Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa hóa thành Vĩnh Hằng giáp bao phủ toàn thân, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy mình như đạt tới cảnh giới của Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư, có thể tay nắm nhật nguyệt, tay hái vì sao.
Vĩnh Hằng kiếm vung ngang trước người, kiếm ý ngút trời dường như ngưng tụ thành thực thể giữa không trung.
*Keng!*
Trong tiếng kim loại va chạm giòn tan, Vĩnh Hằng kiếm đã chặn đứng thanh trọng kiếm tím đen của Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ.
Sương mù đen kịt hóa thành những ác ma hung tợn nhất, điên cuồng thôn phệ Long Hạo Thần. Cùng lúc đó, ánh sáng bảy màu cũng bừng lên rực rỡ, đánh thẳng vào làn khói đen, chớp mắt đã nghiền nát đám sương mù.
Long Hạo Thần vung tay, một luồng sức mạnh kinh thiên bùng nổ, đẩy lùi Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Cốt Long Vương ra xa trăm mét. Đồng thời, ám nguyên tố trong không khí không ngờ cũng bị hút về phía Long Hạo Thần, dung hợp vào vầng hào quang chín màu, hóa thành nguyên tố vô thuộc tính tinh thuần nhất rồi nhập vào cơ thể hắn.
Vĩnh Hằng trong tay, duy ngã độc tôn. Long Hạo Thần không biết sức mạnh của mình đã đạt tới trình độ nào, hắn chỉ có thể cảm nhận được Quang Thần Lĩnh Vực và Vĩnh Hằng Lĩnh Vực đã hoàn toàn dung hợp, bản thân dường như có thể điều khiển một nguồn sức mạnh vô tận.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn sử dụng Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, vô số cảm ngộ không ngừng trào dâng trong lòng. Vô số thông tin từ Thần Ấn vương tọa ồ ạt tràn vào linh hồn, được hắn không ngừng tiếp nhận và hấp thu. Vì thế, hắn không chủ động tấn công Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ nữa.
Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ có chút sốt ruột, uy lực của thần khí mạnh hơn y tưởng tượng rất nhiều. Tu vi của Long Hạo Thần rõ ràng kém y một khoảng cách lớn, nhưng khi giao đấu, y lại chẳng chiếm được chút lợi thế nào.
Y và Cốt Long Vương cùng gầm lên một tiếng, lần nữa lao về phía Long Hạo Thần, triển khai công kích toàn diện.
Vĩnh Hằng kiếm trong tay Long Hạo Thần tung bay trên dưới, tựa như cánh bướm lượn lờ, không ngừng hóa giải thế công của hai Vong Linh Vương. Mặc cho chúng công kích điên cuồng thế nào, Long Hạo Thần vẫn lơ lửng tại chỗ, không hề di chuyển. Kiếm quang chín màu lóe lên, hết lần này đến lần khác chặn đứng mọi đòn tấn công.
Bên này Long Hạo Thần đã ổn định tình hình, các mặt trận khác cũng đã bắt đầu giao chiến.
Đối thủ mà Thải Nhi nhắm đến là một bóng đen kịt, không rõ mặt mũi, chính là Âm Ảnh Vương. Bởi vì nàng cảm nhận được thực lực của Âm Ảnh Vương không hề tầm thường, đáng sợ hơn Vu Yêu Vương rất nhiều.
Quả nhiên, nàng vừa đối đầu với Âm Ảnh Vương liền gặp phải tình huống bất ngờ.
Lưỡi Hái Tử Thần lấp lánh ánh sáng chói mắt, Thải Nhi như một tia chớp xẹt qua đối phương. Nhưng nàng kinh ngạc phát hiện, Lưỡi Hái Tử Thần của mình không chém trúng thực thể mà như xuyên qua không khí. Khi nàng xoay người lại, chỉ thấy Âm Ảnh Vương đã cách Hạo Nguyệt đang tiến hóa chưa đầy trăm mét.
Nguy rồi! Thải Nhi kinh hãi, ánh sáng trắng tinh khiết từ người nàng bùng phát dữ dội, trong nháy mắt quét ngang hàng ngàn mét, hình thành một màn sáng trắng chắn trước mặt Âm Ảnh Vương.
Âm Ảnh Vương dường như chẳng hề để tâm, cứ thế lao thẳng vào ánh sáng tịnh hóa, nhưng lần này nó đã không thể thành công.
Ngay khi cơ thể hắc ảnh của nó tiếp xúc với ánh sáng tịnh hóa, linh hồn nó liền phát ra tiếng hú thê lương chói tai. Thân thể Âm Ảnh Vương nhanh chóng bị bắn ngược lại.
Thải Nhi hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: *“Ngươi miễn nhiễm với công kích vật lý của ta, chẳng lẽ còn ảo tưởng mình miễn nhiễm luôn cả ánh sáng tịnh hóa sao?”*
Để đối kháng với sinh vật vong linh, không có sức mạnh nào thích hợp hơn của Thải Nhi. Nàng được truyền thừa từ Tử Thần, năng lực mạnh nhất chính là tịnh hóa vong linh! Tuy Âm Ảnh Vương có tu vi cực cao nhưng vì quá sơ suất, linh hồn vẫn bị ánh sáng tịnh hóa thiêu đốt.
Cùng lúc đó, Thải Nhi giơ tay trái lên, một vệt sáng vàng chợt lóe, một bảo tháp bảy tầng màu vàng nhỏ xíu xuất hiện trên lòng bàn tay nàng.
