh sáng trắng chạm trúng liền run lên bần bật. Trần Hoành Vũ kinh ngạc, hoảng sợ phát hiện mình hơi khó khống chế lĩnh vực, nếu không thu lại ngay, Lĩnh Vực Thú Hoàng rất có thể sẽ tan vỡ.
Lĩnh vực không phải linh lực, dùng xong có thể hồi phục. Một khi lĩnh vực bị phá, đối với người thi triển sẽ là một đòn đả kích trí mạng. Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp có mạnh không? Lĩnh Vực Tử Linh của gã bị Tháp Vĩnh Hằng nuốt hơn phân nửa đã lập tức trọng thương.
Không dám chậm trễ, Trần Hoành Vũ nhanh chóng ngâm xướng chú ngữ, thu lại Lĩnh Vực Thú Hoàng. Chỉ thấy ánh sáng trắng ngà trên không trung lập tức quay vòng lại, đầu rồng dần thu nhỏ.
Thiếu đi sự tăng phúc của lĩnh vực, thân thể Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu co rút lại, các ma thú trên mặt đất lại bắt đầu công kích.
Nhưng sau khi Trần Anh Nhi phát ra luồng sáng trắng đó, quả cầu thủy tinh kêu *“đinh”* một tiếng giòn tan rồi vỡ ra. Chính cô cũng rơi xuống, do tiêu hao tinh thần lực quá độ mà hôn mê. Mười tám Sinh Linh Môn mất đi chủ nhân cũng hoàn thành sứ mệnh của mình, lần lượt biến mất trong không khí. Nhưng phía trước vẫn còn hơn trăm con ma thú đang công kích Kỳ Mỹ Lạp và Trần Hoành Vũ.
Hàn Vũ phóng người tới đón lấy Trần Anh Nhi, đặt cô nằm xuống đất.
Nói ra thì, Trần Anh Nhi có thể phá lĩnh vực của ông nội chỉ bằng hai chữ ‘tương khắc’. Không sai, Lĩnh Vực Thú Hoàng của Trần Hoành Vũ trong giới triệu hoán sư là vô cùng cường đại, nhưng đừng quên Trần Anh Nhi, Linh Hồn Thánh Nữ, được truyền thừa lực lượng của ai. Đó là lực lượng của Thần Thú! Thú Hoàng sao có thể so sánh với Thần Thú? Thế nên khi cô dẫn động kỹ năng Ban Linh Hồn, tương đương với việc phóng ra lực lượng Thần Thú, dù là Thú Hoàng cũng phải run rẩy. Vì vậy, trước mặt Trần Anh Nhi, lĩnh vực của Trần Hoành Vũ thực sự không có tác dụng gì.
Ban Linh Hồn của Trần Anh Nhi có thể áp chế lĩnh vực của mình chính là do Trần Hoành Vũ nói cho cô biết. Giờ phút này, Trần Hoành Vũ có cảm giác dở khóc dở cười. Lĩnh vực bị ức chế, muốn thắng nhanh là không thể nào. Bên đội Long Hạo Thần tương đương hy sinh sức chiến đấu của một triệu hoán sư cấp bảy để tiêu hao năng lực lĩnh vực mạnh nhất của Trần Hoành Vũ, tuyệt đối là lời to.
Long Hạo Thần không vội vàng tấn công. Lực công kích của trăm thú khá mạnh nhưng không thể phối hợp cùng họ. Hắn nhảy tới trước mặt Trần Anh Nhi, tay phải phóng ra một luồng sáng vàng, dịch chuyển cô vào Tháp Vĩnh Hằng, không còn phải lo lắng cho hậu phương nữa.
Ngay lúc này, Lâm Hâm, người đã bắt đầu ngâm xướng chú ngữ từ lúc Trần Anh Nhi thi triển Sinh Linh Môn, nay rốt cuộc cũng đã hoàn thành.
Trên Hỏa Tinh pháp trượng hiện ra một điểm sáng màu lam. Ngay sau đó, điểm sáng không ngừng lóe lên, quanh người Lâm Hâm như dâng lên một vầng sáng lam tựa chất lỏng. Sau lưng y, một bóng dáng chỉ cao một mét tràn ngập uy nghiêm lơ lửng bay.
Hỏa Tinh pháp trượng chỉ về phía Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, một luồng sáng lam to cỡ ngón tay cái bắn ra.
Luồng sáng này cho người ta cảm giác không giống linh lực mà càng giống thực thể. Ánh sáng đi đến đâu, không khí nơi đó như trở nên trong lành, giống như tất cả tạp chất trong sân đấu thú đều bị thanh tẩy trong chớp mắt.
Hỏa Thần Nhất Chỉ, một ma pháp công kích đơn thể cấp tám cực kỳ cường đại.
