Không phục cũng không được! Lĩnh Vực Tịnh Hóa với khả năng áp chế thuộc tính hắc ám kinh hoàng của lão không thua gì lĩnh vực thuộc tính quang minh. Sự tịnh hóa này không chỉ nhắm vào linh lực mà còn cả linh hồn của lão. Đáng sợ hơn nữa, linh lực bị tịnh hóa lại chính là lực lượng căn nguyên. Nói cách khác, một khi bị Lĩnh Vực Tịnh Hóa bao phủ, tu vi của lão sẽ không ngừng suy giảm, Mạc Vụ đã thấm thía điều này.
Còn Hắc Ám Quân Vương bỏ chạy chỉ vì một lý do duy nhất: sợ hãi. Có lẽ về mặt lực lượng, nó vẫn còn cơ may liều mạng một phen với Thải Nhi. Nhưng nếu đụng độ thì sao? Một khi linh hồn bị Lĩnh Vực Tịnh Hóa thanh tẩy, nó sẽ vĩnh viễn đừng mơ trở lại. Hắc Ám Quân Vương không phải kẻ ngốc, giữa nó và Mạc Vụ không có quan hệ khế ước mà chỉ là một loại liên kết kỳ diệu. Chẳng lẽ vì mối liên kết này mà nó phải từ bỏ mạng sống của mình sao? Hiển nhiên là không thể.
Đúng như câu nói “thà để đạo hữu chết chứ bần đạo không thể chết”, khi Hắc Ám Quân Vương cảm nhận được sự khủng bố của Lĩnh Vực Tịnh Hóa, nó lập tức bỏ chạy thục mạng.
Thải Nhi từ trên trời giáng xuống, Lĩnh Vực Tịnh Hóa hóa thành những cánh hoa rồi thu lại. Nàng liếc Mạc Vụ một cái rồi lóe người rời khỏi sân đấu.
Thật ra, trong thi đấu cá nhân, thành viên yếu thế nhất của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi chính là Thải Nhi. Tuy nàng sở hữu Lĩnh Vực Tịnh Hóa, nhưng thực lực chân chính của nàng vẫn là Lưỡi Hái Tử Thần đã dung hợp từ nhỏ. Không có Lưỡi Hái Tử Thần trong tay, nàng không thể thi triển Tử Thần Thất Tuyệt. Hơn nữa, một khi chiến đấu, Lưỡi Hái Tử Thần trong người nàng sẽ giãy giụa đòi thoát ra. Thải Nhi chẳng những không thể dựa vào sức mạnh của nó mà còn phải phân tâm áp chế. Cho nên, ở vòng thi đấu cá nhân, thực lực của Thải Nhi phát huy được một nửa đã là không tệ, hoàn toàn không thể bộc phát được sức sát thương kinh hoàng của mình.
Người thứ tư, đây đã là thành viên thứ tư của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi vượt qua vòng bốn của giải cá nhân. Họ đã chiếm một phần tư số suất đi tiếp! Hơn nữa, họ còn một người chưa tham gia.
Khi Trần Anh Nhi lên sân, cô đối đầu với thí sinh cuối cùng của Thích Khách Thánh Điện. Dựa vào ma pháp triệu hoán cường đại, Trần Anh Nhi đã giành chiến thắng.
Kết thúc vòng đấu thứ tư, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi có năm người thẳng tiến vào vòng thứ năm.
Thi đấu cá nhân tiến hành đến lúc này, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã vươn lên với thế không thể cản nổi. Mười người dự thi, hai đỉnh cấp tám, tám người cấp chín, trong đó có bốn cường giả sở hữu lĩnh vực. Long Hạo Thần còn thi triển cả kỹ năng lĩnh vực và lĩnh vực tiến hóa, lần lượt đánh bại hai điện chủ Thánh Điện và cường giả số một của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Rất nhiều người đều cảm nhận được, Thánh Điện Đại Tái lần này sẽ được ghi vào sử sách. Họ còn trẻ như vậy! Nếu cho họ đủ thời gian trưởng thành, việc tiêu diệt ma tộc cũng không phải là không thể.
Dù Lục Đại Thánh Điện bên trong vẫn có những toan tính riêng, Liên Minh Thánh Điện cũng có phần lỏng lẻo, nhưng trong sáu ngàn năm của thời đại hắc ám, họ đã đấu tranh với ma tộc quá lâu, quá lâu rồi, không biết bao nhiêu cường giả của Lục Đại Thánh Điện đã đổ máu nơi chiến trường. Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã khiến họ nhìn thấy ánh rạng đông, trong lòng rất nhiều người dâng lên một cảm giác khó tả. Nếu hỏi Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã mang đến cho họ điều gì, họ chắc chắn sẽ trả lời, đó chính là hy vọng!
Sau vòng đấu thứ tư, mỗi người chiến thắng được tám điểm. Qua vòng này, Kỵ Sĩ Thánh Điện còn lại hai người, Ma Pháp Thánh Điện ba người, Linh Hồn Thánh Điện hai người, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi năm người! Thích Khách Thánh Điện và Chiến Sĩ Thánh Điện toàn quân bị loại.
Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi với năm người vượt qua vòng bốn, hiên ngang giành được bốn mươi điểm, cộng với năm mươi sáu điểm trước đó, tổng cộng chín mươi sáu điểm, vững vàng đứng đầu. Ma Pháp Thánh Điện với tám mươi chín điểm đứng thứ hai, Kỵ Sĩ Thánh Điện tám mươi hai điểm đứng thứ ba, Linh Hồn Thánh Điện năm mươi tám điểm đứng thứ tư, Thích Khách Thánh Điện vẫn là ba mươi bốn điểm, và Chiến Sĩ Thánh Điện là hai mươi bốn điểm.
