Linh lực và cảnh giới vẫn không ngừng tăng lên, đáng kinh ngạc hơn là Quang Thần Lĩnh Vực và Vĩnh Hằng Lĩnh Vực đã dung hợp làm một.
Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa đã hoàn toàn thể hiện uy lực thần khí cường đại của nó. Uy thế kinh người đó không phải bất kỳ Thần Ấn Vương Tọa nào khác có thể sánh bằng.
*Keng!* Một tiếng ngân vang trong trẻo truyền xa ngàn dặm.
Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa dưới thân Long Hạo Thần đột nhiên tách ra, hóa thành mười ba đoàn sáng trắng tinh khiết bay vút lên trời.
Giây phút chúng bay vào không trung, ánh dương quang hoàn toàn bị lu mờ, đất trời như chìm vào bóng tối. Mười ba mặt trời mới đã thay thế vị trí vốn có của nó.
Long Hạo Thần ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt lộ tia cuồng nhiệt, đôi tay cùng lúc giơ lên.
“Rơi xuống đây, những Vĩnh Hằng Tinh Thần của ta.”
Mười ba đoàn sáng trắng tinh khiết lấp lánh, những Vĩnh Hằng Tinh Thần từ trên trời rơi xuống, từng viên một bay vào người Long Hạo Thần. Cứ mỗi một viên Vĩnh Hằng Tinh Thần dung nhập, thân thể cao tới năm trăm mét của hắn lại thu nhỏ đi rất nhiều.
Khi mười ba viên Vĩnh Hằng Tinh Thần hoàn toàn dung hợp với thân thể, hắn đã trở lại kích cỡ người thường, không còn cảm giác hư ảo nữa.
Tất cả đều trở lại như cũ. Long Hạo Thần vẫn khoác trên mình bộ Thần Thánh Giáp, còn Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa trên không trung đã biến mất.
Nắm đấm phải giơ ngang ngực, vỗ nhẹ lên ngực trái, Long Hạo Thần hành lễ kỵ sĩ hướng về tất cả kỵ sĩ tại Ngự Long Quan.
Trên tường thành Ngự Long Quan vang lên tiếng keng keng đều đặn, đó là tất cả kỵ sĩ đang đáp lại hắn. Không chỉ có những kỵ sĩ này, mà còn có cả ba vị Thần Ấn Kỵ Sĩ trên không trung.
Từ giờ phút này, Long Hạo Thần không chỉ là chủ tịch Liên Bang, mà còn là thủ lĩnh của sáu vị Thần Ấn Kỵ Sĩ, vị Huy Hoàng và Lãnh Tụ Thần Ấn Kỵ Sĩ vô tiền khoáng hậu của Thánh Điện Kỵ Sĩ.
“Cha, con đã thành công!” Long Hạo Thần nhìn Long Tinh Vũ.
Ánh mắt Long Tinh Vũ nhìn hắn có chút ngẩn ngơ, tràn đầy phức tạp. Có vui mừng, có hưng phấn, và có rất nhiều cảm xúc không thể nói thành lời.
Hàn Vũ và Trương Phóng Phóng thì có phản ứng khác hẳn, hai người cùng vọt tới bên cạnh Long Hạo Thần, nâng hắn quăng lên trời, đồng thời cũng thu lại Thần Ấn Vương Tọa của mình.
Nhưng Long Hạo Thần không phối hợp với hai người anh em tốt để chúc mừng, thân hình lóe lên đã trở lại bên cạnh họ, thì thầm điều gì đó. Sắc mặt Hàn Vũ và Trương Phóng Phóng cùng biến đổi, chào hỏi Long Tinh Vũ xong lập tức bay nhanh quay trở về Ngự Long Quan.
Long Tinh Vũ không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng theo họ cùng quay về.
Tuy thời gian bốn vị Thần Ấn Kỵ Sĩ xuất hiện không dài, nhưng sự rung động mà họ mang lại đã khiến sĩ khí của các cường giả Thánh Điện Kỵ Sĩ tại Ngự Long Quan tăng cao chưa từng thấy.
“Thải Nhi!” Long Hạo Thần vừa về tới trước mặt các bạn liền vội vàng gọi một tiếng.
Thải Nhi nhào vào vòng tay hắn, ôm chặt lấy hắn, nghẹn ngào không nói nên lời.
Hai người vừa mới có quan hệ thân thiết nhất thì Long Hạo Thần đã biến mất lâu tới một tháng, sự chờ đợi đối với Thải Nhi thật sự quá gian nan. Nàng luôn tự nhủ phải kiên cường, để đồng đội không hoang mang lo lắng. Dù sao Long Hạo Thần không có mặt, nàng chính là phó đoàn trưởng. Nhưng khi người yêu của nàng thành công trở về, cảm xúc bị đè nén bấy lâu không thể kiềm chế được nữa.