Trong tất cả các ma pháp hỏa hệ cấp tám, Hỏa Thần Nhất Chỉ xếp hàng đầu. Nó không chỉ đòi hỏi phải có đủ linh lực, mà còn phải có lực khống chế cường đại mới có thể sử dụng một cách hoàn mỹ. Bởi vì bản thân ma pháp này yêu cầu khống chế cực cao, sau khi hoàn thành chú ngữ phải áp súc hỏa nguyên tố đến cực độ, chỉ cần một chút sai sót trong khống chế sẽ bị phản phệ, nói không chừng chính mình sẽ phải nhận lấy uy lực của nó.
Với tu vi cấp bảy như Lâm Hâm mà dám can đảm sử dụng một ma pháp cấp tám khó khăn đến thế, có thể thấy y tự tin đến mức nào. Lúc này nếu Trần Anh Nhi tỉnh táo, sẽ biết Lâm Hâm thua cô mà không cam lòng là rất có lý. Ma pháp công kích cường đại như vậy sao y dám dùng để đối phó với đồng bạn của mình.
Ánh lam lấp lánh, chớp mắt đã vượt qua không gian.
Trong con ngươi của Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu lộ ra vẻ khinh thường. Cái đầu rồng có màu mắt đỏ đột nhiên cúi xuống, phun ra một luồng hơi thở nóng cháy.
Khí thể ngưng tụ trong không khí xoay tròn thành hình xoắn ốc, thoạt nhìn tựa như một ngọn trường mâu lửa đang quay tròn với tốc độ cao, đâm thẳng vào Hỏa Thần Nhất Chỉ.
Lâm Hâm dùng Tâm Diễm Hỏa Diễm để thi triển Hỏa Thần Nhất Chỉ, dĩ nhiên có thể phát huy uy lực của ma pháp này đến cực độ, thậm chí gần bằng ma pháp hỏa hệ cấp chín. Nhưng một trong bốn cái đầu của Kỳ Mỹ Lạp chính là cường giả cấp chín của hệ này.
Lần này y có thể thành công không?
Lửa lam và lửa đỏ chạm nhau, một cảnh tượng quái dị xuất hiện trong khoảnh khắc. Lửa đỏ bị xuyên thủng. Có thể thấy rõ, từ trong ngọn lửa đỏ, một bóng đen nhanh chóng chui ra, xông thẳng về phía Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu.
Thực lực của Lâm Hâm đương nhiên không thể so với Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu. Nhưng Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu tuy là ma thú cấp mười, sức mạnh lại chia ra bốn đầu, điểm mạnh nhất của nó là cùng lúc sử dụng bốn nguyên tố. Hơn nữa, ma thú dù cường đại, ma khí hợp nhất, nhưng về phương diện ma pháp thì chưa đạt đến trình độ của một ma pháp sư cấp chín. Đối mặt với một chiêu mà Lâm Hâm đã súc thế từ lâu, mắt thấy nó sắp chịu thiệt.
Ma pháp va chạm rất nhanh, ba cái đầu khác muốn cứu viện cũng không còn kịp. Đương nhiên, công kích của Lâm Hâm đã bị hơi thở của nó làm suy yếu đi nhiều, sẽ không gây ra thương tổn quá nghiêm trọng.
Nhưng với một triệu hoán sư, bổn mệnh triệu hoán thú gần như là một sinh mạng khác của họ, sao Trần Hoành Vũ có thể trơ mắt nhìn đồng bạn của mình bị thương được?
Tay phải ông chỉ ra một ngón, lại là một viên linh đan chui vào trong ngọn lửa của Kỳ Mỹ Lạp, chặn lấy uy lực của Hỏa Thần Nhất Chỉ. Ngọn lửa xanh đã thu nhỏ hơn trước thuận theo sự dẫn dắt của linh đan mà bay về phía Trần Hoành Vũ, hóa giải nguy cơ cho Kỳ Mỹ Lạp.
Trần Hoành Vũ không thèm để ý đến luồng sáng lam đó. Xung quanh ông luôn có một tầng dao động vặn vẹo. Ánh lam đánh vào vầng sáng vặn vẹo, rồi chợt tan rã.
Bản thân triệu hoán sư còn yếu ớt hơn ma pháp sư, bởi vì họ ít khi sử dụng ma pháp phòng ngự. Sao Trần Hoành Vũ có thể không chú ý đến an toàn của bản thân được? Ông sẽ không quên vẫn còn một thích khách đang ẩn thân, nên mới phòng ngự mọi mặt.
Ma pháp phòng ngự ông đang thi triển tên là Linh Hồn Hộ Thể, một ma pháp phòng ngự cường đại kết hợp giữa linh lực và tinh thần lực. Lực phòng ngự cực kỳ kinh khủng, tuy chưa đạt đến cấp chín nhưng cũng không cách biệt bao nhiêu. Quan trọng hơn là, ma pháp này tiêu hao linh lực ít, có thể kéo dài lâu hơn.