Lúc này đã là giữa trưa, theo thông lệ của Thánh Điện Đại Tái, hôm nay sẽ quyết định thắng bại của giải cá nhân. Dù ngày hôm qua đã làm lỡ thời gian, nhưng cuộc so tài vẫn phải tiếp tục. Sáng sớm hôm nay, năm Thánh Điện dự thi và Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều nhận được thông báo, dù có phải thi đấu muộn đến đâu thì giải cá nhân cũng phải kết thúc trong hôm nay.
Các kỳ Thánh Điện Đại Tái thường không kéo dài, không phải để khảo sát năng lực chiến đấu bền bỉ của thí sinh, mà nguyên nhân quan trọng là vì ma tộc. Rất nhiều cường giả của Lục Đại Thánh Điện quay về Thánh thành dự thi, nếu ma tộc nhân cơ hội này tổng tấn công thì phải làm sao? Bởi vậy, Thánh Điện Đại Tái tuy nói là mười năm một lần nhưng thời gian bắt đầu cụ thể đều được quyết định đột xuất, cốt để ma tộc không nắm được quy luật. Do đó, thời gian thi đấu phải cố gắng rút ngắn, để các cường giả có thể nhanh chóng quay về tiền tuyến sau khi kết thúc.
Năm nay lại càng phải nắm chắc thời gian. Sau Thánh Điện Đại Tái còn có một loạt chính sách mới, thậm chí liên quan đến cả Liên Minh Thánh Điện, cần phải thảo luận.
Kết thúc vòng đấu thứ tư, sau khi công bố thống kê điểm, vòng đấu thứ năm lập tức bắt đầu.
Vòng thứ năm có tổng cộng sáu trận. Dựa theo quy tắc trước đó, tuy Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi có năm người vào vòng này nhưng chắc chắn sẽ không đụng độ nhau. Nói cách khác, vòng thứ năm này gần như tương đương với việc Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cùng lúc đối kháng với ba Thánh Điện Kỵ Sĩ, Ma Pháp và Linh Hồn.
Thắng vòng này, mỗi người sẽ được mười sáu điểm. Bởi vậy, tuy Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đang dẫn đầu nhưng vị trí vẫn chưa ổn định, có thể thay đổi bất cứ lúc nào.
Trận đầu tiên vừa bắt đầu đã là một cuộc đối đầu nảy lửa. Dường như Trần Anh Nhi đã dùng hết vận may của mình, một luồng sáng tuyển chọn rơi xuống người cô, luồng sáng còn lại thì hướng thẳng đến điện chủ Ma Pháp Thánh Điện, Lý Chính Trực.
Ánh mắt Long Hạo Thần thay đổi, hắn và Trần Anh Nhi nhìn nhau. Trần Anh Nhi khẽ gật đầu với hắn rồi chậm rãi bước vào sân.
Trong các trận đấu hôm nay, Lý Chính Trực tỏ ra đặc biệt bình tĩnh. Dù Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đạt được thành tích đáng kiêu ngạo, nhưng ông vẫn tựa như một mặt hồ tĩnh lặng, cảm xúc không chút gợn sóng, không biết là thật sự không để tâm hay đang có ý đồ gì khác.
Hiện tại trong năm Thánh Điện dự thi, người đứng đầu chỉ còn lại một mình Lý Chính Trực, điện chủ của bốn Thánh Điện khác đều đã bị loại. Ông vừa lên sân đã gặp Trần Anh Nhi, điều này khiến khán giả phấn khích đến cực điểm.
Trần Anh Nhi cũng có năng lực lĩnh vực! Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi còn có thể mang đến bất ngờ nào cho người xem nữa không?
Với nụ cười trên môi, Trần Anh Nhi bước vào sân, hành lễ với Lý Chính Trực. Dù sao đi nữa, Lý Chính Trực cũng là bậc trưởng bối.
Lý Chính Trực khẽ gật đầu, giơ tay làm động tác mời. Với thân phận của mình, đối mặt với một người trẻ tuổi như Trần Anh Nhi, dĩ nhiên ông sẽ không ra tay trước.
Trần Anh Nhi trực tiếp ngồi xếp bằng xuống đất, sau đó bắt đầu ngâm xướng chú ngữ, thậm chí không hề phòng bị gì cho bản thân.
Hành động này của cô khiến Lý Chính Trực ngẩn ra. Cô nhóc này thật ranh mãnh! Cô tin chắc rằng mình sẽ không nhân cơ hội này mà ra tay.
Cho dù không ra tay trước thì chẳng lẽ không có cách nào khác sao? Lý Chính Trực mỉm cười, cũng đứng yên tại chỗ và bắt đầu ngâm xướng chú ngữ. Đấu trường bỗng chốc chìm vào một không khí bình tĩnh kỳ lạ.
Từ khi Thánh Điện Đại Tái bắt đầu đến nay, đây là lần đầu tiên xuất hiện cảnh hai ma pháp sư không tấn công thăm dò mà vừa lên sân đã cùng ngâm xướng chú ngữ.
