“Đóa hoa trắng nhỏ? Không phải chứ?” Lâm Hâm trợn tròn mắt, mái tóc dài màu xanh nhạt hất ra sau, nhìn Tư Mã Tiên như thể đang nhìn quái vật.
Không chỉ mình y, ngoại trừ Trương Phóng Phóng, những người khác đều nhìn Tư Mã Tiên với ánh mắt tràn ngập kinh ngạc. Họ đều biết “đóa hoa trắng nhỏ” trong miệng Tư Mã Tiên là ai.
Chính là Phong Linh Nhi, người thừa kế tương lai của Đại phòng đấu giá Thánh Minh.
Vương Nguyên Nguyên và Trần Anh Nhi cũng đồng thanh thốt lên, lặp lại lời của Lâm Hâm.
“Không phải chứ?”
Phong Linh Nhi là ai chứ? Người ta là người thừa kế của Đại phòng đấu giá Thánh Minh! Tương lai khi cô kế thừa sản nghiệp, nói cô là người giàu nhất Liên Minh Thánh Điện cũng không hề quá lời. Tuy Đại phòng đấu giá Thánh Minh và Liên Minh có quan hệ chằng chịt, nhưng dù chỉ là người quản lý cũng đã nắm trong tay khối tài sản khổng lồ.
Huống chi Phong Linh Nhi còn vô cùng xinh đẹp, khí chất lại thuần khiết như hoa lan, ai mà ngờ được Tư Mã Tiên lại thật sự thành công?
Tư Mã Tiên đắc ý đến mức mũi sắp hếch lên tận trời.
“Cái gì mà không phải? Mục sư ta đây đẹp trai ngời ngời, phong độ ngút trời, người gặp người mến, hoa thấy hoa nở, thân hình lại cao to vạm vỡ. Tuy không có tóc nhưng khí chất hiên ngang đã hoàn toàn chinh phục đóa hoa trắng nhà ta. Chúng tôi đến với nhau là một đôi trời sinh đất tạo, thuận nước đẩy thuyền. Cô ấy yêu tôi chết đi được, ha ha ha ha!”
Hàn Vũ gác một tay lên vai Lâm Hâm, nói với y:
“Ông có thấy thằng cha này ngứa đòn không?”
Lâm Hâm gật gù đồng tình. Không chỉ họ, ngoại trừ Long Hạo Thần và Trương Phóng Phóng, những người khác đều ra vẻ xoa tay bẻ khớp.
Tư Mã Tiên ngừng cười, hai tay ôm ngực.
“Mấy người, mấy người muốn làm gì?”
Vương Nguyên Nguyên hét lên:
“Còn không mau khai thật, muốn ăn đòn hả!?”
“Đừng! Tôi khai là được chứ gì?” Trước “bạo lực”, Tư Mã Tiên lập tức đầu hàng, cất đi bộ dạng đắc ý, thành thật kể lại. “Các người nghe tôi nói, sự việc là thế này. Chẳng phải tôi trở về Mục Sư Thánh Điện sao? Lúc thánh chiến bắt đầu, trời mới biết có tương lai hay không, nói không chừng vài ngày nữa tôi sẽ chết trận tại Trấn Nam Quan. Cho nên tôi nghĩ, coi như có chết cũng phải tỏ tình một lần cho cam! Lúc ra đi tôi đã hứa với cô ấy rồi. Thế là tôi viết một lá thư, rồi dốc hết sức mình trong thánh chiến.”
“Nhưng ai ngờ được, qua một thời gian, đang lúc tôi khổ chiến mỗi ngày thì cô ấy hồi âm. Tuy trong thư bị cô ấy mắng cho một trận, nhưng lại dặn dò tôi phải sống sót trở về. Thế là can đảm của tôi tăng vọt, sức chiến đấu cũng vì thế mà quẩy tưng bừng! Chẳng biết đã chém chết bao nhiêu ma tộc nhãi nhép. Quang Chi Đại Lực Hoàn mỗi ngày đều nhuốm đầy máu ma tộc, thật sự là phê pha. Lại thêm Giới Luật mục sư đâu phải chỉ là cái danh hão.”
“Nói vào điểm chính.” Thải Nhi thu lại Lưỡi Hái Tử Thần, vẻ mặt đầy uy hiếp.
Tư Mã Tiên vội vàng chấm dứt màn khoe khoang của mình.
“Lúc ấy tôi cũng không mơ mộng gì đóa hoa nhỏ sẽ chấp nhận mình, nhưng đây xem như là một khởi đầu tốt! Có dược ca đã dạy tôi, chỉ cần chịu thử thì sẽ có cơ hội. Nếu không thử, vậy khả năng thành công là con số không tròn trĩnh. Sau đó tôi lại viết thư cho cô ấy, kể về tình hình ở Trấn Nam Quan. Từ đó về sau chúng tôi bắt đầu thư từ qua lại. Nói thật, mỗi ngày tôi chiến đấu với ma tộc tại Trấn Nam Quan, trong lòng lúc nào cũng nghĩ đến đóa hoa nhỏ, thế nên càng thêm quý trọng mạng sống. Nói cũng lạ, trong tình huống như vậy, tốc độ tăng thực lực của tôi lại rất nhanh, tâm trạng không hề bị chiến tranh ảnh hưởng. Có lẽ là vì trong lòng đã có nơi nương tựa.”