Long Hạo Thần siết chặt Thải Nhi, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của nàng. Những người khác làm bộ không thấy gì, quay đầu đi chỗ khác.
Vỗ nhẹ lưng Thải Nhi, Long Hạo Thần trầm giọng nói:
“Xin lỗi mọi người, tôi nhận thử thách quá lâu, để mọi người phải lo lắng. Nhưng e là chúng ta phải lập tức hành động ngay. Hạo Nguyệt đã không thể áp chế được nữa, nó bắt đầu trùng kích bình cảnh rồi, chúng ta phải lập tức qua đó ngay, nếu không sẽ không còn kịp.”
Vốn mọi người đang chìm đắm trong hưng phấn và vui sướng vì Long Hạo Thần trở về, nghe hắn nói vậy thì sắc mặt ai nấy đều trở nên nghiêm túc. Họ từng đi theo Long Hạo Thần, mấy lần đối mặt với sinh vật vong linh ở thế giới kia của Hạo Nguyệt, nên rất rõ sự khủng bố của chúng. Đặc biệt là mỗi lần Hạo Nguyệt tiến hóa, thực lực của kẻ địch sẽ càng mạnh hơn, thậm chí có lần Hạo Nguyệt sắp tiến hóa thành công thì bị đánh gãy, suýt nữa tổn thương nguyên khí.
Lực lượng của Hạo Nguyệt có thể phá hủy Trụ Ma Thần, việc nó tiến hóa đối với Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi là cực kỳ quan trọng.
“Đại ca, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi.” Lâm Hâm vẻ mặt đắc ý nói. Nhìn bộ dạng của y thì hiển nhiên tu vi lại có tiến bộ.
Sắc mặt mọi người tuy nghiêm túc, nhưng khi nghe Long Hạo Thần nói sắp phải xuất chiến thì trong mắt đều tràn ngập hưng phấn, dù là Hàn Vũ hay Trương Phóng Phóng cũng không ngoại lệ.
Đại quân vong linh tuy mạnh nhưng Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi của họ đã không còn như xưa. Đặc biệt là mọi người mới đổi trang bị cấp sử thi, đang nóng lòng muốn thử sức một trận đây, cũng để cảm nhận uy lực trang bị mới của mình.
Thải Nhi rời khỏi lồng ngực Long Hạo Thần, mặt hơi ửng hồng, không nói gì.
Long Hạo Thần quay sang Long Tinh Vũ, nói:
“Cha, tọa kỵ của con là sinh vật đến từ thế giới khác, nó sắp hoàn thành tiến hóa, rất có thể là lần cuối cùng. Con phải mang các bạn đi hộ pháp cho nó, bảo vệ nó thuận lợi hoàn thành.”
Long Tinh Vũ không ngờ con trai mới hoàn thành thử thách của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa xong đã phải lập tức rời đi, không nén được lo lắng hỏi:
“Thân thể của con chịu đựng được không?”
Long Hạo Thần nói:
“Cha yên tâm đi, hiện tại con đang ở trạng thái đỉnh cao, sẽ không có vấn đề gì. Chúng con đi rồi sẽ về ngay, chắc không mất bao lâu đâu.”
Long Tinh Vũ gật đầu, trầm giọng nói:
“Cẩn thận.”
Long Hạo Thần mỉm cười, nụ cười tràn ngập tự tin. Không chỉ mình hắn, mà các đồng đội cũng tràn đầy tin tưởng vào đại chiến sắp tới. Có được Nhật Nguyệt Thần Oa tấm thuẫn và Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa, dù đối mặt với Ma Thần Hoàng thì hắn cũng có tự tin khiêu chiến. Huống chi bây giờ hắn vẫn đang trong quá trình dung hợp với Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa, tu vi đang liên tục tăng lên. Theo tốc độ dung hợp hiện nay, e rằng khi hoàn toàn dung hợp xong, tu vi của hắn sẽ đột phá cấp chín bậc bốn.
Ánh sáng tím vàng lóe lên trên trán Long Hạo Thần, chín quang văn tím vàng tỏa ra ánh sáng huyền ảo.
Ngực Long Hạo Thần liên tục lóe sáng, chín vầng sáng lần lượt rơi vào người các đồng đội, đây là năng lực Thuấn Thiểm Vực của bộ trang bị đoàn đội cấp sử thi đã mua trong trung tâm giao dịch Săn Ma Đoàn.
Dưới tác dụng của Thuấn Thiểm Vực, dưới chân mỗi thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều hiện ra một vòng quang hoàn trắng bạc. Ngay sau đó, quang văn tím vàng trên trán Long Hạo Thần tỏa ánh sáng rực rỡ, chớp mắt dung nhập vào sắc bạc trắng của Thuấn Thiểm Vực. Lập tức, Thuấn Thiểm Vực hoàn toàn biến thành màu tím vàng.