Một luồng khí nhàn nhạt từ người Lý Chính Trực khuếch tán ra, rất nhanh đã ngưng tụ lại sau lưng ông. Ánh sáng xanh lượn lờ, hóa ra là một phiên bản phóng đại của chính Lý Chính Trực, dáng vẻ mập mạp trông có chút đáng yêu.
Nhanh thật. Long Hạo Thần ngồi bên phía Kỵ Sĩ Thánh Điện thầm kinh ngạc.
Lý Chính Trực thi triển ma pháp triệu hoán cùng loại Phong Thần này, từ lúc bắt đầu ngâm xướng đến khi hoàn thành, trước sau chưa đến hai mươi giây. Uy lực của ma pháp này tuyệt đối là cấp cấm chú. Hai mươi giây để thi triển một cấm chú, đây là khái niệm gì? Hơn nữa, ông còn chưa hề dùng đến trang bị hỗ trợ hay phóng thích Lĩnh Vực Phong Thần.
Dường như Trần Anh Nhi không hề cảm nhận được ma pháp của Lý Chính Trực, cô vẫn tiếp tục ngâm xướng chú ngữ, hơn nữa ngữ điệu còn trở nên trúc trắc và kéo dài.
Lần này, sắc mặt Lý Chính Trực hơi thay đổi, bởi vì chính ông cũng không nghe ra Trần Anh Nhi đang ngâm xướng chú ngữ gì.
Là một ma pháp sư hàng đầu, Lý Chính Trực không muốn ra tay trước nhưng cũng không muốn bị động. Vì vậy, ông mới thi triển một cấm chú để chuẩn bị, như vậy dù Trần Anh Nhi triệu hoán ra ma thú thế nào, ông đều tự tin dùng ma pháp của mình để hủy diệt nó. Dù cho ma thú của Trần Anh Nhi có mạnh hơn một chút, ông vẫn có thể dùng Lĩnh Vực Phong Thần để tăng phúc cho ma pháp của mình.
Không phải Lý Chính Trực không thể hoàn thành nhiều ma pháp cùng lúc, mà vì ông thấy không cần thiết. Hơn nữa, sau khi hoàn thành ngâm xướng mà không phóng thích ma pháp sẽ tiêu hao linh lực rất lớn. Ông cũng không ngờ thời gian ngâm xướng của Trần Anh Nhi lại dài như vậy. Cô gái này cũng là cường giả cấp chín, cần thời gian dài như thế để ngâm xướng, ma pháp triệu hoán của cô sẽ mạnh đến mức nào?
Tuy trong lòng Lý Chính Trực có suy đoán nhưng vẫn xem thường thời gian ngâm xướng của Trần Anh Nhi. Chớp mắt đã qua ba phút, Trần Anh Nhi vẫn đang ngâm xướng, ma pháp vẫn chưa được thi triển. Nếu không biết rõ Trần Anh Nhi thật sự có tu vi cấp chín, Lý Chính Trực sẽ nghĩ cô đang cố tình ra vẻ huyền bí. Làm gì có chú ngữ nào cần ngâm xướng lâu như vậy?
“Cô bé, nếu ngươi còn tiếp tục như thế thì lão phu sẽ ra tay đấy.” Giọng nói nhàn nhạt của Lý Chính Trực vang lên trong sân đấu.
Đây là Thánh Điện Đại Tái, dù có hạ mình đến đâu ông cũng không thể tiếp tục tiêu hao như vậy. Duy trì một ma pháp cấp cấm chú trong thời gian này đã khiến ông tiêu hao linh lực với tốc độ khá nhanh. Phía sau còn có các trận đấu khác, nếu tiêu hao quá nhiều sẽ rất bất lợi.
Ngay khi Lý Chính Trực vừa dứt lời, Trần Anh Nhi đột nhiên mở mắt, nhẹ nhàng cười với ông, thậm chí còn đáp lại một câu.
“Được rồi.”
Nói xong, đôi tay của Trần Anh Nhi chậm rãi nâng lên, đầu ngón tay hướng ra ngoài, lòng bàn tay hướng lên trên, làm một động tác như đang chống đỡ cả bầu trời.
Ngay sau đó, tiếng vạn thú gầm rống tựa sóng thần từ người cô bắn ra. Không chỉ có âm thanh, điều khủng bố hơn là vô số ảo ảnh ma thú đồng loạt hiện ra sau lưng Trần Anh Nhi.
Đây là lĩnh vực? Nhưng lĩnh vực cần thời gian ngâm xướng dài như vậy sao? Lý Chính Trực vừa liếc mắt đã nhận ra thứ Trần Anh Nhi đang thi triển là một lĩnh vực triệu hoán sư cường đại, chẳng lẽ giống như Lĩnh Vực Thú Hoàng của ông nội cô? Trước đây trong các trận đấu, tuy Trần Anh Nhi có thi triển lĩnh vực nhưng đều là tăng phúc đơn lẻ cho ma thú của mình, tối đa là tăng phúc kép. Giống như việc toàn diện thi triển lĩnh vực trước mắt thì đây vẫn là lần đầu tiên.
Ngay khi Lý Chính Trực đang thầm nghi ngờ, sắc mặt ông chợt biến đổi.
Từng cánh cổng ánh sáng xếp thành một hình vòng cung hoàn hảo sau lưng Trần Anh Nhi. Thấy những cánh cổng này, người chấn kinh nhất không phải năm Thánh Điện mà chính là những người trong Linh Hồn Thánh Điện.
