Hồi lâu sau, cảm xúc của Thải Nhi mới dần ổn định, chỉ còn lại những tiếng nức nở khe khẽ. Hắn không dám hỏi, cũng không dám nhìn nàng. Bởi lúc này, trên người cả hai đều không một mảnh vải che thân! Để giảm bớt sức quyến rũ của nàng đối với mình, hắn đành phải dùng chăn che kín người Thải Nhi, dịu giọng dỗ dành.
Thải Nhi chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn Long Hạo Thần.
“Xin lỗi Hạo Thần, em không thể…”
Long Hạo Thần vội vàng lắc đầu, nói:
“Không sao, không sao, là do anh quá nóng vội.”
Thải Nhi đưa tay lau mồ hôi trên trán Long Hạo Thần, rồi tựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
“Là em không tốt, em rất sợ mất anh.”
Thấy cảm xúc của nàng đã ổn định lại, Long Hạo Thần mới dò hỏi:
“Thải Nhi, em sao vậy?”
Hắn tuyệt đối không tin Thải Nhi bật khóc chỉ vì hai người quá nồng nhiệt.
Thải Nhi cúi đầu, lí nhí:
“Từ sau khi mất trí nhớ, em cứ cảm thấy trong thân thể mình còn có một người khác. Người anh thích không phải là em, mà là một em khác của trước kia. Hôm nay, lúc chúng ta đối mặt với thử thách của ông nội Anh Nhi, cảm giác này càng rõ ràng hơn. Mọi người đều hướng về anh báo cáo, làm tăng sĩ khí. Em có thể cảm nhận được sự cố chấp và nỗi nhớ nhung về một quá khứ nào đó trong mỗi người. Nhưng em không có ký ức đó, em không có. Khoảnh khắc ấy, em chỉ thấy mình như người ngoài cuộc. Em đã không còn là Thải Nhi trong lòng anh nữa, đúng không? Nhưng em của hiện tại vẫn yêu anh. Anh biết không? Bây giờ em vừa muốn nhớ lại, lại vừa sợ hãi nó.”
“Không thể nhớ lại, em không cách nào khẳng định được tình cảm của anh dành cho em. Nhưng nếu nhớ lại, liệu em của bây giờ có biến mất không? Vĩnh viễn không trở lại nữa? Cho nên em rất sợ, em thật sự không thích cảm giác này. Em sợ mất đi anh, vĩnh viễn mất anh. Vì thế em mới tìm anh, muốn đem thứ quý giá nhất của mình trao cho anh. Nhưng vừa rồi em đột nhiên cảm thấy tất cả đều không phải là em, mà là ‘nàng’ ở trong em. Thế nên em không thể đưa cho anh, em không thể, không thể…”
Nghe nàng nức nở như khóc như than, Long Hạo Thần lặng đi. Hắn thầm hỏi lòng mình, liệu hắn có thích Thải Nhi của hiện tại không?
Giống như Thải Nhi đã nói, từ sau khi nàng mất trí nhớ, tình cảm của hắn dành cho nàng quả thật có thay đổi. Đến nay nàng vẫn chưa nhớ lại, trong lòng hắn ngập tràn phiền muộn đến mức nào chỉ mình hắn rõ.
Nhưng suy nghĩ của hắn không giống Thải Nhi. Dù là trước hay sau khi mất trí nhớ, Thải Nhi vẫn là Thải Nhi. Chẳng qua ký ức của nàng bị chia làm hai phần mà thôi. Thế nên hắn luôn kiên nhẫn chờ đợi. Ban nãy, khi Thải Nhi nhiệt tình chủ động, hắn không từ chối, là vì dù thế nào đi nữa, nàng vẫn là Thải Nhi của hắn!
Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài hơi rối của nàng, Long Hạo Thần nhỏ giọng nói:
“Ngốc ạ, em thật là ngốc. Sao em lại nghĩ như vậy chứ? Anh yêu là Thải Nhi, là tất cả của Thải Nhi. Là thân thể em, là mỗi sợi tóc, thậm chí là mỗi giọt mồ hôi của em. Dù là trước hay sau khi mất trí nhớ, em vẫn là em, vẫn là Thải Nhi của anh. Em mất đi chỉ là ký ức, không cần lo lắng nhớ lại sẽ đánh mất bản thân bây giờ. Bởi vì ký ức sẽ chỉ dung hợp, chứ không thể thay thế hay xóa nhòa.”
Nghe Long Hạo Thần nói, cảm xúc của Thải Nhi dần bình tĩnh lại. Tuy nàng vẫn tựa vào lòng hắn không nói một lời, nhưng ít nhất đã bớt run rẩy.
“Thải Nhi, em biết không? Thật ra anh rất may mắn, may mắn hơn những cặp tình nhân bình thường rất nhiều.” Nói đến đây, Long Hạo Thần cố ý dừng lại, lấp lửng.
Quả nhiên, lời nói của hắn đã khơi dậy sự tò mò của Thải Nhi. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt hơi sưng đỏ nhìn hắn.
“Vì sao?”
