“Ngươi định khi nào nhận thử thách của Thần Ấn vương tọa?” Dương Hạo Vũ trầm giọng hỏi.
Long Hạo Thần đáp: “Sau khi Thánh Điện Đại Tái kết thúc, con sẽ trở về Kỵ Sĩ Thánh Điện để nhận thử thách của Thần Ấn vương tọa. Không chỉ con, Hàn Vũ và Trương Phóng Phóng cũng sẽ đi cùng. Họ đã đột phá cấp chín, có đủ tư cách.”
Dương Hạo Vũ gật đầu, nói: “Đúng là các ngươi đã có đủ tư cách. Hôm nay ta gọi ngươi đến là hy vọng ngươi chuẩn bị cho tốt. Nếu mục tiêu của ngươi là Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, vậy thì phải bắt đầu suy nghĩ cho kỹ càng từ bây giờ.”
Lòng Long Hạo Thần khẽ động. Hắn biết, trong số các cường giả của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Dương Hạo Vũ là người duy nhất từng thử sức với Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa. Tuy lão đã thất bại, nhưng kinh nghiệm đó chắc chắn là một tài sản vô giá.
Dương Hạo Vũ nói: “Ngươi có biết vì sao đến cuối cùng ta lại không trở thành Thần Ấn kỵ sĩ không?”
Long Hạo Thần đáp: “Bởi vì ngài đã dồn hết tâm huyết để mong được Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa thừa nhận sao?”
Dương Hạo Vũ cười khổ: “Nói cho cùng, vấn đề nằm ở Tinh Không. Thời trẻ, ta từng trèo lên Kỵ Sĩ Thánh Sơn nhưng không tìm được ma thú phù hợp với mình. Khi đó, cũng giống như ngươi, ta đã tìm thấy nó trong một trận pháp dịch chuyển. Con ma thú nhiều đầu của ngươi chắc cũng đến từ nơi đó, đúng không? Nói ra thì chúng ta đều rất may mắn. Ta đã được Tinh Không thừa nhận ở đó.”
“Năng lực mạnh nhất của Tinh Không Thần Thú chính là dung hợp. Bản thân nó không có năng lực công thủ, nhưng có thể dẫn dắt sức mạnh của tinh không đến, hỗ trợ ta tu luyện và chiến đấu. Cùng lúc đó, khi tu vi của ta tăng lên thì năng lực của nó cũng theo đó tăng vọt. Vì vậy sau này mới có mỹ danh đệ nhất thần thú dưới bầu trời sao.”
“Xét theo một khía cạnh nào đó, tuy Thần Ấn vương tọa là át chủ bài của Kỵ Sĩ Thánh Điện chúng ta, nhưng nếu chỉ là năm Thần Ấn vương tọa còn lại, lợi ích chúng mang lại cho ta còn kém xa Tinh Không. Đối với ta, Tinh Không không chỉ là thần khí, mà còn là người bạn đồng hành tuyệt vời trên con đường tu luyện. Thật ra thiên phú của ta không bằng lão Trần, chính nhờ có Tinh Không trợ giúp mới có được thành tựu hôm nay. Nhưng ma thú càng cao cấp thì càng kiêu ngạo. Không phải ta không muốn lựa chọn Thần Ấn vương tọa khác, mà là Tinh Không không cho phép. Nó nói với ta rằng, nó sẽ không phụ thuộc vào một món thần khí thấp cấp hơn mình. Vì vậy, ta chỉ có thể thử thách Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, mong được thừa nhận. Cuối cùng, ta đã thất bại.”
Long Hạo Thần lúc này mới vỡ lẽ, thì ra sau lưng Dương Hạo Vũ còn có câu chuyện như vậy, thảo nào tu vi của lão cao thâm đến thế mà cuối cùng lại không sở hữu Thần Ấn vương tọa nào.
Dương Hạo Vũ nói tiếp: “Hôm nay, điều khiến ta kinh ngạc nhất không phải tu vi của ngươi, mà là cuộc đối đầu giữa Tinh Không và con ma thú nhiều đầu của ngươi. Giây phút cuối cùng ngươi triệu hồi nó ra, nó chỉ gầm lên một tiếng đã khiến Tinh Không tạm thời mất kết nối với ta. Tình huống này là lần đầu tiên ta gặp phải kể từ khi ký kết khế ước với Tinh Không. Ngươi có biết lúc đó Tinh Không đã truyền ý niệm gì cho ta không?”
Long Hạo Thần lắc đầu.
Dương Hạo Vũ trầm giọng: “Tinh Không đang sợ hãi. Theo ta biết, Tinh Không luôn luôn cao ngạo, dù đối với người bạn đồng hành có khế ước như ta cũng vậy. Thế nhưng, đó là lần đầu tiên ta cảm nhận được sự yếu đuối trong tính cách của nó. Sau khi trận đấu kết thúc, ta đã hỏi nó chuyện gì đã xảy ra. Nó im lặng một lúc lâu rồi cho ta biết, nếu nó là đệ nhất thần thú dưới bầu trời sao, vậy thì con ma thú nhiều đầu của ngươi chính là đệ nhất ma thần trên cả bầu trời sao. Nó và ma thú của ngươi không cùng một đẳng cấp. Đáng tiếc là nó không chịu nói gì thêm nữa.”
“Trên bầu trời sao, đệ nhất ma thần?”
Thấy vẻ mặt chấn kinh của Long Hạo Thần, Dương Hạo Vũ cũng kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ chính ngươi cũng không biết lai lịch của con ma thú này sao?”