Chính lúc Trần Hoành Vũ cho rằng uy lực của Hỏa Thần Nhất Chỉ đã kết thúc, bỗng nhiên ánh lam tiêu tán, một luồng sáng xanh đen chợt lóe lên, đâm thủng một lỗ nhỏ trên tấm khiên Linh Hồn Hộ Thể, đâm thẳng về phía Trần Hoành Vũ.
Không hay rồi! Trần Hoành Vũ thầm kinh hãi, trong lúc nguy cấp, ông không còn rảnh để ý đến hình tượng, ngửa người ra sau.
Một luồng khí tức cực nóng tràn ngập hắc ám bay sượt qua da đầu ông, đốt cháy một mớ tóc. Nếu không phải ông phản ứng nhanh, e rằng đã bị thương. Ánh sáng xanh đen tựa như một cây châm lửa, vô cùng âm hiểm giấu trong Hỏa Thần Nhất Chỉ. Mãi đến khi uy lực của Hỏa Thần Nhất Chỉ tiêu hao gần hết thì cây châm lửa mới chui ra. Nó không chỉ có lực xuyên thấu cực mạnh, mà còn lặng lẽ không một tiếng động. Nếu không có Linh Hồn Hộ Thể ngăn cản, cho Trần Hoành Vũ thời gian tranh thủ, e rằng ông còn chật vật hơn nữa. Tuy rằng với tu vi linh lực của ông chưa đến mức bị một chiêu giết chết, nhưng cảm giác bị cây châm lửa tràn ngập hắc ám đâm trúng tuyệt đối không dễ chịu.
Lâm Hâm ở phía xa giậm chân, không cam lòng nói:
“Đáng tiếc!”
Trần Hoành Vũ bị dồn ép chật vật như vậy khiến nhóm Long Hạo Thần kinh ngạc, nhìn Lâm Hâm bằng cặp mắt khác xưa. Vừa rồi đâu phải một ma pháp, rõ ràng là hai ma pháp hỗn hợp lại với nhau. Họ cũng không biết cây châm lửa đó chui từ đâu ra.
Bản thân Hỏa Thần Nhất Chỉ đã là một ma pháp vượt cấp rồi, không ngờ y còn có thể ẩn giấu một ma pháp khác bên trong, có thể thấy Lâm Hâm đã khống chế ma pháp hỏa hệ đến trình độ nào. Thật sự chỉ thiếu một chút nữa thôi!
Đương nhiên Lâm Hâm không có ý định đánh lén Trần Hoành Vũ, đó là ông nội của Trần Anh Nhi! Mục tiêu của y là Kỳ Mỹ Lạp, chỉ là trùng hợp bị Trần Hoành Vũ dẫn dắt qua, suýt nữa gặp xui.
“Dược ca, đây là ma pháp gì vậy?” Tư Mã Tiên giật mình hỏi.
Lâm Hâm cười hắc hắc nói:
“Hỏa Thần Nhất Chỉ kèm Địa Ngục Hỏa Châm, mạnh không?”
“Quá mạnh!” Tư Mã Tiên không tiếc lời khen, giơ ngón tay cái về phía y.
“Liên Thể Tăng Linh!” Long Hạo Thần hét lớn một tiếng.
Ngay lúc Hỏa Thần Nhất Chỉ tạo ra hiệu quả chấn động, Long Hạo Thần đã triệu hoán ra Hạo Nguyệt. Hắn hét một tiếng, mọi người lập tức hiểu ý. Trừ Thải Nhi vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối, những người khác đều nhảy lên lưng Hạo Nguyệt.
Địa Ngục Hỏa Châm từ đâu ra? Long Hạo Thần chỉ suy nghĩ một chút liền hiểu ra. Lúc họ ở Mộng Huyễn Thiên Đường từng đánh chết một tên thừa kế ma thần, nhận được một Vương Miện Truyền Thừa lấp lánh lửa xanh đen. Lúc đó đã đưa cho Lâm Hâm. Y là ma pháp sư hỏa hệ, nói không chừng có thể dung hợp. Sau đó, mọi người đã quên mất sự tồn tại của Vương Miện Truyền Thừa này.
Bây giờ xem ra, Lâm Hâm không dung hợp nó vào linh lực của mình. Cũng đúng, Vương Miện Truyền Thừa tràn ngập hơi thở hắc ám, nếu dung nhập vào Tâm Diễm Hỏa Diễm chỉ sợ sẽ phản tác dụng.