Long Hạo Thần hôn lên trán nàng, mỉm cười nói:
“Bởi vì người anh yêu đã yêu anh hai lần! Em thử tưởng tượng xem, nếu sau này em nhớ lại, hai lần yêu hòa làm một, chẳng phải sẽ càng yêu anh hơn sao? Vậy nên em không cần lo lắng bất cứ điều gì. Dù là em của trước đây hay hiện tại, anh đều sẽ yêu em không chút do dự. Anh không lừa dối em, trong lòng anh vẫn luôn hy vọng em nhớ lại, vì anh hy vọng em có thể nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ của chúng ta. Nhưng anh sẽ không ép em, chúng ta cứ thuận theo tự nhiên. Dù có thế nào, dù là khi nào, em cũng không cần lo lắng sẽ mất anh. Chỉ cần anh còn sống, tình cảm của anh chỉ dành cho một mình em. Sau khi chết, đời đời kiếp kiếp, cũng chỉ có mình em.”
“Lúc thiếu niên anh không hiểu tình yêu là gì, nhưng bây giờ anh đã hiểu. Yêu là nhớ, là nhung, là yêu thương, là dõi theo, là ôm, là hôn, là cam tâm tình nguyện trả giá tất cả vì em. Anh yêu em, yêu mọi thứ thuộc về em. Sẽ không vì em mất trí nhớ mà có bất kỳ sự khác biệt nào. Em mất trí nhớ chỉ khiến anh đau lòng, càng thêm yêu thương, trân trọng em, là do anh đã không bảo vệ tốt cho em.”
“Hạo Thần…!” Thải Nhi kêu lên một tiếng, vùng khỏi chăn nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn, nước mắt lại một lần nữa tuôn trào, nhưng lần này không phải là thống khổ, mà là hạnh phúc.
Sáng sớm hôm sau, khi Long Hạo Thần xuất hiện trước mặt đồng đội với đôi mắt thâm quầng, ngoại trừ Thải Nhi vắng mặt, những người còn lại đều ném cho hắn ánh mắt đầy ẩn ý và nụ cười gian tà.
Bọn họ ở rất gần Linh Hồn Thánh Điện, tiếng hét hôm qua của Thải Nhi chỉ cần không phải kẻ điếc đều nghe thấy. Lại thêm việc Thải Nhi đến khuya vẫn chưa về phòng, không cần nghĩ cũng biết họ đã làm gì.
Bề ngoài Long Hạo Thần tỏ ra bình thản ung dung, nhưng nỗi cay đắng chỉ mình hắn biết. Đêm qua đối với hắn không đơn giản chỉ hai chữ ‘hành hạ’ có thể hình dung.
Sau khi rơi những giọt nước mắt hạnh phúc, Thải Nhi nhanh chóng ngủ thiếp đi trong lòng hắn, hơn nữa còn ôm rất chặt. Để nàng được nghỉ ngơi thật tốt, Long Hạo Thần không dám đánh thức nàng.
Trong lòng là người yêu duy nhất, giữa hai người chẳng có mảnh vải nào ngăn cách. Một thanh niên mới ngoài hai mươi, sức lực trai tráng mạnh mẽ không thua gì Quang nguyên tố tinh thuần.
Kết quả có thể tưởng tượng, lá cờ của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã phải đứng nghiêm chào cờ suốt cả đêm. May mà thân thể hắn đủ cường tráng, chưa đến mức tụ máu quá nhiều mà hoại tử.
Đợi đến sáng sớm Thải Nhi tỉnh dậy, thấy tình hình thì xấu hổ chạy trối chết. Đáng thương cho tiểu Long từ nhỏ đến lớn vẫn còn đơn thuần, phải tắm nước lạnh mười phút mới lết ra ngoài được, sắc mặt dễ coi mới là chuyện lạ.
“Tôi đi Nguyệt Dạ thương đoàn hỏi tin tức.” Long Hạo Thần không chịu nổi ánh mắt mờ ám mà kích động của mọi người, vội vã chuồn mất.
Hắn vừa ra khỏi cửa đã nghe sau lưng nổ ra một tràng cười vang, sắc mặt càng thêm xấu hổ, thầm rủa trong lòng, lần sau có cơ hội nhất định phải ‘ăn’ Thải Nhi cho bằng được!
…
Ma Đô, Nguyệt Ma cung.
“Chàng… không ngờ chàng đã xuất hiện, chàng thật sự đã xuất hiện!” Nguyệt Dạ ngây ngốc nhìn lá thư trong tay, lòng dạ bỗng chốc ngổn ngang trăm mối, thân thể mềm mại khẽ run.
Từ khi cô cưỡng ép giải trừ hôn ước với A Bảo, cô luôn ở trong Nguyệt Ma cung, không ra khỏi cửa một bước, dốc sức tu luyện.
Nguyệt Dạ là một cô gái cực kỳ thông minh, cô hiểu rõ tính cách của A Bảo. Mình từ chối hôn sự, nói không chừng y sẽ làm ra chuyện gì quá khích. Lỡ như mình ở bên ngoài bị y cưỡng ép gạo nấu thành cơm, thế thì còn có thể không kết hôn sao? Nhưng dù A Bảo có mạnh đến đâu cũng không dám tới Nguyệt Ma cung gây sự. Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư xếp hạng hai trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, đây không đơn giản chỉ là thứ hạng. Nguyệt Ma tộc cường giả như mây, ngay cả Ma Thần Hoàng cũng phải nể A Gia Lôi Tư vài phần.
