Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 241: CHƯƠNG 241: QUANG THẦN LĨNH VỰC

Hai chữ vừa xuất hiện, Lý Hinh trên khán đài đã nước mắt lưng tròng. Hắn đã trở về, dù không tìm nàng trước, nhưng hắn vẫn nhớ đến nàng!

Ngay sau đó, hai tay Lâm Hâm cùng nâng lên, dùng luồng sáng xanh với sức công phá cực kỳ khủng bố vẽ một hình trái tim bao quanh hai chữ “Hinh Nhi”.

“Thằng nhóc khốn kiếp!” Hốc mắt Lâm Thần cũng đỏ ửng. Lần đầu tiên ông cảm thấy đứa cháu trai khoác lác của mình cũng không đến nỗi đáng ghét.

Vị Thủ Hộ Kỵ Sĩ ở phía đối diện, cơ mặt co giật. Đối phương lại tỏ tình với người yêu ngay trong trận đấu của Thánh Điện Đại Tái, quả thật là vả thẳng vào mặt gã! Nhưng dù không chịu nổi sự sỉ nhục này, gã Thủ Hộ Kỵ Sĩ vẫn quay đầu bước đi. Còn cần đấu tiếp nữa sao? Gã chắc chắn thua rồi.

Hai chữ “Hinh Nhi” kia, e rằng uy lực còn khủng bố hơn bất cứ cấm chú hỏa hệ bình thường nào.

Lâm Hâm ngẩng đầu lên, ánh mắt mông lung nhìn trái tim mình vừa vẽ, đột nhiên ngửa đầu phát ra một tiếng phượng hót thánh thót. Trong thoáng chốc, ánh sáng xanh trên trời tựa như trăm sông đổ về một biển, ngưng tụ ở ngực hắn rồi biến mất trong nháy mắt. Ngay sau đó, sau lưng hắn lại lóe lên ánh sáng xanh, bay ra khỏi đấu trường, nhặt áo choàng lên rồi trở về bên cạnh đồng đội.

Đây là cuộc tranh tài, người trên khán đài tuyệt đối không thể tiếp xúc với thí sinh. Lý Hinh ngồi đó, che mặt khóc nức nở. Anh ấy đã về, cuối cùng cũng đã về, anh ấy không quên mình.

Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, ngay cả tổng trọng tài trưởng Trần Cuồng cũng có sắc mặt quái dị. Lòng ông thầm nghĩ, đám thanh niên bây giờ thật là ngày càng to gan. Nhưng hành vi của Lâm Hâm không phạm quy. Trước khi viết ra hai chữ kia, hắn đã chứng minh cho mọi người thấy uy lực của luồng sáng xanh đó. Thật không đơn giản! Một cường giả cấp chín, điều quan trọng nhất là tìm ra con đường tương lai cho mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm Hâm đã tìm thấy con đường thuộc về riêng hắn. Hắn đã thoát khỏi những hạn chế của chú ngữ truyền thống, mở ra một con đường khác, một con đường của chính mình. Có lẽ về phạm vi công kích thì hắn kém một chút, nhưng về cường độ công kích thì tuyệt đối là đỉnh cao trong số các ma pháp sư hỏa hệ. Quan trọng nhất là với lối chiến đấu thuấn phát, hắn chắc chắn sẽ có sức sinh tồn rất mạnh trên chiến trường, càng không cần các chức nghiệp khác hỗ trợ.

Trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, mười người đã có ba người ra trận, không chỉ toàn thắng mà còn thể hiện thực lực cường đại. Đặc biệt là Tư Mã Tiên và Lâm Hâm đều để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người.

Ánh sáng tuyển chọn lại hiện ra. Điều bất ngờ là ở trận tiếp theo, một trong hai luồng sáng lại lần nữa chiếu rọi vào Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi. Luồng sáng còn lại thì rơi xuống khu vực của Linh Hồn Thánh Điện.

Khi thấy người của Linh Hồn Thánh Điện bị chiếu rọi, rất nhiều người đã hít một ngụm khí lạnh. Đó lại là phó điện chủ Linh Hồn Thánh Điện, Tam Thủy Bà Bà.

Tuy thánh chiến mang đến tổn thất to lớn cho Thánh Minh nhưng cũng thúc đẩy sự ra đời của các cường giả. Tam Thủy Bà Bà cũng giống như Lâm Thần, sau thánh chiến, thông qua không ngừng nỗ lực đã đột phá bình cảnh, tu vi cũng tăng lên cấp chín, thực lực trở nên mạnh hơn rất nhiều. Thêm vào đó, bà là vợ của Trần Hoành Vũ, điện chủ Linh Hồn Thánh Điện, có thể nói là có địa vị cực kỳ quan trọng trong Linh Hồn Thánh Điện.

Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi lại gặp phải một đối thủ như vậy, lần này không ai còn xem trọng họ nữa. Dù sao người họ phải đối mặt cũng là một cường giả cấp chín.

Khi thí sinh của Quang Chi Thần Hi cởi áo choàng bước vào sân, toàn trường lại càng thêm xôn xao.

Cô gái này cũng quá trẻ đi! Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi rốt cuộc là đám quái vật gì thế? Không lẽ họ có trú nhan thuật sao? Vì sao người nào người nấy đều trẻ như vậy?

Mái tóc dài tung bay, khuôn mặt nhỏ nhắn treo một nụ cười kỳ dị, Trần Anh Nhi bước vào đấu trường.