Dù là điện chủ Linh Hồn Thánh Điện Trần Hoành Vũ, khi thấy cảnh tượng đó cũng phải trợn mắt há hốc mồm. Ông chưa bao giờ nghĩ tới cháu gái mình lại có thể thi triển ra một ma pháp như vậy.
Lúc trước, khi Trần Anh Nhi ngâm xướng lâu đến thế, ông cũng rất thắc mắc. Với kinh nghiệm cai quản Linh Hồn Thánh Điện nhiều năm, ông không nhớ trong Thánh Điện có ma pháp nào cần ngâm xướng như vậy. Dù là triệu hoán một ma pháp cấp chín cũng không cần lâu đến thế! Nếu không thì trên chiến trường, ba phút đồng hồ đủ để một triệu hoán sư chết cả trăm lần rồi.
Lúc này, Trần Hoành Vũ thật sự bị cháu gái mình dọa cho chết khiếp, bao gồm cả các triệu hoán sư khác. Họ chưa từng nghĩ tới, một triệu hoán sư lại có thể mạnh đến vậy. Thử đếm xem có bao nhiêu cánh cổng nào, một, hai, ba, bốn, năm… tóm lại là liếc mắt một cái không thể đếm hết.
Tất cả các cánh cổng ánh sáng hợp thành một nửa vòng tròn lớn, như thể đang bảo vệ thân thể Trần Anh Nhi. Trong tiếng vạn thú gầm rống, tất cả các cánh cổng đồng loạt mở ra, từng con ma thú chui ra khỏi đó.
Số lượng cổng ánh sáng tổng cộng là ba mươi sáu. Ba mươi sáu cánh cổng vừa mở, lập tức có ba mươi sáu con ma thú chui ra.
Nhìn những ma thú này, sắc mặt Lý Chính Trực có phần dễ chịu hơn một chút. Chỉ là cấp tám mà thôi, không phải cấp chín. Nếu Trần Anh Nhi có thể triệu hoán ra ba mươi sáu ma thú tương đương với tu vi cường giả nhân loại cấp chín thì mới thật sự là cực kỳ khủng bố.
Nhưng dù vậy, ma pháp triệu hoán của Trần Anh Nhi vẫn đủ làm rung động toàn trường. Cùng lúc triệu hoán ra ba mươi sáu ma thú cấp tám, đây là khái niệm gì? Nếu ở trên chiến trường, nó gần như có thể thay đổi cục diện một khu vực trong chớp mắt!
Thì ra trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, người mạnh nhất lại là vị triệu hoán sư này sao?
Trần Anh Nhi có phải mạnh nhất hay không, trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi có nhận định riêng. Nhưng chỉ có một điều chắc chắn, cô và Long Hạo Thần, Thải Nhi đều là Thần Quyến Giả. Mấy năm nay, thu hoạch của cô không nhiều bằng Long Hạo Thần và Thải Nhi, nhưng cũng không hề ít hơn.
Ma pháp triệu hoán trước mắt tuy rút cạn toàn bộ linh lực của cô, nhưng nếu cô mặc vào Linh Hồn Thánh Y thì sao? Thời gian ngâm xướng có cần lâu như vậy không? Chứ đừng nói đến việc tiêu hao hết linh lực.
Thực lực chân chính của Trần Anh Nhi, ngay cả Long Hạo Thần cũng không biết rõ. Hiện tại, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi theo một ý nghĩa nào đó có ba trụ cột, trong đó có cả Trần Anh Nhi.
Trong mấy trận trước, Trần Anh Nhi đều giấu tài, bây giờ đối mặt với Lý Chính Trực, cô rốt cuộc đã phô bày toàn bộ sức mạnh.
Ngày hôm qua sau khi trở về, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã mở một cuộc họp ngắn. Không chút nghi ngờ, trong trận đấu hôm nay, họ chắc chắn sẽ đụng độ Lý Chính Trực, vậy làm sao để đối phó với ông ta? Rất nhanh, họ đã đi đến kết luận: bất kể ai gặp phải Lý Chính Trực đều sẽ dốc sức chiến đấu. Đồng thời, phải cố gắng hết sức tiêu hao thực lực của ông. Dù sao thực lực của Lý Chính Trực dù không mạnh bằng Dương Hạo Vũ thì chắc cũng không kém quá xa. Long Hạo Thần có thể thắng Dương Hạo Vũ là vì đối phương đã nhường. Trong tình huống một chọi một, Long Hạo Thần không nắm chắc sẽ thắng được Lý Chính Trực.
Nhưng Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi là một tập thể. Sức mạnh tập thể mạnh hơn cá nhân rất nhiều. Thi đấu cá nhân sẽ kết thúc vào hôm nay, nếu vậy thì chắc chắn sẽ là một cuộc xa luân chiến.
Trước đó, Trương Phóng Phóng đã tiêu hao Lý Chính Trực một chút, nhưng vì sau đó có quá nhiều trận đấu nên linh lực của ông chắc đã hồi phục gần như hoàn toàn. Nhưng trong trận đấu này, Trần Anh Nhi quyết định, dù không thắng được Lý Chính Trực thì cũng phải tiêu hao phần lớn sức mạnh của ông.
Vừa ra sân, mưu kế của Trần Anh Nhi đã thành công. Cô lợi dụng việc Lý Chính Trực xem trọng thân phận của mình để hoàn thành ma pháp triệu hoán lớn nhất.
Ba mươi sáu ma thú cấp tám cùng xuất hiện trong sân đấu lớn tuyệt đối đủ để rung động toàn trường.