Từng luồng sáng với các màu khác nhau từ bảo tháp bắn ra, bay về phía Hạo Nguyệt trên mặt đất. Còn Lưỡi Hái Tử Thần thì huyễn hóa ra hàng ngàn bóng sáng giữa không trung, Tịnh Hóa Lĩnh Vực được mở ra toàn diện, bao trùm lấy Âm Ảnh Vương.
Ánh sáng tỏa ra từ Tháp Vĩnh Hằng có tổng cộng mười hai luồng. Khi chúng rơi xuống đất liền biến thành một vòng tròn bảo vệ Hạo Nguyệt. Đó chẳng phải là mười hai Thánh Vệ đã nhiều lần thử thách Quang Chi Thần Hi tại Tháp Vĩnh Hằng hay sao?
Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư để lại cho Thải Nhi không chỉ có thần khí Tháp Vĩnh Hằng. Mười hai Thánh Vệ năm đó theo y chinh chiến sa trường, lập vô số công lao cũng được để lại hết cho nàng. Bởi vì Tháp Vĩnh Hằng vốn đã gần đạt tới cảnh giới thần khí nhưng bị hạ cấp, thực lực của mười hai Thánh Vệ cũng bị suy yếu, chỉ còn là cường giả cấp chín sơ cấp, không có năng lực lĩnh vực. Nhưng dù vậy, đó cũng là mười hai cường giả cấp chín với kinh nghiệm chiến đấu hàng ngàn năm.
Tại Thánh Điện Đại Tái, nếu không phải vì không được phép sử dụng vũ khí, Thải Nhi chỉ cần dựa vào Tháp Vĩnh Hằng cũng gần như vô địch, ngay cả Long Hạo Thần cũng chưa chắc là đối thủ của nàng. Tất nhiên, bây giờ Long Hạo Thần đã có được thần khí Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, về thực lực tổng thể thì trong đội không ai có thể sánh bằng.
Mười hai Thánh Vệ đều có kinh nghiệm chiến đấu hàng ngàn năm, có chúng bảo vệ bên cạnh Hạo Nguyệt, cho dù mấy quân vương khác có đột phá được vòng vây của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cũng không thể lập tức làm tổn thương Hạo Nguyệt.
Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức bảo vệ Hạo Nguyệt ở cự ly gần nhất, nhìn đại chiến trên không trung mà cảm thấy hoa mắt mê mẩn. Đặc biệt là khoảnh khắc Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa xuất hiện, sự rung động trong lòng họ đã lên đến đỉnh điểm. Đến lúc này, Dương Văn Chiêu hoàn toàn không còn ý nghĩ so sánh với Long Hạo Thần nữa. Bởi vì gã biết, cả đời này mình cũng không thể nào đuổi kịp Long Hạo Thần.
Thực lực của Âm Ảnh Vương quả đúng như Thải Nhi dự đoán. Sau khi linh hồn bị thương, nó rất nhanh đã ổn định lại. Một luồng khí xám khuếch tán từ người nó, dù gặp phải ánh sáng tịnh hóa cũng không tiêu tán, ngược lại phạm vi bao phủ ngày càng lớn, bao quanh chiến trường giữa nó và Thải Nhi.
Khí thế âm lãnh xâm nhập vào Thải Nhi. Nàng cầm chắc Lưỡi Hái Tử Thần, không hành động thiếu suy nghĩ. Tịnh Hóa Lĩnh Vực không ngừng tỏa ra nhưng không lan rộng, chỉ giữ đường kính khoảng hai mươi mét làm vùng đệm. Dù Âm Ảnh Vương tấn công từ hướng nào, nàng đều có thể kịp thời phản ứng.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh ập đến từ sau lưng, Thải Nhi không chút do dự xoay người, Lưỡi Hái Tử Thần mang theo một vệt sáng thê lương chém ra.
Tử Thần Thất Tuyệt, Tử Chi Thương.
*Đinh!* Trong tiếng va chạm giòn giã, thân thể Âm Ảnh Vương vụt qua, vầng sáng xám quanh người nó đã ngăn cách ánh sáng của Thải Nhi. Nhưng nó không dừng lại lâu trong Tịnh Hóa Lĩnh Vực, một kích liền lùi.
Thải Nhi nheo mắt, nàng biết mình đã gặp phải cường địch chưa từng có. Là một thích khách, lúc này nàng lại bị Âm Ảnh Vương đánh lén mà không cách nào so đấu năng lực ẩn nấp, nàng kém xa đối phương.
Lĩnh vực của Âm Ảnh Vương có lẽ không dùng để công kích, nhưng lại tăng phúc rất lớn cho khả năng ẩn nấp và kháng tính của bản thân nó, nếu không thì ngay cả ánh sáng tịnh hóa cũng sẽ không bị ngăn chặn. Nhưng Âm Ảnh Vương dù sao cũng là sinh vật vong linh, mà đã là sinh vật vong linh thì không thể không bị ánh sáng tịnh hóa khắc chế. Có lẽ trong thời gian ngắn nó có thể ngăn ánh sáng tịnh hóa xâm thực, nhưng về lâu dài vẫn không cách nào chống cự nổi. Nếu không, với thực lực của Âm Ảnh Vương, nó đã sớm liều mạng chứ không chọn chiến thuật du đấu.