Long Hạo Thần lắc đầu: “Khi Hạo Nguyệt mới được tôi triệu hồi đến thế giới này, nó chỉ là một con ma thú hình thằn lằn, toàn thân đầy vết thương…”
Tiếp đó, Long Hạo Thần kể lại vắn tắt chuyện mình đã dùng máu cứu Hạo Nguyệt, giúp nó mọc ra cái đầu thứ hai thuộc nguyên tố Quang, rồi sau đó Hạo Nguyệt không ngừng tiến hóa, thực lực ngày càng mạnh mẽ, thậm chí còn phá hủy cả Trụ Ma Thần.
Nghe Long Hạo Thần miêu tả, Trần Cuồng và Dương Hạo Vũ nhìn nhau, trong mắt hai vị cường giả truyền kỳ này đều lộ ra vẻ rung động. Họ vốn tưởng Long Hạo Thần phá hủy Trụ Ma Thần là dựa vào sức mạnh quang minh thuần túy của Quang Minh Chi Tử, giờ mới biết đó lại là năng lực của Hạo Nguyệt.
“Hóa ra Ma Thần Hoàng muốn giết ngươi là vì muốn lợi dụng huyết khế giữa ngươi và Hạo Nguyệt để giết chết nó. Hạo Nguyệt này rốt cuộc là dị chủng gì mà đến cả Ma Thần Hoàng cũng phải kiêng dè?” Trần Cuồng trầm ngâm. Nhưng trong cuộc đời hơn ba trăm năm của mình, ông không có bất kỳ ấn tượng nào về loại ma thú như Hạo Nguyệt.
Dương Hạo Vũ mỉm cười nói: “Lão Trần, ngươi không cần nghĩ nhiều. Tuy chúng ta không biết rõ lai lịch của Hạo Nguyệt, nhưng có một điều chắc chắn là nó sẽ đứng về phía chúng ta. Chẳng lẽ ngươi còn chưa rõ sức mạnh ràng buộc của huyết khế sao? Nó đã gần như là một phần cơ thể của Hạo Thần rồi.”
Nghe lão nói vậy, vẻ mặt Trần Cuồng mới giãn ra. Đúng vậy, có huyết khế ràng buộc, Hạo Nguyệt càng mạnh càng tốt.
Dương Hạo Vũ nói với Long Hạo Thần: “Xem ra hai cục u lớn hai bên cổ ma thú của ngươi rất có thể sẽ lại biến thành đầu. Nó có sáu đầu đã là tu vi đỉnh cấp tám, nếu có thể tiến hóa đến tám đầu, chẳng phải thực lực sẽ tăng đến mức chúng ta khó lòng tưởng tượng sao? Không cần nhiều, chỉ cần tu vi của nó tương đương cấp chín bậc ba là sẽ có được năng lực lĩnh vực. Khi đó, nó phối hợp với ngươi, ta hoàn toàn không phải là đối thủ. Lúc đó ngươi mới thật sự là cường giả số một của Liên Minh Thánh Điện chúng ta. Hạo Thần, ngươi phải nắm chắc thời gian, giúp nó đột phá.”
Long Hạo Thần gật đầu, thật ra trong lòng hắn đã có kế hoạch. Hơn bốn năm nay, thực lực của hắn tăng lên không chỉ giúp Hạo Nguyệt chữa lành vết thương mà còn khiến sức mạnh của nó tăng vọt. Gần năm năm qua, tất cả linh lực hắn hấp thu trong Tháp Vĩnh Hằng đều chuyển một phần cho Hạo Nguyệt, có thể nói bây giờ Hạo Nguyệt đang tích lũy chờ ngày bùng nổ. Một khi tích lũy đủ nội tình, nó có thể đột phá bất cứ lúc nào.
Nhưng Hạo Nguyệt đã truyền ý niệm cho hắn biết, lần đột phá này rất có thể sẽ dẫn đến kẻ địch mạnh nhất từ thế giới của nó. Vị cường giả kia đã sớm tập trung đề phòng, nếu lần này không thể ngăn cản Hạo Nguyệt tiến hóa nữa thì chúng sẽ không còn khả năng kiềm chế nó.
Bởi vậy, Long Hạo Thần phải chuẩn bị thật đầy đủ, đây là việc quan trọng liên quan đến Hạo Nguyệt và sự sinh tử tồn vong của cả hai. Đợi sau khi Thánh Điện Đại Tái lần này kết thúc, Long Hạo Thần sẽ cố gắng giành được sự thừa nhận của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, sau đó giúp Hạo Nguyệt đột phá thì sẽ càng thêm tự tin.
Dương Hạo Vũ nói: “Trong sáu Thần Ấn vương tọa, ngoài Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa ra, năm Thần Ấn vương tọa còn lại có thể xem là vật mô phỏng theo nó. Tuy cũng đạt tới cấp thần khí, nhưng không cùng đẳng cấp với Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa. Với thiên phú và tu vi của ngươi, chắc chắn sẽ được năm Thần Ấn vương tọa kia thừa nhận, trực tiếp trở thành Thần Ấn kỵ sĩ. Nhưng nếu ngươi muốn trở thành người sở hữu Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, vậy thì nhất định phải nhận thử thách của nó. Năm đó, ta đã thất bại khi nhận thử thách.”
“Thử thách?” Long Hạo Thần tò mò hỏi: “Dương gia gia, thử thách của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa là gì ạ?”