“Sau đó mỗi lần viết thư chúng tôi đều trò chuyện đủ thứ, tôi phát hiện đóa hoa nhỏ hình như cũng có ý với tôi. Thế là tôi đánh bạo một phen, bóng gió một câu, chẳng ngờ cô ấy không từ chối, còn nói sẽ đến Trấn Nam Quan gặp tôi, hì hì.”
“Cô ấy đi thật à?” Lâm Hâm hỏi.
Tư Mã Tiên đắc ý nói:
“Dĩ nhiên, mà còn đi mấy lần nữa cơ. Không phải ông đã dạy tôi sao, cua gái phải đủ combo: gan to, cẩn thận, mặt dày. Lần đầu cô ấy lên tường thành, vừa hay thấy được phong thái anh dũng diệt địch của ca đây. Hì hì, lần đó tôi thật may mắn. Ở Trấn Nam Quan có một nữ ma pháp sư luôn phối hợp với tôi cũng có ý với tôi. Có lần đánh lùi đợt tấn công của ma tộc, cô ấy chạy đến lau mồ hôi cho tôi, sau đó đóa hoa nhỏ xuất hiện…”
Nói đến đây, gã làm bộ dạng nghĩ lại mà vẫn còn run, hiển nhiên tình hình khi đó khiến gã sợ chết khiếp, ít nhất là cực kỳ khó xử.
“Các người đoán xem lúc đó đóa hoa nhỏ của tôi đã làm gì?” Tư Mã Tiên thần bí hỏi.
Lâm Hâm nói:
“Còn phải hỏi à? Đi qua tát ông một cái rồi mắng một câu bạc tình, sau đó quay đầu bỏ đi chứ gì.”
“Tào lao!” Tư Mã Tiên khinh thường nói. “Ông tưởng ai cũng bụng dạ hẹp hòi như ông chắc? Đóa hoa trắng nhà tôi khiêm tốn và độ lượng lắm. Lúc thấy cô ấy xuất hiện, lại thấy bên cạnh tôi có cô gái khác, tôi lúng túng vô cùng. Khi đó tôi thật muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, thà đơn độc khiêu chiến ma thần còn hơn đối mặt với tình huống đó!”
Trần Anh Nhi bật cười, nói:
“Suy nghĩ lúc đó của ông chẳng phải là giống hệt có dược ca sao?”
“A…” Tư Mã Tiên hơi bất đắc dĩ nói. “Đừng vạch lưng tôi thế chứ? Các người nghe tôi kể hết được không hả! Lúc đó tôi thấy da đầu tê rần, tựa như lúc nhỏ nghịch ngợm bị lão sư bắt được, thậm chí còn nghiêm trọng hơn. Nhưng tôi không ngờ là đóa hoa nhỏ không hề nổi giận, ngược lại còn yểu điệu thướt tha đi tới, lấy khăn tay ra dịu dàng lau vết bẩn trên mặt tôi. Sau đó cô ấy ôm lấy cánh tay tôi, nói với nữ ma pháp sư kia rằng, cảm ơn cô đã chăm sóc lão trọc nhà tôi.”
“Lúc đó tôi đứng hình luôn, ngây như phỗng. Ngay lúc đó ma tộc lại công thành, một con Lang Ma bị máy bắn đá ném lên, vừa lúc ở gần chúng tôi, nó vung đao chém về phía đóa hoa nhỏ. Khi đó tôi chẳng suy nghĩ gì nhiều, vội vàng kéo cô ấy ra sau rồi dùng lưng đỡ một đao. Mẹ kiếp, con Lang Ma đó ra tay ác thật, một đao chém sâu vào thịt tôi, sau đó rút ra còn khó. Tôi liền dùng Quang Chi Đại Lực Hoàn biến nó thành tương!”
“Sau này đóa hoa nhỏ nói với tôi, vốn cô ấy định trút giận lên tôi rồi, nhưng thấy tôi theo bản năng chắn một đao cho cô ấy thì không nỡ giận nữa. Chuyện sau đó thì ca đây không cần kể cho các người, cứ biết là ca đây đang hạnh phúc ngập tràn là được rồi.”
Hàn Vũ lẩm bẩm:
“Sao có thể như vậy được? Cỡ như Tư Mã mà cũng thành công?”
Tư Mã Tiên lại lộ ra bộ dạng đắc ý.
“Sao tôi lại không thể thành công? Tôi nói cho các người biết, bây giờ tôi mới thấm thía cái gì gọi là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Các người đừng nhìn đóa hoa nhỏ của tôi trông thanh tú, ra dáng tiểu thư khuê các. Nhưng trong lòng cô ấy không thích mấy anh đẹp trai, chỉ thích kiểu đàn ông cơ bắp như tôi thôi!”
Lâm Hâm chỉ vào Quang Chi Đại Lực Hoàn trong tay gã.
“Nói vậy thứ này là đóa hoa trắng nhỏ làm giúp ông à?”
Tư Mã Tiên cười nói:
“Đó là đương nhiên. Cô ấy lo lắng cho an toàn của tôi, mà tôi lại không thể rời chiến trường. Lần đầu cô ấy đến tìm tôi đã chuẩn bị sẵn tài liệu, sau đó mang theo ba thợ rèn cấp đại sư của Liên Minh, mời họ rèn lại Quang Chi Đại Lực Hoàn cho tôi. Tuy tên không đổi nhưng uy lực của nó mạnh hơn trước rất nhiều.”