Tam Thủy Bà Bà thấy là nàng thì vẻ mặt có chút bất đắc dĩ nhưng không hề kích động. Rất rõ ràng, giống như Thải Nhi từng quay về Thích Khách Thánh Điện trước, Trần Anh Nhi cũng đã gặp ông bà nội của mình trước khi Thánh Điện Đại Tái bắt đầu.

Sau khi Trần Anh Nhi bước vào đấu trường, nàng không ngâm xướng chú ngữ mà chỉ đáng thương nhìn bà nội, với dáng vẻ như đang muốn nói: “Bà nội cứ ra tay đi, nhớ đánh nhẹ một chút nhé.”

Tam Thủy Bà Bà khẽ thở dài, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy hiền từ. Bà bất đắc dĩ lắc đầu nói:

“Ta nhận thua.”

Nói xong ba chữ, bà lập tức xoay người rời sân.

Trần Anh Nhi lè lưỡi, cười tươi roi rói rồi nhảy chân sáo rời sân.

Cái gì? Tam Thủy Bà Bà chịu thua? Đa số mọi người đều cho rằng mình nghe nhầm. Đối mặt với một cô gái trẻ tuổi như vậy, phó điện chủ Linh Hồn Thánh Điện, một Thông Linh Giả cấp chín như Tam Thủy Bà Bà lại cứ thế chịu thua? Phải biết rằng đây là vòng đấu loại, chỉ cần thua một trận là sẽ không còn cơ hội ở vòng đầu tiên của Thánh Điện Đại Tái nữa!

Lý Chính Trực nhướng mày, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại kìm nén. Ông hiểu rõ Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, đương nhiên cũng biết mối quan hệ giữa Trần Anh Nhi và Tam Thủy Bà Bà.

Trong Thánh Điện Đại Tái, tình huống trực tiếp nhận thua rất hiếm khi xuất hiện, nhưng không phải là chưa từng có. Ví dụ, trong kỳ đại tái trước, từng có hai Săn Ma Giả đại diện cho Thánh Điện của mình xuất chiến, khi gặp nhau thì một người đã chủ động nhận thua. Dù sao đi nữa, không có quy tắc nào cấm nhận thua. Thế nên tuy hành động của Tam Thủy Bà Bà gây ra một trận xôn xao, nhưng không ai có thể ngăn cản bà. Điều kỳ lạ là các thí sinh bên Linh Hồn Thánh Điện cũng rất bình tĩnh, không ai tỏ ra bất mãn với việc Tam Thủy Bà Bà nhận thua.

Nhìn tình hình này, Lý Chính Trực bỗng cảm thấy có chút bất an. Sự bình tĩnh của Linh Hồn Thánh Điện dường như mang một ý nghĩa nào đó. Tuy quan hệ giữa Linh Hồn Thánh Điện và Ma Pháp Thánh Điện không thân thiết như Thích Khách Thánh Điện và Kỵ Sĩ Thánh Điện, nhưng từ trước đến nay Linh Hồn Thánh Điện vẫn được coi là người ủng hộ Ma Pháp Thánh Điện, chẳng qua hai bên chỉ duy trì không khí hợp tác rõ ràng. Sau khi thánh chiến kết thúc, vì Linh Hồn Thánh Điện và Ma Pháp Thánh Điện chịu tổn thất nhỏ nhất nên tốc độ bành trướng cũng nhanh nhất.

Cuộc so đấu tiếp tục.

Thời gian mỗi trận đấu trong Thánh Điện Đại Tái không quá lâu. Thứ nhất, đây không phải là cuộc chiến sinh tử, hơn nữa các thí sinh có người cấp tám, có người cấp chín, rất dễ tạo ra chênh lệch thực lực. Bởi vậy, tiến độ tranh tài khá nhanh.

Buổi trưa qua đi, đã có hơn bốn mươi trận đấu kết thúc. Cứ theo tốc độ này, đến tối là vòng so đấu thứ nhất có thể chấm dứt.

Năm Thánh Điện dự thi cùng với Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, cho tới bây giờ, phe duy nhất giữ được thành tích toàn thắng chỉ có Quang Chi Thần Hi. Họ đã lần lượt cho năm người ra trận: Dương Văn Chiêu, Tư Mã Tiên, Lâm Hâm, Trần Anh Nhi và người vừa ra trận là Đoạn Ức, cũng là đỉnh cấp tám, đã dựa vào tọa kỵ mạnh mẽ kết hợp hoàn mỹ với bản thân để toàn thắng cả năm trận.

Trong năm người ra trận, chỉ có Đoạn Ức là gặp tình huống khá gian nan, kịch chiến với một ma pháp sư tới mười phút mới dựa vào sức phòng ngự cường đại và nội tình để giành thắng lợi, bốn người còn lại đều thắng khá nhẹ nhàng.

Thánh Điện Đại Tái không có thời gian nghỉ trưa ăn cơm. Các cường giả có thể dự thi, dù mười ngày nửa tháng không ăn uống gì cũng chẳng thành vấn đề. Cho nên các trận đấu vẫn liên tục tiến hành.

Đến trận thứ bốn mươi tám, thí sinh thứ sáu của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi ra trận. Lần này, ánh sáng tuyển chọn chiếu rọi vào thành viên ngồi hàng đầu tiên bên trái của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi.