Muốn tiêu hao hết linh lực của ta ư? Khóe miệng Thải Nhi nhếch lên một nụ cười nhạt. Tuy tu vi của nàng thua xa Long Hạo Thần, nhưng năng lực hồi phục của Tịnh Hóa Lĩnh Vực trong bất kỳ tình huống nào cũng không kém gì Quang Thần Lĩnh Vực của Long Hạo Thần. Đặc biệt là ở nơi tràn ngập sinh vật vong linh, Ánh Sáng Tịnh Hóa từng giây từng phút đều đang tịnh hóa những hơi thở tử vong này.
Đúng lúc này, khí lạnh đột nhiên xuất hiện ở bên sườn, Lưỡi Hái Tử Thần của Thải Nhi lại lần nữa vung ra.
Lại là một tiếng *đinh* giòn vang, lần này thân thể Thải Nhi khẽ run lên, sắc mặt biến đổi.
Lực công kích của Âm Ảnh Vương quả thực rất mạnh, dù dựa vào Lưỡi Hái Tử Thần đã tiến hóa, Thải Nhi cũng phải chịu một chấn động cực lớn. Hơn nữa, nàng chỉ có thể phát hiện ra đối thủ khi hắn đến gần, hoàn toàn bị động. Âm Ảnh Vương không có bản thể, dường như tồn tại ở hình thái linh hồn, điều này khiến công kích vật lý không có hiệu quả với nó. Cứ tiếp tục bị động chịu đòn như vậy, tình thế của Thải Nhi sẽ ngày càng bất lợi. Bởi vì nàng chỉ có thể dùng Tử Thần Thất Tuyệt để chống cự với đối phương mà không rơi vào thế yếu, mà sự tiêu hao của Tử Thần Thất Tuyệt thì có thể tưởng tượng được.
Giống như Long Hạo Thần đối chiến với Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Cốt Long Vương, bên Thải Nhi cũng rơi vào trạng thái giằng co. Chỉ khác là bên kia Long Hạo Thần áp chế đối thủ, còn Thải Nhi thì bị đối thủ áp chế.
Thải Nhi đối đầu Âm Ảnh Vương, còn Nhã Đình thì chọn Oán Linh Vương. Hai quân vương này có cùng một đặc điểm là không có thực thể, cũng là hai kẻ khó đối phó nhất ngoài Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ.
Vương Giả kiếm lúc này không còn là một thanh mà đã hóa thành hàng ngàn thanh, liên kết với nhau trên không trung, không ngừng phong tỏa đường lui của Oán Linh Vương.
Nhã Đình có được năng lực quang thuộc tính tinh thuần kế thừa từ huyết mạch của Long Hạo Thần. Oán Linh Vương tuy mạnh nhưng năng lực công kích chủ yếu là về mặt linh hồn. Mà Nhã Đình là Quang Tinh Linh Vương thì có linh hồn cực kỳ vững chắc, hơn nữa bây giờ cô có thân thể của Nguyệt Dạ Nữ Vương chứ không phải là Quang nguyên tố tinh linh như trước. Có thể nói, sau khi dung hợp hai thần kiếm, cô có năng lực cố hóa linh hồn, hoàn mỹ khắc chế công kích từ Oán Linh Vương.
Cứ như thế, Nhã Đình đã hoàn toàn áp chế đối thủ. Oán Linh Vương từng thử đột phá, nhưng vừa tiến lên đã bị Vương Giả kiếm chém cho tơi tả, hoàn toàn không thể đến gần Nhã Đình. Nó chỉ có thể không ngừng né tránh, trông vô cùng chật vật.
Nhưng không thể không nói, trên chiến trường ngoài Long Hạo Thần và Nhã Đình chiếm ưu thế, các cường giả khác của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều bị áp chế ở các mức độ khác nhau.
Trần Anh Nhi đối đầu Vu Yêu Vương, cả hai đều giỏi về triệu hoán. Về mặt lĩnh vực, Thần Thú Lĩnh Vực của Trần Anh Nhi không thể áp chế đối thủ, nhưng có thể tăng mạnh cho sinh vật triệu hoán. Tuy nhiên, sinh vật vong linh mà Vu Yêu Vương triệu hoán ra lại có phẩm cấp cao hơn những ma thú của cô.
Chiến trường của họ chiếm không gian lớn nhất. Bên Trần Anh Nhi đã thông qua tăng phúc lĩnh vực để triệu hoán ra ba mươi sáu ma thú cấp chín tấn công Vu Yêu Vương. Bên Vu Yêu Vương cũng không hề yếu thế, hơn trăm quân đoàn Cốt Long mạnh mẽ ra chiêu, dựa vào số lượng tuyệt đối để áp chế Trần Anh Nhi.
Sáu quả cầu thủy tinh cấp sử thi lấp lánh ánh sáng cam không ngừng xoay quanh Trần Anh Nhi. Hơn trăm viên linh đan trên Linh Hồn Thánh Y cũng tỏa ra ánh sáng chói lòa, giúp cô hồi phục linh lực.
Cô phải tranh thủ lúc quân đoàn Cốt Long chưa tấn công đến các triệu hoán thú của mình để hoàn thành lần triệu hoán quần thể thứ hai. Bên Vu Yêu Vương cũng không rảnh rỗi, từng ma pháp công kích không ngừng đánh về phía Trần Anh Nhi, đều bị Mạch Đâu biến thành Nghịch Thiên Ma Long lần lượt ngăn chặn.