Nói rồi Tư Mã Tiên nâng Quang Chi Đại Lực Hoàn lên, tay phải vỗ vào mặt bên. Lập tức, một khe hở lộ ra, trung tâm lấp lóe tia chớp tím.
Bên trong ánh sáng tím lượn lờ, tuy không thấy rõ nhưng linh lực cuồn cuộn vô cùng kịch liệt.
Tư Mã Tiên nói:
“Bây giờ Quang Chi Đại Lực Hoàn hoàn toàn được đúc riêng cho tôi. Chất liệu được thêm vào nhiều loại hợp kim gì đó, tôi không nhớ rõ tên, chỉ nhớ hình như là sắt thép loại tinh kim. Ngoài ra còn có rất nhiều kim loại quý giá khác, sau đó hợp thành bản thể. Tiếp theo, bên trong có một ma pháp trận, còn mời cả một vị Pháp Thần giúp đỡ chế tạo, dùng sáu viên ma tinh của ma thú hệ lôi điện cấp mười. Đóa hoa nhỏ nói ma tinh hệ lôi điện rất hiếm, dù là Đại phòng đấu giá Thánh Minh cũng chỉ có vài viên cấp mười, đều dùng hết cho tôi. Những thay đổi khác nằm ở phần chế tác, vậy nên bây giờ uy lực của Quang Chi Đại Lực Hoàn mạnh hơn trước rất nhiều. Lúc trước tôi dùng là Tử Huyễn Thần Lôi Pháo, còn có Tử Huyễn Thần Lôi Cuồng Điện, Tử Lôi Ngưng Thể, tất cả đều là cải tiến Quang Chi Đại Lực Hoàn kết hợp với năng lực do chính tôi sáng tạo ra. Lợi hại không?”
Long Hạo Thần, người nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe, lúc này mới mở miệng:
“Nói vậy là Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô của anh chắc đã tiến hóa ít nhất một lần, hơn nữa không còn phản phệ mãnh liệt nữa. Chắc điều này có liên quan đến trang bị cấp sử thi khác của anh đúng không?”
Tư Mã Tiên đối với Long Hạo Thần thì ngoan ngoãn hơn nhiều.
“Không sai, vẫn là đại ca có mắt nhìn tinh tường nhất, liếc một cái đã thấy ra bí ẩn trên người tôi.”
Nói xong gã kéo áo choàng mục sư trên người, để lộ bộ ngực rắn chắc. Chỉ thấy gã còn mặc một bộ giáp mỏng màu đỏ, bộ giáp tỏa ra ánh sáng màu da cam nhàn nhạt, hiển nhiên là trang bị cấp sử thi.
“Thứ này gọi là Xích Long Giáp. Đóa hoa nhỏ nói nó được luyện chế bằng một phương pháp đặc biệt từ lớp da mềm dưới bụng của một con Xích Long thật sự, có hiệu quả phòng ngự rất mạnh. Nó cũng giúp giảm bớt rất nhiều thuộc tính phụ. Tuy không có tác dụng tăng phúc nhưng lại đặc biệt thích hợp với tôi. Nó có thể chịu được hơn tám phần phản phệ của Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô, nhờ vậy tôi càng có thể thoải mái sử dụng. Hơn nữa, vì dùng nhiều lần, khả năng chịu đựng của tôi đối với Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô không ngừng tăng mạnh. Ăn Sâm Chu Đoàn Thể Đan do có dược ca đưa, lại thêm lôi điện rèn luyện, bây giờ ngoại linh lực của tôi chắc cũng cỡ ba, bốn vạn.”
Lâm Hâm trợn tròn mắt nhìn hai món trang bị cấp sử thi trên người Tư Mã Tiên, lẩm bẩm:
“Lấy được vợ giàu đúng là bớt được mấy chục năm phấn đấu!”
Long Hạo Thần liếc y.
“Anh nói gì đó?”
Lâm Hâm vội vàng ngậm miệng, cười làm lành:
“Đại ca, tôi chỉ lỡ miệng thôi, cậu cứ xem như chưa nghe thấy gì, tuyệt đối đừng nói cho Hinh Nhi! Năng lực của tôi hoàn toàn là do bản thân cố gắng, chứ không như ai kia, được bao nuôi nhé, hừ hừ.”
Tư Mã Tiên đắc ý nói:
“Được bao nuôi cũng là một loại tài năng. Ông được không? Đừng nhìn ông ra vẻ thư sinh, chưa chắc có ai thèm để mắt tới đâu.”
Vương Nguyên Nguyên bực mình nói:
“Được rồi, các người đừng ồn ào nữa, nghe đại ca nói xem tiếp theo chúng ta làm gì đi.”
Mọi người bình tĩnh lại, ánh mắt đổ dồn về phía Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần kêu mọi người ngồi thành vòng tròn, rồi mở bản đồ ra.
“Già La Thành ở đây, mới rồi Hạo Nguyệt cứ bay về hướng nam, chúng ta có lẽ đang ở khu vực này.” Long Hạo Thần chỉ lên bản đồ.
“Trận chiến tại Già La Thành nhất định đã đến tai Ma Thần Hoàng. Dù gì chúng ta cũng đã giết một ma thần, còn phá hủy cả Trụ Ma Thần. Tiếp theo chúng ta phải làm sao để Ma Thần Hoàng không tìm ra quy luật hành động của mình. Lãnh địa ma tộc đất rộng người thưa, dù tu vi cỡ Ma Thần Hoàng, chỉ cần chúng ta không để lộ sơ hở thì y muốn tìm kiếm cũng chẳng khác nào mò kim đáy bể.”