Ở trong Nguyệt Ma cung không có nghĩa là Nguyệt Dạ không biết tình hình bên ngoài. Nguyệt Dạ thương đoàn do một tay cô dựng nên hiện là thương đoàn du hành lớn nhất giữa ma tộc và Liên Minh Thánh Điện. Sau khi thánh chiến bắt đầu, lợi nhuận của các thương đoàn du hành giảm mạnh, nhưng không có nghĩa là không có. Dần dần, thương đoàn từ kinh doanh các loại hàng hóa đã chuyển sang kinh doanh tin tức tình báo.
Hơn nữa, thương nhân du hành thu lợi từ cả hai bên, dưới sự chỉ huy cẩn thận của Nguyệt Dạ, họ chỉ bán ra một ít tin tức không quá quan trọng, giúp Nguyệt Dạ thương đoàn sinh tồn rất tốt giữa ma tộc và nhân loại. Về phần tiền tài, số tiền tích góp nhiều năm đủ để duy trì qua mấy năm thánh chiến này. Chiến tranh không thể kéo dài mãi, đợi sau khi kết thúc, thương đoàn của cô vẫn có thể tiếp tục kinh doanh. Nói không chừng khi đó hai bên đều khan hiếm vật tư, cô còn có thể làm giàu một phen.
Nguyệt Dạ có cách truyền tin đặc biệt, để có thể nhận được tin tức chính xác nhanh nhất, cô đã bỏ ra một số vốn không nhỏ. Thông qua thủy tinh truyền âm đặc biệt, cô đã dựng lên các đài tiếp nhận và phát tín hiệu âm thanh ở nhiều nơi trên đại lục. Thế nên khi bên Liên Minh Thánh Điện xảy ra chuyện, cô chỉ cần hai, ba ngày là biết ngay, dễ dàng ra lệnh tức thì.
Bây giờ, Nguyệt Dạ thương đoàn đã trở thành mạng lưới tình báo lớn nhất giữa ma tộc và Liên Minh Thánh Điện. Bàn về năng lực thu thập tin tức, thiếu nữ Nguyệt Dạ, người trông có vẻ chỉ là một nàng công chúa của Nguyệt Ma tộc, lại hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu đệ nhất tình báo trên toàn đại lục.
Bởi vậy, khi Long Hạo Thần đến Nguyệt Dạ thương đoàn tìm kiếm tin tức của Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức, coi như đã tìm đúng người.
Năm đó, Nguyệt Dạ đã cho Long Hạo Thần một tín vật rất đặc biệt. Cô sớm đã ra lệnh, bất kể tín vật xuất hiện ở đâu, đều phải báo tin ngay cho cô. Lúc này chẳng phải đúng là như thế sao?
Tín vật xuất hiện ở Vạn Thú quan, nơi có Linh Hồn Thánh Điện, hơn nữa còn yêu cầu tìm kiếm tin tức của Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức. Chàng thật sự đang ở trong Liên Minh Thánh Điện, chàng thật sự đã xuất hiện.
Ngay cả Nguyệt Dạ cũng không rõ, sự xuất hiện của Long Hạo Thần đem lại cho cô sự hưng phấn hay lo lắng.
Thật ra cô không hiểu rõ Long Hạo Thần, nhưng có thể khẳng định chàng là một tài năng kinh người.
“Tên ngốc này, thánh chiến sắp đến hồi kết, chẳng lẽ chàng không thể tiếp tục ẩn mình sao? Chẳng lẽ chàng không biết cái gọi là tích lũy lực lượng?” Trên tay Nguyệt Dạ lóe lên một đoàn sáng tím đậm, hòa tan lá thư.
Chính Nguyệt Dạ cũng không biết cảm xúc của mình đối với Long Hạo Thần rốt cuộc là gì. Sao cô lại không hiểu rằng giữa mình và Long Hạo Thần không thể nào có tình cảm được? Nhưng bóng dáng của Long Hạo Thần đã in đậm trong lòng cô.
Không biết đã bao lần cô muốn quên chàng, thậm chí muốn gả cho A Bảo. Nhưng sau khi chuyện đó xảy ra, lòng cô đã hoàn toàn thay đổi.
A Bảo mang theo Săn Ma Đoàn Diệt Săn bao vây Long Hạo Thần và Thải Nhi, vì để giết chết hai người họ, cuối cùng A Bảo đã lựa chọn từ bỏ cô, từ bỏ vị hôn thê của y. Ngược lại, Long Hạo Thần vì cứu Thải Nhi đã gần như trả giá bằng cả sinh mạng. Khi cô thấy Long Hạo Thần dùng thân thể làm tấm khiên, ba lần bốn lượt chặn đứng các đòn tấn công của cường giả ma tộc cho Thải Nhi, trái tim của Nguyệt Dạ như bị vô số mũi băng đâm xuyên, đau đớn vô cùng.
Hai người đàn ông ưu tú như nhau. Một đại diện cho hắc ám, một cho quang minh. Một là vị hôn phu của mình, một là đối tác của mình. Vì sao giữa họ lại có sự chênh lệch lớn đến vậy?
Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa hắc ám và quang minh. Hắc ám có thể vì lợi ích mà từ bỏ tất cả, trong lòng họ chỉ có lợi ích mới là vĩnh hằng. Còn quang minh thì có lẽ rất ngốc, vì người mình yêu thậm chí không tiếc hy sinh mạng sống.
Nhưng là một cô gái, một cô gái có tình cảm, nên lựa chọn thế nào thì đã quá rõ ràng. Nguyệt Dạ có thể hoàn toàn khẳng định, nếu bên cạnh Long Hạo Thần không có Thải Nhi, cô tuyệt đối có thể hấp dẫn chàng. Nếu chàng thích cô, chắc chắn cô sẽ không quan tâm đến mọi thứ mà chọn ở bên chàng.
Nhưng tất cả chỉ là mơ mộng mà thôi, chính vì biết rõ không có khả năng, Nguyệt Dạ mới càng thống khổ hơn. Vì sao người ở bên chàng lại không phải là mình?
Chàng ngốc này, bây giờ chàng xuất hiện tìm hiểu tin tức của hai Săn Ma Giả, nghĩa là chàng nhất định sẽ lại xuất hiện trên chiến trường, chiến đấu với ma tộc.
Nhưng chàng là người bị bệ hạ Ma Thần Hoàng chú ý! Bệ hạ sẽ bỏ qua cho chàng sao?
Vừa nghĩ đến Ma Thần Hoàng, Nguyệt Dạ không kìm được mà rùng mình. Cô là con gái được Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư yêu thương nhất, cô hiểu rõ tu vi của cha mình mạnh đến mức nào. Sức mạnh của cha chính là mặt trời chói lọi trong lòng cô. Nhưng mỗi khi Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư nhắc tới Ma Thần Hoàng, nỗi sợ hãi và tôn kính vô bờ bến lại khiến Nguyệt Dạ rét run.
Ma Thần Hoàng rốt cuộc mạnh đến đâu, cô không biết. Nhưng cô có thể làm một phép so sánh, so sánh giữa Long Hạo Thần và Ma Thần Hoàng, chẳng khác nào con kiến trước mặt con voi. Một khi chàng bị bệ hạ Ma Thần Hoàng tìm ra, vậy thì…
Không được, mình phải nghĩ cách báo cho chàng biết, không thể để chàng tiến vào lãnh địa ma tộc.
“Công chúa điện hạ, Nguyệt Ma Thần đại nhân cho gọi người.” Đúng lúc này, giọng của một thị nữ vang lên.
Nguyệt Dạ ngẩn người, lúc này mới nhớ ra hình như phụ thân đã nói hôm nay có việc quan trọng muốn bàn với mình.
Nguyệt Ma điện.
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư đứng trước Ma Thần vương tọa của mình. Mái tóc dài màu tím xõa sau lưng. Nếu không phải trong mắt y ẩn chứa sự trí tuệ và tang thương, khuôn mặt tuấn tú của y thật khiến người ta lầm tưởng là một thanh niên.
“Phụ thân.” Giọng Nguyệt Dạ vang lên từ ngoài điện.
“Vào đi.” Biểu cảm trên mặt Nguyệt Ma Thần dịu đi đôi chút.
Đối với đứa con gái này, y thật sự bó tay. Dám cãi lệnh Ma Thần Hoàng, con gái bảo bối của mình có lẽ là người đầu tiên trong ma tộc, lại còn là từ chối hôn ước của thái tử ma tộc.
Ma Thần Hoàng không làm khó, chính A Bảo cũng bỏ qua, thoạt nhìn thì phớt lờ chuyện này, nhưng A Gia Lôi Tư đương nhiên không cho rằng điều đó không ảnh hưởng đến thái độ của Ma Thần Hoàng với mình, dù sao đây cũng không phải chuyện tốt. A Bảo sẽ là Ma Thần Hoàng đời tiếp theo, nếu có thể thành hôn thì địa vị của Nguyệt Ma tộc sẽ càng vững chắc hơn.
Nguyệt Dạ từ bên ngoài bước vào. So với hai năm trước, cô đã trưởng thành hơn nhiều, dáng người cao ráo với tỷ lệ hoàn mỹ, vóc dáng càng thêm đầy đặn, kết hợp với đôi mắt tím hút hồn. Ngay cả Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, người rất khắt khe về cái đẹp, cũng phải thầm khen con gái mình xinh đẹp.
So với những cô gái Nguyệt Ma tộc bình thường, Nguyệt Dạ là con lai giữa người và ma, bớt đi khí chất hắc ám, thêm phần dịu dàng của nhân loại, càng có sức hấp dẫn hơn.
“Phụ thân, người nói có việc quan trọng muốn bàn với con, nếu liên quan đến Bảo ca thì xin đừng nói nữa.” Nguyệt Dạ đi tới giữa Nguyệt Ma điện, chưa đứng vững đã nói ngay.
Hai năm nay, không biết Nguyệt Ma Thần đã khuyên cô bao nhiêu lần.
A Gia Lôi Tư có chút bất đắc dĩ nói:
“Con bé này! Không biết nghĩ cho tộc nhân chúng ta một chút nào sao?”
Nguyệt Dạ ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực nhìn phụ thân, không nói lời nào.
A Gia Lôi Tư thở dài:
“Được rồi, ta sẽ không khuyên con nữa. Chuyện đã đến nước này rồi. Ta tìm con là vì chuyện khác.”