Tuy có thần khí trong tay nhưng chênh lệch giữa hai bên quá lớn, có thể đoán được, chỉ cần thời gian kéo dài, chắc chắn Trần Anh Nhi sẽ bị Vu Yêu Vương đánh bại.
Tình huống của Vương Nguyên Nguyên cũng không khá hơn Trần Anh Nhi là bao. Đối thủ cô chọn là Khô Lâu Vương.
Vừa bắt đầu chiến đấu, Khô Lâu Vương lập tức huyễn hóa ra một thanh cốt đao đen khổng lồ, dựa vào ưu thế tuyệt đối về hình thể để điên cuồng tấn công Vương Nguyên Nguyên.
Vương Nguyên Nguyên tay trái cầm Cự Linh Thần tấm thuẫn, tay phải nắm Huyết Tinh Phong Bạo, dốc sức chống cự nhưng vẫn liên tiếp bại lui. Lực lượng của Khô Lâu Vương quá mạnh, mỗi đòn đánh đều khiến Vương Nguyên Nguyên phải lùi lại vài phần trên không trung. Huyết Lĩnh Vực bị Phệ Hồn Lĩnh Vực triệt tiêu. Giữa hai bên là va chạm sức mạnh thuần túy, nếu không phải Cự Linh Thần tấm thuẫn được khảm đầy Vô Ngân Thủy Tinh đã đạt tới cấp bất hủ, mấy lần bùng phát lực công kích mạnh mẽ, chỉ sợ Vương Nguyên Nguyên đã không ngăn được. Dù vậy, cô vẫn phải thông qua Thời Không Môn Linh Lô để thay đổi vị trí, điều động Khô Lâu Vương, không để nó đến gần Hạo Nguyệt.
*Ầm ầm!*
Từng tiếng nổ vang trời cùng với những tia điện tím đậm bùng phát, nhuộm tím cả một góc chiến trường.
Tia điện khủng khiếp chính là do Quang Chi Đại Lực Hoàn của Tư Mã Tiên bùng nổ. Hai tay gã cầm Quang Thần Lĩnh Vực, đem quả cầu vàng khổng lồ dán sát ngực, thông qua Quang Thần Lĩnh Vực tăng phúc, phóng lớn, lực công kích của Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô đã tăng lên đến trình độ cực kỳ khủng bố.
Đối diện gã cách trăm mét, Tăng Ác Vương toàn thân đầy thịt mỡ trắng bệch cúi đầu nhìn lồng ngực mình. Chính giữa ngực nó, một vết thương cháy đen rộng mấy mét hằn sâu vào lớp mỡ, thậm chí có thể thấy cả nội tạng bên trong.
“Grao! Grao!! Grao!!!”
Tay trái Tăng Ác Vương mạnh mẽ đấm vào ngực, tay phải cuồng loạn vung chiếc móc sắt đỏ sậm to lớn. Ánh sáng đỏ rực từ xiềng xích ở đuôi móc liên tiếp bay về phía Tư Mã Tiên.
Nó đấm ngực mình không phải là hành động thừa thãi. Có thể thấy rõ, rất nhiều mỡ vàng tởm lợm bắn ra từ miệng vết thương, hoàn toàn lấp đầy vết thương khổng lồ, đang chữa trị với tốc độ kinh người.
“Mẹ kiếp, đúng là khó xơi!” Lúc này Tư Mã Tiên cực kỳ bực bội.
Gã tìm đến Tăng Ác Vương là vì tên này to con, đánh chắc sẽ rất sướng tay. Ai ngờ gã lại đụng phải một bức tường thịt. Lực phòng ngự của Tăng Ác Vương cực kỳ khủng bố, Quang Chi Đại Lực Hoàn đã mấy lần nện lên người nó, nhưng các hiệu quả phấn toái, nghiền ép, tam trọng bạo phá đều chỉ có tác dụng cực kỳ hạn chế. Dù đánh nó da tróc thịt bong, lớp mỡ trên người nó cũng có thể tự chữa trị trong thời gian ngắn nhất.
Tư Mã Tiên vừa mới dùng Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô thử nghiệm, tuy sát thương lớn hơn một chút nhưng vẫn không đủ để trọng thương Tăng Ác Vương.
Điều khiến Tư Mã Tiên buồn nôn nhất là chiếc móc sắt to lớn của Tăng Ác Vương. Đừng nhìn vóc dáng Tăng Ác Vương cồng kềnh nhưng nó khống chế móc sắt cực kỳ nhanh nhẹn. Đặc biệt là tia sáng đỏ trên móc sắt, một khi chạm vào sẽ sinh ra hiệu quả hấp thu giống như Quang Chi Đại Lực Hoàn, muốn chạy cũng khó. Nếu không phải trang bị trên người Tư Mã Tiên có một số hiệu quả đặc biệt, gã đã sớm chịu thiệt lớn.
Thấy móc sắt lại vung tới, Tư Mã Tiên tức giận hừ một tiếng, vẻ mặt thô bạo ngửa đầu rống to. Quang Chi Đại Lực Hoàn quét ngang, chính diện đối đầu cũng giúp gã trút được cơn tức.
Hai vũ khí hạng nặng va chạm giữa không trung, tóe ra vô số đốm lửa. Dù là thể tích hay trọng lượng, Quang Chi Đại Lực Hoàn đều không chiếm được bao nhiêu ưu thế, nhưng nó đã được nâng cấp lên trình độ sử thi, những năng lực phụ trợ là điều mà móc sắt của Tăng Ác Vương không thể so sánh.