Ánh sáng lại lóe lên, lấy Long Hạo Thần làm trung tâm, quang hoàn dưới chân mọi người cùng lúc phá vỡ không gian, tất cả đều biến mất không còn tăm hơi.
Long Tinh Vũ cũng là một Thần Ấn Kỵ Sĩ, đương nhiên y biết hành động vừa rồi của Long Hạo Thần khó khăn đến mức nào. Thuấn Thiểm Vực chỉ có thể tăng cường liên kết giữa hắn và đồng đội, việc truyền tống tập thể hoàn toàn dựa vào sức mạnh của chính hắn. Dẫn theo chín người phá vỡ không gian để xuyên qua thế giới khác, dù có tọa độ thì cũng là chuyện vô cùng nguy hiểm. Ngay cả Tinh Không Thần Thánh Kỵ Sĩ Dương Hạo Vũ cũng không dám làm vậy.
Tất nhiên Long Hạo Thần không sợ, Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa vốn có thần diệu xuyên không gian, huống chi tu vi và khả năng nắm giữ lĩnh vực của hắn bây giờ đã đạt tới đỉnh cao.
Mọi người tiến vào không gian loạn lưu, trên người Long Hạo Thần tỏa ra từng vòng hào quang trắng ngọc bao phủ lấy tất cả, hóa thành một màn chắn ánh sáng trong suốt không bị bất cứ tác động nào. Chỉ sau mấy hơi thở, họ đã lần nữa xé rách không gian, đi tới thế giới của Hạo Nguyệt.
Ánh sáng trắng chợt lóe, Long Hạo Thần và các đồng đội cùng rời khỏi không gian dịch chuyển.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi chính mắt thấy tình hình, họ vẫn không khỏi kinh ngạc.
Trong tầm mắt, khắp núi đồi đều là sinh vật vong linh. Hơn nữa không chỉ dưới mặt đất, mà trên không trung cũng vậy, dường như cả không gian đều bị sinh vật vong linh lấp đầy.
Lần này Hạo Nguyệt không tiến hóa trong hang động mà yên tĩnh nằm trên một ngọn đồi nhỏ. Ánh sáng tím vàng nồng đậm ẩn hiện lấp lánh trên người nó. Bất kỳ sinh vật vong linh nào tới gần nó trong phạm vi trăm mét đều lập tức hóa thành một ngọn lửa tím vàng, bị đốt cháy thành tro bụi.
Mười người Long Hạo Thần đột nhiên xuất hiện tất nhiên đã thu hút sự chú ý của đám sinh vật vong linh. Lập tức có sinh vật vong linh công kích họ.
Vỗ đập cánh, ít nhất cả ngàn con Phi Ma Khôi bay lượn trên không trung bắn ra những luồng sáng xanh ngọc hình trăng khuyết về phía họ.
Lúc này, trong đám sinh vật vong linh bao vây Hạo Nguyệt tuy chưa xuất hiện cường giả cấp quân vương nhưng tất cả đều từ cấp bốn, cấp năm trở lên. Hơn nữa, chúng vẫn chưa tổng tấn công Hạo Nguyệt.
Long Hạo Thần giơ tay trái lên, một tầng ánh sáng vàng bảy sắc hóa thành màn sáng khổng lồ bao trùm mọi người và cả Hạo Nguyệt vào trong.
Từng luồng sáng xanh hình trăng khuyết đánh vào màn sáng bảy màu, nhưng không thể tạo ra một chút gợn sóng nào.
Ánh sáng tím vàng lấp lóe trên người Hạo Nguyệt lại ảm đạm đi vài phần. Long Hạo Thần cảm nhận được cảm xúc của nó đang dao động, là bởi vì nhóm Long Hạo Thần đã đến nên nó bắt đầu tập trung tinh thần để đột phá bình cảnh.
Vốn dĩ Hạo Nguyệt vẫn có thể ức chế việc đột phá, không cần gấp gáp như vậy. Nhưng sau khi nuốt chồi non của Hủy Diệt Thụ, lực lượng của nó đã trong chớp mắt đạt tới cực hạn, khiến nó không thể nào ức chế được sự đột phá này nữa.
Thông tin Hạo Nguyệt truyền cho Long Hạo Thần rất đơn giản, lần đột phá này nó cần một khoảng thời gian rất dài. Hạo Nguyệt không nói gì thêm, đó là sự tin tưởng tuyệt đối của nó dành cho Long Hạo Thần.