Hàn Vũ nói:
“Vậy chúng ta tiếp tục hành động hay ẩn náu?”
Hiển nhiên Long Hạo Thần đã sớm có kế hoạch, hắn trầm giọng nói:
“Có một cơ hội đang bày ra trước mắt chúng ta. Nhưng vì sự việc này vô cùng quan trọng, nên mọi người hãy cùng nhau góp ý. Ma Thần Hoàng xuất hiện tại Khu Ma Quan chính là vì Đại Dự Ngôn Thuật của Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc. Trước đó chúng ta nhận được tin tức và hành động sớm hơn một bước, đó là nhờ tin tức của Nguyệt Dạ đến kịp lúc. Sự thật đã chứng minh, tin tức Nguyệt Dạ cung cấp hoàn toàn chính xác. Ma Thần Hoàng nhận được tin rồi chạy đến Già La Thành cũng cần một ngày, nên tạm thời chúng ta an toàn. Nếu tin này của Nguyệt Dạ không sai, vậy thì tin tức còn lại rất có thể cũng chính xác.”
Nghe hắn nói vậy, mắt Thải Nhi sáng lên.
“Ý anh là tình trạng sức khỏe của Tinh Ma Thần sau khi thi triển Đại Dự Ngôn Thuật?”
Long Hạo Thần gật đầu, nói:
“Không sai, chúng ta từng chứng kiến Đại Dự Ngôn Thuật, tác dụng của nó trong chiến đấu cực kỳ khủng bố. Lúc ở Mộng Huyễn Thần Điện, tộc nhân Tinh Ma tộc mà chúng ta gặp rất có thể là huyết mạch truyền thừa của Ngõa Sa Khắc, là Tinh Ma Thần đời tiếp theo. Nhưng dù là cường giả Tinh Ma tộc như vậy, sau khi thi triển Đại Dự Ngôn Thuật cũng đã nổ tan xác. Điều đó chứng tỏ Đại Dự Ngôn Thuật có uy lực cường đại thì cũng có phản phệ cực mạnh. Ngõa Sa Khắc là tiên tri của ma tộc, y dự đoán được hành động tương lai của chúng ta, thậm chí là tiên đoán tương lai của cả ma tộc, chắc chắn tiêu hao lớn hơn Tinh Ma năm đó rất nhiều. Bởi vậy, rất có thể y đã suy yếu chỉ còn một phần mười thực lực.”
“Điện chủ Dương Hạo Hàm của Kỵ Sĩ Thánh Điện từng nói với tôi, trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, ngoài Ma Thần Hoàng Phong Tú ra, nguy hiểm nhất chính là Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc. Ma Thần Hoàng là lãnh đạo và là trụ cột tinh thần của ma tộc, thậm chí là biểu tượng. Vậy thì Tinh Ma Thần chính là bộ não của ma tộc, là tể tướng chân chính. Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư tối đa chỉ là một đại nguyên soái, xét về tầm quan trọng thì không bằng Ngõa Sa Khắc. Tinh Ma Thần lúc ở đỉnh cao sức mạnh, linh lực e rằng phải hơn năm mươi vạn, muốn đối phó y, đó là chuyện chúng ta không dám mơ tới. Nhưng nếu y chỉ còn một phần mười sức mạnh, lại đang ẩn náu trong Ma Đô Tâm Thành, thì chúng ta chưa chắc đã không có cơ hội.”
Nghe Long Hạo Thần nói vậy, mọi người đều hít một ngụm khí lạnh. Vị đoàn trưởng của họ vậy mà lại nhắm mục tiêu vào Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc, kẻ xếp hạng ba trong ma tộc, đây là điều trước kia họ không bao giờ dám nghĩ đến!
Long Hạo Thần nói tiếp:
“Tôi chỉ đề nghị mà thôi. Nếu chúng ta đi Ma Đô, chắc chắn Ma Thần Hoàng sẽ không ngờ tới. Y tuyệt đối không tin chúng ta dám đi vào hang ổ của y. Còn về tình trạng của Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc, chúng ta có thể trừ hao độ tin cậy từ tin tức của Nguyệt Dạ, năng lực của Tinh Ma Thần nhất định rất mạnh, nhưng có mạnh đến mấy cũng cần có đủ tu vi và thân thể để chống đỡ. Với thực lực tổng thể hiện nay của đội ta, cộng thêm Hạo Nguyệt khắc chế ma thần, có lẽ chúng ta có thể đối phó với Tinh Ma Thần còn hai phần thực lực. Nói cách khác, dù Nguyệt Dạ có nói hơi phóng đại thì chúng ta vẫn có cơ hội thành công.”
“Nhưng nếu chúng ta thật sự nhắm mục tiêu vào Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc thì sẽ phải đối mặt với nguy hiểm cực lớn.” Nói xong ưu thế, Long Hạo Thần đổi giọng. Bây giờ khi phân tích sự việc, hắn luôn ưu tiên lo lắng về những nguy hiểm có thể xảy ra, chứ không mù quáng tự tin.