Tiếng nổ liên tục vang lên, cuối cùng móc sắt cũng bị chấn lệch đi. Đôi cánh sau lưng Tư Mã Tiên vỗ mạnh, bay cao lên một chút, giận dữ trừng mắt nhìn Tăng Ác Vương.
“Vũ khí to hơn lão tử thì ngon lắm à? Vậy để lão tử so với ngươi xem ai to hơn ai!”
Nói xong, chỉ thấy Quang Chi Đại Lực Hoàn trong tay Tư Mã Tiên bắn lên, một đoàn sáng vàng kỳ lạ từ chính giữa nó lấp lánh ánh sáng bảy màu bất hủ. Không ngờ Quang Chi Đại Lực Hoàn đã được nâng cấp lên trình độ bất hủ!
Cùng lúc đó, Tư Mã Tiên cũng lóe sáng. Chỉ thấy gã lắc người, thân hình chợt biến lớn, chớp mắt đã cao hơn trăm mét, tương xứng với Tăng Ác Vương. Kinh khủng nhất là thể tích Quang Chi Đại Lực Hoàn của gã cũng theo đó tăng lên, đường kính đến năm mươi mét.
Tăng Ác Vương nhìn Tư Mã Tiên, lại nhìn móc sắt trong tay, ngây ra. Nó cảm nhận được một hơi thở nguy hiểm, đôi mắt ti hí lóe lên tia âm tàn. Sương mù xanh biếc từ người nó tỏa ra, nhanh chóng bao trùm lấy Tư Mã Tiên. Đó là Ôn Dịch Lĩnh Vực đặc biệt của nó, sở trường nhất là quần chiến. Bất cứ cường giả nào ở trong ôn dịch đều sẽ bị xâm thực, thời gian càng lâu thì sự xâm thực càng lợi hại.
Tư Mã Tiên trừng mắt hổ, đối mặt với Ôn Dịch Lĩnh Vực chẳng những không lùi mà còn bước tới một bước, giơ cao Quang Chi Đại Lực Hoàn ném thẳng về phía Tăng Ác Vương.
Ở trung tâm giao dịch của Săn Ma Đoàn, Long Hạo Thần đã mua hai viên đan dược quý giá có thể giúp cường giả cấp chín ngưng tụ lĩnh vực. Một viên cho Tư Mã Tiên, một viên cho Lâm Hâm. Lâm Hâm đã hoàn thành Thánh Dương Lĩnh Vực của y, còn Tư Mã Tiên, với sự trợ giúp của “đóa hoa nhỏ” nhà gã, chẳng những vũ khí được nâng cấp về chất mà còn tu luyện ra lĩnh vực thuộc về riêng mình. Nói chính xác hơn, đó là Lĩnh Vực Vũ Khí, giống như của Nhã Đình vậy.
Gã cực kỳ yêu thích Quang Chi Đại Lực Hoàn của mình, cho nên lĩnh vực trong quá trình tiến hóa đã hoàn toàn phù hợp với mong muốn biến lớn thân hình của gã. Nó tăng phúc cho lực lượng và phòng ngự, kết hợp với Quang Chi Đại Lực Hoàn được cường hóa, mục sư đầu trọc Tư Mã Tiên đã hóa thành một hung khí hình người thực thụ. Nó cũng có khuyết điểm, đó là không thể công kích tầm xa, không thể sử dụng bất cứ kỹ năng nào, và linh lực tiêu hao cực nhanh.
Hai gã khổng lồ va vào nhau, tiến hành trận vật lộn đơn giản và trực tiếp nhất.
*Bộp, bộp, bộp!*
Tiếng thịt và thịt va chạm vang lên không ngớt, thỉnh thoảng còn thấy mỡ của Tăng Ác Vương tung tóe khắp chiến trường, trận chiến này quả là một kỳ quan.
Bên họ là va chạm thân thể, còn bên kia, giữa Lâm Hâm và Địa Huyệt Ma Chu Vương, lại là một trận chiến ma pháp.
Chú Pháp Thánh Dương treo cao trên đỉnh đầu, hai trang bị cấp bất hủ của Lâm Hâm tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Bất Hủ Hỏa Long không ngừng chỉ về phía trước, Chú Pháp Thánh Dương liên tục phun ra những ngọn lửa xanh mạnh mẽ, tấn công Địa Huyệt Ma Chu Vương.
Sau khi học được Chú Pháp Thánh Dương, Lâm Hâm như hổ thêm cánh. Đặc biệt là khi y luyện thành lĩnh vực cũng lấy Chú Pháp Thánh Dương làm cơ sở, khiến tuyệt học này được nâng lên một tầm cao chưa từng có.
Tu vi của Địa Huyệt Ma Chu Vương hơn ba mươi vạn linh lực, vong linh pháp thuật kịch độc vô cùng mạnh mẽ. Nhưng ngọn lửa của Lâm Hâm lại có tính khắc chế nhất định đối với vong linh, hơn nữa y còn mặc Quang Huy Thánh Hỏa Lễ Tán, kèm theo hiệu quả quang hệ, hai bên đánh thành thế ngang tay. Thậm chí, Lâm Hâm còn chiếm vài phần ưu thế. Nguyên nhân là vì Tâm Diễm Hỏa Diễm của y quá bá đạo. Trong thế giới đỏ và đen này, pháp lực của Lâm Hâm hồi phục rất nhanh, y không cần lo lắng về tiêu hao, cứ thế điên cuồng tấn công, khiến Địa Huyệt Ma Chu Vương luống cuống tay chân.