Vừa nghe không phải phụ thân khuyên mình hòa hợp với A Bảo, sắc mặt Nguyệt Dạ cũng thả lỏng.
“Xin người cứ nói.”
A Gia Lôi Tư điều chỉnh lại biểu cảm, trầm giọng nói:
“Chắc con biết, trước khi thánh chiến bắt đầu, con từng gặp qua người đó.”
“A?” Nguyệt Dạ kinh ngạc, lúc trước trong lòng cô còn đang nghĩ tới Long Hạo Thần, hơn nữa vừa mới biết tin của chàng, bên này phụ thân đã gọi mình đến hỏi? Chẳng lẽ phụ thân đã biết mình liên lạc với chàng? Sắc mặt cô bỗng chốc tái nhợt.
A Gia Lôi Tư dịu giọng:
“Đừng sợ, phụ vương sẽ bảo vệ con, sẽ không để hắn tổn thương con nữa.”
Theo y thấy, năm đó Nguyệt Dạ bị Long Hạo Thần bắt cóc, nên vừa nghe mình nhắc tới hắn thì lòng đã sợ hãi.
Nguyệt Dạ vội vàng khống chế cảm xúc.
“Hắn, hắn làm sao vậy?”
A Gia Lôi Tư trầm giọng nói:
“Bệ hạ vì nhân loại này mà phát động thánh chiến. Tuy trong đó có ý định làm suy yếu nhân loại, nhưng có thể thấy người này đem đến uy hiếp cho chúng ta lớn đến mức nào. Những lời ta nói với con hôm nay phải giữ kín bí mật, tuyệt đối không được truyền ra ngoài, hiểu chưa?”
Nguyệt Dạ vội vàng gật đầu, hơi tò mò hỏi:
“Cha, con vẫn không hiểu, tuy Long Hạo Thần ưu tú nhưng rốt cuộc chỉ là một nhân loại, hắn có thể tạo thành nguy hiểm gì cho chúng ta chứ? Chẳng lẽ tu vi như bệ hạ mà còn phải e ngại hắn?”
A Gia Lôi Tư trầm giọng:
“Bởi vì hắn uy hiếp đến gốc rễ của tộc ta. Thực lực của hắn không là gì, nhưng hắn có một ma thú đủ sức uy hiếp chúng ta. Con không cần biết rõ về ma thú đó. Ta biết con thông qua thương đoàn du hành đã lập nên một mạng lưới tình báo khổng lồ giữa tộc ta và Liên Minh Thánh Điện, ta cần tình báo của con.”
“Tình báo về một người? Chẳng phải hắn đã mất tích rồi sao?” Tim Nguyệt Dạ đập thình thịch. Tuy cô mơ hồ cảm thấy tình huống trước mắt chỉ là trùng hợp, nhưng dù sao cô cũng vừa mới nhận được tin về Long Hạo Thần! Sao có thể không thấp thỏm lo âu cho được?
“Biến mất? Chẳng qua là trốn trong Liên Minh Thánh Điện của nhân loại, co đầu rút cổ không dám ra mà thôi. Tam thúc của con vì hắn mà đã thi triển Đại Dự Ngôn Thuật trước khi thánh chiến bắt đầu. Thông qua Đại Dự Ngôn Thuật, y dự đoán được Long Hạo Thần sẽ xâm nhập lãnh địa ma tộc chúng ta trong thời gian gần đây, tại khu vực bên ngoài Khu Ma quan của nhân loại. Nhưng y không thể dự đoán được thời gian chính xác. Cho nên bây giờ cần thương đoàn của con cung cấp tình báo chính xác nhất. Bệ hạ đã giăng sẵn thiên la địa võng, quyết đích thân giải quyết hắn để ổn định cơ nghiệp vạn năm của tộc ta.”
Nghe những lời của A Gia Lôi Tư, Nguyệt Dạ hít một ngụm khí lạnh, lòng dạ thoáng chốc dấy lên sóng triều, suýt nữa không kiềm chế được.
Ma Thần Hoàng vì Long Hạo Thần mà đích thân ra tay. Trời ạ! Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc vì hắn mà thi triển Đại Dự Ngôn Thuật. Lại thêm yêu cầu của phụ thân, ba ma thần cao nhất của ma tộc muốn cùng nhau đối phó hắn, hắn có bản lĩnh gì cơ chứ? Đây chẳng phải là chết chắc rồi sao?
Trong phút chốc, Nguyệt Dạ chấn kinh không nói nên lời.
Nhìn sắc mặt cô, A Gia Lôi Tư nhíu mày:
“Con bé này, có nghiêm túc nghe lời phụ vương nói không?”
“A! Có ạ…” Nguyệt Dạ vội vàng điều chỉnh cảm xúc, thì thào: “Cha, con chỉ cảm thấy hắn có đáng giá không? Ngay cả bệ hạ cũng phải đích thân ra tay.”