“Đầu tiên, Ma Đô Tâm Thành là trung tâm đầu não của ma tộc, có thể nói lúc bình thường, sức mạnh cường đại nhất của ma tộc đều tập trung tại Tâm Thành. Lấy Ma Thần Hoàng dẫn đầu, cùng Nguyệt Ma Thần, Tinh Ma Thần, Tử Linh Ma Thần, Địa Ngục Ma Thần trấn thủ Ma Đô. Tuy hiện giờ bốn ma thần kia không có ở đó, thậm chí ngoài Tinh Ma Thần ra không có ma thần nào khác tại Ma Đô, nhưng không có nghĩa là trong Ma Đô không tồn tại sức mạnh.”
“Có một điều chắc trong lòng mọi người cũng thắc mắc. Nếu Ma Đô trống rỗng, vậy tại sao các tiền bối săn ma giả ẩn núp quanh Ma Đô lại không ra tay? Theo tôi phỏng đoán thì chắc sẽ không. Nguyên nhân rất đơn giản, thời cơ chưa chín muồi, không có đủ nắm chắc. Quan trọng hơn, Ma Thần Hoàng và Nguyệt Ma Thần mang theo rất nhiều ma thần rời đi, tuy các tiền bối săn ma giả không biết mục tiêu của chúng nhưng sao họ lại không theo sát được? Ma Thần Hoàng là mối uy hiếp quá lớn đối với Liên Minh, nếu là tôi dẫn mọi người ẩn núp gần đó, phát hiện Ma Thần Hoàng có hành động thì chắc chắn cũng sẽ đi theo xem sao. Nếu y thật sự định làm hại Liên Minh thì sẽ liều mạng ngăn cản. Vậy nên khả năng các tiền bối Săn Ma Đoàn ra tay với Ma Đô là không lớn.”
“Cùng lúc đó, tuy Ma Đô Tâm Thành mất đi nhiều ma thần bảo vệ, nhưng năm chủng tộc mạnh nhất của ma tộc đều định cư tại Ma Đô. Ma Thần Hoàng đi rồi nhưng không thể nào mang đi hết các ma thần! Thử hỏi nếu chúng ta là một ma thần, khi rời khỏi địa bàn của mình, ít nhất cũng sẽ để lại một cánh tay đắc lực để chỉ huy tộc nhân, trấn giữ tộc mình. Vậy nên tôi khẳng định, dù là Ma Thần Hoàng, hay Nguyệt Ma Thần, Tinh Ma Thần, Tử Linh Ma Thần, Địa Ngục Ma Thần, chúng ở trong Ma Đô ít nhất cũng có thuộc hạ cấp chín trấn giữ, và rất có thể không chỉ một tên. Đặc biệt là Nghịch Thiên Ma Long tộc, Ma Thần Hoàng ít nhất cũng để lại một phần ba tộc nhân. Nhận xét một cách bảo thủ thì trong Ma Đô Tâm Thành có hơn hai mươi cường giả ma tộc cấp chín.”
Nghe Long Hạo Thần phân tích, Lâm Hâm trầm mặt nói:
“Đại ca, nếu đã vậy thì chúng ta còn cơ hội gì nữa? Hai mươi cường giả ma tộc cấp chín, chúng ta vốn không có khả năng đối phó.”
Long Hạo Thần mỉm cười nói:
“Đây mới chính là cơ hội của chúng ta! Ngay cả chúng ta còn cảm thấy không thể nào, vậy sao Ma Thần Hoàng có thể ngờ được chúng ta dám đi Ma Đô Tâm Thành? Đó chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao? Y sẽ không ngờ chúng ta lại to gan không biết lượng sức như vậy. Nhưng chính vì thế, bản thân tôi cho rằng chúng ta càng nên đi, tìm cơ hội trọng thương Tinh Ma Thần.” Nhìn ánh mắt nghi hoặc của đồng bạn, Long Hạo Thần nói tiếp: “Mọi người thử tưởng tượng xem, hiện tại Ma Đô như thế nào. Bên ngoài đang có thánh chiến, đa số cường giả ma tộc đều đã bị điều động. Tuy Ma Đô Tâm Thành vẫn còn một phần lực lượng của năm chủng tộc mạnh nhất, nhưng so với lúc Ma Đô ở thời kỳ đỉnh cao thì kém hơn rất nhiều. Như vậy, nếu chúng ta muốn lẻn vào Ma Đô sẽ dễ dàng hơn bình thường. Cùng lúc đó, không có Ma Thần Hoàng, Nguyệt Ma Thần, Tử Linh Ma Thần, Địa Ngục Ma Thần ở đó, Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc lại đang trọng thương bế quan, vậy thì sẽ không có chuyện tinh thần dò xét mà chúng ta không thể chống cự.”
“Ví dụ chúng ta ở nơi nào đó trong lãnh địa ma tộc đột nhiên gây náo động, thì dù là trong Tâm Thành cũng không thể lập tức tập hợp nhiều cường giả ma tộc cao cấp để đối phó chúng ta. Ít nhất chúng cũng cần thời gian. Giữa các chủng tộc không phải là không có sự lệ thuộc, nhưng mục tiêu của chúng ta không phải là kẻ thống trị Nghịch Thiên Ma Long tộc.”
Thải Nhi nói:
“Tôi hơi hiểu ý của anh. Nếu chúng ta đến Tâm Thành, đầu tiên là nằm ngoài dự đoán của Ma Thần Hoàng, y tuyệt đối không ngờ chúng ta dám đến Ma Đô. Điều này giúp chúng ta không cần lo lắng về Ma Thần Hoàng. Tiếp theo, nếu chúng ta ra tay với Tinh Ma Thần, vậy tối đa chỉ phải chịu sự công kích từ cường giả Tinh Ma Thần, các chủng tộc khác muốn đến chi viện chắc chắn sẽ có độ trễ. Một khi thành công, chúng ta có thể thông qua Giai Điệu Vĩnh Hằng để dịch chuyển đi trước khi bị các cường giả ma tộc bao vây, thậm chí có thể bế quan một thời gian dài trong Tháp Vĩnh Hằng, tránh né sự truy tìm của ma tộc, chờ cơ hội lặng lẽ rời khỏi Ma Đô, đúng không?”