Tuy chủng tộc của các ma thú không giống nhau nhưng chúng hoàn toàn nghe theo chỉ huy của Trần Anh Nhi! Vừa xuất hiện, chúng đã điên cuồng lao về phía Lý Chính Trực.
Lý Chính Trực hừ lạnh một tiếng. Chỉ là ma thú cấp tám, còn chưa lọt vào mắt ông. Số lượng có nhiều hơn nữa thì chất lượng cũng không thay đổi. Với tu vi của ông, giết chết ma thú cấp tám thật sự quá đơn giản.
Đôi tay ông duỗi ra, bóng dáng to lớn sau lưng lóe lên. Đôi tay nâng lên không trung, hai thanh nguyệt nhẫn màu xanh xuất hiện trước mặt Lý Chính Trực, tựa như một tấm bình phong không thể vượt qua.
Nhưng sắc mặt của Lý Chính Trực ngay sau đó lập tức trở nên khó coi.
Trần Anh Nhi ngửa đầu hú lên một tiếng chói tai. Lập tức, những ảo ảnh vạn thú trên không trung ngưng tụ lại, với tốc độ kinh người ùa về phía những ma thú cấp tám được triệu hoán, không ngừng nhập vào thân thể chúng. Những ma thú cấp tám này bắt đầu biến hóa nhanh chóng.
Một con gấu đen to lớn ngửa đầu gầm lên, thân thể nó lớn gấp đôi, bộ lông chuyển thành màu ám kim. Trong tiếng gầm, một sóng địa chấn khủng bố đánh về phía Phong Thần do Lý Chính Trực triệu hoán.
Tiến cấp!
Thứ Trần Anh Nhi thi triển ra không ngờ chẳng phải Lĩnh Vực Thú Hoàng của Trần Hoành Vũ mà là Lĩnh Vực Thần Thú!
Là Thần Quyến Giả Thần Thú, Linh Hồn Thánh Nữ duy nhất từng xuất hiện trong thế giới loài người, lúc này khả năng tăng phúc cho ma thú của cô thậm chí còn hơn cả Dạ Tiểu Lệ năm đó ở Mộng Huyễn Thiên Đường.
Có Lĩnh Vực Thần Thú tăng phúc, các ma thú cấp tám đều tiến hóa lên cấp chín. Chớp mắt, ba mươi sáu ma thú cấp tám đã biến thành ba mươi sáu ma thú cấp chín, với khí thế uy nhiếp khủng bố điên cuồng nhào về phía Lý Chính Trực.
Tính sai rồi! Lý Chính Trực lập tức hoảng hốt, có chút hối hận. Ông không nên để Trần Anh Nhi hoàn thành ma pháp này! Ba mươi sáu ma thú cấp chín và ba mươi sáu ma thú cấp tám là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!
Hoàn thành việc tăng phúc lĩnh vực xong, Trần Anh Nhi có chút suy yếu ngồi đó, nhưng miệng thì vẫn hung dữ nói một câu.
“Các ngươi hãy giải quyết ông ta đi!”
Ba mươi sáu ma thú cấp chín cùng nhào về một đối thủ, đó là một cảnh tượng đồ sộ đến mức nào?
Một Phong Thần khổng lồ cầm song nguyệt nhẫn liên tục ngăn cản ba con ma thú cấp chín công kích, vừa bắt đầu đã có chút luống cuống.
Tu vi cấp chín là do con người tự đặt ra, nếu theo đẳng cấp ma thú thì những con này đều là ma thú cấp mười.
Có lẽ chúng không mạnh bằng Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu hay Thần Thánh Độc Giác Thú, nhưng ma thú cấp mười cũng là đỉnh cấp ma thú.
Nói đơn giản, lúc này Lý Chính Trực giống như đang bị một Kim Tinh kỵ sĩ đoàn bao vây, cảm giác đó tuyệt không dễ chịu.
Không dám chậm trễ, Lý Chính Trực lập tức phóng ra Lĩnh Vực Phong Thần của mình. Ông không dám để ba mươi sáu ma thú cấp chín phát huy hết sức chiến đấu, nếu thế thì đừng nói là ông, ngay cả Ma Thần Hoàng ở đây cũng sẽ thấy vô cùng phiền phức.
Vậy nên, Lý Chính Trực bùng nổ.
Không khí đậm đặc hóa thành một cơn gió lốc khủng bố cuốn lấy ba mươi sáu ma thú cấp chín. Thoáng chốc, công kích của các ma thú bị lệch hướng, tốc độ của chúng cũng chậm lại trong cơn gió lốc này.
Đây không đơn giản chỉ là lĩnh vực, muốn cùng lúc hạn chế nhiều ma thú cấp chín như vậy thì chắc chắn phải là kỹ năng lĩnh vực mới làm được.
Vì sự an toàn của bản thân, cũng vì chiến thắng trận đấu này, ông không thể không trực tiếp thi triển kỹ năng lĩnh vực.
Cơn gió lốc màu xanh biếc khủng bố quét qua đâu, mỗi một ma thú bên trong đều ngã trái ngã phải. Những lưỡi đao sắc bén trong cơn lốc điên cuồng cắt vào thân thể chúng. Nếu đổi lại là ma thú cấp tám, với mức độ công kích này, chỉ sợ thân thể đã vỡ nát. Nhưng ma thú cấp chín thì khác. Lực phòng ngự của chúng mạnh hơn xa ma thú cấp tám, trong chốc lát không thành vấn đề.