Dương Hạo Vũ đáp: “Đây cũng là điều ta muốn nói cho ngươi. Năm đó ta thất bại chủ yếu là vì…”
Long Hạo Thần, Dương Hạo Vũ và Trần Cuồng bí mật bàn bạc một lúc lâu mới rời khỏi Tháp Vĩnh Hằng. Dương Hạo Vũ không chỉ kể cho hắn nghe về sự thần kỳ của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, mà còn chia sẻ những tâm đắc của mình về lĩnh vực, khiến hắn thu được lợi ích không nhỏ.
Tình hình hỗn loạn trong Thánh Thành đã dần ổn định. Nhờ sự can thiệp của các cường giả từ Lục Đại Thánh Điện, trật tự đã được khôi phục.
Sân đấu lớn Thánh Minh đang được khẩn trương tu sửa, có ít nhất hơn một ngàn công tượng tham gia. May mắn là pháp trận phòng hộ bên trong không bị phá hủy, chỉ có bên ngoài hư hỏng. Với nhiều công tượng chung sức chung lòng, chỉ mất một ngày đã tu sửa xong.
Sáng sớm hôm sau, Thánh Điện Đại Tái lại tiếp tục.
Khi Long Hạo Thần dẫn Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi một lần nữa tiến vào sân đấu lớn Thánh Minh, họ lập tức nhận được ánh mắt chú ý từ các cường giả của Lục Đại Thánh Điện.
Hôm qua vòng đấu thứ ba đã gần kết thúc, rất nhanh chóng, mấy trận đấu cuối cùng cũng xong, chọn ra hai mươi bốn người.
Sau khi vòng thứ ba kết thúc, mỗi tuyển thủ chiến thắng được bốn điểm. Trải qua vòng đấu này, Kỵ Sĩ Thánh Điện chỉ còn lại năm thí sinh, Ma Pháp Thánh Điện sáu người, Linh Hồn Thánh Điện ba người, Thích Khách Thánh Điện hai người, Chiến Sĩ Thánh Điện chỉ có một người đi tiếp. Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi trở thành hắc mã lớn nhất, với tổng cộng bảy người thông qua vòng thứ ba.
Qua vòng thứ ba, bảng xếp hạng điểm cũng có chút thay đổi. Kỵ Sĩ Thánh Điện sáu mươi sáu điểm, Ma Pháp Thánh Điện sáu mươi lăm điểm, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi năm mươi sáu điểm, Linh Hồn Thánh Điện bốn mươi hai điểm, Thích Khách Thánh Điện ba mươi bốn điểm, Chiến Sĩ Thánh Điện hai mươi bốn điểm.
Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi với mười người tham gia thi đấu cá nhân, qua ba vòng đấu đã bất ngờ nhảy lên vị trí thứ ba, hơn nữa khoảng cách với hai vị trí đầu tuy có nhưng không quá xa. Chênh lệch giữa Ma Pháp Thánh Điện và Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng chỉ còn một điểm.
Thi đấu cá nhân đến đây đã bước vào giai đoạn tranh đoạt gay cấn nhất. Vòng thứ tư chắc chắn sẽ lại khiến bảng xếp hạng thay đổi. Vòng này mỗi người chiến thắng sẽ được tới tám điểm. Không còn nghi ngờ gì nữa, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã trở thành tâm điểm chú ý nhất. Họ có bảy người vào vòng thứ tư, tham gia bảy trong số mười hai trận đấu.
Giọng nói uy nghiêm của Trần Cuồng lại vang lên: “Vòng thứ tư thi đấu cá nhân, bắt đầu!”
Hai luồng sáng tuyển chọn vút một tiếng từ trên trời giáng xuống, biến ảo hư ảo trên không trung, trong đó một luồng rơi vào khu nghỉ ngơi của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Cũng khó trách, dù sao Kỵ Sĩ Thánh Điện có năm người tham gia vòng bốn, cộng với bảy người của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, đã chiếm hơn một nửa số tuyển thủ.
Ánh sáng ngưng tụ lại trên người một kỵ sĩ, còn luồng sáng tuyển chọn kia thật trùng hợp lại rơi trúng một cường giả của Ma Pháp Thánh Điện.
Vòng thứ tư tranh tài kịch liệt chính thức bắt đầu.
Sau trận đại chiến hôm qua giữa Long Hạo Thần và Dương Hạo Vũ, hôm nay Lý Chính Trực trông rất bình tĩnh, ngồi ngay ngắn ở hàng đầu của Ma Pháp Thánh Điện, mặt vẫn treo nụ cười mỉm như thường lệ, dường như biểu hiện xuất sắc của Quang Chi Thần Hi không liên quan gì đến ông.
Tiến vào vòng thứ tư, những người còn lại đều là cường giả cấp chín, hơn nữa còn là những người nổi bật trong cấp chín, khiến cuộc tranh tài càng thêm kịch liệt.
Hai tiếng đồng hồ sau, mười hai trận của vòng thứ tư đã qua một nửa. Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi có ba người ra sân, Vương Nguyên Nguyên và Lâm Hâm đi tiếp, còn Trương Phóng Phóng thì thua Lý Chính Trực.
Trận thứ bảy, khi ánh sáng tuyển chọn lại chiếu lên người Long Hạo Thần, toàn trường bỗng im phăng phắc.
Trông Long Hạo Thần không khác gì ngày hôm qua, vẫn là khuôn mặt mỉm cười tỏa ra khí chất ôn hòa. Nhưng bây giờ, không một ai dám xem thường vị đoàn trưởng của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi này.