Long Hạo Thần mỉm cười gật đầu.
“Cơ bản là ý này.”
Thải Nhi nói:
“Vậy tôi có hai vấn đề. Thứ nhất, Tinh Ma tộc chưa tham gia chiến đấu, Tinh Ma Thần lại đang bị trọng thương, vậy thì Tinh Ma cung nhất định sẽ phòng bị nghiêm ngặt. Tinh Ma tộc là chủng tộc lớn thứ ba của ma tộc, sẽ không dễ đối phó. Ít nhất với lực lượng hiện tại của chúng ta, không thể đối đầu trực diện với chúng. Nếu vậy, chúng ta làm sao để đối phó Tinh Ma Thần? Thứ hai, nếu Tinh Ma Thần đang bế quan và tự biết mình suy yếu, dù chúng ta có đánh vào Tinh Ma cung, chỉ cần y trốn trong nơi bế quan không ra, chúng ta có cách nào tìm được y không? Dù sao thời gian của chúng ta cũng không nhiều!”
Long Hạo Thần nói:
“Đúng vậy, đây là hai vấn đề chúng ta phải đối mặt. Tôi sẽ nói ra suy nghĩ của mình trước. Đầu tiên là về sự cường đại của ma tộc. Thải Nhi nói đúng, với sức mạnh hiện tại của chúng ta, muốn xông vào như Báo Ma cung thì tuyệt đối không thể nào. Tinh Ma tộc mạnh hơn Báo Ma tộc rất nhiều. Nhưng chúng ta không cần phải đối đầu trực diện! Hơn nữa, khi bắt đầu tấn công, chúng ta không cần nhắm vào Tinh Ma tộc. Tinh Ma tộc có quan hệ tốt nhất với tộc nào? Chắc mọi người cũng đoán được.”
Vương Nguyên Nguyên nhanh chóng trả lời:
“Nguyệt Ma tộc? Đại ca, ý cậu là chúng ta sẽ tấn công Nguyệt Ma tộc trước, thực hiện kế dương đông kích tây?”
Mọi người đều là người thông minh, chỉ cần gợi ý là hiểu ngay.
Long Hạo Thần giơ ngón tay cái về phía Vương Nguyên Nguyên.
“Không sai, kế hoạch của tôi chính là thế. Nếu chúng ta có thể ném một cấm chú vào Nguyệt Ma cung, vậy không chỉ Tinh Ma tộc, mà tất cả cường giả ở Ma Đô đều sẽ tập trung về phía Nguyệt Ma cung, đó chính là cơ hội của chúng ta. Có lẽ cơ hội này không kéo dài, nhưng lực lượng trong Tinh Ma cung chắc chắn sẽ giảm xuống mức thấp nhất. Chúng ta chắc chắn sẽ có cơ hội. Hơn nữa, sau khi vào Ma Đô, việc đầu tiên ta phải làm là liên lạc với Nguyệt Dạ, thông qua cô ấy tìm hiểu tình hình trong Tinh Ma cung, chắc sẽ có cơ may lẻn vào. Còn về vấn đề thứ hai của Thải Nhi thì càng dễ giải quyết. Tôi chưa từng nói phải giết Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc! Không sai, chúng ta rất có thể không tìm ra y, nhưng mọi người đừng quên, chúng ta có Hạo Nguyệt. Có lẽ Hạo Nguyệt không tìm thấy ma thần, nhưng tìm Trụ Ma Thần thì không thành vấn đề. Vậy nên ý định của tôi là mục tiêu không phải Ngõa Sa Khắc, là ma thần thứ ba của ma tộc, y chắc chắn có nhiều cách giữ mạng, muốn giết chết y là quá khó. So với các Săn Ma Đoàn khác, ưu thế lớn nhất của chúng ta là có thể phá hủy Trụ Ma Thần. Các người thử tưởng tượng xem, nếu chúng ta phá hủy Trụ Ma Thần của Tinh Ma Thần, hoặc làm nó bị tổn thương nghiêm trọng, vậy Tinh Ma Thần sẽ bị ảnh hưởng như thế nào?”
Vốn mọi người còn đang đầy nghi hoặc, nghe Long Hạo Thần nói đến đây, ai nấy đều sáng mắt lên. Đúng rồi! Tại sao phải đối đầu trực diện với ma thần? Họ hoàn toàn có thể tấn công Trụ Ma Thần! Hơn nữa, theo kế hoạch của Long Hạo Thần, nếu lặng lẽ tiếp cận Trụ Ma Thần, sau đó để Hạo Nguyệt bộc phát, thì dù là chính Ngõa Sa Khắc cũng khó lòng tự cứu. Ngõa Sa Khắc đang trọng thương, dù có kịp xuất hiện, muốn cản mọi người cũng không hề dễ dàng.