Trần Anh Nhi làm như không thấy tình hình trước mắt, mặc kệ tất cả ngồi hồi phục linh lực. Trong ngực cô vẫn ôm heo con Mạch Đâu.
Lý Chính Trực dựa vào kỹ năng lĩnh vực gió lốc để khống chế những ma thú này, Phong Thần do ông triệu hoán bắt đầu thể hiện uy lực. Có Lĩnh Vực Phong Thần tăng phúc, Phong Thần triệu hoán lấy thân thể Lý Chính Trực làm nguyên hình, dù là tốc độ hay lực công kích đều bùng nổ. Ánh sáng xanh chợt lóe, con gấu cấp chín lúc trước có lực phòng ngự kinh người đã bị xé thành tám mảnh, nhưng nó cũng kịp vung tay gấu vỗ lùi Phong Thần ra mười mét. Tuy nhiên, có Lĩnh Vực Phong Thần chống đỡ, công kích cỡ này không đáng là gì.
Sắc mặt Lý Chính Trực không vì xử lý được một ma thú cấp chín mà tốt hơn, ngược lại càng thêm nghiêm trọng. Kỹ năng lĩnh vực tiêu hao linh lực có thể dùng từ “khủng bố” để hình dung, dù nội linh lực của ông đã đột phá bốn mươi vạn thì cũng không thể thi triển trong thời gian dài. Bây giờ ông chỉ có một lựa chọn duy nhất, đó là thừa dịp này xử lý Trần Anh Nhi. Những ma thú kia sẽ theo đó mất kiểm soát, và ông sẽ dễ dàng xử lý chúng hơn nhiều.
Nhưng mà, ông lại không thể giết Trần Anh Nhi. Thánh Điện Đại Tái không phải là cuộc đấu sinh tử! Bởi vậy, theo một ý nghĩa nào đó, Trần Anh Nhi đã lợi dụng triệt để quy tắc.
Vậy nên bây giờ ông không thể công kích Trần Anh Nhi, thân thể của triệu hoán sư rất yếu ớt, Lý Chính Trực sợ mình lỡ tay giết chết cô bé thiên tài này. Nhưng không giết Trần Anh Nhi thì những ma thú này sẽ không hỗn loạn, tiếp tục vây công, dù ông có thể xử lý hơn phân nửa thì cũng sợ sẽ kiệt sức mà chết.
Hơn nữa, ma pháp triệu hoán đã hoàn thành, tuy ba mươi sáu cánh cổng ánh sáng đã đóng lại và biến mất, nhưng những ma thú này, trừ phi Trần Anh Nhi đồng ý, nếu không chúng sẽ không quay về nơi của chúng.
Chỉ có cách giết hết chúng mới có thể kết thúc trận đấu này.
Có phán đoán chính xác, Lý Chính Trực không chần chừ nữa. Hai tay chắp trước ngực, bắt ấn, hai luồng sáng xanh ghê người lóe lên từ đôi mắt ông.
Luồng khí điên cuồng nhanh chóng dâng cao trên người Lý Chính Trực. Cơn gió lốc do Lĩnh Vực Phong Thần sinh ra bỗng chậm lại. Phong Thần triệu hoán thì nhanh chóng quay về bên người Lý Chính Trực, bao phủ ông vào trong, sau đó chậm rãi thu nhỏ, dung nhập vào người ông.
Lúc này, toàn thân Lý Chính Trực tỏa ra ánh sáng xanh ngọc chói lòa. Tay phải ông búng ra, một lưỡi đao gió chỉ to bằng bàn tay bắn ra. Lưỡi đao trông có chút không ổn định, khí lưu xanh ngọc chuyển động bên trên, chốc lát đã rơi vào người một ma thú cấp chín. Lúc này, các ma thú cấp chín bị gió lốc ảnh hưởng, tốc độ chậm chạp như chìm trong vũng bùn. Nhưng dù vậy, một lưỡi đao gió đối với ma thú cấp chín có khác gì gãi ngứa đâu?
Nhưng mà, Lý Chính Trực đã cho tất cả khán giả chứng kiến uy lực kỹ năng lĩnh vực thứ hai của ông.
*Phụt!* Một tiếng động nhẹ nhàng vang lên, lưỡi đao xanh cứ thế nhẹ nhàng đâm vào thân thể ma thú cấp chín. Chỉ một giây sau, con ma thú này hoàn toàn biến thành màu xanh ngọc, ánh mắt quái dị, rồi bỗng nổ tung, thậm chí chưa kịp có máu thịt bắn ra thì đã hóa thành những luồng gió xanh rồi tan biến.
Đây là…
Trần Anh Nhi trợn to mắt, bởi vì cô cũng không biết Lý Chính Trực đã làm thế nào.
Đang lúc cô chấn kinh thì đôi tay Lý Chính Trực liên tục búng ra, từng luồng đao gió giống hệt cái trước bay ra ngoài.
Kết quả giống y hệt, đao gió đi qua đâu là không một ma thú cấp chín nào có thể chịu được, chớp mắt hóa thành luồng gió xanh, không còn cả xương cốt.
Trong mắt Long Hạo Thần hiện lên vẻ nghiêm túc, hắn dần hiểu ra sự ảo diệu trong kỹ năng lĩnh vực của Lý Chính Trực.
Chân lý của gió, ông đã nắm giữ được chân lý của gió.
Chân lý của gió là gì? Là tự do. Ông đã phát huy sức mạnh của gió đến cực độ, từ đó diễn sinh thành kỹ năng lĩnh vực thứ hai.