Khoảnh khắc ánh sáng tuyển chọn đông lại, ánh mắt của các cao tầng Lục Đại Thánh Điện gần như đều tập trung tại đó. Ai cũng biết, người ngồi ở vị trí chủ chốt của một Săn Ma Đoàn nhất định là đoàn trưởng của họ. Mà đoàn trưởng của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi chẳng phải chính là Long Hạo Thần sao?

Đúng vậy, sau hơn bốn năm, Long Hạo Thần cuối cùng đã xuất hiện trở lại.

Long Hạo Thần khá xui xẻo, vì người còn lại bị ánh sáng tuyển chọn nhắm trúng lại chính là điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện, Khâu Vĩnh Hạo, cũng là cường giả đệ nhất của Thánh Điện này.

Khi Khâu Vĩnh Hạo thấy ánh sáng tuyển chọn rơi trên người mình thì ngây ra. Long Hạo Thần, mình phải đấu với hắn sao?

Thân hình nhoáng lên, Khâu Vĩnh Hạo đã vào sân. Bên kia, Long Hạo Thần cởi bỏ áo choàng lớn, lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Hắn không vào sân ngay mà xoay người, hướng về phía các thí sinh Kỵ Sĩ Thánh Điện và ông nội Long Thiên Ấn hành một lễ kỵ sĩ, sau đó mới bước vào sân.

Trang phục trắng mộc mạc, mái tóc dài vàng rực rỡ, đôi mắt trong suốt như có thể xuyên thấu tất cả, cùng với khuôn mặt tuấn mỹ đến cực điểm và khí chất trầm ổn như núi.

Dù nhìn thế nào, trông hắn cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng khí chất và sự tĩnh lặng toát ra từ người hắn lại khiến tất cả mọi người quên đi tuổi tác.

Nhìn hắn, bất giác có cảm giác như được tắm trong gió xuân. Không có dao động linh lực, nhưng hắn đứng ở đâu thì nơi đó lập tức trở thành tiêu điểm của toàn trường. Ngay cả điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện Khâu Vĩnh Hạo cũng không thu hút sự chú ý bằng hắn.

Trong khu vực Kỵ Sĩ Thánh Điện, trừ Long Thiên Ấn ra, tất cả các Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ đều đứng dậy, hướng Long Hạo Thần đáp lễ. Dù hắn mất tích bao lâu, trước khi Kỵ Sĩ Thánh Điện tuyên bố từ bỏ, hắn vẫn là Thánh Kỵ Sĩ Trưởng của Kỵ Sĩ Thánh Điện, cũng là thống soái của tất cả Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ và Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ.

Nhận ra Long Hạo Thần không chỉ có Kỵ Sĩ Thánh Điện, mà trong Thích Khách Thánh Điện, Mục Sư Thánh Điện, Chiến Sĩ Thánh Điện và Ma Pháp Thánh Điện, cũng có nhiều người nhận ra thân phận của hắn.

Trong thánh chiến, tuy Long Hạo Thần xuất hiện không lâu nhưng đã để lại ấn tượng rất sâu sắc với Thích Khách Thánh Điện, Chiến Sĩ Thánh Điện và Ma Pháp Thánh Điện. Năm đó, trong trận huyết chiến ở Trấn Nam Quan, hắn chính là anh hùng đã cứu Trấn Nam Quan khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Lịch sử sẽ không quên những điều này. Dù đã qua lâu như vậy, họ vẫn nhận ra khuôn mặt tuấn mỹ của Long Hạo Thần.

Quang Chi Thần Hi thì ra là Săn Ma Đoàn của hắn! Đây là suy nghĩ của tất cả những người không quen nhưng đã từng gặp Long Hạo Thần. Còn những người thực sự biết ý nghĩa tồn tại của Long Hạo Thần, các lãnh đạo Thánh Điện, thì trong lòng lại có những suy nghĩ khác nhau.

Chính là thanh niên này, người lần đầu tiên hủy diệt một Trụ Ma Thần. Cũng chính là hắn, người đã châm ngòi cho cuộc thánh chiến kéo dài hai năm giữa ma tộc và nhân loại.

Hiện tại hắn đã trở về, mang theo Săn Ma Đoàn của mình trở về. Tham gia Thánh Điện Đại Tái lần này, rốt cuộc hắn muốn làm gì? Vì sao hắn không đại diện cho Kỵ Sĩ Thánh Điện xuất chiến mà lại chọn thân phận Săn Ma Đoàn?

Nhìn thanh niên trước mặt, cảm giác của Khâu Vĩnh Hạo khác với những người khác. Lần đầu tiên ông thấy Long Hạo Thần, hắn đã để lại cho Chiến Sĩ Thánh Điện một vệt kiếm ý. Chính vì vệt kiếm ý đó đã khiến ông, người từng chính mắt thấy sự cường đại của Quang Minh Kiếm Thần Dạ Vô Thương, có một bước tiến kinh người. Sau đó, mỗi lần Long Hạo Thần xuất hiện đều mang đến cho ông cảm giác kỳ tích.

Mất tích lâu như vậy, hắn cuối cùng đã trở về. Giờ phút này, Khâu Vĩnh Hạo bất giác nhớ lại những lời Vương Nguyên Nguyên đã nói với mình mấy ngày trước.

“Đã lâu không gặp, Hạo Thần.” Khâu Vĩnh Hạo mỉm cười, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Long Hạo Thần.

Trên mặt Long Hạo Thần cũng xuất hiện nụ cười.

“Đúng vậy! Khâu điện chủ. Chúng ta chia tay cũng gần năm năm rồi. Không ngờ lại gặp lại trong tình huống như vậy.”