Trước trận đấu với Long Hạo Thần, không nhiều người biết đến Dương Hạo Vũ, nhưng sau trận chiến lĩnh vực giữa họ, thân phận của lão đã nhanh chóng lan truyền ra: cường giả số một Kỵ Sĩ Thánh Điện!
Những người thật sự thấy rõ trận chiến ấy dù sao cũng chỉ là số ít, đa số mọi người chỉ biết rằng trong trận chiến đó, Long Hạo Thần là người chiến thắng cuối cùng.
Một đoàn trưởng Săn Ma Đoàn cấp danh hiệu trẻ tuổi như vậy, lần lượt đánh bại điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện rồi đến cường giả số một Kỵ Sĩ Thánh Điện, có thể nói, Long Hạo Thần và Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã trở thành tiêu điểm chú ý trong Thánh Điện Đại Tái lần này. Ánh hào quang của Lục Đại Thánh Điện đều bị biểu hiện vượt trội của họ che lấp.
Vòng thứ tư, Long Hạo Thần lại ra trận. Điều khiến mọi người kinh ngạc là, không biết do ý trời hay do Long Hạo Thần vẫn rất xui xẻo. Lần này, đối thủ của hắn lại là một vị cường giả lĩnh vực. Hơn nữa còn là một trong những cường giả nổi danh nhất Liên Minh Thánh Điện, điện chủ Linh Hồn Thánh Điện, người sở hữu Thú Hoàng Lĩnh Vực, Trần Hoành Vũ.
Khi Trần Hoành Vũ thấy đối thủ của mình là Long Hạo Thần, ông cũng ngây người. Nếu phải nói người mà ông không muốn đối đầu nhất, đó chính là Long Hạo Thần.
Qua trận chiến ngày hôm qua giữa Long Hạo Thần và Dương Hạo Vũ, ông hiểu rằng tu vi của mình so với Dương Hạo Vũ không chỉ kém một chút. Dù Long Hạo Thần thắng là do Dương Hạo Vũ nhường, nhưng có thể chống đỡ đến mức đó đã đủ chứng minh sự cường đại của người thanh niên này.
Chưa đầy năm năm mà hắn đã trở thành một cường giả lĩnh vực, thua hắn cũng không quá mất mặt. Mà cho dù có thắng, thắng một thanh niên như thế cũng chẳng có gì vẻ vang.
Bởi thế, khi Trần Hoành Vũ bước ra khỏi khu vực của Linh Hồn Thánh Điện, sắc mặt ông rất khó coi. Long Hạo Thần không phải Trần Anh Nhi, hơn nữa với tư cách là điện chủ Linh Hồn Thánh Điện, ông đương nhiên không thể nhận thua, thậm chí không thể nương tay.
Long Hạo Thần vào sân trước, tỏ vẻ tôn kính với Trần Hoành Vũ. Thấy ông tiến vào sân, hắn thực hiện một lễ kỵ sĩ tiêu chuẩn.
“Xin chào Trần điện chủ.”
“Ừm.” Trần Hoành Vũ gật đầu. “Bắt đầu đi.”
Ông không muốn nói thêm gì, chỉ có thể cố gắng thắng trận đấu này. Dù sao trận này Long Hạo Thần không thể sử dụng trang bị vũ khí như trận trước. Với nhãn lực của ông, dĩ nhiên ông nhìn ra nếu không có cặp thần khí tổ hợp thành Sinh Mệnh và Sáng Tạo chi kiếm, Long Hạo Thần không thể nào khiến lĩnh vực của mình xuất hiện biến hóa lần thứ hai. Ông không phải không có cơ hội chiến thắng Long Hạo Thần. Dù sao ông cũng là tu vi cấp chín bậc ba, còn Long Hạo Thần chắc chắn chưa tới bậc ba.
Nhưng đối đầu với Long Hạo Thần, Trần Hoành Vũ thật sự có chút ám ảnh. Lần trước khi ông đấu với Quang Chi Thần Hi, vốn dĩ hoàn toàn chiếm ưu thế. Nhưng ai ngờ con triệu hoán thú sáu đầu của Long Hạo Thần vừa ra, đã khiến Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu của ông mất đi sức chiến đấu. Cho đến bây giờ, Trần Hoành Vũ vẫn không hiểu được, người bạn đồng hành tọa kỵ của hắn rốt cuộc là ma thú gì. Nghĩ đến việc triệu hoán thú của mình chắc chắn sẽ bị áp chế, tâm trạng ông lại không tốt.
Nhưng dù sao lần này không có Thần Thú lĩnh vực của Trần Anh Nhi hỗ trợ Long Hạo Thần, Thú Hoàng Lĩnh Vực của ông có thể phát huy tác dụng lớn nhất. Có thể áp chế được hay không thì chưa chắc. Mấy năm nay tu vi của Trần Hoành Vũ tiến bộ không ít, dù là ở phương diện khống chế lĩnh vực, hay khống chế triệu hoán thú, phẩm chất triệu hoán đều đã tiến bộ một bước dài.
Ông giơ hai tay lên, từng đoàn sáng trắng ngà bay ra khỏi lòng bàn tay, chớp mắt hóa thành sáu đoàn sáng trắng ngà lơ lửng trước mặt. Không thể dùng trang bị thì chỉ có thể dùng linh lực mô phỏng.
Một cánh cửa ánh sáng lập tức xuất hiện sau lưng Trần Hoành Vũ, ông nhoáng người lên, bước vào trong cửa rồi biến mất không thấy bóng dáng.