Không sai, tên kỹ năng lĩnh vực thứ hai của Lý Chính Trực chính là Tự Do!
Hơn ba mươi ma thú cấp chín đã tan biến trong cơn gió tự do này. Khi con ma thú cuối cùng tan biến, thân thể Lý Chính Trực lung lay nhưng ánh mắt vẫn nghiêm nghị.
Một tiếng gầm mạnh mẽ vang lên, Mạch Đâu trong ngực Trần Anh Nhi đột nhiên nhảy lên, thân thể nó ở trên không trung bỗng biến to. Khi nó đáp xuống đất, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Trần Hoành Vũ.
Bởi vì, ma thú mà Mạch Đâu biến thành, không ngờ chính là bổn mệnh ma thú của Trần Hoành Vũ, Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu.
“Grao!!!!”
Bốn luồng hơi thở cuồng bạo phun thẳng về phía Lĩnh Vực Phong Thần. Dù sao Mạch Đâu cũng chỉ là biến ảo ra, so với Kỳ Mỹ Lạp bốn đầu chân chính vẫn có sự khác biệt. Vì vậy, bốn luồng hơi thở này không thể dung hợp mà phải tự chiến đấu.
Nhưng dù vậy, đây cũng là đòn tấn công cấp chín.
Thế nhưng Lĩnh Vực Phong Thần trong trạng thái kỹ năng lĩnh vực quả thực quá mạnh. Bốn luồng hơi thở vừa tiến vào đã lập tức bị gió lốc cuốn sạch. Đầu tiên là giảm tốc độ, ngay sau đó bị gió lốc phân giải, biến mất vô hình.
Lý Chính Trực nâng tay lên, lại một lưỡi đao gió ngưng tụ trong lòng bàn tay, ông nhàn nhạt nói với Trần Anh Nhi.
“Nếu không muốn bổn mệnh triệu hoán thú của ngươi chết thì hãy chịu thua đi.”
Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Lý Chính Trực, Trần Anh Nhi chậm rãi đứng dậy, hừ một tiếng, nói.
“Nếu không phải không được dùng trang bị thì ngài chưa chắc thắng được tôi.”
Lý Chính Trực mỉm cười, không nói gì. Ông là trưởng bối, không thể nói với Trần Anh Nhi rằng, nếu ta dùng trang bị thì cũng không kém gì ngươi.
Lưỡi đao xanh bay lên, đánh về phía Mạch Đâu.
Trần Anh Nhi giật nảy mình, lúc trước rất nhiều ma thú cấp chín đều đã chết dưới lưỡi đao nhìn như bình thường này. Cô thật sự không dám dùng mạng của Mạch Đâu để đánh cược, vội kêu to.
“Tôi thua!”
Lưỡi đao tan biến trên không trung, lĩnh vực của Lý Chính Trực lập tức thu lại, sắc mặt ông rõ ràng tái nhợt, nhưng bước chân đi xuống vẫn coi như ổn định.
Trần Anh Nhi mệt mỏi quay về bên cạnh đồng đội, chu môi, hiển nhiên cô không hài lòng với kết quả của mình.
“Đại ca, anh nói xem nếu tôi dùng tinh binh thì có phải khả năng thắng sẽ lớn hơn không?” Trần Anh Nhi hỏi Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần mỉm cười nói.
“Đừng buồn, tu vi của Lý điện chủ quả thực rất mạnh. Anh Nhi, cô đã làm rất tốt rồi.”
Tuy hắn không biết Lý Chính Trực đã tiêu hao đến mức nào, nhưng việc dùng lĩnh vực phối hợp thi triển hai kỹ năng lĩnh vực, sự tiêu hao này tuyệt đối không nhỏ. Ít nhất trước khi vòng đấu tiếp theo bắt đầu, Lý Chính Trực không thể nào hồi phục đến trạng thái tốt nhất.
Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi lại bị loại một người, nhưng biểu hiện của Trần Anh Nhi khiến không một ai cảm thấy cô thua. Đó chính là ba mươi sáu ma thú cấp chín! Đủ sức đối kháng với quân đoàn Thần Hoàng của ma tộc. Triệu hoán sư tu luyện đến trình độ như vậy, đã không thể dùng chữ ‘đỉnh’ đơn giản để hình dung.
Ánh sáng lại lóe lên, lần này rơi vào người Lâm Hâm. Đối thủ của y là một kỵ sĩ.
Tuy người mạnh nhất trong Kỵ Sĩ Thánh Điện là Dương Hạo Vũ và Long Thiên Ấn đã bị loại, nhưng vẫn có hai người tiến vào vòng đấu thứ năm, điều này cho thấy hai kỵ sĩ này cường đại đến mức nào. Lâm Hâm sắp đối mặt chính là một Thần Thánh kỵ sĩ cấp chín có được lĩnh vực.
Bước vào sân, sắc mặt Lâm Hâm lập tức trở nên trầm trọng. Y biết, từ khi Thánh Điện Đại Tái bắt đầu, đây là thử thách lớn nhất mà y phải đối mặt. Dù có thắng được đối thủ hay không, y đều phải dốc sức đối phó, mục tiêu chính là làm suy yếu thực lực của đối thủ. Dù đối thủ này thuộc Kỵ Sĩ Thánh Điện, nhưng trong vòng thăng cấp này, trong sáu người bên phe ta rất có thể chỉ có ba người lọt vào vòng trong. Bởi thế, bây giờ làm suy yếu thực lực đối thủ tương đương với việc đặt nền móng tốt cho trận chiến sau này của đồng đội. Dĩ nhiên, nếu có thể thắng được đối thủ thì không còn gì tốt hơn.