Khâu Vĩnh Hạo nói:

“Hạo Thần, ta sẽ không nương tay. Hãy để ta xem, năm năm qua ngươi đã tiến bộ đến mức nào.”

Long Hạo Thần nhẹ gật đầu.

“Xin ngài chỉ giáo.”

Khi nói chuyện với Long Hạo Thần, trong lòng Khâu Vĩnh Hạo đã có quyết định. Là điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện, trước tiên ông phải xem sức ảnh hưởng của Long Hạo Thần rốt cuộc lớn đến đâu, và tương lai hắn sẽ mang đến điều gì cho Liên Minh.

Kết quả ông phát hiện, sau lưng Long Hạo Thần ít nhất có Kỵ Sĩ Thánh Điện và Thích Khách Thánh Điện, đây chính là hai trong Lục Đại Thánh Điện. Hơn nữa, ông biết rõ quan hệ giữa Trần Anh Nhi và Trần Hoành Vũ. Chẳng phải Tam Thủy Bà Bà đã nhận thua sao? Điều này chứng tỏ ít nhất Linh Hồn Thánh Điện sẽ không đối đầu với họ, rất có thể sẽ giữ thái độ trung lập.

Mục Sư Thánh Điện có sức ảnh hưởng không lớn trong Liên Minh, như vậy thì Long Hạo Thần rất có thể sẽ được hơn một nửa Liên Minh ủng hộ. Dù sao hắn cũng có thân phận cực kỳ đặc biệt, hắn là con trai quang minh của Kỵ Sĩ Thánh Điện, người thừa kế chức điện chủ đời tiếp theo. Ngay cả Vương Nguyên Nguyên còn đạt tới cấp chín, vậy tu vi của hắn sẽ tới trình độ nào đây? Nếu hắn có thể dùng sức mạnh của mình để chứng minh với mọi người, vậy tương lai tiếng nói của hắn trong tân Liên Minh sẽ có một vị thế hết sức quan trọng.

Thế nên Khâu Vĩnh Hạo hiểu rằng, việc Long Hạo Thần có thể lay động Liên Minh hay không, điều quan trọng nhất vẫn là thực lực. Phải xem hắn có tu vi hơn người hay không, có sự cường đại khiến các phe trung lập phải ủng hộ không.

Vì vậy, trong chớp mắt, Khâu Vĩnh Hạo đã quyết định, nếu Long Hạo Thần có thể chiến thắng mình, vậy bất kể lần này hắn tham gia Thánh Điện Đại Tái vì mục đích gì, lựa chọn của Chiến Sĩ Thánh Điện ít nhất sẽ là trung lập.

Chân trái Long Hạo Thần tiến lên một bước, tay phải đánh ra phía trước. Hắn không triệu hoán tọa kỵ của mình.

Khâu Vĩnh Hạo không cho rằng Long Hạo Thần không có tọa kỵ thì sẽ không đủ mạnh. Khoảng cách giữa hai người gần hai trăm mét, khi Long Hạo Thần đánh ra một quyền này, ông cảm giác không khí của cả sân đấu như bị hút cạn, một lực áp bách vừa mạnh mẽ lại vừa nhu hòa đã ập đến gần người.

Khâu Vĩnh Hạo cũng là cường giả trăm trận, lập tức cảm nhận được nguy hiểm. Dù lực lượng này không áp bách quá mạnh mẽ, nhưng ông lại cảm thấy nếu mình không tập trung ứng đối thì e rằng sẽ thua trận.

Cũng đánh ra một quyền, đôi mắt Khâu Vĩnh Hạo hóa thành màu vàng. Sau lưng ông, một thanh trọng kiếm vàng khổng lồ hiện ra, phóng lên cao. Kiếm ý lạnh lẽo làm cả sân đấu tràn ngập sát khí.

Long Hạo Thần đánh ra là quyền, Khâu Vĩnh Hạo đánh ra lại là kiếm ý.

Linh lực của hai bên đều vô hình, nhưng khoảnh khắc va chạm, vòng bảo hộ của cả sân đấu kịch liệt chớp động, bề mặt ánh sáng vàng bảy sắc bỗng tỏa sáng chói lòa, hiển nhiên là vì phải chịu đựng áp lực cực lớn.

Trong khoảnh khắc, mọi người trông thấy Long Hạo Thần đã đến trước mặt Khâu Vĩnh Hạo, lại đánh một quyền vào vị điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện.

Khâu Vĩnh Hạo sắc mặt trầm trọng, không biết lần va chạm đầu tiên là chiếm ưu thế hay thiệt thòi. Đối mặt với cú đấm này, hai tay ông nâng lên, cứng rắn chống đỡ.

Thực lực của hai bên đều đã trở về trạng thái nguyên bản nhất, linh lực càng mạnh mẽ thì càng ẩn sâu trong cơ thể, thoạt nhìn chỉ là va chạm tay chân nhưng ai cũng biết, loại chiến đấu này mới là nguy hiểm nhất. Bởi vì khi linh lực bộc phát chính là lúc khí thế trời long đất lở.

*Rầm!*

Đôi tay Khâu Vĩnh Hạo chặn được cú đấm của Long Hạo Thần. Thân thể hai người tạm dừng trên không trung. Ngay sau đó, người xem trông thấy ngực Long Hạo Thần chợt lóe lên một vệt sáng vàng.