Sự thật là, Lâm Hâm đã luyện Vương Miện Truyền Thừa thành một ma pháp đặc biệt giấu trong người. Ngọn lửa đặc biệt của Vương Miện Truyền Thừa có thể tự hồi phục, ngọn lửa ăn mòn cực kỳ tinh thuần. Thân thể Lâm Hâm chịu đựng được nhiều nhất là ba Địa Ngục Hỏa Châm. Trải qua quá trình không ngừng dùng Tâm Diễm Hỏa Diễm rèn luyện, nâng cao, uy lực của Địa Ngục Hỏa Châm đã không thua gì ma pháp cấp tám. Đây chính là đòn sát thủ của y, vừa rồi là lần đầu tiên sử dụng. Lúc trước y hoàn thành ma pháp chỉ là Hỏa Thần Nhất Chỉ, chẳng qua phút cuối đã dung nhập thêm một Địa Ngục Hỏa Châm mà thôi.
Tuyệt đối đừng coi thường sự dung nhập này. Có thể ẩn giấu Địa Ngục Hỏa Châm mà không ảnh hưởng đến Hỏa Thần Nhất Chỉ, lừa được cả Trần Hoành Vũ, điện chủ Linh Hồn Thánh Điện, sự khống chế linh lực này có thể coi là cấp đại sư. Lâm Hâm đã khống chế ma pháp vượt cấp!
Sau lưng Long Hạo Thần là Vương Nguyên Nguyên, tiếp đó là Lâm Hâm, Tư Mã Tiên và Hàn Vũ. Năm người hợp làm một, cùng nuốt vào Liên Thể Tăng Linh Đan. Long Hạo Thần đứng trên cái cổ thô to của Hạo Nguyệt, nơi liên tiếp sáu cái đầu, bốn người kia xếp thành một hàng sau lưng hắn. Linh lực cường đại truyền qua cánh tay, khí thế của Long Hạo Thần bỗng chốc tăng vọt gấp mấy lần.
Liên thể tăng linh là tăng cường linh lực, Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cũng là tăng cường linh lực, vậy sự khác biệt giữa hai cái là ở đâu? Khác nhau ở chỗ, liên thể tăng linh gia tăng linh lực cho một lần công kích của Long Hạo Thần. Còn Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp hay Tinh Vương thì sẽ giúp Long Hạo Thần tăng tổng sản lượng linh lực nhiều hơn.
Thời gian kéo dài của liên thể tăng linh rất ngắn, nhưng trong khoảng thời gian này, nó có thể khiến lực công kích của Long Hạo Thần tăng lên một cấp bậc, là chiến pháp cuối cùng hiện nay khi cả đội đối mặt với cường địch.
Sau khi tiến hóa thành sáu đầu, đây là lần đầu tiên Hạo Nguyệt xuất hiện trên chiến trường. Sáu cái đầu ngẩng cao, đôi cánh sau lưng vỗ mạnh bay lên cao, mấy cái đầu to ngửa lên trời gầm rống.
Lớp vảy tựa như thủy tinh tím, chỉ cần có ánh sáng chiếu vào sẽ sinh ra vầng sáng tím tựa sóng gợn. Sáu đầu cùng ngửa lên trời, dù về tu vi hay thể tích thì nó đều thua xa Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, nhưng vào khoảnh khắc Hạo Nguyệt xuất hiện, khí thế của nó không ngờ lại hoàn toàn áp đảo bổn mệnh triệu hoán thú của Trần Hoành Vũ.
Cùng với một tiếng gầm, một tầng ánh tím đậm phát ra từ người Hạo Nguyệt, khuếch tán ra khắp sân đấu. Phía đối diện, Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu vốn đang đối phó với mấy con ma thú đi ra từ Sinh Linh Môn, nhưng giây phút ánh tím khuếch tán, bao gồm cả Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, tất cả ma thú đều ngửa đầu nhìn về phía Hạo Nguyệt. Sự kinh hãi đó thậm chí còn hơn cả lúc bị Lĩnh Vực Thú Hoàng bao phủ. Ngay cả Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu cũng không ngoại lệ.
Về ngoại hình, Hạo Nguyệt và Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu hơi giống nhau. Cùng là nhiều đầu, có đôi cánh, thân hình giống rồng. Khác nhau là, phần đầu của Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu Tinh Tuyền càng giống rồng hơn, hay nên nói vốn là hình dạng của rồng. Lớp vảy cũng dày hơn. Nhưng từ màu sắc, hiển nhiên Hạo Nguyệt toàn thân lấp lánh ánh sáng tím càng thêm chói mắt.
Giây phút ánh mắt Tinh Tuyền nhìn về phía Hạo Nguyệt, con ma thú cấp mười cường đại này chợt đông cứng, thậm chí không dám công kích những ma thú khác. Đôi cánh vốn giúp nó bay lơ lửng giữa không trung không thể kiềm chế mà run lên bần bật, không giữ được trạng thái bay.
*Oành* một tiếng, nó rơi xuống đất, đè chết một đám ma thú cấp thấp.