Thần Thánh Độc Giác Thú lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần. Không phải hắn tự cao, mà vì năng lực của Hạo Nguyệt quá bá đạo, dễ gây tổn thương cho người khác. Đây là Thánh Điện Đại Tái, không phải đối đầu với ma tộc. Bởi vậy, không đến lúc cùng đường, hắn sẽ không dễ dàng để Hạo Nguyệt trợ trận. Cùng với tu vi tăng lên, bá khí và lực phá hoại của Hạo Nguyệt đều tăng mạnh. Khi Hạo Nguyệt bộc phát, có một số tình huống chính Long Hạo Thần cũng không thể khống chế được cảm xúc của nó.
Thần Thánh Độc Giác Thú thì khác. Khi Tinh Vương còn là Tinh Diệu Độc Giác Thú đã đi theo Long Hạo Thần. Có thể nói, không có Long Hạo Thần thì không có sự tiến hóa của nó. Vì vậy, giữa nó và Long Hạo Thần tuy không có khế ước cường đại ràng buộc, nhưng tình cảm dành cho Long Hạo Thần cũng rất sâu đậm. Huống chi đi theo Long Hạo Thần, người có thể chất Quang Thần, sẽ có lợi ích rất lớn cho tu vi của nó. Độc Giác Thú trời sinh thân cận với ánh sáng, trên đời này, ngoài Long Hạo Thần ra còn ai có thể đủ khả năng khiến nó thân thiết đến vậy?
Nhưng Tinh Vương cũng có vấn đề của riêng mình. Nó mới tiến hóa thành Thần Thánh Độc Giác Thú không bao lâu, đang trong quá trình thích ứng, có nhiều năng lực của Thần Thánh Độc Giác Thú còn chưa thể sử dụng thuận lợi. Nếu không phải vậy, trong trận chiến hôm qua, nó sẽ không chỉ đơn thuần là tăng phúc cho Long Hạo Thần. Long Hạo Thần hy vọng thông qua chiến đấu liên tục để kích thích tiềm năng của Tinh Vương, giúp nó trở thành một Thần Thánh Độc Giác Thú chân chính.
Một tiếng gầm khủng bố chấn động toàn trường vang lên, một thân hình khổng lồ chui ra khỏi cửa ánh sáng đối diện Trần Hoành Vũ.
Thân hình khổng lồ cao mười lăm mét, thân thể thô to tựa như ngọn núi, cả người lấp lóe ánh sáng sắt thép, lông màu trắng, đứng thẳng người, hai nắm đấm khổng lồ vỗ vào ngực mình phát ra tiếng *oành, oành, oành*.
Một con vượn người ma thú khổng lồ như vậy là lần đầu tiên Long Hạo Thần trông thấy. Trong các loài ma thú, vượn người đều là cường giả. Chúng không chỉ có năng lực giống hổ báo, mà còn có trí tuệ cao hơn ma thú bình thường rất nhiều. Sức mạnh thể chất kinh người, tốc độ nhanh nhẹn, công kích như vũ bão, khiến các triệu hoán sư luôn ưu ái loài vượn người.
Năm năm trước khi đám Long Hạo Thần khiêu chiến Trần Hoành Vũ, họ chưa từng thấy ma thú này, không biết là do ông cố ý nhường hay là vì lúc ấy chưa có được nó. Từ khí thế của con ma thú có thể đoán ra, nó chắc chắn là một trong chín ma thú khế ước của Trần Hoành Vũ, tuyệt không phải loại triệu hoán bình thường.
Điều khiến Long Hạo Thần hơi kinh ngạc là sau khi Trần Hoành Vũ trốn vào cửa ánh sáng, hơi thở của ông lại hoàn toàn biến mất. Với năng lực dò xét tinh thần lực của hắn mà cũng không thể tìm ra dấu vết của Trần Hoành Vũ, đây là năng lực gì của triệu hoán sư?
Con vượn người khổng lồ gầm lên xong liền nhanh chóng chạy như bay về phía Long Hạo Thần. Tốc độ cực nhanh, chỉ hai lần tăng tốc và một lần nhảy vọt đã tới trước mặt hắn.
Bàn tay phải khổng lồ bỗng giơ lên, vỗ xuống đầu Long Hạo Thần.
Bàn tay chưa đến mà tiếng xé gió khủng khiếp đã tựa bão tố gào thét giáng xuống. Càng kinh khủng hơn, khi con vượn người vỗ ra một chưởng thì khí lạnh băng giá đã bao phủ lấy Long Hạo Thần cùng Thần Thánh Độc Giác Thú.
Ma thú băng hệ cấp mười, tương đương với cường giả nhân loại cấp chín. Chỉ một chưởng đã khiến Long Hạo Thần cảm nhận được sự cường đại của nó. Đối kháng với triệu hoán sư, nhất định không thể để người đó triệu hoán ra tất cả triệu hoán thú.
Khí lạnh thấm tận xương không chỉ có tính xâm thực mạnh mẽ, mà còn khiến tốc độ của Long Hạo Thần và Thần Thánh Độc Giác Thú trở nên chậm chạp.
Đối mặt với công kích như vậy, Long Hạo Thần không thể né tránh. Hắn đưa hai tay lên làm động tác chống trời.
*Oành!* một tiếng nổ vang, rất nhiều người theo bản năng cho rằng Long Hạo Thần sẽ bị bàn tay này từ không trung vỗ bẹp xuống. Nhưng tình huống trên sân lại hoàn toàn trái ngược.