Vị Thần Thánh kỵ sĩ này tuổi khá lớn, râu tóc bạc phơ, trông không nhỏ hơn Long Thiên Ấn là bao.
Đối mặt với Lâm Hâm, lão không vội triệu hoán linh lô của mình. Tay trái lão nâng lên, một tấm quang thuẫn màu vàng chói lọi hiện ra trong lòng bàn tay, linh cương ngưng thuẫn.
Thần Thánh kỵ sĩ này là một Thủ Hộ kỵ sĩ, trông có vẻ không nóng không vội. Đối mặt với một đối thủ như vậy, Lâm Hâm đột nhiên cảm thấy có gì đó là lạ. Bởi vì y kinh ngạc phát hiện, thi đấu cá nhân Thánh Điện Đại Tái đã tiến hành nhiều vòng như vậy, vị Thần Thánh kỵ sĩ này chắc chắn đã vượt mọi chông gai mới đi tới tận đây, nhưng trong lòng y lại không có chút ấn tượng nào về lão.
Cảm giác tồn tại thấp đến vậy mà có thể đi tới bước này, điều này có ý nghĩa gì? Thủ Hộ kỵ sĩ vốn không am hiểu đơn độc khiêu chiến! Nội tình, đây chính là nội tình của Kỵ Sĩ Thánh Điện! Trước có Dương Hạo Vũ, bây giờ lại có một Thủ Hộ kỵ sĩ cường đại mà trầm tĩnh, giảm thấp sự tồn tại của mình. Những năm gần đây, Kỵ Sĩ Thánh Điện có thể trở thành Thánh Điện đệ nhất Liên Minh không phải chỉ là may mắn. Sợ rằng lần này, dù không có Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đứng ra, Ma Pháp Thánh Điện muốn toàn diện áp đảo Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng khó. Đây còn là trong tình huống ba Thần Ấn kỵ sĩ chỉ có một người đến.
Mấy năm nay, có thể nói Ma Pháp Thánh Điện quang cảnh sáng lạn, đặc biệt là sau thánh chiến, vì tổn thất ít nên thành tích trên chiến trường cũng lớn hơn. Uy thế của Ma Pháp Thánh Điện đã hoàn toàn lấn át Kỵ Sĩ Thánh Điện. Nhưng khi thực sự đến Thánh Điện Đại Tái, cuộc chiến quyết định xếp hạng Lục Đại Thánh Điện, nội tình của Kỵ Sĩ Thánh Điện mới hiện ra đầy đủ. Nếu không có sự tồn tại của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, bây giờ Kỵ Sĩ Thánh Điện có tám mươi phần trăm khả năng điểm số vẫn đang dẫn đầu.
Trong mắt Lâm Hâm chợt lóe lên ánh sáng xanh, một đôi hỏa dực to lớn giãn ra sau lưng. Linh cánh của y khác biệt rất lớn so với ma pháp sư bình thường. Đầu tiên là kích cỡ.
Linh cánh lớn nhỏ có liên quan trực tiếp đến thực lực. Trừ trường hợp đặc biệt có nhiều cánh như Long Hạo Thần, bình thường thì linh cánh càng lớn, tu vi càng mạnh.
Nhưng Lâm Hâm chỉ mới đột phá cấp chín không lâu, vậy mà linh cánh của y lại to lớn, có thể so sánh với đôi phong dực của điện chủ Ma Pháp Thánh Điện, Lý Chính Trực.
Đôi cánh chim to lớn giương ra hơn mười mét, tựa như hai bức tường lửa ấm áp sau lưng y. Hơn nữa, linh cánh của Lâm Hâm lấp lánh ngọn lửa màu lam của Tâm Diễm.
Cùng với tu vi không ngừng tăng lên, sau khi đột phá cấp chín, màu lam của Tâm Diễm có thêm một vẻ đẹp khiến lòng người say đắm. Linh cánh vỗ nhẹ, màu lam không ngừng biến đổi tựa như mặt biển lấp lánh sóng gợn, đẹp đến nao lòng.
Đôi tay Lâm Hâm chắp trước người, đáy mắt lóe lên tia sáng. Tay phải y nâng lên, một lưỡi hỏa đao thăm dò tấn công về phía Thần Thánh kỵ sĩ.
*Bùm!*
Ánh lửa xanh lượn lờ. Thần Thánh kỵ sĩ vẫn đứng đó không động đậy. Tâm Diễm thuận theo tấm thuẫn của lão chảy xuôi nhưng không thể nhiễm một chút nào vào người lão, cũng không thể xâm nhập vào tấm thuẫn do linh cương ngưng kết thành.
Đòn công kích đầu tiên chỉ là khúc nhạc dạo cho một cuộc bùng phát toàn diện. Là một ma pháp sư hỏa hệ, điểm mạnh nhất của y chính là sức công phá bùng nổ. Có thể nói, trận so tài này là cuộc đối đầu giữa ngọn giáo sắc bén nhất và tấm khiên vững chắc nhất.
Lâm Hâm không chút chần chừ, tấn công dồn dập. Chỉ thấy đôi tay y tung bay, từng lưỡi hỏa đao màu xanh tựa tia chớp bay về phía Thần Thánh kỵ sĩ.