Trong chớp mắt đó, mọi người cảm thấy dường như thân thể Long Hạo Thần phình lên. Ngay sau đó, Khâu Vĩnh Hạo vừa chặn xong công kích của Long Hạo Thần không ngờ lại bị bắn ngược ra, đập mạnh vào vòng bảo hộ của sân đấu.

Một đấm đánh bay điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện? Nhìn thấy cảnh này, ngay cả Lý Chính Trực cũng phải đứng bật dậy.

Ông là bạn thân của Khâu Vĩnh Hạo, đương nhiên biết rõ tu vi của ông ta. Mấy năm nay, Khâu Vĩnh Hạo luôn khổ tu để tìm kiếm đột phá. Tu vi cuối cùng đã thành công đột phá cấp chín bậc hai, nội linh lực đã vượt ngưỡng 26 vạn. Trong cả Liên Minh Thánh Điện, ông ta được coi là một cường giả hàng đầu, càng là đệ nhất cường giả của Chiến Sĩ Thánh Điện, nổi tiếng là Chiến Thần mạnh nhất.

Nhưng trong chớp mắt giao đấu vừa rồi, ông ta lại bị Long Hạo Thần đánh bay. Điều này có ý nghĩa gì? Nó có nghĩa là linh lực của Long Hạo Thần mạnh hơn ông ta. Dưới tình huống không có trang bị hỗ trợ, đã đến cấp chín rồi mà muốn không dùng kỹ năng đánh bay đối thủ, e rằng chênh lệch linh lực giữa hai người ít nhất phải trên năm vạn.

Nhưng mà, điều này sao có thể? Hơn bốn năm trước, linh lực của Long Hạo Thần mới chỉ là ba, bốn vạn mà thôi. Bốn năm ngắn ngủi, chẳng lẽ hắn đã đạt tới trình độ cấp chín bậc ba rồi sao?

Lý Chính Trực lần đầu tiên cảm nhận được uy hiếp lớn lao từ Long Hạo Thần. Hắn không những đã trở về, mà thực lực còn mạnh mẽ vượt xa dự đoán của mình. Mục đích của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi này có lẽ không chỉ đơn giản là thông qua Thánh Điện Đại Tái để tôi luyện bản thân.

Khâu Vĩnh Hạo đụng vào vòng bảo hộ, thân thể bật ngược lại, sau lưng kiếm quang vàng khổng lồ dài mấy chục mét cũng chém ra, vạch một đường trên không trung chém xuống Long Hạo Thần.

Đây không phải là vũ khí, mà thuần túy là kiếm ý, là lĩnh vực của Khâu Vĩnh Hạo.

Vì truy cầu chân lý của kiếm ý, lĩnh vực mà Khâu Vĩnh Hạo lĩnh ngộ chính là kiếm ý. Lĩnh vực kiếm ý của ông đủ sánh bằng một thần khí. Không ra thì thôi, một khi đã ra là khai thiên lập địa.

Đối mặt với thanh kiếm vàng chém xuống, chân Long Hạo Thần đứng vững, sau lưng bỗng lấp lánh ánh sáng vàng nồng đậm. Sáu đôi cánh vàng khổng lồ đột nhiên dang rộng. Ngay sau đó, một luồng kiếm ý ngập trời bỗng bùng phát từ người hắn.

Tay phải chỉ lên trời, đôi mắt Long Hạo Thần bỗng biến thành màu trắng ngà. Ngay sau đó, một kiếm quang trắng từ người hắn phát ra, hóa thành một vệt sáng trắng bốc lên tận trời.

Kiếm quang này nhỏ hơn lĩnh vực kiếm ý của Khâu Vĩnh Hạo rất nhiều, chỉ cỡ một thanh trọng kiếm bình thường. Vầng sáng trắng ngà khuếch tán ra. Nhưng khi nó xuất hiện, thân thể Khâu Vĩnh Hạo đang thi triển lĩnh vực kiếm ý lại run lên bần bật.

*Đinh!*

Một tiếng giòn vang. Thân thể Long Hạo Thần hơi lung lay, lùi lại hai bước. Nhưng ngực hắn, nơi lúc trước tỏa ánh sáng vàng, giờ lại lóe lên, giúp hắn lập tức ổn định bước chân.

Cùng với tiếng giòn vang, lĩnh vực kiếm ý của Khâu Vĩnh Hạo giang ngang bất động, bị kiếm quang trắng chặn lại.

Kiếm quang trắng khẽ ngâm lên, bị trọng kiếm vàng áp bách chậm rãi hạ xuống, dường như không chịu nổi sức nặng. Mọi người thấy vậy đều cho rằng Khâu Vĩnh Hạo lại chiếm ưu thế. Nhưng chỉ mình ông hiểu, kiếm ý mà Long Hạo Thần phóng ra khác với của mình.

Kiếm ý của ông hoàn toàn là ý niệm của kiếm, là sự kết hợp giữa thần niệm và kiếm ý. Còn kiếm ý của Long Hạo Thần, thoạt nhìn không mạnh bằng lĩnh vực kiếm ý của ông, nhưng thanh kiếm trắng lại có dao động linh hồn. Nói cách khác, trong kiếm ý ẩn chứa một phần linh hồn của Long Hạo Thần.

Khâu Vĩnh Hạo nhớ rõ, năm đó khi ông vẫn là tùy tùng của Quang Minh Kiếm Thần Dạ Vô Thương, đêm trước khi Dạ Vô Thương khiêu chiến Ma Thần Hoàng đã từng nói rằng, ông ta cuối cùng đã lĩnh ngộ được một chút ý nghĩa của kiếm hồn.