Một chưởng đầy khí thế băng hàn khi tiếp xúc với đôi tay có kích cỡ kém xa của Long Hạo Thần, thân thể con vượn người bỗng khựng lại, chớp mắt sau đó, thân thể nó đã bị ném bay ra, bay thẳng về phía cửa ánh sáng.
Thần Thánh Độc Giác Thú vỗ đôi cánh, mang Long Hạo Thần đuổi theo nó. Một kiếm quang vàng óng to lớn xuất hiện giữa không trung, khá giống với kiếm ý lĩnh vực khi hắn đấu với Khâu Vĩnh Hạo. Kiếm quang to lớn này mang theo kiếm ý sắc bén, chớp mắt đã khóa chặt con vượn người, một kiếm chém xuống.
Đừng nói Long Hạo Thần dựa vào Trái Tim Vĩnh Hằng, bản thân có nội linh lực cao đến 290.000, dù tu vi của hắn yếu hơn một chút thì hắn còn đang cưỡi Thần Thánh Độc Giác Thú!
Thần Thánh Độc Giác Thú tăng phúc linh lực cho hắn ít nhất cũng 100.000, nếu thêm vào ánh sáng thần thánh thì sẽ vượt qua 150.000. Nếu không, ngày hôm qua Long Hạo Thần dựa vào cái gì để tiến hành va chạm lĩnh vực với Dương Hạo Vũ chứ?
Con vượn người băng vực này tuy là ma thú cấp mười cường đại nhưng chỉ tương đương với cường giả sơ cấp chín mà thôi. Trực tiếp va chạm, thuộc tính băng của nó không phá được quang minh của Long Hạo Thần, linh lực lại càng kém xa, đương nhiên sẽ bị Long Hạo Thần không chút nể tình đánh bay ra.
Quy định của Thánh Điện Đại Tái là không được gây thương tật hay giết chết đối thủ, nhưng triệu hoán thú không nằm trong số đó! Xem bộ dạng của Long Hạo Thần là muốn một kiếm kết liễu mạng sống của con vượn người.
Chỉ khi đối mặt với kiếm ý của Long Hạo Thần mới hiểu nó mạnh đến mức nào. Hắn đã có được kiếm hồn, một khi bùng phát kiếm ý thì còn mạnh hơn Khâu Vĩnh Hạo vài phần. Con vượn người băng vực này chỉ cảm thấy một áp lực khủng bố khó tả chợt xuất hiện, khóa chặt lấy nó, thân thể khổng lồ không thể nhúc nhích, chỉ có thể gào lên một tiếng quái dị, đưa hai tay lên chống đỡ. Nhưng ai cũng nhìn ra, một kiếm có khí thế ngút trời này nếu từ trên trời giáng xuống thì không phải nó có thể chặn lại được!
Tất cả xảy ra quá nhanh. Theo Trần Hoành Vũ thấy, Long Hạo Thần dù gì cũng là đoàn trưởng của Trần Anh Nhi, không đến mức vừa lên đã hạ sát thủ. Ông phái vượn người băng vực ra không phải để nó có tác dụng lớn lao gì, chỉ hy vọng có thể cầm chân hắn mà thôi. Long Hạo Thần đột nhiên mạnh mẽ bùng nổ, không chỉ khiến ông thấy được thực lực của hắn, mà còn khiến lòng ông hoảng hốt, vội vàng hoàn thành ma pháp. Cứ như thế, tiết tấu của ông đã bị phá vỡ.
Càng khiến Trần Hoành Vũ tức giận là Long Hạo Thần bùng phát thật sự quá nhanh, ông muốn cứu viện cũng không còn kịp. Con vượn người băng vực này chính là một trong các ma thú khế ước của ông, nếu bị Long Hạo Thần đánh chết thì sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến thực lực của ông. Hơn nữa, triệu hoán sư đối với khế ước triệu hoán thú của mình đều có tình cảm rất sâu đậm! Thoáng chốc, Trần Hoành Vũ không kìm được tức giận, cảm xúc lại bị ảnh hưởng.
Một kiếm cắt làm hai? Đương nhiên là không. Long Hạo Thần là Quang Minh Chi Tử, không phải Sát Thần Chi Tử. Huống chi hắn đang đối mặt với người của Liên Minh Thánh Điện chứ không phải ma tộc.
Mắt thấy thanh kiếm sắp chém vào người vượn người băng vực, thân kiếm đột nhiên xoay một cái, biến chém thành đập ngang, vỗ vào đôi tay nó.
Ngày hôm qua khi Long Hạo Thần chiến đấu với Dương Hạo Vũ, tu vi hoàn toàn bị lão ức chế. Hôm nay đối mặt với vượn người băng vực thì hoàn toàn ngược lại. Linh lực của hắn hoàn toàn áp chế đối thủ.
*Rầm!*
Thân thể vượn người băng vực bị đập lún xuống đất đến ngang hông. Đôi tay bắn tung tóe vụn băng, lớp ma pháp phòng ngự bên trên bị đánh tan tành, nó lảo đảo ngã xuống, xem ra đã mất sức chiến đấu.
Đây còn là vì Long Hạo Thần đã nương tay, sau khi phá đôi tay của vượn người băng vực, kiếm lớn đã đập vào đầu nó, khiến nó chỉ ngất đi mà thôi. Nếu không, hắn có ít nhất mười cách để nhẹ nhàng giết chết con ma thú cấp mười này.