A Gia Lôi Tư hừ một tiếng:
“Chuyện này con không cần biết quá nhiều, nó liên quan đến bí mật quan trọng của ma tộc chúng ta. Con nên biết, vì để đoán được hướng đi tương lai của thằng nhóc này, cũng như tương lai của ma tộc, tam thúc của con đã dốc sức thi triển Đại Dự Ngôn Thuật, tổn hao rất nhiều căn nguyên. Hiện tại y vẫn đang bế quan trị thương, tình trạng cực kỳ không tốt. Mười phần sức mạnh ít nhất đã mất tám phần, nếu không thì dù năng lực của y có mạnh đến đâu cũng không thể đoán ra thời gian chính xác như vậy. Thế nên tình báo của con phải được vận chuyển nhanh chóng, không được có sai sót, hiểu chưa? Làm xong chuyện này, phụ vương sẽ hướng bệ hạ thỉnh công cho con. Tin rằng có thể che lấp được việc con từ hôn.”
“Dạ, con nhất định sẽ dốc sức thu thập tình báo!” Nguyệt Dạ cúi đầu, không để Nguyệt Ma Thần thấy được đôi mắt hoảng hốt của mình.
A Gia Lôi Tư nói:
“Đi đi, phải nhanh chóng truyền tin, sáng mai ta sẽ cùng bệ hạ và tất cả các ma thần ở Ma Đô xuất phát tới Khu Ma quan, bày thiên la địa võng. Lần này tuyệt đối không thể để thằng nhóc đó trốn thoát!”
“Vâng.” Cố gắng kiềm nén tâm tình kích động, Nguyệt Dạ cẩn thận rời khỏi tẩm cung của phụ thân. Vừa ra khỏi cửa, cô suýt nữa đã chạy như bay về nơi ở của mình.
Hiện giờ cô không có suy nghĩ nào khác, chỉ muốn nhanh chóng truyền tin cho Long Hạo Thần. Chính cô cũng không biết vì sao mình lại xúc động đến vậy.
Trở về nơi ở, đang lúc cô chuẩn bị dùng tốc độ nhanh nhất để truyền tin, đột nhiên cô nhận được một tin tức khác, truyền đến từ Vạn Thú quan. Khi thấy tin này, cô như bị sét đánh ngang tai.
Nguyệt Dạ đã cung cấp tin tức chính xác, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức bị cầm tù trong đại doanh ma tộc ngoài Khu Ma quan. Long Hạo Thần đã nhận được tin và rời đi.
Long Hạo Thần không ngờ rằng chuyến đi Nguyệt Dạ thương đoàn trong tình thế lúng túng của mình lại nhận được tin tức chính xác. Hiện tại, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức vẫn còn sống, ma thần bắt họ đã áp giải đến Khu Ma quan. Xem ra là muốn tiến hành một cuộc giao dịch nào đó với Khu Ma quan.
Ma tộc biết rõ địa vị của Săn Ma Giả trong Liên Minh Thánh Điện, trước đây chúng không phải chưa từng dùng Săn Ma Giả để trao đổi thứ gì đó với nhân loại.
Xem tình hình, thứ chúng muốn trao đổi rất có thể là Vương Miện Ma Thần. Dù sao không lâu trước đó, bên Khu Ma quan đã có hai ma thần bỏ mạng. Nếu không thể lấy lại Vương Miện Ma Thần, thì ít nhất trong mười năm tới, hai ma thần đó sẽ không thể xuất hiện. Đây là một tổn thất khá lớn đối với ma tộc.
Sau khi có được tin tức chính xác, Long Hạo Thần lập tức trở về Linh Hồn Thánh Điện, từ biệt điện chủ Trần Hoành Vũ, cả nhóm tám người lên đường ngay, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Khu Ma quan.
Thời gian kéo dài càng lâu, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức càng nguy hiểm. Hơn nữa, trong tay Hiệp Giả Thánh Nguyệt đích thực có một Vương Miện Ma Thần. Nếu thật sự trả lại Vương Miện Ma Thần cho ma tộc thì không ổn chút nào!
Dù thế nào đi nữa, họ nhất định phải tìm mọi cách cứu Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức ra, đây là điều họ phải làm.
Từ Vạn Thú quan đến Khu Ma quan, khoảng cách tương đương với nửa Liên Minh Thánh Điện. Trong biên cảnh Liên Minh, họ không cần che giấu gì, Long Hạo Thần mang theo Thải Nhi cưỡi Tinh Vương, sáu người còn lại đều dùng linh cánh bay với tốc độ cao nhất.
Rời khỏi Vạn Thú quan, Trần Anh Nhi im lặng hơn rất nhiều. Đối với Long Hạo Thần, tin tốt duy nhất là cảm xúc của Thải Nhi đã tốt hơn nhiều. Mỗi khi ánh mắt hai người giao nhau, trong mắt nàng sẽ bất giác lộ ra sự dịu dàng và tình yêu. Nhưng Thải Nhi cũng lặng lẽ nói với Long Hạo Thần, nàng sẽ càng cố gắng tìm lại ký ức, nhất định phải đem một bản thân hoàn chỉnh giao cho hắn. Ngụ ý là trước khi nhớ lại, tình huống giống đêm hôm đó sẽ không xảy ra nữa.
Từ khi Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức xảy ra chuyện, đến lúc họ xuất phát đi Khu Ma quan, đã chậm trễ ba ngày. Ma thần kia có tùy tùng, vậy nên tốc độ đến Khu Ma quan chắc sẽ không nhanh lắm. Đối với nhóm Long Hạo Thần, tình huống tốt nhất là khẩn trương tiến đến, cố gắng chặn giữa đường trước khi đối phương đến đại doanh ma tộc ở Khu Ma quan.