Lúc này, thứ mà Long Hạo Thần thi triển chẳng phải chính là kiếm hồn sao? Một thứ vượt trên cả kiếm ý!

Trên mặt Long Hạo Thần lộ ra một nụ cười nhạt, nhìn Khâu Vĩnh Hạo, nói:

“Chúc mừng Khâu điện chủ tu vi tăng tiến. Lĩnh vực kiếm ý của ngài có sức công phá cực mạnh và có nét độc đáo riêng. Nếu có một ngày ngài hiểu được ý nghĩa lấy linh hồn làm kiếm, vậy thành tựu của ngài có thể vượt qua tiền bối Dạ Vô Thương. Tôi cũng phải dùng lĩnh vực của mình, nếu không thì không thể ngăn được đòn tấn công của ngài.”

Thánh Điện Đại Tái đã tiến hành nhiều trận như vậy, nhưng người mở miệng nói chuyện trong lúc so đấu thì Long Hạo Thần là người đầu tiên.

Khâu Vĩnh Hạo chẳng những không bực mình vì hắn nói chuyện, ngược lại còn có chút lờ mờ hiểu ra, đôi mắt sáng ngời nhìn thanh kiếm hồn đang dần bị ép xuống, đã tới gần đỉnh đầu Long Hạo Thần.

Ông cảm giác được, kiếm hồn của Long Hạo Thần chỉ mới là hình thức ban đầu. Nhưng hắn đích thực đã đạt tới cấp bậc đó! Kiếm hồn, kiếm hồn, rốt cuộc phải làm sao để hóa linh hồn thành kiếm?

Long Hạo Thần nâng tay phải lên, nắm lấy thanh kiếm hồn trắng đã bị đè ép trên đỉnh đầu, sáu linh cánh vàng sau lưng chậm rãi mở ra.

Một thanh âm êm tai phát ra từ người hắn, như châu ngọc rơi xuống lại như tiếng chuông thần réo rắt. Giây phút kia, dường như thân thể Long Hạo Thần biến mất. Toàn bộ sân đấu tràn ngập ánh vàng, ngay cả thanh kiếm hồn trong tay hắn cũng vậy. May mắn là màu vàng này trong suốt, mới cho phép người xem tiếp tục thấy được tình hình bên trong.

“Quang minh, tước đoạt.” Long Hạo Thần nhìn chăm chú Khâu Vĩnh Hạo, dùng một giọng điệu có chút kỳ lạ nhẹ nhàng nói ra bốn chữ.

Trong chớp mắt, thân thể Khâu Vĩnh Hạo đột nhiên khựng lại, sau đó người ta trông thấy từng tầng sáng vàng nồng đậm chen chúc bắn ra khỏi người ông, nhanh chóng hòa vào không gian vàng bốn phía. Lĩnh vực kiếm ý của ông đang nhanh chóng yếu đi.

Long Hạo Thần vẫn giữ nguyên động tác cầm kiếm hồn, nhưng từ người hắn phản chiếu vô số ánh sáng vàng lấp lánh. Trên không trung, chúng hóa thành từng tia sáng vàng, xoay tròn rồi cuối cùng dung hợp với sáu đôi cánh sau lưng, khiến hắn càng thêm lập thể, thêm chói mắt.

Ở ngực hắn, luồng sáng vàng từng lóe lên hai lần trước đó giờ đang nhấp nháy chậm rãi theo một tần suất nhất định.

“Đây là lĩnh vực của tôi, tên gọi là Tố Quang. Trong lĩnh vực của tôi, tôi chính là Quang Minh Thần. Ngài là người đầu tiên bước vào Quang Lĩnh Vực của tôi. Xin lỗi, linh lực của ngài không bằng tôi. Cho nên tất cả cường giả quang thuộc tính có linh lực không bằng tôi, khi ở trong Quang Lĩnh Vực đều sẽ bị tôi tước đoạt sức mạnh quang minh.”

Ánh sáng vàng thu lại, Long Hạo Thần tĩnh lặng đứng đó. Thoạt trông hắn không khác gì lúc trước, ánh sáng vàng quanh người đã tan biến, ngay cả sáu linh cánh khổng lồ sau lưng và thanh trường kiếm cũng biến mất. Đối diện hắn, Khâu Vĩnh Hạo đã ngã ngồi trên đất.

Nhìn Long Hạo Thần, ánh mắt Khâu Vĩnh Hạo tràn ngập vẻ kinh hãi.

Sau khi gặp Vương Nguyên Nguyên, Khâu Vĩnh Hạo đã nhiều lần suy đoán thực lực của Long Hạo Thần, nhưng không bao giờ tưởng tượng nổi, tu vi của hắn lại đạt đến trình độ như thế. Chẳng những linh lực mạnh hơn ông, mà khủng khiếp hơn nữa là lĩnh vực của hắn.

Tại sao uy lực của lĩnh vực lại có thể đạt đến trình độ như vậy chứ? Chỉ ở trong lĩnh vực của hắn thôi mà linh lực của bản thân đã bị hút cạn ra ngoài, dung nhập vào lĩnh vực, mất cả sức phản kháng.

Trong lĩnh vực của hắn, hắn chính là Quang Minh Thần. Đây là lĩnh vực cấp độ nào vậy? Trong lịch sử nhân loại chưa bao giờ có lĩnh vực giống như vậy. Rõ ràng lĩnh vực của hắn không chỉ khắc chế tất cả cường giả quang thuộc tính, mà chắc chắn còn có những năng lực khác mạnh hơn nữa.