Cùng có thực lực tương đương còn có hai chiến trường khác. Hàn Vũ mặc Kinh Sợ và Bi Thương Thần Ấn vương tọa, mang danh hiệu Hủy Diệt và Khoan Thứ Thần Ấn kỵ sĩ, toàn thân được bao phủ bởi thần giáp xanh biếc. Vũ khí của y chỉ là một tấm thuẫn, trên tấm thuẫn xanh có hai đồ án, một bên là ác ma kinh sợ, bên kia là thiên sứ bi thương.
Đối thủ của y là Cương Thi Vương. Động tác của Cương Thi Vương hoàn toàn trái ngược với thân thể cứng ngắc, nhanh như tia chớp. Nhưng mặc kệ nó di chuyển thế nào, Hàn Vũ luôn có thể kịp thời chắn trước mặt. Mỗi khi công kích của Cương Thi Vương rơi vào tấm thuẫn Kinh Sợ và Bi Thương, Hỏa Hồn của nó sẽ kịch liệt run rẩy, thân thể tạm dừng, sau đó bị Hàn Vũ húc bay. Hàn Vũ không chủ động tấn công, chỉ vững vàng phòng thủ đã khiến Cương Thi Vương bó tay toàn tập.
Trương Phóng Phóng mặc Trí Tuệ và Tinh Thần Thần Ấn vương tọa, mang danh hiệu Giáo Hóa và Truyền Thừa Thần Ấn kỵ sĩ. Y trên chiến trường cũng biểu hiện giống như Hàn Vũ, cực kỳ vững vàng. Trí Tuệ và Tinh Thần Thần Ấn vương tọa cho y vũ khí là một chiến chùy và một tấm thuẫn. Mỗi lần vung chiến chùy đều có quang nguyên tố cực kỳ mãnh liệt bùng phát. Lực bạo phát thậm chí còn trên cả Quang Thần Lĩnh Vực. Công kích của Địa Ngục Hỏa Vương khá mạnh nhưng trước hàng phòng ngự chặt chẽ của Trương Phóng Phóng, nó cũng đành bất lực.
Từ chiến trường của Hàn Vũ và Trương Phóng Phóng có thể thấy rõ Thần Ấn vương tọa đã tăng cường thực lực cho kỵ sĩ lớn đến mức nào. Dù là Cương Thi Vương hay Địa Ngục Hỏa Vương, tu vi nội linh lực đều trên ba mươi vạn, đều là những cường giả am hiểu cận chiến, nhưng trước mặt hai Thần Ấn kỵ sĩ, chúng không thể vượt qua một bước.
Tình hình miễn cưỡng giữ được thế cân bằng, nhưng chỉ cần có một chút chênh lệch, thế trận rất có thể sẽ toàn diện sụp đổ, đặc biệt là đối với các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi. Dù sao họ cũng đang chiến đấu trên địa bàn của đối phương, phía xa còn có vô số sinh vật vong linh đang như hổ rình mồi.
Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Cốt Long Vương điên cuồng tấn công mà không có kết quả, đành phải thu lại thế công. Nhìn Long Hạo Thần trong bộ giáp trụ trắng lấp lánh, y bỗng nảy sinh cảm giác bất lực.
Là quân vương mạnh nhất thế giới này, mấy ngàn năm qua y luôn khống chế mọi thứ nơi đây. Cường giả đến từ thế giới khác trước mắt này tu vi không bằng y, nhưng linh lực quang thuộc tính lại tinh thuần đến đáng sợ. Còn bộ thần khí kia lại khiến một cường giả cấp chín bậc bảy như y không thể nhìn thấu giới hạn.
Long Hạo Thần vẫn luôn yên tĩnh cảm nhận sự tăng phúc lớn lao mà Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa mang lại. Cùng lúc đó, cảm giác của hắn bao trùm toàn bộ chiến trường, mỗi một biến đổi đều được hắn nắm rõ trong lòng bàn tay.
Mặc Vĩnh Hằng giáp, Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Cốt Long Vương không thể gây áp lực cho hắn nữa, nhưng Long Hạo Thần muốn đánh bại chúng cũng không phải chuyện dễ dàng. Tu vi của hai quân vương cộng lại gần trăm vạn linh lực, thực lực cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa chắc chắn chúng chưa dốc toàn lực. Mục đích của Long Hạo Thần chỉ là bảo vệ Hạo Nguyệt hoàn thành tiến hóa, không định liều mạng với đám Vong Linh Vương. Cho nên, hắn giữ lại thực lực, chờ thời điểm mấu chốt mới bùng phát là lựa chọn tốt nhất.
Hắn cũng có tuyệt chiêu chưa sử dụng, nhưng hiện giờ chưa phải lúc. Tu vi của các đồng đội vừa mới tăng lên cấp chín, kinh nghiệm rèn luyện còn quá ít. Trận chiến sinh tử trước mắt này có hiệu quả tốt hơn Thánh Điện Đại Tái rất nhiều, đồng thời có thể giúp họ làm quen với trang bị của mình. Vì vậy, Long Hạo Thần không vội ra tay. Có Thuấn Thiểm Vực và Linh Hồn Xiềng Xích cùng chung sinh mệnh tồn tại, hắn không lo lắng đồng đội sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.