Cứ như vậy, khả năng cứu được Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức sẽ lớn hơn nhiều.
Đương nhiên, dù có thể thành công chặn lại, họ vẫn phải đối mặt với thử thách nghiêm trọng. Liệu họ có thể chiến thắng một ma thần xếp trong ba mươi sáu hạng đầu hay không?
Bởi vì thích khách báo tin chưa kịp nói rõ ma thần là ai thì đã chết, nên họ không biết tình hình của đối thủ.
Theo suy đoán của Long Hạo Thần, tuy ma thần xếp trong ba mươi sáu hạng đầu nhưng chắc thứ bậc không quá cao, khả năng nằm trong hai mươi bốn hàng đầu cũng rất thấp. Nhưng dù là vậy, kẻ địch họ phải đối mặt nhất định là một ma thần sở hữu lĩnh vực! Với sức mạnh hiện tại của họ, đối mặt với một ma thần như vậy, khả năng chiến thắng không cao. May mắn là mục tiêu của họ không phải giết chết ma thần, mà là cứu hai người Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức.
Cố gắng chọn khoảng cách gần nhất và bay nhanh nhất, Long Hạo Thần và đồng đội đã dùng bảy ngày bảy đêm mới đến được Khu Ma quan. Không có thời gian vào trong Khu Ma quan bẩm báo với Hiệp Giả Thánh Nguyệt, họ trực tiếp bay lên một ngọn núi trong Ngự Ma Sơn Mạch, nhìn về phía đại doanh ma tộc ở phương xa.
Bay liên tục bảy ngày đêm, mỗi ngày nghỉ ngơi không quá sáu tiếng, mọi người đều rất mệt mỏi, đây còn là nhờ có Tinh Vương làm trạm dừng cho họ thay phiên nghỉ ngơi.
Gió núi lạnh lẽo, thổi từng áng mây không ngừng táp vào người họ. Hơi nước lạnh buốt khiến tinh thần mọi người tỉnh táo hơn đôi chút.
Long Hạo Thần giơ tay phóng ra một Thánh Quang Tráo, ngăn cách gió lạnh bên ngoài. Tắm mình trong Thánh Quang Tráo, mọi người có thể nhanh chóng hồi phục thể lực.
Mở bản đồ ra, mọi người ngồi quây thành một vòng.
Long Hạo Thần chỉ vào bản đồ, nói:
“Vị trí hiện tại của chúng ta là từ dãy núi phía bắc đi xuống chính là Khu Ma quan. Khi không khí trong lành, từ đây có thể trông thấy đại doanh ma tộc. Tốc độ của chúng ta chắc chắn đủ để vượt qua ma thần kia đến Khu Ma quan, dù chúng ta không biết tốc độ chính xác của gã, nhưng chỉ cần gã mang theo thuộc hạ, từ Vạn Thú quan đến Khu Ma quan ít nhất cũng mất nửa tháng.”
Trần Anh Nhi nói:
“Vậy chúng ta có nên chuẩn bị chặn đánh không? Nhưng vấn đề lớn nhất bây giờ là chúng ta không biết gã sẽ từ hướng nào tiến vào đại doanh ma tộc. Vị trí chúng ta chặn đánh nhất định phải cách xa đại doanh ma tộc, nếu không gã được các ma thần bên đại doanh tiếp ứng thì chúng ta sẽ rất nguy hiểm.”
Long Hạo Thần nói:
“Đúng vậy, đây là vấn đề lớn nhất của chúng ta. Thế nên nhất định phải tìm mọi cách để xác định vị trí của ma thần đó. Nhưng ít ra đã có phương hướng đại khái. Dù là ma tộc hay chúng ta, lúc di chuyển đều sẽ tìm con đường gần nhất đến mục tiêu. Vậy nên hướng ma thần đến chắc sẽ không sai biệt lắm. Thải Nhi, việc tìm tung tích của ma thần giao cho em. Hàn Vũ, anh để Tà Nhãn phối hợp cùng Thải Nhi. Bây giờ xuất phát ngay, có tin tức thì truyền về trước tiên. Thải Nhi, em nhớ kỹ, lát nữa chúng ta sẽ tiến vào biên cảnh ma tộc, nghỉ ngơi ở hướng chính nam một trăm dặm, chúng tôi sẽ ở đó chờ em.”
“Được, em đi ngay.” Thải Nhi gật đầu, mang theo Tà Nhãn Lĩnh Chủ do Hàn Vũ triệu hoán ra nhanh chóng rời đi.
Trong mọi người, những người có khả năng không bị ma pháp dò tìm của địch phát hiện gồm Long Hạo Thần, Thải Nhi, Lâm Hâm và Trần Anh Nhi. Trong đó, Long Hạo Thần, Lâm Hâm và Trần Anh Nhi đều dựa vào tinh thần lực để che chắn bản thân, còn Thải Nhi là năng lực ẩn thân bẩm sinh. Những người khác phải dùng một ít trang bị ma pháp mới có thể che giấu được. Dù là tốc độ hay năng lực ẩn giấu, Thải Nhi đều là người giỏi nhất. Lại thêm Tà Nhãn Lĩnh Chủ có thể thi triển tinh thần dò xét phạm vi lớn, hiển nhiên đây là lựa chọn tốt nhất để làm trinh sát.