Trên đài khách quý của Kỵ Sĩ Thánh Điện, không biết từ khi nào Trần Cuồng đã đứng lên. Nhìn chằm chằm Long Hạo Thần trong đấu trường, mặt ông lộ ra một nụ cười.

“Chàng trai này, thật không ngờ ngươi lại khiến ta có chút ngứa tay. Thật muốn xem khi đối đầu với ta, Quang Lĩnh Vực của ngươi sẽ có tác dụng gì?”

Khâu Vĩnh Hạo thua rồi? Điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện, Chiến Thần mạnh nhất, Khâu Vĩnh Hạo cứ như vậy mà thua?

Người thanh niên tuấn mỹ đến tột cùng kia phóng ra lĩnh vực thuộc về hắn, sau đó chiến thắng điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện. Đây cần phải có sức mạnh tới cỡ nào mới làm được chứ!

Long Thiên Ấn cũng đứng lên, nhìn Long Hạo Thần, mắt tràn ngập rung động. Cái này còn nằm trong phạm vi của lĩnh vực sao? Có thể tước đoạt một loại nguyên tố, ở trong lĩnh vực, tất cả cường giả quang thuộc tính đều bó tay hết cách, cái này dường như đã vượt qua phạm trù của lĩnh vực rồi? Cho dù hắn có là con trai quang minh, là Thần Quyến Giả, cũng không nên có năng lực khống chế quang minh như vậy mới đúng. Điều này dường như chỉ có Quang Minh Nữ Thần mới làm được! Nhưng thần vốn là sự tồn tại hư ảo, là thứ tản ra ở mỗi góc trên thế gian.

Không sai, nếu Long Hạo Thần chỉ là Thần Quyến Giả thì hắn không thể nào có được lĩnh vực như vậy. Nhưng hắn không chỉ là Thần Quyến Giả. Thể chất của hắn, sau khi dung hợp căn nguyên huyết mạch con trai quang minh của Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư, đã xảy ra biến hóa. Hơn bốn năm bế quan, hắn và các đồng bạn đều có sự tăng tiến về chất, và người tiến bộ lớn nhất chính là hắn.

Nội linh lực bẩm sinh của Long Hạo Thần đã đột phá cực hạn, hơn một trăm hai mươi. Thế nên bây giờ hắn không còn là thể chất con trai quang minh, mà chính là thể chất của Quang Minh Thần. Nói cách khác, từ một góc độ nào đó, đối với quang nguyên tố trong thế giới này, hắn chính là bán thần. Nếu chỉ luận về cấp bậc, thì hắn bây giờ, về mặt bản chất đã đạt tới cấp bán thần như Ma Thần Hoàng, chẳng qua tu vi còn kém rất xa mà thôi.

Tử Linh Thánh Pháp Thần Y Lai Khắc Tư đã để lại cho hắn một phần kỳ tích, một kỳ tích thuộc về quang minh.

Long Hạo Thần chậm rãi tiến lên, đỡ Khâu Vĩnh Hạo đứng dậy. Lúc này, Khâu Vĩnh Hạo cảm giác được linh lực của mình đang hấp thu quang nguyên tố bên ngoài, dần dần hồi phục, nhưng sự rung động trong lòng ông vẫn chưa biến mất.

Long Hạo Thần mỉm cười nói:

“Liên quan đến kiếm hồn, nếu Khâu điện chủ có hứng thú, chúng ta có thể tìm chút thời gian để trao đổi.”

Khâu Vĩnh Hạo cười khổ:

“Dù có kiếm hồn thì làm sao chứ? Lĩnh vực của ngươi nên gọi là Quang Thần Lĩnh Vực mới đúng. Ta không biết ngươi làm cách nào, nhưng ở trong lĩnh vực của ngươi, ta cảm giác được ngươi chính là chúa tể của quang minh.”

Long Hạo Thần cười ha hả nói:

“Thật ra không mạnh như ngài tưởng tượng đâu. Tuy tình huống của tôi đặc biệt, nhưng có lĩnh vực như thế này giống như một thanh kiếm hai lưỡi. Nó tiêu hao linh lực gấp mười lần lĩnh vực bình thường. Duy trì một giây đã tiêu hao hơn một vạn linh lực của tôi.”

Khâu Vĩnh Hạo không ngờ Long Hạo Thần lại thẳng thắn nói ra, gật đầu với hắn, nói:

“Đợi kết thúc Thánh Điện Đại Tái rồi chúng ta sẽ trao đổi.”

Nói xong, ông xoay người đi ra ngoài sân.

Nụ cười trên mặt Long Hạo Thần không thay đổi nhưng có chút thất vọng. Từ lời của Khâu Vĩnh Hạo có thể nghe ra, ít nhất trong khoảng thời gian diễn ra Thánh Điện Đại Tái, ông không muốn tiếp xúc nhiều với hắn.

Thân hình nhoáng lên, Long Hạo Thần ra khỏi sân, cầm lấy áo choàng của mình, lại một lần nữa hành lễ kỵ sĩ với những người bên Kỵ Sĩ Thánh Điện, xong mới chậm rãi bước trở về khu vực của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi.

Lần này, ngay cả Long Thiên Ấn cũng giống như các thí sinh Kỵ Sĩ Thánh Điện khác, đáp lễ với hắn. Dù là trưởng bối, nhưng Long Thiên Ấn cũng phải cúi đầu trước sức mạnh của cháu trai mình.