Hắn vung hai tay, ánh sáng vàng nồng đậm tràn ra từ chỗ Long Hạo Thần đứng. Ánh vàng chớp mắt bao phủ cả sân đấu, thanh âm êm tai quanh quẩn, chính là Quang Thần Lĩnh Vực.
Lúc này, hắn cho người ta cảm giác là đang dốc toàn lực ứng phó, không hề giữ lại hay thăm dò.
Kiếm quang khổng lồ đánh vào người vượn người băng vực được Quang Thần Lĩnh Vực tăng phúc, chớp mắt trở nên ngưng tụ hơn. Long Hạo Thần vung tay phải, nó bay tới cửa ánh sáng đang đứng yên tại đó.
Vẫn chưa xong, hai tay Long Hạo Thần chắp trước ngực, Trái Tim Vĩnh Hằng trước ngực kịch liệt đập ba lần, ngay sau đó, một luồng kiếm quang trắng lại bay ra, ở trên không trung đuổi theo kiếm quang lớn, khiến màu của kiếm quang biến thành trắng ngà. Kiếm ý khủng bố đè ép khiến vòng phòng hộ trước mặt nó xuất hiện vết rạn.
Quang Thần Lĩnh Vực không chỉ có thể tạo ra lĩnh vực và thuộc tính đối chọi! Nó còn có sức tăng phúc cực kỳ khủng bố đối với quang thuộc tính của Long Hạo Thần!
Một kích kia là sự kết hợp giữa kiếm hồn và kiếm ý. Nhìn Long Hạo Thần ra tay như thế, trên đài quan sát của Chiến Sĩ Thánh Điện, Khâu Vĩnh Hạo lập tức hiểu ra, ngày đó khi Long Hạo Thần đấu với ông đã nương tay. Hắn sử dụng kiếm hồn không chỉ đơn giản như vậy. Đương nhiên, đây là do có tác dụng của Quang Thần Lĩnh Vực mới thực hiện được.
Ngày hôm qua, sau khi Long Hạo Thần, Dương Hạo Vũ và Trần Cuồng nói chuyện xong trở về liền lập tức bế quan, đến hôm nay trước khi bắt đầu tranh tài mới xuất quan. Chỉ một ngày mà hắn đã có hiểu biết hoàn toàn mới về năng lực lĩnh vực. Đương nhiên tu vi cũng thuận nước đẩy thuyền. Lĩnh ngộ mới nhất tất nhiên phải được rèn luyện trong chiến đấu thì mới phát huy ra tác dụng lớn nhất.
Sau khi sống lại, tiếc nuối lớn nhất của Long Hạo Thần là Nhã Đình biến mất. Cùng với trái tim hắn vỡ nát, Nhã Đình hợp thành linh lô ở lại trong linh khiếu nơi tim hắn cũng biến mất, ngay cả năng lực của Thánh Dẫn Linh Lô cũng theo cô rời đi.
Trong lúc nhớ tới Nhã Đình, Long Hạo Thần càng lĩnh ngộ sâu hơn về kiếm ý, mới khiến hắn có được kiếm hồn.
Khi lần đầu hắn thi triển kiếm hồn, hắn mơ hồ cảm giác Nhã Đình không thật sự đã chết, dường như còn tồn tại ở nơi nào đó trong người hắn, chẳng qua hắn không cảm ứng được mà thôi. Hắn tin tưởng, chỉ cần kiếm hồn của mình ngày càng mạnh, một ngày nào đó có thể tìm ra nơi Nhã Đình ngủ say và thức tỉnh cô.
Kiếm hồn, tên như ý nghĩa, là linh hồn của kiếm. Chỉ có ý niệm mà không có hồn phách thì không thể lâu dài. Bởi vậy, kiếm ý công kích thường thiếu biến hóa. Khi kiếm có hồn rồi thì kiếm ý sẽ trở nên thiên biến vạn hóa, mạnh hơn rất nhiều.
Năm đó Quang Minh Kiếm Thần Dạ Vô Thương đã đạt tới cảnh giới này, trở thành trụ cột của Chiến Sĩ Thánh Điện. Hiện nay, Long Hạo Thần cũng đã đạt tới rồi.
Trên đài quan sát của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Dương Hạo Vũ nhìn kiếm ý, kiếm hồn của Long Hạo Thần, gật gù. Ngày hôm qua lão so đấu với Long Hạo Thần đa số là va chạm giữa các lĩnh vực. Nếu khi đó Long Hạo Thần đem kiếm ý, kiếm hồn phối hợp với Quang Thần Lĩnh Vực thi triển ra thì sẽ tạo ra uy hiếp rất lớn với lão. Chỉ là khi đó hai người đều chìm đắm trong cuộc đối chọi lĩnh vực, Long Hạo Thần chưa sử dụng được.
“Grao!!!”
Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó, một luồng sáng bốn màu từ trong cửa ánh sáng bắn ra, va chạm với thanh kiếm lớn của Long Hạo Thần.
Nói ra thì ánh sáng bốn sắc này thật kỳ lạ. Đụng độ với kiếm ý và kiếm hồn dung hợp của Long Hạo Thần, nó không chỉ chặn đứng thanh kiếm mà còn ngưng kết thành một đoàn sáng bốn sắc.
Long Hạo Thần dốc sức thúc đẩy kiếm ý, Quang Thần Lĩnh Vực bỗng nhiên co lại, tập trung tăng phúc. Đoàn sáng bốn sắc ngay lúc đó bùng nổ.