Hạo Nguyệt yên tĩnh nằm sấp trên đỉnh đồi. Lúc này, nó dường như đã mất hết sức sống, lớp vảy thủy tinh tím cũng mất đi ánh sáng chói mắt, chỉ yên lặng nằm đó.
Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức ở gần Hạo Nguyệt nhất, họ luôn chú ý đến sự biến đổi của nó. Tuy tu vi hai người chưa đột phá cấp chín nhưng cũng là số ít cường giả trẻ tuổi hàng đầu của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Khi ánh mắt họ rơi vào người Hạo Nguyệt, đều có một nỗi sợ hãi khó tả.
Hạo Nguyệt nhìn thì bình tĩnh nhưng dường như đang dần biến thành một hố đen. Dương Văn Chiêu từng thử dùng cảm giác để dò xét trạng thái của Hạo Nguyệt, nhưng gã vừa mới bắt đầu đã lập tức phát hiện linh hồn mình như sắp bị hút đi. Gã sợ hãi vội vàng thu lại cảm giác, không dám dò xét nữa.
Sự im lìm của Hạo Nguyệt khiến Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức cảm thấy trách nhiệm nặng nề. Không ai biết trận chiến này sẽ kéo dài bao lâu. Trước khi Hạo Nguyệt hoàn thành tiến hóa, cuộc chiến sẽ còn tiếp diễn. Hai người cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ. Họ thật sự muốn có thể xuất hiện trên chiến trường không trung, đại chiến cùng các Vong Linh Vương! Nhưng mà, thực lực của họ còn kém quá xa.
Hỏa Hồn trong hốc mắt Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ hừng hực cháy, tỏa ra vẻ lạnh lẽo. Y và Cốt Long Vương thu lại thế công, khí thế đang chậm rãi tăng lên. Long Hạo Thần có thể cảm giác được, khi y dốc hết sức giải phóng sức mạnh, chắc chắn sẽ còn mạnh mẽ hơn trước.
Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ đang chờ đợi, chờ bên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi xuất hiện sơ hở. Chỉ cần một chỗ bị công phá, vậy thì nước chảy đá mòn, chúng sẽ chiếm được ưu thế hoàn toàn. Tuy Long Hạo Thần dựa vào thần khí đã ngăn cản được y, nhưng Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ rất tự tin vào thực lực của mình. Vào lúc mấu chốt, dù y không thể chiến thắng Long Hạo Thần thì ít nhất cũng có thể kiềm chế đối phương. Trong số các cường giả đến từ thế giới khác, người thực sự khiến y cảm thấy nguy hiểm chỉ có một mình Long Hạo Thần mà thôi.
Không ngoài dự đoán của Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, sơ hở quả nhiên đã xuất hiện.
Người đầu tiên xảy ra vấn đề chính là Vương Nguyên Nguyên.
Khô Lâu Vương công kích cực kỳ hung mãnh, thân thể khổng lồ chẳng hề ảnh hưởng đến động tác của nó. Cốt đao đen trên không trung không ngừng biến ảo thành từng tia chớp đen, mạnh mẽ công kích Vương Nguyên Nguyên.
Vốn dĩ Vương Nguyên Nguyên am hiểu công kích chứ không phải phòng ngự. Bởi vậy, khi cô phóng ra Huyết Lĩnh Vực, chỉ có thể cứng đối cứng với đối thủ.
*Két!!!*
Cốt đao đen trên không trung hóa thành một tia chớp đen, nặng nề chém về phía Vương Nguyên Nguyên. Vương Nguyên Nguyên không dám dùng Huyết Tinh Phong Bạo khá yếu ớt để ngăn cản. Tay trái cô cầm Cự Linh Thần tấm thuẫn quét ngang, chớp mắt va chạm với cốt đao đen.
Cự Linh Thần tấm thuẫn được khảm bảy viên Vô Ngân Thủy Tinh đã có thể hoàn toàn phát huy uy lực, khi va chạm với kẻ địch có thể bùng phát ra một tầng không gian loạn lưu, ngăn cản đòn tấn công của đối thủ.
Nhưng lần này thì khác, một kích của Khô Lâu Vương hiển nhiên đã được mưu tính từ trước. Khi cốt đao đen bị Cự Linh Thần tấm thuẫn bật ra, nó bỗng biến thành hư ảo, với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nó lóe lên ba lần, ba nhát đao mạnh mẽ chém vào bề mặt Cự Linh Thần tấm thuẫn.
Vương Nguyên Nguyên rên lên một tiếng, không thể chịu nổi lực công kích khủng bố này nữa, rơi thẳng từ trên trời xuống.
Khô Lâu Vương không bỏ qua cơ hội, lóe người, đuổi theo Vương Nguyên Nguyên giữa không trung. Một tầng sắc đen đậm từ dưới chân nó dâng lên, cuối cùng tập trung hết vào cốt đao. Giờ phút này, bộ xương đen của nó dường như nhạt đi đôi chút, chỉ có cốt đao đen tỏa ra màu sắc sâu thẳm như vực sâu.
Hiện giờ cánh tay trái của Vương Nguyên Nguyên cực kỳ đau đớn, khí huyết dâng trào. Hiển nhiên Khô Lâu Vương đã chờ đợi cơ hội này rất lâu rồi. Khi súc thế cốt đao, nó đã phát động lĩnh vực toàn diện, không tiếc hao phí nhiều linh lực để khóa chặt Vương Nguyên Nguyên, khiến Thời Không Môn Linh Lô cần thời gian để mở ra. Cứ như thế, Vương Nguyên Nguyên ngoài việc cứng rắn chống đỡ đã không còn cách nào khác.