Ánh mắt Long Hạo Thần lướt qua các đồng đội, nói:
“Đây là suy nghĩ của tôi, giờ mọi người hãy góp ý. Có ý kiến gì cứ nêu ra. Tuy tôi cho rằng kế hoạch này rất khả thi, nhưng dù sao lẻn vào Ma Đô cũng vô cùng nguy hiểm. Dù có Giai Điệu Vĩnh Hằng để dịch chuyển cũng không đảm bảo an toàn tuyệt đối. Vậy nên, chỉ khi tất cả mọi người đều thông qua thì chúng ta mới thực hiện, chỉ cần một người phản đối, chúng ta sẽ nghĩ cách khác. Tôi còn một phương án khác là hành trình bất quy tắc trong lãnh địa ma tộc. Chúng ta sẽ cố gắng phá hoại ở khắp nơi, không cần mỗi lần phải giết chết ma thần, chỉ cần gây ra rắc rối cho chúng là được. Tôi còn có một mục tiêu khá tốt, chính là An Độ Hành Tỉnh.”
“Chắc mọi người còn nhớ năm đó tại An Độ Hành Tỉnh, chúng ta đã gặp phải tình huống gì trước khi ám sát Xà Ma Thần An Độ Ma Li. An Độ Hành Tỉnh là một nơi vô cùng phồn hoa trong lãnh địa ma tộc, bởi vì trong biển có nguồn lương thực chủ yếu của chúng. Nếu chúng ta có thể đến đó phá hoại một phen, ma tộc nhất định sẽ bị tổn thất nặng nề, việc bổ sung lương thực sẽ càng thêm khó khăn, cũng giúp giảm bớt một phần nguy hiểm cho thánh chiến. Đây là hai kế hoạch, hiển nhiên đi An Độ Hành Tỉnh sẽ chắc ăn và an toàn hơn một chút. Vấn đề duy nhất là An Độ Hành Tỉnh cách đây khá gần, từ Già La Thành đi thẳng về hướng đông, xuyên qua một hành tỉnh là sẽ tiến vào biên giới An Độ Hành Tỉnh. Điều này làm tăng khả năng Ma Thần Hoàng đuổi kịp chúng ta.”
Không thể nghi ngờ, cả hai kế hoạch của Long Hạo Thần đều vô cùng táo bạo, đặc biệt là kế hoạch thứ nhất, nhắm vào tiên tri của ma tộc, Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc. Lại còn muốn đại náo Ma Đô Tâm Thành, đây quả là một kế hoạch kinh thiên động địa!
Nghe Long Hạo Thần nói xong, mọi người đều rơi vào trầm tư. Hành động tiếp theo liên quan đến sự cống hiến cho Liên Minh Thánh Điện và cả sự an nguy của họ, tuyệt đối không thể qua loa.
Long Hạo Thần cũng đang suy nghĩ, hắn cân nhắc tính khả thi của hai kế hoạch. Đi An Độ Hành Tỉnh rõ ràng ít nguy hiểm hơn. Dù Ma Thần Hoàng có phái một ma thần khác đến trấn giữ nơi đó, họ chưa chắc không thể đối phó, ít nhất không cần lo không có đường lui. Nhưng nếu vào Ma Đô Tâm Thành, khả năng xảy ra biến cố sẽ lớn hơn rất nhiều, không ai biết ở đó sẽ gặp phải chuyện gì.
Nói về hiệu quả của hai kế hoạch thì chắc chắn cái thứ nhất tốt hơn. Dù họ đã lần lượt phá hủy hai cây Trụ Ma Thần, nhưng chúng đều xếp hạng gần chót, chỉ làm rung chuyển phần ngọn của ma tộc, chứ chưa đủ để lung lay gốc rễ.
Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc thì khác. Y cùng với Nguyệt Ma Thần và Ma Thần Hoàng được gọi là ba thống lĩnh tối cao của ma tộc. Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp và Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo tuy cũng được gọi là năm cột trụ của ma tộc, nhưng sức mạnh và tác dụng của chúng chủ yếu nằm ở mặt chủng tộc. Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc thì hoàn toàn khác. Là tiên tri của ma tộc, tác dụng lớn nhất của y chính là bản thân y! Là trợ thủ đắc lực chân chính của Ma Thần Hoàng.
Nếu họ có thể phá hủy Trụ Ma Thần của Tinh Ma Thần, vậy sẽ làm rung chuyển tận gốc rễ của ma tộc, Ma Thần Hoàng sẽ đau đớn tột cùng, chẳng khác nào bị chọc mù hai mắt. Đây sẽ là một đòn đả kích cực lớn đối với ma tộc. Tuy làm vậy sẽ khiến họ trở thành mục tiêu truy sát hàng đầu của ma tộc, nhưng cũng chính vì vậy mà ma tộc sẽ từng bước đi đến suy tàn nhờ vào nỗ lực của họ.
Trong lòng Long Hạo Thần cũng đang phân vân. Hắn không muốn dẫn đồng đội đối mặt với nguy hiểm lớn lao, nhưng cơ hội như thế này rất có thể cả đời chỉ có một lần, sao hắn có thể không do dự cho được?
“Đại ca, để tôi nói hai câu.” Tư Mã Tiên là người đầu tiên mở miệng. Lúc này gã không còn vẻ cợt nhả như trước, khi nghiêm túc, khuôn mặt gã trông rất cứng rắn, chỉ có cái đầu trọc bóng lưỡng là hơi phá vỡ không khí.