Tuy công kích của đám Phi Ma Khôi rất nhiều, nhưng đối với màn sáng do Nhật Nguyệt Thần Oa tấm thuẫn tạo ra thì chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Sau khi Long Hạo Thần thông qua thử thách của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa, hắn vẫn luôn trong quá trình dung hợp với vương tọa, sau đó lập tức tới đây. Bởi vậy, tay phải hắn vẫn còn nắm thanh kiếm lớn màu vàng lấp lánh ánh sáng tám sắc.
Lúc này hắn cười với các đồng đội, nói:
“Để tôi giới thiệu một người bạn mới cho mọi người.”
Nói rồi hắn tung Vương Giả Kiếm lên. Ánh sáng vàng chợt lóe, Nhã Đình với mười hai cánh chim yêu kiều xuất hiện trước mặt mọi người.
Nhìn cô gái tuyệt sắc chưa từng gặp, ai nấy đều ngây ra.
Nhã Đình kế thừa thân hình của Nguyệt Dạ Nữ Vương, cộng thêm đặc điểm của bản thân cô, dù là khuôn mặt hay khí chất đều không hề thua kém Thải Nhi.
Nhìn cô, Thải Nhi chỉ hơi ngẩn ra, có chút khó hiểu nhìn Long Hạo Thần, nhưng không hề có chút nghi ngờ. Về mặt tình cảm, nàng tuyệt đối tin tưởng Long Hạo Thần. Trong lòng họ đã sớm không thể chứa thêm người nào khác.
Long Hạo Thần nắm tay Thải Nhi, nói với Nhã Đình:
“Còn không mau chào chị dâu đi.”
Nhã Đình yêu kiều cười, hành lễ với Thải Nhi, nói:
“Chào chị dâu, em là Long Nhã Đình.”
Biểu cảm của mấy người khác đều trở nên quái lạ.
Lâm Hâm không nhịn được thì thầm bên tai Tư Mã Tiên:
“Đại ca đúng là bá khí, mang cô gái mới về ra mắt thẳng mặt phó đoàn trưởng luôn.”
Tư Mã Tiên rất đồng tình gật đầu:
“Đúng là không bì được mà…”
Trần Anh Nhi bật cười nói:
“Hai người toàn nói bậy, coi chừng Thải Nhi xử các người bây giờ. Đại ca là loại người như vậy sao? Long Nhã Đình, Long Nhã Đình, sao nghe quen tai vậy ta.”
Lúc này Thải Nhi vẻ mặt kinh ngạc nhìn mỹ nữ tuyệt sắc trước mặt.
“Cô là…”
Bên ngoài đại quân vong linh đang tới gần, tất nhiên Long Hạo Thần sẽ không để nàng đoán tiếp, mỉm cười nói:
“Là Nhã Đình đó. Năm đó khi anh bị Ma Thần Hoàng đánh chết, thể nguyên tố của cô ấy đã tan vỡ, chỉ còn một tia linh hồn bám vào Sinh Mệnh và Sáng Tạo Kiếm. Khi anh tiếp nhận thử thách của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa, Sinh Mệnh và Sáng Tạo Kiếm vỡ nát, anh đã dẫn linh hồn Nhã Đình ra, dùng lực lượng lĩnh vực giúp cô ấy trọng sinh. Thân thể hiện tại là của Nguyệt Dạ Nữ Vương đến từ Vĩnh Hằng Lĩnh Vực. Thân thể của Nhã Đình vốn là thuộc tính hắc ám, anh đã dùng máu của mình để biến đổi. Trong người cô ấy chảy huyết mạch của anh, cho nên anh để cô ấy theo họ mình, xem như có thêm một cô em gái.”
Mọi người lúc này mới ồ lên. Hóa ra Long Nhã Đình chính là Tinh linh nguyên tố Quang Nhã Đình năm đó.
Trần Anh Nhi vẻ mặt hâm mộ nói:
“Nhã Đình, đôi cánh của cô đẹp thật đó.”
Long Hạo Thần nói:
“Nhã Đình, Lâm Hâm, ra tay.”
Sinh vật vong linh ngày càng nhiều, các đòn công kích từ xa liên tục tấn công vào Nhật Nguyệt Thần Oa tấm thuẫn, không ngừng phát ra ánh sáng huyễn lệ. Linh lực của Long Hạo Thần cũng tiêu hao ngày càng nhiều.
Lâm Hâm và Nhã Đình cùng gật đầu.
Lâm Hâm giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay dâng lên một đoàn sáng màu da cam. Ngay sau đó, ánh sáng da cam hóa thành một cây pháp trượng dài hai mét.
Trên đỉnh pháp trượng là một viên tinh hạch màu lửa đỏ cỡ đầu người, thoạt trông không giống pháp trượng mà như một cây quyền trượng.
Thanh pháp trượng này có một cái tên rất bá khí, gọi là Bất Hủ Long Hóa.