Sau khi Thải Nhi đi, Long Hạo Thần nói với mọi người:
“Tất cả nghỉ ngơi tại đây, cố gắng hồi phục thể lực và tinh thần. Tôi sẽ đến Khu Ma quan một chuyến. Nếu ma thần nhanh chóng đến đây, gã nhất định sẽ nêu điều kiện với Khu Ma quan, nếu không thì gã không cần giữ mạng cho Đoạn Ức và Dương Văn Chiêu. Tôi đến Khu Ma quan xác nhận một chút là có thể chắc chắn gã đã tới hay chưa.”
Tuy khả năng ma thần đã đến đại doanh ma tộc rất thấp, nhưng để cho an toàn, Long Hạo Thần vẫn quyết định đi một chuyến.
Phân công xong, Long Hạo Thần lập tức đứng dậy, cưỡi Tinh Vương bay tới Khu Ma quan. Mấy người khác ngồi tại chỗ nghỉ ngơi, cố gắng hồi phục sau chuyến đi mệt mỏi.
Đây là lần đầu tiên họ hành động tập thể sau hai năm. Dù Trần Anh Nhi rất lo lắng cho sự an toàn của Dương Văn Chiêu, trong lòng cô cũng dâng lên một cảm giác hưng phấn. Khi bóng dáng Long Hạo Thần dần biến mất, trong lòng họ đều bất giác cùng chung một cảm giác: có đoàn trưởng thật tốt! Có hắn, họ như có được xương sống, việc họ cần làm chỉ là hành động theo chỉ thị của hắn.
Hai năm không gặp, sức mạnh của mỗi người đều có bước nhảy vọt, nhưng sự tin tưởng và ăn ý với nhau thì không hề thay đổi.
Chuyến đi của Long Hạo Thần dài hơn họ tưởng tượng, mất mấy canh giờ. Khi mọi người bắt đầu hơi sốt ruột thì bóng dáng Tinh Vương mới xuất hiện trong tầm mắt.
Không đợi Tinh Vương đáp xuống đất, Long Hạo Thần đã nhảy khỏi lưng nó, rơi xuống trước mặt đồng đội. Từ sắc mặt trầm trọng của hắn, mọi người liền cảm thấy chắc chắn đã có chuyện xảy ra.
“Sao vậy? Đại ca, có phải nhóm Văn Chiêu…” Trần Anh Nhi run giọng hỏi. Cô sợ nhất là nghe được tin Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức đã bị hại.
Long Hạo Thần lắc đầu, trầm giọng nói:
“Anh Nhi, đừng lo, không phải nhóm Dương Văn Chiêu xảy ra chuyện, mà là liên quan đến chúng ta.”
“A?” Trần Anh Nhi ngẩn ra, những người khác cũng mờ mịt. Sao họ mới đến Khu Ma quan đã gặp chuyện liên quan đến mình?
Long Hạo Thần hít sâu một hơi, dường như đang cố gắng bình ổn cảm xúc.
“Tôi vừa gặp Hiệp Giả Thánh Nguyệt, hỏi thăm tình hình chúng ta muốn biết. Ma thần đó chắc chắn chưa tới Khu Ma quan, ít nhất hiện tại Khu Ma quan chưa nhận được tin tức gì.”
Mọi người không ngắt lời, vì họ biết biểu cảm trầm trọng của Long Hạo Thần hiển nhiên không phải vì chuyện này. Tính tình trầm ổn như hắn mà lại xuất hiện cảm xúc không ổn định, nhất định đã xảy ra chuyện lớn.
Nhìn vẻ mặt khẩn trương của đồng đội, biểu cảm của Long Hạo Thần hơi thả lỏng.
“Nói ra thì không biết chuyện này đối với chúng ta là tốt hay xấu. Nhìn từ một góc độ nào đó thì chắc là tốt, nhưng tôi lo lắng Khu Ma quan sẽ vì chúng ta mà gặp phải tai họa hủy diệt.”
“Lúc tôi gặp Hiệp Giả Thánh Nguyệt, không ngờ ông ấy lại nói đang tìm tôi. Bởi vì ông ấy nhận được một lá thư mật, chỉ rõ phải đưa cho tôi. Người truyền thư còn nói với Hiệp Giả Thánh Nguyệt rằng tôi sắp tới Khu Ma quan, nhất định phải đưa thư cho tôi, vì nó liên quan đến sự sống chết.”
Nghe đến đó, Tư Mã Tiên không kìm được hỏi:
“Đại ca, trong thư viết gì?”
Long Hạo Thần nói:
“Nội dung trong thư rất đơn giản, bảo tôi đến Nguyệt Dạ thương đoàn một chuyến. Vì chuyến đi này nên tôi về muộn một chút, nhưng đã nhận được một tin tức quan trọng liên quan đến sự sống còn của chúng ta.”
Sắc mặt mọi người bỗng chốc trở nên nghiêm trọng. Ngay cả Long Hạo Thần cũng nói đây là tin tức liên quan đến sự sống còn của họ, có thể thấy nó quan trọng đến mức nào.