Vương Nguyên Nguyên cắn chặt răng, tràn đầy không cam lòng. Cô biết dù mình làm thế nào cũng không thể chặn được một chiêu kia, dù chắc chắn Long Hạo Thần sẽ cứu mình, nhưng lỗ hổng xuất hiện từ chỗ cô, sao cô có thể cam lòng cho được?
Cốt đao đen tựa u hồn lặng lẽ xẹt qua không trung. Cùng lúc đó, một bóng vàng không chút báo trước xuất hiện trước mặt Vương Nguyên Nguyên. Hơi thở quang minh đậm đặc bùng phát, trong nháy mắt bộc phát ra mười hai tia chớp vàng mạnh mẽ đánh vào cốt đao đen.
*Oành!*
Thân hình vàng cầm một tấm thuẫn vàng cấp truyền thuyết, khi mười hai tia chớp vàng đánh vào đã chặn được cốt đao, người y lấp lóe ánh sáng vàng. Cốt đao bị bật ra nhưng tấm thuẫn của bóng vàng cũng hóa thành bột phấn, trang bị cấp truyền thuyết đã bị hủy hoại.
Bóng vàng này chính là phân thân siêu thần khí của Trương Phóng Phóng.
Trương Phóng Phóng trên chiến trường luôn chú ý đến tình hình bên Vương Nguyên Nguyên. Có Thần Ấn vương tọa trợ giúp, y phòng ngự vững vàng, cũng sớm nhìn ra nguy hiểm bên phía Vương Nguyên Nguyên. Vào giây phút mấu chốt này, y dứt khoát ra tay, phóng ra phân thân, lấy ra tấm thuẫn trước kia của mình. Mười hai luồng Thẩm Phán Chi Quang vốn là y đã súc thế từ lâu, vừa vặn cứu được Vương Nguyên Nguyên.
“Nguyên Nguyên, súc thế!” Giọng Trương Phóng Phóng vang lên bên tai cô.
Phân thân tỏa ra ánh sáng vàng chói lòa, phản công Khô Lâu Vương đang dốc sức ra chiêu.
Cùng với tu vi tăng lên, linh lô cũng tiến hóa. Sinh Mệnh Thứ Hai Linh Lô của Trương Phóng Phóng đã tiến hóa tới đỉnh, bây giờ phân thân có được chín phần tu vi của bản thể, thời gian kéo dài đến bốn tiếng đồng hồ. Cùng lúc đó, phân thân có thể mặc trang bị khác, chỉ là không thể kế thừa năng lực trang bị của bản thân Trương Phóng Phóng mà thôi.
Nhưng phân thân dù sao cũng chỉ là phân thân. Trương Phóng Phóng phải phân tâm khống chế mới ngăn cản được, cho nên công kích bên phía Địa Ngục Hỏa Vương liền yếu đi. Nhưng y lấy phòng ngự làm chủ, không cầu công lao, coi như đã bù đắp được lỗ hổng bên Vương Nguyên Nguyên.
Vương Nguyên Nguyên và Trương Phóng Phóng đã ở bên nhau một thời gian không ngắn, lập tức hiểu ý của y. Cô không cùng phân thân tấn công mà tập trung tinh thần hồi phục linh lực, cùng lúc đó, Cự Linh Thần tấm thuẫn được giơ cao.
Ánh sáng trắng bạc bắt đầu lan tràn từ dưới chân Vương Nguyên Nguyên, từ từ dâng lên. Người cô bốc cháy ngọn lửa trắng bạc. Điều kỳ lạ là đôi mắt cô lại đỏ như máu, lóe lên tia sáng đỏ tựa như hai viên hồng ngọc. Dưới sự phụ trợ của vầng sáng trắng bạc, càng tôn lên vẻ hiên ngang của một nữ anh thư.
Vương Nguyên Nguyên vốn có biệt hiệu là Huyết Tinh Nữ Chiến Thần, đâu phải chỉ để gọi cho vui? Chịu thiệt trong tay Khô Lâu Vương, chiến ý bất khuất trong lòng cô đã bị kích phát.
Linh lực không gian màu trắng bạc ngày càng mạnh, Vương Nguyên Nguyên đột nhiên ngửa đầu hét lên một tiếng. Chỉ thấy con ngươi màu đỏ máu của cô lan tràn, hóa thành hai luồng sáng đỏ phóng thẳng lên trời.
Giữa hư không, một cánh cửa sáng trắng bạc bị tia sáng đỏ chiếu rọi, từ từ mở ra. Hàng ngàn vạn ánh bạc từ người Vương Nguyên Nguyên bộc phát.
Sự dao động không gian nồng đậm khiến không gian quanh người Vương Nguyên Nguyên trở nên vặn vẹo, chỉ có hai tia sáng đỏ khi tiếp xúc với cánh cửa không gian bạc thì khuếch tán ra, hóa thành một màn sáng đỏ rơi xuống.
Chân phải Vương Nguyên Nguyên đột nhiên giẫm mạnh xuống, tiếng hú chói tai trở nên càng thêm sắc nhọn. Tay trái cô giơ cao Cự Linh Thần tấm thuẫn, một tầng hoa văn đỏ rậm rạp tựa như mạch máu bò đầy trên tấm thuẫn to lớn.