“Đại ca, tôi thấy có thể làm được. Có câu liều ăn nhiều, cơ hội tốt không thể bỏ lỡ, mất rồi khó mà tìm lại. Kế hoạch thứ hai cậu nói cũng khá tốt, nhưng đó là miếng thịt đã đặt sẵn trên thớt, chúng ta lúc nào cũng có thể cắt một dao. Còn bên Ma Đô lại là cơ hội ngàn năm có một! Bỏ lỡ cơ hội này, có lẽ sau này sẽ không bao giờ gặp lại. Hơn nữa chúng ta còn có công chúa Nguyệt Dạ làm nội ứng, sau khi vào Ma Đô có thể điều tra rõ tình hình rồi mới ra tay. Có Giai Điệu Vĩnh Hằng để dịch chuyển, chúng ta có thể thoát khỏi chiến trường bất cứ lúc nào. Mạo hiểm thì chắc chắn có, nhưng chúng ta là săn ma giả, lúc nào mà không mạo hiểm? Coi như đi An Độ Hành Tỉnh cũng có thể đụng phải Ma Thần Hoàng! Sự tồn tại của chúng ta là để chiến đấu vì Liên Minh, vì nhân loại. Nguy hiểm thì sao chứ, đàn ông phải nên chết trên sa trường, da ngựa bọc thây!” Tư Mã Tiên hùng hồn nói, trong mắt bùng lên chiến ý.
Vương Nguyên Nguyên tiếp lời:
“Tôi đồng ý với Tư Mã. Cơ hội đặt ngay trước mắt, không thể nào không có nguy hiểm. Nhưng chúng ta đã bao giờ sợ hãi nguy hiểm chưa? Trong thánh chiến chúng ta đều đã chống đỡ được. Nếu có thể tấn công Trụ Ma Thần của Tinh Ma Thần tại Ma Đô, chúng ta sẽ là anh hùng của toàn nhân loại, cũng sẽ đẩy ma tộc đến bờ vực diệt vong. Làm được như vậy mới không uổng danh hiệu Quang Chi Thần Hi của chúng ta.”
Lâm Hâm nói:
“Làm đi. Từ ngày chúng ta tham gia Săn Ma Đoàn, tôi đã quyết định đại ca chỉ đâu tôi đánh đó.”
Năm đó trong cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn, Long Hạo Thần vì y mà không tiếc bỏ Thải Nhi, mới gây ra hiểu lầm. Chuyện này tuy Lâm Hâm không bao giờ nhắc lại, nhưng trong lòng y luôn ghi khắc ân tình này.
Thải Nhi dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Long Hạo Thần, mỉm cười nói:
“Coi như là tình huống tệ nhất, cùng lắm thì chết chung với anh thôi.”
Long Hạo Thần nhíu mày:
“Đừng nói bậy, chúng ta phải sống sót khỏe mạnh, chúng ta phải nhìn thấy ngày nhân loại chiến thắng ma tộc.” Hắn ngoài miệng trách Thải Nhi nhưng ánh mắt nhìn nàng lại lộ ra tình cảm sâu đậm.
Trần Anh Nhi nhún vai, biểu tình bình thản nói:
“Tôi cũng đồng ý. Tôi thích nhất là náo nhiệt. Lúc nhỏ ông nội hỏi tôi có ước mơ gì, tôi nói hy vọng có ngày biến Ma Đô Tâm Thành thành nơi để tôi triệu hoán ma thú tung hoành. Cơ hội này tôi chắc chắn giơ cả hai tay hai chân đồng ý! Chẳng qua nói trước nhé, nếu lỡ tôi có chết trận thì anh phải thay tôi đưa Dương Văn Chiêu trở về Liên Minh đấy.”
Hiện tại chỉ còn mình Hàn Vũ và Trương Phóng Phóng chưa tỏ thái độ. Long Hạo Thần nhìn về phía hai người họ.
Hàn Vũ chớp mắt.
“Đại ca, đừng nhìn tôi. Cậu quên rồi sao, tôi là Phụ Trợ kỵ sĩ của cậu, cậu ở đâu thì tôi ở đó.”
Trương Phóng Phóng bắt chước giọng điệu của Hàn Vũ, nói:
“Hạo Thần, đừng nhìn tôi. Cậu quên rồi sao, tôi là Thủ Hộ kỵ sĩ của Vương Nguyên Nguyên, cô ấy ở đâu thì tôi ở đó.”
Y vừa nói xong, Lâm Hâm và Tư Mã Tiên liền ăn ý huýt sáo. Vương Nguyên Nguyên mặt đỏ bừng, giận dỗi trừng mắt nhìn Trương Phóng Phóng. Y thì làm bộ như không thấy gì cả.
Kỳ thật trong lòng Trương Phóng Phóng có chút do dự, nhưng dù gì y cũng không phải là thành viên chính thức của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, người ta đều đã quyết định, chẳng lẽ người ngoài như y lại đi cản mũi kỳ đà? Huống chi Vương Nguyên Nguyên đã đồng ý, y nói lời thật lòng, dù có thật sự đối mặt với nguy hiểm, y cũng nguyện cùng Vương Nguyên Nguyên đối diện chứ không muốn ở một tương lai không xa phải nghe tin dữ.
Long Hạo Thần không ngờ các đồng đội lại nhanh chóng đồng ý với kế hoạch thứ nhất đầy nguy hiểm này. Hắn hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói:
“Nếu đã vậy thì chúng ta hãy cẩn thận phân tích, suy tính đến tình huống tệ nhất nhưng phải có một kế hoạch chặt chẽ và kỹ càng nhất.”