Lực nổ khủng bố khiến vòng phòng hộ của sân đấu lớn bỗng chốc chịu đựng áp lực to lớn, Trần Cuồng không thể không lại một lần nữa đích thân ra tay.
Kiếm quang to lớn của Long Hạo Thần bị nổ vỡ ra từng tấc, chính hắn cùng Thần Thánh Độc Giác Thú cũng bị dư chấn đẩy bay ra hơn trăm mét.
Cửa ánh sáng mở rộng, một thân hình khổng lồ từ bên trong lao ra, đó chẳng phải là bổn mệnh triệu hoán thú Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu của Trần Hoành Vũ sao?
Thấy Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, Long Hạo Thần gần như theo bản năng định triệu hồi Hạo Nguyệt. Có huyết mạch của Hạo Nguyệt ức chế, con Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu này chắc chắn sẽ không phát huy được tác dụng gì.
Nhưng rất nhanh, Long Hạo Thần đã từ bỏ ý nghĩ này. Bởi vì hắn cảm giác trên người Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu dường như có biến đổi đặc biệt gì đó so với trước kia.
Đầu tiên là nó mạnh hơn. Đợt công kích vừa rồi Long Hạo Thần đã dốc hết sức, cho dù là cường giả cấp chín bậc ba, bậc bốn muốn ứng phó cũng sẽ rất vất vả. Đây chính là công kích phối hợp giữa kiếm ý, kiếm hồn và lĩnh vực. Nhưng nó lại bị Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu đón lấy. Trước kia nó không mạnh như vậy, chênh lệch rất xa.
Biến hóa khác nữa là ánh mắt của Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu. Từ ánh mắt của nó, Long Hạo Thần nhìn thấy sự giận dữ và nhân tính hóa rõ rệt.
Đây là?
Không đợi Long Hạo Thần suy nghĩ cẩn thận, Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu đã hướng hắn phát động công kích mạnh mẽ. Bốn cái đầu to lại phun ra một ngụm khí. Bốn ngụm khí không trực tiếp đánh về phía Long Hạo Thần mà tập trung thành một điểm trên không trung, lần nữa hóa thành quang cầu bốn sắc rồi mới bắn về phía hắn.
Cùng lúc đó, ánh sáng bốn màu lam, hồng, vàng, xanh bắn ra từ người Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu, trên không trung mạnh mẽ đối chọi với Quang Thần Lĩnh Vực của Long Hạo Thần. Không ngờ đó chính là Tứ Nguyên Tố Lĩnh Vực của Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu.
Trần Anh Nhi kinh ngạc nhìn vào sân, lẩm bẩm: “Gia gia lợi hại! Lại tu thành dung hợp bổn mệnh, thì ra gia gia đã đột phá cấp chín bậc ba rồi!”
Lâm Hâm ở một bên tò mò hỏi: “Dung hợp bổn mệnh là gì?”
Trần Anh Nhi giải thích: “Chính là triệu hoán sư dung hợp với bổn mệnh triệu hoán thú của mình. Bây giờ gia gia đang đem sức mạnh của chính mình dung hợp với sức mạnh của Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu Tinh Tuyền. Tuy làm vậy thì gia gia không thể thi triển ma pháp triệu hoán, nhưng sức mạnh của Tinh Tuyền sẽ tăng cực cao, lại thêm quyền khống chế thuộc về gia gia, năng lực của nó càng bộc phát mạnh hơn. Anh không thấy Tinh Tuyền đã thi triển ra lĩnh vực à?”
“Xì.” Lâm Hâm đột nhiên bật cười.
Trần Anh Nhi thắc mắc hỏi: “Lâm Hâm, anh cười cái gì thế?”
Lâm Hâm cười nói: “Vì anh đột nhiên tưởng tượng, nếu em cũng tu luyện đến cấp chín bậc ba, có được năng lực dung hợp bổn mệnh, chẳng phải sẽ biến thành một con heo sao? Ha ha, cười chết mất thôi.”
“Anh!” Trần Anh Nhi nổi giận, tức tối nhéo vào hông Lâm Hâm. Mấy người kia thì đã ôm bụng cười.
Cũng đúng thôi, Mạch Đâu là một con heo con, nếu Trần Anh Nhi tiến hành dung hợp bổn mệnh với nó thì đúng là sẽ biến thành một con heo!
Trong sân đấu, tuy Long Hạo Thần cảm giác được Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu có gì đó không đúng nhưng chưa đoán được là Trần Hoành Vũ đã cùng Tinh Tuyền dung hợp bổn mệnh.
Ma pháp hỗn hợp bốn nguyên tố tuy chỉ đơn giản là phun khí nhưng uy lực thì vừa rồi đã được chứng minh.
Long Hạo Thần không dám chậm trễ, giơ tay phải lên vung trên không trung. Một luồng sáng trắng từ trên trời giáng xuống, đánh vào đoàn sáng bốn nguyên tố.
Thuấn phát, Thẩm Phán Chi Quang.
Thẩm Phán Chi Quang này bùng phát ra thậm chí còn xuất hiện cả phạn âm kỳ diệu. Xung quanh Thẩm Phán Chi Quang lờ mờ có một thiên sứ bay lượn.
Trong tiếng nổ điếc tai, đoàn sáng bốn nguyên tố vỡ vụn, lực bạo phát to lớn tuy rằng đã nuốt chửng Thẩm Phán Chi Quang nhưng cuối cùng vẫn không bay đến được chỗ Long Hạo Thần.