Trận chiến giữa Long Hạo Thần và Khâu Vĩnh Hạo diễn ra không lâu, nhưng người sáng suốt có thể nhìn ra, năng lực của Long Hạo Thần hoàn toàn khắc chế Khâu Vĩnh Hạo. Dù là kiếm ý hay thuộc tính, hắn đều kiềm chế Khâu Vĩnh Hạo quá lớn. Chênh lệch giữa họ vốn không nên cách biệt nhiều như vậy, nhưng Long Hạo Thần lại dựa vào ưu thế thuộc tính và lĩnh vực, nhẹ nhàng chiến thắng trận so tài này.

Ánh mắt của Lý Chính Trực đã bình tĩnh lại, ông ngồi xuống, khép mắt, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Trong số các thí sinh, Đàm Hoàn trợn to mắt không chớp, thân thể nhẹ run.

Giờ phút này, chính cô cũng không thể nói rõ tâm tình của mình ra sao.

Hắn, lại có thể mạnh đến thế, đã có thực lực đánh bại một vị điện chủ. Tu vi của Khâu Vĩnh Hạo trong số các điện chủ Lục Đại Thánh Điện tuyệt đối không phải xếp chót. Coi như là Long Thiên Ấn dẫn đội Kỵ Sĩ Thánh Điện, trong tình huống không sử dụng Thần Ấn Vương Tọa thì chưa chắc đã thắng được ông! Nhưng Long Hạo Thần đã thắng, lĩnh vực, lĩnh vực của hắn rốt cuộc là thứ gì vậy!

Chắc hắn chưa tới ba mươi tuổi, vậy mà đã có được lĩnh vực thuộc về mình. Không lẽ hắn thật sự là người trời phái xuống để dẫn dắt nhân loại chiến thắng ma tộc?

Dù là đệ tử đích truyền của Lý Chính Trực, nhưng giờ phút này, niềm tin trong lòng Đàm Hoàn có chút dao động.

Trận chiến này không chỉ làm rung động một mình cô, mà còn có rất nhiều người cũng nảy ra ý nghĩ tương tự.

Một người thanh niên chưa tới ba mươi tuổi đã có lĩnh vực, còn mạnh đến mức điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện cũng không thể đối kháng. Thiên tài như vậy chưa từng xuất hiện trong lịch sử của Liên Minh Thánh Điện.

Con trai Luân Hồi và Quang Minh Kiếm Thần quá cố dường như đều mất đi ánh sáng trước mặt hắn. Có lẽ trong tương lai không xa, hắn thật sự sẽ có thực lực khiêu chiến Ma Thần Hoàng chăng?

Trong chốc lát, ánh mắt của một số cao tầng trung lập trong Liên Minh Thánh Điện nhìn về phía Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã trở nên nóng cháy. Không còn ai cho rằng Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi tham gia Thánh Điện Đại Tái lần này chỉ vì để tăng kinh nghiệm chiến đấu.

Các trận so tài vẫn đang tiếp tục, những trận đấu tiếp theo vẫn hấp dẫn lớp lớp, nhưng không còn xuất hiện màn va chạm giữa lĩnh vực và lĩnh vực giống như trận của Long Hạo Thần và Khâu Vĩnh Hạo nữa. Dù sao người sở hữu lĩnh vực thật sự quá ít.

Khi trận đấu thứ năm mươi chín kết thúc, trời đã về khuya, đã đến lúc tuyên bố kết thúc ngày thi đấu.

Thanh âm uy nghiêm của Trần Cuồng vang vọng trong sân đấu lớn.

“Ngày đầu tiên của Thánh Điện Đại Tái, vòng thứ nhất thi đấu cá nhân, toàn bộ chín mươi lăm trận tranh tài đã kết thúc. Thành tích như sau: Kỵ Sĩ Thánh Điện có hai mươi bốn người ra trận, Ma Pháp Thánh Điện hai mươi mốt người, Linh Hồn Thánh Điện mười sáu người, Thích Khách Thánh Điện mười bốn người, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi mười người, Chiến Sĩ Thánh Điện mười người. Sau khi kết thúc vòng thứ nhất, điểm số sẽ tương đồng với số người ra trận.”

Kết quả trận đấu gần giống với dự đoán của nhiều người, biến số duy nhất đến từ Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi.

Đừng nhìn Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi và Chiến Sĩ Thánh Điện xếp áp chót, nhưng ánh sáng của họ đã che mờ cả năm Thánh Điện còn lại.

Mười người ra trận, mười trận toàn thắng, tỷ lệ thắng là một trăm phần trăm, đây là một thành tích huy hoàng cỡ nào?

Phải biết rằng các Thánh Điện khác với điều kiện ra trận ba mươi sáu người mới có được những thắng lợi như vậy. Ngay cả Kỵ Sĩ Thánh Điện mạnh nhất thì xác suất thắng cũng chỉ có hai phần ba mà thôi.

Năm Thánh Điện dự thi đều cẩn thận quan sát tình hình của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi. Họ kinh ngạc phát hiện, trong mười thí sinh của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi thì có tám người là cường giả cấp chín, hai người còn lại cũng là đỉnh cấp tám. Trong mười người có năm kỵ sĩ trẻ tuổi, lấy Long Hạo Thần dẫn đầu, còn có Hàn Vũ, Trương Phóng Phóng, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!